Lâm Nhã Băng năm nay hai mươi tuổi, cao 1m65, tính tình trẻ con ưa nổi loạn, nước da trắng hồng, đôi môi ánh đào lúc nào cũng đỏ mọng, ánh mắt long lanh tinh nghịch, lông mày hình cánh phượng, khuôn mặt trái xoa khả ái xinh đẹp.
Nhìn Băng cho người khác cảm giác đang chạm vào một công chúa được sinh ra và lớn lên trong một tòa lâu đài của một vương quốc nào đó.
Nhưng Băng không được may mắn như thế, ngay từ khi lên năm tuổi Băng đã mồ côi cha mẹ, Băng không biết cha mẹ ruột của mình là ai và lý do vì sao mình lại phải sống trong cô nhi viện cho đến năm mười tám tuổi.
Cả tuổi ấu thơ, Băng phải học cách tự sinh tồn, học cách tự lập, tự rèn luyện bản thân mình.
Tuy rằng cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng nhưng vốn là người lạc quan, lại yêu đời nên Băng không cảm thấy cuộc sống của mình là địa ngục mà ngược lại từng ngày trôi qua, Băng đều tận hưởng từng giây từng phút để sống và làm những việc mà Băng thích.
Sở thích lớn nhất của Băng là chụp ảnh và viết lách.
Băng thường hay lang thang khắp các con đường và khắp nơi để chụp ảnh và lưu lại mọi cảnh vật xung quanh mình vào ống kính.
Băng cũng ghi lại những điều tai nghe mắt thấy để lấy tư liệu cho những tác phẩm sắp tới.
Mặc dù mới hai mươi tuổi nhưng Băng đã xuất bản được hai cuốn sách và có vô số bức ảnh nổi tiếng.
Tuy thu được không ít tiền bạc nhưng Băng lúc nào cũng rỗng túi, với một người vô lo vô nghĩ như Băng thì chuyện để dành dụm tiền bạc và lo ngày mai chết đói là không hề có.
Băng không coi những thứ đó vào đâu, nếu quá khó khăn, Băng sẽ không ngần ngại quay trở về cô nhi viện, ăn vài bữa và ở lại chơi mấy hôm, sau đó sẽ tìm cách kiếm ra tiền sau.
Mẹ bề trên ở tu viện luôn lắc đầu chịu thua trước tính cách có một không hai của Băng. Nhưng vì Băng là một cô gái dễ thương, hay cười và tốt bụng nên ai cũng quý mến và thương yêu.
Mỗi lần kiếm được tiền, Băng đều gửi về cô nhi viên giúp các em nhỏ ở đây.
Băng thương cho số phận côi cút, không nhà không cửa, và thiếu vắng tình thương cha mẹ của các em.
Băng thấy chúng cũng đáng thương, cũng tội nghiệp như mình, nên ngay từ khi còn nhỏ, Băng từng hứa với lòng là chỉ cần mai sau khi lớn lên, khi đã làm ra tiền, Băng sẽ cùng các mẹ bề trên chung tay gánh vác lo cho các em.
Cũng may Băng là một người có nhiều tài vặt nên không đến nỗi không thể kiếm ra tiền và đủ sức lo cho các em được một phần nào đó.
Ngồi trên tàu, Băng toàn thân đau nhức, chơi cả ngày hôm qua với các em nên hôm nay Băng đi không nổi.
Nếu không phải vì cuộc gọi của ông sếp trong tòa soạn báo, Băng đã không phải gấp gáp đi về thế này.
Nằm dài trên ghế đá. Băng càu nhàu.
Chết tiệt ! Sắp nghỉ Tết đến nơi rồi mà ông ta vẫn không tha cho mình. Chẳng phải mình đã nộp bài viết cho tuần sau là gì ? Sao ông ta còn gọi mình về gấp như thế, được hay có một vụ án nào đó mới nên ông ta mới cần đến mình ?
Nghĩ đến đây, Băng tươi tỉnh hẳn. Băng vốn là người ưa mạo hiểm, lại thích phiêu lưu nên thường xuyên đi công tác ở bên ngoài và được sếp giao cho những công việc khó.
Băng thích thử thách và thích công việc có nhiều áp lực.
Mặc dù không được làm những công việc thông thường như những đồng nghiệp khác nhưng Băng lúc nào cũng vui vẻ, lúc nào cũng tươi cười, nhìn Băng ai cũng tưởng Băng có một cuộc sống nhàn nhã và sung sướng lắm.
Nhưng thân phận và cuộc sống của Băng lại trái ngược hoàn toàn.
Đến ga, tàu dừng chuyển bánh, Băng lấy hành lý.
Vươn vai, Băng bước xuống.
Quần Jean, áo phông màu trắng ở giữa có in hình một cầu thủ bóng chày, mũ le đội lệch che kín hai đôi mắt và vầng trán nhỏ xinh tinh nghịch, áo khoác buộc ngang eo, chân đi một đôi giày màu xám, mái tóc đen dài bay phất phơ trong gió.
Trông Băng giống như một cô gái bụi đời, ngang ngạnh và nghịch ngợm, điểm khác biệt duy nhất là trên môi Băng lúc nào cũng nở một nụ cười.
Băng là hình ảnh lẫn lộn giữa một bên là Thiên sứ, một bên là Tiểu quỷ.
Kéo lê hành lý phía sau, Băng bước đi.
Bây giờ là tám giờ sáng, cô nhi viện cách chỗ Băng sống và làm việc hai giờ đi tàu nên Băng thường xuyên bắt một chuyến tàu lúc năm giờ sáng.
Thời gian chờ đợi, cộng thời gian di chuyển cũng gốn của Băng hết ba tiếng.
Mặc dù đi lại xa xôi và phiền hà nhưng Băng lại rất thích và cảm thấy thoải mái.
Đối với một người ưa hoạt động và thích đi ra ngoài như Băng, càng đi xa càng tốt, thậm chí phải đi tàu mất mười ngày hay cả năm, Băng cũng không có than phiền gì mà ngược lại rất hoan hỉ.
Ánh nắng le lói chiếu thẳng xuống mặt đất, mùi rác thải, mùi mồ hôi người, mùi thuốc lá khiến Băng nghẹt thở.
Băng nhăn mũi, xúc giác của Băng tạm thời bị ngừng trệ bởi vì mùi vị khó chịu ở xung quanh đang hòa quyện lại.
Ga tàu là thế, dù có được dọn dẹp vệ sinh vẫn không làm sao dọn dẹp hết được rác thải, những mẩu thuốc lá, túi bóng, đồ ăn do hành khách đi tàu vứt lại.
Băng ghét không khí ồn ào, náo nhiệt và xô bồ của mọi người đi đón người thân đi tàu, hay những bà buôn bán nhỏ đang rao bán hàng oang oang như những chiếc loa phóng thanh.
Ở đây nếu không cẩn thận có thể bị cướp giật và móc túi.
Băng chưa từng bị ai móc túi hay cướp giật bởi vì Băng là một người không phải chỉ có cái vỏ bề ngoài yểu điệu thục nữ.
Băng biết võ, cộng thêm tính tình không sợ Trời không sợ Đất nên trong mọi trường hợp Băng cũng liều mạng mà xông lên.
Người ta nói “Vua cũng phải thua thằng cùn” nói gì đến một kẻ không coi tính mạng mình vào đâu như Băng.
Băng vừa bước ra khỏi nhà ga, lập tức có mấy bác lái xe ôm đeo bám Băng, họ mời chào Băng đi xe và hứa sẽ giảm giá cho Băng nếu Băng chịu đi xe của họ.
Băng lắc đầu cười, Băng từ chối.
Trước khi trở về, Băng đã nhờ một người bạn trọ cùng nhà đi đón nên Băng không cần phải thuê xe ôm hay tắc xi đề về nhà.
Nghĩ đến mấy mươi nghìn trong túi bị bốc hơi, Băng thấy hơi xót.
_Băng !
Vừa nhắc đến cô bạn thân đã thấy bóng dáng của Hoa đang tươi cười vẫy tay gọi lại.
Băng mỉm cười sung sướng, cũng may cô bạn đã đợi sẵn, nếu không Băng phải chờ dài cổ.
Băng đi nhanh về chỗ Hoa đang đứng.
Hoa và Băng làm bạn với nhau được hơn bốn năm.
Cả hai cùng học chung một trường đại học, cùng đi làm chung một công ty nên họ khá thân thiết.
Lúc đầu cả hai sống ở hai nơi khác nhau, nhưng thấy nếu sống như vậy thì lãng phí và đắt đỏ quá nên mới dọn về sống chung.
Nhờ sống chung cả hai tiết kiệm được rất nhiều tiền, và giúp đỡ nhau được rất nhiều việc trong cuộc sống.
Tình cảm của họ được bồi đắp và lớn dần theo từng năm tháng.
Bây giờ họ giống như hai chị em ruột thịt trong nhà.
Thỉnh thoảng Băng cũng được Hoa mời về quê chơi. Bố mẹ Hoa rất thích và yêu quý Băng như con gái của họ.
Băng đã nhận bố mẹ Hoa là bố mẹ nuôi.
_Chờ tao có lâu không ?
_Tao cũng vừa mới đến thôi.
Băng chuyển hành lý lên đầu xe. Hoa nhăn mặt.
_Tao không hiểu mày về cô nhi viện chơi có mấy hôm thôi, mày đâu cần phải mang nhiều hành lý như thế ?
Băng vỗ vai Hoa.
_Tao biết chứ, trong này chỉ có hai bộ quần áo thôi, còn đâu đều là sách và máy ảnh của tao.
Hoa choáng váng.
_Mày đúng là con hâm. Đi chơi có mầy ngày mày sợ sách bị mốc hay sao mà phải mang theo để đọc.
Băng gõ nhẹ vào đầu Hoa.
_Tao cấm mày không được chửu tao là hâm, nếu không tao sẽ cho mày biết tay.
Hoa không lạ gì tính cách nóng nảy Băng. Băng là người thường xuyên dùng tay thay cho dùng miệng.
Trong bất cứ trường hợp nào, Băng cũng có thể thượng cẳng tay hạ cẳng chân với Hoa, nhưng không phải là đánh đau, đánh đến nỗi thâm tím cả mình mẩy hay phải nằm viện mà chỉ là những cái tát nhẹ vào má, những cái cốc yêu vào đầu, và những cái bẹo nhoi nhói vào tay.
Hoa có tức, có phản đối, có giận dỗi cũng không khiến cô bạn thân thay đổi tính cách của mình, mỗi lần như thế Băng chỉ cười vô tội, xin lỗi và nịnh vài câu, một lát sau lại đâu vào đấy.
Hiểu tính của Băng nên riết rồi Hoa cũng quen và không còn thắc mắc như trước nữa.
Cầm lấy tay lái, Băng bảo Hoa.
_Cậu ngồi xuống phía sau đi.
Hoa thắc mắc.
_Cậu định chở mình sao ?
_Không lẽ cậu có thể chở được mình cùng với đồng hành lý này ?
Hoa ngán ngẩm và hơi ớn khi nhìn chiếc va ly to kềnh càng của Băng.
Mặc dù biết mình không thể chở được Băng cùng với đống hành lý kia nhưng mà để cho Băng chở chẳng khác gì tự đưa sinh mạng mình cho một con ma tốc độ.
Băng là chúa đi ẩu và phóng nhanh. Đã mấy lần Hoa chết khiếp và hét ầm lên vì hãi.
Hoa hối hận vì đã đi đón Băng. Hoa ước giá mà Hoa bảo bận và để cho Băng đi xe ôm hay tắc đi về nhà thì hay biết mấy.
Nhìn khuôn mặt bí xị và nhăn nhó của Hoa, Băng phì cười.
_Mày làm ơn cười lên mấy cái cho tao xem được không ? Mày làm ơn đừng chưng ra bộ mặt nhăn nhó như thể tao đang bắt nạt mày, tao có làm gì mày đâu mà chưa chi mày đã biểu lộ thái độ bất mãn như thế ?
Hoa nói gần như là hét lên.
_Mày còn nói được nữa sao ? Mày đi như bị ma đuổi như thế làm sao mà tao không bị mày dọa cho sợ chết khiếp.
Hoa run run ôm chặt lấy eo của Băng.
_Hu hu hu ! Tao còn muốn sống, tao chưa muốn chết.
Băng bật cười thật to, Hoa càng kêu la, càng hoảng hốt, Băng càng phóng nhanh.
Hoa là một con bé con chưa trưởng thành và rất nhút nhát.
Hoa hay e thẹn và hay đỏ mặt, mọi chuyện to nhỏ đều là do Băng làm, còn Hoa chỉ biết phụ theo hay đứng im một chỗ không nhúc nhích.
Hoa chỉ cần bị trêu hai ba câu là mặt đỏ bừng lên, mắt ầng ậc nước.
Băng ngán nhất là tính cách hay làm nũng của Hoa. Trong khi Băng mạnh mẽ và tính cách giống như đàn ông, hoa lại quá mít ướt và quá yếu đuối.
Sống và ở chung nhà, Băng và Hoa đã hiểu, và biết rõ tính nết của nhau nên thương nhau và bảo vệ lẫn nhau.
Họ là hai chị em tốt.
Con đường Trần Quốc Toản ngập tràn nắng và hoa. Băng yêu và thích con đường này, con đường mang lại cảm giác ấm áp và quen thuộc cho Băng.
Mỗi lần đi trên con đường này, Băng lại nhớ về cô nhi viện, nhớ về những đứa trẻ mồ côi và nhớ về những kỉ niệm không thể quên của mình.
Trên môi Băng nở một nụ cười hạnh phúc và tươi tắn, tuy chưa một lần được ôm trong vòng tay cha mẹ nhưng Băng luôn được các mẹ bề trên thương yêu và chăm sóc.
Với Băng mà nói, các mẹ bề trên chẳng khác gì những Thiên sứ, họ chính là người đã dạy cho Băng hiểu Chúa luôn ở bên cạnh bảo vệ và chăm sóc cho Băng.
Dù không có được tình cảm và tình thương của cha mẹ, nhưng Băng có được tình người, có được những vòng tay ấm áp của mọi người, đối với Băng như thế là đủ, Băng không còn mong mỏi gì hơn nữa.
_Cẩn thận !
Hoa hét thất thanh.
Một chiếc xe ô tô màu đen sang trọng đang vượt qua trước mặt cả hai.
Băng đang chìm đắm vào những kí ức hạnh phúc và vui vẻ trong thời gian sống ở cô nhi viện nên không tập trung vào lái xe, hậu quả chỉ còn một chút nữa, Băng đâm vào xe ô tô.
_Két !
Bánh xe mài sát vào đường bê tông rải nhựa tạo nên âm thanh chói tai và tóe lửa.
Hoa sợ hãi hét liên tiếp lên mấy tiếng, mắt nhắm chặt, hai dòng lệ lăn dài trên má, vòng tay siết chặt quanh eo Băng.
Băng vừa buồn cười, vừa phẫn nộ.
Trong khi là đứng mũi chịu sào, Băng vẫn cảm thấy bình thường và xử lý tình huống ngàn cây treo sợi tóc thật nhanh, Hoa lại càng làm cho tình hình thêm rối, và thêm tồi tệ hơn.
Dù không xẩy ra tai nạn nhưng đầu xe máy của Băng cũng va vào thân xe ô tô của người ta.
Băng chưa kịp quát cô bạn thân – Hoa ngồi ở phía sau. Từ trên xe, một người đàn ông trong bộ vét màu đen khoảng hai mươi sáu tuổi bước xuống.
Nhìn hình dáng và điệu bộ của anh ta, Nguyệt đoán anh ta là tài xế vì ngồi ở ghế đằng sau còn một người đàn ông nữa, do cửa kính màu đen, ánh nắng lại chói chang nên Băng không nhìn rõ được mặt của ông ta.
Băng quan sát người đàn ông trước mặt, nước da ngăm đen, sống mũi cao, khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sắc, mái tóc bồng bềnh quyến rũ.
Đánh giá vẻ bề ngoài của anh ta, Băng có thể gật gù hai từ “Không tệ”
Anh ta nghiêm giọng bảo Băng.
_Cô có biết cô vừa làm gì không ?
Hoa hốt hoảng cúi đầu xuống lưng Băng, ngay cả nhìn anh ta một cái, Hoa cũng không dám nhìn.
Băng hiểu tính cô bạn mình nhát gan, lại bị dọa cho sợ chết khiếp nên không dám ngẩng mặt lên nhìn anh ta cũng đúng.
_Tôi biết.
Băng bình tĩnh trả lời.
_Cô định giải quyết chuyện này thế nào ?
Bằng cười nhạt.
_Tôi không hiểu ý của anh.
Anh ta lạnh lùng nói.
_Cô đâm vào xe ô tô của tôi, cô lại nói cô không hiểu là sao ?
Băng quan sát con đường, quan sát từng dấu hiệu nhỏ, Băng đang tính toán cách thoát khỏi tình trạng tiến thoái lưỡng nan này.
Mặc dù ngoài mặt Băng bình tĩnh như thế nhưng trong lòng Băng đang khóc thầm và không ngừng kêu than.
Nếu phải bồi thường tiền, Băng lấy tiền đâu để trả cho người ta.
Băng kêu khổ, hôm nay đúng là ngày xui xẻo của Băng.
Vặn chìa khóa xe, Băng bước xuống.
(Bạn đang đọc truyện tại VipTruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ)
_Anh muốn giải quyết thế nào ?
Băng khẳng khái hỏi.
Anh ta nhếch mép cười lạnh.
_Còn giải quyết thế nào nữa, thứ nhất cô phải xin lỗi ông chủ của tôi, thứ hai cô phải đền tiền.
Băng than thầm một tiếng.
“Xong rồi ! Xin lỗi mình còn có thể làm được nhưng đền tiền với một chiếc xe sang trọng và đắt tiền như thế này mình làm sao mà trả nổi”
Băng xoa cằm, gãi đầu, Băng cố vận dụng trí khôn và miệng lưỡi của mình để thuyết phục anh ta bỏ qua cho mình.
_Anh thông cảm, thật sự em không cố ý gây ra chuyện này.
Băng nở một cười thật xinh.
_Em thấy xe của anh cũng có bị làm sao đâu. Cũng sắp Tết rồi, anh có thể bỏ qua cho em lần này được không ?
Nụ cười của Băng dễ thương và thơ ngây như một đứa trẻ con.
Ai nhìn thấy nụ cười của Băng cũng phải động lòng, và rộng lòng tha thứ nhưng chủ tớ của chiếc xe này không phải là người có thể vì nụ cười của Băng mà dễ dàng bỏ qua cho Băng.
Họ thuộc diện máu lạnh và vô tình giống hệt một tảng băng lâu năm không có ánh nắng.
Anh ta mặt lạnh như tiền đáp.
_Không nói năng lôi thôi, mau xin lỗi và đền tiền đi.
Băng chửu thầm.
“Đồ máu lạnh ! Đừng tưởng vì anh giàu, anh sang mà anh được quyền bắt nạt và chèn ép tôi. Nếu không nói lý lẽ và lẽ phải thì thôi, một khi đã nói, tôi sẽ cho anh biết tôi không phải là một người dễ bị bắt nạt như thế.”
Nụ cười trên môi Băng tắt.
_Anh cho rằng tôi đã đi sai ?
Anh ta vẫn giữ giọng điệu lạnh nhạt.
_Cô cho rằng cô đã đi đúng ?
Băng chỉ con đường trước mặt.
_Anh nhìn đi. Đây là ngã tư, tôi vẫn còn chưa vượt đèn đỏ, cũng cũng chưa quay đầu xe, anh nói thử xem tôi đi sai ở điểm nào ?
Anh ta hừ một tiếng.
_Cô định đứng ở đây để cãi lý với tôi ?
Băng chống hai tay vào sườn, mắt nhìn thẳng vào mặt anh ta, dáng điệu thách thức.
_Tôi đã nói xin lỗi anh rồi, cũng đã chịu nhún nhường cho xong chuyện và kết thúc mọi việc ở đây nhưng anh lại được nước lấn tới, nói cho anh biết nếu muốn cãi lý, tôi sẽ không ngại cãi lý với anh đến cùng.
Nhìn điệu bộ hung hăng của Băng, anh ta cau mày.
Từ trước đến nay, anh ta chưa từng gặp phải một cô gái nào dữ dằn, đanh đá và không sợ Trời, không sợ đất như Băng.
_Phúc ! Lại đây !
Một giong lạnh băng, khẩu khí tàn nhẫn và uy nghiêm vang lên.
Nhất thời Băng và anh ta đình chiến không còn đấu khẩu với nhau nữa.
Chỉ cần nghe giọng nói của người đàn ông ngồi trong xe, tự nhiên Băng thấy sợ, thấy hốt hoảng không yên, thấy không an toàn, tự dưng Băng lại muốn chạy trốn và muốn bỏ đi thật nhanh.
Tuy nghĩ như thế, nhưng Băng không thể nhúc nhích, trong lòng Băng có một dự cảm không hay.
Người đàn ông tên Phúc – tài xế của người ngồi trong xe vội bước nhanh lại gần xe.
_Thưa anh !
_Bảo cô ta lên xe !
Phúc kinh ngạc, mắt mở to nhìn sếp.
Anh ta hoàn toàn không hiểu tại sao sếp lại có ý tưởng muốn Băng lên xe, trong khi Băng đã dám đâm vào xe ô tô của sếp.
Từ trước đến nay sếp nổi tiếng là người lạnh lùng, vô cảm và tàn nhẫn.
Quanh năm suốt tháng, anh ta chưa bao giờ thấy sếp cười, ngoài công việc ra, anh ta ít khi nào được gặp sếp.
Sếp là một con người bí ẩn và có một cuộc sống gợi cho người khác nhiều tò mò muốn tìm hiểu nhưng ít ai biết được sếp sống như thế nào và đời tư của sếp ra sao?
_Thế nào, tôi nói không được rõ ràng sao ?
Anh ta giật mình vội đáp.
_Vâng.
Đứng thẳng người, đi về phía Băng đang đứng, anh ta lịch sự nói
_Sếp tôi có lời mời cô lên xe.
Băng trợn tròn mắt nai nhìn anh ta như nhìn một sinh vật lạ.
Việc va quẹt vào xe vẫn còn chưa giải quyết xong, tại sao sếp của anh ta lại có ý tưởng kì cục là muốn mời Băng lên xe ?
Vốn là một cô gái thông minh và nhạy cảm, Băng thấy tốt nhất là không lên xe còn hơn.
_Cảm ơn, tôi không có nhã hứng muốn đi đâu đó cùng với sếp của anh. Nếu sếp của anh đã chấp nhận lời xin lỗi của tôi, tôi xin phép được cáo lui.
Hoa lợi dụng lúc anh ta quay lại nói chuyện với sếp của anh ta, Hoa vội vàng đứng núp sau lưng Băng như một con gà con đang bám vào bộ lông của gà mẹ vì sợ diều hâu bắt đi.
Băng điên tiết muốn quát cho cô bạn thân một trận.
Nếu không phải vì vướng mắc Hoa, Băng đã phi thân lên xe máy và chạy từ lâu rồi.
Băng thở dài não ruột.
Chỉ vì tiếc mấy đồng bạc mà Băng gặp họa như thế này đây.
_Cô từ chối ?
Anh ta sửng sốt nhìn Băng.
_Đúng.
Từ trước đến nay, được sếp mời lên xe không quá bốn người, thế mà cô gái này lại từ chối không nhận lời.
Anh ta càng ngày càng bị tính cách khác người của Băng làm cho bàng hoàng không dám tin.
Từ trên xe, người đàn ông bí ẩn bước xuống.
Nhìn thấy ông ta, Băng nhất thời ngây ngốc. Đây là người đàn ông đẹp trai nhất mà Băng đã từng gặp.
Nước da của ông ta trắng như con gái, mắt sáng, lông mày đen như mực, mũi cao, khuôn mặt đẹp như ánh trăng rằm, bộ âu phục màu đen, kết hợp với mái tóc đen tao nhã, tạo nên một người đàn ông đẹp hoàn hảo như một vị thần của Hy Lạp.
Quá đẹp !
Băng chỉ có thể dùng hai từ đó để miêu tả về hình thể và hình dáng của ông ta.
Gọi người đàn ông này là ông ta thì già quá, phải gọi là anh ta mới đúng.
Dưới con mắt quan sát tinh tế và sâu sắc của Băng, anh ta khoảng ba mươi hay ba mươi hai tuổi, tính cách lạnh lùng, cao ngạo, khí chất hơn người, vầng trán cao chứng tỏ anh ta không chỉ có cái dáng vẻ bề ngoài mà anh ta còn hơn người khác ở bộ óc thông minh và linh hoạt.
Khi nhìn vào đôi mắt đen sâu thăm thẳm như nước trong hồ của anh ta, Băng rùng mình sợ hãi, Băng cảm tưởng bây giờ mình là một con mồi bé nhỏ còn anh ta là một con sư tử đang đi rình mồi.
Cách ví von lạ đời đó khiến khóe môi xinh xắn của Băng nhếch lên thành một nụ cười khêu gợi.
Thấy sếp đột nhiên bước ra khỏi xe, Phúc – tài xế xe đồng thời là trợ lý của người đàn ông bí ẩn sững người.
Anh ta không hiểu tại sao đối với Băng, sếp lại có những đãi ngộ khác người như thế.
_Cô tên là gì ?
Ông ta hỏi Băng, ngữ khí của ông ta lạnh lùng không một chút biểu cảm, ngay cả lời nói của ông ta cũng giống như một người bề trên ban cho người bề dưới.
Băng kinh ghét nhất là kiểu người giống như ông ta.
Băng nhìn thẳng vào mặt ông ta, những ngôn từ tốt đẹp và ý nghĩ lúc này dành cho ông ta đều tan biến sạch khi nghe ông ta nói và khi nhìn thấy cử chi khinh người của ông ta.
_Tại sao tôi phải nói cho ông biết ?
Mặt ông ta càng ngày càng lạnh, trông ông ta âm u như một con quỷ vừa mới từ dưới địa ngục lên.
Hoa hãi quá đến nỗi thân hình nhỏ bé không ngừng run rẩy, mười đầu ngón tay đang bấu chặt lấy chiếc áo phông màu trắng của Băng.
Vốn là một con người âm trầm, lại biết lợi dụng điểm yếu của người khác để dành chiến thắng nên chỉ bằng một ánh mắt, ông ta đã biết nên làm thế nào.
Có thể Băng là một cô gái không ngán sợ bất cứ điều gì, cũng không sợ ông ta nhưng còn cô bạn thân, liệu Băng có dám bỏ lại cô bạn của mình không lo không ? Hay là vì Hoa, Băng phải nghe lời của ông ta.
_Lên xe ! Tôi có chuyện muốn nhờ cô !
Băng cương quyết nói không.
_Xin lỗi nhưng tôi và ông không quen biết nhau, tôi không có thói quen lên xe của một người lạ.
_Cô chắc chứ ?
Ông ta không tỏ ra tức giận, hay bực mình vì bị Băng từ chối mà ngược lại ông ta từ đầu đến cuối vẫn thản nhiên như không.
_Chắc.
Băng gật đầu khẳng định lại lời nói của mình.
_Cô bạn thân của cô..
Ông ta bỏ lửng câu nói.
Băng chột dạ nhìn ông ta bằng ánh mắt đề phòng.
_Ông muốn gì ?
Giọng nói của Băng đã có phần hơi sợ sệt và nhún nhường.
Ông ta nhếch mép.
_Cô không đi cũng không sao nhưng cô bạn thân của cô phải đi theo tôi.
Hoa lảo đảo suýt ngã, chỉ cần nhìn ông ta thôi cũng đủ cho Hoa sợ chết khiếp, nếu còn bị ông ta bắt đi, Hoa sẽ ngất ngay tại chỗ.
Băng quan sát hai người đàn ông lạnh lùng và vô cảm trước mặt, nhìn họ giống như hai lãnh nhân, giống như một cỗ máy giết người không có trái tim.
Vì sao Băng lại đắc tội với loại người đáng sợ như thế này ?
Băng thấy cô bạn thân đã sợ quá độ rồi, thậm chí Băng còn nghe được tiếng khóc thút thít ở sau lưng.
Vừa bực mình, vừa tức giận vì vừa phải lo đối phó với hai người đàn ông lạ mặt, lại phải lo bảo vệ và dỗ dành cô bạn thân, Băng muốn điên lên vì tức.
_Thế nào cô đi chứ ?
Băng vẫn cứng đầu nói không.
_Không, cảm ơn.
Ông ta không nói gì.
Một bước, hai bước, ông ta đi về phía xe ô tô.
Trước khi tài xế đóng cửa xe, ông ta ra lệnh.
_Mang cô bạn thân của cô gái kia lên xe.
_Vâng.
Anh ta đáp lại như một cái máy.
Nghe được mấy lời mà ông ta nói, Băng thất kinh, vội vàng kéo cô bạn thân lên xe, Băng chưa kịp nổ máy chạy đi, Hoa đã bị anh ta tóm gọn trong lòng bàn tay.
Hoa kêu thét lên một tiếng.
Chỉ bằng hai động tác, thân hình nhỏ bé, cùng chiếc miệng đáng yêu của Hoa đã bị khống chế.
Băng nhìn cô bạn xụi lơ trong lòng anh ta mà muốn phát hỏa.
Không hiểu hai người đàn ông này có coi vương pháp là gì không mà dám giữa ban ngày ban mặt bắt cóc người khác như thế ?
Băng quát thật to.
_Thả bạn của tôi ra !
Lời nói của Băng vừa phát ra khỏi miệng, hai người đàn ông trong trang phục màu đen và đeo kính mát cũng màu đen bao vây lấy Băng vào giữa.
Bây giờ Băng mới biết ngoài chiếc xe mà Băng vừa mới va quẹt vào còn có một chiếc xe ở đằng sau nữa.
Lần đầu tiên trong đời Băng mới biết sợ là gì, Băng không lo cho mình mà lo cho cô bạn thân.
Trong khi Băng còn giằng co với hai vệ sĩ của ông ta, Hoa đã bị tống vào xe sau, Hoa thực sự đã bị ngất.
Băng kêu khổ, bây giờ Băng có chạy thoát cũng vô ích, cô bạn thân bị bắt rồi, làm sao Băng có thể bỏ mặc sự sống chết của bạn không lo.
Bực mình, tức giận, phẫn nộ, Băng thở hắt ra một hơi.
Không cần họ phải bắt, Băng hầm hầm tiến về chiếc xe ô tô đầu tiên.
Mở mạnh cửa xe, Băng tự trèo trong.
_Rầm !
Băng trút phẫn nộ lên cánh cửa xe.
Người đàn ông bí mật vẫn không có phản ứng gì, ông ta không thèm nhìn Băng đến lấy một cái nhưng từng cử và hành động của Băng đều không thoát khỏi ánh mắt sắc bén của ông ta.
Xe từ từ chuyển bánh.
Băng hét lên.
_Còn chiếc xe máy của tôi !
_Không phải lo, xe của cô sẽ có người mang về cho cô.
Băng nghiến chặt răng.
_Anh ta không biết nhà tôi ở đâu làm sao mà trả.
_Chỉ cần cô nói địa chỉ là được chứ gì ?
Càng nói chuyện với ông ta, Băng càng tức, càng muốn bùng nổ.
Cuối cùng Băng nhắm mắt lại, cố hít thở thật sâu, Băng cố điều chỉnh hơi thở và phẫn nộ của mình.
Băng sợ nếu phải chịu thêm bất cứ tức giận nào nữa, chiếc xe ô tô của ông ta sẽ biến thành sắt vụn.
Ông ta quan sát Băng, mặt ông ta được bao phủ bởi một lớp băng mỏng nên không biết là ông ta đang nghĩ gì và đang có cảm nhận gì.
Cho đến tận lúc này cũng chưa có ai đoán được dụng ý của ông ta khi bắt Băng phải lên xe và mang Băng đi để làm gì ?
Mặc dù khuôn mặt ông ta không biến đổi nhưng ánh mắt liên tục lóe lên những tia sáng khó hiểu, hình như ông ta đã có một dự tính gì đó nên mới có quyết định này.
Băng bóp chán, gỡ bỏ chiếc mũ lưỡi trai trên đầu, Băng ngồi co chân trên ghế, Băng không cần biết ông ta có phản ứng thế nào khi thấy mình dám đặt đôi giày bẩn lên ghế xe của ông ta ?
Băng mặc kệ, Băng vẫn vô tư ngồi thu lu trên ghế xe, tay chống cằm, mắt nhìn thẳng về phía trước, đầu không ngừng nghĩ ngợi và tính toán hết chuyện nọ đến chuyện kia.
Băng quá tập trung vào suy nghĩ của mình nên đâu hay ông ta đang quan sát và nhìn ngắm mình từ lúc xe bắt đầu chuyển bánh đến giờ.
Trên môi ông ta nhếch lên một nụ cười lạnh, mắt ông ta tập trung vào khuôn mặt xinh đẹp và khả ái của Băng, đôi môi gợi cảm và quyến rũ của ông ta mím chặt, sát khí và tia oán độc lộ ra trong ánh mắt của ông ta.
Mười phút sau, hai chiếc xe nối đuôi nhau vào một tòa nhà tòa nhà cao sáu tầng, bao xung quanh căn nhà là hàng rào tường bao loan màu trắng.
Trong sân vườn ngập tràn hoa và cây cảnh.
Trang viên này được thiết kế và xây dựng một cách công phu và tỉ mỉ.
Tòa nhà không chỉ đẹp vì cách thiết kế độc đáo và đẹp mắt, mà còn sang trọng và trang nghiêm.
Mùi hương của từng loại hoa đang hòa quyện trong gió mang lại cho mọi người cảm giác ngất ngây, thoải mái và sảng khoái.
Bước vào trong căn nhà của ông ta cho người khác cảm giác như đang bước vào một khu vườn hoa.
Lần lượt từng người một bước xuống xe
Hoa do quá yếu, lại quá sợ hãi nên được một vệ sĩ dìu vào trong.
Băng vẫn ngồi im trên xe, đang đi ông ta quay lại bảo Băng.
_Cô còn chờ gì nữa ?
Băng điên tiết mở cửa xe ô tô rồi hiên ngang đi thẳng vào trong nhà.
Thái độ không sợ hãi và khiêu khích của Băng khiến cho hai anh chàng vệ sĩ, tài xế xe sửng sốt, họ không hiểu Băng là cô gái như thế nào nữa.
Vào phòng khách, bà giúp việc nhanh chóng pha cà phê cho ông ta và cho Băng.
Băng tự nhiên ngồi đối diện với ông ta, tay bưng tách cà phê nhấp một ngụm.
Vừa mới uống được một chút, Băng nhăn mặt, từ trước đến nay Băng chưa từng uống cà phê, nay nhấp thử thấy đắng quá.
Nhìn vẻ mặt nhăn nhó khổ sở của Băng, hai chàng vệ sĩ và tài xế lại được một phen sửng sốt và thất kinh.
Ông ta quan sát vẻ mặt của Băng.
_Cô không uống được cà phê ?
_Không.
_Mang nước ngọt ra đây.
Ông ta ra lệnh cho bà giúp việc.
Bà giúp việc dạ một tiếng rồi nhanh chóng làm theo yêu cầu của ông ta.
Sau năm giây Băng được bà giúp việc mang cho một ly đá, cùng hai chai nước ngọt.
Băng mỉm cười.
_Cám ơn Dì.
Bà giúp việc lúng túng.
Lần đầu tiên bà mới được một vị khách của ông chủ nói cảm ơn và mỉm cười với mình.
Từ trước đến nay, Băng nhận ra một bài học là chỉ cần ai đó đối xử tốt với mình thì hãy nói cảm ơn và mỉm cười đáp lại tấm lòng tốt bụng của người ta, Băng làm điều này đã không biết bao nhiêu lần nên đã trở thành một thói quen.
Ác cảm của tài xế dành cho Băng đã bớt được một phần.
Bật nắp, Băng chắt nước ngọt ra ly chứa nước đá.
Đặt chai rỗng xuống bàn, bưng lên nước ngọt lên môi, Băng uống một ngụm.
Hành động của Băng hoàn toàn tự nhiên, hoàn toàn điềm tĩnh giống như một người chủ nhà, không phải một cô gái bị bắt cóc đến đây và đang chuẩn bị đón nhận hình phạt của ông ta.
Xung quanh mọi người im lặng, nín thở, họ không nói gì cũng không làm gì, họ đều tập trung nhìn và quan sát Băng.
Ông ta thoải mái dựa người ra sau ghế xô pha, mắt ông ta không bỏ sót bất cứ cử chỉ và biểu hiện nào của Băng.
Qua tiếp xúc, nói chuyện và quan sát hành động của Băng, ông ta đã phần nào hiểu được Băng là con người như thế nào.