Nếu để ý kĩ sẽ thấy, ông ta không còn vẻ mặt lạnh lùng và vô cảm nữa, mà thực sự đã bị cô tình nhân nhỏ bé làm cho phát điên và phát cuồng lên rồi.
Băng cười khì khì, Băng không coi mấy lời nói hung hăng và hàm chứa đe dọa của ông ta vào đâu.
Băng tiếp tục trò chơi của mình.
Ôm lấy khuôn mặt ông ta, Băng bắt ông ta phải nhìn vào mặt mình.
Mắt Băng nheo lại đầy tinh nghịch, khuôn mặt đỏ bừng e lệ, dáng vẻ mười phần rung động lòng người và mê say.
Ông ta ngẩn ngơ nhìn.
Xong !
Lúc này ông ta đã thực sự bị con yêu nữ quyến rũ, bị làm cho mê loạn.
Băng áp môi mình vào môi ông ta.
Không biết Băng lấy đâu ra nhiều dũng khí và gan dạ như thế.
Băng không cần biết là mọi người có cảm giác gì, sẽ đánh giá mình ra sao ?
Băng chỉ cần biết là phải tìm đủ mọi cách để quyến rũ ông chồng lạnh lùng và vô cảm này.
Khi nhìn vào mắt ông ta Băng cảm nhận được nỗi đau, cảm nhận được sự cô đơn và buồn chán của ông ta.
Băng muốn làm một làm một ngọn lửa nhỏ sửa ấm cho tâm hồn lạnh giá và cô đơn của ông ta.
Mặc dù không hiểu thế nào là hôn, mặc dù không có kinh nghiệm nhưng khi hôn ông ta, con tim, cơ thể của Băng đã hướng dẫn Băng làm điều đó.
Lúc đó ông ta mặc Băng muốn làm gì thì làm, nhưng dần dần không biết từ lúc nào, vòng tay của ông ta đã ôm siết lấy eo Băng, ông ta còn hôn Băng cuồng nhiệt hơn cả Băng.
Ngay sau khi cảm nhận được không khí xung quanh mình bị cướp mất, cảm nhận đôi môi mình đang bị ông ta hôn như muốn nuốt mình vào bụng, Băng hốt hoảng vội đẩy ông ta ra.
Nhưng Băng không còn đường lui nữa rồi, chính Băng là người khơi mào trước, nên ông ta bắt Băng phải chịu trách nhiệm cho những gì mà Băng đã gây ra.
Thấy ông ta không chịu buông mình ra, mà càng lúc ông ta càng hôn mình cuồng nhiệt hơn.
Băng nhất định không chịu thua, Băng cũng cuồng nhiệt đáp lại nụ hôn của ông ta.
Cứ như thế cả hai không biết hôn nhau bao lâu, hôn nhau đến trời đất quay cuồng, hôn đến nỗi không còn kiềm chế được những cảm xúc mãnh liệt đang cuộn trào trong lòng mình.
Ông ta là một con người giỏi kiềm chế và làm chủ hoàn cảnh của mình như thế, có thể điều khiển được bản thân trước bất cứ tình huống nào, nay lại bị thua bởi một cô vợ trẻ con vốn không hiểu ái tình là gì.
Đến lúc ông ta buông Băng ra, Băng dấu khuôn mặt đỏ bừng của mình trong ngực áo của ông ta, môi Băng đã sưng đỏ vì ông ta hôn cuồng nhiệt quá.
Cả hai im lặng lắng nghe nhịp đập rộn ràng trong trái tim của nhau.
Không ai nói gì, cũng không ai lên tiếng phá tan đi không khí ngọt ngào và hoan ái mà cả hai vừa mới tạo ra.
Từ xa, ngôi biệt thự của ông ta thấp thoáng sau hàng cây.
Băng ngồi thẳng dậy, ánh mắt ngập tràn hạnh phúc và bối rối, mặt Băng vẫn đỏ bừng, sắc hồng trên má làm cho Băng càng thêm phần kiều diễm và quyến rũ.
Chỉ một cái liếc nhìn cũng đủ làm cho ông ta đông cứng.
Ông ta không còn là chính mình nữa, đã được nếm mùi vị của ái tình, nếu bảo ông ta quên đi làm sao ông ta có thể quên được, còn nếu bảo ông ta cố kìm nén, ông ta liệu có làm được không khi cô vợ trẻ con thỉnh thoảng lại thích biến thành một yêu nữ.
Ông ta tự sỉ vả bản thân.
Biết rằng mình không nên để Băng đến gần, biết rằng mình đang bị Băng quyến rũ, tại sao không tránh xa Băng ra, mà ngược lại còn muốn Băng đến gần mình, quyến rũ mình ?
Thở dài buồn chán, ông ta không dám nghĩ thêm gì nữa.
Càng nghĩ ông ta càng thấy mình là một kẻ vô dụng, là một thằng ngu ngốc.
Không yêu, không có ái tình, ông ta trước kia cảm thấy mình vẫn sống được, nhưng thật không ngờ trái tim ông ta lại mong manh và yếu đuối đến như thế.
Tự mở cửa xe, Băng ung dung bước xuống xe.
Chiếc giày cao gót làm cho Băng đau chân.
Cáu giận, Băng liền cúi xuống.
Đang đi, ông ta dừng lại, thấy vợ hành động kì quái, ông ta muốn xem Băng định làm gì.
Băng cởi bỏ đôi guốc màu trắng đang đi trên chân. Một tay xách giép, một tay cầm quai túi sách, Băng tung tăng đi vào trong nhà.
Vượt qua ông ta, nghiêng đầu cười với ông ta một cái, tiếp theo sau đó lưỡi le ra, mắt chớp chớp tỏ vẻ không hiểu và trẻ con, Băng chạy biến vào trong nhà.
Ông ta đứng im một chỗ, mặt ông ta đang đỏ dần lên, mắt ông ta ngập tràn hình ảnh nhỏ bé của Băng.
Trong nắng vàng, trong sắc lá của hoa và của cây, ông ta ngỡ tưởng Băng là tiên nữ.
Trên môi ông ta xuất hiện một nụ cười hạnh phúc, một nụ cười đẹp nhất từ trước đến nay.
Vuốt tóc, ông ta bối rối không nói nên lời, cũng không hiểu chính mình nữa.
Lúc nãy vừa mới bảo bản thân là hãy tránh xa Băng ra nhưng chỉ bằng mấy cử chỉ đáng yêu của Băng, ông ta hoàn toàn quên sạch những gì mà mình vừa mới nghĩ, cũng quên luôn lý do vì sao mình lại lấy Băng, mà chỉ cần biết Băng là vợ của mình, là người đã cho mình những cảm xúc mãnh liệt và rung động.
Phải chăng ông ta đã bị điên rồi ?
Chạy vọt lên lầu, vứt túi sách lên giường. Băng phóng thẳng vào phòng tắm.
Lúc này Băng chỉ có một nguyện ước duy nhất là có thể gột bỏ hết những mỹ phẩm vào mùi nước hoa mà bốn cô gái ở cửa hàng Á Âu đã bôi lên cơ thể mình.
Vừa tắm Băng vừa hát nho nhỏ, tiếng ca lảnh lót, dễ thương và ngọt ngào vang lên.
Nếu như vào những ngày khác, ông ta thế nào cũng phải uống xong ly cà phê mới lên lầu, nhưng kể từ khi lấy Băng, hình như thói quen này đang dần thay đổi, ông ta thích dành nhiều thời gian ở bên Băng hơn.
Tiếng hát hòa lẫn tiếng nước chảy trong phòng tắm làm ông ta chú ý.
Mặc dù đã từng một lần nghe Băng vừa hát vừa tắm nhưng ông ta vẫn thấy ngạc nhiên và hiếu kì.
Lúng túng không biết mình nên làm gì, ông ta đành bước lại gần cửa sổ rồi dõi mắt ra bên ngoài ngắm khu vườn ở phía dưới.
Vò đầu, ông ta không hiểu tại sao mình lại lúng túng, lại bối rồi, lại không tài nào phán đoán được chính xác cảm giác của mình lúc này là gì ?
Tại sao ông ta lại có hành động rụt rè và ngượng ngùng như một tân nương bước vào phòng hoa chúc thế này ?
Đây chẳng phải là căn phòng ông ta vẫn sống, vẫn ngủ ở đây hay sao ?
Từ trong phòng tắm Băng bước ra ngoài.
Do không biết là ông ta đang đứng ở trong phòng và đang nhìn mình từ vị trí gần cửa sổ.
Băng vô tư bước gần đến tủ quần áo.
Lúc nãy Băng chỉ có ý nghĩ duy nhất là gột rửa hết những mùi vị khó chịu trên cơ thể nên không kịp mở tủ lấy quần áo, thành ra Băng chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm quanh mình, cùng với một chiếc khăn đang vấn tóc ở trên đầu.
Chân trần, Băng sải bước trên nền gạch trông giống như một cô người mẫu đang quản cáo một sản phẩm sữa tắm của một hãng mỹ phẩm nào đó.
Cầm tay nắm cửa, Băng cố mở cửa tủ.
Một giây, hai giây, ba giây, Băng càng cố cánh cửa tủ càng không mở được.
Vốn không phải thục nữ, lại nghĩ trong phòng ngủ không có ai, nên Băng dơ chân lên đạp mạnh vào cánh cửa tủ quần áo, miệng rì rầm.
_Tủ quần áo chết tiệt ! Có mau mở ra cho bản cô nương lấy quần áo không hả ?
Đứng ở cuối phòng gần cửa sổ, đầu tiên ông ta tròn xoe mắt nhìn vợ, khuôn mặt hơi đỏ khi thấy vợ trong chiếc khăn tắm quyến rũ và khêu gợi, sau khi thấy vợ hành động giống như một tiểu côn đồ, miệng ông ta dần dần nhếch lên thành một nụ cười nhẹ.
Băng càng đá, càng chửu, ông ta càng buồn cười, bây giờ nụ cười đã gần rộng mở đến tận mai tai.
Không dám làm phiền đến nhã hứng của vợ, ông ta bịt miệng, tiếng cười bị giữ chặt trong cổ họng.
Khi nụ cười nở rộng trên môi ông ta, khuôn mặt ông bừng sáng rực rỡ như ánh bình minh trong nắng chiều.
Nếu ai bắt gặp ánh mắt, khuôn mặt và nụ cười của ông ta bây giờ lại tưởng mình đang trông thấy một thiên thần.
Băng càng cố, cánh cửa càng bị kẹt, cuối cùng Băng ôm lấy đầu, do dùng tay vò lại rứt rứt, cuối cùng mái tóc được hấp dầu, được cắt tỉa một cách sành điệu và thời trang buông xõa xuống vai.
Nhìn nghiêng, lại được ánh nắng chiếu vào, trông Băng cũng quyến rũ và xinh đẹp không kém gì ông ta.
Từng chút, từng chút một mọi biểu hiện, hành động, khuôn mặt, sắc thái biểu cảm của Băng đều lọt vào mắt ông ta.
Ông ta cứ si, cứ say mà ngắm nhìn Băng, như đang chiêm ngưỡng một bông hoa mới nở trong sớm mai.
Không mở được, hoàn toàn không mở được.
Băng chán nản ngồi xổm trên sàn nhà, mắt trừng trừng nhìn tủ quần áo trước mặt.
Lần này ông ta không còn chịu đựng hơn được nữa, một tiếng cười trầm ấm vang lên.
Băng giật mình vội quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng cười.
Khi biết kẻ đáng ghét và phá rối, kẻ dám ngồi nhìn và quan sát mình từ lúc nãy đến giờ là ông ta, Băng hầm hầm quát to lên.
_Ông cười cái gì thế hả ?
Ông ta im lặng không đáp, ông ta chỉ cười và cười.
Băng phồng mồm trợn mắt.
_Ông có im đi không ?
Ông ta vẫn cứ cười, thậm chí còn cười rất tươi, cười rất ngọt ngào, cười đến mê say.
Nếu bình thường, Băng sẽ ngây người, sẽ đỏ mặt tía tai, sẽ bất động mà nhìn, mà ngắm ông ta, thậm chí có thể mất hồn vì nụ cười của ông ta.
Nhưng bây giờ Băng đang tức giận phừng phừng nên không thèm chú ý đến nụ cười của ông ta, thậm chí cũng quên luôn mình chỉ đang quấn tạm một cái khăn tắm quanh người, còn bên trong hoàn toàn không mặc gì.
Băng đứng bật dậy, mắt nhìn ông ta như muốn bắm ông ta ra hàng trăm hàng nghìn mảnh.
Thấy ông ta cứ cười và cười mãi thôi, Băng hết chịu nổi rồi.
Băng siết chặt hai tay, tư thế, dáng đi như đang chuẩn bị đánh cho ông ta một trận nên thân vì dám chọc giận mình.
Nhìn dáng đi, điệu bộ, khuôn mặt tức giận trông rất buồn cười và trẻ con của Băng, không nhịn được cười, ông ta còn cười tươi, và ngọt ngào hơn cả lúc nãy.
Tức cha chả là tức !
Băng đã bị ông ta chọc giận đến đỉnh điểm rồi.
Bước lại gần ông ta, Băng hung hăng nhắm mắt tay dơ một cú đấm vào bụng ông ta, bàn chân nhỏ bé và yếu đuối cũng ráng phối hợp với bàn tay phải đá vào chân ông ta.
Điệu bộ đánh người của Băng mới khôi hài làm sao.
Nếu đã muốn đánh người khác, muốn đánh trúng mục tiêu ít ra phải mở mắt, phải nhắm đúng đích mới ra tay, đằng này Băng lại nhắm mắt như thể chính mình mới là người bị đánh.
Bàn tay Băng nhanh chóng bị tay ông ta nắm chặt, eo còn bị ông ta ôm siết lấy, chỉ bằng một động tác, ông ta đã gần như nhấc bổng lên.
Do tâm trạng vui vẻ, và khuôn mặt của Băng quá đáng yêu nên ông ta không chấp, cũng không còn dùng thái độ lạnh lùng và vô cảm để nói chuyện với Băng nữa, mà ông ta đang cười, đang dùng giọng vui đùa để hỏi Băng.
_Thế nào, cô đã thỏa mãn rồi chứ ?
Băng hung hăng giãy giụa, chiếc miệng nhỏ xinh hét lên.
_Buông tôi ra ! Đồ xấu xa ! Tôi ghét ông !
Mặc cho Băng hét, Băng gào, ông ta vẫn ông cứng lấy Băng.
_Mau buông tôi xuống ! Tôi nói gì ông có nghe không ?
_Cô đang ra lệnh cho tôi đấy à ?
Băng đấm liên tiếp vào ngực ông ta, giọng trẻ con hờn dỗi vang lên.
_Ông là kẻ thối tha, vì ông mà cả buổi chiều hôm nay tôi bị hành gần chết, vì ông mà tôi phải mặc váy, vì ông mà tôi không còn được sống thoải mái nữa, vì ông mà tôi…tôi… !
Băng bí lý, đang hùng hồn nói một hơi, tự dưng không biết còn lý do gì nữa để nói cho hả.
Ông ta bật cười.
Cô vợ trẻ con này thật thú vị, ngay cả lúc giận dỗi cũng đáng yêu không chịu nổi.
_Sao không nói tiếp nữa đi !
Băng vênh mặt lên nhìn ông ta.
_Ông hãy chờ đấy, cũng có ngày tôi cho ông biết tay.
Giãy giụa chán mà ông ta không chịu thả cho mình đi, Băng căm tức hỏi.
_Ông muốn gì ?
_Không muốn gì cả.
_Nếu không muốn gì, tại sao còn không buông tay ?
_Buông ra để cho cô đánh tôi à ?
Băng cắn môi, ánh mắt nhìn ông ta không rời.
_Tôi thề, chỉ cần ông đồng ý thả cho tôi đi, tôi sẽ không đánh ông nữa ?
Nhìn ánh mắt ngây thơ và hồn nhiên của Băng, nhìn khuôn mặt đỏ hồng quyến rũ và xinh đẹp của Băng, lại nhìn xuống chiếc khăn tắm quấn hờ ngang người của Băng, mặt ông ta bắt đầu chuyển màu, vòng tay từ từ nới lỏng rồi buông hẳn ra.
Ông ta vừa mới buông tay, Băng điên tiến đấm ngay cho ông một quả vào bụng.
Tuy không làm đau được ông ta, nhưng cũng đủ cho Băng cao hứng cười như nắc nẻ, hai tay chống sườn, lưỡi le ra, mặt vênh lên nhìn ông ta đầy thách thức.
_Cho đáng đời ông, ai bảo ông dám trêu tức tôi.
Ông ta sững sờ nhìn Băng, càng ngày ông ta càng thấy cô vợ trẻ con của mình quá ngây thơ, quá trong sáng, và quá hồn nhiên.
Tâm hồn của Băng là một trang giấy trắng.
Vui, buồn, nóng giận đều thể hiện hết cả bên ngoài.
Lúc nãy còn tức giận phừng phừng thế mà nay, chỉ vì đánh được một cú coi như xả giận đã cười ngay lên được.
Ông ta ước giá mà ông ta có thể vui vẻ và vô tư được như Băng thì tốt biết mấy.
Thấy ông ta không nói gì, mà chỉ đứng im nhìn mình bằng đôi mắt khó hiểu, Băng lại tưởng ông ta bị mình đánh đau quá nên tức giận không thèm bảo mình thế nào.
Tự xét bản thân mình cũng hơi quá đáng khi đánh ông ta, Băng rụt rè hỏi.
_Ông không sao chứ ?
Ông ta im lặng không đáp.
Băng không hiểu là ông ta đang nghĩ đến chuyện khác, không phải là đang tức giận mình, nên Băng đứng gần sát vào người ông ta, năm ngón tay thon dài và trắng muốt dơ lên bẹo nhẹ vào má ông ta.
_Ông đang nghĩ gì thế ?
Ông ta không trả lời, mắt ông ta nhìn Băng đăm đăm.
Băng gãi đầu, cử chỉ bối rối vì không hiểu ông ta đang nghĩ gì.
Dùng hai tay, Băng kéo miệng ông ta ra.
_Chồng yêu ! Cười lên một cái xem nào ?
Ông ta vừa bực mình, vừa buồn cười, cô vợ trẻ con dám đối xử với ông ta như một đứa bé con.
Băng không muốn trêu đùa ông ta nữa.
Xoa đầu ông ta, Băng cười khì.
_Cứ đứng ở đây tận hưởng không khí trong lành và hít khí trời đi nhé, tôi đi đây.
Băng cười hăng hắc, sau đó quay mình bỏ đi.
Đi được mấy bước chân, do vừa đi, vừa nhún nhảy như một con khỉ con nên Băng bị xược chân.
Cả thân người Băng lao về phía trước, trong lúc ngàn cần treo sợi tóc, Băng thất thanh gọi tên ông ta.
_Hoàng Trọng Quân.
Băng không biết tại sao lúc mình gặp nguy hiểm người đầu tiên mình nghĩ đến lại là ông ta, Băng chỉ biết người mà mình hy vọng có thể cứu và cho mình hy vọng là ông ta.
Nghe tiếng kêu của Băng, ông ta sợ hãi vội ôm lấy eo của Băng từ phía sau.
Do quá hốt hoảng Băng đã nhắm tịt mắt lại, cơ thể không ngừng run rẩy.
Khi cảm nhận được hơi thở, nhịp đập trong trái tim, vòng tay của ông ta, biết mình đã được ông ta đỡ cho khỏi ngã, Băng mới dám mở mắt ra nhìn.
Quay lại nhìn ông ta, mặc dù mặt vẫn còn lấm tấm mồ hôi vì sợ, nhưng nụ cười trên môi Băng đã xán lạn như ánh dương.
_Cảm ơn ông.
Băng chân thành nói câu cám ơn ông ta.
Ông ta tức điên lên.
_Cô không thể đi đứng được bình thường hay sao ? Cô có biết là suýt chút nữa cô đã bị ngã bầm dập rồi không ?
Lần đầu tiên ông ta mới nổi nóng, mới mắng chửu và quan tâm đến người khác, còn đâu, ông ta lúc nào cũng lạnh lùng như một lãnh nhân.
(Bạn đang đọc truyện tại VipTruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ)
Băng chu miệng.
_Tôi có bị làm sao đâu mà ông mắng tôi ?
_Cô còn nói nữa, nếu tôi không đỡ được cô, cô nghĩ bây giờ cô còn hơi sức để mà cãi lý với tôi hả ?
Băng vòng qua cổ ông ta, miệng cười tươi.
_Thôi mà đại ca, tiểu đệ biết lỗi rồi. Đại ca có thể buông tay cho tiểu đệ đi thay quần áo được không ?
_Cô… !
Từ cô vừa phát ra khỏi miệng, ông ta im bặt.
Lắc đầu thở dài, ông ta đã bó tay chịu thua tính cách có một không hai của cô vợ trẻ con này rồi.
Ông ta không biết mình lấy vợ hay là nhận con nuôi nữa ?
_Còn không mau buông tay đi.
Băng bắt đầu nổi cáu.
_Từ nay tôi không muốn cô chạy nhảy lung tung nữa.
Ông ta lạnh lùng tuyên bố.
_Tại sao ?
Băng nghiến răng chất vấn ông ta.
_Cô bao nhiêu tuổi rồi.
_20.
_Thế mà tôi tưởng cô chỉ mới có 15 tuổi ?
Ông ta nhếch mép nhìn Băng, giọng cực kì tức tối và bực mình.
_Ông dám khi dễ tôi ?
Băng hung hăng ôm siết lấy cổ của ông ta, Băng muốn bóp cổ cho ông ta chết luôn.
_Nếu cô không muốn tôi khi dễ cô, thì từ nay cô nên đi đứng, nói năng và cư xử cho giống với một người trưởng thành đi.
_Ông cụ non.
Băng lập tức chửu ông ta là ông cụ non mà không úy kị hay sợ sệt gì cả.
_Cô dám ?
Ông ta trừng mắt nhìn Băng, răng ông ta sít lại.
Nhìn ông ta lúc này rất giống một hung thần đang dọa nạt một đứa trẻ con.
_Tại sao lại không ? Ông dám chê tôi, tôi phải đáp lễ thì mới hòa chứ ?
Ông ta cười khổ.
Nếu tiếp tục nói chuyện và cãi nhau với Băng chẳng khác gì ông ta đang đi tranh chấp hơn thua với một đứa trẻ.
Nếu chuyện này mà lộ ra ngoài, thì còn gì là mặt mũi và danh tiếng của ông ta nữa.
Cố kìm nén tức giận, ông ta phải buông cho Băng đi.
Băng cười chiến thắng.
Thấy ông ta biết điều, Băng cũng không có ý định đùa dai nữa.
Nắm lấy tay ông ta, Băng kéo ông ta đi theo mình.
Ông ta bực mình hỏi Băng.
_Cô còn muốn gì nữa ?
_Mở dùm tôi cánh cửa tủ quần áo.
Ông ta càng lúc càng thấy mình giống như một người cha của Băng, còn Băng là con gái của ông ta.
Trên đời này, không có cặp vợ chồng nào kì lạ như ông ta và Băng.
Một người mặc dù tuổi không còn là thiếu nữ, cơ thể cũng đã trưởng thành nhưng tính cách thì vẫn mãi như một tiểu hài nhi.
Còn ông ta lại già trước tuổi, mặc dù mới có hơn ba mươi nhưng tính cách lại chín chắn và lạnh lùng giống như một ông lão bảy mươi tuổi.
Họ đúng là một sự kết hợp hoàn hảo, đây là kiểu kết hôn theo quy luật bù trừ.
Mặc dù không muốn trở thành một tên nô dịch của vợ nhưng khi thấy vợ nhìn mình bằng ánh mắt hy vọng, lại thấy vợ ân mặc khêu gợi như thế này, ông ta làm sao có dũng khí để cho vợ gọi người khác lên giúp đỡ.
Cuối cùng ngậm bồ hòn làm ngọt, ông ta giúp Băng mở cửa.
Chỉ một cái hẩy nhẹ, cánh cửa tủ dễ dàng mở ra.
Băng kinh ngạc tròn xoe mắt nhìn, Băng nhìn đến ngây dại, vỗ đầu mấy cái, Băng không hiểu vì sao cánh cửa lại được mở ra một cách dễ dàng như thế.
_Xong rồi chứ ?
Ông ta hờ hững hỏi.
Băng không trả lời ông ta, đẩy ông ta đứng gọn sang một bên, Băng bắt đầu động thủ.
Đến lượt Băng mở, Băng không tài nào mở được ra.
Trông điệu bộ nghiến răng, nghiến lợi của Băng, ông ta phì cười.
Nắm lấy tay Băng, ông ta nhẹ nhàng bảo.
_Cô mở như thế sẽ không mở được đâu.
_Nếu thế tôi phải làm thế nào ?
Băng nhìn ông ta bằng ánh mắt như đang dò hỏi.
Khi bắt gặp đôi mắt tròn xoe không hiểu và cảm thấy kì quái của Băng, tự dưng tức giận và bực mình của ông ta tan đi mấy phần.
Ông ta kiên nhẫn giải thích cho Băng hiểu lý do vì sao.
Khi đã hiểu được rồi, Băng vỗ hai tay vào nhau, chân nhảy lên, Băng ôm chặt lấy ông ta, chiếc miệng nhỏ xinh còn hôn ông ta hai cái vào má.
Bỏ ông chồng đứng ngẩn ngơ, tim đập thình thịch, mặt đỏ bừng một chỗ.
Lấy một quần áo yêu thích và quen thuộc của mình, Băng phóng vào phòng tắm.
Thêm một lần nữa, ông ta không tự chủ được lại nở một nụ cười quyến rũ và khó hiểu của mình.
Nhớ rõ giờ này hôm qua, còn cùng ông ta ngắm hoàng hôn trên sân thượng, thay xong quần áo, Băng không thèm chú ý gì đến lời đe dọa của ông ta là không cho phép mình chạy nhảy mà phải đi đứng như một thục nữ.
Băng chạy thật nhanh ra khỏi phòng tắm, nắm lấy tay ông ta, miệng giục.
_Mau lên !
Ông ta cảm thấy kì quái nên hỏi.
_Đi đâu ?
_Lên sân thượng.
Vừa mới nghe, ông ta đã biết cô vợ muốn gì.
Trên môi ông ta nhẹ điểm một nụ cười.
_Cô đi một mình đi, tôi hơi mệt nên không có hứng thú ngắm hoàng hôn với cô.
Băng cau mày, miệng chu lên.
_Mệt ? Ông làm gì mà mệt ?
Ông ta bực mình nhìn Băng.
Cô vợ trẻ con này có hiểu là cả ngày hôm nay ông ta không được nghỉ ngơi một chút nào, vừa phải lo cho Băng, lại lo giải quyết công việc ở công ty, tuy không phải vận động tay chân nhiều nhưng vận động trí óc có khi còn mệt hơn dùng cơ bắp.
Ông ta không thèm bảo Băng câu nào mà từ từ gỡ tay Băng ra khỏi tay mình, ông ta định lấy quần áo sau đó đi tắm.
Băng đứng chắn trước mặt ông ta, miệng mỉm cười thật tươi, ánh mắt cầu khẩn nhìn ông ta, giọng nũng nịu van xin như một đứa trẻ đòi cha mua quà cho.
_Đi mà ! Làm ơn ! Một mình tôi ngắm hoàng hôn thì còn hứng thú gì nữa !
Để cho lời nói của mình thêm phần giá trị, Băng ôm lấy cánh tay ông ta, tặng ông ta nụ cười xinh đẹp và tươi tắn nhất của mình, Băng chớp mắt nhìn ông ta.
_Nếu ông cùng tôi đi lên sân thượng ngắm hoàng hôn, tôi sẽ nấu cơm tối cho ông ăn. Thế nào, ông đồng ý không ?
Nhớ lại mấy bán bún riêu mà mình được Băng nấu cho ăn vào buổi sáng và buổi trưa nay, không tự chủ được dạ dày ông ta bắt đầu sôi sục đòi ăn.
Cuối cùng vì cái dạ dày thân yêu của mình, ông ta đành phải nhượng bộ.
_Thôi được rồi. Đúng là mệt với cô.
_Thật chứ ?
Băng hào hứng kêu lên.
_Thật !
_Cảm ơn !
Băng vội lôi ông ta đi luôn.
Sức nhỏ bé của Băng làm sao lôi nổi một con sư tử như ông ta nếu như chân ông ta không chịu cất bước.
Cũng may Băng còn có khả năng để đem ra trao đổi với ông ta, nếu không, Băng đành tiu nghỉu đi ngắm hoàng hôn một mình hay chịu khó nằm im trên giường giận dỗi không thèm ăn cơm theo kiểu trẻ con.
Là một cô gái ham hoạt động, lại không phải là thục nữ nên mặc dù thân thể nhỏ bé nhưng Băng rất nhanh nhẹn và hoạt bát.
Chỉ một loáng Băng đã phóng lên được mấy bậc cầu thang, vừa chạy nhảy, Băng vừa hào hứng giục ông ta.
_Mau lên ! Nếu không mặt trời lại lặn mất bây giờ.
Thấy vợ tràn đầy sức sống và năng lượng, trên môi ông ta lại nở một nụ cười.
Có một cô vợ trẻ con và nghịch ngợm thật thú vị, lúc nào cũng được cười và cảm thấy thoải mái.
Mỗi lần cãi nhau, gây sự, hay làm một việc gì đó cùng với Băng, ông ta chưa bao giờ cảm hấy thanh thản và bình yên như thế.
Băng là một cô gái hồn nhiên, vô tư, tâm hồn trong sáng và thuần khiết, nên lời nói và hành động ngoài khiến người khác buồn cười và thả lỏng thân thể ra, không còn cảm giác nào khác.
Cả đời ông ta tranh đấu, và để phòng người khác hại mình, luôn phải vận dụng trí tuệ và tâm cơ để bảo vệ bản thân, nay lấy được một cô gái thuần khiết và trong sáng, ông ta mới hiểu mỹ vị của cuộc sống là gì.
Lên đến sân thượng, ông ta còn chưa kịp đặt chân lên sân thượng, Băng đã hét toáng lên.
_May quá ! Mặt Trời vẫn còn chưa lặn.
Nắm tay ông ta, Băng gấp gáp vừa đi vừa chạy, miệng vừa hối thúc nhanh lên.
Ông ta cảm thấy mình cũng háo hức giống như Băng.
Đây là lần đầu tiên ông ta mới có cảm giác hưng phấn và tràn đầy nhiệt huyết như thế này.
Trước đây, tuy đã từng lên đây ngắm mặt trời lặn không biết bao nhiêu lần, nhưng ông ta chưa từng cảm thấy vui, chưa từng cảm nhận được cái đẹp và ý nghĩa của cuộc sống.
Nay thấy cô vợ trẻ con hứng thú và vui sướng hét ầm lên, ông ta mới thấy rằng thật ra mình ngoài tiền bạc, công thành danh toại, mình chưa bao giờ biết tận hưởng niềm vui của cuộc sống.
Đứng vào vị trí ngày hôm qua, Băng đan năm ngón tay nhỏ xinh của mình vào năm ngón tay lạnh giá và cô đơn của ông ta, đầu dựa vào vai ông ta, mắt vui sướng nhìn cảnh mặt trời lặn, miệng cười thật tươi.
_Đẹp quá !
Băng hét to lên, tay trái không ngừng chỉ trỏ như một đứa trẻ con lần đầu tiên được bố mẹ cho đi ra ngoài khám phá những điều mới lạ của cuộc sống.
Xa xa một quả cầu rực lửa đang lặn dần về phía cuối chân Trời, những ánh đèn chập chờn mà Băng đã từng được thưởng thức và ngắm nhìn vào buổi chiều tối hôm qua lại xuất hiện.
Băng ngây người, lòng sảng khoái hát vang, trên miệng Băng không biết lúc nào đã hát một bài hát mà Băng yêu thích.
Bài hát rất phù hợp với tâm trạng hưng phấn và hạnh phúc của Băng lúc này.
Băng hát bằng cả trái tim và tấm lòng của mình.
Người ta nói một khi ai đó dùng trái tim và linh hồn của mình để cảm nhận mọi vật, cảm nhận mọi thứ, bao giờ con người cũng đạt được những thăng hoa và cảm xúc mà mình chưa từng có bao giờ.
Trong ánh nắng chập choạng sắp tắt, trong gió, trong hoa, hòa trong tiếng ca lời hát ngọt ngào đắm say của Băng, hòa trong cảnh vật rực rỡ sắc màu và đẹp đẽ của cảnh vật xung quanh, ông ta đang tan ra, đang bay, đang cảm thấy bao nhiêu phiền muộn trong lòng mình phút chốc tan biến, lúc này lòng ông ta hoàn toàn trống rỗng, ông ta quên mình là ai, quên hết những đau khổ và phiền muộn mà mình phải chịu đựng, cũng quên luôn những trách nhiệm vô hình và hữu hình mà mình phải đảm nhận.
Ông ta đã cảm nhận được ý nghĩa sâu sắc của nhân sinh, cảm nhận được cảnh đẹp, cảm nhận được những hương vị mới mà ông ta chưa từng được nếm trải.
Giờ phút này, ông ta muốn mình bị điên, bị khùng, muốn nghĩ rằng mình không nên để cho cô vợ trẻ con này ảnh hưởng đến mình, nhưng trái tim và lý trí của ông ta đang dần tách ra làm hai.
Có thể vĩnh viễn ông ta là người lạnh lùng và vô cảm, là người có thể dùng cái đầu lạnh của mình để giải quyết hết tất cả mọi việc.
Nhưng trái tim ông ta đã, đang và sẽ dành một chỗ trống cho Băng.
Ông ta không thể phủ nhận điều đó, cũng không thể chạy thoát vận mệnh của chính mình.
Ông ta phải học cách đón nhận và chấp nhận Băng bước vào cuộc đời mình, cũng như học cách điều khiển những cảm xúc không tên đang ồ ạt tràn vào suy nghĩ.
Chờ mặt Trời khuất hẳn, chờ nhà nhà lên đèn, phố xá ngập tràn trong ánh đèn đầy đủ sắc màu, cả hai người mới bừng tỉnh.
Mỗi ngày được sống bên cạnh nhau, nhìn thấy nhau, nói chuyện, cãi nhau, ăn cơm cùng nhau, họ hiểu ra rằng càng ngày, họ càng bị cuốn hút vì nhau nhiều hơn.
_Trời đã tối rồi ! Đi xuống thôi.
Băng giật mình đáp.
_Vâng.
Thêm một lần nữa, Băng vô thức ngoan ngoãn làm theo lời của ông ta mà không biết mình đang biến thành một cô vợ hiếu thuận và dịu dàng với chồng.
Ông ta đi trước, Băng lững thững bước theo sau.
Hình bóng cao cao, cô độc và lạnh lùng của ông ta đổ nghiêng theo từng bước chân của ông ta.
Băng chăm chú nhìn, chăm chú quan sát, vốn là một cô bé nghịch ngợm, Băng bịt mũi, miệng há thật to, lưỡi le ra giống như một con hề.
Băng muốn chọc tức ông ta từ phía đằng sau.
Băng không hay rằng, ông ta đang đi đột nhiên dừng lại rồi quay lại nhìn về phía sau.
Tất cả mọi hành động, cử chỉ và biểu hiện kì quái của Băng đều lọt vào mắt của ông ta.
Phải ứng đầu tiên của ông ta là tròn xoe mắt, sau đó cười nhẹ, cuối cùng là bật cười thật to.
Ánh mắt ông ta ngập tràn niềm vui và hạnh phúc, khuôn mặt nhờ nụ cười rực rỡ như nắng mai cũng bừng sáng và tươi vui.
Ông ta vốn là một tuấn tú nam tử, nay còn điểm thêm một nụ cười quyến rũ và hạnh phúc nên Băng phải đỏ bừng mặt, trái tim đập thật nhanh, mắt ngây dại nhìn ông ta.
Phải mất mấy giây, Băng mới lấy lại được tự chủ.
_Ông cười cái gì ?
Ông ta không trả lời Băng, mà tiếp tục cười.
Băng xấu hổ quá, ông ta càng cười, Băng càng đỏ mặt, càng ngẩn ngơ nhìn ông ta, trái tim càng đập thật nhanh.
Nhiệt độ trong cơ thể Băng không ngừng tăng lên.
Không được !
Nếu còn tiếp tục, Băng sợ rằng mình sẽ biến thành một quả bom, sau đó tự nổ tung mà chết.
Nhanh chóng, Băng lách qua người ông ta.
Hung hăng nhìn ông ta, Băng le lưỡi.
_Lêu lêu ! Để xem ai sẽ là người đi xuống trước.
_Hấp ! Vèo !
Băng chẳng thèm chú ý đây là tầng thứ mấy mà ngồi ngay lên lan can cầu thang, đặt mông lên, tay bấu chặt, Băng cứ thế trượt xuống dưới như một vận động viên chuyên nghiệp.
Trong khi Băng hạnh phúc và sung sướng cười như nắc nẻ vì khả năng có một không hai của mình.
Mặt ông ta tái nhợt, mồ hôi ròng ròng, mắt tối xầm nhìn Băng, mỗi lần thấy Băng nhảy lên rồi lại nhảy xuống, trái tim ông ta bị bóp nghẹt, ông ta tưởng mình sắp chết.
Khi thấy cô vợ an toàn đáp xuống sàn nhà, ông ta mới yên tâm thở ra một hơi.
Vuốt mắt mấy cái cho tỉnh táo, mặt ông ta lạnh lẽo như bóng đêm.
Ngay lúc này, ông ta muốn lôi Băng ra đánh và mắng cho một trận.
Băng muốn ông ta phải chết vì lo lắng cho sự an toàn của mình, Băng mới hài lòng hay sao mà hết lần này đến lần khác, Băng không thể yên phận làm một người vợ hiền thục và dịu dàng của mình ?
Càng nghĩ ông ta càng điên lên.
Ông ta thề, ông ta phải tìm đủ mọi cách để hạn chết bớt tính cách nghịch ngợm và không coi mạng sống của mình vào đâu của Băng.
Chúa ơi !
Ông ta than thở, nếu bị ngã từ trên lầu ba này xuống đất, Băng làm sao có thể còn sống ở trên đời này nữa.
Ý nghĩ từ nay mình sẽ vĩnh viễn mất Băng, khiến cho ông ta nhất thời hóa đá, mũi không thở được, cổ họng khô đắng.
Biết mình bị điên, bị khùng, biết mình là một thằng ngu khi có tình cảm với người con gái mà mình muốn lấy vì trả thù, nhưng nhân duyên và chuyện tình cảm vốn không ai nói trước được điều gì.
Mặc kệ mai sau, chuyện này sẽ đi đến đâu, ông ta chỉ biết mình tuyệt đối không muốn nhìn thấy Băng bị thương tổn, hay xẩy ra bất cứ chuyện gì.
Ông ta muốn Băng là cô vợ hồn nhiên, trong sáng và thuần khiết của riêng mình.
Mở cửa phỏng ngủ, ông ta chuẩn bị đi tắm sau đó xuống bếp ăn cơm do Băng nấu.
Nghĩ đến lúc nữa được ăn ngon, lòng ông ta cũng nhẹ bớt ưu tư và tức giận
Sau khi dọa cho ông chồng sợ chết khiếp, Băng nhanh chóng đi thực hiện lời hứa của mình.
Băng là một cô gái rất trọng nghĩa khí.
Bất cứ ai đối xử tốt và chân thành với Băng, Băng sẽ cố gắng báo đáp lại ân tình của người đó, dù cho người đó không cần và không muốn, Băng cũng muốn thực hiện bằng được.
Gặp bà giúp việc trong bếp, Băng vui vẻ chào hỏi.
_Chào Dì ! Dì đang nấu gì thế ?
_Chào cháu ! Cháu đã đói rồi à ?
Băng xoa bụng, miệng cười tươi.
_Vâng, cháu đói rồi.
_Chờ Dì một chút, Dì sắp nấu xong rồi đây.
Bà giúp việc rất thích và quý Băng.
Thấy Băng hồn nhiên, lễ phép, lại tốt bụng và thân thiện, mặc dù theo bổn phận và địa vị của mình, bà phải gọi Băng và xưng hô với Băng là bà chủ nhưng bà thích gọi Băng là cháu và xưng hô là Dì hơn.
Băng cũng thích và yêu mến bà giúp việc nên xưng hô như hai Dì cháu.
_Dì nghỉ ngơi đi ! Bữa tối này để cháu nấu cho.
Băng gợi ý.
_Cháu muốn nấu ăn à ?
_Vâng.
_Ông chủ muốn ắn bún riêu nữa chứ gì ?
Bà giúp việc vui mừng hỏi.
_Dạ.
Băng bẽn lẽn trả lời.
Lẽ ra bà phải buồn vì thức ăn do mình nấu mặc dù ngon nhưng ông ta chưa bao giờ khen ngon và chưa bao giờ hào hứng ăn nhưng bà vẫn mừng vì tình cảm của Băng và ông ta ngày càng tốt đẹp hơn.
Bà giúp việc thật sự rất kính trọng và ngưỡng mộ ông ta.
Tuy tính ông ta lạnh lùng và vô cảm nhưng đối xử với bà rất tốt.
Ít khi nào ông ta trách mắng, hay bạc đãi bà nên bà dần dần cũng sinh ra lòng ngưỡng mộ và tôn sùng ông ta.
Bà coi ông ta như một ông chủ thực sự của mình. Dù ông ta không trả tiền và thưởng cho bà hàng tháng, bà vẫn tình nguyện ở lại đây và hầu hạ ông ta suốt đời cho đến lúc bà chết.
Ông ta là người ân oán phân minh, lại biết trọng dụng nhân tài, luôn phân biệt rạch ròi giữa việc công và việc tư nên chỉ cần làm tốt bổn phận của mình, thì không cần phải lo lắng bất cứ chuyện gì nữa.
Bà giúp việc thôi không còn đứng bếp nữa, bà nhường vị trí đầu bếp cho Băng.
Bây giờ bà đóng vai phụ bếp cho Băng.
Băng đeo tạp dề, tóc buộc gọn. Băng bắt đầu trổ tài nấu nướng.
Nhờ bà giúp việc giúp mình chuẩn bị thực phẩm tươi sống, Băng yên tâm hoàn thành nghĩa vụ và trách nhiệm đầu bếp của mình.
Biết ông ta thích ăn bún riêu nên Băng cẩn thận và chu đáo nấu hẳn cho ông ta một nồi bún riêu, ngoài ra Băng còn nấu những món ăn khác.
Nhìn rau dưa trên rổ, tính cách nghịch ngợm trong Băng trỗi dậy, dùng dao Băng bắt đầu cắt tỉa và tạo thành những bông hoa đẹp mắt.
Đứng bên cạnh, bà giúp việc tròn xoe mắt nhìn Băng, bà nhìn Băng bằng còn mắt ngưỡng mộ và kinh ngạc.
Bà không ngờ được rằng, Băng có thể nấu ăn ngon và thành thạo như một đầu bếp chuyên nghiệp như thế.
Lúc ông ta xuống đến nơi, ông ta thấy cô vợ trẻ con của mình đang say sưa nấu nướng và tập trung vào món ăn đến nỗi quên hết cả hiện tại và xung quanh.
Tự động kéo ghế rồi ngồi xuống bàn, mắt ông ta nhìn và quan sát Băng như đang chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật.
Cảm giác của ông ta lúc này rất lạ, tuy rằng không phải là lần đầu tiên nhìn thấy phụ nữ vào bếp vì ngày nào bà giúp việc cũng nấu cơm sáng cho ông ta ăn, nhưng khi thấy Băng đang say sưa nấu ăn, dáng điệu suy tư và chăm chú, ông ta mới cảm nhận hết được cảm giác ngọt ngào và hạnh phúc của một gia đình trọn vẹn.
Đây là hình ảnh mơ ước của nhiều cặp vợ chồng trẻ, người chồng nào cũng thích có được một cô vợ biết nấu ăn, biết cách chăm sóc và chiều chuộng chồng.
Nếu nói giống như họ, chẳng phải ông ta đã được như ý nguyện ?
Bà giúp việc giúp Băng dọn tất cả món ăn lên bàn.
Ông ta ngây người nhìn mấy món ăn do Băng nấu, nhìn mấy đĩa rau do Băng cắt tỉa thành những bông hoa và thành hình thù những con chim trông thật bắt mắt và hấp dẫn, dạ dày ông ta bắt đầu sôi lên.
Ở giữa bàn, Băng đặt một nồi lẩu.
Mỉm cười thật tươi, trên người vẫn đeo tạp dề, Băng lịch sự mời theo kiểu một nhân viên đang phục vụ trong một nhà hàng sang trọng và cao cấp.
_Mời quý khách dùng bữa.
Ông ta bật cười.
Càng ngày ông ta càng thấy, cô vợ trẻ con của mình có rất nhiều tài năng và bí ẩn chưa được khám phá ra.
Ông ta tin rằng khi sống với nhau đủ lâu và đủ để hiểu tính cách của đôi bên, cả hai sẽ tìm được tiếng nói chung.
Bà giúp việc lấy một chai rượu ngoại và một cái ly rồi đặt trước mặt ông ta.
Ông ta định mở nắp rồi rót ra một ly, Băng liền nắm lấy tay ông ta.
_Khoan đã !
_Có chuyện gì sao ?
Ông ta chăm chú nhìn Băng như dò hỏi.
_Ông có muốn uống rượu pha chế không ?
Ông ta phải mấy hai giây mới hiểu cô vợ mình đang nói gì.
Miệng ông ta nhếch lên, mười ngón tay đan xen vào nhau, tay chống cằm, ông ta mỉm cười thú vị hỏi Băng.
_Cô đang đùa đúng không ? Trông cô không giống một nhân viên pha chế rượu ở quầy bar.
Băng vuốt tóc, dáng vẻ thong dong tự tại, mắt rực sáng, khuôn mặt biểu hiện vẻ tự tin không dấu giếm.
_Ông có muốn thử không ?
Ông ta nghĩ mất một ly rượu cũng không có đáng gì, hai nữa nếu Băng không biết pha chế rượu và không thể uống được thì đem đổ bỏ đi, biết đâu nhờ lần này lại thêm được một trận cười thỏa mãn và hứng thú nữa thì sao.