Old school Easter eggs.
Đọc truyện
Chương 101: Valentine

Tan học, thời khắc 'ngắc ngoải' của các cặp tình nhân đã đến, như dự tính đã bàn trước của hai kẻ yêu đương chui lủi, Gia Băng khó khăn lắm mới tách được mấy tên cận vệ len lén ra ngoài cổng trường, hồi hộp chờ đợi 'tình lang' của mình

Ôn nhu đưa đôi mắt ngập tràn yêu thương nhìn dáng dấp nhỏ bé trước mặt, Tử Thần đưa tay vén mớ tóc mai không yên phận của Gia Băng, khoé môi cong lên nhẹ.

-Đi thôi! Tôi đưa cậu đến một chỗ.

-Tít!_Ngay khi Gia Băng toan gật đầu đồng ý, tiếng chuông báo tin nhắn vang lên.

Cô nhanh chóng mở tin nhắn đế, là của Kì Như:

‘Hey! Bọn này xử lí được vài anh cận vệ của ngươi rồi còn *phần tin này còn thiếu *

Nghẽn mạng làm Gia Băng không tài nào có thể đọc tiếp phần sau của tin nhắn. Nhưng cô không mấy quan tâm lắm, chỉ cần biết đám vệ sĩ nhỗ nhăng kia đã bị cho một nhát ‘K.O’ nằm bẹt dí không đi nổi là được rồi. Giờ thì cô có thể ở cạnh ai đó mà không cần sợ hãi bất cứ điều gì nữa!

-Sao vậy?

-Không có gì! Chúng ta đi thôi_Gia Băng nhanh nhẹn đút điện thoại vào trong túi. Cô quyết định rồi, hôm nay, cô nhất định sẽ nói điều đó-điều mà cô đáng nhẽ nên nói từ lâu lắm rồi với người này. Mong rằng, hôm nay không phải là ngày cuối cùng cô gặp cậu.

-Ừ!_Tử Thần dịu lòng gật đầu một cái, toan nắm lấy tay Gia Băng hoà vào dòng người như hội.

Thì bỗng, đằng xa có người nào đó đang gọi tên cô rất to, dường như đang hét thì đúng hơn.

Càng ngày âm thanh đó càng gần và càng rõ ràng từng câu, từng chữ một.

-Cô chủ! Cô không được đi!_Hai người con trai mặc đồng phục P&P co chân chạy đập ngay vào mắt Gia Băng không thương tiếc cùng tiếng gọi lạnh mang tính cảnh cáo gắt gao.

-Họ ….không phải họ…_Giật mình trợn mắt nhìn hai thân ảnh đằng xa kia đang dần lộ rõ tướng tá, Gia Băng run rẩy bật thành tiếng, luống cuống mò vào túi mở tin nhắn trong lúc cấp bách đã được gửi tới.

‘Hey! Bọn này xử được vài anh cận vệ của ngươi rồi, còn 2 tên điển trai suốt ngày kè kè ngươi thì bọn ta bó tay, đấu không lại. Ngươi tự xử nghe!! Bảo trọng!”

Đọc xong cái tin nhắn đến muộn, Gia Băng giương mắt nhìn khoảng cách của mình và hai người kia đang được thu ngắn dần, thất kinh túm vội lấy tay người bên cạnh vụt chạy vào trong đám đông nhộn nhịp.

Cắm đầu cắm cổ chạy một lúc đến bở hơi tai, Gia Băng kéo người kia vào con hẻm nhỏ trên đường rồi dừng lại, thở phì phò như muốn đem hết không khí nhét vào trong cuống phổi.

-Xin lỗi! Cô có thể thả tay tôi ra được không?_Người bị Gia Băng nắm tay bỏ chạy nhìn bộ dạng thảm hại của cô đến no chán rồi mới lên tiếng, tay kia không ngừng vuốt mái tóc đầy keo bóng nhoáng của mình mà than vãn_Con gái thời nay bạo thật đấy, thấy thích ai là cứ xông tới nắm lấy tay người ta tuốt, thật khiến người khác phải xoa cằm suy ngẫm.

Đưa đôi mắt kinh ngạc nhìn người có chất giọng 90% gay trước mặt, Gia Băng vô tội hỏi

-Anh là ai???
-Này cô! Cô đang đùa với tôi đấy à? Đã chủ động nắm tay người ta rồi còn làm bộ làm tịch hỏi nữa sao? Cô không thấy da mặt mình dày à?_Nheo mắt nhìn Gia Băng hết sức bất mãn, 'ông anh keo vuốt' thao thao bất tuyệt một tràng dài, có vẻ rất tự tin về bản thân mình_Mà không sao, người dung mạo hoàn mĩ tài năng xuất chúng như tôi, được con gái chủ động làm quen như cô không phải ít nên tôi cũng phần nào có thể hiểu được. Chỉ là tôi muốn khuyên cô đừng giả vờ vô tội nữa . Tự làm tự chịu đi.…Mà trông cô cũng không tồi, nếu cô muốn, tôi có thể cho cô một danh phận, thế nào?

Thiếu tí nữa bị máu xộc lên não làm cho tắc thở mà chết, Gia Băng nắm tay thành quyền cố gắng kiềm chế.

Một lát sau khi nghiêm túc suy nghĩ lời đề nghị của anh ta, Gia Băng ngẩng đầu, đôi mắt to tròn hết sức phô trương nét ngây thơ bẩm sinh của mình, non nớt nói:

-Nhưng mà, bố mẹ tôi bảo không được lấy người đáng tuổi làm cha mình, nếu không sẽ phải ở goá…

-Hả?_Anh chàng kia tròn mắt há hốc mồm nhìn Gia Băng, không biết xấu hổ đưa tay ngoái ngoáy lỗ tai e ráy phải biết_Cô nói lại đi ,tôi hình như nghe lầm một vài chỗ.

-Tôi muốn nói là...cha tôi không cho lấy người vừa già vừa xấu vừa thần kinh vừa dở hơi..._Ra sức hét lớn vào màng nhĩ người kia khiến nó rung với tần suất vô cùng lớn, Gia Băng hung hăng giẫm mạnh vào chân 'ông anh keo vuốt' rồi vọt đi, không quên bồi thêm_Chú à, cha cháu còn trẻ hơn chú nhiều, lần sau gặp lại cháu rất mong được gọi chú một tiếng ‘ông ơi’.

Thoát khỏi móng vuốt anh chàng sinh viên có chứng tự tin vào bản thân quá mức, Gia Băng ngay lập tức đảo mắt lia đi khắp nơi để tìm nửa kia, chân vô thức quay về lối cũ.

Nhưng, tìm người trong đám đông lẫn lộn ngập đường thế này, thật sự còn khó hơn chơi Mario nữa, người cô cần tìm thì chẳng thấy đâu, trong khi đó các cặp tình nhân tạp nham, tình tứ bên nhau như muốn trêu người thì đã nhiều lại càng nhiều.

Đương buồn não ruột định chộp điện thoại gọi cho ‘người thân’, một bóng dáng cao lớn quen thuộc từ phía xa xa đập vào đáy giác mạc của Gia Băng, làm thần kinh ủ rũ như nhà cháy của cô nhanh nhạy phán đoán đấy là người cần tìm.

Không do dự Gia Băng cúi đầu cúi cô lướt qua đám người cùng xe cộ nhặng nhịt trên đường để đến bên cạnh Tử Thần.

Nhưng khi cô chưa kịp thu hẹp khoảng cách giữa họ được một phần tư quãng đường thì chợt, một tiếng va chạm lớn của sắt vang lên ầm ĩ, khói mịt mùng nhanh chóng bao trùm một mảng không gian phía xa, thân ảnh trong tầm mắt cô biến mất.

Người xung quanh Gia Băng bắt đầu chạy về hướng cô đang định đến, rối rít gọi nhau, xuýt xoa, một số người cầm điện thoại gọi cho cảnh sát và bênh viện

Có tai nạn! Lúc nãy Tử Thần cũng ở bên đó, lẽ nào…

Ý nghĩ này vữa loé lên làm Gia Băng hoảng hốt cực độ. Co phong trào chạy đến đám đông náo loạn.

Người xem bủa vây hiện trường xung quanh nhiều không kể xiết, Gia Băng thân thể khiêm tốn mấy cũng khó lòng vượt qua mà không máu chảy tương tàn.

Quẫn bách cùng tò mò ập đến lên tới cùng cực, Gia Băng đánh liều dùng sức hét lớn.

-Tránh ra! Tôi là người nhà kẻ bị thương!!!
Gia Băng không thể ngờ lời nói của mình hiệu nghiệm đến thế, ngay khi nói xong, đám người kia bỗng dưng hẹn nhau im lặng, quay mặt nhìn cô đầy nghi hoặc rồi tự dộng dẹp riêng một lối cho cô bước vào.

Đứng trước “hiện trường án mạng” Gia Băng sững người cứng đờ, khoé miệng giật giật liên hồi không thôi.

Màu máu đỏ thẫm trám lấy ánh nhìn của cô, ép hơi thở dần lạc mạch.

Thật đáng sợ!!! Gia Băng đưa tay bưng miệng, toàn thân bất giác run lên lạnh toát.

Một con mèo tội nghiệp đang thoi thóp bên cạnh vũng máu nhơ nhớp, ánh mắt bi thương động nhẹ chiếu lên người “tự xưng là người thân” của mình rồi nhắm ra đi, như phần nào an ủi cho cái kiếp con mèo bần hàn.

-Nếu sợ…thì đừng nhìn…!_Một bàn tay to lớn choán lấy tầm mắt Gia Băng che khuất đi mọi hình ảnh lọt vào mắt cô, hơi thở nhẹ cùng giọng nói ấm áp phả nhẹ bên tai phải của cô, đều đều.

Trái tim Gia Băng bỗng nhẹ bẫng hơn nhiều…

Ra là không phải, không phải…thế mà trong khoảnh khắc cô lại gần như nghẹt thở, gần như muốn chết đi khi ngây ngốc nghĩ con mèo kia là cậu ấy.

Đúng là hại chết tim can được mà.

Khi hơi thở Gia Băng dần bình ổn, đều hơn trước, Tử Thần mới rời tay khỏi mắt cô, chậm rãi bước đến con mèo nhỏ tội nghiệp cứng lạnh dưới đất, đưa hai tay cẩn trọng bế nó lên. Trước sự kinh ngạc của mọi người xung quanh, cậu đưa nó đến trước mặt Gia Băng, không biết ngượng nói một câu khiến mọi người hết thảy nổi da gà, da vịt.

-Vợ à, chúng ta đem ‘con nuôi’ đi mai tang thôi!

-Hở?!_Gia Băng đơ não, khoé môi giật giật mấy cái.

-Đi theo anh nào!_Tử Thần mỉm cười, cúi xuống, trước bàn dân thiên hạ hôn nhẹ lên trán cô một cái dỗ dành…_Đừng buồn nữa!!

Gia Băng vốn định mở miệng chống chế “tôi đâu có buồn!” thì bất giác bị ánh mắt tán thưởng của mọi người trút lên vai thành gánh nặng khó dời bỏ. Vì thế, cô đành ngoan ngoãn bước theo ai kia đến nghĩa trang động vật trung tâm để mai táng 'con nuôi'.

-Mẹ nuôi nói gì với con nuôi đi chứ!!_Sau khi đắp xong huyệt cho đứa 'con nuôi' mới nhận, Tử Thần đứng bên thúc Gia Băng, khoé môi cong lên giễu cợt…

Trợn mắt liếc xéo Tử Thần một cái, Gia Băng ngồi xuống cạnh nấm mộ nhỏ, trên môi nở rộ nụ cười bất lực dịu dàng. Cô mơ hồ vuốt tay lên tầng đất xốp mềm trên mặt mồ, ánh mắt có chút mơ màng miên mang như đang nghĩ ngợi gì đó, nói:

-'Con nuôi' à! Nói ra điều này e không phải với 'con', nhưng những điều 'mẹ' nói, chính là những điều xuất phát từ lòng 'mẹ' lúc này. Khi biết 'con' là chủ nhân của vũng máu ấy, 'mẹ' đã rất vui, thực sự rất vui. Chắc con nghĩ, 'mẹ' tàn ác lắm phải không? Nhờ 'con', 'mẹ' mới phát hiện ra một điều, một điều cực kì lớn mà tưởng chừng 'mẹ' đã quên bẵng đi. Đó là…_Thở dài như muốn 'tống khứ' hết nỗi lòng đè nén bên trong ra ngoài, Gia Băng ngẩng mặt giương đôi mắt long lanh ngập tràn ý cười nhìn Tử Thần cũng đang trầm tư nhìn mình. Cô đứng dậy, rất nhanh bước tới gần cậu hơn, nụ cười trên môi bao hàm vô vàn hạnh
phúc và vui sướng_…Đó là, 'mẹ' không thể thiếu sống mà thiếu một 'ông chồng' hoàn mĩ như 'cha con' được, không thể cười khi không có 'ông ấy' đó ở bên chia sẻ, không thể khóc vì chính 'mẹ' không thể tự làm mình khóc nhiều như 'ông ấy'. Và lớn hơn, 'mẹ' biết, 'mẹ' thực sự yêu 'ông ấy' rất nhiều , rất…rất nhiều…

Hai đồng tử ấm nóng của Tử Thần khẽ xao động, cơ mặt cậu như bị không khí lạnh xung quanh làm đông lại, cứng ngắc…

-Lăng Tử Thần, nghe cho rõ đây..._Gia Băng hít một hơi thật sâu lấy dũng khí_Tôi...yêu...cậu.

-Cậu…cậu có thể nói lại…được không? Tôi không nghe rõ_ Tử Thần đơ lưỡi, khó khăn lắm mới thốt lên thành lời.
-Tôi…_Gia Băng thoáng chốc bối rối, cô ngượng ngập đỏ bừng mặt, lúc lâu mới hít thở sâu thêm lần nữa, nhắc lại_…Tôi nói…Tôi yêu cậu…

-Nói lại lần nữa đi_Mặt Tử Thần căng lên vẻ rất trầm trọng, cậu ghé tai như muốn nghe lại thêm lần nữa.

-Tôi...tôi nói tôi yêu cậu..._Gia Băng giờ như không nhẫn nhịn được nữa, mặt đã hoá thành quả gấc chính cây từ lúc nào không hay.

-Lạ thật, giọng cậu là giọng muỗi kêu sao? Tôi không nghe thấy gì hết! Nói lại đí!_Tử Thần nhíu mày khó hiểu, nhìn Gia Băng đầy bất lực.

Đến lúc này, Gia Băng thực sự điên lên rồi. Cô khó khăn lắm mới có được dũng khí để nói yêu người ta, vậy mà xem đi, sao người ta dám không nghe thấy đến những mấy lần liền như thế chứ. Đáng nhẽ lúc mua quà Valentine cô phải mua máy trợ thính cho cậu ta mới đúng.

-TÔI NÓI...TÔI YÊU CẬU...!!_Hét lên thật to đến mức một vài người thưa thớt trong nghĩa trang đang nghiêm túc cúng vái cũng phải giật mình đánh rơi đồ, Gia Băng thở hắt, mặt đã vằn đỏ nhìn khuôn miệng đang cong lên giảo hoạt của Tử Thần, sững người.

-Xin lỗi, tôi hoàn toàn không nghe cậu nói gì cả?_Tử Thần tỉnh bơ thản nhiên đưa tay xoa xoa vành tai.

-Đáng ghét, go to the hell!!_Chắc mẩm nãy giờ mình đã bị lừa, Gia Băng sôi máu, nắm tay thành quyền rồi rất nhanh xông về phía Tử Thần, định bụng sẽ cho cậu một đi không trở lại.

Nhưng, kẻ đã được phong cho là kẻ thù của Gia Băng thì nhất thiết không phải là người dễ đối phó. Vì thế, khi Gia Băng xuất chiêu, đấm quyền đã bị kẻ kia nắm lại, tiện đường lôi cô vào lòng ngực cậu.

Một nụ hôn ấm áp có chút đói khát ập đến môi Gia Băng ngay sau đó, khiến toàn thân cô rơi vào trạng thái bị động, bủn rủn chân tay.

-Này!...đồ...đồ tồi...thả...thả tôi ra!_Rên rỉ thành tiếng, Gia Băng bất mãn đấm thùm thụp vào lòng ngực Tử Thần.

-Xin lỗi...tôi không nghe thấy cậu nói gì cả!_Tử Thần ngưng hôn, ném một câu vào mặt Gia Băng rồi tiếp tục công cuộc 'chống giặc đói' suốt mấy ngày nay.

Rất lâu sau đó, khi đã thoả mãn đạt được mục đích bước đầu của mình, Tử Thần mới lưu luyến thả môi ai kia ra khỏi vòng kìm giữ của mình rồi lôi cô ra khỏi nghĩa trang:

-Đi thôi...chúng ta còn có việc phải làm.
Chương 102: Kết thúc là khởi đầu

***
-Nhà thờ sao?? Cậu có chắc cái thông tin này đảm bảo hơn thông tin lần trước cậu cung cấp cho tôi lúc cô ấy ở Hàn Quốc không?_Nhíu mày ảo não, Kì Thiên nhìn đống giấy tờ chất cao như núi trên bàn làm việc thở dài một tiếng, nghi hoặc hỏi.

-Vâng, lần này rất chính xác! Tôi nghe nói người Lăng Gia mấy hôm nay hầu như đều túc trực ở đó ghê lắm! Còn nữa, lúc tới thám thính, tôi bắt gặp người Lâm Gia, biểu hiện họ cũng rất mờ ám y chang tôi vậy!_Người đầu dây.tận tình thông báo, nói chắc như đinh đống cột.

-Người của Lâm Gia sao?_Khẽ nhíu mày sâu, Kì Thiên gõ gõ đầu bút bi xuống bàn làm việc, đăm chiêu nghĩ ngợi.

-Vâng! Ngài còn cần gì nữa không?

-Không cần! Cậu cứ tiếp tục theo dõi động tĩnh ở nhà thờ là được_Nói đoạn, Kì Thiên không cho người kia lằng nhằng gì thêm, ngắt kết nối. Anh nghĩ ngợi gì đó một lúc rồi tra vào danh bạ, nhấn gọi một số máy khác.

-Kì Thiên?_Đầu dây bên kia vừa bắt máy đã gọi tên người đầy dây với giọng điệu đầy kinh ngạc, cứ như thể, đây là lần đầu tiên họ gọi điện thoại cho nhau vậy.

-Xem ra, nhóc không vất số điện thoại của anh đi nhỉ?_Kì Thiên mỉm cười bỡn cợt.

-Hừ...Anh muốn nói gì thì nói nhanh đi, tôi không rảnh tám chuyện với anh!_Người bên kia khi đã xác nhận rõ người gọi là chủ nhân của cái tên hiển thị trên màn hình điện thoại liền cộc cằn đáp, có vẽ cũng đang khẩn trương làm việc gì đó.

-Cậu biết...Tử Thần đang làm gì đó ở nhà thờ Thiên Chúa, đúng chứ?_Không do dự nữa, Kì Thiên vào thẳng vấn đề đang nhức nhối ruột gan của người bên kia, hết sức nghiêm túc hỏi.

-Sao...anh biết?_Người bên kia trầm mặc một hồi rồi lên tiếng nghi hoặc_Chẳng nhẽ, người của anh cũng đang ở đó?

-Ra là cậu giống tôi...cũng không thể buông tha được..._Kì Thiên mỉm cười nhẹ, ánh mắt dõi vào một khoảng không vô định nào đó, bất chợt đề nghị_Chúng ta bắt tay hợp tác đi, được chứ?

-Hợp tác?

-Mật thám của tôi thông báo, giữa Tử Thần, Gia Băng và 'bố chồng tương lai' của một trong hai cũng ta có giao ước, hình như là, bọn họ chỉ được ở riêng với nhau vào Chủ Nhật, nếu phạm giao ước, Gia Băng có thể sẽ bị đưa đến Newyork trong 2 năm. Tôi nghĩ chúng ta cũng cần có 2 năm để làm Gia Băng thay đổi ý định, cậu nghĩ sao?

-Ý anh là?

-Hôm này là Valentine chắc chắn Gia Băng và Tử Thần đang gặp nhau. Tiếc là, hôm nay không phải là Chủ Nhật, bọ họ không được phép làm điều đó, phải không? Theo tôi suy đoán, rất có thể 2 người họ sẽ đến nhà thờ đó. Tuy lực lượng Lăng gia rất đông, nhưng nếu 2 chúng ta hợp sức lại cũng rất dễ dàng dẹp được 'chướng ngại vật'. Đến lúc đó, chúng ta sẽ bắt 2 kẻ trái lệnh đó về 'quy án' và rất có thể, hình phạt sẽ được thiết lập, thế nào?

-Ý anh, anh muốn hợp tác với tôi?

-Đúng vậy, cậu không thấy chúng ta để yên như thế quá lâu sao?

-Được, Hạ Kì Thiên, tôi hợp tác với anh.

-Tốt lắm, Khải Phong, đã đến lúc những con hổ rình mồi phải hành động!

Ánh mắt Kì Thiên trong ánh nắng heo hút bắn lên thật qủy dị, như sắc sử thực hiện một âm mưu lớn nào đó!

***
Sau khi ra khỏi trung tâm trong bộ dạng co ro vì lạnh, Gia Băng bị ai đó 'vận chuyển' nhà thờ Thiên Chúa ngay lập tức.

Tuy có hơi nghi hoặc trước những gì đang diễn ra, nhưng nhanh chóng Gia Băng gạt phăng nó đi ngay. Bởi lẽ, cô đến đấy, theo như lời Tử Thần nói là để gặp lại những người bạn cũ trên đảo Hawai năm xưa.
Tử Thần đã không nói dối cô, quả thật, cô đã gặp được họ.

Mỗi người lớn lên đều mang một vẻ khác nhau, nhưng họ đều chững chạc, phong độ và thành công hơn lúc trước nhiều.

Trong không khí mừng mừng tủi tủi, một cậu bạn trước kia rất nghe lời mẹ giờ là chủ tịch của chuỗi viện dưỡng lão lớn nhất châu Á nổi khùng đề nghị chơi lại trò 'cô dâu, chủ rể' năm nào.

Dù muốn hay không, Gia Băng vẫn phải đưa tay bóc thăm làm cô dâu đầu tiên và đúng là có chết cô cũng không thoát nổi kiếp cô dâu.

Gia Băng là cô dâu, đương nhiên người nào đó sẽ làm chú rể không cần phải bàn cãi nhiều.

Thế là, kịch bản cũ lặp lại, Gia Băng nắm chặt tay Gia Lâm-thằng em út đáng đánh đòn không biết từ lúc nào đã đứng thù lù trong nhà thờ chờ cô như thể nó biết cô sẽ làm cô dâu và cần có người thân dẫn vào lễ đường vậy. Hai người cô chậm rãi tiến về phía Tử Thần đang chờ cách đó không xa, vẻ mặt tươi cười nhìn cô đầy mong chờ.

Đặt tay lên bàn tay to lớn, cảm nhậu hương vị ấm áp toả ra từ cơ thể của Tử Thần, Gia Băng cảm thấy căng thẳng thật sự. Trái tim cô đập loạn reo mừng, người cô như bị sung sướng làm cho nhũn mềm, suýt ngồi phục xuống đất.

Cha sứ đứng trên bục trước mặt Gia Băng không ai khác là cậu nhóc cháy bỏng ao ước làm cha sứ lúc nhỏ, nghe nói giờ làm cha sứ rửa tội cho mafia. Ngay khi thấy 'cặp vợ chồng trẻ' đã đứng ngay ngắn, cậu chàng liền mở quyển sách dày trên tay, liến thoắng đọc một tràng dài trên trời dưới biển. Khi calo đã cạn, miệng đã mỏi, cậu chàng liền đưa mắt nhìn về phía Tử Thần, đều giọng hỏi:

-Lăng Tử Thần, con có nguyện đời này kiếp này chung thủy, sống đến đầu bạc răng rụng với người phụ nữ nhan sắc có hạn, thủ đoạn vô biên, ưu điểm có một mà khuyết điểm có thừa này cho dù mắt mù tai lãng, cho dù cuộc sống sau này sẽ là một chuỗi cực hình tinh thần như địa ngục không?

-Con đồng ý..._Tử Thần quay đầu nhìn Gia Băng mặt đen lại, khói bay mịt mù cùng mùi khét nồng nặc, mỉm cười gật đầu.

-Hàn Gia Băng, con có...

-Không cần dài dòng đâu ạ, cô ấy đồng ý!_Không để cha sứ kia nói nhiều nữa, Tử Thần chêm vào, đồng thời thay Gia Băng trả lời.

-Ai...ai...nói...tôi không đồng ý!_Gia Băng thẹn quá hoá giận, nhất mực lắc đầu nhưng lời nói của cô lúc này chả có diễm phúc lọt vào tai ai cả vì tiếng vỗ tay rầm rầm có âm lượng lợi hại hơn nhiều.

-Được rồi, trao nhẫn!_Cha sứ bất lực tuyên bố.

Ngay lúc Gia Băng muốn mở miệng bảo không có nhẫn, Tử Thần đã đưa tay cầm lấy mặt dây chuyền to bự trên cổ cô, nhẹ nhàng tách nó ra thành hai mảnh.

Một chiếc nhẫn mặt kim cương lấp lánh với kiểu dáng tinh xảo hiện ra, rơi vào lòng bàn tay Tử Thần. Theo đó, cậu nắm lấy tay Gia Băng, đeo nó vào ngón áp út của cô.

Quá đỗi bất ngờ, Gia Băng bần thần nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay mình, mặt đỏ lựng, vui mừng không thể nói được gì mà im lặng đeo chiếc nhẫn còn lại vừa được lấy ra từ mặt dây chuyền y hệt trên cổ Tử Thần đeo vào ngón áp út của cậu.

-Bây giờ, hai con chính thức làm vợ chồng, có phúc cùng hưởng có hoạ cùng chịu_Cha sứ nhẹ giọng tuyên thệ, cũng vui thay vì lần đầu tiên làm chủ hôn mà mĩ mãn như vậy_Hai con được phép hôn nhau!

Tiếng vỗ tay, tiếng reo hò náo nhiệt xung quanh vang lên thúc giục.

Gia Băng tròn mắt nhìn Tử Thần, khẽ nhón chân đặt một nụ hôn lên môi cậu.

Đương lúc Tử Thần đang định đáp trả, cánh cửa nhà thờ tàn bạo bật mở, hai thân ảnh nghênh ngang khác trịnh trọng bước vào trong ánh mắt kinh ngạc của 'quần chúng'

-Cha sứ, đáng nhẽ cha phải hỏi ai không đồng ý cuộc hôn nhân này nữa chứ? Ăn bớt như thế thật không có đạo đức nghề nghiệp_Ra vẻ khó hiểu, Khải Phong tròn mắt thắc mắc, ánh nhìn lia đến cặp 'cô dâu chú rể' đang sững sờ nhìn mình_Tôi và Hạ thiếu gia đây không đồng ý thì tính sao nhỉ?
-Đúng vậy, Gia Băng, hình như, cha em phản đối cuộc hôn nhân này thì phải, ông ấy...rất tức giận đấy_Kì Thiên đứng cạnh tỏ vẻ lo âu nói_Xem ra, em phải về Newyork một chuyến rồi.

Ngay sau câu nói hàm ẩn của Kì Thiên, một đám người súng ống đầy mình chạy vào, phong toả mọi ngóc ngách của nhà thờ, nồng súng trên tay họ đều không ngần ngại hướng về phía Gia Băng và Tử Thần.

-Để xem năng lực của hai người ra sao đã!_Tử Thần lúc cùng cực vẫn không hề sợ hãi đáp trả.

Bên cạnh cậu, những người bạn từ trạng thái im lặng không động đậy bỗng cựa mình, cũng lôi ra đủ loại súng ngắm về phía 2 vị khách không mời.

Valentine hôm ấy, sặc mùi thuốc nổ.

Trang truyện đã khép lại nhưng không có nghĩa chuyện tình của những con người nhiệt huyết bên trong kết thúc. Xin hay để cho họ được sống mãi trong lòng bạn, như một người bạn tâm linh tri kỉ.

Bước đường tương lai của họ như thế nào giờ không còn nằm trong tay tôi nữa, nó nằm trong tâm khảm của các bạn. Xin cảm ơn đã độc và cảm nhận
Hết!
(Bạn đang đọc truyện tại VipTruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ)
Ngoại truyện 4: Sợ - phần 1

Trong cuộc đời, bạn sợ nhất điều gì? Có lẽ, khi hỏi điều này, bạn sẽ có khoảng 30 giây suy nghĩ và 10 giây trả lời như trong "Chiếc nón kì diệu", nhưng đối với một người như Tử Thần, cậu sẽ trả lời ngay lập tức.

-Tôi sợ nhất câu nói ấy của vợ tôi...

-Câu nói gì? Xin ngài nói rõ hơn được không?_Cô nàng MC với đường cong chuẩn tò mò nói, đôi mắt chớp chớp có vẻ kỳ vọng quá trớn.

-Đó là "Chồng! Vợ có thai rồi!" cùng biểu hiện tận thế của cô ấy_Trong chương trình 'The man of yeah', Tử Thần thành công dành được vô vàn ánh mắt đồng cảm của cách X-man trên thế giới, từ ăn mày đến tổng thống, từ thợ chui ống đến phi hành gia trên mặt trăng.

Không phải Tử Thần sợ sau khi sinh con, Gia Băng sẽ xấu xí và già đi, mà thứ cậu luôn trốn tránh chính là diễn biến, kết quả và ý nghĩa của đứa con sắp ra đời.

8 năm, kể từ lúc 'bắt cóc' Gia Băng trên bục nhận giấy tốt nghiệp 'tống' đến phường xin giấy đăng kí kết hôn đến giờ, Tử Thần đã có 3 đứa con, hai trai một gái. Từng ấy, đã đủ làm cậu khiếp sợ gạt đi ước mơ con đàn cháu đống thuở nào.

Tại sao ư? Bạn sẽ biết...

'Chiến sự' sinh nở Tử Lạc:

Đó là vào một mùa đông lạnh run người, tuyết rơi đầy trời ở Newyork 8 năm trước, lúc Tử Thần đang diễn thuyết một phần mềm cậu cùng bạn bè trong nhóm sáng chế, Gia Băng-đang học khoa văn trường đại học XYZ cách đại học công nghệ thông tin của cậu 2 con phố-đột ngột chạy xộc vào hội trường.

Trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, cô hộc hằn bước về phía cậu, mắt đen mở to, trừng trừng nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống bất kì ai.

Tử Thần phút chốc chột dạ, cả bài diễn văn đột ngột tắc nghẽn.

Gia Băng không nói nhiều, thình lình vung tay, hạ một bạt tai lên má Tử Thần.

Hội trường phút chốc lặng yên như tờ, so với việc để giảng viên dẹp loạn hiệu quả hơn nhiều.

Đầu Tử Thần vì cái tát hơn nghiêng về phía sau, gò má đỏ bừng một mảng, đôi mắt đen luôn tinh nhạy giờ đây sững sờ căng phồng, như thể quá kinh ngạc trước những gì mình lĩnh phải.

Lúc đó, Tử Thần còn ngây thơ kiểm điểm trong thâm tâm xem, rốt cuộc mình đã làm gì khiến bà xã tức giận đến mức ấy, chỉ là, cậu không ngờ...sự việc không đơn giản như cậu tưởng...

-Đau à nha!

-Ừ! Đau đấy, in cả giấu tay thế kia mà, vợ đại ca công phu quá thâm hậu

Bên cạnh hai người đã xuất hiện vài tiếng xì xào nhỏ, rõ nhất là đám cậu em trong nhóm công nghệ thông tin của Tử Thần. Gia Băng trừng mắt nhìn họ một cái, ghi nhớ nhân dạng sau này 'chỉnh' rồi thẳng mắt nhìn chồng, nghiến rắng nghiến lợi nói:

-Ngươi...nhất định phải giải thích rõ ràng với ta...tại sao lại thế này!_Quân tử động khẩu không động thủ, Gia Băng là con gái, khẩu không những động mà còn phối hợp cả thủ. Tay lại vung lên, một đường ném cái que nhựa màu trắng vào người Tử Thần.

Tử Thần loạng choạng chụp lấy, rất nhcậu trố mắt nhìn hai vạch màu đỏ bên trong, thật lâu mới thốt nên lời:

-Em...em có thai!

-Đúng vậy...và giờ bà đây đang rất muốn giết người...đi!_Gia Băng không phủ nhân, lưu mcậu đáp một tiếng rồi túm lấy tay Tử Thần hùng hồ kéo đi, chẳng thèm quan tâm cuộc hội thoại của mình đã bị micro trên tay Tử Thần 'bán rẻ'.
Ngày hôm sau, cả Lăng gia lẫn Hàn gia trở nên hỗn loạn, không phải ăn mừng vì việc sắp được bồng cháu, mà là cấu xé lẫn nhau trả thù rửa hận.

-Ông tính thể nào hả? Tôi muốn Gia Băng nạo thai ngay lập tức!_Tiếng Hàn lão gia vang lên trầm thấp, rất có uy lực làm rung mấy cọng râu trên cằm Lăng lão gia.

Về thân phận, bên Lăng lão gia có vẻ yếu thế, nhưng nếu xét về phương diện thông gia, hai bên bình đẳng, vì thế, ông ta cũng không nhún nhường, mắt trợn trừng, râu vểnh ngược, cộc cằn đấu mắt với Hàn lão gia:

-Ngài nói cái gì thế, đưa bé đâu phải chỉ là cháu của riêng tôi, nó là cháu ngoại của ngài, sao ngài có thể bảo nạo là nạo chứ! Hơn nữa, hai đứa cũng đã kết hôn đượe gần 7 tháng, có con là chuyện bình thường!

-Nhưng Gia Băng nó còn là sinh viên!

...

Đoạn hội thoại này cứ kéo dài nham nhảm vào những ngày kế tiếp ở ngôi nhà nhỏ của Tử Thần, kéo theo đó là sự sút giá, tăng giá chống mặt của cổ phiếu Lăng gia cùng Hàn gia, khiến cậu thực sự muốn phát điên lên. Cũng may, nghĩ đến ai đó và đứa con sắp chào đời, cậu nhẫn

Như hầu hết các bà mẹ trên thế giới này, Gia Băng lúc mang thai hay thèm ăn vớ vẩn, thường xuyên hành Tử Thần nửa đêm đi mua đồ, về lại thấy nhân sự nằm ngủ khò khò hết sức mất hình tượng. Đặc biệt là ngày hôm ấy:

-Tử Thần..._Nửa đêm, Tử Thần đang vùi đầu ngủ, chợt nghe tiếng nói nhỏ nhẹ của Gia Băng văng vẳng bên tai. Ai theo bản năng mắt nhắm mắt mở nhìn cô, chưa kịp nói gì đã bị người vỗ một cái thật mạnh vào má.

-Lăng Tử Thần! Còn không chịu dậy, ta bị con người hại sắp đói chết nè, mau mua đồ cho ta ăn!_Gia Băng vận hết tốc lực lay mạnh người Tử Thần.

-Từ từ!_Tử Thần theo bản năng quơ tay, xui xẻo sao lại chạm phải ngực Gia Băng.

Toàn thần Gia Băng đột ngột hóa thạch, cầu vai khoa trương run lên, cơ mặt căng cứng. Rồi, không nói không rằng, cô co chân, đá mạnh một phát vào người Tử Thần, khiến cậu lăn một vòng nhưng heo nướng 'hạ cánh' xuống sàn nhà.

-Lăng Tử Thần, ngươi được lắm, dám sàm sỡ con gái nhà lành, hôm nay ta đem thằng con ngươi cùng ngươi vào sinh ra tử một trận_Nói đoạn, Gia Băng hung hẳn nhảy xuống giường, ngồi đè lên người Tử Thần, ra sức nhéo nhéo vào da thịt cậu.

Tử Thần cũng không chịu yếu thế, vật ngược lại Gia Băng một cái, chiếm thế thượng phong. Cậu toan đưa tay chọc buồn, thì Gia Băng bỗng ôm bụng nhăn mặt, vừa thở dốc vừa kêu lớn.

-Tử Thần chết tiệt, ngươi muốn giết vợ giết con ngươi à? Mau đưa ta đến bệnh viện....

Tử Thần thoáng rùng mình. Gia Băng lúc ấy đã túm lấy tóc anh, vừa khóc vừa thét, phải biết, nhờ chuyện đó mà cậu đã mất hết mấy ngày không dám ra ngoài vì tự dưng trên đầu mất một mảng tóc kha khá.

Sau vụ động thai khí, Tử Thần triệt để bị 4 ông bà già biến thành 'cún hoang', một chút cũng không cho lại gần Gia Băng, thêm nữa bị cách li, Đàng Ngoài Đàng Trong tách biết theo mục đích chính đáng 'Bảo vệ đứa nhỏ an toàn chào đời'.

9 tháng 10 ngày trôi qua, Gia Băng theo lịch sinh nở, nhưng Tử Thần lúc ấy lại bận tham gia triển lãm công nghệ ở Nhật Bản, nên cậu chẳng thể tham dự, có điều lại chẳng thoát được ma trảo của vợ:

-Tử...Thần...ngươi...A A!!_Vừa nói vừa hét, Gia Băng thở hồng hộc ghé sát miệng vào điện thoại, ánh mắt trợn trình nhìn màn hình đen kịt như muốn thiêu đốt nó.

-Nào...hít sâu và rặn đi nào!_Bác sĩ đỡ đẻ ngao ngán nhìn Gia Băng một cái, nhanh giọng đốc thúc.

Gia Băng ngoan ngoãn hít sâu rồi căn răng rặn, không quên rít mấy tiếng nói với người đang ở đầu dây 'chiến tuyến'
-Tử Thần...sao ngươi dám để ta sinh con một mình! Ngươi mà vác mặt về đây ta...

Rồi, giọng Gia Băng im bặt. Bên kia Tử Thần cũng sốt ruột gọi...nhưng không có ai trả lời...

-Lăng thiếu gia, con trai!_Bà bác sĩ đỡ đẻ vui mừng ôm đưa nhỏ sau một quá trình nghe mẹ mắng cha không chịu nổi chui tọt ra ngoài đến gần chiếc điện thoại, hô hào nói.

-Tôi không quan tâm đứa nhỏ, vợ tôi sao rồi!_Tử Thần gấp gáp nói, anh đã xin đi vệ sinh hơn 30 phút rồi đấy.

-Không sao, có lẽ mắng mệt nên ngất đi thôi!_Bà bác sĩ thở phào nói.

Mắng mệt? Tử Thần bên kia triệt để im lặng.

Đứa con đầu của hai người trên là Lăng Tử Lạc, 'made in Gia Băng'. Gia Băng nói, lạc có nghĩa là lạc quan, đặt tên thế để con mình lạc quan trong cuộc sống. Nhưng mà...có kiểu ý nghĩa Việt Nam không ra Việt Nam, Trung Quốc không ra Trung Quốc thế sao? Tử Thần giật giật khóe mắt nghĩ.

P/s: Còn một cắp sinh đôi chưa giải quýt

.:Trang Chủ:.
Copyright © 2020 - Đọc Truyện - All rights reserved.