Đọc truyện

Truyện teen hay - Chủ Nhân Của Thần Chết Thì Đã Sao,Yin Vẫn Yêu Vil Đấy - Trang 6


Chương 16
- Tốt...đảo Chết... Thuộc vùng tam giác quỷ hả? - nó vẫn hướng mắt ra xa ngắm cảnh biển về đêm.

- Chủ nhân biết hay thật...đúng...và người của ta có thể đi qua vùng đó an toàn. Ta có cả những kĩ thuật viên, nhà sáng chế vô danh nhưng có thể nói là...

- Sao hôm nay ngươi nói nhiều thế - nó quay ra giả bộ ngạc nhiên- xây đựng căn cứ trước đi...ta muốn không gì có thể làm nó xây xát

- Tuân lệnh - thần chết nói rồi ẩn mình vào bóng đêm...

Nó nhếch mép lặng bước vào phòng.

Phòng rộng rãi, giường lớn,tiện nghi đầy đủ. Yun đang nằm ngủ khò khò...dưới đất. ( chẹp chẹp...) còn Yin đang nằm gọn ở một góc giường. Cô bé có vẻ bị say sóng, mặt ửng đỏ,nhăn lại trông rất dễ thương. Nó khẽ cười, lại gần Yin lay lay cô bé

- Nhóc có sao không

- Ư... - Yin dụi mắt - Vil à...Yin mệt...

- Đợi Vil ha...

Nó nói rồi chạy đi đến phòng y tế. Gần Yin khiến nó rất vui, cô bé ngây thơ hồn nhiên khiến cho tim nó đập rộn ràng. Có lẽ nó đã yêu cô nhóc rồi...tình yêu con nít...nó tự cười.

Phòng y tế luôn có người trực sẵn 24/24. Bảo vệ thì cứ 5m có một người...( oh my good!!! lúc nãy Vil nói chuyện với thần chết có ai nhìn thấy không?/ t/g: yên tâm không ai nhìn thấy cũng như nghe thấy vì do ta sắp xếp... Vil: k hợp lý/ t/g: tên khốn! )

Nó đẩy cửa bước vào

- Thuốc say sóng

Nhân viên y tế nhìn nó, giật mình lúng túng

- ơ...dạ...thiếu gia...

Một tên đi lấy rồi run run đưa cho nó một hộp thuốc. Khí chất đế vương ( ác quỷ thì có ) và ánh mắt sắc lạnh từ nó- một thằng nhóc chưa đầy 10t khiến nhân viên sợ hãi.

Nó cầm hộp thuốc, nhíu mày

- Thuốc say sóng...- nó gằn mạnh từng chữ

- Hơ...dạ...tôi nhầm...lấy...lấy lại đây ạ!

Hắn lại đi đến chỗ tủ thuốc run run...người còn lại trong phòng ngồi im như tượng.

Nó bực mình lại gần đá tên nhân viên kia ra tự lấy rồi bước đi ( Ôi!!! Sao ngoan thế ).

Về phòng, nó lấy thuốc và lăáy cốc nước. Gương mặt non nớt nhưng đầy khí thế của một bậc đế vương hiện dưới ánh đèn... Mặt Yin ửng hồng

nó tiến lại gần Yin, nhẹ nhàng đỡ cô nhóc dậy đưa thuốc cho Yin uống rồi mang để ra bàn... Hành động chững chạc như một người lớn. Nó lên nằm cạnh Yin, áp tay vào má Yin

- Ngủ đi...

- Ưm...- Yin cười tít mắt rồi ôm nó ngủ.

Nó cũng ôm chặt Yin, hai người ôm nhau chìm vào giăác ngủ thần tiên

( Huhu... Devil lạnh lùng tàn bạo...ác quỷ của ta đâu rồi/ Vil: ta cũng là con người...bổn thiếu gia cũng phải có rung động đầu đời chứ/ T/g: con nít biết gì đến rung động/ Vil: *kìm nén* ta mới có 8t...ừ con nít...xem ra mi cũng khá thông minh, không ngu như ta nghĩ / T/g: bật rồi )

Chương 17
Sáng hôm sau. Nó bị đánh thức bởi tiếng hét của Yun

- A.....DẬY...DẬY NHANH.....

Yin giật mình lăn xuống giường

"Cốp..."

- Au...huhu...- Yin mếu máo - ANH HAI BỊ THẦN KINH À !!!?... Yin hét lên.

- Sao hai người lại nằm ôm nhau ngủ trên giường...còn Yun lại nằm dưới đất - Yun ấm ức

- Hôm qua tên nào lăn xuống đất...- Nó giương đôi mắt ngây thơ nhìn Yun

- À...ờ...thì....Vil phải gọi Yun lên chứ...dỗiiii....

- Thôi...hai đừng dỗi... Yin đi mua kẹo cho hai ha - Yin tít mắt

- Ưm...đi...hihi- Yun cũng cười

- Huhu...anh hai vừa làm em cộc đầu xuống đất...bắt đền hai..- Yin lại mè nheo

- Lạy 2 hồn...đi ăn...- Nó chắp tay rồi vào phòng tắm. Yin và Yun cũng lon ton đi theo.

Vệ sinh cá nhân xong tụi nó cùng nhau xuống canteen.

- Woaaaa....- Yun hít lấy hít để- thơm woá....

Nó cốc đầu Yun

- Cẩn thận không người ta tưởng con nhà chết đói

Yin và Yun tít mắt chạy vội vào bàn ăn. Ăn lấy ăn để, tối qua không ăn gì...đói. Nó thở dài, vừa ngồi vào bàn..

- Trông kìa... Bọn nhận học bổng vào trường...ăn cho đã đi không không ăn được nữa đâu...haha...- Một tên cỡ lớp 5 nhìn tụi nó

- HAHAHA.... - lũ bạn của tên đó ùa theo

Yin đỏ ửng mặt lên vì giận. Yun bất bình đứng lên

- Mấy người hơn ai chứ

Bọn kia hung hăng lại gần bàn nó thách thức

- Sao nào oắt con

Cả phòng ăn đều nhìn vào chỗ tụi nó. Bây giờ vẫn sớm nên khá it người...và có vẻ như chẳng ai muốn tham gia vào vấn đề con nít này.

- Bảo vệ - nó lạnh lùng

- Dạ...thưa thiếu gia - Hai tên bảo vệ ở đó lại gần.

Là bảo vệ cấp cao nên đương nhiên đám bảo vệ này đều đã biết mặt nó- thiếu gia của họ. ( à ha...nói là bảo vệ nhưng toàn sát thủ )

- Nói về thân phận bọn ta rồi cho chúng hưởng nốt lần đi này.

- Dạ...- một tên cung kính - Đây là thiếu gia, Alexender thiếu gia con trai của chủ tịch Tập đoàn thời trang Star và nhà tài phiệt lớn nhất thế giới cũng là ông chủ của chúng tôi- người đồng tổ chức chuyến đi này - tên bảo vệ đưa tay giới thiệu nó.

Đơ...

Sốc toàn tập...nhất là mấy tên lúc nãy... Kiểu này đuổi học là chắc. Do lần trước thấy nó và hai người kia nằm trong top nhận học bổng mà người nhận học bổng chắc là nghèo nên... Bọn chúng toát mồ hôi

- Còn đây là...- tên bảo vệ tiếp tục

- A...A... Xin lỗi, xin lỗi... Anh đùa thôi mà...anh đi mua kẹo cho ba....- tên kia toat mồ hôi chặn ngang lời tên bảo vệ.

- Cút...-nó lạnh lùng làm mọi người lạnh sống lưng.

Một thằng nhóc chỉ với một từ mà có thể khiến mọi người sợ như vậy thì tương lai... Sẽ khủng khiếp tới đâu...( Vil: ta làm bá chủ chứ sao / T/g: cho làm bá chủ ăn mày/ Vil : *xì khói* )


Chương 18
Chiều...tàu cập bến hòn đảo thơ mộng

- Oh my good!

Mọi người đều trầm trồ trước vẻ đẹp của nó. Bãi biển rộng mênh mông,cát vàng mịn, ánh lên trong ánh nắng dịu mát mẻ. Hàng cây xanh trồng trên những cồn cát, và đằng sau nó ẩn hiện nên một khách sạn 5 sao sang trọng và hiện đại...

- Tuyệt!!! - Yun reo lên

" hàng mới bóc tem, đem người đến thử nhiệm đây mà " Nó nhếch mép.

- Vil...Vil...mình đi lấy phòng rồi ra tắm biển nha Vil...- Yin lay lay tay nó

- Ừ...- Nó xoa đầu Yin

- Hihi...đi nào - Yin kéo tay nó chạy như bay vào khách sạn.

- Có sót ai không

Yin ngạc nhiên, ngoảnh đi ngoảnh lại

- Anh hai đâu rồi

- Đợi em nhận ra thì anh đi tây thiên thăm phật tổ rồi. - Yun từ đâu lù lù bước tới - Hai người đi chơi nha! Yun đj chơi với bạn gái...hihi - Yun tít mắt

- Xùy xùy - Nó phẩy tay.

Lập tức Yun chạy với tốc độ tên lửa đến chỗ cô nàng mà cậu nhóc chọn làm mục tiêu.

Yin ngơ ngác nhìn

- Đi thôi- nó cốc đầu Yin ( bạo lực)

- Auu...- Yin ôm đầu đi theo nó.

Sau khi ổn định phòng, thay quần áo. Nó và Yin cùng nhau đi ra bãi biển.

- Hihi....- Yin tít mắt - xây lâu đài cát đi Vil

- Ừ..- Nó ngồi xuống cạnh Yin.

Bây giờ nó đang cởi trần. Mặc mỗi cái quần đùi trắng ( t/g: tên này bạch từ trên xuống dưới bao gồm cả bạch cầu và bạch tạng hehe.../ Vil: Mi không trọc ta không chịu được à / t/g: No no...) làn da trắng hồng khiến bao cô gái phải ghen tị. Nhưng điều muốn nói ở đây là nổi bật lên cái nền trắng đấy...đằng sau lưng nó săm hình một con rồng đen trước gia huy của Hoàng gia Anh. Cổ nó cũng đeo lủng lẳng dây chuyền bạc hình con rồng y hệt sau lưng nó. Con rồng sau lưng nó đã có từ khi sinh ra, huy hiệu hoàng gia anh được săm khi nó 6t...săm đè lên hình con rồng nhưng rồi con rồng lại lên trước kí hiệu hoàng gia...papa nó thấy hay nên làm cho nó nguyên bộ rồng từ trên xuống dưới. Giờ nó chỉ đeo mỗi dây chuyền- vậy bất li thân của nó ( nó đag biến đổi dây chuyền thành một thứ đặc biệt ). Nổi bật...vô cùng nổi bật...nó mặc kệ...chả liên quan.

- Đẹp không Vil - Yin nhìn nó tít mắt

- Đương nhiên là phải đẹp rồi. Vil thiết kế mà lại...hehe - nó đắc ý tự mãn.

Mặc dù lâu đài lụp xụp xô phát đổ nhưng cũng khá đẹp thật.

- Này nhé! Đây là phòng Yin, phòng Vil, phòng anh hai...hihi - Yin chỉ lên lâu đài cát

- Ta sẽ ở cùng sau này à- nó nhìn Yin dò xet

- Ưm...Vil sẽ ở cùng nhà với Yin chứ - Yin nhìn nó chờ đợi

- Ừ...- nó khẽ cười

- Móc tay - Yin chìa ngón út bé xinh ra

- ok- Nó cũng móc ngón tay nó vào

Một lời hứa...sẽ chung một mái nhà...liệu có thể thực hiện không?

.

- Giờ có tuyết thì vui ha Vil - Yin và nó nằm dài trên bãi cát...xung quanh là mọi người đang vui đùa

- Mùa hè - Nó vẫn nhìn nên bầu trời xanh mát chờ hoàng hôn.

- Ưm - Yin cúi đầu buồn buồn

Nó quay ra nắm lấy tay Yin

- Bông tuyết ở lòng bàn tay nhé!

- Ưm...hihi - Yin tít mắt

Nó rút từ chiếc vòng cổ ra một chiếc châm nhỏ. Nhẹ nhàng, khéo léo xăm hình bông tuyết lên bàn tay bé nhỏ của Yin. Sau khi hoàn thành, Yin nhìn bông tuyết đầy thích thú. Nó cũng tự xăm lên cách tay trái của mình hình bông tuyết y hệt Yin.

- Yin là người của ta cho đến khi bông tuyết này không tồn tại nữa thì Yin tự do...hức không?- nó nhìn Yin

- Ưm...- Yin gậy đầuu ngay lậy tức và móc tay Vil.

Lời hứa thứ 2...mãi là của nhau...



Sau chuyến đi đó, tình cảm giữa nó và Yin ngày càng tốt lên... Lời hứa đó...cả hai đều cất giữ.

Thời gian cứ thế trôi qua, giờ các nhóc 8t giờ đã lên 17t đều trở thành siêu mẫu và ca sĩ với số lượng fan không thua các đàn anh chị. Nổi tiếng nhất vẫn là bộ nhóm ATP .Ngoại hình chuẩn không cần chỉnh, một thì là công chúa baby thiên thần của thời đại, một là hoàng tử mặt trời với nụ cười toả nắng giết chết hàng loạt nữ nhân, cuối cùng là tiểu hoàng đế băng giá với nụ cười nhếch mép làm đóng băng mọi thứ và phong thái như một vị chúa tể. Bộ ba nay còn là ai ngoài ba vị nhà ta Yin,Yun và nó. Nhóm nó sắp sửa đón thêm thành viên mới cũng là một công chúa baby- bạn gái của Yun.

À...tình cảm giữa nó và Yin rất rất tốt... Quả thực Yin đã yêu nó rất nhiều, trao cho nó toàn bộ trái tim ngây thơ non nớt... Nếu... Thôi có lẽ không nên nếu... Nó cũng yêu Yin gần như Yin yêu nó vậy. Nhưng có một điều nó luôn suy nghĩ...nó là chủ nhân thần chết...gần như là chúa tể bóng đêm... Lại là người bất tử...liệu bên nó Yin có được hạnh phúc... Nó vẫn chưa cho Yin biết việc này.

Gần đây, mâu thuẫn giữa các quốc gia đang trở lên gay gắt. Thể chiến lần thứ 3 xảy ra chỉ là vấn đề thời gian. Quân đội của nó trên hòn đảo Chết vẫn đang cấp tốc trang bị vũ khí. Mọi việc đã được hoàn thành đến 99%, quân đội nay đã lên đến 50 vạn người. Tất cả sống trên hòn đảo rộng 5000 km vuông với số dân 50 vạn thì quá rộng rãi nhưng số đó chỉ là tạm thời. Nó đang cho nhân bản vô tính ở người nên quân số này có thể gấp 10 lần chỉ trong 1 năm. Quân đội của nó được trang bị vũ khí tối tân, không gì có thể phá huỷ. Chỉ với 10 đầu đạn cỡ ngón tay út bắn từ khẩu súng giống P229 có thể phá huỷ cả một con tàu chiến rộng hàng nghìn mét vuông (kinh khủng) súng có bộ phận định vị. Chỉ cần khoá mục tiêu thì có bắn lên trời đạn cũng bay về đúng đích. Súng cảm ứng dấu vân tay nên chỉ có chủ của khăảu súng có thể dùng. Đây là điều thuận lợi để không bị định cướp súng mà bắn trả nhưng cũng là một nhược điểm vì không thể ném súng cho đồng đội sử dụng. Áp giáp chống đạn cũng cải tiến hoá thành dài tay, quần chống đạn, mũ chống đạn, ns chung quân của nó bịt kín từ trên xuống dưới cho bọn khác bắn tẹt không sao. Với đội quân này nó có thể thiết lập lên một trật tự mới do nó làm chúa tể. Nhưng nó sẽ phải sắp sếp thời gian để về hòn đảo Chết chỉ huy đám binh của mình.

.

- Alo - Nó bực mình bật máy...đang ngủ

- Bảo bối nhớ bama không...- Đầu dây bên kia vọng lên một tiếng ngọt như mía lùi

- Mama gọi con có việc gì không

- Hi...Bama đang ở biệt thự Hope đấy

- CÁI GÌ???- nó giật bắn người ngồi hẳn dậy.

Tiếng hét của nó làm Yin cũng giật mình tỉnh dậy ( nó và Yin nằm cùng giường...trong sáng đấy đừng nghĩ lung tung )

- Gì vậy Vil - Yin dụi mắt

Nó xoa đầu Yin và bước ra ngoài

- Con sẽ đến ngay

Nó bước vào phòng thay quần áo rồi ngó qua chỗ Yin

- Vil ra đây một lát...2 anh em cứ ăn đi ha...à hình như ba ma nkóc cũng về đấy

- Thật á! Yeye - Yin nhảy cẫng lên sung sướng

- Bao giờ mơti lớn đây - Nó lắc đầu rồi đi

- Hihi - Yin cười tít mắt. Cô cũng nhanh chóng thay quần áo và goọi ông anh hai dậy để tẹo đón bama



Tại Hope

- Ui! Bảo bối - Băng ra ôm chầm lấy nó. Giờ nó còn cao hơn Băng nửa cái đầu (1m8 chứ ít gì đâu )- con uốc hoocmon tăng trọng à! - Băng với tay lên vỗ vỗ đầu con

- Mama!! Con lớn rồi! - nó hơi khó chịu vì mama vẫn coi nó là trẻ con

- Lớn vẫn là bảo bối của mama chứ ! - Băng đưa đôi mắt hơi buồn nhìn nó

- Đương nhiên! Mama hỏi lạ! - nó vênh mặt lên cười

- Con chẳng thay đổi...nhưng đừng thay đổi...phong cách đế vương tuyệt hảo! - mama nó nhìn nó một lượt từ trên xuống dưới - Trắng từ trên xuống dưới...chói quá!

- Chói mới gây sự chú ý - Nó nhếch mép

- Mama gọi nhà báo để con gây sự chú ý ha - Băng cười

- Thôi khỏi! Tiểu hoàng đế đủ gây sự chú ý lắm rồi! - nó đẩy mama vào nhà

Long từ trên đi xuống

- Bảo bối! - ông lại ôm lấy nó, nó cũng ôm ông.

- Papa có chuyện muốn nói với con! - Ông hít một hơi dài - Ta muốn con biết và cho ý kiến - Mắt ông có vẻ hối lỗi.

Nó nhìn qua mama thấy mama cũng chỉ cười buồn " chuyện quan trọng rồi " nó nhíu mày

- Papa nói đi - Nó ngồi đối diện với Long nhấp hụm trà vẻ bất cần đời ( Láo !!! )

- Rồi.... Trước đây lúc chưa cưới mama con pa đã đi du lịch cùng bạn ở Canada. Một tối pa đã uống rất nhiều bia mà con biết bia Canada mạnh thế nào rồi đấy... Và trong lúc say ba đã chót... Và có hệ quả...giờ cô gái kia đã chết...ba muốn đưa con bé về nhà... Con nghĩ....

- Hơn tuổi con?

- Ừ...hơn con 2 tuổi

- Ý mama thế nào - nó quay ra Băng

- Ưm... Lúc đó pa con chưa cưới mama với lại cũng chỉ là quá khứ ta không trách...đứa bé kia có thể về nhà ta sống...không vấn đề gì...

- Nếu mama không phản đối thì con... Nhưng còn phải xem xét cô ta có xứng làm chị con không đã! - Nó nhếch mép

- Cảm ơn hai mẹ con - Long nó nắm tay nó và Băng. Ba người ôm nhau...

Hạnh phúc đơn giản chỉ thế thôi !!!

- Con có chuyện muốn nói - nó ngồi xuống nhìn pama.

- Con nói đi!

- Có lẽ con sẽ đi xa một thời gian...

- Con đi đâu !!? - Băng giật mình

- Thể chiến thứ ba sớm muộn cũng xảy ra...các phiệt đang được hình thành...một số đã công khai... Cuộc chiến tranh dành quyền lực không thể tránh khỏi... Phạm vi nên đến cả thế giới... Tranh giàng địa vị bá chủ...nên con...

- Con cũng định... - Băng nhìn con trai

- Dạ - Nó chắc chắn

- Được... Trí nam nhi phải làm việc lớn....nhưng pa muốn con nhớ... Con còn gia đình...còn những người luôn quan tâm con... Và....con là quý tộc hoàng gia Anh... Con hãy nhớ...con mang dòng máu Alexender... Là công dân Anh quốc...- Long nhấn mạnh - toàn bộ gia sản của pama đều là của con... Con hãy dùng nó vào việc có ích cho con...

- Con hiểu...nhưng còn...

- Con muốn cho bao nhiêu tùy con...không cho cũng được - Long vỗ vai nó - Cố lên con trai...bama tự hào về con

- Con không làm hai người thất vọng đâu...- Ánh mắt nó hiện lên một ngọn lửa...ngọn lửa quyết tâm...

Nó ở lại với bama nó vài ngày rồi bama nó về Anh...nó lại quay lại biệt thự của Yin,Yun

Vừa về đến nơi, lập tức Yun đã lôi nó vào trong

- Chuyện gì vậy? - nó nhíu mày

- Nhà mình bị đám nhà báo theo dõi rồi...- Yin nhìn nó buồn

- Đừng lo... Của tòa soạn nào...

- Chắc là Amenia và Khan - Yun lấy cốc nước lại chỗ nó.

Nó nhếch mép gọi điện thoại cho ai đó

- Amenia và Khan... Cảnh cáo...cần cho sập...

Yin và Yun nhìn nó như sinh vật lạ

- sao vậy - Nó hơi ngạc nhiên

Yin choài người hun vào má nó

- Vil tài thật đó....hihi - Cô nhóc cười tươi... Nụ cười tiên nữ cũng thua xa... Nó cũng cười nhẹ đưa tay vuốt tóc Yin...

Nó phải làm sao đây? Thần chết nói đúng...đáng ra nó phải giữ khoảng cách với cô gái này... Nhưng giờ nó dường như là không thể...

Bông tuyết vẫn còn đó... Gắn hai người lại với nhau...liệu có thể?

- Hai người muốn chêt à - Yun nhìn nó và Vil

- Hai ghen à - Yin chu môi

- Ừ đấy - Yun nhẹ nhéo mũi Yin

- Đau em - Yin nhoài người về phía sau...nhưng phíc sau là lưng ghế mà...

Nó kéo Yin lại về phía mình

- Yun muốn mai bạn gái Yun bị tra tấn không...

- Phải phải...mai phục kích Hana..

- Hai người được lắm... 2 bắt nạt một hả

- Thì sao - Nó nhếch mép

- Lêu lêu - Yin lè lưỡi

- Hả? - Yun lại cù léc Yin.

Nó ôm yin kéo ra phíc sau mình

- Yun tin ngày mai Hana và Yun sẽ bơi giữa đống nhà báo không

- Hai người nhớ đấy - Yun hậm hực vì không làm gì được - Yun sẽ đưa Hana về đây

- Ok ok...đưa Hana về ở với Yin - Yin ôm cổ nó ngoài ra nói với Yun

- tiểu thư có anh Vil đây chưa đủ à-yun nhìn Yin cười đểu

- Ơ... Vil...Vil...anh Yun bắt nạt Yin - Yin không nói được quay ra mè nheo với nó.

Nó đứng dăạy cõng theo Yin

- Không oan...đi ăn!

- Hi

.:Trang Chủ:.
Copyright © 2020 - Đọc Truyện - All rights reserved.

XtGem Forum catalog