Do nhà ông ta không có đồ dùng của nhân viên pha chế rượu giống như ở quầy bar, nên Băng phải dùng thứ khác để pha chế.
Băng cẩn thận hòa mấy thứ rượu trên kệ tủ của nhà ông ta lại với nhau, sau đó Băng mở tủ lạnh lấy mấy thứ hoa quả có sẵn, Băng bắt đầu pha chế.
Bà giúp việc nín thở đứng nhìn Băng thuần phục pha chế rượu như một nhân viên pha chế chuyên nghiệp và có kiến thức sâu sắc về mùi vị của từng loại rượu khác nhau.
Riêng ông ta cười thầm.
Buổi tối hôm qua, ông ta đã chứng kiến được khả năng uống rượu của Băng.
Là một người không biết uống rượu, cũng không biết thưởng thức rượu như Băng thì làm gì có khả năng pha chế rượu.
Pha chế rượu không hề đơn giản, ngoài việc phải am hiểu về rượu, biết phân biệt mùi vị của các loại rượu, còn phải hiểu tác dụng của các loại rượu khi trộn lẫn với nhau cùng với các loại đồ uống và thực phẩm khác sẽ cho ra mùi vị gì, sẽ mang lại cảm giác gì khi người khác uống loại rượu do mình pha chế.
Một người mù tịt về rượu như Băng có thể pha chế được một ly rượu ngon sao ?
Ngay cả một sành sỏi và biết thưởng thức rượu như ông ta cũng không thể pha chế được một ly rượu ngon nói gì đến Băng.
Càng nghĩ ông ta càng cười thầm, càng cho rằng Băng không có khả năng.
Đặt ly rượu trước mặt ông ta, Băng chìa tay mời.
_Ông uống thử đi.
Ông ta nheo mắt nhìn Băng.
_Cô chắc thứ này uống được chứ ?
Băng vuốt tóc.
_Đây không phải thuốc độc, cũng không phải nước lã. Tại sao ông nghĩ là không uống được ?
Cãi nhau và hỏi Băng cũng bằng không. Nếu còn đôi co nữa, ông ta sợ rằng mình sẽ biến thành một đứa trẻ con trước mặt bà giúp việc nên không nói gì nữa.
Băng thấy ông ta còn chần chừ, Băng nói thêm.
_Uống nhanh đi ! Nếu ông không uống, tôi sợ rằng ông sẽ hối hận, lần sau tôi sẽ không pha chế rượu cho ông uống nữa đâu.
Nếu Băng không nói, ông ta còn có nhã hứng thử, nhưng vì Băng nói nên ông ta thận trọng không dám uống ngay, ông ta sợ phải chạy vào phòng tắm để nôn hết ra những thứ mà Băng đã pha để tạo nên ly rượu cho ông ta uống.
Băng im lặng nhìn ông ta, mặt Băng bình thản, dáng vẻ kiên nhẫn chờ ông ta uống thử.
Cực chẳng đã, ông ta đành bất đắc dĩ đóng vai một người thử rượu.
Hít một hơi thật sâu, thân người cứng đờ, chậm chạp, tay cầm lấy ly rượu, ông ta cho lên môi.
Bà giúp việc nín thở theo dõi từng động tác hết sức đẹp mắt và tao nhã của ông ta.
Băng vẫn giữ nguyên nụ cười tràn đầy tự tin và bình thản của mình.
Không dám uống nhiều sợ phải đi vệ sinh nhiều lần nên ông ta chỉ nhấm nháp một chút trên đầu lưỡi.
Mùi vị rượu thơm nồng quyến rũ, ngọt, cay, lại hơi béo đang tan chảy xuống cổ họng.
Không kìm nén được sức hút từ ly rượu, ông ta uống thêm một chút, rồi một chút, cứ như thế, ông ta đã uống được gần một nửa ly rượu.
Lúc này ông ta mới đặt ly rượu xuống bàn, mặt ông ta biểu hiện sự kinh ngạc, hưng phấn, tò mò và thỏa mãn vì chưa bao giờ được uống một ly rượu nào ngon như thế.
Ông ta không ngờ được rằng vợ của mình đã thực sự pha chế được một ly rượu mà một người vốn khó tình và kén chọn ăn uống như ông ta cũng phải gật đầu khen ngon.
_Thế nào, uống được chứ ?
Băng cười tươi hỏi.
Nhìn vẻ mặt của ông ta, không cần phải hỏi cũng có thể đoán ra được tâm trạng của ông ta lúc này.
_Tốt.
Chỉ một tiếng tốt của ông ta thôi, cũng khiến nụ cười trên môi Băng thêm tươi thắm và quyến rũ, khuôn mặt Băng tràn ngập tự hào và hạnh phúc.
Kéo ghế, ngồi xuống, Băng nói đùa.
_Từ lần sau, ông có muốn uống rượu do tôi pha chế không ?
_Có.
Miệng vừa trả lời, ông ta vừa uống nốt ly rượu của mình.
Ông ta cảm thấy tiếc khi ly rượu pha chế trên tay mình đã hết.
Nhìn vẻ mặt đáng thương và tiếc nuối của ông ta, Băng bật cười.
_Nếu ông chịu mở miệng nhờ tôi pha thêm một ly rượu nữa, tôi sẽ làm. Thế nào ông có muốn không ?
Một đề nghị rất hấp dẫn, chỉ cần một câu nói, ông ta sẽ thõa mãn được cái dạ dày luôn muốn được thưởng thức những ly rượu thơm ngon của mình.
Ông ta không lên tiếng, Băng cũng không gượng ép.
Băng vô tư gắp một miếng chả nem, sau đó cho vào miệng rồi nhai ngon lành.
Ông ta nhìn chai rượu đắt tiền của mình mà ngán.
Tuy rằng là rượu thượng hạng nhưng không thể ngon và sánh bằng ly rượu pha chế có một không hai của Băng.
Cuối cùng ông ta đành dẹp bỏ lòng tự trọng của mình sang một bên để cầu xin Băng pha thêm cho mình một ly nữa.
_Phiền cô.
Ông ta chỉ nói đơn giản như thế nhưng ông ta phải đấu tranh tâm lý dữ dội mới mở miệng cầu xin người khác.
Từ trước đến nay ông ta chưa từng cầu xin ai, lại càng không bao giờ nói làm ơn, hay làm phiền, xin lỗi và cầu xin người khác lại càng không.
Thế mà nay, ông ta phải mở miệng nói câu này cũng đủ thấy, đối với Băng ông ta thực sự rất coi trọng.
Băng đứng lên pha cho ông ta thêm hai ly rượu nữa.
Bữa tối hôm nay, ông ta lần đầu tiên mới hiểu mỹ tửu và thức ăn nhất dạ đế vương là gì.
Phụ giúp bà giúp việc dọn bàn và rửa chén bát xong, Băng phóng thật nhanh lên phòng ngủ.
Không cần gõ cửa, Băng tự nhiên mở cửa rồi đi thẳng vào trong.
_A…a…a…a !
Đứng gần giường, ông chồng của Băng đang thay quần áo, tuy rằng ông ta chỉ cởi trần, còn phía dưới vẫn mặc một chiếc quần short nhưng Băng vẫn đỏ bừng mặt, người hóa đá, tay bịt mắt, miệng hét lên thất thanh.
Ông ta vừa buồn cười, vừa tức giận.
Nhớ lại buổi tối hôm qua, rõ ràng Băng đã biến thành yêu nữ, sao đột nhiên hôm nay lại thẹn thùng và ngượng ngùng giống như một cô nương lần đầu tiên mới nhìn thấy con trai bỏ trần thế kia ?
Cô vợ này đúng là không thể nào hiểu nổi.
Buộc lại đai dây áo, ông ta bảo.
_Xong rồi. Cô không cần phải bịt mắt nữa.
Băng hé ra dần dần, khi biết chắc là ông ta đã mặc lại áo choàng tắm chỉnh tề, Băng hung hăng hét nhỏ.
_Từ lần sau mỗi lần thay quần áo, ông làm ơn đi vào phòng tắm thay cho tôi.
_Cô đang ra lệnh cho tôi đấy à ?
_Ông còn nói như thế được nữa sao ? Ông nên nhớ trong căn phòng này không chỉ có mình ông ngủ ở đây mà còn có cả tôi nữa.
Băng cười gian hỏi.
_Hay là ông cho tôi ngủ ở một phòng khác ?
Nhìn khuôn mặt sung sướng và thích thú của vợ khi hỏi xin một căn phòng khác trong biệt thự để ngủ, ông ta lạnh lùng không nói câu nào.
Ông ta không phủ nhận là mình muốn được ngủ cùng với Băng, thậm chí còn thích làm những chuyện mà ông ta không nên làm.
Nhưng cơ thể của ông ta không ngừng đòi hỏi nên lý trí của ông ta đành ngủ yên, đành để cho cơ thể muốn làm gì thì làm.
Mỗi lúc động chạm vào Băng, ý nghĩ của ông ta hoàn toàn trống rỗng, ông ta không nghĩ và không cảm nhận được gì ngoài hơi thở, nhịp đập trong trái tim Băng, cảm nhận được mùi hoa hồng quyến rũ, cảm nhận được làn da mịn màng và mềm mại của Băng.
Cảm nhận được nhịp đập gấp gáp trong trái tim mình, thấy được những cảm xúc mãnh liệt đang ồ ạt tràn vào cơ thể.
Ông ta có thể nghĩ được gì, làm được gì, khi chính mình đầu hàng chính mình.
Điều duy nhất mà ông ta có thể làm là tự an ủi bản thân rằng chẳng qua Băng là một cô gái bẩm sinh có sức hút đối với người khác quá lớn nên ông ta không thể cưỡng lại được, còn về tình yêu thì vĩnh viễn là không thể xảy ra.
Băng không chú ý đến ông ta, cũng không thèm cãi nhau với ông ta nữa.
Tiến đến tủ quần áo, lấy mấy cuốn sách trong va ly.
Đi đến chiếc bàn gần cửa sổ, Băng ngồi xuống.
Giở mấy trang sách đầu tiền, Băng bắt đầu đọc.
Lúc này, Băng coi ông chồng đang đứng ở giữa phòng kia là không khí, nên không thể lọt vào tầm mắt của mình.
Tối hôm nay, cả hai đều có công việc riêng nên không đi ngủ sớm.
Băng lo học bài, ông ta lấy laptop, lấy mấy hợp đồng kinh tế, ông ta cũng bắt đầu chìm vào thế giới công việc của riêng mình.
Hai tiếng sau, Băng đã đọc xong cuốn sách kinh tế, cũng làm xong mấy bài tập.
Vốn là một cô gái thông minh, nên mấy bài tập do thầy giáo giao cho này không thể làm khó được Băng.
Quay sang nhìn ông chồng, thấy ông chồng nhăn trái nhíu mày, tất cả tâm trí đều tập trung vào màn hình máy tính, Băng bỗng thấy lòng mình thật thanh thản và hạnh phúc.
Ngay lúc này, Băng thực sự rất cảm kích ông ta.
Tuy rằng vẫn không thể tha thứ cho hành động cưỡng ép và bắt buộc mình kết hôn với ông ta, nhưng từng ngày sống bên cạnh nhau đã cho Băng thấy ông ta không phải là một người xấu, mà ông ta rất tốt, cũng rất đáng yêu.
Nghĩ đến hành động dành ăn của ông ta ngày hôm nay, Băng cười nhẹ.
Đứng lên, không muốn làm phiền cảm hứng làm việc của ông ta, Băng rời khỏi phòng.
Đi xuống lầu, Băng lững thững đi vào nhà bếp.
Bây giờ đã hơn mười giờ đêm, nên bà giúp việc đã đi ngủ.
Nhớ ông ta rất thích uống cà phê, Băng quyết định sẽ pha cho ông ta một ly cà phê, đồng thời cũng pha cho mình một ly sinh tố trái cây
Lòng đã quyết, ý đã định, Băng bắt tay vào thực hiện.
Đầu tiên Băng pha cà phê cho ông ta.
Ly cà phê này, không phải chỉ cần cho bột cà phê vào là xong, mà Băng còn cho thêm sữa, và những loại thực phẩm khác.
Băng là một đầu bếp thiên tài và pha chế chuyên nghiệp nên thức ăn trên đời này chỉ cần Băng muốn làm, Băng sẽ biến tất cả thành một món ngon có một không hai.
Mười lăm phút sau, Băng bưng một ly cà phê có hương thơm nồng nàn quyến rũ và ly sinh tố trái cây ngọt ngon lên lầu.
Đặt ly cà phê quyến rũ và hấp dẫn trước mặt ông ta, Băng mời.
_Ông uống đi.
Ông ta giật mình nhình ly cà phê trước mặt, lại ngước mặt lên nhìn Băng.
Ông ta tập trung vào công việc quá nên không biết là cô vợ đã rời khỏi phòng ngủ từ lúc nào, nghe Băng lên tiếng và đặt ly cà phê có mùi thơm nồng nàn muốn say trước mặt mình ông ta mới hay.
_Uống đi, ông còn nhìn gì nữa ?
Biết tài vợ không chỉ nấu ăn ngon, mà còn có khả năng pha chế ra những loại đồ uống tuyệt hảo.
Ông ta sung sướng vội bưng cà phê lên miệng và nhấp một ngụm, mà không cần vợ nhắc đến lần thứ hai.
Cà phê vừa trôi xuống cổ họng, mặt ông ta bừng sáng, đầu óc tỉnh táo.
Mùi vị cà phê cho ông ta cảm giác muốn say, muốn tan chảy, cho ông ta cảm giác giống như lúc ông ta đang hôn Băng.
Mặt ông ta hơi đỏ khi nghĩ đến những chuyện không nên nghĩ khi uống cà phê, nhưng cảm giác này rất quen thuộc.
Cô vợ trẻ con, có nhiều tài này đang định hành hạ thể xác và tinh thần của ông ta đây mà.
Nếu tình trạng này mà cứ kéo dài, ông ta sẽ phải giữ Băng thật chặt, giữ mãi mà không chịu buông.
Mất đi cô vợ có khả năng nấu ăn ngon, pha chế đồ uống giỏi, cùng khả năng chiều và quyến rũ chồng thiên tài, ông ta biết tìm đâu ra một người giống như Băng.
Càng nghĩ, ông ta vừa sợ, vừa lo lắng, vừa phần khích.
Sợ vì mình đang dần yêu, đang muốn có Băng suốt cuộc đời, lo lắng vì nếu Băng phát hiện ra được sự thật, Băng sẽ hận mình và bỏ mình đi, phấn khích vì hàng ngày sẽ được thưởng thức tài nghệ của Băng.
Cảm giác hỗn độn mang lại cho ông ta những trải nghiệm ông ta chưa từng biết đến.
Ông ta không biết nên cảm ơn chính mình, hay nên tự trách bản thân đây ?
Tuy lấy Băng vì mục đích muốn trả thù nhưng lại không ngờ được rằng, nhờ Băng, ông ta đã tìm lại được những thứ mà ông ta đã chôn vùi từ lâu.
_Uống được không ?
Băng tò mò hỏi.
Nhìn đôi mắt tròn xoe long lanh vui sướng của Băng, ông ta thành thật đáp.
_Rất ngon.
Băng cười toe toét.
_Nếu lần sau, ông muốn uống tiếp, chỉ cần ông nói một tiếng, tôi sẽ pha cho ông.
Ông ta luôn muốn biết tại sao một cô gái ông thích uống cà phê, cũng không am hiểu về rượu như Băng có thể pha được một ly cà phê và pha chế ra một ly rượu tuyệt hảo như thế.
Nhìn khuôn mặt đầy dấu hỏi chấm của chồng, Băng cười nhẹ.
_Ông đừng hiểu lầm, một người chỉ cần có cái tâm, có ước muốn và khát vọng sẽ làm được mọi việc. Tuy rằng tôi không thích uống cà phê, cũng không thể uống được rượu, nhưng đâu có nghĩa là tôi không thể pha được một ly cà phê và một ly rượu ngon.
Ông ta im lặng không đáp, ánh mắt ông ta nhìn Băng đầy trìu mến và thương yêu.
Lúc này ông ta muốn ôm và hôn Băng.
Băng dựa đầu vào vai ông ta.
Nhấp một ngụm sinh tố trái cây trong ly, Băng tò mò hỏi.
_Ông đang làm gì thế ?
_Nghiên cứu dự án mới của công ty.
_Tôi có thể xem qua một chút được không ?
Ông ta ngập ngừng không đáp.
Dự án lần này rất lớn, sự thành bại của một công ty đòi hỏi người lãnh đạo cũng như nhân viên trong công ty phải hết sức bảo mật những thông tin quan trọng.
Nếu thông tin này lộ ra ngoài và rơi vào tay đối thủ chẳng những hại công ty không thể kí kết được hợp đồng, mà có khi còn bị phá sản và dẫn đến sụp đổ.
Thấy ông ta im lặng ông đáp, hiểu ông ta cũng cảm thấy khó xử nên Băng không ép ông ta.
Suy nghĩ mấy giây, ông ta đưa cho Băng xem.
Ông ta không biết tại sao tự dưng mình lại tin tưởng Băng, tự dưng lại muốn Băng làm tri kỉ của mình, ông ta chỉ biết bằng vào tính cách ngây thơ, trong sáng và hồn nhiên của Băng, Băng sẽ không bao giờ bán đứng ông ta, huống hồ Băng còn là một người trọng nghĩa khí, hành động vì bạn quên mình của Băng, đã chứng minh cho ông ta thấy, Băng là một cô gái như thế nào.
Băng mỉm cười thật tươi, mặt háo hức giở từng trang ra đọc.
Băng say mê đọc và nghiên cứu đến nỗi, chỉ sau có hai giây nhìn vào hợp đồng trước mặt, Băng hoàn toàn quên mất ông chồng đang vừa thưởng thức ly cà phê thơm ngon vừa nhìn mình chăm chú ở bên cạnh.
Đọc xong, vẫn không ngẩng đầu lên nhìn ông ta, Băng hỏi.
_Ông muốn mua khu đất này để xây dựng khách sạn ?
_Đúng.
Ông ta bình thản trả lời.
Ông ta muốn biết Băng định nói gì.
_Cô có ý kiến gì sao ?
_Tôi cho rằng dự án lần này không khả thi.
Ly cà phê trên tay ông ta dừng lại trên môi, đang định uống thêm một ngụm nhưng nghe vợ nói, ông ta vội đặt ly cà phê xuống bàn.
Phải nói là lời nhận xét của Băng, khiến cho ông chấn động không ít.
Đường đường là công tử nhà họ Hoàng, là người có đầy đủ trí tuệ và dũng khí, một khi đã quyết định làm bất cứ việc gì, cũng đều tính toán hết tất cả các khả năng, rủi do và tình huống có thể xẩy ra.
Dự án lần này, ông ta đã phải mấy hơn một tháng nghiên cứu và cho người đi khảo sát thị trường, ông ta đã nắm chắc phần thằng trong tay.
Tại sao cô vợ trẻ con vừa mới xem xong, đã phán ngay một câu là không có khả thi ?
_Cô có thể giải thích rõ hơn được không ?
Ông ta mặc dù không phục và không muốn chấp nhận sự thật mình đang bị dao động, nhưng vẫn phải cố trấn tĩnh để hỏi Băng.
Mượn máy tính của ông ta, Băng đánh một địa chỉ của một trang web mà Băng đã đọc vào chiều nay.
Dùng chuột bôi đen một đoạn trên một trang tin tức, Băng chỉ cho ông ta xem.
_Ông đọc đi.
Ông ta vội làm theo lời Băng nói.
Sau khi đọc xong, ông ta chống hai tay xuống bàn, mười ngón đan xen vào nhau, mặt lạnh lùng, đầu óc ông ta cũng tỉnh trí được vài phần.
_Cô cho rằng chỉ vì vài tin tức này mà dự án lần này không có khả năng thành công ?
Băng vừa lắc đầu lại vừa gật đầu.
Ông ta phì cười.
_Rút cuộc, cô cho rằng kết quả sẽ như thế nào ?
_Tôi cho rằng dự án lần này không có khả thi.
_Chẳng phải cô đã nói rồi sao ? Cô phải giải thích rõ ràng, tôi mới hiểu được chứ ?
Băng nheo mắt nhìn ông ta.
_Ông tin là tôi có khả năng phán đoán hay sao ?
Ông ta nghiêm túc bảo Băng.
_Đối với tôi, ý kiến nào tôi cũng muốn nghe. Làm ăn kinh tế không phải là một trò chơi, chỉ cần cô nói đúng, phân tích hợp lý và chính xác, tại sao tôi lại không tiếp thu ?
Thái độ chân thành biết lắng nghe ý kiến và tôn trọng người khác của ông ta, khiến cho Băng càng thêm ngưỡng mộ ông ta.
Bây giờ Băng đã hiểu vì sao ông ta lại nhanh chóng thành công như thế.
Một người luôn biết lắng nghe, luôn muốn học hỏi kinh nghiệm và kiến thức của người khác như ông ông ta, làm sao ông ta không nhanh chóng đưa công ty của nhà họ Hoàng trở thành một tập đoàn lớn mạnh như hiện nay.
_Cô nói đi.
Ông ta giục Băng.
_Tôi nói dự án lần này của ông không có khả thi không phải là do lô đất mà ông muốn mua có vấn đề mà là do kiến trúc sư của khu đất này có vấn đề.
Ông ta kinh ngạc nhìn vợ không chớp mắt.
_Cô thấy vấn đề nằm ở chỗ nào ?
Băng lại đánh một địa chỉ của trang web.
Ông ta chăm chú nhìn vào màn hình máy tính, thấy cô vợ đang tìm một trang web của nước ngoài, trang web này toàn tiếng Ý.
Càng ngày ông ta càng không hiểu cô vợ mình rút cuộc là ai ? Tại sao lại có nhiều tài năng như thế ?
Vuốt mặt, ông ta cảm thấy chính mình mới là một thằng ngố, mới là một kẻ không hiểu gì, còn Băng cái gì cũng biết, cái gì cũng hiểu.
_Tìm được rồi.
Băng vui mừng thông báo.
Chỉ trên màn hình, Băng giải thích.
_Ông thấy căn nhà này không ?
_Thấy.
_Ông có nhìn ra điểm giống và khác nhau giữa bản thiết kế xây dựng khách sạn của ông và căn nhà này không ?
Ông ta bắt đầu quan sát.
Sau khi xem xong, ông ta sửng sốt khi phát hiện ra cả hai đều rất giống nhau.
Tuy rằng chưa được xây dựng nhưng nếu có khả năng quan sát và hình dung sẽ nhận ra cả hai không có gì khác biệt.
Băng tự nhiên uống một ngụm trong ly sinh tố trái cây, rồi nói tiếp.
_Chắc ông cũng hiểu tôi đang muốn nói gì ?
_Cô muốn nói đây là… !
_Đúng.
Băng ngắt lời của ông ta.
_Nếu cho xây dựng, ông có nguy cơ phải đối mặt với bản quyền trí tuệ và kiện tụng. Tôi chỉ sợ chưa kịp khánh thành và thi công, ông đã phải ra tòa đối chất rồi.
Mặt ông ta xám ngoét, ông ta dành lấy máy tính, là người thông minh, nhưng không phải cái gì ông ta cũng biết.
Tiếng Ý ông ta không rành lắm nên quay sang bảo Băng.
_Cô có hiểu không ?
_Có.
Ông ta ngây người nhìn Băng.
Ông ta không dám tin và không dám thừa nhận là vợ của mình còn thông minh và hiểu biết hơn cả mình.
Nhưng bây giờ không phải là lúc so đo tính toán chuyện ai thông minh và hiểu biết hơn ai, mà cần giải quyết cho xong dự án lần này.
Băng ngồi sát vào người ông ta, Băng bắt đầu dịch và giải thích cho ông ta hiểu.
Ba mươi phút sau, ông ta đã hiểu được toàn bộ vấn đề.
Chết tiệt !
Ông ta chửu thầm.
(Bạn đang đọc truyện tại VipTruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ)
Khu đất mà ông ta muốn mua, ông ta đã mất hơn một tháng, phải dùng đủ mọi cách mới mua được.
Vui mừng vì mua được đất, ông ta liền cho mời ngay mấy chuyên gia thiết kế cho mình một khách sạn bốn sao, nhưng ai ngờ bọn họ dám qua mặt ông ta, dám ăn cắp bản vẽ của nước ngoài.
Tức giận, ông ta ném bản dự án sang một bên.
Vuốt mặt mấy cái, ông ta không ngờ được rằng, một người có thể nhìn xa trông rộng như mình, cũng có lúc bị nhân viên dưới quyền sỏ mũi.
Tuy rằng sớm hay muộn ông ta cũng phát hiện ra nhưng vừa nhìn đã biết ngay là đồ ăn cắp như Băng, thì thật hiếm thấy.
Bây giờ trong đầu ông ta hiện lên hàng ngàn hàng vạn dấu hỏi.
Ông ta không biết có thật là Băng được sinh ra và lớn lên trong cô nhi viện không ?
Tại sao thứ gì Băng cũng biết ?
Thấy ông ta tức giận hầm hầm, Băng vỗ vai an ủi.
_Ông đừng tức giận quá, chẳng phải ông đã biết sự thật còn gì, chỉ cần ông hủy bỏ dự án lần này đi là được.
Quay sang nhìn Băng chằm chằm, ông ta hỏi.
_Tại sao cô lại biết ? Tôi nhớ chuyên nghành của cô không phải là kiến trúc ?
Băng cười tươi, mắt lấp lánh như hai vì sao.
_Đúng. Chuyên nghành của tôi là kinh tế thương mại, nhưng cũng đâu có luật cấm tôi không được học thêm về những thứ khác.
Miệng lưỡi của Băng bây giờ còn sắc hơn cả dao.
Ông ta hoàn toàn bí lý.
Cuối cùng, ông ta cũng gặp phải đối thủ lợi hại nhất.
Xem ra cô vợ trẻ con này của ông ta không hề đơn giản một chút nào.
Lúc đầu ông ta còn cho rằng, Băng chẳng qua chỉ là một cô bé con, nhưng càng ngày ông ta càng thấy mình đang nhầm lẫn vì Băng chẳng những có tài về nấu ăn, pha chế, mà kiến thức cũng rất sâu rộng.
Thật hứng thú, có được một cô vợ có nhiều bí ẩn và tài năng như thế, cuộc sống gia đình của ông ta về sau này sẽ rất thú vị.
_Vì cô có công giúp tôi không phải đền bù và ra tòa hầu kiện, cô muốn tôi thưởng cho cô thứ gì ?
Ông ta chân thành và cảm kích hỏi.
_Ông muốn thưởng cho tôi ?
Băng nghi ngờ nhìn ông ta.
_Đúng. Tôi không nói đùa, cũng không có ý định lừa cô.
_Tốt thôi. Ông muốn thưởng cho tôi thứ gì ?
Băng hờ hững hỏi lại ông ta.
Ông ta bắt đầu cáu.
_Tôi có phải là cô đâu, làm sao tôi biết cô thích gì, cần gì để mua cho cô ?
_Tôi tưởng ông biết ?
Băng không nhanh cũng không chậm lại khiêu khích ông ta.
_Cô muốn chết ?
Ông ta nghiến răng.
_Chính ông muốn thưởng cho tôi còn gì ? Ông thật độc ác, tôi có công giúp ông nhiều việc như thế, ông không cảm ơn tôi lấy một tiếng thì thôi, ông còn muốn giết tôi là sao ?
Ông ta dở khóc dở cười.
Nhìn Băng hờn dỗi nhìn mình, trên môi ông ta bất giác nở một nụ cười.
Ông ta đã hoàn toàn gục ngã rồi, ông ta không chỉ bị cuốn hút bởi vẻ bề ngoài, bởi tính cách dễ thương và đáng yêu của Băng, ông ta cũng bị tài năng của Băng làm cho tâm phục, khẩu phục.
Một cô gái có đầy đủ cả nội tâm lẫn hình thức bề ngoài như Băng, ông ta tìm đâu thấy.
Thấy ông ta mỉm cười nhìn mình, bất giác mặt Băng đỏ bừng, Băng cũng mỉm cười đáp lại nụ cười của ông ta.
Cả hai nhìn thẳng vào mắt nhau, thời gian như ngừng trôi, con tim của cả hai cùng đập, cùng hòa quyện lấy nhau.
Băng ôm lấy cổ của ông ta, miệng cười ngọt ngào bảo.
_Ông xã, em muốn đi ngủ.
Ông ta ngây người, mặt ông ta đỏ bừng, trái tim đập dữ dội trong lồng ngực.
Lúc này ông ta bối rối và ngập ngừng như con gái.
Chết tiệt !
Ông ta lại chửu thầm.
Kiểu này, dù ông ta có muốn không có tình cảm với Băng và không thích Băng cũng không được.
Ông ta đã bị Băng làm cho thất điên bát đảo rồi. Ông ta không còn có thể chạy đi đâu được nữa.
Băng ôm chặt lấy cổ của ông ta, môi áp lên môi ông ta, mắt nhắm lại.
Đây là kiểu yêu nữ quyến rũ chồng.
Mặc kệ ông chồng có muốn hay không, Băng cũng quyết tâm chinh phục ông chồng cao ngạo và lạnh lùng như ông ta bằng được.
Băng không phải lo nghĩ nhiều vì chỉ năm phút sau, Băng và ông ta đã không còn khoảng cách.
Băng dụi đầu vào ngực ông ta, giống như một con bé con, Băng trèo lên người ông ta rồi vô tư chìm vào giấc ngủ với một nụ cười hạnh phúc và thỏa mãn trên môi.
Ông ta kêu khổ nhưng không dám đẩy Băng nằm xuống giường, từ từ ông ta ôm lấy tấm lưng trần và mịn màng của Băng.
Bây giờ những ý nghĩ thù hận và lạnh băng không còn tồn tại trong đầu ông ta nữa.
Mà dù ông ta có muốn nghĩ, cũng nghĩ không nổi.
Băng đã làm cho ông ta bay lên chín tầng mây rồi, ông ta không có khả năng để chống đỡ sức hút của Băng.
Ông ta phải ngoan ngoãn mà phục tùng nữ hoàng tình ái của mình, nếu không cô nàng mà giận, cô nàng bắt ông ta phải ngủ ở ngoài phòng khách thì khổ cho ông ta quá.
Lần đầu tiên trong đời, ông ta được hưởng trọn vẹn một ngày thật sự hạnh phúc và sống thật với chính mình.
Sáng hôm sau khi thức dậy, cảm giác đầu tiên của ông ta là muốn bay, muốn nhảy.
Ông ta có một mong muốn mãnh liệt là có thể nhìn thấy Băng.
Sờ tay sang bên cạnh, ông ta thấy bên cạnh trống không, hơi lạnh làm bàn tay ông ta khẽ run lên.
Sự lạnh giá cho ông ta thấy, Băng đã rời giường được một lúc lâu rồi.
Biết vợ luôn có sở thích dậy sớm và tắm vào buổi sáng nên ông ta yên tâm nhắm mắt nằm thêm một lúc nữa.
Đã mười phút trôi qua, cũng không thấy vợ từ trong phòng tắm bước ra, cũng không nghe thấy tiếng nước chảy, ông ta không còn nằm yên được nữa.
Cầm áo choàng tắm, ông ta mặc nhanh vào người.
Đi chân chần, ông ta chậm chạp đi về phía phòng tắm.
_Cộc ! Cộc !
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên.
Không thấy Băng bảo gì, ông ta đành lên tiếng.
_Băng ! Cô có ở trong đó không ?
Bên trong vẫn im lặng như không có người.
Ông ta hốt hoảng tưởng Băng bị làm sao, nên vội đẩy mạnh cánh cửa.
Cánh cửa không hề khóa nên dễ dàng mở ra.
Bật điện, ông ta thấy phòng tắm vốn không có người, mà từ lúc nãy đến giờ chỉ có mình ông ta độc diễn và độc thoại với chính mình.
Vừa bực mình, vừa buồn cười, ông ta nghĩ chắc giờ này Băng đang nấu cơm dưới bếp.
Ông ta đi đánh răng, rửa mặt, tắm rửa, sau đó đi thay quần áo.
Lúc mở tủ quần áo, ông ta mới phát hiện va ly quần áo của Băng đã biến mất một cách bí ẩn.
Mặt ông tái lại, linh cảm có chuyện không hay, ông ta chạy nhanh ra đến cửa phòng.
Đang đi ông ta đột nhiên nhìn xuống chiếc khăn tắm quấn quanh người mình, ông ta không ngờ cũng có lúc mình bị rơi tình trạng quẫn trí đến không còn biết gì thế này.
Vội mặc quần áo trong thời gian ngắn nhất, ông ta đi nhanh xuống lầu, ông ta muốn kiểm tra xem Băng có đang nấu ăn ở dưới bếp không ?
Vừa đi ông ta vừa cầu nguyện là Băng không bỏ đi, không rời khỏi ông ta, mà đang nấu bữa sáng cho ông ta ăn.
Càng đi gần đến nhà bếp, trái tim ông ta càng nẵng trĩu, lòng ông ta nóng như lửa đốt, còn bước chân tựa như đang đeo đá.
Vừa mới tắm xong, ông ta lại có cảm giác mình vừa mới chạy việt dã ở ngoài trời nắng.
Cuối cùng cái gì đến cũng phải đến, ông ta chỉ nhìn thấy có duy nhất một mình bà giúp việc đang lo chuẩn bị bữa sáng ở trong bếp.
_Bà có nhìn thấy Băng đâu không ?
Ông ta run giọng hỏi.
Lúc này ông ta không còn là ông chủ uy nghiêm và lạnh lùng nữa, mà đã biến thành một người bị dọa cho sợ chết khiếp rồi.
_Không, tôi không thấy.
_Sáng nay, bà cũng không thấy cô ấy sao ?
Bà giúp việc khó hiểu nhìn ông ta.
_Vâng, từ lúc ăn cơm xong vào tối hôm qua, tôi không hề trông thấy cô ấy.
Nhìn vẻ mặt tái nhợt và hốt hoảng của ông ta, bà giúp việc tự nhiên thấy cũng lo lắng cho ông ta.
_Thưa ông ! Có chuyện gì sao ?
Ông ta im lặng không đáp.
Quay người, ông ta vội đi thật nhanh lên lầu.
Mở cửa phòng ngủ, ông ta tiến đến tủ quần áo.
Lúc này do ông ta vội vã bỏ đi nên không kịp đóng cánh cửa tủ lại.
Quan sát và lục lọi một hồi, ông ta cũng không tìm thấy bất cứ đồ vật gì của Băng.
Căn phòng cho ông ta cảm giác như Băng chưa từng tồn tại và chưa từng xuất hiện trong cuộc sống của ông ta.
Vò đầu, bứt tóc, ông ta trông thật thiểu não và đáng thương.
Nhìn lướt qua chiếc bàn tối hôm qua cả hai còn ngồi vai kề vai cùng nhau thảo luận công việc làm ăn, ông ta thấy có một phong bì màu trắng và một phong thư màu hồng nhạt.
Không nghĩ nhiều, ông ta biết chắc chắn phong thư và phong bì kia là do Băng để lại cho ông ta.
Đầu tiên ông ta run run cầm Phong thư màu hồng nhạt lên trước.
Ngồi thụp xuống ghế, ông ta gắng gượng xé bao bì nghiêm phong ở miệng phong thư ra.
Những dòng chữ thẳng hàng, đẹp mắt và bay bướm xuất hiện trước mắt ông ta.
Mùi mực thơm nức mùi nước hoa hồng giống hệt như mùi thơm trên tóc và trên cơ thể Băng.
Đôi mắt ông ta vô hồn, mặt ông ta lạnh băng, tay ông ta nổi gân xanh.
Chỉ cần nghĩ đến việc Băng dám bỏ trốn, dám chạy thoát khỏi vòng tay của mình, ông ta đã hận không thể đem Băng ra để giết chết.
Hít một hơi thật sâu ông ta bắt đầu đọc.
“Hoàng Trọng Quân !
Chào ông ! Tôi biết khi đọc những dòng chữ này, ông chắc sẽ hận tôi lắm, có khi ông còn căm ghét tôi, còn muốn đem tôi ra để giết chết, để băm vằm ra hàng trăm hàng nghìn mảnh.
Không biết tôi đoán có đúng không, nhưng vẻ mặt của ông lúc này chắc là rất khó coi.
Nếu có thể hận được, căm ghét được, thì ông hãy cứ hận, cứ ghét, cứ nguyền rủa tôi đi.
Tôi chấp nhận để cho ông hận tôi, căm ghét tôi, thậm chí là hận tôi suốt kiếp.
Tôi không xứng với ông, cũng không thể nào làm một người vợ tốt và hoàn hảo của ông được.
Ông có biết rằng, ngay từ lúc mới sinh ra, tôi đã nguyện ước rằng, cả đời này tôi sẽ không lấy chồng, cũng sẽ không yêu ai.
Hai mươi năm qua, tôi đã được sống giống như ý nguyện của mình, tôi tưởng rằng suốt cả cuộc đời này, tôi cũng sẽ được sống bình an như thế.
Nhưng ông xuất hiện, ông bắt tôi phải lấy ông, bắt tôi phải kí vào tờ giấy đăng kí kết hôn, bắt tôi trở thành vợ của ông, bắt tôi sống một cuộc đời mà tôi không muốn nên tôi phải ra đi, phải chạy trốn.
Sống với ông được năm ngày, tôi đã bắt đầu thích ông, có tình cảm với ông.
Lần đầu tiên tôi mới hiểu thế nào là xao xuyến, xúc động, ngưỡng mộ và mê say.
Tôi đã chăm chú ngắm nhìn ông mỗi lúc ông đang suy tư và đang nghĩ đến chuyện gì đó.
Tôi đã cố gắng làm hài lòng ông, tôi còn có ý nghĩ là sẽ làm mọi chuyện để cho ông vui, ông hạnh phúc.
Từ trước đến nay, tôi chỉ nấu cơm cho tôi ăn, bạn tôi ăn, và cho bố mẹ tôi ăn, tôi chưa từng có ý nghĩ là sẽ nấu cơm cho một người đàn ông ăn.
Nhưng tôi đã làm điều đó vì ông , tôi thậm chí còn bộc lộ cho ông thấy nhiều khía cạnh bên trong con người tôi.
Theo từng ngày, tôi giật mình nhận ra tôi đang thay đổi, đang sống khác đi, đang dần có tình cảm với ông.
Tôi sợ, tôi hốt hoảng, tôi hoang mang.
Có nhiều lúc tôi tự hỏi, ông có thích, ông có yêu tôi không ?
Tôi đã cầu mong là ông sẽ yêu tôi, sẽ thích tôi nhưng hóa ra cuộc hôn nhân này đều là do ông cố tình sắp xếp, cố tình giăng bẫy tôi.
Ông không hề yêu tôi, cũng không hề thích tôi.
Ông lấy tôi chỉ vì ông muốn trả thù, chỉ vì ông đang mơ tưởng đến một người con gái khác.
Ông thấy đem một cô gái vô tội như tôi đây ra làm trò đùa, ra làm một con tốt thí thân thì vui lắm sao ?
Ông có biết rằng khi hiểu ra mục đích của cuộc hôn nhân này tôi đã đau khổ nhiều như thế nào không ?
Lẽ ra tôi không nên khóc, cũng không nên đau lòng vì ông, nhưng tôi lại thích ông, có tình cảm với ông.
Tôi hận ông, khinh ghét ông !
Tại sao ông dám đùa cợt tình cảm của tôi. Tại sao ông dám dùng tôi để thay thế cho người con gái đã chết, đã phản bội lại ông ?
Phải chăng vì không có được cô gái ấy, không được sống cùng cô gái ấy nên ông mới nhớ, mới mong, mới yêu, mới hận, mới cho rằng ngoài cô ấy ra ông không thể yêu, cũng không thể sống với bất kì một ai khác ?
Tôi đã xem ảnh của cô gái ấy rồi, cũng biết cô gái ấy là ai, biết cô ấy có quan hệ gì với mình.
Tôi nên làm gì với chính mình đây, cũng không biết mình nên đau khổ, nên vui mừng, hay nên hận chính mình ?
Vì tôi có khuôn mặt giống cô ấy, có ngoại hình giống cô ấy nên ông mới muốn kết hôn với tôi bằng được đúng không ?
Cho đến cuối cùng tôi cũng đã hiểu ra trong lòng ông, tôi vốn chỉ là người thay thế cô ấy, chỉ là một cái xác, một người vốn không có ý nghĩa gì.
Ông bắt tôi phải thay đổi, bắt tôi phải mặc váy, phải ăn nói nhỏ nhẹ, bắt tôi phải cắt tóc cũng chỉ vì người con gái của ông mặc váy, đi giày cao gót, hay cười, hay nũng nịu, dịu dàng gọi tên ông, vì cô ấy có kiểu tóc giống như mái tóc mới của tôi bây giờ.
Ông quan tâm đến tôi, để ý đến tôi có bao nhiên phần trăm là thật, có bao nhiêu phần trăm là giả, hay tất cả chỉ vì tôi giống cô ấy nên ông mới làm thế ?
Tôi nguyền rủa ông, tôi căm ghét ông !
Tôi không hối hận vì đã có tình cảm với ông, nhưng chấp nhận ở bên cạnh ông chỉ vì tôi trông giống cô ấy thì vĩnh viễn không.
Cảm ơn ông đã cho tôi những ngày tháng vui vẻ và hạnh phúc, cho tôi những phút giây và cảm giác mà tôi không bao giờ quên được.
Tôi hy vọng mai sau khi ông yêu ai và muốn lấy ai làm vợ, mong ông hãy yêu cô ấy thật lòng, mong ông lấy cô ấy vì thực lòng ông muốn thế, không phải lấy vì trả thù và lấy vì cô ấy trông giống người con gái đã mất của ông.
Tôi có một chút ghen tị với cô ấy.
Cô ấy thật hạnh phúc và sung sướng khi được ông thật lòng yêu, thật lòng muốn lấy làm vợ, thật lòng trân trọng tình cảm của cô ấy.
Tuy rằng cô ấy tiếp cận ông vì tài sản của gia đình ông nhưng cô ấy đã yêu ông, hy sinh vì ông.
Nếu có thể quên được thì ông hãy quên đi, vụ tai nạn đó không phải lỗi của ông, cũng không phải do lỗi của bố mẹ cô ấy.
Tôi tin rằng, ở trên thiên đường, cô ấy cũng không muốn ông vì muốn trả thù mà ngay cả bố mẹ của cô ấy cũng không buông tha.
Ông thử nghĩ xem vì cái gì một cô gái hiền lương và tốt bụng như cô ấy lại chấp nhận dùng mỹ nhân kế đối với ông ?
Cô ấy làm thế không phải vì cô ấy là một người con hiếu thảo và biết nghe lời sao ?
Ông hại bố mẹ của cô ấy, chẳng phải càng khiến cô ấy đau lòng thêm sao ?
Đây chỉ là mấy lời khuyên của tôi dành cho ông thôi, còn lựa chọn thế nào là tùy ông.”
Đọc đến đâu, ông ta tái mặt đến đấy.
Sau khi đọc xong một trang giấy, mặt ông ta không còn một huyết sắc, mồ hôi đầm đìa, ngay cả tay cầm bức thư cũng run run như người bị bệnh động kinh hay bị rét quá độ.
Ông ta không còn cảm giác mình đang sống nữa.
Cuối cùng, sự lo sợ và hốt hoảng của ông ta cũng thành sự thật.
Băng đã biết hết tất cả rồi, thậm chí Băng còn hiểu rõ ngọn ngành mọi chuyện.
Mặc dù ông ta không công khai chuyện cá nhân của mình trên mặt báo, Băng vẫn cứ biết, vẫn cứ hiểu.
Ông ta càng ngày càng thắc mắc, rút cuộc Băng là ai, Băng có phải là em gái sinh đôi của Lã Thu Nguyệt không hay là một người hoàn toàn không phải, không có quan hệ họ hàng hay ruột thịt gì ?
Thấy vẫn còn một tờ giấy nữa, ông ta tiếp tục đọc.
“Chắc là bây giờ ông đang thắc mắc xem tôi là ai và tại sao tôi lại biết tất cả mọi chuyện đúng không ?
Ông cũng muốn biết tôi và Lã Thu Nguyệt có mối quan hệ gì chứ gì ?
Ngay từ đầu, ông đã đoán đúng tôi và Lã Thu Nguyệt là hai chị em sinh đôi.
Tôi và cô ấy sinh ra và lớn lên trong cô nhi viện.
Cả hai chị em chúng tôi đều là hai cô nhi.
Ông có biết vì sao chỉ mình cô ấy được bố mẹ tôi đón về nuôi mà tôi lại không được không ?
Bởi vì bố mẹ hiện giờ của chị ấy vốn không phải là bố mẹ ruột của chúng tôi”
Ông ta gần như ngã ngửa ra sau ghế, mặt ông ta không còn thấy khuôn mặt của con người nữa, mắt ông ta đỏ hoe, tay ông ta run run theo từng nhịp đập yếu ớt trong trái tim.
Vuốt mặt mấy cái cho tỉnh táo, ông ta gắng gượng đọc tiếp.
Ông ta đã gần hóa đá rồi.
Không ngờ cô vợ nhỏ của ông ta lại có nhiều bí mật như thế.
“Tôi còn nhớ ngày hai người đó đến đón chị gái tôi đi, tôi đã khóc rất nhiều, khóc như chưa bao giờ được khóc.
Chưa có lúc nào tôi lại thấy sợ hãi và cảm thấy cô độc như thế.
Tôi luôn quen có chị gái ở bên cạnh.
Tuy rằng chị ấy yếu đuối và mỏng manh nhưng chỉ cần có chị ấy, cuộc sống cô nhi và thiếu thốn của tôi không có gì đáng sợ, không u buồn.
Mất chị ấy, tôi đã mất đi chính mình, mất đi ý nghĩa của cuộc sống.
Tôi đã buồn khổ, đã khóc lóc đúng một tuần. Tôi muốn được đi cùng với chị ấy, chỉ vì tính cách nghịch ngợm, hiếu động và ương bướng nên tôi không được nhận nuôi.
Cặp vợ chồng ấy cũng không thích nuôi hai đứa trẻ con, với họ có một đứa con cho vui cửa vui nhà là đã mãn nguyện lắm rồi.
Sau khi nghe lời khuyên can của các sơ trong tu viện, lại nhìn thấy chị gái mình vì mình mà bỏ mất một cơ hội được đổi đời nên tôi đã gắng gượng vui, gắng gượng động viên để cho chị ấy đi, cho chị ấy có một cuộc sống khác.
Chị ấy đã đi, đã rời khỏi tôi.
Lúc đầu hai chị em tôi còn thư từ qua lại nhưng dần dần chị ấy không còn viết thư hay thỉnh thoảng gọi điện cho tôi nữa, dường như chị ấy đã quên mất người em gái còn đang sống ở trong tu viện là tôi đây.