Cháu đã nói người đâm hắn ta là cháu mà, không phải bạn ấy đâu – Lâm Phong gào lên trong uất nghẹn trước mặt mấy chú công an điều tra – Bắt cháu đi. Thả bạn ấy ra.
Lâm Phong khi tỉnh lại không thấy Ngân Hằng ở đâu cả, cậu vội vàng bật dậy tìm kiếm. Chợt thấy một lá thư Ngân hằng để lại cho cậu.
Phong!
Cám ơn bạn đã cho mình một ký ức ngọt ngào như thế, suốt cuộc đời này mình sẽ không bao giờ quên phút giây ấy. Bạn biết không, mình vốn dĩ đã không còn mong đợi gì ở nữa ở cuộc sống này. Nhưng chính bạn đã mở ra cho mình một con đường mới. Bạn đem lại cho mình một thứ ánh sáng ấm áp, một cảm giác yên bình hạnh phúc. Bạn đem đến cho mình một niềm tin, tin rằng tương lai phía trước có hạnh phúc.
Cám ơn bạn, vì tất cả mọi điều bạn làm cho mình. Cám ơn bạn vì lời hứa cùng mình đi chung một con đường. Cám ơn vì đã tạo cho mình một giấc mơ tuyệt đẹp như thế.
Chỉ tiếc rằng, mình không thể cùng bạn thực hiện ước mơ kia.
Hãy biết rằng, dù giấc mơ kia không thể thành sự thật, nhưng mình mãi mãi không quên.
Hãy thay mình xây dựng giấc mơ đó. Hy vọng có một ngày mình có thể nhìn thấy khung cảnh mà chúng ta đã vẽ ra.
Hứa với mình, hãy sống cuộc sống tốt đẹp và hạnh phúc nha.
Ngân Hằng.
PS: Có một câu nói mình vẫn muốn nói với bạn:” EM YÊU ANH”
Đọc xong lá thư, lòng Lâm Phong như một ngọn lửa đang bừng cháy, một nỗi sợ hãi mơ hồ bừng lên. Cậu đã vội vả chạy đi tìm Ngân Hằng khắp nơi, cuối cùng cậu cũng nghĩ ra cô đi đâu. Cô muốn thay cậu đi đầu thú tội đã đâm tên Hào.
- Cháu bình tĩnh lại đi. Chuyện do ai làm, chúng tôi sẽ tự điều tra. Nếu cháu mà còn như vậy nữa, chúng tôi sẽ đuổi cháu ra khỏi nơi này – Một bác công an bận đồng phục lại vỗ vai Lâm Phong trấn tĩnh cậu – Cháu cứ bình tĩnh kể lại đầu đuôi sự việc cho mọi người nghe.
Lâm Phong nghe xong thì hít một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh, chậm rãi kể lại toàn bộ sự việc một lần nữa cho bác công an đó nghe.
- Vậy là cả ba người giằng co, rồi con dai đâm vào anh ta à – Bác công an đó ôn tồn hỏi cậu.
Lâm Phong khẽ gật đầu.
- Nghĩa là trong lúc hổn loạn không xác định được người đâm con dao đó là ai?
Cậu lại tiếp tục gật đầu.
- Nhưng cô bé kia đã bảo rằng, con dao đó là do cô ta đâm.
- Không phải – Lâm Phong kích động đứng bật dậy hét lên. Cậu không xác định rõ con dáo đó là do cậu hay tên Hào đã đâm vào, nhưng cậu biết rõ, Ngân Hằng hoàn toàn không liên quan gì hết.
Khi cô lao vào chụp tay tên Hào, ngăn chặn hắn ta đâm cậu, hai bàn tay của cô nắm ngay bắp tay của hắn, cho nên không thể nào có thể đâm hắn được.
Có lẽ Ngân hằng tưởng rằng người đâm hắn ta là cậu, cho nên mới quyết định thay cậu đi tự thú. Nhưng cậu không thể đứng nhìn cô vì mình mà phải mang tội oan như thế.
- Con dao đó là do cháu đâm …không phải là bạn ấy – Lâm Phong điên cuồng hét lên để cho bọn họ tin cậu.
- Bình tĩnh đi cậu bé . Bác biết quan hệ cả hai đứa rất tốt, nhưng không thể bao che giúp đỡ cô bé ấy như thế được.
- Không phải, là cháu, con dao đó là cháu đâm vào. Cháu mới là hung thủ, hãy bắt cháu đi, thả bạn ấy ra – Lâm Phong lần nữa hét lên, cả người cậu đỏ rần vì tức giận. tại sao dù cậu cố gắng giải thích thế nào, bọn họ vẫn nhất mực không tin cậu mới chính là hung thủ.
- Im miệng – Một giọng nói đanh thép đầy uy quyền vang lên kèm theo tiếng gậy đập mạnh dưới sàn.
- Ông….- Lâm Phong ngỡ ngàng quay đầu nhìn về phía sau – Ba, mẹ …chị….
- Phong à, con không sao chứ? – Bà Ngọc Lan lao đến bên con trai ôm lấy con nghẹn ngào.
- Con không sao – Lâm Phong đẩy mẹ mình ra rồi yêu cầu bà – Mẹ à, mẹ giúp con nói với họ đi. Người đâm tên kia là con chứ không phải Ngân Hằng.
Bà Ngọc Lan nghe con nói xong thì ….Bốp….
- Con đừng nói bậy bạ nữa.
- Mẹ ….- Lâm Phong sững người không ngờ mẹ cậu lại đánh cậu, chưa bao giờ bà nặng lời với con cái chứ đừng nói là đánh mắng.
- Dẫn nó về nhà đi – Ông nội Lâm Phong ra lệnh.
- Theo mẹ về nhà – Bà Ngọc Lan liền nấm lấy cánh tay Lâm Phong kéo đi.
- Không…con không về nhà đâu – Lâm Phong vùng ra khỏi tay mẹ mình lắc đầu nói – Con đã nói rồi, con mới là người đâm hắn ta.
- Bốp….
Lần này, người đánh cậu là ông Hoàng Nam, ba của cậu.
- Mày làm loạn đủ hay chưa hả. Mau theo ****** về nhà, nếu không đừng trách tao – Trước giờ ba Lâm Phong luôn giữ hình tượng lịch sự trước mặt mọi người, nhưng hôm nay ông gần như mất bình tĩnh trước thái độ cương quyết của thằng con trai.
Bà Ngọc Lan và Lâm Tịnh nhìn thấy ông nổi giận thì cũng tái xanh mặt mày lao đến giữ lấy Lâm Phong khuyên bảo.
- Con mau ngoan đi, về nhà với mẹ, đừng chọc giận ba của con, mọi chuyện cứ để ông ấy giải quyết.
- Phải đó, em nghe lời về nhà đi. Ba mẹ sẽ giúp Ngân Hằng mà, dù sau thì con bé mới 17 tuổi thôi. Người ta sẽ xem nhẹ tội trạng. Em ở lại đây gây rối, chẳng những không giúp ích được gì cho Ngân hằng mà còn khiến cô bé khổ sở hơn. Em nghĩ xem, nếu như mọi chuyện bị đồn đại lên thì thế nào? Còn danh dự của cô bé nữa – Lâm Tịnh lựa lời khuyên giải em trai.
- Nhưng mà….- Lâm Phong định nói thì bắt gặp cái trừng mắt của ba và ông nội.
- Mẹ cam đoan với con, Ngân Hằng sẽ không sao đâu. Anh ta chỉ bị thương nhẹ mà thôi, chỉ cần thương lượng một chút là ổn. Con đừng ở đây chọc giận ông và ba, nếu không lấy ai cứu Ngân Hằng đây.
Lâm Phong nghe mẹ và chị hết lời khuyên can, cậu đành quay lưng ra về mà lòng nóng như lửa đốt. Sau lưng cậu tiếng ba và người công an đó vang lên:
- Xin lỗi anh, thằng bé nhà tôi rất ngốc nghếch, nó thích con bé nên mới như thế.
- Tôi hiểu, tình yêu tuổi trẻ mà. Khá bồng bột.
Hai người kia cười haha nói chuyện với nhau, con Lâm Phong theo mẹ và chị lên xe về nhà.
- Là em đây – Giọng bà Kim Lương ngọt ngào vang lên trong điện thoại.
- Mọi chuyện thế nào rồi?
- Rất tốt. Theo đúng kế hoạch của anh, cuối cùng ông ấy cũng ký tên giao hết tài sản cho em quản lí rồi – bà Kim Lương đắc ý đáp.
- Chúc mừng em.
- Nhưng mà, anh chắc chắn bên nhà ông giám đốc ngân hằng sẽ không rút tiền lại chứ – Bà vẫn e ngại việc này.
- Chuyện xảy ra như vậy, lão ta chắc chắn sẽ rút tiền lại, không cho công ty em vay đâu.
- Cái gì. Anh bảo sao? – Bà Kim Lương hoảng sợ hét lên – Rõ ràng anh tạo ra kế hoạch thế này để công ty gặp khó khăn. Em sẽ giả vờ chấp nhận thay chồng bị liệt gánh lấy hết mọi việc, dụ ông ta chuyển giao tài sản. Để sau này, dù có phá sản, em cũng thay ông ta gánh chịu, ông ta mới đồng ý giao hết tài sản cho em. Nhưng mà đây chỉ là kế hoạch nhằm lừa đảo ông ta mà thôi. Bây giờ anh nói như thế, chẳng khác nào bảo,, em sắp sửa ngồi tù sao?
- Yên tâm đi. Anh nào nỡ hại em. Đúng là lão ta sẽ rút tiền vốn lại, nhưng sẽ có người khác nhảy vào giúp em giữ công ty. Em yên tâm đi.
- Anh làm em hết hồn – Bà Kim Lương nghe vậy mới thở phào nhẹ nhỏm, rồi bà thắc mắc kế hoạch của ông ta – Nhưng anh làm thế nào vậy.
- Cũng không có gì khó. Thằng khốn đó từng bị tạm giam một tháng trời trong trại giam vì nhiều thứ tội, nhưng nhờ tiền ba hắn mà được giảm nhẹ, chung buồng với anh. Nghe hắn khoe, hắn là con của giám đốc Ngân hàng nên anh làm thân với hắn, chờ đợi cơ hội lợi dụng hắn ta để trả thù cái nhà kia. Và cơ hội đã đến khi anh gặp em. Coi như ông trời cho anh cơ hội khi biết con gái của chồng em và con trai của bọn khốn tống anh vào tù kia yêu nhau. Anh liền xúi giụa tên Hào, để hắn kêu ba hắn chấp nhận đầu tư cho công ty em.
Anh cho người theo dõi và điều tra biết hôm đó là ngày sinh nhật của con bé, biết thằng Lâm Phong đang đến nhà con bé, anh liền nói cho tên Hào biết , xúi giục tên Hào cưỡng bức con bé để chọc tức thằng nhóc đó. Mua chuộc tài xế của hắn ta, cố ý chạy chậm, khiến cho thằng Lâm Phong thấy được con bé bị tên Hào dẫn đi. Tất nhiên anh đã sắp đặt sẵn chiếc xe taxi, cứ thế chờ tới và thằng bé lên xe đuổi theo. Tài xế của tên Hào còn cố tình vờn vào vòng, để Lâm Phong biết chính xác tên Hào đã đưa con bé đi đâu.
Hắn ta cười vang đắc ý một chút, sau đó bèn nói tiếp:
- Anh ĩ, chỉ cần xảy ra một trận ẩu đã là chúng ta thành công rồi. Không ngờ mọi chuyện còn thuận lợi hơn như vậy nữa. Em xem đi, tiếp theo sau đó. Anh sẽ khiến con bé và thằng Phong kia biến mất khỏi chúng ta. Haha.
- Anh thật tài giỏi. Nhưng thằng con nuôi của anh có biết hay không?
- Tất nhiên là không? Nó thích con bé đó, chắc chắn sẽ không cho anh làm hại con bé đó đâu. Cho nên chúng ta cứ âm thầm tiến hành. Từ từ tất cả tài sản của bọn họ cũng thuộc về tay hai chúng ta mà thôi.
Hai người bọn họ cùng cười vang lên trước kế hoạch hại người của mình.
- Mẹ! Thả con ra đi mẹ , con cầu xin mẹ đó – Lâm Phong đập cửa rầm rầm gào thát cầu xin mẹ mở cửa thả mình ra ngoài.
Bà Ngọc Lan lúc đầu im lặng không lên tiếng, nhưng thấy con trai cứ khóc lóc đập cửa cầu xin mãi thì xót ruột bèn đứng bên ngoài cửa khuyên.
- Phong! Con đừng như vậy nữa. Con phải biết, con vừa phẩu thuật, sức khỏe yếu hơn trước đây nhiều. Con mà cứ như vậy, sẽ không tốt cho sức khỏe đâu.
- Vậy thì mẹ thả con ra đi – Lâm Phong vội vàng cầu xin.
- Không được, nếu mẹ thả con ra. Con lại đến đồn công an gây sự nữa, sẽ khiến ông con nổi giận đó – Bà Ngọc Lan nhất quyết không mở cửa nói.
- Con không đến đó gây sự, con chỉ đến đó giải thích mà thôi. Con dao đó là do con đâm, không phải là Ngân Hằng đâu – Cậu đập cái rầm vào cửa khóc lóc nói – Tại sao lại bắt cô ấy chịu tội chứ?
- Là do con bé tự mình đi đầu thú. Nếu như hai đứa bàn với mẹ sớm hơn thì mọi chuyện đã không như thế này rồi – Bà Ngọc Lan thở dài trách.
Lâm Phong nghe mẹ nói, cũng tự trách mình ngu ngốc, tại sao không nghĩ đến mẹ sớm hơn. Xưa nay dù có xảy ra chuyện gì, mẹ cậu cũng giang tay che chở cho cậu mà.
Nhưng nghĩ đến ký ức ngọt ngào đêm qua, lòng cậu bỗng lắng lại. Cuối cùng hai người đã thật sự thuộc về nhau rồi, cho nên cậu càng muốn yêu thương bảo vệ cô nhiều hơn nữa.
“ Bảo vệ”….Lâm Phong bỗng nhận ra một điều. Đêm qua, Ngân Hằng không muốn cậu chạm tay vào tên Hào. Sáng sớm cô đã ra tự thú, như vậy thì chính là cô muốn bảo vệ cậu.
Nghĩ đến đây, Lâm Phong đã hiểu, Ngân Hằng vì muốn bảo vệ cậu mới đứng ra thay cậu nhận tội, chứ không phải là vì cô cảm thấy trách nhiệm của mình trong sự việc này mà ra đầu thú.
Cậu càng điên cuồng đập cửa cầu xin mẹ mình. Nhưng bà Ngọc lan vẫn cương quyết không chịu dù rất sốt ruột vì lo lắng cho vết mỗ mới lành của cậu.
- Á ….- Đột nhiên tiếng rên trong phòng Lâm Phong vang lên khiến bà Ngọc Lan kinh hãi, vội vàng hỏi.
- Con sao vậy, có phải động đến vết thương rồi hay không?
Bên trong không có tiếng trả lời càng khiến bà Ngọc Lan hốt hoảng, không nghĩ ngợi thêm, bà bèn lấy chìa khóa mở cửa ra. Lâm Phong đang khom người dưới sàn nhà, gương mặt đầu vẻ đau đớn.
- Phong! Con sao vậy, mẹ đưa con đi bệnh viện.
- Con không đi đâu – Lâm Phong lắc đầu.
- Con đừng cố chấp nữa. Nếu con có bề gì mẹ biết làm sao?
- Con sẽ không đi cho tới khi gặp mặt được Ngân Hằng, con không thể cứ lo cho bản thân mà mặc kệ bạn ấy chỉu khổ được.
Bà Ngọc Lan thấy thái độ cương quyết của Lâm Phong, lại biết con mình bướng bĩnh, nếu chưa thoản mãn yêu cầu thì cậu sẽ không nghe theo sắp đặt của bà. Bà đành thở dài nói:
- Được rồi. Mẹ hứa với con, chỉ cần con chịu đi bác sĩ, mẹ sẽ liên hệ để con và Ngân Hằng được gặp nhau nói chuyện.
- Thật sao mẹ – Lâm Phong mừng rỡ ôm lấy mẹ.
- Nhưng con phải hứa với mẹ, khi đến đó, tuyệt đối không được khẳng định mình là hung thủ. Hai đứa cứ khẳng định như vậy khiến công an phiền não, mọi việc rối tung lên, khó lòng giàn xếp, lại chọc giận ba và ông nỗi sẽ không hay. Mẹ hứa với con, sẽ giải quyết vụ này nhanh chóng, đưa Ngân Hằng an toàn ra ngoài.
- Được, con hứa với mẹ. Chỉ cần Ngân hằng bình an, con sẽ ngoan ngoãn nghe lời.
- Tốt lắm….
Bà Ngọc Lan dìu Lâm Phong mở cửa bước ra thì đụng ngay Minh Nhật bên ngoài. Ba người bọn họ đưa mắt nhìn nhau, Minh Nhật lạnh nhạt nói:
- Ba và ông nội đã về rồi.
Bà Ngọc Lan liền dìu Lâm Phong đi xuống lầu, cậu nôn nóng hỏi:
- Ba! Mọi chuyện sao rồi ba.
Ông Hoàng Nam quay mặt thở dài
Thái độ của ông khiến Lâm Phong hoảng sợ, Minh Nhật thì siết chặt tay lại im lặng đứng một bên. Lâm Phong vùng ra khỏi tay mẹ mình muốn chạy đi đến đồn công an, ông nội cậu đã đập gậy xuống sàn hét lên.
- Đừng lại đó.
Lâm Phong đành dừng bước chân lại, bà Ngọc Lan cũng níu chặt tay con trai. Lúc này ông Hoàng Nam mới thở dài nói:
- Con bé không sao rồi. Nó đã được trở về nhà. Cậu Hào cũng nói sẽ không truy cứu mọi chuyện nữa, coi như đây là một tai nạn đáng tiếc mà thôi, là con hay là con bé đâm thì mọi chuyện cũng đã êm đẹp rồi. Nhưng cậu Hào yêu cầu, con từ nay về sau không được đến tìm gặp quấy rầy vợ chưa cưới của cậu ta nữa. Năm sau con bé tốt nghiệp trung học, hai người họ sẽ kết hôn với nhau. Nếu như con còn quấy rầy con bé nữa thì cậu ấy sẽ làm đơn kiện con tội cố tình đâm cậu ta đó.
- Con không cố tình đâm anh ta, là anh ta cố tình cầm dao lao vào con.
- Rầm….- Ông Hoàng nam đập tay xuống bàn quát lên – Cho dù là anh ta cố tình cầm dao đâm con đi chăng nữa, nhưng người bị đâm trúng là anh ta. Bây giờ anh ta muốn nói gì chẳng được, còn con thì sao…..thật là ngu ngốc mà, tại sao chạy đến đồn công an gào thét thú nhận mình phạm tội chứ.
Sau đó ông hít một hơi thật sâu kìm nén tức giận nói:
- Con có biết, Ngân Hằng khôn ngoan nên không để con đi tự thú hay không, nếu là con bé ra thú nhận với bộ dạng như thế, người ta sẽ tin vào sự thật, con bé vì bị cưỡng hiếp , vì bảo vệ mình mà lỡ tay đâm hắn ta. Nhưng giờ đây, con lại chạy đến đó, mọi lời nói của con bé đều bị nghi ngờ hết cả.
Lâm Phong chết sững trước lời ba mình phân tích, cậu đúng là nóng vội, không hiểu chuyện, quá ngu ngốc. Giờ đây mọi chuyện đều chuyển sang hướng có lợi cho tên Hào. Ba hắn ta cũng dùng tiền để bịt miệng, vụ cưỡng hiếp bị lật ngược, hắn muốn áp đặt thế nào tùy hắn ta.
- Lâm Phong! Con gnhe cho rõ đây. Bắt đầu từ hôm nay, ông nội cấm con đến gặp con bé đó nữa. Nếu con cứ ngang bướng cãi lời, ông sẽ xem như không có đứa cháu như con. Tài sản của ta sẽ giao hết cho Mình Nhật – Ông nội của Lâm Phong lớn tiếng cảnh cáo.
- Ba…. – Bà Ngọc Lan phẩn uất kêu lên.
- Không nói nhiều lời nữa. Chức vụ tài sản của ta về sau cũng trao lại cho gia đình con, ta cần người tài giỏi tiếp quản sản nghiệp này. Minh Nhật và Lâm Phong đều là cháu của ta, đứa cháu nào khiến ta hài lòng và an tâm nhất, ta sẽ trao lại cho đứa cháu đó – Ông nội Lâm Phong ngăn chặn lời bà Ngọc Lan tiếp tục nói ra suy nghĩ của mình.
- Ba, chuyện con nhờ ba thế nào rồi ạ – Minh Nhật về phòng vội vàng dùng điện thoại gọi cho ba nuôi của mình.
Sau khi có điện thoại thông báo Lâm Phong đang trên đồn cảnh sát gây ầm ĩ, linh tính mác bảo mọi chuyện có liên quan đến Ngân Hằng. Cậu biết bản thân không thể nào ra mặt, nên đành nhờ ba nuôi của cậu.
- Ba đã điều tra hết rồi. Con yên tâm, ba cũng có quen biết với cậu ta, ba đã nhờ vả và cậu ấy đồng ý bỏ qua mọi chuyện rồi – Lời ba nuôi của Lâm Phong khẳng định chắc nịch khiến cậu an tâm vô cùng.
- Con cám ơn ba rất nhiều.
- Chúng ta là cha con mà, là người nhà của nhau, cần gì phải cảm ơn. Chỉ cần con hạnh phúc là ba mãn nguyện rồi. Từ khi mẹ con mất đi, thì con và bà nội đối với ba rất quan trọng.
Ông ta nhắc đến mẹ của Mình Nhật, khiến cậu không nguôi căm thù. Hình ảnh mẹ mình chất thảm trước mặt, cậu mãi mãi không bao giờ quên.
- Phải! Chúng ta là người một nhà, còn bọn họ thì không. Sẽ có một ngày con bắt họ phải trả giá cho cái chết của mẹ con.
- Ba cũng muốn mẹ con có thể chết nhắm mắt.
- Ba yên tâm, con mãi mãi không quên cái chết của mẹ và nỗi oan của ba. Con sẽ làm theo kế hoạch của ba. Ba cứ chờ tin tức của con – Minh Nhật ghiến răng quyết tâm nói.
- Ba biết, con phải cẩn thận có biết không? Dù sao đối với họ, con vẫn là người xa lạ. Bây giờ cần nhất là phải lấy lòng lão già đó, khiến ông ta cam tâm tình nguyện trao hết mọi thứ cho con có biết không?
- Con biết. Hôm nay ông nội đã tuyên bố, nếu thằng khốn đó còn quậy phá nữa thì cái gia tài này sẽ giao lại cho con.
- Haha….khá lắm. Con cứ tiếp tục thân cận với ông ta. Cứ làm cho ông ta thấy con là con cừu non, sau đó cứ từ từ tìm cách phá hoại để ông ta bất mãn với thằng nhóc đó, và nghiêng về phía con. Ba sẽ ở bên ngoài sắp đặt mọi thứ thay con.
- Con hiểu rồi, con cám ơn ba. Ba và bà nội ở nhà giữ gìn sức khỏe, hệ rãnh con sẽ thăm bà nội.
- Ừ, bà nội nhớ con nhiều lắm. Rảnh rổi về thăm bà. Vậy đi, ba còn có công việc, có gì chúng ta nói chuyện sau.
( Víp Truyện Chấm Prồ - Đơn giản là chia sẻ )
Nói xong, ông cúp máy rồi gọi điện ngay cho bà Kim Lương ra lệnh:
- Bây giờ em hãy dồn con bé vào con đường cùng đi.
Ngân Hằng được thả ra, ông Hoàng nam có nhã ý đưa cô về nhà, nhưng Ngân Hằng từ chối, cô muốn được yên tĩnh bây giờ cho nên rời đi ngay. Cũng may ông Hoàng Nam đã sai người mau cho cô một bộ quần áo lành lặn thay cho chiếc váy đã bị rách kia , cô cứ thế đi bộ đến trước mộ mẹ mình dù hai chân mỏi rã rời, cô vẫn cứ thế bước đi.
Bầu trời gần tắt nắng, một buổi chiều ảm đạm với những cánh chim hối đang vội vã bay về tổ ấm của mình. Nhưng ngôi mộ yên bình đến cô đơn lạnh lẽo khiến cho người ta cảm thấy buồn vô hạn.
Ngân Hằng mang theo nỗi buồn từng bước từng bước tiếng đến trước mộ mẹ mình, nơi giờ đây cỏ đã mọc đầy. Cô dùng tay không nắm từng bụi cỏ ra sức kéo chúng lên, chẳng mấy chốc tay cô đầy bùn đất, cỏ cứa tay cô chảy máu, nhưng Ngân Hằng vẫn không còn tí cảm giác đau đớn nào.
Sau đó cô quỳ xuống trước mộ của mẹ mình, từng giọt từng giọt nước mắt ăn năn cùng hối hận rơi ra, cô đưa tay vuốt nhẹ hình của mẹ trên mộ rồi khẽ nói:
- Mẹ, con xin lỗi, con không thực hiện được lời hứa với mẹ là chăm sóc ba với Gia bảo chu đáo. Con đã tự tay phá nát cuộc sống yên ổ của gia đình mình. Nếu như con vẫn sống cuốc sống cam chịu, có lẽ mọi chuyện giờ đây không có kết cục như hiện nay. Là lỗi tại con….là con đã sai rồi….Mẹ nói cho con biết, con phải làm sao để cứu vãn đây, mẹ hãy dạy con biết đi mẹ ơi…
Ngân Hằng gục mặt khóc nức nở trước mộ mẹ, cô thật sự không còn đủ dũng khí đối mặt với ba và mọi người trong gia đình.
Chuyện này chắc chắn tên Hào không chịu bỏ qua cho cô và gia đình dễ dàng như vậy, còn công ty ba cô thì sao?
Cô sẽ đối mặt ra sao với những ánh mắt buồn đau của gia đình đây?
Ngân Hằng cũng không biết bằng cách nào cô có thể trở về nhà, nhưng không ngờ cô vừa bước chân qua cửa thì…
- Bốp…..
Một cái tát tai đánh vào mặt cô, cái tát tai quen thuộc vô cùng. Tiếng bà Kim Lương gầm lên:
- Mày còn vác mặt về đây nữa à.
Ngân hằng cắn chặt răng, đưa tay ôm lên gò má đỏ hồng bỏng rát của mình cúi đầu nhận lỗi:
- Con xin lỗi.
- Mày xin lỗi, mày nghĩ là mà chỉ cần nói lời xin lỗi thì xong xuôi mọi chuyện hay sao hả. Tao nói cho mày biết, công ty nếu mà có chuyện gì mày sẽ không yên với tao đâu – Bà Kim Lương bắt đầu nổi lên bản tính vốn bị bà che dấu bấy lâu nay. Bà ta lao vào đánh Ngân Hằng – Mày đúng là con ******** mà, mày hại gia đình, làm xấu công ty. Có phải mày muốn gia đình này chết mày mới vừa lòng hay không hả.
Ngân Hằng bị đánh đau, đôi mắt hoang dại nhìn bà Kim Lương, những trận đòn trước đây lần lượt xuất hiện. NHìn đôi mắt đầy dữ tợn của bà ta, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Nhưng cảm giác có lỗi tràn ngập trong cô, Ngân hằng nghĩ bà Kim Lương nhất thời giận dữ, cô biết đã bao nhiêu ngày qua, bà lao tâm khổ trí vì công ty, nào ngờ bây giờ lại bị cô làm như thế, hỏi sao không giận, ngay cả bản thân cô còn không tha thứ cho mình.
- Con xin lỗi, con thật sự xin lỗi – Cô nghẹn ngào nói.
- Người mày cần xin lỗi không phải là tao. Mày nên đến cầu xin cậu Hào tha thứ. Cậu ấy muốn gì, mày cũng phải đồng ý có biết không? – Bà giang tay đánh vào người cô.
- Con sẽ làm….con sẽ cầu xin anh ta…
- Làm con tao ra nông nỗi này, mày chỉ định nói một câu xin lỗi rồi thôi được à – Ba tên Hào thấy Ngân Hằng cầm một làn trái cây đến bệnh viên thăm hắn thì thẳng tay xua đuổi.
- Bác à, con xin lỗi. Con thật sự không cố ý, mong bác hãy tha lỗi cho con – Ngân Hằng nắm tay áo ông ta nước mắt không ngừng rơi cầu xin.
- Cút đi. Mày cố cầu xin cũng vô ích thôi. Tao đã rút lại quyết định cho công ty nhà mày vay vốn, số tiền con lại phải lập tức trả ngay, nếu không ba mày sẽ phải đi tù ngay tức khắc.
Ngân hằng nghe vậy thì hốt hoảng, cô quỳ gối xuống mặt đất dập đầu lạy ông ta nói:
- Bác à, trăm sai ngàn sai đều là lỗi của con. Không liên quan gì đến ba con hết. Mong bác cứ trút hết lên người con, hãy tha cho ba con đi bác, con cầu xin bác.
Nhưng thái độ của ông ta vô cùng hờ hững trước lời xin của cô.
- Ba à! – Tên Hào nãy giờ im lặng giờ mới lên tiếng – Coi như nể mặt con đi ba. Dù sao con cũng giới thiệu với mọi người em ấy là vợ chưa cưới của con rồi. Coi như cũng có chút tình nghĩa, vết thương của con không nghiêm trọng lắm. Bỏ qua cho em ấy và gia đình đi ba. Lần này cũng là lỗi của con.
- Nhưng mà – Ba tên Hào có chút ngạc nhiên vì con trai mình hôm nay tự dưng lại nghĩ đến việc tha thử cho người hại mình đơn giản như thế, ông ta ngẩng đầu nhìn con trai định nói thì bắt gặp ánh mắt gian xảo của tên Hào ông bèn im lặng. Hiểu con không ai bằng cha, ông tỏ cẻ thở dài nói:
- Thôi được rồi, con đã lên tiếng như vậy, ba cũng bỏ qua cho gia đình nó lần này.
- Con cám ơn bác rất nhiều – Ngân Hằng mừng rỡ dập đầu sau đó đứng lên nhìn tên Hào cảm kích – Em cám ơn anh rất nhiều.
- Không có gì đâu, em về đi – Tên Hào tỏ vẻ tốt bụng xua tay.
Ngân Hằng mừng rỡ cúi đầu chào rồi ra về, ba tên hào liền hỏi hắn:
- Con có dự định gì?
- Con phải hành hạ bọn chúng lại để trả mối thù này. Phải khiến tụi nó bị chà đạp dưới chân con – Tên Hào ghiến răng nói.
Bể dâu mới biết dòng đời cay đắng
Chỉ còn 3 tuần nữa là Ngân Hằng nhập học, cuộc sống của cô trở lại với cuộc sống cam chịu. Ban đầu cô cứ nghĩ bà Kim Lương vì tức giận khi công sức bỏ ra bỗng chốc bị đạp đổ nên sinh lòng giận dữ.
Nhưng càng ngày bà càng trở nên quá quắt hơn, động một chút là phạt cô không được ăn cơm.
Ngoài việc đi theo tên Hào ra ngoài, thì cô lại phải làm tất cả công việc bà ta giao cho giống như ngày xưa với lí do nhà đã không con tiền để tiếp tục thuê người giúp việc. Còn bà ta phải chống đỡ công ty.
Ngân Hằng không phải kẻ ngốc, từ lúc cô biết sau sự việc tên Hào, ba đã đe dùng sự an toàn của cô để dụ dỗ ba cô chuyển hết toàn bộ tài sản cho bà ta đứng tên, rồi bắt đầu lộ dần bản tính trước kia của bà ta. Cô đã hiểu lòng người hiểm ác thế nào, vì danh lợi mà bất chấp mọi thủ đoạn, giả vờ hối cải để một tay chiếm đoạt tất cả.
Nhưng trước mắt cô không màn để ý đến bà ta, chỉ chú ý đến việc nhẫn nhịn không để tên Hào nổi giận mà không chịu cho gia đình cô vay vốn.
Tên Hào biết cô sợ hắn, e dè hắn, muốn tránh né hắn nhưng không dám. Hắn bắt đầu lôi cô đi khắp nơi, ép cô uống rượu, Ngân Hằng bị hắn ức hiếp đến khổ sở vô cùng, không biết bao nhiêu lần cô phải chạy vào tolet để nôn hết thứ chất lỏng cay nồng đang đốt cháy ruột gan cô. Nếu không nhìn thấy cô mặt đỏ tía tai, cả người đứng không vững, hắn ta tuyệt đối sẽ không buôn tha cho cô, điều khiến hắn ta thích thú nhất chính là cách cô kiên cường chịu đựng sự hành hạ của hắn mà tuyệt không có một lời van xin.
Ngân Hằng luôn thầm nhủ chỉ cần cô chịu đựng thêm ba tuần nữa, ba tuần nữa cô bắt đầu đi học.
Vậy thì ít phải gặp mặt hắn ta hơn. Chỉ cần cố gắng chịu đựng.
Đã biết bao nhiều lần cô nằm trong phòng nhớ đến Lâm Phong đến rơi nước mắt. Không biết giờ này cậu thế nào? Đang làm gì? Có nhớ đến cô hay không?
Điện thoại của cô đã bị bà Kim Lương tịch thu, bà ta cũng nghiêm cấm Gia Bảo và Ngân Quỳnh đến gần cô, nếu không ngày đó cô đừng hòng được ăn cơm. Gia Bảo thì khóc thét lên đòi cô, nhưng bị bà ta nắm lỗ tai lôi lại, nhốt vào trong phòng, thằng bé vì hoảng sợ cứ ôm Ngân Quỳnh khóc mãi. Ngân Quỳnh dù có van xin thế nào, bà ta cũng nhất quyết không cho.
Đêm đến, chờ cho bà Kim Lương ngủ say, Ngân Quỳnh mới dẫn gia Bảo đến phòng Ngân Hằng cho hai chị em được gần nhau.
- Em nhớ chị lắm, chị ơi, dì đáng sợ lắm, em sợ lắm. Chị bảo vệ em đi, chúng ta đi khỏi nơi đây đi – Gia Bảo khóc ngất trong vòng tay cô.
Ngân Hằng cũng đau thắt từng cơn khi nghe em trai bé bỏng của mình nức nở trong vòng tay. Cô ôm chặt Gia Bảo xót xa vỗ về:
- Gia Bảo ngoan, hiện giờ chị vẫn chưa thể dẫn em đi được. Ba hiện nay không khỏe, nếu chúng ta bỏ đi, ai sẽ chăm sóc cho ba. Gia Bảo nghe lời chị, từ nay về sau hãy ngoan ngoãn nghe lời dì, đừng khiến dì nổi giận. Chờ cho đến lúc sức khỏe ba bình phục, sẽ không ai bắt nạt em nữa.
Gia Bảo khóc rấm rức gật đầu. Ngân Quỳnh đau đớn và xấu hổ vì mẹ mình, cô chỉ có thể lặng lặng đứng yên nhìn hai chị em ôm chầm lấy nhau, vỗ về. Cô cảm thấy mình chẳng chút xứng đáng nào trong tình cảm chị em này.
- Cám ơn em rất nhiều. Thay chị chăm sóc Gia Bảo – Ngân Hằng nhìn Ngân Quỳnh khi cô bế Gia Bảo trở vê phòng mình.
- Xin lỗi, đây chỉ là một chút chuyện em có thể làm được cho chị – Ngân Quỳnh áy
náy đáp.
- Chị biết , chị biết ơn em vì điều đó.
- Chị….- Ngân Quỳnh gọi cô bằng một giọng ngập ngừng như có điều gì muốn nói.
Ngân Hằng mở mắt nhìn Ngân Quỳnh chờ đợi.
- Lâm Phong….Bạn ấy nhờ em trao cho chị một bức thư – Ngân Quỳnh lấy từ trong túi áo ngủ ra một bức thư trao cho Ngân Hằng.
Ngân Hằng run run cảm xúc, đưa tay đón lấy lá thư được xếp gọn gàng trong tay Ngân Quỳnh.
- Cám ơn em.
- Em đưa Gia Bảo về phòng ngủ – Ngân Quỳnh mĩm cười đáp lời cô, sau đó bế Gia Bảo đang thiêu thiêu ngủ chợt khựng lại ở cửa, quay đầu nhìn Ngân Hằng nói – Nếu chị muốn viết thư trả lời, cứ nhét qua khe cửa phòng em, em sẽ đưa thư giúp chị.
Niềm hạnh phúc dâng trào trong lòng cô, Ngân Hằng rơm rớm nước mắt nhìn Ngân Quỳnh rồi gật đầu.
Ngân Quỳnh và Gia Bảo đi rồi, Ngân Quỳnh vội vã khép chặt cửa lại sau đó rồi nhanh chóng mở phong thư ra đọc. Là một bét chữ khá ngay ngắn, dù vẫn là bút tích của lâm Phong nhưng không có sự cẩu thả hời hợt như trước đây.
Ngân Hằng!
Biết nói làm sao để có thể nói hết nỗi nhớ mình dành cho bạn. Kể từ giây phút đầu tiên gặp bạn, hình bóng bạn đã ăn sâu trong lòng mình.
Cái nhíu mày, một nụ cười, vả mặt thẩn thở nhìn bên ngoài cửa sổ, từng chút từng chút một khắc sâu trong tâm trí mình, không cách gì xóa nhòa.
Để rồi mình như một kẻ ngốc luôn muốn ánh mắt bạn nhìn về phía mình dù chỉ một chút thôi. Những hành động ngốc nghếch của mình đôi khi khiến bạn nổi giận, nhưng đó là cách thể hiện của mình để thu hút sự chú ý của bạn. Thật ngốc nghếch đúng không?
Bao nhiêu lần mình thầm ước có thể nắm lấy bàn tay nhỏ bé của bạn hay chỉ một lần thôi bạn quay đầu lại và mĩm cười với mình. Có lẽ ông trời đã nghe lời cầu xin của mình, cho nên cuối cùng bạn cũng chấp nhận tình cảm của mình. Mình hạnh phúc đến phát điên lên bạn có biết không? Cảm giác lần đầu chạm vào tay bạn, đó là cảm giác giống như vừa bị một luồn điện chạy qua thân thể làm tê liệt khắp người, nhưng vẫn không muốn buông tay ra.
Lần đầu tiên chạm vào đôi môi của bạn đó là cảm giác tê dại ngọt ngào mang đến hạnh phúc khiến trái tim mình không ngừng đập loạn.
Cám ơn bạn đã cho mình một giây phút hạnh phúc nhất đời mình, mình mãi mãi sẽ không bao giờ quên phút giây ngày hôm đó.
Mình biết bây giờ mình chưa đủ mạnh mẽ để bảo vệ che chở cho bạn, nhưng mình sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ bạn, để chúng ta có thể ở bên nhau, giữ mãi lời ước hẹn cùng nhau.
Mong bạn hãy tin tưởng và cho mình cơ hội được che chở bảo bọc cho bạn.
Trong tình yêu có rất nhiều đòi hỏi. Nhưng mình chỉ có một đòi hỏi duy nhất, là đòi hỏi tham lam nhất . Đó là có thể cùng bạn mãi mãi già đi.
Vì em là tất cả đối với anh.
Lâm Phong
“ Vì em là tất cả đối với anh”, những dòng cuối cùng khiến mắt Ngân Hằng nhòe lệ. Không mong cầu một tình yêu quá hoàn hảo, không cầu có được một tình yêu mỹ mãn, chỉ cầu mong một tình yêu đơn sơ nhất. Được cùng nhau nắm tay cho đến lúc già đi.
Ngân Hằng đếm từng ngày, mong chờ từng khoảng khắc có thể thoát khỏi tay tên Hào. Hắn ta là đang cố ý hành hạ cô, tuy hắn không còn ý nghĩ muốn xâm hại đến thân thể cô nữa, nhưng hắn lại tra tấn cô về tinh thần, hắn như con mèo vờn con chuộc trong tay, dùng ánh mắt lạnh tanh nhìn cô đầy thích thú, khiến cô sợ hãi không biết khi nào hắn thật sự có ý định cưỡng bức mình.
Ở nhà, cô phải xem sắc mặt bà Kim Lương mà sống, cô nhẫn nhịn hết mức có thể vì ba vì Gia Bảo, chỉ mong một ngày ba có thể phục hồi đi đứng được như xưa. Trong những ngày đau thương đó, những bức thư của Lâm Phong được Ngân Quỳnh chuyển tới giúp cô xoa dĩu những đau đớn trong tinh thần và thể xác kia. Cô không được phép bước chân ra khỏi nhà, vì thế hoàn toàn không thể gặp Lâm Phong.
Ngân Quỳnh lén lút giúp Ngân Hằng và Lâm Phong có thể nhìn thấy nhau bên khung cửa kính. Khi hai người nhìn thấy nhau cảm xúc yêu thương dâng tràn, muốn nói với nhau thật nhiều, nhưng nghẹn ngào không thể nói được. Người đứng trên lầu nhìn xuống, người đứng bên ngoài nhìn lên , khoảng cách của hai người rõ ràng là không quá xa nhưng lại giống như cách xa muôn trùng. Rõ ràng là không thể trạm vào nhau, nhưng lại so với chạm vào hạnh phúc biết bao nhiêu.
Chỉ như vậy thôi, bao lời muốn nói, ánh mắt đã thay lời. Không cầu mong quá nhiều, chỉ cầu mong được nhìn nhau dù chỉ là thoáng qua.
Hạnh phúc vốn nhỏ bé như thế.
Tên Hào đến đưa Ngân Hằng đi chơi, vừa ra bên ngoài đã thấy Lâm Phong đứng bên ngoài cổng. Ngân Hằng hơi hoảng hốt khi thấy Lâm Phong có mặt ở đây ngay lúc này, cô mím môi đưa mắt nhìn cậu tỏ ý xua đuổi.
Tên Hào thấy vậy thì khẽ cười nham hiểm, hắn ta kéo eo cô lại, đưa tay nựng cằm của cô. Kề mặt hắn ta sát mặt cô làm ra vẻ cưng chiều hỏi:
- Em yêu, em muốn ăn gì. Anh đưa em đi ăn.
- Ở đâu cũng được – Bị hắn giữ chặt cằm, Ngân Hằng rên rỉ đáp.
Lâm Phong tức giận siết chặt tay lại, trừng mắt nhìn hắn ta đang đối xử thô bạo với Ngân Hằng.
- Em thật là cô bé đáng yêu – Tên Hào nhếch môi cười, ánh mắt nhìn cô một cách dâm đãng .
Sau đó hắn ta nhanh chóng hôn cô, cố ý chọc tức Lâm Phong. Ngân Hằng bị hắn ta hôn vội vàng quay mặt tránh né, đưa tay đẩy hắn ta ra . Cô nhìn hắn ta bằng ánh mắt tức giận, đưa tay lau đi mùi vị gớm ghiếc của hắn ta.
- Không được lau – Tên Hào tức giận quát.
Nhưng Ngân Hằng bỏ qua, cô tiếp tục lau đi sự tủi nhục mà hắn dành cho cô.
- Bốp…..
Một cái tát tai không một chút thương tiếc của hắn dành cho cô. Dấu vết năm ngón tay hiện rõ trên mặt Ngân Hằng, cô đau đớn ôm lấy gương mặt đang đau rát của mình.
Nhưng hơn hết, cô biết Lâm Phong sẽ không đứng yên nhìn cô bị người khác đánh đập như thế. Cho nên vào lúc mắt Lâm Phong hiện lên một sự giận dữ như lửa cháy rực muốn thiêu đốt toàn bộ những thứ trước mặt. Ngân hằng vội vã lao đến ôm chầm lấy Lâm Phong trước khi cú đấm của cậu nện vào gương mặt đểu giả của hắn ta.
- Đừng mà – Ngân Hằng hoảng hốt cầu xin.
Lâm Phong bị Ngân Hằng giữ lại, cậu đưa mắt nhìn vẻ mặt in rõ dấu tay của tên Hào mà đau lòng không xiết.
- Sao hả? Muốn đánh tao à, vậy thì đến đây – Tên Hào nhìn Lâm Phong đầy khiêu khích thách thức.
Lâm Phong nổi nóng, định lao đến đánh hắn ta, nhưng Ngân Hằng khóc lóc van xin cậu.
- Đừng mà, mình xin bạn, hãy về đi. Mặc kệ mình, mau về đi, đừng ở đây gây sự. Đi đi….về đi….
Lâm Phong nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên mặt Ngân Hằng, đau đớn như có người cắt từng mảnh thịt trên người của cậu xuống.
- Sao hả? Không dám à – Tên Hào ra sức khiêu khích Lâm Phong.
Thấy tên Hào không muốn bỏ qua cơ hội chọc tức Lâm Phong, Ngân Hằng bèn đẩy cậu ra xa:
- Mình xin bạn đó. Van cầu bạn hãy về đi. Đừng ở lại đây, bạn còn ở lại đây thì người khổ chính là mình. Hãy vì mình mà đi về đi.
Tên Hào hung hăng nắm tay cô kéo lại, tát thêm một cái lên mặt cô:
- Cô là vợ chưa cưới của tôi, tôi cấm cô có hành động lôi lôi kéo kéo với bất kì thằng con trai nào khác có biết hay không.
- Đi đi, xin bạn – Ngân Hằng không để ý đến nỗi đau của mình, cô chỉ muốn Lâm Phong rời đi, không muốn cậu nhìn thấy hình ảnh thê lương của cô như bây giờ.
- Về đi….. – Cô hét lên với Lâm Phong.
Cậu còn đứng lặng nhìn cô đầy bất lực, cuối cùng đành nuốt xuống tất cả quay lưng bỏ đi. Nước mắt không thể rơi ra khiến tim đau nhói, lồng ngực căng cứng đầy khó thở. Từ lúc sinh ra đến giờ, cậu mới cảm nhận được cảm giác đau không bằng chết khi bất lực trước nỗi đau của người con gái mình yêu như thế.
- Mau đi theo tọi – tên Hào nắm tay Ngân Hằng lôi đi, quăng mạnh cô vào xe, sau đó phóng xe chạy đi.
Bước chân Lâm Phong rời đi càng lúc càng nhanh, sau cùng không chịu nổi, cậu chạy thật nhanh, chạy như người điên, cứ chạy cứ chạy, bất chấp mọi thứ trước mặt, bất chấp vật cản dưới chân. Muốn xua đi hình ảnh khiến người ta vừa tức giận vừa đau lòng kia.
Cuối cùng vẫn không thể xua đi hình ảnh đau buồn đó, cảm giác khó chịu trong lòng ngực vỡ tan. Sự bất lực trong vô vọng của cậu khiến cậu không còn chịu được nữa, Lâm Phong đứng lại ôm đấu, ngửa mặt lên trời hét lớn.
- Aaaaaaaaaa……………….
Rồi quỳ sụp xuống đất, tay liên tục đập mạnh xuống lòng đường, đến khi bàn tay tê dại đi. Nhưng sự giằng xé trong lòng vẫn không tài nào chấm dứt.
Ở một góc cách đấy không xa, Minh Nhật xiết tay lại trong tức giận. Máu nổi lên một nỗi hận, tên Hào khốn khiếp, dám đối xử với Ngân Hằng như thế, một ngày nào đó, cậu sẽ thay Ngân Hằng đòi lại món nợ này. Lặng lẽ quay bước ra đi, bước chân Minh Nhật trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Trong giây phút ấy, cậu khao khát quyền lực mạnh mẽ, chỉ cần cậu có khả năng, nhất định sẽ bảo vệ Ngân Hằng, không để cô tiếp tục gánh chịu sự đau khổ khốn cùng này.
- Sao mà mặt mày cậu có vẻ không vui vậy – Người đàn ông có ánh mắt thâm trầm nhìn tên Hào hỏi.
- Đừng nhắc nữa, trò chơi này càng lúc càng nhạt nhẽo, tôi không còn hứng thú với nó nữa – Tên Hào giơ ly rượu lên cao đảo đảo vài vòng rồi uống một hơi.
- Đó là do cậu không biết cách chơi – Người đàn ông cười nhạt với tay lấy chai rượu giu1o tên Hào rót thêm.
- Cách chơi? – Tên Hào cau mày nhìn người đàn ông hỏi lại.
- Phải – Ông ta gật đầu đáp.
Vẻ mặt tên Hào bỗng tưởi tỉnh, đầy vẻ hứng thú nhìn người đàn ông hỏi.
- Luật chơi thế nào?
Ngay khi người đàn ông, định đáp thì tiếng chuông điện thoại của ông ta vang lên. Ông liền nhấn nút nghe máy.
- Ba….- Âm thanh đầu dây bên kia đầy sự phẫn nộ.
Người đàn ông liếc nhìn tên Hào rồi nói nhỏ:
- Có chuyện gì?
- Ba, xin hãy giúp con.
Kết thúc cuộc nói chuyện, người đàn ông bật cười, mọi chuyện không ngờ lại thuận lợi đến thế. Thật là tốt quá, ông trời quả nhiên là giúp hắn ta.
(Bạn đang đọc truyện tại VipTruyen.Pro chúc các bạn đọc truyện vui vẻ)
- Ông đừng có ra mặt như vậy, hãy bình tĩnh lại đi – Sơn Hải khuyên nhủ Lâm Phong khi cả ba đứng núp bên hàng cây ngoài nhà Ngân Hằng thấy tên Hào đang ung dung lái xe tới và vào nhà Ngân Hằng.
- Đúng đó, làm như vậy chỉ khổ cho Ngân Hằng. Nhìn vào cũng biết là hắn ta cố ý chọc tức ông thôi. Hắn muốn ông nổi điên lên thì mới hả dạ. Tốt nhất đừng có xuất hiện trước mặt hắn như thế. Chúng ta cứ im lặng đi theo là được – Bảo Duy cũng giữ Lâm Phong lại khuyên nhủ.
Lâm Phong nghe lời hai người bạn khuyên , kiên nhẫn đứng bên ngoài theo dõi tên Hào, xem hắn hàng ngày đưa Ngân Hằng đi đâu.
Cuối cùng cũng chờ được, hắn và Ngân Hằng cùng lên xe chạy đi. Cả ba người cũng lên xe đuổi theo.
Họ dừng chân ở một quán bar khá nổi tiêng trong thành phố.
Tên Hào cứ thế nắm tay Ngân Hằng dẫn vào bên trong quán, hắn dúi vào tay tên bảo vệ rồi nói nhỏ gì đó. Đến khi ba người đến thì bị chặn lại bên ngoài.
- Tại sao cô ấy có thể vào mà chúng tôi thì không hả – Lâm Phong bực tức chỉ tay vào Ngân Hằng đã vào tuốt bên trong chất vấn hai tên bảo vệ.
- Trẻ em dưới 18 tuổi không được vào trong quán bar – Tên bảo vệ không thèm đáp, chỉ lạnh lùng nhắc lại qui định được pháp luật ban hành.
Sơn Hải khôn lanh, móc ra một số tiền, nhét vào tay người bảo vệ nói:
- Tụi em đã qua 17 tuổi rồi ạ.
Tên bảo vệ nhìn số tiền trên tay mình, hai mắt sáng lên đầy khoái chí, hắng giọng giả bộ nói:
- À, qua 17 tuổi rồi thì có thể vào bên trong.
- Cám ơn anh nhiều – Bảo Duy mĩm cười gật đầu nói.
Cả hai người nhanh chóng kéo Lâm Phong vào bên trong.
Quán bar này không có tiếng nhạc sập xình nhức óc, nhưng những tiếng hò reo vang lừng từ một góc bàn khiến mọi người đều chú ý.
Tại nơi đó, tên Hào cùng bạn bè đang vỗ tay cho cuộc thi uống rượu. Bọn chúng vung tiền ra mua những chai rượt đắt tiền, rồi tổ chức các cuộc thi vô bổ. Bạn gái ai có thể uống được nhiều rượu nhất, thể diện người đó càng cao, càng tỏ rõ được khả năng hon người của mình.
Ngân Hằng mím môi nhìn hai người con gái kia đang cố sống cố chết nốc rượu như người điên. Cô siết chặt tay lại, thu người tránh xa bọn họ, dù cô biết, mình sẽ phải giống như những cô gái kia, uống rượu mua vui cho bọn họ.
Cuối cùng hai cô gái kia cũng không còn chịu nổi nữa, gục xuống tại chỗ, bọn chúng liền hất mặt nhìn nhau ra hiệu. Ngân Hằng nhìn thấy hai tên trong bọn đứng lên dìu bọn họ đi vào phòng trong đã được đặt sẵn. Một cái ớn lạnh chạy khắp toàn thân của Ngân Hằng.
Bởi vì hai kẻ dìu hai cô gái kia lại không phải là bạn trai của họ. Mà những người còn lại, từ bạn trai của hai cô gái đó đến mấy cô gái còn lại đều tỏ vẻ bình thản như không có gì xảy ra.
Vì sao không phải là bạn trai họ săn sóc họ, vì sao không phải những người bạn gái chăm sóc cho nhau.
Vào khoảnh khắc đó, Ngân Hằng chợt hiểu ra một điều. Bọn người này chẳng những vung tiền ra ăn chơi trác tán, còn nhường nhau bạn gái, chúng căn bản không yêu thương gì những người mà chúng gọi là bạn gái. Chúng căn bản xem họ như món đồ chơi xác thịt, hứng thú thì để bên cạnh, không hứng thú thì nhường cho nhau để nếm trải cảm giác mới lạ.
Cô rùng mình quay lại nhìn tên Hào, hắn đang vui vẻ cạn ly với hai gã bạn trai kia. Nếu như đến lượt cô bị bắt uống thì sao? Tửu lượng của cô kém cõi vô cùng, làm sao có thể cùng cô gái kia thi đấu, hắn hẳn phải biết điều đó.
Một khi cô say, hắn ta liệu có trao cô cho người khác hay không, khi mà cô và hắn vẫn chưa xảy ra chuyện gì. Dù là hắn ta hay là bạn hắn ta, cô cũng không muốn, một chút cũng không muốn. Cô cam tâm chấp nhận hắn dày vò, cũng không muốn bàn tay bẩn thỉu của hắn chạm vào người cô. Cả đời này, cô chỉ muốn được ở trong vòng tay của một người duy nhất mà thôi.
- Đang suy nghĩ gì vậy – Tên Hào đột nhiên kéo cô vào lòng hắn, kề cái miệng đầy mùi rượu nặc nồng của hắn vào tai cô hỏi.
Ngân Hằng giật mình, vội lắc đầu:
- Không suy nghĩ gì hết.
- Tốt – Hắn buông cô ra nói vớ mọi người – Nào! Chúng ta tiếp tục trò chơi nào. Để xem lần này ai sẽ là người thi đấu đây.
Cả bọn liền hào hứng ủng hộ. Chiếc chai rượu rỗng tiếp tục đặt lên bàn xoay một vòng.
Ngân Hằng nhìn cái chai rượu đang xoay tròn kia, thầm mong chúng không chĩa về phía mình.
Đáng tiếc là….
Chai rượu lại dừng ngay vị trí cô đang ngồi.
Trong lúc Ngân Hằng còn đang hoảng sợ không biết từ chối thế nào thì cô gái thứ hai đã được chọn. Bọn chúng lập tức đổ rượu vào những cái ly trên bàn. Rồi hò reo cổ vũ vang dội, lấn át luôn cả tiếng cô ca sĩ trên quầy bar đang cất giọng hát.
- Tôi chịu thua – Ngân Hằng lên tiếng nói, giọng nói không lớn nhưng vẫn có thể từ trong đám đông ầm ĩ nghe ra, tay cô đẩy ly rượu đang chỉa về phía mình.
Cả bọn bỗng im bặt.
- Tôi chịu thua – Ngân Hằng lập lại lần nữa.
- Lí do – Tên Hào nhìn vẻ mặt thất vọng của bạn bè thì cáu gắt kéo tay cô giơ lên về phía hắn hỏi.
- Anh cũng biết, em không biết uống rượu, trước sau gì cũng thua, vậy thì cần gì phải thi. Để cho cô gái khác vào thay sẽ không làm mất hứng thú của mấy anh – Ngân Hằng khôn khéo nói.
Tên Hào nhìn cô thật lâu mới hất đầu về phía chiếc bàn đối diện nói:
- Là không uống được hay là sợ bị thằng nhóc kia đánh giá.
Ngân Hằng nghe hai từ “ thằng nhóc “ mới ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Lâm Phong đang bị Sơn hải và Bảo Duy giữ lại trước khi cậu nổi điên lao về phía họ.
Ngân hằng còn đang hoang mang nhìn Lâm Phong thì tên Hào đã ôm eo cô tiến thẳng về bàn của ba người kia. Hắn trưng ra nụ cười đáng ghét hỏi ba người:
- Tao đã dặn bảo vệ không cho ba thằng tụi bây vào đây rồi. Vậy mà tụi bây vẫn có thể vào được. Có nên khen ngợi tụi bây hay không ta.
Ngân hằng trừng mắt nhìn tên Hào, hóa ra hắn đã biết ba người bọn họ đi theo hắn. Là hắn cô tình bày trò chơi này, sau đó nhẫn tâm giẫm đạp cô trước mặt Lâm Phong.
Đúng là đê tiện.
- Thằng khốn…- Lâm Phong bực tức mắng.
- Thằng khốn là như thế này à – Hắn mĩm cười ôm hôn lên môi Ngân Hằng một cái.
Ngân Hằng tức giận đẩy hắn ra, tay cô giơ lên cao muốn tát thẳng vào bộ mặt đểu giả của hắn để thỏa sự sức giận nãy giờ của cô. Nhưng cánh tay giơ lên cao đã run run bỏ xuống, Ngân Hằng cắn môi chịu đựng.
- Bốp….
Lâm Phong vùng thoát khỏi tay hai người bạn, giáng một cú đấm vào bụng của tên Hào, khiến hắn ta va vào một cái bàn rồi ngã lăn xuống sàn nhà. Chai rượu trên bàn, cũng hất văng lên bay đập vào cô ca sĩ đang hát. Tiếng hát của cô ca sị bị đứt đoạn thay vào đó là tiếng hét thất thanh của mấy cô gái đi cùng, làm nào động quán bar.
Tên Hào và mấy người bạn của hắn ta tức giận xông vào định đánh nhau với Lâm Phong, Sơn hải và Bảo Duy.
- Đủ rồi – Một giọng nói dứt khoát và mạnh mẽ vang lên ngăn chặn cuộc ẩu đã sắp xảy ra. Tất cả mọi người đang chuẩn bị tránh xa cuộc ẩu đã đồng loạt đứng lại chờ coi tình hình ra sao.
Ngân Hằng quay mặt nhìn người đàn ông đang bận bộ vest sang trọng màu xám, dáng người cao ráo, đầy phong độ đang bước tới. Ông ta chỉ mới ba mươi tuổi mà thôi.
- Hóa ra là anh. Lâu quá không gặp – Tên Hào và mấy người bạn thấy người đàn ông đó đi tới thì vội vàng lên tiếng chào hỏi.
Người đàn ông đó chỉ gật đầu đáp nhẹ.
- Xin chào.
Ông ta liếc mắt nhìn một lượt về phía Lâm Phong, rồi mới quay lại tên Hào nói với hắn:
- Cậu là người lớn, chấp nhất chi tuội con nít. Bỏ qua đi. Đây là quán của bạn anh, coi như nể mặt anh, đừng gây sự.
Tên Hào nghe vậy, bèn liếc Lâm Phong một cái rồi gật đầu.
- Được rồi, nể mặt anh, em không thèm chấp với thằng nhóc này nữa.
Hắn nắm tay Ngân Hằng lôi đi thì người đàn ông đó lên tiếng:
- Cô bé, cô biết hát không?
Tên Hào bèn dừng lại, Ngân Hằng đưa mắt nhìn người đàn ông đó dò hỏi.
- Ca sĩ của quán, đã bị chai rượu va vào, khiến chân cô ấy bị đau, e là khó lòng đứng hát tiếp được. Thay vì uống rượu giúp vui, cô hãy hát một bài đi.
Ngân hằng nhìn người ca sĩ đang đi cà nhắc từng bước từng bước xuống cánh gà sân khấu rồi quay lại nhìn người đàn ông đó, ánh mắt ông ta hấp háy một cái nhìn trầm lắng. Ngân Hằng biết ông ta đang giúp cô bèn gật đầu.
- Được, vậy nhờ cô lên hát thay ca sĩ của quán một bài trong lúc chờ cô ấy vào xem vết thương.
Ngân hằng nhẹ nhàng gật đầu rồi rời tay khỏi tên Hào, cô đưa mắt nhìn Lâm Phong ra hiệu, sau đó tiến lên sân khấu. Dặn ban nhạc bài hát cô sẽ hát xong, cô đứng vào chính giữa sân khấu, bắt đầu chìm vào tiếng nhạc đang nổi lên.
Đến đây thì cả hai chắc sẽ phải dừng lại
Đoạn đường kia ngày mai em sẽ không cùng đi
Chúng ta dù vẫn yêu phải nói câu chia lìa
Bởi duyên phận không cho mình bên cạnh nhau
Nắm tay người rất lâu chẳng biết phải làm sao
Từng buồn vui ngày xưa không dễ phai mờ đâu
Trái tim này khắc sâu những phút giây ngọt ngào
Ánh mắt và nụ cười ấy đã in trong đầu
Ôm chặt người một lần sau cuối, lòng tan nát em cố gượng cười
Chúc cho người ngày mai sẽ luôn luôn yên bình
***********
Ngân Hằng vừa hát vừa nhìn Lâm Phong, ánh mắt cô dưới ánh đèn sân khấu càng đượm buồn hơn.
Giọng cô trầm lắng nhẹ nhàng hòa vào giai điệu buồn thương của bài hát, du dương len lõi khắp quán.
Tất cả mọi người im lặng lắng nghe, một điệu nhạc buồn thay vì điệu nhạc sôi nổi có tiết tấu nhanh. Sự thay đổi này làm cho mọi người bỗng nhiên thổn thức vô cùng.
********
Còn yêu sao phải xa nhau, phải quên bao kí ức một thời
Chắc tại trời không muốn mình được gần nhau yêu nhau mà thôi
Từ đây ta sẽ chia xa, khẽ lau khô khóe mắt nhạt nhòa
Số phận mà, đừng nên khóc, hãy chúc cho nhau câu bình an!
*******
Ngân hằng đưa ánh mắt nhìn Lâm Phong, trên đôi mi dài của cô đã ẩn chứa những giọt nước mắt. Lời bài hát là lời cô muốn nói với Lâm Phong.
Họ dù yêu nhau nhưng số phận rõ ràng là không cho họ bên nhau, chỉ có thể chia tay mà thôi.
*********
Hoài yêu anh, mãi yêu anh, sẽ yêu anh đến suốt cuộc đời
Nếu chọn lại, em vẫn chọn được gặp anh yêu anh mà thôi
Hoài yêu anh, mãi yêu anh, sẽ yêu anh đến suốt cuộc đời
Nở nụ cười chào nhau nhé duyên phận bắt ta xa nhau rồi.
Những giọt nước mắt hòa trên mi của cô cuối cùng cũng chảy xuống, hai dòng lệ khiến cho người nghe xúc động, khiến cho họ cảm giác được nỗi đau thương của đôi trai gái trong cuộc tình kia.
“ Duyên phận ý trời” , duyên số đúng là do ý trời mà ra. Ông trời cho họ gặp nhau, yêu nhau, nhưng rồi ý trời lại nỡ chia cách họ.