- “Mẹ, bạn Minh Tuệ bảo tên bạn ý có nghĩa là trí tuệ sáng suốt đấy. Thế tên con có ý nghĩa gì không mẹ???” – Nhấm nháp cốc cappuccino trong tay mẹ ra bộ người lớn, cô bé 6 tuổi hỏi.
- “Có chứ có chứ, mẹ phải ngồi 7749 ngày vắt kiệt chất xám mới nghĩ ra cái tên này cho con đấy ^^ tên con là Hoài An, có nghĩa là “mãi bình an” đấy con gái. Rất đẹp, phải không? “
…………………..
Đúng là như thế. Cuộc đời tôi từ nhỏ đến giờ luôn suôn sẻ, “bình an”. Trừ giây phút mẹ tôi qua đời ra thì tôi vẫn luôn an bình trong vòng tay ba. Cho đến 1 ngày…
- “aisss….. Đi đứng kiểu gì thế!!! Không có mắt à?????”
- “Ơ…”
- “Ơ ơ ơ, ơ quả mơ có hột!!! Chạy gì mà như ma đuổi. ”
- “Cậu coi lại đi, cậu là người đụng tôi trước mà” >
……………………….
Ye, Chính cái ngày trời giáng ấy, cuộc sống của tôi bắt đầu bị đảo lộn. Nó không còn “hoài an” được nữa rồi ==”
~~~ CHƯƠNG 1: “Tạm biệt Sài Gòn!”
- “Oaaaaaaaaaamp……..”
=”=
Tôi ngáp dài ngao ngán. Dậy thôi! Hôm nay sẽ là 1 ngày bận rộn đây, ngày cuối cùng tôi được hít thở bầu không khí của Sài Gòn – nơi tôi sinh ra và lớn lên.
Mất 3 tiếng đồng hồ thu dọn đống đồ đạc lỉnh kỉnh khó bảo cho vào vali. Xong xuôi, tôi phóng ra khỏi nhà khi nhìn đồng hồ đã chỉ 9:30. Chết rồi, không nhanh thì Lan tỉ tỉ “nghiền” tôi thành cám mất TT___TT
{9:45 – Lotteria}
“Xịch!!!!!”
- “Hê hê, chào cả nhà! Mọi người đến sớm ghê á!”
*toát mồ hôi*
- “An ơiiiiiiii……!”
>”
Ôi má ơi lại cái giọng này, tôi dị ứng luôn á!!! :(
- “Hì, muộn có hơn 30 phút thôi, đừng nóng mà tỉ tỉ”
*quạt quạt*
- “Nể tình hôm nay mi ra đi tìm đường cứu nước, ta mới tha cho nhá ;)”
- “Thôi đập phá đi, mất thì giờ quá! Sau này có muốn cũng chẳng được nữa đâu.”
- “……”
- “………….”
- “………………….”
Lời nói bâng quơ của nhỏ Dương làm bầu không khí trầm hẳn đi. Đúng rồi, sau này tôi đi rồi, làm sao được tụ tập đàn đúm thế này nữa chứ…..
- “Oai oai, ta xí cái đùi nha!!!”
- “Không, của tôi chứ >
- “Còn nhiều mà”
- “Cánh là ngon nhất! ^^”
-----
- “Ôi giời, mày đá quách nó đi, việc gì phải đau đầu”
- “Haizzzzz”
- “Tao nói thật chứ con gái thời nay làm gì còn ai “ngây thơ trong sáng” nữa. Toàn cáo cả thôi. Nói chung không nên tin tưởng bọn nó, không đáng đâu mày ạ. Lũ con gái bây giờ chỉ đáng để chơi bời thôi, mày hâm mới đi làm “chàng khờ thủy chung”. Aizzzzzz, tội nghiệp thằng bé!!! “
Đang ăn uống vui vẻ thì cuộc nói chuyện của 2 người bạn bàn kế bên như muốn làm người ta mắc nghẹn! Họ nói giọng Bắc, chắc dân di cư hoặc khách du lịch gì đấy. Ầy, tôi không cố ý nghe lỏm đâu, nhưng mà ai kêu họ nói to quá, âm thanh cứ đập vào tai không muốn chui ra.
- “Hứ! Đúng là cái đồ con trai không biết điều. Sao lại đi vơ đũa cả nắm thế chứ!” – Tôi ức chế lầm bầm vài tiếng, ngứa mồm quá đi…
- “………. A, Hưng này, mày cũng thấy đấy con gái bây giờ nhiều tính xấu quá mà. Điển hình là cái tính vô duyên hóng hớt chuyện không phải của mình, tao là tao ghét cực!”
o__0 hình như… nói tôi thì phải? Âm thanh tần số nhỏ vậy mà vẫn nghe được, quả là bái phục, bái phục!
- “Oh, quá khâm phục bạn thính như… Hê hê hê.
Bạn à, bạn thấy đấy, mặc dù không muốn nghe chuyện của bạn nhưng tại nó cứ oang oang đập vào tai tớ thì biết làm sao đây? Mà này, hóng hớt là không tốt lắm, nhưng tớ thấy vẫn còn tốt hơn cái tính kiêu căng, chỉ cho mình là nhất mà coi khinh người khác, đặc biệt là coi thường con gái. Dù bạn khinh ai thì khinh 1 mình nó thôi chứ, sao lại vơ đũa cả nắm vào mà khinh thế. Cái nhìn của bạn là 1 cái nhìn rất độc đoán và phiến diện đấy biết không? Mà bạn khinh người khác nhưng đã bao giờ nhìn lại xem mình có đáng được người ta khinh không không? Bạn @#%*&#$@^*^%#@*………………”
Tôi cực ghét những ai dám sỉ nhục hạ thấp con gái chúng tôi. Vì thế lòng tự hào tự tôn phái đẹp nổi lên ngùn ngụt, tôi đứng dậy xổ 1 tràng. Cho đồ đáng ghét kia biết con gái là như thế nào!
- “Ơ hơ hơ, hình như bạn nói chuyện với mình đúng không bạn gái xinh đẹp?” *cười*
Hứ, xem ra ngươi còn có mắt đấy. Tôi dí thẳng mặt vào tên khó ưa kia, hất hàm:
- “Thì sao?
- “A, Không có gì. Chỉ là hình như nãy giờ tôi không có nói chuyện với bạn thì phải”
- “A… thì… thấy câu chuyện của bạn hấp dẫn quá nên tôi muốn góp ít lời thôi mà, dù sao thì…”
“What doesn’t kill you makes you stronger
Stand a…”
- “Alo ba, dạ, con về liền đây”
- “Hứ, không chơi nữa, về thôi. Blè!” XD
- “Oài, ba gọi về rồi hả? Thôi mau dọn rút quân, đổ bộ sân bay Tân Sơn Nhất!!!”
………………………..
A! T__T
- “Ayyyya, chờ chút chờ chút, việc khẩn cấp!” – Tự dưng ruột non ruột già xoắn hết vào nhau thế này, đau bụng quá. Biết thế hồi nãy ăn ít thôi T___T
Vật vã lao đi với vận tốc ánh sáng, tôi thấy tự hào vì khả năng chạy vượt chướng ngại vật của mình. Kiểu này chắc phải đăng kí chạy điền kinh ở trường quá
Đang sung sướng nở nụ cười mãn nguyện, đột nhiên cả người tôi tăng tốc lao ầm ầm, trong khi chân hình như bị dừng hình…
“Uỳnh!!!”
Ui cha đau quá.
- “aisss….. Đi đứng kiểu gì thế!!! Không có mắt à?????” – 1 tên cà chớn tóc dựng ngược đâm sầm vào người tôi rồi la lối om sòm. Cả 2 đều ngã song soài.
- “Ơ…” - gì đây, tôi còn chưa kịp định hình mà. Hình như tôi là người bị đụng thì phải ==”
- “Ơ ơ ơ, ơ quả mơ có hột!!! Chạy gì mà như ma đuổi. ”
>”
Tức. Tức quá! Đồ đáng ghét! Đồ cà chớn! Người đâu mà dữ như…cá sấu =v= ...
- “Cậu coi lại đi, cậu là người đụng tôi trước mà” – hức! Đau quá, vật vã mãi mới ngóc được cái cổ lên. Tôi ấm ức nhìn “chướng ngại vật” vừa cản gót sen.…
Hơ, đây chẳng phải là cái đồ chết dẫm đấu khẩu với tôi lúc nãy sao?
- “A ha, tưởng ai, hóa ra “bạn xinh đẹp” đây sao? Lại gặp nhau rồi, duyên quá nhỉ?”
Nhìn cái mặt nhăn nhở thấy ghét >
*khuỵu*!
. ”
Xong, 2 đầu gối tôi đáp thẳng không thương tiếc. T___T
- “Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa……!!!!!!” ……
Vâng. Rất đau. Nhưng mà… không phải tôi!
Chính hắn, tên cà chớn đó, bị đầu gối tôi thụi vô bụng. Khổ thân, ai kêu hắn đặt bụng đúng chỗ 2 đầu gối tôi “hạ cánh” chứ.
- “Giết người à?!!!!!!!!!! Đâm người khác xong giờ còn định giết người diệt khẩu, cậu gan quá a!!!”
- “Hứ, điếc tai quá, tôi không cố ý mà” – tôi ngúng nguẩy. Ôi chân vàng chân bạc nhà tôi.
[color=blue] - “Đền đi”
- “Đền chi?”
- “Thì cậu đâm vào tôi, gây thương tích trên người tôi, tiền khám chữa bệnh, thuốc thang, bồi bổ, đền bù tinh thần,…..”
- “Điên hả?!!”
Tôi gắt lên đứng dậy Nghĩ tôi khùng sao?
Cơ mà, “gót sen” tôi lại đạp phải cái gì đấy thì phải, đau chết. Theo phản xạ, tôi co chân lên, chân kia mất đà. Vâng, tôi lại “hạ cánh” 1 lần nữa. Cả người tôi đổ rạp tìm về đất mẹ.
Đúng như bạn đang nghĩ đấy. Môi tôi đáp gọn trên môi hắn.
Cả người tôi bỗng chốc nóng rực lên, khí nóng từ bụng ùn ùn kéo quân tiến lên thực quản, đóng đô ở miệng, và, sau đó…
- “Ợ…!”
==”
Thật không biết dấu mặt vào đâu nữa. Thành quả của chiến công gà rán lúc nãy rực rỡ vang lên.Tôi no tới mức muốn ói. Rất may tôi không ói nổi, nhưng mà…
Tôi bật dậy như lò xo, bay thẳng trong sự ngỡ ngàng của tên kia. Ôi còn đâu là first kiss, còn đâu là đời con gái,…..
Hắn – 1 tên cà chớn lắm mồm không biết mọc ở đâu ra đã cướp đi nụ hôn đầu đời của 1 cô bé ngây thơ trong sáng chưa 1 mảnh tình vắt vai là tôi!. Đây có được coi là cưỡng hôn không T___T
………. Cơ mà nếu nói là cưỡng hôn thì tôi mới là người cưỡng chứ nhỉ?! Mà tôi đâu có cố tình, là ngã mà!!! Vậy chẳng lẽ gọi là “bị cưỡng hôn nhau”???
Cố nén đau thương, tôi dốc toàn bộ sức lực còn lại chạy theo tiếng gọi con tim, tìm về anh – William Cường (WC) !
*****
- “Hu hu hu……. Đi rùi nhớ đừng quên tụi này nhaaaaaa.. hu hu hu……”
- “Tặng mi con chó bông … hức … này … Mỗi lần nhìn nó thì … hức … nhớ đến ta đó … hức hức …”
- …..
- “haaaa……aaaaaaaaa ……….aaaaaaaaaa”
Ôi má ơi con nhỏ này khiến cả lũ bò ra đất mà cười mất!!! Nó nói vậy khác nào tự bảo mình là … con chó (bông)?!!
- “Á á xin lỗi tui không cố ý cười đâu … hức …!”
-----
Tôi nhận hết quà, lời chúc và dặn dò, và nước mắt… Sau đó rảo bước cùng ba lên máy bay.
Tạm biệt nơi này. Tạm biệt trường Gia Định tôi mới thi đỗ còn chưa kịp học ngày nào. Tạm biệt trường cấp 2 Trần Phú với hàng chè của dì Năm, hàng khoai chiên bác Hồng, cả hàng bánh xèo bà Tám nữa. Tạm biệt ngôi nhà xinh cùng những kí ức về mẹ, đây mới là điều tôi tiếc nuối nhất. Ngồi trên máy bay, tôi nhớ lại những ngày học cùng lũ bạn “biến chất” kia, bất giác trên má tôi nóng hổi 2 giọt nước, 3 giọt, 4 giọt… nước mắt tôi ứa ra tèm nhem cả mặt rồi. Từ bây giờ tôi phải xa nhưng thứ thân thuộc nhất, tập làm quen với mọi thứ ở Hà Nội. Nếu không vì ba mới lên chức, phải ra công tác ở Hà Nội, thì tôi đã không phải đi xa nơi này…
*****
Tôi vươn người hít 1 hơi thật sâu. Thời điểm này Hà Nội sắp sang thu nên không khí khá dễ chịu, gió nhè nhẹ làm tâm trạng tôi tốt lên đôi chút. Tôi thích thú nhìn mọi thứ xung quanh như kiểu “nhà quê lên tỉnh”, nhưng rồi cũng chán, Hà Nội cũng giống Sài Gòn thôi mà, hàng quán, người vật, đều tấp nập phồn thịnh như nơi tôi sống. Có điều tôi thích Hà Nội ở mùa thu và mùa đông, không phải đối mặt với cái nắng rát da như trong Sài Gòn. Ông trời sao thiên vị nơi này quá.
Tôi cùng ba đi taxi tới ngôi nhà mà ba đã mua ở đây từ tháng trước. Ngôi nhà đẹp thật, nhưng nhỏ hơn nhà tôi trong Sài Gòn. Mà cũng đúng thôi, má tôi đã mất, chỉ có 2 ba con ở, mà ba lại thường xuyên đi công tác, mình tôi ở nhà nhỏ sẽ đỡ cảm thấy trống trải. Tôi dọn đồ về phòng của mình và bắt tay luôn vào công tác chuẩn bị vì ba bảo mai phải đến trường luôn. Gọi là dọn cho nó khiêm tốn chứ vừa mở vali ra, áo quần với đồ dung đã vồ vập ào ra ngoài ngoài khiến tôi không kịp trở tay. Bực mình, lại phải “dọn” rồi.
Thế là từng chiếc quần áo được bay tự do vào lòng tủ.
Đúng 6:00, tôi bật dậy với nguồn năng lượng tràn trề sau khi trải qua 12 lần chuông báo thức Khoác bộ đồng phục mới lên người, tôi đứng trước gương chau chuốt mình thật tỉ mỉ. Thật tình tôi không khỏi kinh ngạc và ngỡ ngàng khi nhìn vào gương. Dù đã nhìn đến cả tỉ lần rồi nhưng vẫn không thể không trầm trồ. Ai cha, người đâu lại xinh thế này? (_ _”)
- “Gương kia ngự ở trên tường, thế giới ta ai đẹp được dường như ta”
Gương no comment…
- “Ôi ta biết mà! Mắt to da trắng môi hồng mi cong. Lại thêm nết hiền lành, yểu điệu thục nữ. Mẫu người lí tưởng của thời đại. Công chúa An An mà đứng số 2 thách ai dám bò lên số 1 ^0^”
Tôi tự tin bước lên Mercedes để ba chở tới trường, kiêu sa như 1 nữ hoàng. Nhưng chỉ hôm nay thôi, ngày mai tôi sẽ làm công chúa dễ thương với… siêu xe “a còng”.
*****
Oaaaaa….. đây là ngôi trường tôi sẽ học ư?!! Có vẻ không rộng bằng trường Gia Định nhưng khá vừa mắt và sạch sẽ. Thực ra ba định cho tôi vào 1 trường trọng điểm ở đây. Nhưng tôi là người biết thân biết phận, với sức học trung bình vớt của tôi thì học ở đây là ổn rồi, hì hì. Nhiều khi tôi tự vấn không biết mình có phải con ruột của ba má không nữa. 2 bộ não bác học lại sinh ra 1 sinh vật bậc thấp như tôi á? Tôi không muốn được “gen trội” kiểu này đâu.
Ba đưa tôi đến văn phòng nhà trường để hoàn tất thủ tục, sau đó cô chủ nhiệm dẫn tôi lên lớp luôn. Phòng học của tôi ở tận tầng 4 (hu hu), vậy là tôi “được” tập thể dục bất đắc dĩ hằng ngày rồi. Đến cửa lớp, tôi tuốt lại vẻ tự tin, hít 1 hơi thật sâu để lên dây cót tinh thần rồi hiên ngang bước vào lớp với cô giáo. Không nằm ngoài dự tính của tôi, mọi người trong lớp đều xôn xao. Từng gót hồng nhẹ nhàng lướt như siêu mẫu chuyên nghiệp làm màn ra mắt của tôi thêm phần ấn tượng… “Rầm!!!”
Rất ấn tượng! Mới vào lớp đã ra mắt 1 màn scandal ấn tượng thế này quả là quá ấn tượng =”=
- “Cả lớp trật tự! Hôm nay lớp mình đón 1 thành viên mới – bạn Hoài An. Bạn An mới chuyển từ TP HCM tới nên còn lạ lẫm với mọi thứ, các em chào đón bạn nhiệt tình nhé!” – Cảm ơn đã cứu giá, tôi biết ơn nhìn cô giáo mới.
*rầm rầm…..* - Tiếng vỗ tay
- “Well come Hoài An!!!”
- “Là người trong Nam đấy mày…”
- “Xinh phết…”
- “Cũng bình thường thôi…”
- “………….”
- “Nào, bây giờ bạn An tự giới thiệu mình với cả lớp chút nhỉ?!”
Đứng thẳng người trong tư thế hùng dũng, tôi dõng dạc đọc trôi chảy bài hung biện. Í quên, bài tự giới thiệu tôi chuẩn bị từ tuần trước, học thuộc lòng không vấp 1 chỗ ^v^
- “Tớ tên Vũ Hoài An, từ trường Gia Định chuyển tới… (………………..)…..
Rất mong được các bạn giúp đỡ!” - Kết thúc màn giới thiệu là nụ cười mỉm duyên dáng mà khiêm tốn – kiểu cười số 8 trong số 25 kiểu cười chọn lọc của Vũ Hoài An. Quá hoàn hảo.
- “Em xuống bàn kia ngồi nhé, chỗ đó còn trống.” – Cô chủ nhiệm chỉ tay về cái bàn thứ 4 tổ 3.
Từng bước, từng bước, tôi khoan tiến về chỗ ngồi. Ý, lạ ghê, sao cái bạn nữ ngồi bàn cuối kia cứ nhìn tôi chòng chọc tóe lửa thế nhỉ? Căng thật, mới vào lớp đã có antifan thế này…
- “Chào bạn!” – ……....
0_o
“xoẹt xoẹt” – sét đánh ngang tai!! Người tôi mềm nhũn, mặt cứng đờ, khóe môi giật giật trước nụ cười tỏa nắng của người bạn cùng bàn.
- “C... ý, À… không, ch… chào bạn ^^”
=”=
Tôi nhìn nhầm đúng không!
….. …………………………………………………
<< - “aisss….. Đi đứng kiểu gì thế!!! Không có mắt à?????”
- “Ơ…”
- “Ơ ơ ơ, ơ quả mơ có hột!!! Chạy gì mà như ma đuổi. ”
- “Cậu coi lại đi, cậu là người đụng tôi trước mà” ><
………………………………………………………
*chụtzzzzz* (……….) >>
………………………………………………………..
Từng đoạn phim tua nhanh tái hiện lại trong đầu tôi. Không sai, chính hắn! Cái tên đấu khẩu với tôi trong Lotte, rồi lúc sau cản trở việc nước lại còn lắm chuyện, làm tôi tức sôi gan >”< oan gia, oan gia! Không những cùng trường mà còn cùng lớp. Không những cùng lớp mà còn cùng bàn. Từ Sài Gòn, bây giờ là ở Hà Nội. Chẳng lẽ vì chuyện hôm qua mà hắn truy sát tôi ra tận đây? Quay sang phải 1 lần nữa, tôi nhìn từ đầu xuống chân, lại nhìn từ chân xuống đầu…
- “Không nhầm đâu!”
??? WHAT??? – Tôi há hốc, đủ để nhét cả rổ cam vào mồm _=”
- “Không cần phải ngạc nhiên thế đâu. Ya, chính tôi!”
- “…..” – Tôi không nghe nhầm đấy chứ? Sao hắn biết tôi đang nghĩ gì nhỉ?
- “Tôi biết cậu đang nghĩ gì mà!”
“ĐÙNG” - đầu tôi nổ lên 1 tiếng. Tôi nhớ là nãy giờ mình đã nói câu gì đâu?
- “Hôm qua, rất đau. Cậu tính sao đây?”
Tên này kiệm lời dã man, chẳng bù cho hôm qua nói rõ lắm. Não tôi còn chưa kịp load xong mấy câu trước hắn đã độp thêm câu nữa làm noron thần kinh của tôi tắc nghẽn. Tính sao? Sao trăng gì ở đây. Hắn con trai mà thù dai dữ. Bao nhiêu tự tin từ 6 giờ sáng bốc hơi hết sạch từ khi quái vật hiện hình. Đồ cá sấu đáng ghét >”<
- “Hì, chào An, làm quen đi, ok? Tớ tên Linh. Tớ thích nghe giọng Nam lắm nhá!” – nhỏ bàn trên tí tởn quay xuống bắt chuyện với tôi.
- “Ừ, Linh!” – Tôi chẳng biết nói gì nữa nên cười thân thiện 1 cái. Nụ cười số 2 trong số 25 kiểu cười của An An ^v^
-----
Tiết đầu là môn toán, tôi thù môn này.
- “Ê, nhìn chung đi” – vừa nói, “cá sấu” vừa kéo cuốn sách ra giữa bàn >< tôi còn chưa nói đồng ý mà! Vô duyên hết cỡ! Đồ cá sấu vô duyên!
- “Tôi còn chưa quyết định xem phải để cậu đền bù thiệt hại cho tôi thế nào cho thỏa đáng đâu.”
Mới với tay ra định giật lại cuốn sách thì tên cà chớn kia phủ đầu bằng 1 lời đe dọa. Gì đây? Tôi mới là người bị hại mà. Tôi bị hắn đâm, rồi bị hắn làm cho ngã, rồi bị tước đi first kiss tôi gìn giữ bao lâu. Tôi chưa thèm đòi đền bù thì thôi mà hắn dám. Theo lời dạy của Lan tỉ tỉ cùng đồng bọn, tôi đứng lên đấu tranh, quyết không để kẻ xấu thấy người lành mà bắt nạt.
- “Im đi! Cậu có não không thế hả? Cậu chạy từ đâu ra đâm sầm vào tôi trước mà!” – Chính là thế này, tôi phải oai phong như thế này. – “Cậu nghĩ gì mà bắt tôi đền bù cho cậu trong khi tôi là người bị cướp đi nụ h… “ – Oh không. Tôi muốn vả miệng mình 1 phát. Đang hừng hực khí thế đấu tranh mà lại bị câu nói khỉ dó kia dội không thương tiếc, dập tắt lửa chiến ngay từ giai đoạn đầu. Nhắc đến chuyện xấu hổ hôm qua, tôi ngượng chín mặt…
- “Về vật chất: thứ nhất, hôm qua vì bị cậu đâm nên tôi ngã trầy cả tay, bẩn cả quần áo. Thứ 2, cậu ngã đè 2 cái giò heo lên bụng làm tôi bị nội thương đi kèm rối loạn tiêu hóa. Thứ 3, khi cưỡng hôn tôi, cậu đè cả tảng thịt lên người làm tôi trẹo cả vai, méo cả miệng, đã thế còn ợ rõ to làm ô nhiễm môi trường enzim của tôi, hậu quả rất nghiêm trọng. Bằng chứng là cơ thể tôi đây. Về tinh thần, cậu đã cướp trắng trơn nụ hôn đầu đời của tôi, làm ô uế hình ảnh trong sáng của 1 thằng con trai 16 tuổi đầu. Cậu tính sao đây?”
Tất cả tế bào trên mặt tôi căng ra. 1 bài hung biện quá “chuẩn” với luận điểm luận cứ và dẫn chứng rõ ràng chặt chẽ. Tôi suýt rơi cằm. Cao thủ thật, khi hắn nói, cơ mặt không hề biến chuyển, 2 con ngươi chăm chú đặt lên bảng, mặt lạnh như tiền. Nếu không nhìn mồm hắn mấp máy chắc không biết những lời vừa rồi là của hắn.
- “Đồ quái vật!” – Tôi trừng mắt, hét vào mặt cá sấu.
- “2 em bàn 4 đứng dậy!”
Đang ngập trong lửa hận, tiếng thầy toán làm tôi giật mình. Tự dưng cá sấu kéo tôi đứng dậy.
Ok, muốn phân tranh quyền bồi thường cũng không phải nóng tới mức đứng dậy trong giờ học đâu, tôi không muốn chơi trội. Tức giận giật khỏi tay cá sấu, tôi khuyến mại thêm cho hắn 1 cái đạp trời giáng.
- “Đã nói chuyện trong giờ đứng dậy còn chành chọe nhau? 2 em đứng ra góc lớp cho tôi!”
Tôi có thể nhìn rõ khói xì ra xèo xèo trên đầu thầy. Đã hiểu, tôi không ngu đến mức bị người ta mắng thẳng mặt còn không biết. Tôi lủi thủi đứng xuống phía cuối lớp. Vậy là vui rồi, mới tiết đầu của ngày đầu đi học đã bị đứng xó lớp, còn hình tượng nào đẹp bằng? Máu trong người tôi sôi sùng sục. Hận cũ thù mới, tôi thề không đội trời chung với tên cà chớn kia!!!
……………….. Cơ mà sống lưng tôi lạnh quá. Nhìn sang trái, tôi bắt gặp ánh mắt hình bom B52 đang chiếu tướng trên người tôi. Lại cô bạn antifan của tôi đây mà. Có cần thiết phải “thể hiện tình cảm” lộ liễu như thế không?
Hết tiết 1, tên tôi chính thức được vinh danh trong “sổ vàng”. Chữ thầy viết to như gà mái ấp ngang nhiên chêu ngươi tôi: “mất trật tự trong giờ: Vũ Hoài An, Hoàng Minh.” – Hoàng Minh? Là cá sấu cà chớn đó hả?
*****
- “Một bạn lên viết cho cô 3 thể của thì hiện tại hoàn thành và quá khứ hoàn thành.”
Tiết cuối rồi, oải quá. Tôi mệt mỏi “trườn” ra bàn. Không được, phải ngẩng mặt lên, nhỡ lại bị ghi sổ vì không tập trung thì chết tôi, đó là thảm họa cho 1 học sinh mới chuyển đến. Lại uể oải kéo đầu lên, tôi tỉnh cả ngủ khi nhìn thấy vật thể vàng chóe đang “ngắc ngoải” trên bảng. Sao nhà trường lại có thể chấp nhận cho học sinh để đầu tóc thế kia chứ! Quá vô kỉ luật mà.
- “Thôi mời em về chỗ, những thứ này các em đã học hết từ lớp 9, sau đó cô còn ôn tập lại trong thứ 2 vừa rồi, vậy mà em vẫn không học. Em có biết là… @#$r%^ht*%&#$%U%^*&%$#&$%Y^%U%&%$ ……………
<<15’ sau>>
Em về chép cho cô 20 lần bài tiết trước cô cho ghi trong vở.” – haiz, sau 15 phút ca cẩm, nêu lên lợi ích của việc học tiếng anh, cô mới “ban thánh chỉ”. Cô dạy môn văn có vẻ cũng rất thích hợp đấy.
Cậu “đầu vàng” kia mặt tiu nghỉu chu mỏ ra bắt chước con nít. Tội nghiệp.
- “Mượn thước kẻ nhé ^^”
Theo “thói quen nghe lời”, tôi lấy thước kẻ đưa lên cho cái bạn ngồi cùng bàn với Linh. *thịch*
Ôi thôi rồi, não mất kiểm soát rồi.
Mắt. Hix, mắt “bạn ý” đẹp quá đi. Đôi mắt như muốn hút người ta vào đó ý. 1 khuôn mặt hoàn mĩ. Tôi thộn người ra 1 lúc =.=” bất giác tôi quay sang phải nhìn… cá sấu!! cũng… không đến nỗi nhỉ?!! Đường nét trên mặt hắn khá rõ ràng và sắc nét, đẹp theo kiểu tỏa sáng. (sao lại đi tâng bốc kẻ thù thế hả, mất mặt quá đi!) nhưng mà nếu nhìn kĩ, trông hắn khá hiền, vẻ ương ngạnh bất cần chỉ hiện ra ở mái tóc dựng ngược ác cảm và đôi lông mày ngỗ nghịch!
Chết chết, tỉnh lại đi nào, đây là kẻ thù của Vũ Hoài An, bây giờ, sau này, và mãi mãi!!!
- “Ê ê, Hoài An, tí về đi chơi với bọn tớ chút đi, mới vào lớp phải làm lễ ra mắt chứ. Nhaaaaaaa!!!” – Linh kêu gào thảm thiết ==”
- “Ừ cũng được.”
*****
{Trà sữa Feeling Tea}
- “Chúc mừng Hoài An gia nhập tập đoàn xuyên quốc tế của chúng ta, zô!!! Thay mặt toàn hội, tôi xin giới thiệu, e hèm:
Tôi, Trần Bảo Linh, chủ tịch danh dự của tập đoàn. *vỗ tay*
Bạn Mai Thu Quỳnh, phó chủ tịch tập đoàn.
Cùng các thành viên: Trần Thu Trang, Phạm Minh Thu, Vương Hà Anh, và tân thành viên Vũ Hoài An. Hú hú!!!”
Và sau màn diễn thuyết dài ngàn thu của “chủ tịch” Bảo Linh, chúng tôi phè phỡn ăn uống, hò hét, đập phá lanh tanh bành 1 góc cửa hàng của nhà người ta. Ài, sao số tôi đi đâu cũng kết bạn với những người củ chuối thế này nhỉ?
Nhưng mà, tôi vui lắm. Chưa đầy 1 ngày tôi đã “thu nạp” được cả rổ bạn rồi. Tôi chỉ không hiểu sao họ mỗi người một tính cách mà lại chơi được với nhau . ” Bảo Linh mang tiếng là chủ tịch, nhưng tính tính rất trẻ con, nhí nhảnh, xuề xòa. Phó tịch Mai Thu Quỳnh thì khác hẳn, trông chín chắn hơn nhiều, có vẻ khảng khái lắm và toát ra khí chất mạnh mẽ của con nhà võ (nhà Quỳnh có truyền thống karate mà). Minh Thu lại có vẻ nhút nhát, ít nói, hay cười, trông Thu lương thiện như thiên thần ý. Thu Trang, a cái tên này trùng tên cô chủ nhiệm mà, khác mỗi cái họ. Trang mang nét dịu dàng, thục nữ dễ sợ, trông cũng thuộc hàng tiểu thư đài các. Còn Hà Anh thì gần gần giống Bảo Linh, cũng nghịch ngợm và trẻ con, nhưng trông cô bạn này “quái vật” hơn Linh nhiều. Nhìn đôi mắt linh hoạt là biết, nhìn cái cách ăn mặc ngổ ngáo là biết, nhìn cái phong thái ngông nghênh là biết. Đây đích thị là một “cô nàng lắm chiêu”!
- “Này, trông Hoài An dịu dàng là thế, tiểu thư là thế, hóa ra cũng thuộc loại “rách giời rơi xuống” ế nhỉ!!” – Sau một hồi quậy tung quán trà sữa lên, “cô nàng lắm chiêu” xoa cằm phán tôi một câu, ra vẻ uyên bác lắm.
- “Ờ ờ đúng đúng” – chủ tịch hùa theo, mặt nhăn nhăn nhở nhở – “trông thế mà kinh, ha ha ha”
- “Mi nói cái gì? Yaaaaaa cho mi chết này. Chết đi. Chết đi!”
- “Á á… quỷ sứ đội lốt thiên thần!! Help!!!!!!!!!!!!!!”
Chết thật chưa gì đã lộ tẩy :(
Bọn tôi đùa nhau, đánh nhau, chửi bới nhau, như thể quen nhau lâu lắm rồi ý ==” Vì đã lộ “bản chất” rồi nên bọn tôi cũng chẳng câu nệ gì nữa, gọi nhau bằng mày tao cho thoải mái
*****
Cuối cùng cũng về nhà. Hôm nay ba đích thân vào bếp. Đồ ăn ngon quá, dù đánh chén tơi bời ở hàng trà sữa rồi nhưng tôi vẫn nốc sạch
Xong xuôi, tôi trèo lên giường mở ipad vào facebook khoe chiến tích ngày hôm nay cho bọn bạn trong Nam. Ý, có tận 12 thông báo cơ nè! Toàn là ảnh lũ bạn chụp ngày đầu tiên đến trường. Tội chưa kìa, nếu tôi không phải chuyển đi thì đã có khuôn mặt thiên thần của tôi xuất hiện trong đó rồi.
- Rau muống luộc: [ê, hôm nay thế nào?] – a, Lan tỉ inbox tôi.
- Thỏ trắng cụt đuôi: [haizzz, chán chết, tiết đầu đã bị ghi sổ đầu bài, còn gặp phải lão gia cà chớn nữa >”<]
- Rau muống luộc: [Lão gia cà chớn???]
- Thỏ trắng cụt đuôi: [à không có gì, đại loại là hôm nay rất chán. Mới đến Hà Nội lần đầu còn chưa kịp thăm thú gì đã phải đi học luôn :( ]
- Bé Bun: [hú hú hú, ê, trường mới đẹp không?]
- Thỏ trắng cụt đuôi: [thì cũng…
……………………….
*sập*
….. Ách! Hết pin sập cả nguồn, khốn thật. Mở di động ra tiếp tục tâm sự đêm khuya với các thánh. Ơ hơ hơ, sao off hết lượt vậy? Mà cũng sắp đến giờ rồi, chuẩn bị đi thôi.
*****
{Rose cafe}
Tôi bước vào trong, chọn 1 bàn gần cửa sổ và gọi cho mình 1 tách cappuccino trong khi chờ. Phong cách bài trí của tiệm cafe này khá nhẹ nhàng nhưng vẫn có điểm nhấn gây ấn tượng, không gian yên tĩnh khiến khách hàng cảm thấy khoan khoái lạ thường. Tôi mới tới Hà Nội nên chưa biết nhiều nơi, có lẽ sau này tôi sẽ ghé đây thường xuyên ^^
Hôm nay tôi ngồi đây để chờ 1 người. Người mà tôi cũng chẳng biết là ai ==” Chỉ biết chú ấy là người đã cho máu ba tôi khi ông gặp tai nạn phải vào viện tháng trước. Tôi muốn cảm ơn lâu rồi nhưng đến giờ mới nhờ người liên lạc được, nài nỉ mãi chú ấy mới chịu đi gặp. Ài, người đâu mà tốt bụng dữ…!
*tít tít, tít tít*
[Cô đến rồi này. Cháu ngồi đâu thế?]
A, cô Hương nhắn tin, cô đứng đâu nhỉ?
- “Cô Hương, con ngồi đây này!”
- “A, chào An…” Cô Hương bước tới, và…
- “CẬU???”
- “Là cậu???”
- “Ủa, 2 đứa biết nhau nhau hả?”
- “A, bạn cùng lớp của cháu cô à. Trùng hợp thật.”
1 phút chết lặng trước nhan sắc của người đối diện. Lạ quá, chẳng lẽ cậu ta là… Nhưng chú ấy làm sao bằng tuổi mình được? Dù rât khó tin nhưng tôi vẫn buột miệng hỏi:
- “Cậu là… là người cho máu ba tôi?”
- “A. Kia rồi.” – cô Hương chỉ ra phía cửa
- “Gì cô?”
- “Người cho máu ba cháu đến rồi!”
- “Ớ, thế ra Huy không phải người cho ba con máu?”
- “Ài, không phải, Huy là cháu cô mà, cô nhờ nó chở tới đây thôi ^^”
Hóa ra thế, tôi cứ tưởng Huy là “chú ấy”. Hơi buông.
Mà cô Hương bảo kia rồi, sao không thấy đâu nhỉ?
- “ Cô, đâu rồi? Chú ấy đâu?” – Tôi ngó nghiêng.
- “o__0 chú nào?”
- “Chú cho máu ba con ý.”
- “Cháu nghe ở đâu thế? Người cho ba cháu máu là cậu bạn này đây, làm gì có chú nào.” – vừa nói dứt câu, cô Hương vừa nhích sang 1 bên, để người đứng sau cô “lộ diện”
- “Chào… CẬU???”
- “CÁ… CÁ… CÁ SẤU???”
o__0
- Á, lại quen nhau nữa hả? Hôm nay toàn gặp người quen nhỉ. Thôi, hai đứa cứ ngồi nói chuyện đi nhá, cô có chút việc. Bye hai cháu. Đi thôi Huy”
- “Chào nhé ^^”
- “Ơ, cô!” T__T
Chuyện gì đây trời? Tôi không hiểu gì cả!
- “Hóa ra cậu là người phiền phức cứ đòi gặp tôi trả ơn hả?… Lần thứ 4 rồi nhỉ, “cô bạn xinh đẹp” “ *cười đểu*
- “Cậu… có thật cậu là… là “chú ấy” ?”
- “Tôi già đến thế cơ à? Thôi, tôi không có nhiều thời gian đâu. Muốn trả ơn tôi thế nào thì trả nhanh nhanh tí, tôi bận lắm!”
- “Trả.. trả…”
- “Chẳng phải cậu nằng nặc đòi gặp tôi để cảm ơn à?”
- “Tôi…”
- “Ài, thực ra không cần phải lằng nhằng thế đâu, tôi là người tốt bụng, làm ơn không mong đền đáp.”
- “Thế…”
- “Nhưng… nếu cậu có lòng thì tôi cũng có dạ. Thế này nhé, bây giờ thì tôi chưa nghĩ ra, khi nào cần giúp gì tôi sẽ nhờ cậu sau. Yên tâm, chúng ta còn gặp nhau nhiều mà!”
Nói 1 hơi dài, cá sấu đứng dậy ra ngoài. Tôi còn chưa kịp nói câu gì mà! Ách. CPU của tôi đang trì trệ load từng thông tin một. 1 tên cà chớn khó ưa mà tôi chỉ muốn lao ra bóp cổ, thì giờ, lại trở thành ân nhân của tôi á? Đến chúa cũng khó tin. Mà không chỉ chúa đâu, phật tổ, bồ tát, Tôn đại thánh cũng không tin nổi!
Đầu tôi ù ù, không còn tâm trạng đâu thưởng thức cà phê nữa, lết về nhà thôi. Cuộc “xem mặt” kết thúc trong vòng chưa đầy nửa tiếng đồng hồ ==”
*****
Oe oe, buồn ngủ thật. Mặc dù mới có 9:30, nhưng sáng nay dậy sớm quá nên tôi buông ngủ kinh khủng. Thôi thì hôm nay không làm cú đêm nữ, đi ngủ sớm cho đẹp da ^v^
Trong lúc ngủ, cô bé bất giác sờ tay lên cổ nhưng cứ thấy trống trống. Bất an trong lòng nhen nhói trong đầu cô – “nó đâu rồi?”
Đọc tiếp: Tiểu Thư Cappuccino – Chương 3 : Ông trời, ông vẫn chưa ngủ dậy hả? Sao không nghe con gọi dzạ???
*cạch cạch*
Ba mở của phòng tôi. Hix, đang ngủ ngon mà…
- “An à, mai ba đi công tác, ở nhà ngoan nha con gái”
Ba lại thế rồi. Tôi lớn rồi mà, có thể tự chăm sóc cho bản thân, vậy mà cứ lần nào đi công tác ba lại dặn tôi “ở nhà ngoan”
- “Dạ, ba, con biết rồi mà ><”
- “Ukm, thôi ngủ sớm đi con, sáng mai còn đi học”
*****
- “Bạn có thể uống 1 tách cappuccino với mình chứ?”
- “Oh, cảm ơn, mình rất thích” - *húp sùn sụt*
Ngon quá. Hạnh phúc quá. Cậu ấy dịu dàng như 1 thiên thần, đưa cho tôi tách cappuccino ngào ngạt, thứ đồ uống mà tôi nghiền nhất. Mặc dù có hơi lạ, vì tôi… chẳng ngửi thấy mùi gì cả, chắc tại tôi đang mê mẩn nhan sắc của “thiên thần” kia nên không cảm nhận được hương vị cà phê. Ngọt ngào làm sao…..
*Phịch!*
- “Aaaaaaaa……!!!”
hu hu mông của tôi T__T Trước mặt thiên thần, sao lại xảy ra chuyện mất mặt thế này T__T
………. A.
Con thỏ! Con thỏ! Không!!!!!!!!!! Con thỏ của tôi điểm đúng 6:50. Ôi thiên thần, ôi capuchino, bay hết lên trời rồi. Thảo nào lúc uống tôi không thấy có mùi vị gì cả ==” Hiện thực phũ phàng là tôi sẽ bị muộn học. Tôi quên hôm nay ba đi công tác từ sớm nên không đặt báo thức, hix!
Đánh răng rửa mặt xong, tôi quàng vội bộ đồng phục lên người, phóng “siêu xe” đến trường. Vừa đạp vừa oán trách capuchino và tên thiên thần khỉ dó kia. Tôi thề từ nay sẽ không uống cà phê nữa!!! >”<
Tới rồi, cổng trường vẫn mở, may quá. Mình đạp xe cũng vào hạng cao thủ chứ nhỉ!
Tôi đắc ý đi từ từ lên lớp. Vừa hay, chân tôi đặt tới của lớp thì có trống truy bài. *phù* Tuốt lại trang phục đầu tóc, tôi nghênh ngang bước vào chỗ ngồi.
Sao kia? Chỗ của tôi lại có người ngồi? Chẳng lẽ bạn này hôm qua nghỉ nên không biết tôi ngồi đó? Hứ, phải ra dành lại lãnh thổ mới được!
Á, ghế bên cạnh…
Ặc, 1 cô bạn tóc giật điện ngồi ngay chỗ cá sấu “ân nhân”. Hình như, hình như cô giáo mới đổi chỗ thì phải! Hì hì …
Nhức nhối quá, sao mình mẩy nhức nhối thế này. Tôi có cảm giác tất cả ánh mắt đang đâm về phía tôi.
Bình tĩnh nào…
Xoay người 180 độ, rẽ phải và ra phía cửa lớp.
Yes! Rất vui!
Cái biển lớp như chêu tức tôi với dòng chữ 10A9 to tướng!!!
*lêu lêu* >”<
Thỏ ơi, reo đi mà, thỏ ơi! Tôi ước gì đây là 1 cơn ác mộng và chỉ cần nghe tiếng chuông í éo của đồng hồ bé thỏ, tôi hứa sẽ tỉnh dậy ngay lập tức.
Mặt nặng trịch, nóng ran và đỏ lựng lên như món Tôm chiên. Vậy là “con tôm chiên” phải bơi lên tầng 4 để vào đúng chảo của mình. Haiz, Lần này phải cẩn thận, trước khi vào lớp, tôi nhìn lại biển lớp 1 lần. Tấm biển xanh rực rỡ - 10A15 đây rồi. Nhìn lại lần nữa nào, vẫn là 10A15, chính nó. Lần này không nhầm được.
Tôi rụt rè bước vào, nhìn ngay về phía bàn mình. Hê hê, cá sấu đáng hận kia rồi. Dù đã nhìn biển lớp nhưng khi thấy tên cà chớn ngồi kia tôi mới yên tâm. Lần này nếu có vào nhầm lớp nữa thì cả tôi và hắn đều nhầm, không sợ ê mặt như hồi nãy ^^~
Mệt mỏi vào chỗ ngồi, lại nhìn thấy bản mặt nhăn nhăn nhở nhở đáng hận của cá sấu, tôi… úp mặt xuống bàn. Nghĩ lại chuyện mất mặt vừa rồi, tôi không khỏi xúc động, lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa, chỉ muốn đâm đầu xuống cống cho đỡ mất mặt. Mà thôi, cống thối kinh, chưa chết vì xấu hổ chắc đã chết vì thối rồi!
- “Stand up!” – Lớp trưởng hot girl cất giọng vàng ngọc chặn lại dòng hồi tưởng của tôi. Cô giáo đến rồi.
- “Good morning class, sit d…”
- “Thưa cô em vào lớp!”
Không ai bảo ai, 42 đôi mắt đồng loạt hướng ra phía của lớp, rất đều, rất đẹp, 1 cảnh tượng rất hùng vĩ! A, cái bạn hôm qua làm quen với tôi đầu tiên kìa. Gì nhỉ? Linh? A đúng rồi, Linh. Nhờ bạn này mà chỉ trong 10 phút ra chơi tôi đã… quen hết cả lớp ==” đặc biệt, tôi được chính thức gia nhập tập đoàn hóng xuyên quốc gia, buôn xuyên quốc tế (mà chẳng hiểu sao được vào) gồm 5 người do nhỏ làm chủ tịch, giờ thêm tôi là 6
Xót xa nhìn lên bằng ánh mắt đồng cảm, thật may mắn khi người đứng kia không phải tôi.
- “Mời em về chỗ nhanh” – ôi dễ tính thật! ♥.♥ – “Thư kí ghi vào sổ đầu cho cô!” – tôi rút lại ý nghĩ vừa rồi ==” Bé Linh tội nghiệp vác cái mặt nặng bằng cả tấn bát cơm thiu vào chỗ ngồi.
- “Ok, sitdown please. Open your book and notebook!”
Lấy vở, lấy vở thôi.
……………..… ???
0___O
“df%^dfhg*fdhg@#$%...!”
=0=”
Xong phim! Tôi… QUÊN BALO RỒI!!!!!!!! T^T
Chết đi cho xong! Hôm nay là cái ngày gì thế trời?!! Không có balo thì học hành kiểu gì đây?
- “Này…”
- “Sao thế sao thế???” – thấy tôi cuống cuồng đơ đơ hoảng hốt loạn xì ngầu cả lên, chủ tịch Linh quay lại hỏi thăm.
- “Tớ… quên, tao không mang cặp sách rồi…”
- “phì…” – aisss >”< tên nào đáng hận vậy? sao dám cười tôi chứ - “Tớ có vở mới này, cầm viết tạm đi”
*đơ…*
A a, “tên đáng hận” vừa cười tôi sao giống… giống thiên thần tôi gặp buổi sáng quá nè! Tôi cảm động nhận lấy cuốn vở của “thiên thần” (bạn cùng bàn của Linh) đưa cho.
Hix, xúc động quá, cảm ơn, cảm ơn rất nhiều. Sao trong lớp lại có những người dễ thương như thế này chứ! Tôi yêu 10A15 ^v^
- “Đi học có cái cặp sách mà cũng quên, haizzz không hiểu làm được chuyện gì nữa…”
>”< đáng ghét! Liên quan gì đến hắn chứ, đồ cà chớn, chỉ nhân lúc người tốt gặp nạn mới dậu đổ bìm leo, hừ, tôi không chấp, không chấp.
Sao trong lớp lại có loại người như thế này nhỉ! Tôi ghét 10A15 =”= *****
*tùng tùng…..*
aizzz, cuối cùng cũng thoát rồi. 1 ngày nhọ hết cỡ. Phải về nhà nhanh kẻo lại gặp chuyện _
Mở cửa nhà mới nhớ ra hôm nay ba đi công tác, thôi ra hàng ăn vậy. Lết cái xác khô ra đường, tôi rẽ vào 1 hàng bún chả.
-----
Chà chà, ngon thật đấy. Ở Trong Nam người ta làm bún chả có vẻ không giống ngoài này. Xử đẹp dĩa bún trong 15 phút, mọi mệt mỏi bốc hơi từ lúc nào.
Tôi hưng phấn đứng dậy. 12:30, về nhà cũng chẳng có gì làm, thôi thì lượn lờ 1 chút nhỉ?! Từ lúc ra Hà Nội, ba không có thời gian đưa tôi đi thăm thú các nơi, vậy thì tôi tự đi vậy, hí hí ^^~
Google search nào! Địa điểm đầu tiên, đi đâu trước nhỉ? 123456789 đi Văn Miếu trước!
Gọi 1 chiếc taxi và bắt đầu hành trình của mình. Ôi tôi thích cảm giác này, cái cảm giác được tự mình khám phá, lên đường đi tìm miền đất mới thôi!!! >v<
(miền đất mới???)
Ha, tới rồi, thích ghê! Tôi thích thú đi vào cửa, lăng xăng ngó nghiêng chỗ nọ chỗ kia, chụp hình tùm lum. Trường Đại học đầu tiên của Việt Nam là đây, hoành tráng thật…
Kế đó, tôi lượn lờ khắp nơi, hồ Tây, hồ Gươm, phố cổ, Lăng Bác,… chụp nhiều hình đến hết cả pin điện thoại.
Chán. Bắt taxi về nhà vậy
- “Cháu đi đâu?” – chú tài hỏi tôi
- “Cho cháu về…” - ??? Về đâu nhỉ? Chết rồi, tôi mới chuyển đến đây thôi mà, còn chưa kịp học thuộc địa chỉ nhà mới nữa.
- “Dạ chú, con muốn về nhà nhưng con không biết nhà con ở đâu, chú…”
Chú tài nhìn tôi kinh ngạc, chắc đang nghĩ tôi có vấn đề đây mà. Mười mấy tuổi đầu còn không biết nhà mình ở đâu =___=
….. a! đúng rồi, gọi ba! Hỏi ba xem nhà tôi ở đâu ^__^
- “Chú chờ con chút nha, con gọi cho ba.”
Ặc, tiêu rồi, điện thoại tôi hết pin mà. Cái tội chụp nhiều ảnh quá. Mà đời thuở tôi chưa bao giờ học thuộc số điện thoại của ai, kể cả ba tôi, có muốn gọi nhờ điện thoài cũng không được. Aizzz, lần này tiêu thật rồi, biết đi đâu về đâu đây? Tôi ái ngại xuống xe vì …không biết phải đi đâu. Chú taxi kia bị tôi làm cho tức chết <>
Tôi quên mất, hôm nay là ngày xui xẻo mà, tôi đã định nằm lì trong nhà nhưng ma xui quỷ khiến thế nào lại đi ra đường. Bây giờ làm sao về nhà? Tôi cũng chẳng có người thân nào ở Hà Nội để… vào sạc nhờ điện thoại. Thế là tôi cứ đi loanh quanh, rẽ lung tung, với hi vọng sẽ nhớ được chút đường về nhà. Cơ mà đường trong Sài Gòn tôi đi đến cả tỉ lần mà vẫn lần bị lạc, huống chi tôi mới ở đây từ hôm qua, lại còn chỉ ở nhà với ở trường chẳng đi đâu.
Loanh quanh một hồi, tôi bắt đầu lo lắng cho số phận của mình, làm sao đây? Tôi đói quá, phải mua tạm thứ gì đó hối lộ dạ dày đại nhân, không để nó áp bức dân lành (là tôi).
*ọc ọc…*
Biết ngay mà, bụng tôi lại biểu tình khi thấy mùi thịt xiên nướng tấn công bộ ngửi của tôi. Xem nào, còn bao nhiêu tiền ta.
*……….*
Ví? Ví tôi đâu rồi? Tôi lục tung cái túi xách mà không thấy ví đâu.
Đang luống cuống thì tôi nghe có tiếng *bộp* khô khốc vang lên. Mặt tôi tái mét, cả người cứng nhắc quay lại phía sau.
Oh GOD!!! Di động của tôi! Nó nhảy dù mạo hiểm, làm văng hết lục phủ ngũ tạng ra rồi T__T
Oh GOD!!! Sim, cái sim, nó bị rơi vào vũng nước ven đường.
Tôi nhặt vội lên lau lau rồi lắp vào máy. Hu hu hu làm sao đây? Đến giờ phút này thì tôi thực sự tuyệt vọng. Chẳng lẽ cuộc đời tôi chấm dứt ở đây sao? Chúa ơi, Bồ Tát ơi, Phật Tổ ơi, Đức mẹ Maria, Tôn Đại Thánh, Chư vị thần tiên,….. các ngài mau hiểm linh, dẫn dắt sinh linh tội nghiệp này trở về nhà.
Nhưng mà… vẫn không có tác dụng. Hix, hết hè rồi mà các ngài đi nghỉ mát vẫn chưa về ư?
Tự nhiên tôi sợ quá! Trời đã tắt nắng, nếu không tìm được đường về nhà, đêm nay tôi sẽ phải ngủ ngoài đường mất.
Trời có gió nhè nhẹ, cảnh vật thanh bình, thơ mộng lạ thường như an ủi tôi rằng: yên tâm đi, trời đẹp thế này, tối nay ngủ ngoài đường sẽ rất mát! Nghĩ đến đây là đủ để tôi tôi ứa nước mắt rồi.
Sau đó, tôi khóc òa lên như đứa trẻ lạc đường (thì đúng là thế mà). Vô dụng thôi, làm gì có ai biết tôi là ai, nhà ở đâu mà đưa về.
- “Ơ, bạn mới? Cậu làm gì ở đây? Sao tự dưng khóc toáng lên ế?”
Á? Thần linh mới đi nghỉ mát về rồi à?
Tôi ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt và nước mũi nhìn lên. Vàng vàng, một màu vàng đến chói mắt. Trước mặt tôi là cả một “cây vàng”. Giày nike vàng, áo vàng, tóc vàng, thiếu mỗi cái quần không phải màu vàng. Dù trời không nắng nhưng cậu ta rực rỡ đến chói mắt.
- “Giúp tôi, giúp tôi … hức … về nhà, uuuuuhuhuhuhu……. Hức hức ……….” – Tôi xúc động quá khóc ré lên, vồ lấy con mồi. Ôi, cảm ơn chúa, cảm ơn bồ tát phật tổ, mẹ Maria Tôn đại thánh, dù các ngài đi nghỉ mát nhưng vẫn hướng về nơi có đứa con nhỏ tội nghiệp này, đã cử 1 thiên thần chỉ đường dẫn lối đưa con về nhà. TvT
- “Ơ… đừng khóc đừng khóc, đừng khóc mà” – “cây vàng” luống cuống, chân tay khuơ loạn lên – “nhưng mà tớ có biết nhà cậu ở đâu đâu mà đưa về? Đọc địa chỉ nhà lên, tớ dẫn về”
- “Nhưng mà… tớ… cũng không biết nhà mình ở đâu. Nếu không tớ đã hỏi đường về nhà rồi. Tớ mới chuyển đến mà.” – đồ thiên thần không có não kia, hỏi ngu thế! >”<
- “ukm…” ….. ….. ….. …..
- “A! Có rồi!” – giật mình, điên rồi chắc – “tớ sẽ dẫn cậu về trường, rồi hỏi cô Trang (cô chủ nhiêm lớp tôi) địa chỉ nhà cậu! Yayaya, đúng rồi, thông minh hết cỡ! Đi, chúng ta đi về trường! ^o^”
Đầu tôi *choang* lên 1 tiếng. Đúng rồi, khá nhất tôi vẫn nhớ tôi là học sinh trường gì mà, chỉ cần hỏi ngươi ta đường về trường THPT Đống Đa là sẽ về được nhà! Trời, vậy mà tôi cứ như con ngốc quanh quẩn ở đây giờ đến 2 tiếng đồng hồ, lại còn khóc lóc thảm thê giữa đường nữa, mất mặt, mất mặt quá!!! T^T - “Cậu dẫn tớ về trường là được rồi, không cần phải hỏi cô đâu, tớ thuộc đường từ trường về nhà mà ^_^”
Hix, cái tên Empty Brain kia, không thấy tôi đạp xe đến trường à mà nghĩ tôi không biết đường từ trường về nhà chứ.
- “Ừ nhỉ, thôi mình về trường.” – Cây vàng cười toe toét.
Thế là tôi, ghế sau ngồi tót sỗ sàng, để đầu vàng đưa vè trường. Hôm nay, tôi rút ra được 1 điều: người ta đầu đen thì não đặc, còn đầu vàng thì… não rỗng!
(p.s: có người đầu đen sì mà não cũng rỗng chẳng kém đấy =)) )
Mà nhá, không hiểu sao, cứ nhìn thấy tên đầu vàng này, tôi lại liên tưởng đến… con milu nhà hàng xóm cũ =V= hành động thì hấp tấp, lúc nào cũng toe toét mừng mừng vui vui như… chó quẫy đuôi, lại còn có bộ tóc vàng chóe y hệt màu lông con milu, chẳng lẽ milu đầu thai hiện hình? Tôi thực sự không có ý bêu xấu hình tượng của “ân nhân” nhưng giống quá, biết làm thế nào?! Cậu ta mà nghe được suy nghĩ của tôi thì tôi chỉ có nước đi đầu xuống đất!
Suốt dọc đường đi, “Milu đầu vàng” nói rõ lắm làm tôi đau cả đầu. Nói chán cậu ta lại hát. Sao lại có con trai như cậu ta chứ =”=
- “Đến trường rồi!” – Lại cười, bó tay – “nhà cậu đi đường nào tớ chở về luôn ^^”
- “À… ờ. Cậu ra khỏi ngõ, rẽ trái,…” – Ôi ôi tốt bụng quá, còn đưa tôi về tận nhà. Cậu đúng là “thiên sứ milu giáng trần” mà! ^o^
- “Cảm ơn cậu nhiều nhiều a. Cậu có muốn uống nước hoa quả không?” – Phải “trả ơn” người tốt mới được.
- “Thực ra thì tớ ghét nước hoa quả lắm. Với cả bây giờ phải về nhà chuẩn bị đi học thêm nữa. Thôi tớ về luôn đây! Bye”
- “Ừ, bye”
Quẳng cho tôi 1 nụ cười tỏa nắng, milu đầu vàng cưỡi xe đi thẳng.
Hix, cái tên đầu não phẳng này, có cần phải thật thà như thế không? Có ghét cũng không cần phải xổ ra như thế chứ. Hừ…
Mệt kinh khủng, hôm nay đúng là xui tận mạng. Tôi đang chuẩn bị đóng cổng thì bỗng có bàn tay chặn lại.
Đọc tiếp: Tiểu Thư Cappuccino – Chương 4 : Cá sấu – Ma vương khủng bố nhất thời đại
Tôi ngó ra nhìn mặt kẻ vô duyên kia. Oh god! Trước mặt tôi là 1 tên mặt mày bầm dập, chân khập khiễng, khóe miệng còn rơm rớm máu. Sợ quá.
- “Đóng!” – bị hét vào mặt, tôi hoảng hốt cực độ. – “NHANH!!!” – hắn ra lệnh, tôi sợ quá luống cuống nghe lời đóng nhanh cổng vào.
Sao cậu lại ở đây?
Chưa hiểu có chuyện gì xảy ra, chỉ thấy tên cà chớn này xồng xộc vào nhà tôi, lại còn ra lệnh cho tôi nữa >”< aizzz, chẳng lẽ về đến nhà rồi mà vẫn chưa hết đen đủi??? T^T
- “…” – im lặng.
- “Sao tự dưng chạy vô đây? Sao mặt mày tím bầm cả lên? Mà sao biết nhà tôi dzạ? Cơ mà…”
Trong đầu tôi hiện lên cảnh xã hội đen trả thù nhau, hoặc cảnh xiết nợ của bọn cho vay nặng lãi, không khỏi rùng mình.
- “Cậu hỏi nhiều thế làm sao tôi trả lời kịp?!!”
- “Thế…”
- “Lúc nãy, đi trên đường, …”
- “Đi trên đường làm sao?” – tôi nhanh nhảu chặn họng
- “Gặp bọn đầu gấu…” – ôi thôi tôi phục mình quá, biết ngay hắn bị xã hội đen chặn đánh mà
- “Và bọn nó uýnh cậu?”
- “Trấn tiền thằng bé” – Aizzz, đoán chệch rồi
- “Rồi sao nữa?” – tò mò quá
- “Tôi nhảy vào” – gay cấn quá đi – “xử thằng đầu xỏ đứng ra trấn lột” – uýnh chết nó luôn đúng khong hahaha, quá hấp dẫn!
- “Xong cả lũ đàn em đằng sau xông lên.” – quá ngoạn mục, đoạn cao trào đây.
- “Kết thúc?” – Tôi hứng thú như xem phim chưởng, chờ đợi 1 cái kết viên mãn của phim tình cảm.
- “Chúng nó đông quá, tôi phải chạy vào ngõ để cắt đuôi, kiểu gì vào đúng ngõ này thì thấy cậu đang đứng ở cổng. Hết”
Vừa kể 1 mạch hồi kết, hắn vừa ngang nhiên đi vào bếp mở tủ lạnh, lấy cốc sữa cappuccino của tôi ra húp sạch.
Mắt tròn mắt dẹt trước “cái kết viên mãn” mà tôi mong đợi, tôi cười méo xẹo. Sau đó mới để ý đến “nam chính” trong bộ phim vừa rồi đã lên đường khám phá tủ lạnh nhà tôi. Ức! ức thật! >”< não tôi đã load xong. Cảm giác uất hận dồn lên đỉnh não, ngấm vào từng noron thần kinh, truyền đến mọi bộ phận trên cơ thể…
Nhưng mà, nhưng mà, đâu rồi???
Oái, đợi não tôi load xong, tên trời giáng kia đã tót lên cầu thang, sau đó đạp cửa phòng tôi đi vào ngồi chễm chệ trên ghế.
- “Lấy bông băng ra đi.”
O__0
….. Tôi nhìn…
…….và tôi lại nhìn…
………và tôi lại nhìn lần nữa…
Tôi muốn xác minh xem đây có phải nhà mình hay không. Sao lại có loại người như thế chứ! Vô duyên, vô lí, ngang ngược.
- “Còn ngơ ngơ đứng đấy làm gì? Không thấy tôi bị làm sao à???”
>”<
- “Cậu bị làm sao liên quan gì đến tôi? Còn nữa đây là nhà tôi, không phải nhà cậu! Sao cậu dám lục lọi tủ lạnh nhà tôi, uống cappuccino của tôi, xông vào phòng tôi, còn ra lệnh cho tôi, bắt tôi thoa thuốc cho cậu. CẬU MUỐN CHẾT HẢ?!!!
>”< “ - “Nhớ lấy cả oxi già đấy”
What??? %@#tjr&$hrth$#& ??????? Thể loại gì đây trời? Tôi sốc đến cắn cả vào lưỡi. Trước khí thế ngang Hỏa Diệm Sơn của tôi mà hắn lại không cảm xúc quẳng 1 câu rất “liên quan”. Vậy là tôi lại… đơ. Hix, giá như tôi có thể nâng cấp bộ xử lí trung tâm của mình thì hay quá rồi, nó sẽ không bị lác mỗi khi gặp “biến” như thế này.
- “Haizzz, chậm chạp hết cỡ mà, cậu có triển vọng làm ninja rùa đấy. Ê, bôi thuốc cho tôi nhanh, Rùa!”
ách! >”<
Từ lúc nào hắn đã moi được đống đồ sơ cứu trong tủ thuốc phòng tôi (trong khi tôi còn chẳng biết hằng ngày chúng định cư ở đâu), lại còn bắt tôi bôi thuốc cho nữa.
Nén giận nén giận. Quân tử trả thù 10 giây chưa muộn. Tôi nhanh chóng cầm tuýp thuốc bóp ra đưa lên cái bản mặt sưng vù của hắn. Hahaha, lần này ngươi chết chắc!
- “Aaaaaaaaa…..!!!!! Cậu định giết người à? Đau quá! Sao cậu dám làm thế hả?”
Mắt đỏ ngầu long sòng sọc, tôi la lối om sòm. Đúng, bạn không đọc nhầm đâu, là TÔI LA! Không biết hắn là yêu quái phương nào mà đọc được mưu đồ ám sát của tôi, bóp chặt cổ tay khiến tôi không cử động được, đau chết! Mặt tôi méo xẹo, xoa xoa cánh tay đáng thương vừa bị tên quái thai kia hạ thủ. Hắn đúng là đồ ác ma, hừ…
- “Tiếp. Tay tôi bị trầy rồi”
- “Không. Tôi không thích làm đấy. Cậu nghĩ cậu là ai?” – tôi bùng nổ tập n!!
- “Chân tôi còn bị trẹo nữa này, đau chết người.”
- “Không liên quan đến tôi”
- “Ài, sao miệng đau thế nhỉ…”
- “Tôi đang nói chuyện với cậu đấy.
- “Ê, nên nhớ tôi vừa là “ân nhân” vừa là “nạn nhân” của cậu đấy!” – lại vụ này, tôi chán lắm rồi.
- “Mặc dù người bị hại là tôi, nhưng sợ bị cậu ám cả năm nên tôi mới rộng lượng mở hầu bao ra đấy. Muốn đền bù chứ gì? Hứ, bao nhiêu?”
- “Thực ra thì, nhà tôi không thiếu tiền…”
- “A, hay quá, vậy đỡ phải đền nhỉ?”
^^~ hí, không nói sớm
- “Nhưng mà đang thiếu… quản gia”
- “Này, đừng bảo cậu muốn mời tôi về làm quản gia nhà cậu nhá. Tôi không rảnh đi quản lí mấy người giúp việc cho cậu đâu. Tôi bận lắm!”
Muốn mời tôi làm quản gia á? Mơ đi. Chắc tên này đọc nhiều tiểu thuyết quá, bị bấn cái cảnh nam chính hành hạ nữ chính đây mà, tôi thuộc làu cái “cấu trúc” này rồi. Hứ, đồ bệnh hoạn!
- “Tiếc thật, đang định trả lương cho cậu bằng cái này”
Sáng lấp lánh. Thứ lấp lánh bằng bạc quen thuộc đung đưa trong tay quái vật làm tôi hốt hoảng.
- “Sao cậu dám trộm nó”
- “Ai thèm trộm của cậu? Chỉ là vô tình nhìn thấy nó bị bỏ rơi dưới đất, tôi có lương tâm nhặt lên dùm thôi mà”
- “Trả đây!”
- “Không thích.”
- “Trả!”
- “Không!”
- “Tôi hỏi lần nữa, cậu trả không?”
- “KHÔNG TRẢ!!”
- “ >”< ……! Thôi mà anh hai đừng đùa nữa, trả đi mà. Cái vòng cổ này là kỉ vật cuối cùng còn sót lại của má tôi đó, xin cậu, trả cho tôi đi. Hôm nay không có nó, tôi gặp xui xẻo từ sáng tới giờ đấy, đi, nha!!!” – thoáng có vệt đỏ trên khuôn mặt, hình như mủi lòng rồi ^^ cá sấu bắt đầu nơi lỏng cảnh giác, hạ giọng:
- “Cũng được thôi, nhưng mà cậu phải làm quản g…”
*xoẹt*
Nhanh như đớp, tôi chớp lấy thời cơ giật lại sợi dây truyền, vui không kể siết trong sự ngỡ ngàng của kẻ địch.
- “Làm gì cơ hả bạn Minh???” – ha ha chết đi – “Dù bạn rất nhiệt tình, nhưng tớ rất tiếc không thể nhận lời mời của bạn được, tớ là con người của công việc, không dư thời gian sang nhà bạn làm quản gia đâu, haizzz, tiếc thật!” – oa haaaaaaaaaaaaaaaaa….. XD
- “Ừ, tiếc quá nhỉ. Thôi thì đành vậy.” – ngừng 1 lúc không hiểu suy nghĩ gì, trong mắt ánh lên tia gian xảo. Chết thật!
Đột nhiên, Cá sấu lôi iphone ra, xoay người 90 độ về bên phải, “tách” 1 cái. – “vậy ngày mai toàn thiên hạ sẽ được chiêm ngưỡng kiệt tác này”
Oh god! Đừng thế chứ. Từ nãy mải cãi nhau với cá sấu mà không để ý đến bãi chiến trường tàn lụi trên giường. Tôi vội vàng xả thân bay lên lấy chăn che chở cho chúng, dù biết là đã muộn. Bao nhiêu vỏ bim bim, hộp cappuccino mút dở, quần áo ngổn ngang trải dài vô tận. Tất cả chúng làm nền cho bức tranh sống động với “mảng chính” là những chiếc bra và underwear sặc sỡ tôi “chưa kịp” cất vào tủ. Và, hiện giờ, nó đã được lưu niệm trong cái iphone đen sì đáng ghét T0T
*Tách!*
???
Aisss, tôi lại ngu rồi. Với tư thế tuyệt đẹp – 2 tay nắm chặt cái chăn, dang rộng hướng về chúa, 2 chân cái trên cái dưới trông rất “ngầu”, còn cổ thì nghển nghển cố giữ cho cái đầu không bị đập vào thành giường – 1 tư thế bơi rất đẹp, rất ấn tượng, nhập cư vào di động cá sấu.
Nhất thời hoảng loạn vì mọi việc diễn ra quá nhanh, da mặt tôi không kìm được đỏ tía lên. Đỏ vì xấu hổ khi bị con trai nhìn đồ nội y, đỏ vì căm phẫn trước hành động dã man của kẻ địch, đỏ vì quá ngạc nhiên nên “làm rơi” mặt xuống nệm đau chết…
- “Cậu nên xem lại quyết định của mình trước khi tôi có quyết định với 2 bức họa này” – nở nụ cười không thể gian hơn, trông hắn thật khác với vẻ lạnh lung khi ở lớp. Sói đội lốt người mà! – “Suy nghĩ lâu thế? Tôi đang chờ đây” – Hắn dơ iphone lên khoe của, màn hình facebook quen thuộc hiện ra với tấm hình nhỏ nhỏ của tôi, ngón cái đã để sẵn ở chữ “post”, chỉ chờ câu trả lời của tôi mà quyết định có chạm vào màn hình hay không.
- “….. Được, làm thì làm.” – nghiến răng nghiến lợi, tôi đáp cực kì miễn cưỡng – “mau xóa ảnh, nhanh”
- “Ngu gì mà xóa, nhỡ cậu lật lọng thì sao?”
- “Tôi không giống cậu đâu”
- “Không cần biết, cứ về làm quản gia nhà tôi đi đã!” - “Nhưng mà, tôi cũng phải đi học chứ. Làm sao nhỉ học để “đền ơn” cho cậu được.” – tôi cố trả treo
- “Ai bắt cậu làm cả ngày, part time là được rồi. Sướng nhá, vừa được tiếng có lòng báo ơn, vừa được tiền tôi trả lương hàng tháng.”
*****
Mệt mỏi lết xác thân tàn tạ từ nhà cá sấu ma vương về, tôi hận mình không thể túm tóc tạt tai tát tới tấp tên mặt người dạ thú kia. 2 ngày qua, tôi thực sự thấm thía làm “quản gia” nhà hắn là như thế nào.
1 ngôi nhà tráng lệ như lâu đài trong cổ tích. Đường đi dẫn từ cổng vào lâu đài được dát vàng sáng lóa. Bước vào trong, choáng ngợp với ánh sáng lóa mắt của đèn chùm pha lê phản chiếu lên nền nhà ốp kim cương, vật dụng trong nhà đều làm bằng đá quý hoặc mạ vàng lấp lánh chói lòa cùng cả đống người giúp việc tấp nập đi đi lại lại để phục vụ, dọn dẹp. Quang cảnh hết sức kì vĩ. Tôi – 1 quản gia trong tư thế hiên ngang gánh trên vai trách nhiệm lớn lao – chỉ huy 1 rừng người kia. Phất tay trái, họ phải bê ra bàn cả giường đồ ăn. Búng tay phải, họ trải thảm đỏ đón tiếp chủ nhân. Quản gia Vũ Hoài An nắm trong tay quyền lực dưới 1 người trên vạn người.
Vâng, đời không như là mơ, lấy đâu ra lâu đài cho tôi quản ạ. Chỉ là, nhà hắn có to hơn nhà tôi 1 chút, đẹp hơn nhà tôi 1 chút. Tôi ngạc nhiên trố mắt ra nhìn cảnh tượng hùng vĩ của ngôi nhà không 1 bóng người:
- “Sao cậu kêu tôi sang đây làm quản gia?”
- “Ừ, sao”
- “Nhà cậu không có người thì tôi… “quản” cái gì?”
- “Không quản người thì quản vật, quản việc. Cậu không định nghĩa được từ “quản gia” hả?”
Và thế là tôi trở thành vị “quản gia” vĩ đại với công việc nấu cơm, rửa chén, dọn nhà, tắm cho cún,… Dù cho kĩ thuật làm việc của tôi “chưa được cao lắm”. Cũng không thể trách được khi 1 thiên kim tiểu thư như tôi chưa bao giờ phải bò vào nhà vệ sinh cọ bồn cầu =”= giờ có thể xịt nước tứ tung “rửa” nhà tắm là tốt lắm rồi.
Trong tất cả các việc, tôi thấy hoàn hảo nhất là phần nấu ăn. Việc gì chứ nấu nướng là nghề của tôi rồi, chỉ cần có bàn tay của tôi là mọi thứ đều có thể trở thành sơn hào hải vị. Nhưng đáng hận là tôi dành hẳn 3 tiếng đồng hồ hì hụi trong bếp nấu bữa trưa cho ma vương. Vậy mà bê ra hắn còn hỏi “đó là cái đống gì” mới ức. Hắn có biết là “cái đống” đó nếu đem cho ba tôi ăn, ông sẽ tấm tắc khen ngon, xúc động đến chảy cả nước mắt. Không nỡ ích kỉ ăn 1 mình còn đem cho cún nhà bên cạnh được thưởng thức cùng. Đã thế, ba còn lo tôi vất vả nên cứ đến bữa ăn là lại hốt hoảng đòi vào bếp tự nấu, không để tôi phải đụng đến cái gì. Ba bảo con gái làm lụng nhiều tay sẽ xấu. Thật chứ hắn chẳng bằng 1 phần 10 ba tôi.
Đang chìm trong dòng cảm xúc vô tận, tôi tia ánh mắt đến 1 cửa hàng quần áo khá ngầu phía đối diện. Tất nhiên, tôi không ngần ngại bước tới. Bước chân vồn vập bỗng khựng lại trước 1 bóng hình trầm lặng.
Đọc tiếp: Tiểu Thư Cappuccino – Chương 5 : Cậu là ai? Phải chăng là một thiên sứ giáng trần?
Cậu ấy ngồi trên ghế đá bên hồ Văn Chương, thân xác uể oải tìm kiếm linh hồn đang dạo chơi đâu đó, đôi mắt xa xăm đượm buồn, dường như xoáy vào hàng nộm bò khô phía bên kia hồ.
Không được ăn mà buồn thế sao? Là vì hết tiền hay là sợ mập?
Tôi nghĩ không nên lại gần vì cậu ấy đang rất buồn, với lại dù sao tôi cũng chưa nói chuyện với cậu ấy ở lớp bao giờ, mới chỉ là những nói câu xã giao mượn thước kẻ và vở thôi ==”
Nghĩ là vậy nhưng đôi chân khó bảo cứ tiến lại gần con người kia như có lực hút. Đến khi tiến sát tới lưng thì lại không biết phải làm gì.
- “Ồ, sao cậu ở đây? Nhà cậu gần đây sao?”
Tôi giật thót không biết nói gì trước câu hỏi ngạc nhiên của Huy. Tôi lúng búng mãi chẳng nên câu:
- “À… ờ… không… tớ đi ngang qua… đi ngang qua đây thôi mà. À mà nhà tớ cũng… cũng ở gần đây luôn.”
Aizz, không hiểu sao tôi lại thế nữa. Tôi có làm gì sai đâu mà lấp liếm cứ như kẻ gây tội vượt ngục vậy.
- “Tớ đi qua đây thì thấy cậu nên… nên đi tới”
- “…”
Trước thái độ “thành khẩn nhận tội” của tôi, Huy chỉ cười mỉm, nhưng nó mới ấm áp làm sao. Chính cái điệu cười ấy làm tôi thần tượng Huy ngay lần đầu nhìn thấy, làm dấy lên trong tôi 1 dã tâm muốn chiếm đoạt. Tôi thề sống thề chết, mặc định Huy làm hoàng tử của mình. Cho dù, trong mắt cậu ấy, tôi đơn giản là 1 cô bạn mới đến. Buồn thế :(
- “Cậu, có muốn… ăn nộm bò khô không?”
==”
Cuối cùng tôi cũng thốt ra câu chuối củ này, còn Huy thì ngây người mất mấy giây
- “Aya, tớ khao mà, đi.”
Ôi tôi biết nỗi khổ tâm của cậu mà. Đừng buồn nữa nhé ^^~
- “Ukm, cũng được. Nhưng mà tớ sẽ khao. Coi như màn chào hỏi lính mới luôn ^^”
Oh, vậy là rõ rồi. Không phải Huy hết tiền mà là cậu ấy sợ mập! Chậc chậc, dáng chuẩn thế kia rồi, còn muốn phấn đấu đến thế nào nữa? Chả bù cho tôi, cứ ngứa mồm cái là phải nhai, không tôi chết mất.
…………………
Hix, ngon quá, mùi vị rất khác trong Nam. Tôi cắm đầu cắm cổ nốc sạch 2 đĩa nộm và 1 đĩa bánh bột lọc. Đừng nói tôi là heo, vì từ chiều đến giờ tôi đã nhét cái gì vào bụng đâu, đã thế còn phải làm việc cật lực ở nhà ma vương cá sấu, ức muốn đứt dây thần kinh.
- “Cậu… có rảnh không?” – Huy hỏi tôi
- “*nhoàm nhoàm* cũng rảnh. Làm chi?”
*****
- “Oa, đêm Hà Nội đẹp thật!!”
Tôi dang rộng đôi tay, đón những ngọn gió thu nhẹ nhàng xô tới. Tôi thích cảm giác này. Từ lúc đặt chân tới Hà Nội, tôi mới có dịp tự khám phá nơi đây đúng 1 lần, và bị lạc thê thảm T__T Nhưng lần đó mới chỉ là search google rồi tự đi ngắm cảnh, còn hôm nay tôi có hẳn hướng dẫn viên miễn phí đưa đi vòng vòng quanh nơi này. Huy giỏi thật, biết đi cả xe máy, tôi rất ngưỡng mộ ♥.♥ Đảm bảo chất lượng cực nhé, người Hà Nội gốc, biết rõ từng ngóc ngách, xó xinh nào có món ngon, trò vui, cảnh đẹp, và đặc biệt là không sợ lạc đường!!!
Sau khi lượn lờ 2 tiếng đồng hồ, bụng tôi bắt đầu réo ầm ĩ. Chúng tôi, mỗi người cầm 2 cây kem Tràng Tiền, chọn 1 chiếc ghế đá gần hồ ngồi. Tôi thấy mình thật đần độn khi lần trước tự đi chơi 1 mình, đi tới hồ Gươm rồi mà còn quên ăn kem Tràng Tiền
Cảm nhận luồng khí dễ chịu thổi từ hồ phả vào, tôi thấy mình đã có cảm tình với thủ đô này rồi. Tiết trời thu man mác gió như thổi vào mỗi con người nơi đây 1 tâm trạng khác nhau. Hà Nội bề ngoài giống với Sài Gòn, nhưng thực chất nó rất khác. Khoác trên mình chiếc áo hiện đại, tấp nập của xu thế đô thị hóa, nhưng Hà Nội vẫn mang nét gì đó rất cổ kính trầm mặc đến lay động lòng người. Đặc biệt nơi đây nổi tiếng với mùa thu. Thu Hà Nội đẹp, cái đẹp nhẹ nhàng thấm đượm chút buồn khó tả. Nhưng nó lại khiến tâm trạng ta như thanh thản, nhẹ nhõm hơn. Về đêm, nơi đây lại càng đẹp với ánh điện lung linh dịu dàng nhưng không kém phần náo nhiệt, vẫn trầm mặc đó, nhưng không làm mất đi nét sôi động của 1 thủ đô. Quả thật, Hà Nội có 1 mị lực vô hình cuốn con người ta phải chú ý đến nó. Tôi – 1 con dân Sài Sòn chính gốc – ngay giây phút này đây, cũng đã bị cái mị lực đó níu giữ trái tim mất rồi.
- “Ê, làm gì mà đăm chiêu thế?” – Hươ hươ bàn tay trước mặt tôi, Huy hấp háy mắt tinh nghịch. Cậu ấy thật dịu dàng như chính Hà Nội lúc này.
- “Ra kia đi, tớ muốn uống capuchino” – chính xác là tôi đã tăm tia được 1 tiệm cà phê khi đang tức cảnh sinh tình.
-----
Vào quán cafe, chúng tôi gọi ra một cappuccino cho tôi và một americano cho Huy.
- “Cậu cũng thích cà phê espresso à?” – Huy hỏi, giọng có vẻ hứng thú.
- “Ừ, nhưng thích nhất là cappuccino. Mà sao cậu lại thích americano? Nhìn vừa không đẹp, uống vào lại nhạt nhạt.”
Trong các loại cà phê espresso, tôi ghét nhất là americano.
- “Tớ thích những thứ đơn giản. Mà nếu thưởng thức kĩ, nó cũng rất ngon đấy chứ ^^”
- “Ờm, mỗi người một sở thích.”
“ọc ọc…”
==”
Bụng tôi lại réo sau khi tiêu hóa xong hai cái kem. Vì vẫn đói, lại đi uống cà phê vào, thành ra bị cồn ruột. Mất mặt thế T__T
- “Từ nãy giờ mới điểm tâm hai cái kem thôi nhỉ. Nhanh, tớ đưa cậu đi ăn.” – Nói rồi Huy nhanh chóng kéo tôi ra ngoài.
Ngồi sau Huy trên chiếc Nouvo màu trắng, thả hồn theo gió, tôi không để ý Huy đã đưa tôi đến một khu phố toàn đồ ăn, hình như đây là một phố cổ Hà Nội. Mùi hương từ các nồi nước suýt tỏa lên ấm nóng, sực vào mũi làm tôi không thể chống đỡ được, mắt sáng bừng ngó nghiêng.
- “Ăn phở cuốn trước nhé!”
Huy kéo tôi ngồi xuống một quán nhỏ để ăn cái món gọi là phở cuốn. Tiếp đó, tôi được ăn bao nhiêu là đặc sản Hà Nội: bún riêu cua, bún ốc này, bún thang này, bánh cuốn này, nem phồng, chả cá, ô mai hàng Đường, nem cuốn, cháo cá. Mỗi thứ tôi ăn vài miếng vì tôi còn muốn ăn nhiều thứ khác nữa. Cho đến khi bụng sắp nứt ra rồi thì Huy đề nghị ăn món cuối cùng – bánh tôm Hồ Tây. Yumi! ^^~
Cái hồ to hơn hồ Gươm nhiều, gió về đêm cứ lồng lộng làm tôi khoan khoái hưởng thụ. Món bánh vàng ròn và nóng khiến cái dạ dày của tôi dù đã quá tải rồi nhưng vẫn cố gắng sắp xếp một chỗ cho món này. Ở đây nhiều món ngon thật mà tôi không biết, ha ha.
- “No chưa?”
- “No quá! No đến đây rồi này!” – vừa nói, tôi vừa lấy tay đặt lên cổ để biểu thị “no đến tận cổ rồi”.
- “Vậy thì đi về nhé, cũng muộn rồi mà.”
- “Oke!”
*****
“Kính coong”
Hử? Mới sáng bảnh mắt đã có ai bấm chuông cửa.
Hôm qua đi chơi với Huy đến 2 giờ sáng mới về nhà, bây giờ mí mắt cứ gọi là nặng tựa Thái Sơn, khó mà nhấc lên được.
- “Ba ơi! Mở cửa!!!!!!!!”
“Kính coong”
- “BAAAAAAAAAAAAAAAA!!!”
“Kính coong”
Aisss, bực cả mình. Lại phải nhảy xuống giường ra mở cổng. Tôi quên mất ba lại đi công tác rồi.
- “Hế lô ố ô =))”
- “o__0 ??? sao cậu lại ở đây?”
- Không ở đây thì ở đâu?”
- “Nhà số 10, cổng xanh… Đúng nhà tôi rồi. Ê, đây là nhà tôi đấy!”
- “Thì ai bảo không phải nhà cậu đâu.”
- “Thế cậu ở đây làm gì?... Ê! Ê!”
Cứ thế cá sấu ngang nhiên xâm nhập nhà tôi, lại còn vác theo bao nhiêu túi lớn túi bé gì gì đó.
- “Mang toàn đồ “tươi sống” sang đây làm gì ế?”
- “Chẳng lẽ để nhét vào mồm ăn sống?
- “Này, đừng bảo là để… nấu ăn nhá!”
- … Ờ!!!!!” =”- - “Oa ha ha, đang không biết hôm nay nên đi đâu ăn lại có người đén nấu cho ăn thế này. Sao hôm nay tốt bụng dữ ^^~”
- “Ai bảo tôi nấu cho cậu ăn? Hôm nay tôi mở 1 lớp học tình thương” để dạy đồ đầu đất cậu nấu ăn đấy! Lo mà học đi.”
- “A, sao tôi lại phải học? Tôi biết nấu rồi mà. Ai khiến cậu dạy!”
- “Cậu biết nấu đồ cho cún ăn hả?””
>”<
- “Chẳng qua tôi thấy cậu vô dụng quá, hạ mình làm giảng viên bất đắc dĩ. Chứ nếu với “tài năng” hiện tại của cậu thì chắc ế chồng quá!!”
- “Cậu im ngay! Cái đồ cậu mới ế chồng ý! Cậu thì…”
- “Bắt đầu từ món đươn giản nhất: Trứng tráng!”
Không để tôi kịp phản bác, cá sấu “vào đề” luôn. Cậu ta luôn như vậy, khó chịu!!
- “Sao lại là trứng? Tôi ghét trứng! Làm món khác đi.”
- “Ghét thật không?”
- “Thật!” – tôi dùng bộ mặt đáng thương nhất phô ra.
- “Vậy tốt quá rồi. Nào, bước 1 là đập trứng vào bát.”
O__0
Có nghe thấy gì không thế? Tôi bảo là tôi không thích rồi mà. Hay cậu ta không nghe thấy chứ “không”???
- “Làm cái gì cũng lề mề. Nhanh lên dồ con rùa!”
- “Aissss, đau quá…”
- “Cậu đang làm cái gì thế? Đập quả trứng cũng để bị đứt tay. Phiền quá mà!’
- “Tôi đã bảo tôi không thích, tôi không làm.”
A, gì đây? Cá sấu cầm ngón tay chảy máu của tôi, đưa lên miệng… mút!
==”
Eo. Kinh quá >”< Vậy là ngón tay của tôi đã bị hắn làm ô uế T__T
Tôi ghét làm trứng vì tôi không biết đập trứng! Lúc lấy quả trứng đập vào thành bát cho vỡ thì tôi làm nó toét hết cả ra. Lấy tay tách vỏ thì bị mấy mảnh trứng nhọn nhọn đâm vào tay chảy máu. Vì thế tôi kết luận: trứng là một món ăn CỰC KÌ NGUY HIỂM!
- “Làm tiếp.”
- “? Tôi bị ra thế này mà cậu còn bắt tôi làm. Cậu là cháu mấy đời của bọn phát xít thế???”
- “Có mỗi quả trứng không biết rán thì cậu làm được cái gì nữa? Với lại tay hết chảy máu rồi. Làm tiếp đi.”
Vậy là theo chỉ dẫn của cá sấu, tôi hoàn thành món trứng chiên khá perfect ^^ Trứng chín vừa, không bị cháy, trông rất hấp dẫn. Mùi thì thơm này, màu thì đẹp này, vị thì… để ăn miếng đã nào.
“Rộp rộp”
==”
Chưa để tôi đụng đũa, cá sấu háu ăn đã hớt tay trên mở hàng đĩa trứng. Ghét thế!
- “Này, có vẻ… có vẻ… không ổn lắm thì phải…”
- “Không ổn cái đầu cậu. Để tôi thử.”
“rộp rộp”
. ”
- “À… thực ra thì… cậu biết không, tôi đặt tên cho món này là… à… là… “trứng giòn”! =”= Ăn rất giòn, phải không? Hê hê hê ^___^”
Chết thật! Lúc nãy quậy trứng kiểu gì để lẫn cả đống vỏ vào không biết. Bây giờ nhai nó mới “giòn” như thế này.
Mặt cá sấu biến dạng nhìn vào đĩa trứng đề phòng. Rồi mau chóng chuyển chủ đề:
- “Món tiếp theo: rau muống luộc!”
“phì!!”
- “Cười gì mà cười? Dở hơi à???”
- “Không không. Không có gì. Cứ tiếp tục đi.”
Đây là món tủ của Lan mà. Khựa khựa. Tôi phải tập trung cao độ mới được, học xong về nhà luộc rau cho nó ăn =))
- “Tôi đã miễn cho cậu phần rửa rau rồi đấy. Bây giờ vặn bếp đun nước. Nước sôi thả rau vào, lật lên lật xuống một lúc, tắt bếp. Được chứ?”
- “Oke! Tưởng gì chứ dễ ẹc.”
Một lúc sau tôi bê ra bàn ăn đĩa rau. Hề, trông cũng ngon phết.
- “Ặc! Cậu nấu cháo rau à? Sao nát toét ra thế này? Cho vào mồm chẳng cần nhai cũng nuốt được.”
- “Thôi cậu ra ngoài cho tôi. Tôi nghĩ cậu không có triển vọng đâu. Ngồi im đây nhá! Đúng là đồ con rùa vô dụng mà, thỏ cái gì mà thỏ chứ.”
Nói rồi cá sấu đi vào bếp.
Chẳng hiểu hì hụi làm cái gì trong đấy mà thơm thế. Bụng tôi réo ầm ĩ lên rồi . một tiếng sau thấy hắn bê ra ngoài 1 đĩa sườn chua ngọt. Rồi lại một tô canh, hình như canh ngao thì phải. Rồi một đĩa rau xao. Rồi một đĩa salad.
Cá sấu tự làm đây á? Không tin! Tôi phải vào bếp xem hắn có giấu “cô tấm” nào trong này không.
Híc. Chẳng có bà tiên, hay cô tấm, hay ông bụt nào trong này. Mà có 1 đĩa cánh gà rán to đùng. Nhìn quyến rũ quá, tôi chôm một miếng ăn trước, nhưng mà cái đĩa tự dưng bay lên, không cho tôi bốc ==”
- “Ra ngoài rồi ăn, không được bốc!”
Tôi bĩu mỗi. Hứ, đằng nào chẳng cho vào mồm!
- “Này, cậu tự nấu cả à?”
- “Không tôi thì ai? Đồ não phẳng này!”
Không để ý tới lời cá sấu, tôi bắt tay ngay vào công cuộc khám phá ẩm thực, giải quyết vấn nạn giặc đói đang hoành hành trong dạ dày tôi. Ngon quá má ơi!!
*****
Thời gian thấm thoát thoi đưa, ngoảnh đi ngoảnh lại cũng đến cuối tuần. Giờ đây tôi đã có nhiều cơ hội nói chuyện với “hoàng tử” của mình và các thành viên trong lớp. Đặc biệt là tôi đã hòa mình vào cộng đồng buôn xuyên quốc tế của Bảo Linh, cảm giác lạc lõng không còn tồn tại.
Buồn một nỗi hôm nay là cuối tuần. Cái ngày có tiết học đáng sợ nhất trần gian: tiết sinh hoạt! Buổi đầu tiên đi học, tôi đã được vinh danh trong sổ tử thần một lần rồi. Như một điềm báo cho chuỗi ngày tiếp theo, tôi liên tiếp bị nhắc nhở và tiết 1 hôm nay chính thức được tái vinh danh trong sổ lần thứ hai tội nói chuyện trong giờ văn. Tôi thầm cầu nguyện Tôn Đại Thánh che chở để cô chủ nhiệm không truy cứu nặng nề vụ này T^T
Vào tiết 5 đã được 5 phút rồi. Tôi hồi hộp chờ đón cơn phẫn nộ của cô Trang – giáo viên chủ nhiệm lớp tôi.
- “Mời em Hoài An đứng dậy.” – khuôn mặt khả ái đằng đằng sát khí – “Em cho cô biết lí do vì sao em bị ghi tên vào sổ đầu bài. Đã thế còn bị ghi những 2 lần. Em có cách gây ấn tượng khá đấy nhỉ. Mới vào lớp chưa được 1 tuần đã gây nhiều chuyện. Thứ 2 tuần tới mời phụ huynh đến trường gặp tôi và về nhà chép phạt 100 lần câu “em xin hứa lần sau sẽ không để bị ghi tên vào sổ đầu bài nữa ạ”! “
Ác mộng mà! Nếu sự thật diễn ra như vậy chắc tôi đột quỵ mất T__T
-----
Lạ nha, 10 phút trôi qua rồi mà chủ nhiệm vẫn chưa vào lớp, lòng tôi dâng lên nỗi sợ hãi cuồn cuộn như thủy triều dâng. Chẳng lẽ cô đã biết chuyện mình bị ghi sổ nên đang ngồi lập bản án để xử mình chăng? Ôi, Tôn Đại Thánh, xin đấy, xin ngài hiển linh cứu rỗi sinh linh này!!!!!
- “Lớp 10A2 phải không? Cô Trang có việc gấp không lên lớp được, cả lớp ngồi trật tự nhé.”
Tiếng thầy giám thị văng vẳng trong đầu mà tôi cứ ngỡ là mơ. Mừng đến nỗi làm rơi cặp sách cá sấu bên cạnh. Nhẹ nhàng đặt lại chiếc cặp về vị trí cũ trong lúc ma vương vẫn còn đang say giấc nồng, tôi thầm cảm ơn thần linh tứ phương tứ phía đã nghe thấy lời thỉnh cầu của tôi. Ha ha, cụ Tôn hôm nay tai thính thật ^^~
- “Cả lớp chú ý!” – Lại giọng thánh thót vàng anh của Linh Nhi, lớp trưởng hot girl – “Thứ hai tuần tới, tất cả các lớp tổ chức đại hội chi đoàn, mọi người chọn ra năm người đã vào đoàn và có khả năng lãnh đạo để thứ hai bỏ phiếu bầu. Sau đó tớ cần ba người mua lọ hoa, khăn trải bàn, cờ, đồ trang trí,…”
Và sau đó, những người lọt vào top 5 là: Phương Hoa, Huy Hoàng, BFF Thu Quỳnh, hoàng tử Minh Huy của tôi, và quái vật cá sấu.
Haizzz, không hiểu hắn có cái tài cán gián bò gì mà được chọn, cái lớp này bị nhan sắc của hắn che mờ con mắt rồi.
“tùng tùng…”
- “Annnnnn, chiều mai đi công viên đi, thấy bảo mai có “Hoàng tử thất tình” ra trượt patin đấy, ngon zai cực!” – Hà Anh tí tởn chạy lại bàn tôi.
- “Á, ngon zai mà lại thất tình á?”
- “Đại loại là như thế, thôi về trước đi chơi với gấu đây, bye!”
??? Cái con này làm tôi chẳng hiểu gì cả. Đại loại nội dung là công viên, thất tình, gấu, gì nữa nhỉ???
***** “khịt khịt” … thơm quá. Mùi này… hình như là mocha thì phải!
- “Cảm ơn, bác sĩ về nhé.”
- “Không có gì, nhớ để cô bé uống thuốc đúng theo đơn đấy. Tôi về đây.”
- “Dậy rồi hả?”
Là Huy. Cậu ấy… hình như…
A, lúc nãy tôi đang đi về thì dính mưa, sau đó xe tuột xích, sau đó tôi đau bụng, sau đó… sau đó tôi chẳng nhó gì cả, hình như là tôi bị ngất đi thì phải. Vậy chẳng lẽ là Huy đưa tôi về sao? ♥.♥
Kha kha kha, không uổng công tôi thần tượng cậu, thể hiện rất tốt ^v^ Người đâu mà vừa đẹp trai, vừa ga lăng tốt bụng, vừa dịu dàng, lại còn nhà giàu nữa chứ. Nhìn căn phòng này là biết, các đồ đạc trong nhà đều là hàng cao cấp. Chỉ cần ngửi mùi thôi cũng biết là nhà xin… Nói thật đi cậu không phải người mà. Cậu là thiên sứ, là thiên sứ, đúng chứ?
- “Làm gì mà nhìn tớ kinh thế? Có phải người ngoài hành tinh đâu mà lạ. ^^ Thôi, tớ về đây.”
- “Ơ…” về? về đâu? Nhà cậu đây thì cậu còn về đâu nữa?
- “Sao lúc nào gặp cậu ở ngoài đường, cậu cũng trong bộ dạng thê thảm thế nhỉ? ^^”
Sau câu nói cuối cùng với nụ cười dịu dàng chết người, “thiên thần” biến mất sau cánh cửa gỗ nâu. Tôi… trọng thương!!
“cạch cạch”
Cánh cửa lại mở ra…
O__0
- “Sao cậu lại ở đây?”
- “Nhà tôi, tôi không ở thì ở đâu?”
- “Nhà cậu? Không phải đây là nhà của…”
- “Chính xác là cậu đang nằm trên giường của tôi, thuộc phòng của tôi, thuộc nhà của tôi. Hiểu chưa?”
“lắc lắc”
- “Ách. Đồ con lợn này.”
>”<
Tôi là thỏ mà, không phải lợn đâu. Mà cá sấu vừa nói gì nhỉ? Phòng hắn, nhà hắn? Tôi bật dậy lao ra mở của phòng nhìn ra bên ngoài, màu sơn, đền chùm, cái cầu thang kia, chậu hoa kia, tủ đồ kia,… cảnh vật đều rất quen thuộc. Chính xác là nhà cá sấu rồi. Ài, từ trước đến giờ cá sấu bắt tôi dọn dẹp nhà cửa nhưng không cho vào phòng hắn, thảo nào tôi không biết là phải.
Thật không ngờ đấy. Phòng hắn đẹp quá, gọn gàng quá. Nếu đem so với cái ổ lợn của tôi ở nhà thì đúng 1 trời 1 vực. Nhìn cái bàn học đi, sách vở sắp xếp đâu ra đấy, nhìn cái biết ngay là người học giỏi. Nhìn cái tủ quần áo đi, cửa tủ đóng vừa khít chứ không vênh ra vì bị quần áo chèn ép giống tủ của tôi, mở ra phát là áo quần “tràn” hết ra ngoài. Nhìn cái bàn máy tính đi, màn hình thì bóng loáng, bàn phím không dắt 1 hạt bụi. Và nhìn cả cái giường tôi vừa nằm nữa, ôi nó to và lộng lẫy chẳng khác gì giường của vua chúa ngày xưa, đặc biệt là trên đó không có vỏ đồ ăn, quần áo, và nhiều thứ linh tinh khác. Rất sạch sẽ ngăn nắp, hắn có phải con trai không đấy???
- “Ê, ngẩn người ra làm gì kia? Uống thuốc đi.”
- “Lúc nãy, cậu và Huy, vác tôi về đây à?”
- “Không cậu nghĩ cậu bay vào đây chắc? Đầu cậu chỉ để mọc tóc thôi à?”
- “Đầu không mọc tóc thì mọc gì? Cậu không có óc hả?” >< đồ IQ âm 1000 mà
- “=”=. Cái đồ không có óc là cậu đấy. Lúc nãy bác sĩ bảo cậu bị rối loạn tiêu hóa do ăn linh tinh quá nhiều, lại có tiền sử đau dạ dày, xong còn gặp mưa, lạnh quá nên mới xỉu ra đấy. Nói tóm lại, mọi chuyện xuất phát từ việc ăn quá nhiều mà ra… Thôi, uống thuốc đi.”
Nhấc cái cốc chứa dung dịch màu trắng đục lên, tôi hoài nghi liệu đây có phải thuốc độc không…
- “Không phải thuốc độc đâu mà sợ.”
Ờ, không phải thì tốt.
Oái, mà sao hắn biết tôi đang nghĩ gì
=__=
Hơ, hơ hơ, hơ hơ hơ. Có gì đó, khá lạ. Bị ngấm nước mưa nên áo quần… “dãn” ra thì phải, rộng thùng thình. Cảm giác như bơi trong áo ý. Thật tôi không dám nhìn xuống nhưng mà vẫn cứ phải nhìn.
- “Ồn quá, cậu im đi! Chẳng lẽ cậu muốn mặc nguyện bộ đồng phục ướt nhẹp lên giường à?”
- “Kệ tôi, tôi khiến cậu à? Ướt thì tôi bệnh chứ cậu bệnh đâu? Sao cậu dám tự tiện? Cậu muốn nhân lúc tôi ngất đi mà lợi dụng sàm sỡ đúng không! Cậu muốn chết rồi.”
- “Cậu ốm hay không chẳng liên quan đến tôi. Chỉ là tôi sợ ướt giường nên mới thay đồ cho cậu thôi. Mà cậu nhìn lại người cậu xem, có đáng để tôi sàm sợ không? Đừng có ăn dưa bở.”
Quá thất vọng. Tôi biết cá sấu là 1 tên đê tiện, nhưng không ngờ lại đê tiện đến mức này. Mà lúc đó có cả Huy ở đấy, sao không cản cá sấu làm bậy chứ? Tôi xót xa cho thân phận của mình quá…
- “Thế đồng phục tôi đâu?”
- “Kia kìa, vừa mới khô.”
Ài, thế là sự trong trắng của tôi đã bị vết nhọ này làm ô uế. Hắn, đường đường là 1 thằng con trai mà lại không chút ngượng ngùng khi thay đồ cho con gái? Chứng tỏ mức độ trơ trẽn đã ở level max rồi.
- “Ê, đi đâu?”
- “Về.”
- “Ai cho về mà về?”
- “Tôi thích về đấy, sao không”
- “Tôi cứu cậu để cho cậu đi về chắc? Phòng tôi bị cậu làm cho lộn xộn rồi, dọn lại cho tôi.”
- “Không dọn”
- “Dọn”
- “Không.”
- “Ok, 2 giây thôi, cậu sẽ nổi tiếng.”
- “Giỏi thì post đi, tôi chán lắm rồi.”
- “…”
- “Sao? Post đi chứ. Hứ!”
Ble ble, ta cóc sợ nữa! Dù sao thì tôi chưa bị dính scandal bao giờ, có vụ này coi như “trải nghiệm” cuộc sống.
- “Vậy chắc cậu cũng không cần cái này rồi, tiếc thật.”
A, cái vòng mẹ cho tôi, sao lạ lại trong tay hắn?
- “Đồ ăn cắp, trả đây.”
- “Dọn.”
>”<
Tức thế cái đồ bẩn tính. “Hành nghề” nhanh lẹ thế này chắc cậu ta cũng thuộc hàng tiền bối trong “ngành” rồi! Hóa ra hắn giàu là nhờ cái nghề ăn cắp vặt này =”=
-----
- “Xong rồi, trả vòng đây.”
- “Trời, cậu gấp chăn kiểu gì thế, sao lại vo 1 cục vào thế kia. Gấp lại cho tôi!”
Tức. Tức quá. Không chịu được nữa rồi. Tôi quyết định gấp lại chăn! Biết sao được, cái vòng rất quan trọng với tôi, thôi thì cố làm vừa lòng hắn để được trả cái vòng. Mẹ ơi, con khổ quá T__T
- “Tôi gấp đẹp lắm rồi đấy. Trả vòng đi.”
- “Phòng khách toàn vết giày đi mưa, bẩn kinh khủng.”
Tôi lại đi dọn phòng khách.
- “Ê, đem quần áo lên phơi hộ cái”
Và tôi đi phơi quần áo.
- “À, tiện thể tưới luôn mấy cái cây trên sân thượng nhá.”
Hắn quay tôi như quay dế. Tôi biết hắn đang trả thù vụ bị tôi ngã lên người đây mà. Tiểu nhân! Tôi vẫn là bệnh nhân mà, uống tí thuốc hắn đưa sao khỏi nhanh thế được. Chưa gì đã bắt tôi làm cả núi việc, rõ là bóc lột sức lao động trẻ em, cái này đáng để kiện.
- “CÓ TRẢ KHÔNG THÌ BẢO?!!” – còn muốn bày trò gì nữa? Tôi chưa đủ thê thảm à? Tức nước thì vỡ bờ, cái gì cũng có giới hạn của nó.
- “Ấy. Bình tĩnh… hì hì…” – thấy tôi nổi khùng lên, cá sấu cũng có phần nhượng bộ.
- “Trả!”
- “Trả gì?”
- “Cậu… Cậu muốn quỵt? CẬU CHÁN SỐNG RỒI À?!!”
- “Chẳng phải nó ở trên cổ cậu sao. Trả gì chứ?”
Trên cổ? Tôi đưa luôn tay rà lên cổ. Oái, nó vẫn ở đây mà. Là thế nào, tôi chẳng hiểu gì cả! Nhưng có 1 điều tôi hiểu rất rõ: TÔI ĐÃ BỊ LỪA!!!
- “Cái vòng lúc nãy cậu cầm.. là đồ giả?” – nén giận nén giận. Phải hỏi cho rõ ngọn ngành rồi xử 1 thể.
- “Không phải.”
- “Không phải? Đừng nói với tôi là cậu dùng phép thuật biến cái vòng trong tay cậu lên cổ tôi nhá.”
- “Cũng có thể.”
- “Cậu…”
“rầm”
Tôi xây xẩm mặt mày. Mọi việc quá nhanh. Cá sấu kéo tôi ra khỏi cổng, rồi đóng cái “rầm”, rồi đi vào nhà, tất cả chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi. Tôi, đầu tiên là giật mình, rồi ngơ ngác, rồi tức giận, và bây giờ tôi phải xả chúng ra ngoài nếu không đầu tôi sẽ nổ tung mất.
- “AAAAAAAAAAAAAA……!!!!!” >”<
Xe đạp của tôi đã được sửa xích từ khi nào. Tôi đi về trong sự nhục nhã. Chợt nhận ra, xã hội này càng ngày càng biến chất!
- “Ồ, con tỉnh rồi à? May quá ^^” – 1 người phụ nữ nhà bên cạnh chui từ trong nhà ra, thấy tôi liền hỏi han.
- “???”
- “À, bác là hàng xóm nhà Minh. Hồi nãy nó hớt hải chạy sang nhà bác nhờ thay hộ cháu bộ quần áo. Cháu bị dính mưa ngất đi, người ướt nhẹp à. Bây giờ không sao thì may quá rồi. ^^”
….. Brain is loading…..
- “Aaaaaaa, vậy là cá sấu lừa mình! Mình còn trong sáng.
^v^ ……………..
>”<
Hừ, dám lừa bổn tiểu thư. Tổng cộng hôm nay tôi bị cá sấu lừa 2 vố đau. Hận này không rửa không làm người!
Đọc tiếp: Tiểu Thư Cappuccino – Chương 7: “Xin lỗi…”
“What doesn’t kill you makes you stronger
Stand a little taller
Doesn’t mean I’m lonely when I’m alone
What doesn’t kill you makes you fighter
Foot steps event lighter
Doesn’t mean I’m over cause you’re gone
What doesn’t kill you makes you stronger, stronger”
Ài, phiền quá. 11h đêm rồi mà còn bị phá đám. Quỷ sứ nào không biết.
- “………..”
- “Ai đấy? ><”
- “Ngủ chưa?”
- “Đang ngủ.”
- “Ờ… thế thôi. Ngủ đi đồ con lợn.”
“tít tít tít”
O__0
Tự nhiên gọi, nói vài câu chẳng để làm gì xong cúp máy? Rảnh quá mà.
“What doesn’t kill you makes you stronger
Stand a little taller
Doesn’t mean I’m lonely wh…”
- “Rảnh quá a! Cậu bị điên rồi đúng không? Muốn điên thì điên 1 mình đi, đừng có mà phá tôi!”
- “Tôi… khụ khụ…”
- “Tôi cái gì mà tôi”
“tít tít tít…”
Bực cả mình. Sao có loại người khó ưa thế không biết…
“tít tít, tít tít”
[Nhớ uống thuốc đầy đủ]
Hừ, giả bộ quan tâm nữa hả. Không ngủ được nên phá tôi đây mà, tôi còn lạ gì nữa.
*****
- “Hê, chào mọi người ^^”
- “A, Hoài An đến rồi, cho Hoài An chocolate này ^^” – đầu vàng tí tởn nói chuyện với tôi. Ài, mặc dù hơi lắm chuyện, nhưng mà cậu ta cũng đáng yêu mà, hí hí. Còn hơn cái tên cá sấu mặt gian hơn cáo, suốt ngày bày trò hại tôi.
Cá sấu?
Ủa, đâu rồi nhỉ? Mọi khi đi học đúng giờ lắm mà. Hôm nay sao…
- “Hoàng Minh hôm nay xin nghỉ bị ốm.” – Thấy tôi tần ngần nhìn sang ghế bên cạnh, Huy “báo cáo” luôn.
- “Ơm… ờ… thế hả?”
Có chút bàng hoàng và bất ngờ, nhưng thực sự tôi RẤT VUI!!! ^v^ mấy khi tên quái vật đó nghỉ học, tôi đỡ bị nhìn sách chung, bị cốc đầu, bị sai đi mua đồ ăn, kha kha kha kha……
Hôm nay là ngày của ta. Ta sẽ làm thống lĩnh cái bàn này. Khà khà khà… XD
- “Cậu… sao không?”
Ặc, chết rồi, sao lại để hoàng tử nhìn thấy bộ dạng man rợ hồi nãy chứ. Còn đâu là hình tượng?
- “Phì”
Ấy, hoàng tử à đừng tưởng được tớ hâm mộ mà cậu có quyền phì cười trước nỗi đau của người khác nhá. Mặc dù cậu cười trông đẹp trai thật đấy, nhưng tớ không thích tí nào đâu ==”
- “Cậu lúc nào cũng thế ^^”
Quãng lửng một câu cho tôi, hoàng tử lại cười nhìn tôi và quay lên, tôi có nhìn nhầm không khi hình như đáy mắt cậu ấy ánh lên sự thú vị?
Cơ mà “Lúc nào cũng thế” là như thế nào? Chẳng lẽ lần nào tôi cười man rợ đều bị cậu nhìn thấy à? Oh God, hỏng hết cả đại dự rồi.
Mà thôi dẹp cái đại sự tình duyên sang một bên, trước hết phải đi ăn mừng vụ nghỉ học của cá sấu cái đã – một sự kiện vô cùng trọng đai, tôi rủ tập đoàn xuyên quốc tế lên cantin làm 1 bữa đâu ra đấy. A ha ha.
Tuy phòng học của tôi ở tầng 4, có chút bất lợi lúc đi học vì phải “leo núi đường dài”. Nhưng mà được cái lời to là gần cantin nhất. Cantin trường tôi được xây dựng trên sân thượng của trường (tức là tầng 5 ý), 1 nửa là nhà ăn có mái, nửa kia ở ngoài trời, có kê bàn ghế nhưng không có mái, rất thoáng cùng với nhiều cây cảnh. Quang cảnh lại cực kì khoáng đãng sáng sủa (vì trên tầng cao mà) cộng với đồ ăn ngon vô số kể, trông nó giống nhà hàng mini hơn là cái cantin trường học đấy. Nếu hỏi tôi thích nhất điều gì ở trường này, sẽ không có đáp án nào khác ngoài CANTIN!
Sau khi triệu tập đầy đủ, chúng tôi chọn cái bàn dài gần lan can, khoảng sân không có mái để vừa ăn vừa hít khí trời.
- “E hèm, tâm trạng ta hôm nay rất tốt, muốn khao mọi người 1 bữa, ai phản đối dơ tay.”
Tất nhiên không có cái tay nào dơ lên cả được hôm có người bỏ tiền ra khao, chúng nó gọi lấy được. Nào khoai chiên, nào trà sữa, nào bắp ngọt, bim bim đủ loại,…
- “Ha ha ha, khá đấy khá đấy. Ngươi mới vào mà thể hiện rất tốt. Ta quyết định thăng chức cho ngươi làm trợ lí chủ tịch, ok?”
- “Oke “
- “Nào, 1 2 3 zô!!!!!!!!!!!!!”
- “Ê, mày. Có đứa mới vào lớp đã bày đặt khao nọ khao kia lấy lòng người khác kìa.”
- “Xì, cái loại không biết điều kệ xác nó, mày quan tâm làm gì.”
- “Ờ, ngứa mắt thì nói thôi”
Hai con nhỏ đi qua bàn chúng tôi bơm đểu vài câu. Một trong số đó có antifan đầu đời của tôi – Kim Chi. Tất nhiên, tôi biết chúng ám chỉ ai.
- “Này, các cậu thấy người ta xinh hơn, giàu hơn, dễ thương hơn thì ghen ăn tức ở đấy à?” – Chủ tịch Linh bức xúc thay tôi.
- “Tôi có nói ám chỉ ai bao giờ à? Nếu có thì cho xin lỗi nhé, nói vu vơ ý mà, trúng ai thì trúng.”
- “Ừ, có tật thì giật mình. Mà cả cậu nữa đấy Linh à. Đừng thấy nhà giàu mà sán vào như thế, không hay đâu.”
- “Hứ. Các cậu đừng tưởng c…”
- “Thôi, Linh, ăn đi. Nói nhảm, tức làm gì cho phí calo. Tao là tao chỉ tội nghiệp cho những bạn ghen ăn tức ở, đến ăn cũng mắc nghẹn. Ài, đáng thương thật.” – Hà Anh lên tiếng, nói móc là sở trường của con này rồi.
- “Mày…”
“tùng tùng tùng……..”
- “…..”
Ha ha ha. Nhìn 2 con bé tội ghê. Tức lộn óc mà không cãi nổi. Làm cả tập đoàn nhà tôi được dịp đau bụng vì cười nhiều quá :))
***** {Tiết 5}
- “Ê, An, lôi sách vở ra làm gì nữa?” – Bảo Linh nhảy vào bàn tôi, ngoe nguẩy gói bim bim làm tôi không cưỡng nổi mà bốc lấy một… nắm.
- “Ầy, tao chăm ngoan mà. Thôi ra chỗ khác để tao còn học bài.”
- “Mày ấm đầu à? Hôm nay làm đại hội chi đoàn mà.”
?
Ách. Nhớ rồi nhớ rồi. Thảo nào tự dưng cả lớp nhốn nháo đứng hết dậy, trèo lên bàn, rồi leo cửa sổ, hóa ra là để treo đồ trang trí lớp. Thế mà tôi cứ tưởng chúng nó lên cơn nặc nô cơ đấy.
Ba cán sự đoàn được bầu ra trong đại hội hôm nay gồm có: Trịnh Minh Huy (thần tượng của tôi, hoàng tử của tôi, cũng có thể coi là chồng tương lai của tôi), Hoàng Minh (là tên cá sấu trời đánh không chết ý ạ, chẳng hiểu sao được vào luôn ==”) mặc dù hôm nay nghỉ nhưng vẫn trúng cử ạ, người thứ ba là Mai Thu Quỳnh (BFF :x). Đúng là một người làm quan cả họ được nhờ. Cái Quỳnh vào được ban chấp hành đoàn của lớp mà cả năm đưa chúng tôi sướng nhảy cẫng lên. Há há há.
- “Các em trật tự. Ba cán sự đoàn của lớp đã được bầu ra, tiện đây cô sẽ phân lại cán sự lớp luôn nhé. Qua điểm số từ đợt thi chất lượng đầu năm và tác phong của các em trong thời gian qua, cô sẽ giữ nguyên lớp trưởng lớp phó, còn tổ trưởng của các tổ 1, 2, 3, 4 sẽ là Hoàng, Mai, Tùng, Hoa. Để giúp đỡ công việc cho các tổ trưởng là các tổ phó Hà, Tuấn, Mi, Chi. Thế nhé.”
Mặc dù biết là với cái bảng điểm và tác phong của mình trong thời gian qua là “chưa thấm vào đâu” nhưng tôi vẫn… hồi hộp khi cô đọc tên các tổ trưởng tổ phó, thực sự là tôi đang chờ mong tên mình được xướng lên. Ít ra được cái chức gì đấy trong lớp cũng có tí oai oai Tôi không muốn dừng lại ở cái chức… phó bàn ==”
- “À, nếu trong năm học có nhiều việc quá thì cô phải thêm một chức nữa nhỉ?” – a, còn một chức nữa kìa, cho em cho em cô ơi. – “Thôi được rồi, bạn Hà Anh, Ngân, Hoài An, Vũ” – a ha ha, nghe nhầm không nhỉ? Có tôi thật kìa – “Các em sẽ đảm nhận chức… tổ phó phụ, để phòng khi cả tổ trưởng tổ phó đều bận việc ^^”
==”
Hic, đúng ước nguyện của tôi rồi còn gì, không còn là bàn phó nữa mà giờ được “thăng chức” hẳn thành “tổ phó phụ” cơ. Trên danh nghĩa thì nó to hơn cả chức bàn trưởng nhưng mà thực chất về quyền lực thì không hơn không kém T__T
*****
{Công viên Thống Nhất}
Hôm nay tôi cùng cả lũ nhắng nhít này đi công viên để gặp “Hoàng tử thất tình” như lời của Hà Anh hôm qua. Nơi này khá lớn, nhưng không phải là công viên giải trí nên chẳng có nhiều trò gì chơi. Phía sân cát có nhóm người đang tập parkuor với những cái cột đèn, xa xa là mấy ông bà già chơi đá cầu, cầu lông,…
Chúng nó kéo tôi đến cái chỗ gọi là sân băng, nơi có rất nhiều người đang trượt patin, trượt ván.
- “Aaaaaaa!!! Kia kìa, anh ý kia rồi! Hoàng tử!!!”
- “Aaaaaaaa!! Mày ơi tao chết đây!!”
- ………………………….
Cả lũ tự nhiên nhốn nháo hét ầm lên, chỉ về phía một thằng con trai mặc áo phông trắng quần tụt, chân mang giày patin, đang ngồi khoác vai một cô bé mặt non choẹt nhưng bị lớp phấn dày mấy km làm già đi hẳn mấy tuổi. Không thể tin được ngay cả Thu – người nhút nhát ít nói mà cũng hét lên điên cuồng như mấy con kia.
- “Chúng mày bị dở hơi à???”
- “Dở hơi cái đầu mày. Nhìn kia kìa. Nhìn thấy anh ý không? Hoàng tử thất tình đấy!”
- “Ôi hoàng tử của lòng em.”
- “Ê, nhưng mà tao thấy thằng đấy nó có… thất tình đâu?”
- “À, anh ý nổi tiếng với biệt danh “hoàng tử thất tình” là vì một ngày anh thay bồ đến bảy lần. Một ngày bảy người yêu, nghe chưa. Chứ không phải “thất tình” theo kiểu… “thất tình” đâu. Mà là “thất tình” đấy.”
Thu Trang mồm thì nhoen nhoẻn giải thích, mắt vẫn dán vào thằng “thất tình” kia. Tôi xoắn cả não vì nghe con này giải thích rồi. Thật không ngờ trên đời lại có người như thế này. Nhưng mà phải công nhận là cái tên “thất tình” kia cũng… được được. Tóc nâu, cặp mắt rất lừa tình, dáng người cao cao, body chuẩn như siêu mẫu…
- “A, Hoài An cũng đến đây hả?”
- “Ơ, Annnnnnnnnn!!! ^0^”
Đang đứng ngắm “hoàng tử thất tình” thì “hoàng tử của tôi” đứng ngay trước mặt, ngay sau đó là cái giọng nhí nhố của Milu đầu vàng.
- “Mấy ông cũng hay ra đây trượt patin à?” – Bảo Linh rời mắt khỏi “thất tình”, hỏi chuyện hai người kia.
- “Ừ, thỉnh thoảng thôi.”
- “Này, Việt Anh, sao lúc nào thấy An cậu cũng rú ầm lên thế? Đừng bảo là… trúng sét rồi nhá.” – Ài, cô nàng lắm chiêu lại bắt đầu xuất chiêu rồi. Cái đồ nhắng nhít kia thấy cái gì chẳng rú ầm lên, có riêng gì tôi đâu ==” Ấy thế mà đầu vàng lại im tịt không bật lại nửa chữ như mọi khi, lạ phết!
Chúng tôi ra phía rìa sân thuê sáu đôi patin. Mặc dù tôi không biết trượt, nhưng chúng nó cứ động viên và bảo tao cũng không biết trượt, nên tôi cũng chơi luôn.
Ấy thế mà bọn này đểu thật, mồm thì soen soét kêu là “tao không biết trượt”, “tao mới tập được vài hôm”, “tao tập bao lâu mà vẫn toàn ngã”, thế mà lúc đứng lên giày, đứa nào cũng lướt vèo vèo, để mặc tôi đứng ôm cái cột đèn vì sợ ngã ==”
- “An chưa biết trượt hả? Bám lấy tớ này ^^” – Ôi, hoàng tử đúng là hoàng tử, lúc nào cũng dịu dàng và tốt bụng. Tôi ngờ nghệch bám lấy cánh tay của Huy và bước đi theo cách mà Huy dạy.
Tim tôi đang đập thình thịch, vì đây là lần đầu tiên tôi được đứng gần Huy như vậy, mọi thứ đều rõ nét, đặc biệt là đôi mắt sâu làm tôi chết cứng ngay lần đầu tiên nhìn thấy. Ôi, trái tim bé nhỏ của tôi, sao mà nó chịu được!
Lúc sau, Đầu vàng ở đâu chạy tới phá đám, cũng le te đòi dạy tôi trượt, đến mệt với cái đồ trẻ con to xác này.
Thế là tôi đứng trên đôi giày có lắp bánh xe, tay trái bám vào đầu vàng, tay phải bám vào hoàng tử, lê lết từng tí một. Khoảng 20 phút sau tôi đã có thể lết một mình, không cần vịn ai cả. Nhưng đầu vàng và hoàng tử vẫn trượt chậm chậm hai bên phòng khi tôi ngã. Trong khi đó lũ bạn thân đang tí tởn lướt qua lướt lại chỗ hoàng tử thất tình, haizzz, cái lũ dại zai này.
2 tiếng sau đứa nào cũng mệt lả, đặc biệt là tôi bị ngã dập mông 24 lần cộng với mấy vết tím bầm ở đầu gối vì cái tội lanh chanh, cứ thích trượt một mình cơ, khổ thế. Ra cổng công viên uống sữa đậu xong, chúng tôi ai về nhà nấy. Đầu vàng cứ kéo tôi ở lại chơi thêm lúc nữa nhưng thiên thần của tôi về rồi, tôi cũng chẳng muốn ở lại nhìn cái “thằng thất tình” thể hiện bản thân bằng những đường trượt siêu siêu đỉnh.
- “Để tớ chở An về nhé ^^”
- “À, ừ, được ^^. À quên, tớ đi xe đạp rồi, hì hì :p”
- “Ừ vậy thôi :)”
Trời ơi, tôi muốn ném phăng cái a còng của mình xuống hồ quá. Tại nó mà tôi không cùng hoàng tử về được. Tức chết >”<
***** “tít tít, tít tít”
[ê, uống thuốc chưa?]
Xời, cá sấu “lại tốt bụng” hỏi thăm tôi. Rốt cuộc mấy hôm nay cậu ta có ý đồ gì mà lương thiện bất thình lình thế? Thà cứ cười gian gian như mọi khi tôi còn đỡ hoảng!
[khỏi rồi. Không uống nữa]
[nhưng phải uống đủ liều, nhỡ tái phát thì sao]
[mặc xác tôi, liên quan đến cậu?]
Chắc chẳng ốm đau gì đâu, lấy cớ nghỉ 1 ngày ở nhà cho sướng thân thôi. Rảnh quá mới nhắn tin hỏi tôi vài ba câu cho đỡ ngứa tay. Hứ!
Trên đường về, tôi vừa đạp xe vừa lẩm nhẩm hát. Phải khiêm tốn mà công nhận rằng tôi hát hay thật! Ba cũng bảo thế mà. Mỗi tội ba thương tôi, sợ tôi hát nhiều khản giọng nên mỗi lần rủ ba đi karaoke ba đều từ chối. Chấp nhận không được nghe tôi hát với mong muốn tôi luôn giữ được giọng ca vàng của mình. Ôi, sao ba tôi lại cao cả thế cơ chứ!
Lúc dừng xe, tôi mới ngớ người ra khi trước mặt mình là nhà ma vương cá sấu! A, đáng hận đáng hận! Hơn 1 tuần nay cứ đi học về là tôi lại đạp qua nàh hắn làm quản gia nên hôm nay cũng “thuận chân” đạp sang nhà hắn. Thôi thì nhà cũng đã đến rồi, vào ngó phát xem hắn đang làm gì. Bị bắt quả tang bùng học ở nhà chơi game chắc mặt hắn trông nhọ lắm. Mới nghĩ thôi đã sướng cả người. “Khựa khựa khựa” (cười man rợ quá!!)
Tôi bước vào nhà trong tư thế của 1 paparazi, chỉ trực hắn ló mặt ra phát là dìm luôn. Đến lúc đấy cuộc đời tôi sẽ lật sang trang mới, không phải lết xác sang đây làm quản gia cho quái vật nữa ^o^
Phòng khách, không có. Phòng bếp, không có. Nhà tắm, không có luôn. Thế chắc chắn là trong phòng ngủ rồi!
Tôi hùng dũng bước tới trước phòng của cá sấu, căn phòng mà tôi mới được vào đúng 1 lần. Lấy khí thế, tôi dơ chân đạp 1 cước khiến cửa bật mở đập vào tường rồi bật lại đóng cái “rầm”! Hơ, hóa ra cửa không khóa, cú đạp của tôi mạnh quá làm nó văng vào tường, theo định luật III Niuton, cánh cửa bị tường tác dụng lại 1 phản lực và đập trở lại. ==!
Đến cái cửa cũng giống y xì thằng chủ, chỉ nhằm tôi mà chống chế, ức thật!
Tôi lại tiếp tục đạp. Lần này rút kinh nghiệm giảm bớt lực đi, cánh của chỉ bật nhẹ ra. Ha ha, tôi bước vào phòng.
- “Ê, cá sấu, giả bộ gì nữa? Tôi biết thừa trò của cậu rồi.”
Còn ngoan cố lừa gạt hả? Tưởng nằm co ro trùm chăn kín đầu thì tôi tin chắc? Hơ, trẻ con mới tin!
- “…..”
- “Nghe thấy gì không? Tôi bảo là tôi biết thừa rồi, đừng làm bộ làm tịch nữa!”
- “…” – vẫn ngoan cố >”< xem ta làm gì ngươi đây, “Yaaaaaaaa hú hú”
Tôi bay tới lật cái chăn to sụ trên người hắn. Vẫn không phản ứng. Diễn rất tốt! Này thì ta đá. Đá cho ngươi chết đi. Đá, đá, đá…
Ủa? Chân tôi vừa đạp phải cái gì nóng nóng. Oái, sao người hắn nóng ran thế này? Chẳng lẽ hắn bệnh thật sao? Trán! Ba thường sờ trán mỗi khi tôi ốm. Oh God, nóng quá! Cá sấu ốm thật rồi, không có ai ở nhà sao? Sốt cao thế này mà không đi viện, điên rồ!
- “Sao lại có loại người ngang ngạnh thế này!!!
Ờ, nếu muốn ốm chết thì cứ nằm đấy đi! Cho cậu ốm chết luôn đi. Đồ bướng bỉnh, đồ khó ưa, đồ @!$#d&%hj#$^*…”
Hứ. Tiểu thư có lòng tốt đưa ngươi đi viện mà còn làm cao. Nằm đấy mà rên, cho chết! Ta đi về!
Nhưng mà, nhà hắn làm gì có ai nhỉ. Ốm liệt giường thế này thì ăn uống kiểu gì?
Ôi xời kệ xác, chả quan tâm. Ai bảo đi viện không nghe. Về!
Ơ hơ, nhưng mà lỡ hắn ốm nặng quá,… lăn ra chết thì sao? Ài, cũng không liên quan tới mình. Mình có phải người thân bạn thân hay họ hàng thân thích gì đâu. Về!
Cơ mà lỡ cá sấu chết thật thì sao nhỉ? Oh God không được chết! Hắn vẫn còn nắm giữ 2 tấm ảnh thảm hại của tôi, hắm chết thì ai biết mã điện thoại hắn mà mở ra xóa chứ. Dù là bình thường hắn khó ưa, bẩn tính, đê tiện, gian manh,… nhưng được cái… đẹp trai. Chết đi phí của giời. Không ổn. Vậy thay mặt toàn thể chị em ưa cái đẹp, chuộng cái xinh, ta phải đứng lên cưu mang 1 mĩ nam đáng thương đang đứng giữa thời khắc sinh tử, coi như tu nhân tích đức!
Sau 30 phút dằn vặt tự vấn bản thân. Tôi quyết định quay lại hành hiệp trượng nghĩa. Hôi xưa mình ốm mẹ hay làm gì ta? Đắp sốt này, ăn cháo này, uống thuốc này. Ok. Bây giờ ta đi nấu cháo.
Xời, tủ lạnh nhà cá sấu nhiều đồ ăn thế? Ở 1 mình mà ăn như lợn ý, thôi thì ta ăn hộ cho đỡ phí vậy.
Google search: [dạy cách nấu cháo chữa bệnh ốm]
A ha ha đây rồi. Cá sấu ngươi hôm nay lại có diễm phúc ăn cháo bổn tiểu thư tự nay nấu, sướng thế còn gì.
1 tiếng cặm cụi trong bếp, tôi mang lên phòng cá sấu 1 tô cháo thịt bằm, 1 cái khăn ướt mới lấy trong tủ lạnh và 1 vỉ thuốc hạ sốt.
- “Ê, Sấu, mở mắt ra coi.”
- “???”
- “Chìa cái mặt câu ra đây xem nào” – Tôi đắp khăn lạnh lên trán cá sấu. Mặt hắn đỏ lựng, chắc bệnh nặng lắm rồi, phải chữa ngay thôi. – “Ăn cháo đi.”
- “Ăn kiểu gì?”
- “Mấy tuổi rồi mà còn hỏi ăn cháo kiểu gì?”
- “Không có thìa thì tôi húp chắc?”
- “Ờ, hì hì, quên, chờ tí…”
==”
- “Đây. Sợ cậu ốm, há mồm to sẽ tốn sức, rất mệt, nên tôi chọn cái thìa nhỏ nhất cho cậu dễ ăn này ^^”
- “o__0….. Đây… là thìa cà phê mà. Nhỏ thế sao múc?”
- “Ài, cậu phiền quá, ăn tạm đi, tôi mệt rồi.”
- “Cậu thấy đấy tôi ốm thế này, miệng còn không mở được to thì làm sao dơ tay lên tự múc cháo?”
- “… Ờ há. Hay là để tôi lấy cái ống mút trà sữa to đùng cho cậu hút cháo, đỡ mệt. Ôi trời sao lại có người thông minh như tôi cơ chứ! >v<”
- ==” Có ai ăn cháo bằng ống hút bao giờ không? Cậu không có óc mà.”
- “Thế thì phải làm sao? Hay là để tôi…”
- “Cậu múc cho tôi ăn đi.”
- “? Tôi á? Tức là bón cho cậu ăn á? Giống kiểu mẹ đút con ăn cháo á? Vậy…”
- “Á á cái đầu cậu. Tôi đói quá.”
- “Ờm, ờ.”
- “Ách! Cháo này cậu nấu phải không?”
- “Ha, không tôi nấu thì ai nấu, đồ không có óc. Sao? Ngon đúng không ^o^”
- “Còn kinh khủng hơn cả “cái đống” lần trước cậu nấu. Từ hôm đấy tôi bảo cậu mua đồ ăn ngoài cho tôi, sao hôm nay dám tự tiện làm hả? Muốn tôi ngộ độc chết luôn đúng không? Có ai nói cho cậu biết là cậu nấu ăn tệ lắm không? Không biết làm thì đừng có làm. Ôi kinh khủng quá! Cái này mà để cho người ăn à?”
- “…..”
Tôi cầm bát cháo lầm lũi ra ngoài. Quả thực là… tệ đến thế sao. Nhưng tô cháo này tôi dành tâm huyết cả tiếng đồng hồ để làm mà chỉ nhận được sự sỉ vả như thế thôi à? Lần này tôi không giận cá sấu…
Hoài An à mày rảnh quá rồi. Ra ngoài đường mua đại tô cháo về cho hắn ăn, không mất công mất sức mất thời gian, lại không bị ăn mắng nữa. Hắn nói đúng, đang bệnh như thế ăn cháo của tôi chắc không kịp ngắc ngoải mà chết thẳng cẳng luôn. Thế mà bao lâu nay ba cứ tấm tắc khen “tài năng” của tôi. Hóa ra ba muốn tôi vui nên mới nói thế. Nghĩ lại những lần ba méo mó nhai cơm tôi nấu mà thấy thương ba quá…
- “Hoài An…”
- “…”
- “Tôi…”
- “Ốm thế ai cho đi xuống đây. Lên uống thuốc nhanh! Yên tâm thuốc là tôi mua chứ tôi không tự làm, không chết được đâu…”
- “… Xin lỗi.”
Cụt ngủn.
Xin lỗi? Con người như hắn mà cũng biết nói từ này a? Hơ, chắc tôi nghe lộn rồi, hắn nói bé quá mà. Tên thiên quỷ này xấu xa quá rôi, có đội lốt thiên thần, mà không, bà cố của thiên thần cũng chẳng che đậy được âm tà trong hắn.
Nhìn bóng dáng “thiên quỷ” đi lên lầu mà tôi cũng thấy oải theo. Haizzzzz…
Đọc tiếp: Tiểu Thư Cappuccino – Chương 8 : Đồ nhiều chuyện