Không muốn ông Tư hỏi thêm câu nào nữa, Băng bưng thêm bún riêu và mấy món ăn do mình nấu ra ngoài.
Vẫn chưa cởi bỏ tạp dề, Băng ngồi xuống ăn với bọn họ.
Tuy chỉ là mấy món ăn đạm bạc và bình dân nhưng dưới tay nghề nấu nướng của Băng, món ăn bình dân trở thành thượng hạng và ngon không thể tả.
Cả hai ăn hết sạch nồi bún riêu do Băng nấu, cũng may Băng nấu nhiều nếu không có khi họ lại tranh giành nhau.
Vừa ăn Băng vừa cười nên chút nữa là Băng bị sặc.
Nếu ai nhìn thấy cảnh hai người hào hoa phong nhã và cao sang quyền quý khoác trên người hai bộ vét đắt tiền và sang trọng lại đi giành ăn với nhau chắc họ phải há hốc mồm và mắt lồi ra mấy phân, miệng á khẩu không nói được một lời nào.
Băng bịt chặt miệng để cho tiếng cười không thoát ra khỏi cổ họng.
Chúa ơi !
Lần đầu tiên trong đời Băng mới thấy ông ta đáng yêu và dễ thương đến thế.
Bây giờ, Băng không còn ghét ông ta như lúc đầu nữa.
Băng thấy ngoài con người vô tình và lạnh lùng ra, ông ta cũng giống như bao nhiêu người khác, cũng có hỉ, ái và nộ, chỉ cần biết ông ta cần gì và muốn gì, mọi chuyện đều được giải quyết một cách êm đẹp.
Như lúc này đây, ông ta lộ ra một đứa trẻ tham ăn và háu đói.
Nhìn ông ta bằng ánh mắt yêu thương và trìu mến, Băng tự hứa với lòng là từ nay sẽ nấu bún riêu cho ông ta ăn, hy vọng là ông ta sẽ không mau chán.
Băng quẹt mũi, lòng nhủ thầm.
“Lo gì ! Nếu ông ta không muốn ăn bún riêu nữa, mình sẽ nấu món ăn khác cho ông ta ăn”
Cầm khăn giấy, lau miệng, ánh mắt Băng ngập tràn tự tin.
“Với một người có thể nấu đủ các loại món ăn như mình, việc đó chỉ là chuyện nhỏ”
Băng là một cô gái sinh ra và lớn lên trong tu viện.
Ngay từ khi còn nhỏ, Băng đã phụ trách công việc nấu nướng cho các em nhỏ ăn.
Mặc dù nghịch ngợm và hiếu động như con trai nhưng Băng vẫn là một thục nữ biết thêu thùa, may vá, biết nấu nướng, và biết làm công việc nhà.
Nếu Băng không muốn làm gì thì thôi, còn một khi Băng muốn, Băng sẽ làm bằng được.
Bản tính ương bướng và không sợ chết của Băng, cộng thêm tính cách bền gan đã biến những việc tưởng chừng gây khó khăn cho Băng thành những công việc bình thường.
Ăn xong, Phúc xoa tay vào bụng, được ăn ngon, lại do đích thân vợ của ông chủ xuống bếp nấu nên Phúc chưa bao giờ cảm thấy hưng phấn và vui vẻ như thế.
Tinh thần của ông ta hôm nay xem ra cũng rất tốt.
Lúc đầu ông ta dự định sẽ không ăn gì, mà chỉ ngồi im chờ Băng ăn xong rồi cùng đi, nhưng thật không ngờ chính mình còn ham ăn hơn cả một đứa trẻ.
Tuy là hơi ngượng nhưng được vợ nấu cho ăn thế này, lại nấu ăn rất ngon, ông ta vui mừng còn không kịp, lấy tâm trí và hơi sức đâu để, để ý đến chuyện khác.
Thấy cả hai đã ăn xong, Băng bưng bát đũa vào trong bếp.
_Chào chú ! Con đi đây !
_Ừ, nhớ lần sau lại ghé đến đây.
_Dạ, con biết rồi.
Mặc dù vẫn muốn biết hai người kia có quan hệ gì với Băng, nhưng thấy Băng không muốn nói nên lại thôi.
Băng lững thững đi ra khỏi quán.
Ông ta định trả tiền cho ông Tư, Băng ngăn lại.
_Tôi đã trả tiền rồi. Chúng ta đi thôi.
Ông ta nheo mắt nhìn Băng.
_Bữa ăn này là do cô mời ?
_Đúng, có việc gì sao ?
Băng hung hăng hỏi.
Phúc hết quay sang nhìn sếp, rồi lại quay sang nhìn Băng.
Rõ ràng lúc nãy vẫn còn rất vui vẻ, sao giờ này lại cãi nhay và gây sự với nhau rồi?
Thấy vợ phồng mồm, trợn mắt với mình, dáng hung hăng như muốn đánh nhau, ông ta vừa bực mình vừa buồn cười.
Cô vợ trẻ con này đúng là không coi ông ta vào đâu cả.
Tự nhủ là người lớn không chấp trẻ con, ông ta cố nén giận không mắng Băng nữa.
_Đi thôi !
Ông ta quay lưng bỏ đi.
Băng lẩm bẩm.
"Tên đáng ghét, mất công mình nấu cho ăn, còn mời miễn phí một bữa, thế mà ông ta không thèm cảm ơn mình một tiếng, ông ta còn lạnh lùng tỏ vẻ không cần"
"Tên kia ! Cũng có ngày tôi cho anh biết tay"
"Dám chọc tức bổn cô nương hả ? "
Để minh họa cho sự tức giận, cho câu cuối thêm phần giá trị và sinh động, Băng dơ nấm đấm lên, chân hung hăng đá vào không khí.
Cũng may Phúc còn mải đi nhanh cho kịp với ông ta nên không nhìn thấy mấy hành động kì quái của Băng, nếu không Phúc sẽ bị sặc mà chết.
Đi được một đoạn ông ta quay lại.
_Chửu mắng chán chưa ? Nếu chán rồi thì mau lên xe đi !
Băng chột dạ, không hiểu bằng cách nào mà ông ta biết được mình đang chửu thầm ông ta ?
Nhìn điệu bộ phụng phịu, hờn dỗi kiểu trẻ con của Băng, ông ta phì cười.
Lúc này trông Băng rất đáng yêu và dễ thương.
Nếu không có Phúc ở đây, nếu hai người đang ở nhà, nếu không nghĩ mình cần giữ khoảng cách và không nên có tình cảm với Băng, ông ta đã chạy lại ôm lấy Băng, bẹo má Băng, hôn Băng, và ăn Băng sạch sẽ rồi.
Càng nghĩ ông ta càng kêu khổ.
Không ngờ chỉ trải qua có một đêm, và nụ hôn lúc trưa ở trước cổng trường, ông ta đã muốn chạm vào Băng rồi.
Kiểu này, khi thời gian trôi qua đi, càng ở gần bên cạnh Băng, ông ta càng chuốc thêm khổ sở vào thân.
Muốn không có tình cảm với Băng, không yêu Băng nhưng liệu ông ta có làm được không ?
Hay là càng ở gần bên Băng, ông ta càng nhận ra mình không thể sống thiếu Băng?
_Vèo !
Băng chạy nhanh đến gần xe ô tô, tự mở cửa xe, Băng chui đầu vào.
_Rầm !
Cánh cửa xe bị Băng đóng mạnh lại.
Đã quen với tính khí thất thường của Băng nên ông ta không nói gì.
Chờ ông ta trèo lên xe, Phúc lái xe ra trục đường chính.
_Mấy giờ rồi ?
Ông ta hỏi Phúc.
Nhìn đồng hồ đang đeo trên tay, Phúc đáp.
_Thưa anh, hơn một giờ rồi.
_Chiều nay, mấy giờ có cuộc hẹn với phía công ty Hừng Đông ?
_Ba giờ.
Quay sang nhìn Băng, ông ta thấy Băng đang chống tay lên cằm, mắt đang quan sát bên vệ đường, dáng vẻ suy tư, đầu đang tính toán chuyện gì đó ?
_Chiều nay cô có phải đi đâu không ?
Băng mắt vẫn không rời khỏi những hình ảnh bên vệ đường, miệng trả lời ông ta.
_Không, chiều nay tôi ở nhà.
_Lái xe đến tiệm may Á Âu.
_Vâng, thưa anh.
Băng không thấy ông ta hỏi gì mình, nên cũng im lặng không đáp.
Băng tưởng ông ta bảo Phúc lái xe đến tiệm may Á Âu vì ông ta cần may quần áo cho mình mình, nên không lên tiếng phản bác.
Nếu Băng biết được chiều nay ông ta bắt mình trở thành một thục nữ, có lẽ Băng đã phi thân khỏi xe, sau đó nhất quyết chạy trốn rồi.
Đến tiệm may Á Âu, Phúc dừng xe lại.
Băng vẫn ngồi im trên xe, ngỡ tưởng rằng chỉ cần ông ta và Phúc đi vào là được rồi, nào ngờ.
_Xuống xe đi !
_Tại sao ?
Băng quay lại nhìn ông ta bằng ánh măt không hiểu.
Thấy vợ tròn xoe mắt nai nhìn mình, thậm chí khuôn mặt còn ngơ ngác dễ thương như một con thỏ con đang chập chững bước đến gần con sư tử, ông ta hắng giọng.
_Tôi bảo cô xuống thì cô xuống đi. Sao lúc nào cô cũng có nhiều thắc mắc muốn hỏi như thế ?
_Nếu ông không nói rõ, tôi nhất định không xuống.
Ông ta cười nhạt.
_Cô muốn tôi bế cô xuống chứ gì ?
Băng nghiến răng.
_Ông đừng bắt nạt người khác quá đáng. Tôi đã nói là tôi không muốn đi.
Ông ta không nói gì.
Phương pháp đối phó với nữ nhân không nghe lời là mặc kệ muốn nói gì thì nói, muốn hung hăng phản đối thế nào cũng mặc, chỉ cần cứ thế mà vác đi là được rồi.
Băng tưởng ông ta sẽ để cho mình ngồi yên trên xe, chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, cánh cửa xe mở ra, bàn tay ông ta đã nắm lấy cánh tay mình rồi kéo ra.
Nếu phải người khác khi thấy vợ kêu toáng lên thế nào cũng giận dữ, và đỏ mặt vì ngượng khi thấy nhiều người chú ý đến mình, nhưng ông ta bình thản như không có chuyện gì.
Phản đối của Băng vô hiệu.
Lấy phải ông chồng lúc nào cũng lạnh lùng như băng, sợ rằng dù có bị kè dao vào cổ cũng chưa chắc khiến ông ta đổ mồ hôi, mặt biến sắc và lên tiếng xin tha mạng nói gì đến việc cỏn con này.
Phúc nhanh chóng mở cửa kính cửa hàng Á Âu cho Băng và ông ta đi vào trong.
Mùi thơm của dầu gội đầu, mỹ phẩm, mùi thơm của vải vóc, của nước hoa bay vào mũi Băng.
Băng kinh ngạc nhìn cách trang trí của cửa hàng trước mặt.
Đây là cửa hàng sang trọng và xa hoa nhất mà Băng từng nhìn thấy.
Nếu nói đây là một cửa hàng thời trang cũng không đúng, mà cũng không hoàn toàn sai.
Cửa hàng này không chỉ phục vụ bán quần áo thượng hạng cho khách hàng, còn chăm sóc da và những dịch vụ khác, có thể đây là cửa hàng chăm sóc toàn diện về sắc đẹp cho khách hàng.
Cửa hàng gồm ba tầng, mỗi tầng có những dịch vụ và có cách bày trí khác nhau.
Nhân viên nam và nhân viên nữ ở đây đều rất lịch sự, phong cách phục vụ chuyên nghiệp và trông rất bắt mắt.
Băng không hiểu ông ta mang mình đến đây làm gì, việc ông ta muốn may mặc, sắm sửa, chăm sóc da hay cắt tóc cũng không cần gọi mình vào đây ?
Băng còn đang ngơ ngác đánh giá xung quanh, một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi bước lại gần Băng.
Cô ta quan sát Băng từ đầu xuống chân, thấy còn chưa đủ, cô ta xoay Băng một vòng.
Băng vừa tức vừa bực mình.
Băng có phải là người mẫu của họ đâu mà họ đối xử và ngắm nhìn Băng từ trên xuống dưới như thể đang đánh giá bộ quần áo trên người Băng có thừa chỗ nào và có rộng quá không ?
_Tôi giao cô ấy cho chị, hơn bốn giờ chiều tôi sẽ quay lại đây đón cô ấy.
Cô nhân viên vui vẻ gật đầu.
_Cậu yên tâm, tôi sẽ biến cô ấy thành một nàng công chúa.
Băng trợn mắt nhìn cô ta.
Chỉ nghe hai từ "Công chúa" cũng đủ khiến Băng dị ứng, nếu nói sẽ biến Băng thành một thám tử hay có vụ án nào mà cho Băng khám phá, Băng sẽ hào hứng và vui sướng mà hét to lên.
Còn "Công chúa" chỉ khiến Băng thêm chán ghét, và tức tối.
Biết người phụ nữ, hơn ba mươi tuổi, vóc dáng chuẩn giống như người mẫu, làn da trắng hồng, khuôn mặt hoàn hảo, tóc và quần áo thời trang này là chủ ở đây, cũng là người quen biết với ông ta chỉ đang làm nhiệm vụ của mình, nên Băng phải cố kìm nén tức giận vào trong lòng.
_Cảm ơn chị, nhưng không cần đâu, em không muốn thay đổi.
Liếc nhìn ông ta bằng ánh mắt còn sắc hơn dao cạo, Băng quay người định bỏ đi.
Ông ta lạnh lùng lên tiếng.
_Đừng chống đối tôi, nếu cô bắt tôi phải bỏ dở dự án lần này để ngồi đây canh chừng cô, hậu quả do cô gây ra sẽ không lường trước được đâu.
Băng trừng mắt nhìn ông ta, mặt vênh lên.
_Tôi làm sai gì sao ? Tôi đã nói là tôi không cần mua váy, cũng không muốn thay đổi.
Không thèm cãi nhau lôi thôi với Băng, ông ta quay người bỏ đi.
Băng bị ông ta chọc cho tức chết, không cần biết có bao nhiêu con mắt đang nhìn mình và đang quan sát mình.
Băng chạy thật nhanh về phía ông ta, miệng gọi to.
_Hoàng Trọng Quân.
Nhân viên, khách hàng trong cửa hàng tái mặt, mồ hôi bắt đầu rịn ra, lòng nơm nớp lo sợ, và thấp thỏm không yên vì sợ ông ta nổi cơn thịnh nộ ở đây.
Mặc dù ông ta ít lên mặt báo nhưng danh tiếng của ông ta không ai là không biết.
Ông ta không chỉ nổi tiếng vì là một doanh nhân thành đạt, một người giàu có, thông minh và nhạy bén, ông ta còn nổi tiếng vì tính cách lạnh lùng và vô cảm của mình.
Ở trên đời này, người đắc tội với ông ta rất ít, họ không có dũng khí gây sự và đối đầu với ông ta, vì họ sợ con người của ông ta.
Thế mà nay, cô vợ nhỏ bé không hiểu chuyện kia hết lần này đến lần khác chọc giận ông ta, bây giờ còn dám gọi to tên ông ta trước mặt bao nhiêu người.
Băng hình như càng ngày càng coi người chồng như ông ta là bọt khí nên không có chút trọng lượng nào.
Từ từ, chậm chạp, ông ta quay đầu nhìn Băng, mắt ông ta lạnh lẽo âm u, mặt ông ta lạnh băng.
_Cô muốn nói gì ?
Băng bước lại gần về phía ông ta.
Mọi người trong cửa hàng nín thở dõi theo từng bước chân của Băng.
Họ đang hồi hộp chờ xem hậu quả do hành động của Băng gây ra là gì.
Mắt ông ta vẫn không rời khỏi khuôn mặt Băng.
Lúc này ông ta đang tức giận phừng phừng.
Nếu Băng mà còn dám gây náo loạn thêm nữa, ông ta sẽ không nể nang gì mà trừng phạt Băng.
Đứng ở bên cạnh, Phúc thầm lo lắng cho Băng.
Chỉ tiếp xúc có mấy lần và ba ngày quen biết, nhưng Phúc đã mến Băng.
Phúc cầu mong là ông ta không làm gì quá đáng với Băng.
Thân là người là một nhân viên dưới quyền, Phúc không được phép can thiệp vào chuyện đời tư của sếp, nhưng Băng là một cô gái dễ thương và tốt bụng, Phúc không muốn Băng bị thương tổn.
Càng đi đến gần ông ta, mặt Băng càng ngày càng đỏ, sắc hồng đang lan khắp hai má, ánh mắt long lanh, mắt ngập tràn si mê và một làn khói mỏng.
Ông ta ngẩn ngơ nhìn Băng, mặt từ lạnh băng chuyển sang bối rối.
Ông ta cứ ngỡ tưởng rằng Băng sẽ nổi điên lên mà hét toáng lên ở đây, không ngờ cô vợ trẻ con lại có biểu hiện của một khuê nữ đang nhìn thấy tân lang của mình.
Mỗi lần Băng biến thành một yêu nữ, ông ta lại lúng túng không biết nên ăn nói, và nên cư xử với Băng như thế nào cho phải.
Thân người ông ta cứng đơ, miệng mím chặt.
Trong con mắt của mọi người, khi quan sát biểu hiện lạnh lùng trên mặt ông ta, họ cho rằng ông ta đang tức giận nhưng hoàn toàn không phải, ông ta chỉ giả vờ thế thôi, bên trong ông ta đang rầu rĩ vì càng ngày càng bị con tiểu yêu này cuốn hút.
Đứng gần sát vào ông ta, mắt nhìn thẳng vào mặt ông ta, môi nở một nụ cười tươi như hoa nở, Băng ngập ngừng hỏi.
_Tại sao ông lại muốn mua quần áo cho tôi ?
Không ngờ Băng lại hỏi mình câu này, nhất thời ông ta cứng miệng.
_Sao ông không nói gì ?
_Điều này cũng cần phải giải thích hay sao ?
Băng gật đầu, miệng hối thúc.
_Ông nói đi.
_Cô là gì của tôi ?
Ông ta luôn luôn thế, không bao giờ ông ta trả lời người khác ngay mà muốn người khác tự tìm câu trả lời cho mịnh.
_Vợ ông.
_Nếu đã là vợ của tôi, cô thấy lý do mua quần áo của tôi có cần phải nói rõ ra không ?
Băng im lặng không đáp.
Lúc nào Băng cũng không cãi lý nổi với ông ta.
Đúng ! Băng là vợ của ông ta nên ông ta mua quần áo cho Băng là việc bình thường và đương nhiên.
Nếu Băng là một cô gái thích chưng diện, thích mặc váy và là một thục nữ, Băng sẽ không ngần ngại mà hét lên, hay ôm lấy cổ ông ta rồi hôn lên môi ông ta, thì thầm câu cám ơn vài tai ông ta, tặng cho ông ta nụ cười xinh đẹp nhất của mình.
Nhưng Băng là một cô gái nghịch ngợm và hiếu động, làm sao Băng chịu đựng được cảnh ngày nào mình cũng phải mặc váy, còn phải đi giày cao gót.
Băng nhăn mặt, nghĩ rằng từ nay mình không còn được chạy nhảy lung tung và leo trèo nữa, mà phải đi đứng cẩn thận, phải ra dáng một tiểu thư yểu điệu thục nữ, Băng chỉ muốn chết ngay tại chỗ.
Nhìn khuôn mặt nhăn nhó khổ sở của vợ, hiểu vợ không thích mặc váy, cũng không muốn bị gò bó trong khuôn mẫu của một người vợ dịu dàng, ông ta thương hại muốn buông tha cho Băng.
Nhưng nghĩ đến mấy hình ảnh nhảy nhót, leo trèo như khỉ của Băng sáng nay, ông ta lại càng thêm quyết tâm bắt Băng phải thay đổi.
_Không còn gì để nói nữa chứ ?
Băng thở dài lắc đầu.
_Không.
Mặt Băng tiu nghỉu như một con mèo bị chủ mắng oan.
Ông ta phì cười nhưng không dám cười trước mặt Băng và mọi người ở đây.
_Nếu không còn gì để nói, thì mau đi vào trong và làm theo lời tôi đi, chiều tôi quay lại đón. Nhớ kĩ là không được bỏ trốn. Cô không trốn thoát khỏi lòng bàn tay tôi đâu, cũng đừng vọng tưởng là có thể chống đối được tôi. Cô nên nhớ cô không phải chỉ có một mình, mà còn có bạn bè của cô và cả cái cô nhi viện mà cô lớn lên nữa.
Khi nói những lời tàn nhẫn này, giọng ông ta lạnh lùng không có một chút tình cảm.
Giống như một con quỷ ban tội chết cho nạn nhân của nó, ánh mắt ông ta còn lạnh lẽo và sắc bén hơn cả dao.
Mắt Băng đỏ hoe, chưa đầy hai câu nói của ông ta, Băng rơi lệ.
Tâm tư u uất, lòng buồn chán và cô đơn.
Băng căm hận ông ta, khinh ghét ông ta.
Sao lúc nào ông ta cũng dùng giọng nói lạnh lùng và tàn nhẫn của mình để chà đạp lên lòng tự trọng của Băng ?
Băng là một con bé con chưa trưởng thành, chỉ cần hù dọa một chút, chỉ cần thương tổn đến tình cảm của Băng, Băng sẽ sụt sịt khóc liền.
Quẹt nước mắt trên má, hầm hầm nhìn ông ta, Băng căm phẫn hét to.
_Tôi ghét ông !
Sau đó Băng bỏ chạy vào trong.
Mọi người bàng hoàng nhìn cả hai.
Họ ngơ ngác không hiểu gì cả. Từ lúc ông ta xuất hiện cùng với Băng, có già nửa mọi người ở đây thắc mắc muốn biết mối quan hệ thật sự giữa ông ta và Băng là gì?
Qua mấy câu nói chuyện giữa ông ta và Băng. Họ nhận ra, tuy rằng ông ta vẫn lạnh lùng, vẫn vô cảm nhưng đối với Băng, ông ta đã hết mực cưng chiều và nhún nhường.
Nếu không, bằng vào tính cách của ông ta, Băng đã gặp họa từ lâu rồi.
Phúc càng ngày càng bị ông ta làm cho nửa mê nửa tỉnh.
Trên môi Phúc xuất hiện một nụ cười khó hiểu.
Phúc biết từ lúc lấy Băng, sếp mới thay đổi và không còn là chính mình.
Thấy sếp vì một cô gái thay đổi tính cách và quan điểm sống, đã tìm thấy được niềm vui trong cuộc sống, Phúc mừng cho ông ta.
Đứng im nhìn vào trong một lúc, ông ta ngơ ngẩn rời khỏi cửa hàng Á Âu.
Trên môi ông ta không biết từ lúc nào đã có một nụ cười tuy chỉ là thoáng qua nhưng cũng đủ xua tan đi đám mây mù trên bầu trời.
Băng phóng thẳng vào phòng vệ sinh sau khi hỏi một cô nhân viên trong cửa hàng.
Thấy một phòng trống, Băng nhanh chóng bước vào trong.
_Rầm.
Cánh cửa bị Băng trút giận nên đóng mạnh vào bản lề.
Mấy phòng bên cạnh, bị Băng dọa cho sợ chết khiếp.
Họ vừa đi vệ sinh, vừa nơm nớp lo sợ Băng sẽ phá cửa và xông vào đánh họ. Họ tưởng Băng là một người bị bệnh thần kinh.
Sau khi đi vệ sinh xong, Băng đá mạnh lên cái bồn cầu.
_Cho ông chết ! Chết đi ! Tôi căm ghét ông !
Đá liên tiếp hai cái nữa, Băng lại chửu tiếp.
_Anh tưởng là tôi sợ anh hả ? Cứ chờ đấy, cũng có ngày tôi sẽ cho anh biết tay.
_Rắc ! Rầm ! Hự !
Những tiếng kêu khủng bố trong phòng vệ sinh của Băng không ngừng truyền ra bên ngoài.
Mấy phòng vệ sinh bên cạnh hốt hoảng quá, họ nhanh chóng giải quyết, thậm chí có người còn không dám ngồi xuống bồn cầu để đi vệ sinh mà đã vọt lẹ như bị ma đuổi.
Khi đã trút hết tức giận và bực tức lên cái bồn cầu tội nghiệp, Băng mới ung dung và thong thả đi ra bên ngoài.
Lúc Băng ra đến nơi, tất cả mọi người trong nhà vệ sinh nữ đều biến mất.
(Bạn đang đọc truyện tại VipTruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ)
Cả đời Băng cũng chưa từng trải qua những khổ hình như thế.
Đầu tiên họ không nể nang gì Băng mà hung hăng bước lại lột hệt đồ trên người Băng, họ thấy thế vẫn còn chưa đủ khiến cho Băng sợ chết khiếp, họ bắt Băng phải đi tắm, đi mát xa.
“Hu hu hu !”
Băng hết khóc, rồi lại gào lên, họ cũng mặc, cũng không quan tâm.
Mệnh lệnh và yêu cầu của ông ta là Trời nên họ không thể không tuân theo.
Tắm xong cho Băng, họ bắt đầu tiến hành lột da mặt, tẩy lông và bôi những thứ mà Băng phải bịt mũi và kêu ầm lên vì không chịu đựng những hương thơm nồng nặc xông lên mũi mình.
Trước kia dù có bị đánh thâm tím thân thể, và quần một trận với bọn trẻ ở cô nhi viện, Băng cũng không mệt thế này.
Băng phải ngồi hơn một tiếng đồng hồ dưới máy hấp dầu, da đầu đau điếng vì Băng vặn vẹo mãi không yên.
Băng là khách hàng kì lạ nhất mà họ từng gặp.
Trong khi các quý cô khác vui sướng và hạnh phúc vì được chăm sóc đến tận răng, Băng lại tưởng họ đang mang mình ra xẻo từng miếng thịt trên cơ thể.
Sau khi làm xong cái việc được gọi là tu bổ và nâng cao nhan sắc, Băng bị họ ướm thử hết bộ đồ này đến bộ váy khác.
Băng nghiến răng ken két, lòng không ngừng nguyền rủa và chửu thầm Hoàng Trọng Quân.
Nếu ánh mắt, khuôn mặt và những lời oán hận của Băng có thể giết người và có thể bay xa hàng vạn dặm, Băng đã giết chết ông ta không dưới một nghìn lần.
Bốn giờ chiều, Băng đã biến thành một công chúa mỹ lệ.
Trong khi bốn cô nhân viên tận tình phục vụ và chăm sóc Băng cả một buổi chiều hoan hỉ và sung sướng cười tươi ngắm nghía công sức tác phẩm hoàn hảo của mình.
Băng lại mệt phờ người, mặt ỉu xìu như bị mắng oan.
Đẩy Băng đứng trước tấm gương lớn ở giữa phòng, một cô nhân viên vui vẻ bảo Băng.
_Em ngắm thử xem.
Băng mệt mỏi mở mắt nhìn cô gái đang đứng im nhìn mình trong gương.
Phản ứng đầu tiên của Băng là hét to lên.
_Yêu quái !
Bốn cô nhân viên bị tiếng hét lảnh lót của Băng làm cho sợ chết khiếp.
Đầu tiên họ hốt hoảng ngó xung quanh xem có con yêu quái nào lạc ra từ bộ truyện “Liêu Trai Chí Dị” của Bồ Tùng Linh không ?
Sau khi xác minh là không có, họ thở phào nhẹ nhõm.
Băng run run chỉ tay vào hình bóng của mình trong gương.
_Ai…ai kia ?
Bốn cô nhân viên bây giờ mới hiểu người mà Băng khiếp sợ chính là hình ảnh phản chiếu của mình trong gương, họ che miệng cười khúc khích.
Không ngờ Băng lại trẻ con và đáng yêu như thế.
Lẽ ra khi thấy minh bỗng dưng trở nên xinh đẹp quyến rũ đến mê người thế này, Băng phải vui sướng và hạnh phúc mới đúng ?
Tại sao Băng lại khiếp sợ, lại hét toáng lên như gặp phải quỷ ?
Lẽ nào Băng thích hình dáng lôi thôi, lếch thếch của mình trước kia ?
Băng không chỉ là một khách hàng kì lạ, mà còn là một cô gái có sở thích ăn mặc và có kiểu suy nghĩ khác người hiếm có.
Băng cúi xuống nhìn chiếc váy màu xanh dương dài ngang gối, đang thướt tha khua nhẹ gấu váy, nhìn chiếc giày cao gót màu trắng của mình mà ớn, mà than thầm, mà kêu than.
_Quần áo của em đâu ?
Băng nén giận hỏi.
_Chị đã mang đi bỏ ngoài thúng rác rồi.
_Sao ?
Băng hét lên thất thanh.
Ông lấy đầu, Băng chán nản hỏi.
_Sao chị lại ném bỏ đồ của em ?
Chị nhân viên phì cười đáp.
_Ông Hoàng dặn bọn chị là không được để em mặc bộ đồ đó đi ra khỏi cửa hàng, nếu không ông ấy sẽ đuổi việc hết bọn chị.
Lúc đầu mấy cô nhân viên còn mỉm cười, nhưng ngay sau đó họ lại buồn rầu nhìn Băng như mong và hy vọng Băng hiểu cho hoàn cảnh của họ.
Họ chỉ là nhân viên dưới quyền, chỉ là người đi làm công, nếu không làm hài lòng chủ nhân, họ có nguy cơ bị tống ra ngoài đường.
Băng là một cô gái tốt bụng và lương thiện, Băng làm sao có thể trơ mắt đứng nhìn người khác vì mình mà bị liên lụy và bị mắng oan.
_Cửa hàng này là của Hoàng Trọng Quân ?
_Đúng, em không biết sao ?
Chị nhân viên có khuôn mặt tròn trĩnh như cái bánh rán nghi hoặc hỏi Băng.
_Em không biết.
Băng kêu khổ.
Xem ra không nghe lời ông ta cũng không được nữa rồi.
Nhìn bốn chị nhân viên dễ thương, vui tính và tốt bụng đang đứng im nhìn mình thế này, Băng không nỡ khiến trái tim nhỏ bé của họ bị văng ra ngoài khi mình cứ cố tình làm trái lời của ông ta đến cùng.
Băng chán ngán nhìn kĩ hình ảnh của mình trong gương.
Ngay cả chính mình, Băng cũng không nhận ra. Băng bây giờ khác quá.
Khuôn mặt được đánh một lớp phấn mỏng, do nước da của Băng đã trắng hồng rồi nên không cần phải trang điểm nhiều, đôi lông mày thanh tú, mắt long lanh, đôi môi được tô một ít son bóng, mái tóc suôn mềm buông rũ xuống bờ vai.
Nhìn Băng lúc này, mọi người phải thốt lên hai từ “mỹ nhân”, còn Băng sau khi nhận xét sắc đẹp của mình, Băng chỉ thấy mình giống yêu quái hơn giống người.
Tiếng kêu lảnh lót của một cô nhân viên trong cửa hàng.
_Ông Hoàng đến rồi !
Băng giật mình quay lại nhìn người đàn ông đang đứng phía sau lưng mình.
Khi bắt gặp ánh mắt ông ta đang nhìn mình chằm chằm, Băng đỏ bừng mặt, ánh mặt bối rối vội cụp xuống, trái tim đập thật nhanh.
Cả đời Băng, cũng chưa có lúc nào cảm thấy xấu hổ và bối rối như lúc này.
Băng cảm thấy mình chẳng khác gì một món hàng để người ta đem ra sờ mó và mua bán.
Cảm giác lúc này của ông ta là sững sờ không dám tin.
Ông ta đã từng gặp qua rất nhiều cô gái xinh đẹp và quyến rũ nhưng một cô gái có khí chất thanh cao và tao nhã giống như Băng thì ông ta chưa từng gặp bao giờ.
Tuy Băng đứng ở ngay trước mắt, mà ông ta lại tưởng Băng chỉ là ảo ảnh, là hình bóng không có thực.
Công chúa !
Đúng ! Lúc này Băng là cô công chúa nhỏ bé, là cô vợ mà ông ta không muốn yêu, nhưng không thể điều khiển được con tim của mình.
Ông ta đã rung động, đã mê say.
Càng ngắm nhìn Băng, ông ta càng không thể rời mắt khỏi khuôn mặt và chiếc váy đang ôm khít lấy thân hình nhỏ bé và quyến rũ của Băng.
Quá đẹp !
Trái tim ông ta đang không ngừng đập nhanh lên, mặt ông ta cũng bắt đầu chuyển màu, ngay cả ánh mắt cũng không thể lạnh lẽo mà nhìn Băng.
Ông ta đang nhìn Băng bằng ánh mắt si mê và ngưỡng mộ.
Thấy ông ta cứ nhìn mình mãi mà không chịu mở miệng nói gì, vừa bực mình, vừa tức giận vì bị hành cả ngày hôm nay và bị ông ta bắt phải làm những việc mà từ trước đến nay mình chưa từng làm, vừa xấu hổ vì bốn cô gái kia cứ che miệng cười khúc khích mãi.
Chịu hết nổi, Băng đùng đùng bỏ đi.
Ông ta giật mình, vội thu ánh mắt và khuôn mặt đang nhìn vợ như một thằng ngố của mình lại, ông ta lên tiếng hỏi một cô nhân viên đứng gần.
_Bà chủ đâu ?
_Dạ, Bà chủ đang chờ ông ở dưới lầu.
Ông ta tự sỉ vả bản thân mình, chỉ vì muốn nhìn thấy Băng, muốn xem Băng thay đổi như thế nào khi mặc váy, ông ta đã hỏi ngay căn phòng mà Băng đang được chăm sóc, rồi đi lên như một thằng ngố, để rồi nhận ra bản thân mình đang hành động không giống với ngày thường một chút nào.
Than chán, bực mình chán, ông ta quay lưng đi tìm bà chủ của cửa hàng Á Âu này.
Thực ra cửa hàng này là của ông ta, do ông ta đầu tư tiền và vốn vào, nhưng người quản lý là một người khác.
Ông ta là người làm ăn lớn, một người như ông ta làm sao có thể hạ mình đi quản lý một cửa hàng nhỏ.
Tuy không cần thiết nhưng chỉ cần có tiền, ông ta có thể thuê cho mình một nhân viên giỏi thay mặt ông ta quản lý cửa hàng.
Người mà ông ta thuê là một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi, cô ta là Lý Mộ Hương, một người nổi tiếng trong giới thời trang và một người mẫu được nhiều hãng mỹ phẩm thuê để quảng cáo cho sản phẩm của họ.
Lẽ ra cô ta vẫn tiếp tục con đường biểu diễn thời trang của mình, nhưng nhận thấy nghề người mẫu không bền lâu, lại là người yêu gia đình hơn yêu sàn catwalk nên từ bỏ sự nghiệp biểu diễn thời trang để trở thành một người vợ đảm đang của một doanh nhân và một nhân viên xuất sắc của ông ta.
Lý do vì sao cô ta không chịu ở nhà hưởng vinh hoa phú quý và an nhàn sung sướng mà lại muốn đi làm thì chỉ có mình cô ta mới giải thích nổi.
Ngay cả ông chồng dù có thuyết phục vợ cũng vô ích.
Lý Mộ Hương là một người phụ nữ sống có nguyên tắc và chung thủy nên ông chồng dù có không hài lòng cho vợ đi làm cũng không lo sợ bị vợ cho cắm sừng.
Ông ta gõ nhẹ vào văn phòng làm việc của Lý Mộ Hương.
_Vào đi !
Thấy ông ta, Mộ Hương cười tươi.
_Cậu đến đón vợ à ?
Ông ta gật đầu đáp.
_Đúng. Chị đã làm theo những yêu cầu của em cho cô ấy rồi chứ ?
_Cậu yên tâm, đích thân chị chọn đồ cho cô ấy thì không thể nào nhẫm lần được.
Ông ta đón lấy tách cà phê trên tay Mộ Hương.
Ngồi đối diện với ông ta, mắt nhìn ông ta đăm đăm, Lý Mộ Hương cười nhẹ.
_Xem ra lần này cậu rất nghiêm túc về chuyện tình cảm.
Ông ta bình thản đáp.
_Sao chị cho rằng em đang nghiêm túc ?
_Đừng có chối. Nếu cậu không quan tâm đến cô ấy, cậu sẽ không dành nhiều ưu ái và lo lắng cho cô ấy nhiều như thế.
Quan sát biểu hiện trên khuôn mặt ông ta, Lý Mộ Hương nói tiếp.
_Vợ cậu là một cô bé dễ thương và đáng yêu. Mặc dù chỉ vừa mới gặp, nhưng tôi rất thích cô bé.
Ông ta im lặng không nói gì, đầu nghĩ ngợi lung tung.
_Chuyện đã trôi qua rồi, cậu không thể quên đi để tiếp tục sống trong vui vẻ và trân trọng hạnh phúc hiện tại của mình được sao ?
Ly cà phê trên tay ông ta khẽ run một cái, mặt ông ta lạnh băng.
Thấy ông ta cứ cố chấp không chịu hiểu, Lý Mộ Hương buồn rầu khuyên can.
_Cô bé là một cô gái tốt bụng và vô tội, tôi thấy cậu cũng đã bắt đầu có tình cảm với cô ấy, đừng tự làm khổ bản thân, đừng vì những những kí ức không tốt đẹp mà phá tan đi hạnh phúc của chính mình.
Ông ta không nói gì, cũng không có phản ứng gì.
Ông ta luôn luôn thế, ít khi nào ông ta nổi điên lên khi bị người khác chọc tức, hay nhắc đến những chuyện mà ông ta không muốn nghe, càng chọc giận ông ta, ông ta lại càng không nói gì và mặt lại càng lạnh lùng hơn.
Người duy nhất có thể khiến ông ta sống giống như một con người là Băng.
Chỉ đáng tiếc một điều là bóng ma trong quá khứ của ông ta không thể dễ dàng gỡ bỏ được.
Người buộc chuông là ông ta, người gỡ chuông cũng phải là ông ta.
Nếu ông ta không muốn, không một ai có thể giúp ông ta làm được điều đó.
Thấy ông ta không muốn nhắc đến chuyện này, Lý Mộ Hương hiểu ý liền chuyển sang chủ đề khác.
_Bao giờ bố mẹ về, cậu có biết không ?
_Bảy giờ sáng mai.
Lúc này ông ta mới ngẩng đầu nhìn Lý Mộ Hương bằng ánh mắt kinh ngạc, xen lẫn tò mò.
_Tại sao chị lại biết ?
_Anh trai cậu nói cho tôi biết.
_Ra thế. Em lại tưởng chị có thể đoán được ra.
Nghe giọng trêu đùa của ông ta, Lý Mộ Hương mỉm cười.
_Cậu định giới thiệu con dâu cho bố mẹ thế nào đây ?
_Thì cứ bình thường mà làm, chỉ cần nói cho bố mẹ biết cô ấy là vợ của em là được rồi.
_Cậu đang đùa hả ? Cậu có biết cậu đang nói gì không ? Dù gì gia đình chúng ta cũng là một đại gia tộc, làm sao chuyện kết hôn của cậu chỉ cần đưa nhau đi đăng kí kết hôn là xong.
Nghe ông ta nói chuyện hôn nhân đại sự cả đời của mình mà như đang nói về một ai khác khiến Lý Mộ Hương điên tiết giảng dạy một hồi.
Cũng may đối với người chị dâu nhiệt tình và tốt bụng này, ông ta không cảm thấy chán ghét nếu không, Lý Mộ Hương đã gặp đại họa khi dám nói nặng lời với ông ta rồi.
_Em không muốn nói nhiều, dù sao chuyện này cũng là việc riêng của em.
Lý Mộ Hương bực mình bảo ông ta.
_Cậu đúng là thằng ngốc.
Ông ta không coi mấy lời nói hung hăng của Lý Mộ Hương vào đâu.
_Chị hãy lo nghỉ ngơi và an dưỡng đi, đừng nóng giận nếu đứa bé trong bụng lại quẫy đạp, anh trai em mà trách tội, em không gánh nổi đâu.
Nghe nhắc đến đứa con, mặt Lý Mộ Hương bừng sáng, ánh mặt long lanh hạnh phúc, bàn tay bất giác sờ nhẹ vào bụng mình, một nụ cười tươi tắn nở trên môi.
Chỉ nhìn sơ qua cũng biết Lý Mộ Hương yêu và mong chờ đứa con này ra đời đến mức độ nào.
Nhìn biểu hiện hạnh phúc trên khuôn mặt Lý Mộ Hương, bỗng chốc mắt ông ta tối xầm, bao nhiêu ý nghĩ tốt đẹp đều tan biến hết cả.
Nếu chuyện đó không xảy ra, có lẽ ông ta đã không đau khổ và phải sống cô độc như bây giờ.
Ngồi đợi ông ta trên xe ô tô, Băng buồn chán không nói một câu với Phúc.
Mặc bộ váy này khiến Băng vừa bực mình, vừa cảm thấy không quen, lại vừa cảm thấy xấu hổ không dám nhìn mặt ai.
Tất cả cũng tại ông chồng lạnh lùng và cao ngạo của Băng ép Băng phải làm những việc mà Băng không muốn.
Chống tay lên cằm, mắt nhìn ra bên vệ đường, đầu bốc khói vì giận, mắt mở trừng trừng nhìn cây phượng không chớp mắt.
Băng đang trút hết mọi tức giận và bực mình lên cái cây tội nghiệp, bằng cách ban cho nó những ánh mắt giết người của mình.
Một lúc sau từ trong cửa hàng Á Âu, ông ta ung dung và thong dong bước về phía xe ô tô.
Phúc nhanh chóng làm bổn phận của mình.
Băng mải ngắm cây phượng bên đường một cách say mê đến nỗi không hay không biết là ông ta đã trèo lên xe và đang ngồi bên cạnh mình.
Đến khi chiếc xe chuyển bánh, Băng cũng vẫn chìm vào trong suy nghĩ mông lung.
Ông ta vốn là người ít nói, lại lạnh lùng nên không lên tiếng hỏi Băng.
Nhưng tự dưng thấy cô vợ hôm nay đột nhiên đổi tính, nên đành phải lên tiếng hỏi.
_Cô đang nghĩ gì thế ?
Không có tiếng trả lời.
Băng vẫn giữ nguyên tư thế ngồi suy tư của mình.
Ông ta bắt đầu quan sát khuôn mặt đang chìm trong mộng tưởng của Băng.
Một lần nữa, ông ta lại ngây người ra để ngắm Băng.
Một vẻ đẹp ngây thơ, trong sáng và thuần khiết. Vẻ đẹp này không thể dùng những từ thô thiển của nhân gian để miêu tả.
Tuy không thể ví Băng là tiên nữ, là mỹ nhân có sắc đẹp khuynh quốc khuynh thành nhưng cũng đủ để một con người lạnh lùng và vô cảm như ông ta phải rung động, phải si mê và phải từ bỏ đi tính cách cao ngạo của mình.
Ông ta nói là ông ta không muốn yêu, nhưng hình như càng trốn tránh, lại càng dễ dàng rơi vào bẫy tình hơn.
Băng ngước mắt lên nhìn ông ta.
Khi ánh mắt Băng và ánh mắt ông ta giao hòa với nhau.
Không dám nhìn ông ta thêm cái nào nữa, Băng quay mặt đi.
Biểu hiện nửa tỉnh nửa say của Băng đã thu hút ánh mắt của ông ta.
Ông ta tham lam muốn được chiêm nghiễm khuôn mặt tuyệt mỹ của Băng, muốn đắm chìm vào trong ánh mắt long lanh trong sáng như nước trong hồ vào mùa thu của Băng.
Bàn tay ông ta đổ mồ hôi vì phải cố kiềm chế không dám đụng vào người Băng.
Ngay lúc này ông ta muốn chạm vào tóc Băng, muốn vuốt ve từng sợi tóc suôn mềm, muốn vuốt ve hai gò má mịn màng và trắng hồng của Băng.
Ông ta còn tham lam muốn hôn Băng.
Hốt hoảng, sợ hãi, ông ta không dám nhìn Băng thêm cái nào nữa.
Ông ta bắt đầu không điều khiển được chính mình.
Ông ta nhận ra sai lầm của bản thân khi bắt Băng phải thay đổi.
Trong bộ váy xanh dương ôm sát người, mái tóc, khuôn mặt hoàn hảo, trước kia ông ta đã có tình cảm với Băng, nay Băng biến thành một mỹ nhân, trái tim ông ta theo đó cũng đập lên những nhịp điệu rộn ràng, ngay cả ánh mắt cũng si mê và tham luyến nhìn Băng.
Băng đã phải cố nén giận từ chiều đến giờ, ông ta không biết điều nói vài câu, ông ta còn im lặng nhìn mình bằng ánh mắt khó hiểu khiến Băng điên lên.
_Ông muốn gì ?
Băng khiêu khích hỏi.
_Tôi không muốn gì cả.
_Có thật là ông không muốn gì ?
Cô vợ trẻ con bắt đầu chất vấn.
_Đúng. Chẳng phải tôi đã nói rất rõ ràng rồi sao ?
Băng nghiến chặt răng.
_Ông bắt tôi làm những việc mà tôi không thích, ông chỉ nói được thế thôi à ?
Miệng ông ta nhếch lên.
_Cô muốn tôi xin lỗi cô ?
_Không cần.
Ông ta nhìn thẳng vào mặt Băng.
_Nếu không muốn tôi xin lỗi cô, cô muốn tôi làm gì ?
Băng đón nhận ánh mắt đáng sợ của ông ta.
_Ông sẽ xin lỗi tôi khi tôi yêu cầu sao ?
_Không.
Ông ta trả lời mà không cần suy nghĩ đến lấy một giây.
Băng cười nhạt.
_Nếu đã biết là mình không thể, tại sao ông lại hỏi tôi một câu kì cục như thế ?
Miệng lưỡi của Băng càng ngày càng lợi hại.
Dám cãi lý và cãi tay đôi với ông ta, xem ra trong mắt Băng, ông ta đích thực là một ông chồng không có trọng lượng.
Trước khi nổi điên lên, ông ta phải tự an ủi bản thân là không nên chấp trẻ con nếu không có bao nhiêu phong ba bão táp, ông ta đều trút hết lên đầu Băng.
Không muốn cãi nhau với trẻ con, ông ta chọn cách nhắm mắt dưỡng thần, chọn cách im lặng là vàng.
Băng là một đứa trẻ con chưa trưởng thành, đột nhiên thấy người lớn lờ mình đi, thấy ông ta không nói chuyện với mình nữa, Băng nhất quyết phải tìm cách cho ông ta mở miệng và chịu nói chuyện với mình.
Để túi sách sang một bên, Băng ngồi nhích lại gần ông ta, miệng dịu dàng gọi.
_Hoàng Trọng Quân !
Ông ta giật thót, trái tim lỡ mất hai nhịp, lòng lại lầm rầm kêu khổ.
Cô vợ trẻ con lại sắp biến thành yêu nữ.
Ông ta im lặng không đáp.
Băng không cho thế là buồn, là chản nản mà ngược lại chính sự im lặng và lạnh lùng của ông ta đã khiến Băng càng quyết tâm trêu đùa ông ta hơn.
Băng vuốt ve má ông ta, đầu dựa lên vai ông ta, miệng cười thầm.
"Hoàng Trọng Quân ! Ông tưởng là ông có thể bình yên mà nghỉ ngơi hả ?"
"Nếu tôi mà không phá được ông, không quậy cho phát điên lên, không trả được mối hận này, tôi thề sẽ không làm người"
"Quân tử có thú tất phải báo, có ân tất phải trả. Ông là kẻ thù của tôi, nếu để cho ông sống yên, thì còn gì là thiên lý nữa"
Lòng đã quyết, chí đã bền, Băng quyết tâm hành động.
Ngồi lên lòng ông ta, tay bấu vào cổ ông ta, môi gần như chạm vào môi ông ta, Băng cười càng lúc càng tươi.
Đầu tiên, Băng hung hăng ôm siết lấy ông ta, Băng muốn nghiền ông ta thành cám.
Biết rằng cơ thể mình quá nhỏ bé, nên không thể nghiền nát được ông ta, Băng chuyển sang kế hoạch khác.
Mắt nhìn vào khuôn mặt đang giả vờ say ngủ của ông ta. Cái đầu linh hoạt và nghịch ngợm của Băng không ngừng tính toán, không ngừng bày mưu tính kế.
Cuối cùng, Băng áp môi mình vào môi ông ta.
"Tên kia ! Để xem khi ngươi giả vờ ngủ, ta chiếm tiện nghi của ngươi trước xem người còn hung hăng mà tỏ vẻ như không có chuyện gì xảy ra nữa không ?"
Môi Băng vừa chạm vào môi ông ta, ông ta run lên một cái.
Thật lạ, dù gặp phải bất cứ tình huống nào ông ta cũng không rùng mình, cũng không lo sợ, cũng không cảm thấy bối rối đến mất cả phương hướng, thế mà nay chỉ một cái chạm nhẹ vào môi của Băng, ông ta đã run lên rồi.
Cơ thể ông ta bắt đầu thả lỏng, ngay cả trái tim cũng không điều khiển được nhịp đập của mình.
Nụ cười trên môi Băng càng ngày càng mở rộng.
Thay vì dùng những lời lẽ bất bình và tức giận để chọc tức ông ta, Băng lại khôn ngoan dùng mĩ nhân kế với ông ta.
Băng sờ má ông ta, vuốt ve mắt, mũi, và lùa vào tóc ông ta, miệng thì thầm vào tai ông ta.
_Sao anh không nói gì ?
Ông ta nuốt nước bọt, lòng kêu khổ.
Trước đây, dù con gái có cởi đồ trước mặt ông ta, ông ta tuyệt đối cũng không biến sắc, không có cảm giác gì.
Tại sao cô vợ trẻ con chỉ cần động chạm vào người, thì thầm nói chuyện, và cười rất ngây thơ, ông ta đã không chịu đựng được nữa rồi ?
Ông ta có cảm giác mình đang ngồi bên cạnh một cái lò lửa.
Ngay lúc này ông ta muốn ôm chặt lấy Băng, hôn Băng, và chiếm lấy Băng.
Băng không biết rằng ông ta càng lúc càng không thể không chế được dục vọng của bản thân, Băng vẫn cứ vô tư nghịch và trêu đùa ông ta.
Băng giống như một đứa trẻ con đang thể hiện tình cảm của mình bằng cách hôn lên khắp mặt ông ta, năm ngón tay nhỏ bé đang nghịch mái tóc đen mượt của ông ta.
Cúi xuống khuôn mặt đẹp trai và tuấn tú của ông ta, ngón trỏ của Băng quét nhẹ lên môi ông ta.
Băng dùng răng cắn nhẹ vào môi ông ta.
Mặt ông ta đỏ dần lên, điều buồn cười là ông ta không còn dũng khí để cho Băng muốn làm gì thì làm nữa mà nhanh chóng quay mặt đi chỗ khác.
Trừng mắt nhìn Băng, giọng khàn khàn, ông ta quát nhỏ.
_Ngồi yên đi !
Nếu để ý kĩ sẽ thấy, ông ta không còn vẻ mặt lạnh lùng và vô cảm nữa, mà thực sự đã bị cô tình nhân nhỏ bé làm cho phát điên và phát cuồng lên rồi.
Băng cười khì khì, Băng không coi mấy lời nói hung hăng và hàm chứa đe dọa của ông ta vào đâu.
Băng tiếp tục trò chơi của mình.
Ôm lấy khuôn mặt ông ta, Băng bắt ông ta phải nhìn vào mặt mình.
Mắt Băng nheo lại đầy tinh nghịch, khuôn mặt đỏ bừng e lệ, dáng vẻ mười phần rung động lòng người và mê say.
Ông ta ngẩn ngơ nhìn.
Xong !
Lúc này ông ta đã thực sự bị con yêu nữ quyến rũ, bị làm cho mê loạn.
Băng áp môi mình vào môi ông ta.
Không biết Băng lấy đâu ra nhiều dũng khí và gan dạ như thế.
Băng không cần biết là mọi người có cảm giác gì, sẽ đánh giá mình ra sao ?
Băng chỉ cần biết là phải tìm đủ mọi cách để quyến rũ ông chồng lạnh lùng và vô cảm này.
Khi nhìn vào mắt ông ta Băng cảm nhận được nỗi đau, cảm nhận được sự cô đơn và buồn chán của ông ta.
Băng muốn làm một làm một ngọn lửa nhỏ sửa ấm cho tâm hồn lạnh giá và cô đơn của ông ta.
Mặc dù không hiểu thế nào là hôn, mặc dù không có kinh nghiệm nhưng khi hôn ông ta, con tim, cơ thể của Băng đã hướng dẫn Băng làm điều đó.
Lúc đó ông ta mặc Băng muốn làm gì thì làm, nhưng dần dần không biết từ lúc nào, vòng tay của ông ta đã ôm siết lấy eo Băng, ông ta còn hôn Băng cuồng nhiệt hơn cả Băng.
Ngay sau khi cảm nhận được không khí xung quanh mình bị cướp mất, cảm nhận đôi môi mình đang bị ông ta hôn như muốn nuốt mình vào bụng, Băng hốt hoảng vội đẩy ông ta ra.
Nhưng Băng không còn đường lui nữa rồi, chính Băng là người khơi mào trước, nên ông ta bắt Băng phải chịu trách nhiệm cho những gì mà Băng đã gây ra.
Thấy ông ta không chịu buông mình ra, mà càng lúc ông ta càng hôn mình cuồng nhiệt hơn.
Băng nhất định không chịu thua, Băng cũng cuồng nhiệt đáp lại nụ hôn của ông ta.
Cứ như thế cả hai không biết hôn nhau bao lâu, hôn nhau đến trời đất quay cuồng, hôn đến nỗi không còn kiềm chế được những cảm xúc mãnh liệt đang cuộn trào trong lòng mình.
Ông ta là một con người giỏi kiềm chế và làm chủ hoàn cảnh của mình như thế, có thể điều khiển được bản thân trước bất cứ tình huống nào, nay lại bị thua bởi một cô vợ trẻ con vốn không hiểu ái tình là gì.
Đến lúc ông ta buông Băng ra, Băng dấu khuôn mặt đỏ bừng của mình trong ngực áo của ông ta, môi Băng đã sưng đỏ vì ông ta hôn cuồng nhiệt quá.
Cả hai im lặng lắng nghe nhịp đập rộn ràng trong trái tim của nhau.
Không ai nói gì, cũng không ai lên tiếng phá tan đi không khí ngọt ngào và hoan ái mà cả hai vừa mới tạo ra.
Từ xa, ngôi biệt thự của ông ta thấp thoáng sau hàng cây.
Băng ngồi thẳng dậy, ánh mắt ngập tràn hạnh phúc và bối rối, mặt Băng vẫn đỏ bừng, sắc hồng trên má làm cho Băng càng thêm phần kiều diễm và quyến rũ.
Chỉ một cái liếc nhìn cũng đủ làm cho ông ta đông cứng.
Ông ta không còn là chính mình nữa, đã được nếm mùi vị của ái tình, nếu bảo ông ta quên đi làm sao ông ta có thể quên được, còn nếu bảo ông ta cố kìm nén, ông ta liệu có làm được không khi cô vợ trẻ con thỉnh thoảng lại thích biến thành một yêu nữ.
Ông ta tự sỉ vả bản thân.
Biết rằng mình không nên để Băng đến gần, biết rằng mình đang bị Băng quyến rũ, tại sao không tránh xa Băng ra, mà ngược lại còn muốn Băng đến gần mình, quyến rũ mình ?
Thở dài buồn chán, ông ta không dám nghĩ thêm gì nữa.
Càng nghĩ ông ta càng thấy mình là một kẻ vô dụng, là một thằng ngu ngốc.
Không yêu, không có ái tình, ông ta trước kia cảm thấy mình vẫn sống được, nhưng thật không ngờ trái tim ông ta lại mong manh và yếu đuối đến như thế.
Tự mở cửa xe, Băng ung dung bước xuống xe.
Chiếc giày cao gót làm cho Băng đau chân.
Cáu giận, Băng liền cúi xuống.
Đang đi, ông ta dừng lại, thấy vợ hành động kì quái, ông ta muốn xem Băng định làm gì.
Băng cởi bỏ đôi guốc màu trắng đang đi trên chân. Một tay xách giép, một tay cầm quai túi sách, Băng tung tăng đi vào trong nhà.
Vượt qua ông ta, nghiêng đầu cười với ông ta một cái, tiếp theo sau đó lưỡi le ra, mắt chớp chớp tỏ vẻ không hiểu và trẻ con, Băng chạy biến vào trong nhà.
Ông ta đứng im một chỗ, mặt ông ta đang đỏ dần lên, mắt ông ta ngập tràn hình ảnh nhỏ bé của Băng.
Trong nắng vàng, trong sắc lá của hoa và của cây, ông ta ngỡ tưởng Băng là tiên nữ.
Trên môi ông ta xuất hiện một nụ cười hạnh phúc, một nụ cười đẹp nhất từ trước đến nay.
Vuốt tóc, ông ta bối rối không nói nên lời, cũng không hiểu chính mình nữa.
Lúc nãy vừa mới bảo bản thân là hãy tránh xa Băng ra nhưng chỉ bằng mấy cử chỉ đáng yêu của Băng, ông ta hoàn toàn quên sạch những gì mà mình vừa mới nghĩ, cũng quên luôn lý do vì sao mình lại lấy Băng, mà chỉ cần biết Băng là vợ của mình, là người đã cho mình những cảm xúc mãnh liệt và rung động.
Phải chăng ông ta đã bị điên rồi ?
Chạy vọt lên lầu, vứt túi sách lên giường. Băng phóng thẳng vào phòng tắm.
Lúc này Băng chỉ có một nguyện ước duy nhất là có thể gột bỏ hết những mỹ phẩm vào mùi nước hoa mà bốn cô gái ở cửa hàng Á Âu đã bôi lên cơ thể mình.
Vừa tắm Băng vừa hát nho nhỏ, tiếng ca lảnh lót, dễ thương và ngọt ngào vang lên.
Nếu như vào những ngày khác, ông ta thế nào cũng phải uống xong ly cà phê mới lên lầu, nhưng kể từ khi lấy Băng, hình như thói quen này đang dần thay đổi, ông ta thích dành nhiều thời gian ở bên Băng hơn.