XtGem Forum catalog
Đọc truyện

Tiểu Thư Cappuccino fullTiểu Thư Cappuccino - Trang 7

~~~ CHƯƠNG 43: Đính hôn?

- “Hoài An, Hoài An!!”
- “Mày làm gì mà hớt ha hớt hải thế?”
- “Nhìn này, cuộc thi Espresso Genius, mày đọc đi!” - Trang hớt hải chạy tới, đưa tôi một tờ rơi.
- “Mày lấy cái này ở đâu? Đằng kia, người ta phát nhiều lắm. Giải thưởng là 200 triệu đấy, mày tham gia đi, mày giỏi cái này lắm mà.”
Cuộc thi Espresso Genius, dành cho lứa tuổi từ 15 trở lên, vòng loại bắt đầu từ tuần sau. Cái này...
- “Đăng kí ở đâu?”
- “Xem trong giấy ý, có ghi hết mà.”
- “Đi với tao.”
- “Oái, ngã tao bây giờ!!”
Cơ hội đến rồi, đây là lúc để tôi chứng tỏ khả năng thiên bẩm của mình về Espresso, hơn nữa giải thưởng lại cũng khá cao, bằng bốn năm lương của tôi làm ở tiệm cà phê cộng lại, nếu được giải quán quân, coi như vấn đề kinh tế của gia đình sẽ tạm ổn. Hây ya, thật cảm ơn cái người sáng lập ra cuộc thi này, rất rất cảm ơn ^^
Ngày hôm sau, cả trường đã rộ lên tin Miss Văn học - công chúa của trường đăng kí cuộc thi Espresso Genius, khiến tôi bước đến đâu cũng có người hoi han, cổ vũ. Mới đăng kí thôi mà đã thế này rồi, không hiểu lúc thi họ còn làm những gì nữa. Ồ, mà hình như không phải mỗi tôi được bàn tán đâu, tôi nghe loáng thoáng còn có tiếng hot boy Hoàng Minh cũng tham gia thì phải? Hoàng Minh tuy rất biết thưởng thức cà phê, nhưng hắn đâu có chút kiến thức gì về pha chế đâu? Nếu tham gia thi thì thua bét. Hắn tham gia cuộc thi này, là vì người mẹ đã khuất, hay là vì... tôi? Ầy, tôi lại tưởng bở rồi, làm gì có chuyện vì tôi chứ. Hì hì, trí tưởng tượng tôi nó hay phong phú thế đấy ^_^
- “An, tuần sau cậu bắt đầu thi đúng không? Cố gắng lên ^^”
- “Hôm tớ đi thi Huy đến cổ vũ đấy nhé.”
- “Tất nhiên rồi, có phải bùng học tớ cũng đi.”
- “Nào, các nhân tài lớp 11A15, đã đến giờ trình bày bài tập thực tế rồi, các em để hết đĩa lên bàn cô, nhớ ghi tên nhé.”
Hô hô, đến giờ rồi đến giờ rồi, cá sấu đang mang cái đĩa bài tập để lên bàn cô. Lần lượt các đĩa được mở trên máy tính và chiếu lên phông. Các nhóm làm cầu kì thật, đủ các loại đề tài và sử dụng nhiều kĩ xảo cho bài tập thêm hấp dẫn. Không biết Hoàng Minh làm ăn thế nào nữa, tôi chưa được xem sản phẩm, chỉ cùng hắn đi thu thập thông tin thôi, còn phần trình bày hắn lo tuốt.
Hầy, sao lại đau bụng thế này, sáng nay tôi chỉ ăn cái bánh mì với một hộp sữa và hai cốc chè ngô thôi mà.
- “Thưa cô... Cô cho em đi vệ sinh ạ _ ”
Hic, đúng lúc đến phần trình chiếu của nhóm tôi thì lại thế này. Vào lớp thì đã chiếu xong rồi, được 9,5 điểm, tôi sướng rơn ^o^ Ha ha, kiểu này được con thỏ bông rồi.
- “Nhóm của bạn Việt Anh và Thủy Tiên làm rất tốt, 10 điểm.”
==”
Aaaaaaaaa!!
Thỏ bông của tôi!! Không được nữa rồi, sao nhóm đầu vàng lại được 10 chứ. Tôi muốn con thỏ bông ở The World Toys cơ!! Hu hu hu... Hoàng Minh, cậu làm ăn kiểu gì vậy, sao lại để kém nhóm đó nửa điểm chứ!
- “Như vậy nhóm của Tiên và Việt Anh sẽ nhận được một phần quà mua ở The World Toys. Cả lớp vỗ tay chúc mừng nào ^^”
Thật may là hôm nay Tiên nghỉ học vì bị ốm, chứ nếu phải nhìn cậu ấy nhảy lên sung sướng chắc tôi tức lòi mắt mất. Hu hu buồn muốn chết đi được còn vỗ tay chúc mừng. Thỏ bông à, chúng ta không có duyên rồi, hẹn em kiếp sau T_T
*
* *
[Tập đoàn Thiên Vương]
Giả làm một khách hàng với bộ trang phục dành cho phụ nữ gần 30 tuổi của dì Huệ và lớp trang điểm dày chát, tôi bước vào văn phòng nhà đất của họ, giả như đang tìm hiểu mua nhà, không ai có chút nghi ngờ về tôi, chứng tỏ trình độ hóa trang của tôi quá pro.
Đã nhìn thấy đối tượng, tôi hỏi họ đường tới nhà vệ sinh rồi bám đuôi ông Long lên văn phòng tầng trên. Ách, sao nhiều vệ sĩ thế nhỉ? Đây rồi, Chính xác là cái phòng này, không biết họ đã phát hiện ra một số tài liệu bị đánh cắp chưa nhỉ? Để buộc tội một người, đặc biệt là một người có quyền có thế như ông Long, phải có càng nhiều bằng chứng càng tốt, vì thế tôi đánh liều đột nhập thêm lần nữa. Bản chất tôi là một con người nhút nhát, các bạn cũng biết rồi mà, nhưng chắc tôi đã trở nên cứng rắn và liều lĩnh hơn khi trải qua quá nhiều sự việc.
- “Con nên biết điều một chút và ngoan ngoãn nghe theo lời ta đi.”
- “Ông chẳng có quyền gì để bắt ép tôi cả.”
- “Bố chỉ lo cho tương lai của con thôi.”
- “Lo cho tôi hay lo cho ông? Chẳng phải nếu tôi là con rể của nhà họ Đinh thì hai tập đoàn Đinh - Vương sẽ liên kết ngày càng lớn mạnh sao?”
- “Con nghĩ được như vậy là tốt. Nếu hai tập đoàn lớn mạnh thì con sẽ được sống cuộc sống của một ông vua, con hiểu chứ?”
- “Không hiểu, không nghe. Ông nghe đây tôi sẽ không đính hôn với Thủy Tiên đâu, ông thích thì đi mà đính hôn với cậu ấy.”
- “Tùy thôi, nếu con muốn con bé đó...”
- “Ông định nói cái gì?”
- “Là cái con bé làm ở tiệm cà phê ấy... Nếu con không đính hôn, con bé đấy sẽ nếm đủ.”
- “Sao đâu, thích cho ai nếm cái gì ông cứ việc, cô ta chẳng có quan hệ gì với tôi cả.”
- “Thật chứ con trai? Chẳng phải đó là cô bạn gái hờ của con à?”
- “Ông Long, ông không thấy nực cười à? Tôi là con trai ruột của ông, chẳng lẽ cái tính trăng hoa từ ông lại không di truyền tới tôi tí nào? Ông nghĩ tôi có khái niệm gọi là “yêu” sao? Tôi cũng giống như ông thôi, không biết yêu ai thật lòng đâu. Cha nào con nấy mà.”
- “Chính vì là con ruột của ta nên ta hiểu con rất rõ đấy con trai. Ghét ta đến vậy mà còn phải công nhận ta là bố ruột thì chắc hẳn con bé đó quan trọng với con lắm. Đừng có giở chiêu trò ra với ta.”
- “Tin hay không tùy ông. Tôi về đây.”
Tôi nhìn thấy Hoàng Minh đằng đằng sát khí di ra từ văn phòng của ông Long. Đúng lúc đó thì có nhân viên lau dọn đến lau đại sảnh, tôi phải lánh đã, không thể để cô ta thấy tôi đang rình mò ở đây được.
Sau đó, tôi như người bị thôi miên, cứ đờ đẫn đi ra ngoài công ty từ lúc nào không biết. Hoàng Minh phải đính hôn với Thủy Tiên... Việc này...
Ài, đau đầu quá, không nghĩ nữa, không nghĩ nữa, về nhà ăn cơm ngủ một giấc là quên ngay thôi. Hôm nay đi mất công thật, chẳng làm được cái trò gì ở đấy cả, mệt chết!
Nhưng mà hình như tôi vẫn chưa hết đơ, rõ ràng trong đầu muốn về nhà nhưng chân lại bước đến Espresso Angel.
- “Ối mẹ ơi, có gái già ghé quán.”
- “An, mày đi đâu mà trang điểm ăn mặc kì cục thế này?”
- “Đây là xu hướng mới à?”
- “Tưởng mày bảo chiều nay bận rồi cơ mà, đến đây làm gì?”
- “Hả? À... tao cũng chẳng biết.”
- “Mày dở hơi à?”
- “Không biết.”
- Ơ, điên à?”
- “Không biết.”
- “Ơ hay con này, mày lên cơn à?”
- “Không biết.”
- “>< Mày muốn chêu người tao đúng không?!!”
- “Không biết.”
- “Thôi Linh, ngồi xuống đã, xem An bị làm sao.”
- “Uống cốc nước đi. Giờ thì nói cậu vừa đi đâu, làm gì, gặp chuyện gì?”
- “...”
- “Nói đi chứ.”
- “Tớ... Để tớ đi pha cà phê cho mọi người cùng đánh giá nhé. Sắp thi rồi ^^”
- “Ngày nào cậu chẳng pha cà phê.”
- “Hôm nay là tổng duyệt.”
May quá, bốn con vịt giời nghe đến được uống cà phê tôi pha miễn phí là sướng rơn, chẳng để ý chuyện lúc nãy nữa, chỉ có Huy, Việt Anh và Duy là còn nghi hoặc, nhưng cũng bị chúng nó kéo vào chơi tét tay.
- “Sản phẩm đây. Lần này mọi người hãy thưởng thức thật từ từ, để cảm nhận xem cà phê tớ pha có gì đặc trưng và có gì phải sửa đổi nhé.”
- “Tao nhận xét đầu. Ngon! ^^”
==”
- “Mày húp sụp một hơi thế thì cảm nhận được cái gì?”
- “Thế ngon thì không phải là cảm nhận à? Đưa cốc Latte tao nếm xem nào.”
- “Mocha không phải sở trường của cậu, nhưng tách cà phê này vẫn rất ngon. Có điều hơi nhiều kem, dễ bị ngấy.”
- “Ok, tớ sẽ sửa. Còn gì nữa không?”
- “Các hình vẽ trên cappuccino và Latte phải thay đổi linh hoạt, không nên chỉ vẽ một, hai mẫu hình như vậy, hãy sáng tạo ra hình riêng của cậu trên đó.”
- “Khó ghê, tớ sẽ cố.”
- “Thế thôi, còn lại đều hoàn hảo. Chắc chắn cậu sẽ lọt chung kết.”
- “Hoài An cố lên ^^”
~~~ CHƯƠNG 44: “Cậu-ấy-rất-thích-cậu.”
Hôm nay, trời trong xanh, gió mát lành. Tôi vươn vai ngáp dài sau giấc ngủ ngàn năm.
Đúng 12 giờ tối qua Tiên nhắn tin rủ tôi đi trà sữa. Con này buồn cười, nhắn tin rủ đi chơi thôi cũng phải chọn “giờ hoàng đạo” để nhắn sao? Kiểu này chắc dù có đói đến mốc mồm cũng phải chờ đến “giờ đẹp” nó mới hốc mất! Bó tay.
Thực ra ngoài chuyện Thủy Tiên hay bám dính lấy Hoàng Minh thì tôi và cô ấy rất hợp nhau, đặc biệt là khoản mê trai đẹp, chuyện này tôi mới biết gần đây thôi. Vì có nhiều điểm chung, lại ngồi cùng bàn nên chúng tôi cũng khá thân thiết, Tiên thường hẹn tôi ra các quán ăn để đàm đạo về chủ đề nhan sắc đàn ông.
Bước vào Feeling tea, tôi đã nhìn thấy ngay, Thủy Tiên ngồi ở góc quán với bộ đồ màu cam chóe lóe.
- “Sao, hôm nay lại định điều tra gì về mấy anh xinh trai lớp 12 à, đến sớm ghê.”
- “Không. Hôm nay là chuyện khác.”
0_o
- “Ơ thế có chuyện gì quan trọng hơn chuyện này à?”
- “Ừ, rất quan trọng.”
Oài, mặt con bé nghiêm túc dễ sợ, chắc vụ gì căng lắm đây.
- “Oke, vậy cứ nói thẳng ra đi, sao cứ chần chừ mãi thế?”
- “Vậy thì vào thẳng luôn nhá. An, nhường Hoàng Minh cho tớ, được không?”
*Phụt!!*
==”
Đúng là… rất thẳng!!!
Sao tự nhiên hôm nay cậu nghe lời răm rắp thế cô nương? Tớ bảo cậu thẳng cậu cũng thẳng luôn là sao. May là dây thần kinh chưa đứt sợi nào! Chỉ tội phí mất ngụm cà phê ><
- “Ơ, sao lại nói thế. Nghe cho kĩ này, tớ không muốn, không cần và sẽ không bao giờ có ý định “chiếm” tên ma vương kinh hoàng đó đâu. Sao tự dưng nói tớ chuyện này? Hôm qua ốm vẫn còn dư âm đúng không? Sao cậu lại có ý nghĩ đó nhỉ?” – tôi tức giận xổ ra một tràng.
- “Cậu… không thích Minh… thật chứ?”
- “Aisssssss, cậu điên thật rồi!! Tên đó tớ hận còn chẳng hết! Cậu muốn chọc tức tớ đấy à??? ><”
Tôi vỗ ngực như sắp vỡ tim đến nơi. Lần này là máu dồn lên đại não rồi đấy nhá. Cậu thử nói câu gì tương tự thế nữa xem, tớ sẽ đứt mạch máu não đột quỵ ngay nơi này cho cậu xem!
Mắt Tiên bỗng sáng lên nhưng nhanh chóng vụt tắt, để lại nơi đáy mắt một giọt u uất khó tả. Ồ, tôi giỏi văn từ khi nào thế nhỉ? Chắc từ lúc được giải Miss Văn học.
- “Cứ coi như cậu không thích Minh, nhưng mà Minh thích cậu. Cậu ấy… rất thích cậu.”
……….
Cậu-ấy-rất-thích-cậu. Câu nói này văng vẳng trong đầu tôi khiến trái tim bé nhỏ đập hụt mất một nhịp. Chắc tại não tôi rỗng quá nên khi có âm thanh lạ chui lọt, hiện tương vang vọng là chuyện bình thường ==”
….. Mà…
Cá sấu thích tôi? Đã có lần, chỉ có đúng một lần thôi, cá sấu nói câu tương tự với tôi, tôi lại cười hắn và lảng sang chuyện khác. Lần này tôi lại được nghe nội dung như vậy từ một người khác.
Năm chữ cuối thốt lên nghẹn ngào từ khuôn miệng nhỏ nhắn kia, dường như rất khó nhọc, rất đau đớn, rất cố chấp. Tôi có thể cảm nhận chất đắng như quánh lại trong năm chữ đó, nhưng khi đi vào tim tôi lại nhón lên một chút... ngọt ngào ==” Ây trời, tôi điên rồi.
Câu nói thẳng thắn của Tiên làm tôi đơ mất mấy giây. Hầy, đã biết bộ xử lí trung tâm của tôi thuộc loại lởm rồi mà sao cứ làm nó phải ngưng hoạt động thế này? Ác độc quá đi!!
- “Vậy cậu sẽ nhường chứ?”
Nhường?
Tôi phải nhường à?
Sao cổ họng tôi đắng nghét thế nhỉ? Capuchino ngọt lắm mà.
Rõ ràng tôi vừa hùng hổ tuyên bố KHÔNG CHIẾM tên ma vương kia, nhưng mà... thực sự tôi lại KHÔNG MUỐN NHƯỜNG.
==”

Oh god, tôi điên rồi, hắn có là gì của tôi đâu mà nhường với không nhường chứ. Đúng! Hắn KHÔNG LÀ GÌ CỦA TÔI cả, ngu ngốc!
- “Tớ nói rồi, tớ không có ý định chiếm nên tất nhiên không có chuyện nhường hay không nhường ở đây, hiểu chứ?”
Tôi tức giận dứng phát dậy, đi ra khỏi Feelingtea với đám mây đen sì to tướng trên đầu.
Nổi giận?
Thôi mà Hoài An, mày chỉ là tức giận khi bị gán ghép với đồ yêu nghiệt xỏ lá, chỉ là tức khi con bạn cứ nói nhảm làm mình ăn không ngon uống không yên, chỉ là tức khi chưa nhấm nháp được nửa tách cà phê đã phải về, ngoài ra không có lí do nào khác.
Ya, không có lí do nào khác nữa! Tôi phải tự trấn an bản thân, không để trái tim rối loạn áp đảo tâm trạng.
- “An, chờ chút!” - Aizzz, gì nữa? Chẳng lẽ kêu tôi quay lại trả tiền cốc cà phê sao? Lần sau tôi khao lại cũng được mà! =”=
- “Vậy là, cậu nhận lời nhường Hoàng Minh cho tớ rồi đúng không? Xin cậu đấy, cho tớ một câu khẳng định đi!”
Có vẻ Hoàng Minh rất quan trọng với Tiên, chưa bao giờ tôi thấy cậu ấy cầu xin ai cả. Tôi chợt nhớ đến câu chuyện tôi chót nghe được ở văn phòng ông Long, về chuyện đính hôn giữa Hoàng Minh và Thủy Tiên. Họ... rất xứng đôi...
- “……… ukm……… Ừ!”
Tôi sụp đổ hoàn toàn. Mắm môi mắm lợi mãi mới thốt ra được từ đấy. Chưa bao giờ tôi thấy tiếng “ừ” lại khó phát âm như bây giờ. Cảm giác người vợ cả phải chấp nhận nhường chồng cho vợ bé đang bao trùm lên tôi.
Ách!
Đừng hiểu lần nhé. Ý tôi là cảm giác giống giống như thế chứ không phải cảm giác đấy, một thủ pháp so sánh thôi mà. Nói thế nào nhỉ? Thôi không nói nữa, lại nói nhảm rồi, hôm nay làm sao thế không biết. Vứt ngay cái ý nghĩ quái quỷ kia xuống đất dẫm nát bét, tôi lắc đầu rồi tự nổi giận với bản thân mình. Không để ý là Tiên đã vui sướng rời đi từ lúc nào.
“Rầm!!”
Tiếng kinh hoàng gì vậy? Tôi ngoái cổ ra đằng sau, nhìn chằm chằm vào cô gái mặc áo màu cam nằm sõng soài ra đường với chút máu ở đầu cùng hàng khói bụi mù của chiếc ô tô vừa phóng đi. Chưa kịp để thông tin truyền lên đại não, chân tôi đã chạy gấp gáp đến bên “nạn nhân”
- “Tiên, tỉnh dậy, Tiên!! Làm… làm sao bây… bây giờ…?”
Tôi hốt hoảng đến tột độ. Trong khi những người xung quanh có bộ não nhanh nhạy hơn đã giúp tôi gọi cấp cứu từ bao giờ. Tôi vô dụng thật.
*
* *
- “Alo… ai, ai vậy? Đến giúp tôi… cầu xin!”
Quá hoảng vì sự việc diễn ra chóng vánh đến bất thường, tôi luống cuống lôi điện thoại ra bấm đại số ai đó cầu cứu, miệng lắp bắp không nói thành câu trong tiếng nấc.
- “Đồ con Rùa, đừng khóc! Sao thế? Nói tôi nghe cậu đang ở đâu? Nhanh!!”
Kẻ trong điện thoại thét lên làm tôi càng thêm phần gấp gáp.
- “Bệnh… hức… bệnh viện… hức hức…”
- “Bình tĩnh. Bệnh viện gì? Tôi tới ngay!”
.....
Cuối cùng thì bác sĩ cũng đi ra. Tôi lật đật chạy vào phòng cấp cứu, thở phào nhẹ nhõm khi thấy Thủy Tiên đã mở mắt. Mở mắt là may rồi. Tôi nước mắt nước mũi giàn giụa vồ lấy Tiên.
- “Eo, kinh quá! Tớ đã chết đâu mà cậu khóc như khóc đám ma thế hả?”
A. Còn đùa được tức là không sao rồi, may quá.
“RẦM” một cái, cánh cửa phòng mở toang với một gương mặt hớt hải đầy lo lắng. Tôi thấy Tiên cười. Một nụ cười rất trong.
- “Cậu! Sao không? Sao lại phải vào bệnh viện. Cậu ốm ở đâu? Đau chỗ nào? Bây giờ ổn chứ?” – bắn một loạt câu như súng liên thanh, Hoàng Minh vồ lấy người tôi mà lắc, làm sao vàng sao đỏ cứ lấp lánh bay trên đầu. Lắc chán, hắn lại thò tay lên đập trán, vạch mắt, soi miệng, kéo mũi, véo má tôi.
==”
Điên tiết dồn lên quá đỉnh đầu rồi, tôi vung mình hét vào mặt Hoàng Minh:
- “Từ đầu tôi rất ổn, nhưng giờ bị cậu làm cho bất ổn rồi đấy!!! ><”
Cá sấu thộn mặt ra một hồi. Rồi… vòng tay ôm trọn người tôi. Cái ôm mang đầy sự lo lắng. Ây cha bác tim ơi, sao bác cứ nhảy loạn lên thế?
Rồi tôi nhìn thấy khuôn mặt “thần sầu” của Tiên, bỗng chột dạ đẩy Hoàng Minh ra. Nhưng mà hắn không biết điều, còn ghì xiết, khiến tôi khó thở và khó xử vô cùng.
*cạch cạch* - Tiếng bước chân từ phía cửa
- “Hoài An!...”
- “An, An, An đâu rồi, có sao không? Ra đây xem nào!!!”
- “Sao thế sao thế?”
- “Đừng có đẩy tao!”
- “Trật tự tí đi…”
……………….
Sau tiếng gọi thảng thốt của Huy là tiếng the thé của tập đoàn công chúa nhà tôi, cùng Duy và Việt Anh. Sao họ biết mà đến đây nhỉ?
Cho đến lúc này, Hoàng Minh mới chịu tha cho tôi. Ài, chỉ cần thêm mấy giây nữa thôi là tôi chết vì thiếu oxi rồi.
- “Ủa, Tiên, cậu sao thế?”
- “Ài, lúc nãy Tiên bị xe đâm phải vào viện. Tao cuống quá gọi cho ai đấy chả nhớ. Chưa để tớ nói rõ đã loạn hết cả lên rồi. Người bị thương là Tiên mà!”
Tôi tuôn một mạch để đính chính lại sự việc. Ánh mắt Tiên xám lại tủi thân… Có lẽ, tôi nên…
- “Cậu không sao chứ?” - Hoàng Minh thay đổi 180 độ, lạnh lùng bước qua tôi, đi về phía Thủy Tiên hỏi han, làm mắt cô ấy lại sáng rực lên.
- “Không sao, tớ ổn rồi ^^”
- “Vậy tốt rồi, tôi về đây.”
Rồi Hoàng Minh lại lạnh lùng ra về. Cử chỉ của hắn lạ lắm, cái cử chỉ này khiến tôi đau...
Sau khi liên lạc với người nhà của Tiên, tập đoàn chúng tôi lại kéo nhau về. Tâm hồn lại rơi vào trạng thái lơ lửng, tôi cảm thấy mình nhỏ bé quá. Tôi muốn chui vào đâu đó thật ấm áp để ngủ một giấc, chỉ có như vậy tôi mới không bị lơ lửng nữa, không bị rơi vào tâm trạng chẳng ra buồn cũng chẳng ra đau này.
- “An, cậu buồn à?”
- “Không.”
- “Hay vẫn còn hoảng sợ từ vụ tai nạn lúc nãy?”
- “Không.”
- “Mày lại thế rồi. Cứ mơ mơ hồ hồ như người mất hồn ý. Chẳng lẽ hắt cho cốc nước cho tỉnh lại.”
- “Chắc cậu ấy mệt rồi. Về nhà nhé.”
*
* *
Vòng tiếp theo của cuộc thi Espresso Genius, tôi, Duy và Hoàng Minh lại lọt vòng trong. Đúng là không thể chủ quan với Hoàng Minh, cậu ta mới học pha chế cà phê có hai tháng thôi mà đã vượt qua được mấy vòng thi toàn với số điểm cao. Quả là có khả năng xuất chúng, cái này chắc được di truyền từ cô Nguyệt - mẹ cậu ta.
Hôm nay tự dưng không hẹn mà đến, cái Hà Anh đột kích nhà tôi mà không gọi trước. Lâu rồi nó không sang đây chơi vì quá bận rộn với những vụ scandal ở trường mới, khổ chưa.
- “Cơn gió độc nào đã đưa mày đến nơi này thế?”
- “Sao? Không chào đón à?”
- “Ầy, nếu tao bảo không thì mày sẽ về chắc?”
- “Biết thế là tốt, miễn hỏi nhiều. Lâu lâu không qua, nhớ mày nên sang đây thôi.”
- “Xời ơi, mới gặp hôm qua mà nó kêu “nhớ”.
- “Hơ hơ... ơ, cái gì mà nhiều chữ thế?”
- “Trời ơi đọc thì biết, nhiều chữ mà cũng hỏi.” - tôi đang vào bếp pha cà phê, chẳng hiểu nó bảo cái thứ “nhiều chữ” là cái gì nữa.
- “An...”
- “Ơi.”
- “An!”
- “Gì?”
- “Ra đây mau. Mày giải thích thế nào về mấy thứ này?”
- “Hả? Mày... À... đây là một số tài liệu cũ của ba tao thôi mà. Tao sắp xếp lại cho gọn.”
- “Mày nghĩ mày lừa được tao à? Rõ ràng cái này của chú tao, chú tao là chủ tịch của Thiên Vương, mấy loại giấy tờ kiểu này sao tao lại không biết chứ.”
- “Tao... Tao không biết. Chắc công ty ba tao hợp tác với bên đó.”
- “Đừng nói dối nữa, mày không có năng khiếu trong khoản này đâu.”
- “Nói đi, mày đang điều tra gì về chú Long?”
- “Mày... Mày đừng hỏi nữa. Trả nó cho tao.”
- “Nếu có đang điều tra gì thì mau ngừng lại. Chú tao tao biết, ông ta rất tàn ác. Nếu phát hiện ra mày đang chống lại ông ta, mày sẽ gặp nguy hiểm ngay lập tức. Nghe tao đi An, ông ta nguy hiểm lắm.”
- “Tao...”
- “Tao cái gì mà tao. Tao cấm mày làm việc này nữa đấy nghe chưa!”


~~~ CHƯƠNG 45: Giải cứu công chúa

Nhà hàng Rose khai trương khuyến mãi, giảm gíá 30% tất cả các món ăn có trong thực đơn. Nào bò bít tết, sườn nướng, gà rán, cheestic - nhiều dầu mỡ quá, không tốt cho sức khỏe. Salad? Ít calo, không đủ cung cấp cho cơ thể. Thịt hầm cũng không ổn, sẽ bị thừa đạm. Hầy, cuối cùng tôi quyết định ăn bánh mì trứng bò mười lăm ngàn ở “nhà hàng” bánh mì ngay bên cạnh - ngon, bổ, rẻ, chất lượng ^v^
Ầy, cái người đang bước vào nhà hàng Rose sao mà quen quen, hình như ra đường gặp ai tôi cũng thấy quen =v= nhưng mà thực sự người này tôi thấy quen thật, dù đeo kính râm sụp nửa khuôn mặt, xung quanh có rất nhiều người đứng cản tầm nhìn, nhưng tôi vẫn thấy quen. Đúng rồi! Vương Trí Long, là ông ta! Không ngờ giàu như ông ta mà cũng vào nhà hàng khai trương để được ăn đồ giảm giá cơ đấy. Ấy, lại quen nữa này, người này quen thật đấy, không nhầm đi đâu được, người cao cao, tóc dựng ngược, dáng đi thì ngông nghênh, cái tướng này thì còn ai ngoài Hoàng Minh! Cầm bánh mì trên tay, tôi vượt chông gai bước vào nhà hàng, bám sát đối tượng, ngoài đám tùy tùng ra, ông ta còn đi cùng hai người đàn ông sang trọng khác, tôi nghi là họ sắp trao đổi làm ăn bất chính. Cơ mà ông trời không thấu lòng tôi, bày ra bao nhiêu thử thách, khiến tôi không tập trung vào chuyên môn được. Nào thì khung cảnh hoành tráng đậm chất quý tộc của nhà hàng đập vào mắt làm hai đồng tử giãn to cực đại để chiêm ngưỡng, nào thì mùi thức ăn nồng nàn đua nhau kéo vào cánh mũi, nào thì các anh phục vụ đẹp trai cao to cứ lướt qua lướt lại khiến tôi muốn xịt máu mũi,... đấy, mới quay đi quay lại đã để mất dấu đối tượng rồi. Nhìn quanh chỉ thấy mọi người đang nhìn mình như kiểu vật thể lạ xuất hiện giữa đàn vật thể quen. Lạ cũng phải thôi, một con bé mặc quần áo đồng phục, đeo ba lô, tay cầm bánh mì trứng bò, ngơ ngáo đi vào nhà hàng như là để mua thêm cái bánh mì nữa mà không thấy chủ quán đâu. Đùa chứ mọi người ở đây cũng buồn cười thật cơ, có thế thôi mà cũng phải quay ra hóng hớt soi mói, toàn người bất lịch sự không đâu.
Trí Long, Trí Long, ông mau ló mặt ra đây xem nào, hoặc ló bộ vest trắng đẹp đẽ của ông ra thôi cũng được, tôi còn biết đường mà bám theo chứ...
- “Đứng im, không được hét lên. Nói, tại sao cô bám theo chủ tịch?” - một thanh niên mặc vest đen kéo tôi vào mép tường khuất của nhà hàng, giữ chặt. Chết rồi, đây là một trong những vệ sĩ của ông Long.
- “A... tôi... tôi bám theo ông ta bao giờ? Anh... Anh bỏ tôi ra mau, không tôi hét lên đấy!”
- “Câm mồm. Trật tự đi theo tôi nếu không muốn chết.”
Sợ quá! Tôi đành phải đi theo tên vệ sĩ, chắc hắn đưa tôi đến chỗ ông Long để xử lí đây. Hừ biết ngay mà, cánh cửa phòng ăn vip mở ra, mặt chủ tịch Vương Trí Long to như cái thủ lợn lò ra. Ngồi bên cạnh, mặt Hoàng Minh biến dạng nhìn tôi, nhưng ngay lập tức trở lại lạnh tanh khi ông Long quay sang nhìn. Còn một người nữa cũng cực kì ngạc nhiên, đó là... Thủy Tiên. Cậu ấy cũng ở đây, lộng lẫy như một công chúa cùng người đàn ông sang trọng bên cạnh, chắc là bố.
- “Chủ tịch, cô gái này bám theo ông từ ngoài cửa nhà hàng, xử lí thế nào ạ?”
- “Hả? À... người này... chào cháu.”
- “Dạ... Con... con... chào bác.”
- “An, sao cậu lại ở đây?”
- “Ai vậy ngài Long?”
- “À không có gì đâu, người quen thôi mà. Tuấn, cậu đưa cô bé này sang phòng vip bên cạnh đợi tôi nhé.”
- “Vâng, chủ tịch.”
Quả là không thể đánh giá ai qua bề ngoài và cách ăn nói. Cứ nhìn ông ta mà xem, từ lời nói đến cử chỉ đều rất dịu dàng như một quý ông lịch lãm, ai biết được sau cái mặt nạ đó là một con quỷ chứ.
Tôi ngồi chờ trong phòng ăn vip với đủ loại sơn hào hải vị, nhưng tôi vẫn kiên quyết gặm bánh mì trứng bò, tôi sợ chỉ cần nếm một trong những đồ ăn trên bàn kia thì tôi sẽ “teo” ngay lạp tức. Đừng ngạc nhiên khi tôi vẫn chưa ăn hết cái bánh mì nhá, chẳng là lúc nãy bị bắt sợ quá nên không kịp ăn, vào đây nhìn thấy nhiều món ngon như vậy nên đành phải ăn chậm lại, kẻo hết bánh mì thì tôi sẽ không cưỡng lại được ma lực của đống đồ ăn vip kia mất. Vì thế mà tôi cứ gặm tí một, tí một,...
Nửa tiếng trôi qua, tôi vân ngồi gặm bánh mì ==” Vương Trí Long, ông có mau sang đây nói chuyện không thì bảo, bánh mì sắp hết rồi đấy!
”cạch”
- “Để cháu đợi lâu rồi.”
0_o
Ông này thiêng ghê, mới nhắc cái đã xuất hiện, biết thế tôi nhắc từ nửa tiếng trước.
- “Không sao, con đợi được. Bác... muốn nói gì với con ạ?”
- “Câu này phải là ta hỏi mới đúng. Tại sao cô bám theo ta và Minh? Cô muốn phá hỏng chuyện đại sự của nó đúng không? Nghe rõ đây, Minh đã có Thủy Tiên rồi, mấy đứa học cùng lớp cũng biết nhau rồi phải không? Còn cô, không có cửa đâu.”
- “Không phải thế. Con cũng chẳng thèm gì thằng con trai nhà bác đâu. Chẳng qua là vì chứng c...”
==”
Chết tôi rồi. Cái mồm làm hại cái thân. Sao tôi có thể phụt ra từ đó được chứ!! >”<
- “Cô định nói... chứng cứ?”
- “Không không, không phải chứng cứ. Con có định tố cáo bác đâu mà phải chứng cứ, bác nghe nhầm...”
- “Ta có bảo cô định tố cáo ta hồi nào à? Nói đi, cô là ai?”
- “Dạ con... con là... là Hoài An.”
- “=.= Ta biết tên cô để làm gì? Nói đi, cô có thân phận như thế nào? Tại sao lại đi theo ta?”
- “Dạ, cháu là Vũ Hoài An, sinh ngày 15 tháng 1 năm 1997, giới tính nữ, dân tộc Kinh, học sinh lớp 11A15, trường THPT Đống Đa, số điện thoại 0123456789, bố mẹ cháu đều đã mất, cháu sống với dì và em trai ở...”
- “Thôi thôi, cô bị đần à? Ta có hỏi sơ yếu lí lịch của cô đâu.”
- “Bác hỏi thân phận con mà.”
- “Thôi được rồi, vì lời hứa với thằng Minh nên ta tạm thời tha cho cô lần này, nhưng sẽ không có lần sau đâu. Hừ, sao nó lại thích được cô nhỉ?!”
- “Vậy con về được rồi chứ?”
- “Về đi, về nhanh, đừng để ta thấy mặt nữa.”
- “VÂNG!! ^^ Phù, suýt thì lộ...”
- “Đứng lại!”
- “Dạ.”
- “Cô vừa nói cái gì?”
- “Con nói dạ.”
- “Câu trước đấy cơ.”
- “Con nói vâng.”
- “Không, sau đấy.”
- “Con nói là con nói dạ.”
- “>< Rõ ràng ta nghe thấy cô bảo suýt thì lộ!”
- “Đâu có bác.”
==”
Ông này tai thính như cún, nói nhỏ vậy mà cũng nghe thấy, bố con nhà này có gen tai thính thì phải!
- “Không được, cô rất đáng nghi. Tuấn, bắt cô ta lại. Đừng để Minh biết.”
- “Vâng chủ tịch.”
- “Bác, con có nói gì đâu. Cho con về!!”
Tôi bị bắt vào căn phòng nhỏ, thuộc ngôi biệt thự của ông Long. Rút kinh nghiệm, tôi thò tay vào túi áo tắt ngay chuông điện thoại để nó không reo, nếu không bọn chúng sẽ tịch thu điện thoại của tôi. Cánh cửa đóng lại, tôi lấy điện thoại ra nhắn tin cho Duy, Huy và đầu vàng, đấy là ba người tôi tin tưởng nhất và có khả năng cứu được tôi. Khổ nỗi họ nói là tôi sẽ phải chờ khá lâu, vì ông Long có rất nhiều biệt thự phân bố ở nhiều nơi, mỗi cái lại có hàng tá vệ sĩ và thiết bị bảo vệ cao cấp nên việc tìm ra tôi là rất khó khăn. Tôi hoàn toàn không biết mình vừa đi qua những con phố nào để đến đây, chỉ biết căn biệt thự có màu xanh dương là chủ đạo, cơ mà đầu vàng nói biệt thự nào của ông ta cũng có màu xanh dương ==”
Một lúc sau, có người mở khóa cánh cửa, tôi vội cất điện thoại đi. Chủ tịch Trí Long đi vào.
- “Nói đi, cô là ai?”
- “Con là...”
- “Biết rồi, cô là Vũ Hoài An, sinh ngày 15 tháng 1 năm 1997, giới tính nữ, dân tộc Kinh, học sinh lớp 11A15, trường THPT Đống Đa, số điện thoại 0123456789, bố mẹ đều đã mất, hiện đang sống với dì và em trai. Còn gì nữa?”
- “Dạ hết rồi ạ.”
- “Nói dối.”
- “Bác không tin thì thôi, thả con ra đi, con muốn về nhà.”
- “Cho đến khi cô nói ra thân phận của mình và mục đích bám theo tôi, tôi sẽ thả.”
Rồi ông ta bước ra, cánh cửa lại đóng lại. Hu hu, Duy ơi, Huy ơi, Việt Anh ơi, ông ta đáng sợ quá, mau tới cứu tôi đi.
Hay là tôi... cầu cứu Hoàng Minh nhỉ?
Không được!
Tôi đã không liên quan đến hắn từ lâu lắm rồi, không thể cầu cứu hắn được. Ba người kia sẽ nhanh chóng tìm được tôi thôi, họ thông minh lắm mà.
Vừa lạnh vừa đói, cái bánh mì trứng bò đã tiêu sạch rồi, giờ tôi đành làm một giấc cho tâm trí đỡ hoang mang vậy.
Không được! Nhỡ trong lúc tôi ngủ, người đàn ông ác độc đó cho người hạ thủ tôi thì sao? Phải thức để đề phòng.
.....
Có ánh sáng, tôi mở mắt ra. Ầy, không phải tôi ngủ đâu nhé, chỉ là nhắm mắt vào một chút thôi mà, bạn thấy đấy, tôi vẫn chưa chết. Hây ya, ông ta lại định tra hỏi sơ yếu lí lịch và mục đích tham gia của tôi đây mà, biết thừa.
- “An.”
0_o
- “Là các c...”
- “Suỵt!”
- “^^ May quá, mọi người tìm cũng nhanh ghê.”
- “Nhanh gì, từ hôm qua đến giờ.”
- “Hôm qua? Thế bây giờ là... hôm nay à?”
- “=.= Thế hôm nay không phải là hôm nay thì là hôm nào?”
- “À không, ý tao hỏi là đã sang ngày mới rồi à?”
- “Thế mày nghĩ bây giờ vẫn là hôm qua đúng không?”
- “Ừ, lúc tao ngủ thì vẫn là hôm qua. Tao nhớ là mình chỉ chợp mắt một lúc thôi mà.”
- “Mày ngủ như lợn ý, chẳng biết trời đất là gì cả.”
- “Mà sao chúng mày cũng đến đây? Tao có gọi cho chúng mày đâu?”
- “Ờ thế bọn tao về vậy nhá?”
- “À thôi ^^ Đưa tao về với.”
- “Cái con này sao mày lì lợm vậy, tao đã bảo mày phải dừng ngay những việc liên quan đến chú Long rồi mà mày không nghe cơ.”
- “Việc gì vậy? An định làm gì à?”
- “Các cậu không cần biết đâu, trước hết ra khỏi đây đã.”
- “Đi.”
- “Bắt chúng nó lại!”
=0=
- “Ây ya mấy anh này buồn cười thật, nhằm đúng lúc người ta sắp thoát rồi lại quay lại, rõ bực mình.” - Đầu vàng ấm ức thốt lên ==”
- “Các cậu lùi lại đi, để bọn tớ.”
- “Không sao, tôi cũng biết võ mà.”
Rồi Duy, Huy, Việt Anh, Hà Anh và Quỳnh xông lên đánh nhau với mấy tên vệ sĩ. Đây là lần thứ hai tôi được xem một trận đánh nhau to như thế này, ai cũng đỏ vằn hai con mắt nhìn kẻ địch, đánh không thương tiếc. Hà Anh thì vẫn là những cú đạp và bạt tai sở trường. Quỳnh, Huy và đầu vàng đều biết võ Karate, đầu vàng đánh nhau như đi chơi, cứ vờn lũ người áo đen như mèo vờn chuột, trông có vẻ chẳng mấy khó khăn. Còn Duy thì chẳng phải nói, cậu ấy học Judo từ hồi 5 tuổi đến giờ, mấy tên vệ sĩ này chỉ là nhãi nhép. Một lúc sau, có một tên vệ sĩ nữa đi vào, hắn rút súng ra bắn lên trời, đe dọa chúng tôi, hình như hắn là đội trưởng đội vệ sĩ.
Thấy có tiếng súng, bọn tôi đành lùi lại để tránh sát thương, vì thế mà tập đoàn vệ sĩ nhanh chóng túm gọn chúng tôi.
- “Một lũ nhãi ranh mà to gan gớm.”
- “Hừ, thả tao ra thằng trán rô kia! Mày có biết tao là ai không hả? Sao dám nổ súng ở đây?”
- “Mày có là con gái chủ tịch nước bọn tao cũng không thả.”
- “Tiếc thật, tao không phải con gái chủ tịch nước, mà tao là con gái chủ tịch tập đoàn The Beauty Vương Trí Hùng, cháu gái ruột chủ tịch Vương Trí Long - tao là Vương Hà Anh! Chắc mấy người cũng từng nghe đến cái tên này rồi chứ?”
- “Chủ tịch đang không có nhà, làm sao xác minh được cô có phải Vương tiểu thư hay không? Đừng to mồm nữa.”
Nói thì mạnh miệng vậy, chứ tên đội trưởng đội vệ sĩ thái độ có vẻ nhún xuống rồi, không dám xấc xược như hồi nãy đi vào. Sau đó tập đoàn vệ sĩ đi ra và khóa cửa lại, để chúng tôi ở trong, chắc họ đi xác minh thân phận của Hà Anh. God ơi, con này trông thế mà quyền lực khủng thật, tự nhiên tôi thấy... sợ sợ nó ==”
Chín người chúng tôi cứ ở trong căn phòng đến tận ngày hôm sau mà không có một ai tới mở cửa hay ngó ngàng tới. Không hiểu bọn chúng định làm gì nữa.
Chờ đến lúc đêm khuya, khi mọi thứ chìm trong bóng tôi và tĩnh lặng, còn tôi chìm trong cơn buồn ngủ quái ác, cả lũ mới quây vào bàn cách thoát ra ngoài. Huy đã thử xem xét cánh cửa, nó được khóa rất chặt chẽ, nên tất nhiên chúng tôi không thể thoát ra đây bằng sức được. Vì thế cách duy nhất để thoát khỏi đây là dùng trí. Cả lũ chụm đầu nghĩ cách, những ý tưởng chuối nhất thời đại, chất xám của chúng tôi chỉ có thế thôi, làm sao nghĩ được cách nào toàn vẹn mà không “chuối” đâu. Và hầu hết những cách bọn tôi nghĩ ra đều lấy ý tưởng từ các bộ phim trinh thám, phim hành động, vì thế yếu tố hoang đường là rất cao ==”
Nghĩ mãi không được ý gì hay ho, thôi thì chơi trò gì cho đỡ chán vậy, vì bây giờ có ngủ cũng không yên với cái bụng rỗng tuếch. Hầy, bó tay, đến giờ phút bị bắt cóc nguy hiểm như thế này mà chúng nó vẫn chơi được, vui quá nên tôi phải nhập hội thôi chứ thực ra cũng chẳng còn lòng nào mà nghĩ đến chơi đâu.
Hầy, chán thật, trước lúc đó tôi còn tưởng tượng mình là nàng công chúa được ba chàng hoàng tử đến giải cứu, không ngờ người thì chẳng cứu được, cả lũ lại còn bị nhốt trong phòng để chơi vua ăn gì thế này. Mộng đẹp vỡ tan tành.


~~~ CHƯƠNG 46: “An... tớ... y.. yêu... cậu...”

Tôi lại cảm nhận được có ánh sáng. Quả thật, cánh cửa mở ra với khuôn mặt khá điển trai của đội trưởng vệ sĩ trán rô. Mọi người cũng lần lượt mở mắt và nhăn nhó vì có kẻ dám phá giấc ngủ ngàn vàng.
- “Vương tiểu thư, mời cô lên đại sảnh.”
- “=.= cũng biết ta là Vương tiểu thư rồi cơ đấy. Phải thế chứ, nào mọi người, đi thôi.”
- “Tiểu thư... chỉ mình cô được lên thôi ạ.”
- “Gì vậy? Đã thế tôi cứ ở đây. Ông lên nói với chú tôi nếu không thả cả bạn tôi ra, tôi sẽ không về nhà, sẽ ở đây phá đám chú tôi.”
- “Tiểu thư...”
- “Không nói nhiều, lên đi.”
Đội trưởng vệ sĩ cun cút nghe theo, một lúc sau, hắn lại mở cửa đi vào. Ồ, đằng sau hắn là chủ tịch Trí Long và cận vệ.
- “Hà Anh.”
- “Hứ!”
- “Thôi nào cháu gái ngoan, đừng phá phách nữa, mau ra khỏi đây đi, bố cháu đang ở phòng khách rồi đấy.”
- “Kệ bố cháu.”
- “Hà Anh!”
- “Nếu chú không thả cả bạn cháu, cháu sẽ không ra.”
- “Được! Vậy cháu cứ ở trong này đi. Chắc chắn cháu sẽ không chịu được lâu đâu.”
- “Oke!”
- “>< Tuấn! Cậu gọi người đến đưa nó tới phòng khách cho tôi!”
- “Vâng chủ tịch.”
- “Bỏ ra! Tôi không đi, tôi sẽ ở lại đây!”
Mặc dù dãy dụa, la hét, nhưng Hà Anh vẫn bị đưa đi, trong phòng chỉ còn lại tám người.
- “Chúng ta phải nghĩ cách ngayy thôi, không thể ở đây lâu hơn được nữa.”
- “Nhưng mà đói quá, có thực mới vực được cái đầu. Bụng rỗng thì làm sao tập trung mà suy nghĩ được đây?”
- “Cố lên mọi người, ra khỏi đây, chúng ta sẽ được ăn pizza, khoai tây, sườn nướng,...”
- “Tớ muốn ăn cả gà rán nữa.”
- “Lâu rồi không được ăn bánh tart trứng.”
- “Thôi thôi đừng kể nữa, ứa hết nước miếng ra rồi này.”
- “Thế giờ phải làm cách nào?”
- “Không biết nữa.”
“cạch”
- “Cửa mở.”
- “Tất cả, đi theo tôi.”
Đội trưởng vệ sĩ trán rô mở cửa đưa chúng tôi ra ngoài, tất nhiên xung quanh có tập đoàn vệ sĩ bao vậy nên chúng tôi không dám manh động.
- “Anh đưa chúng tôi đi đâu vậy?”
- “Thả.”
- “Hả?”
- “Sao tự nhiên anh lại thả chúng tôi?”
- “Anh tốt quá à. Này, tôi thấy anh rất rất là đẹp trai đấy nhá ^^”
- “Là chủ tịch bảo thả người, không phải tôi. Nhưng trước khi ra, mấy người phải gặp chủ tịch đã.”
Chúng tôi được đưa đến một căn phòng rất rộng và sang trọng, ông Long đã ngồi chờ sẵn ở đó.
- “Thế nào các thiếu gia tiểu thư, hai ngày phải ngồi trong phòng kín khó chịu lắm đúng không?”
- “Ông có ý gì?”
- “Chẳng có ý gì cả. Bây giờ, ta sẽ tha cho tất cả ở đây, nhưng với một điều kiện.”
- “Điều kiện?”
- “Đừng lo, không có gì to tát đâu. Chỉ là cấm mọi hành vi điều tra liên quan đến ta và tập đoàn Thiên Vương, tránh xa con trai ta - Vương Minh.”
- “Con trai ông? Là ai?”
- “Chính là Hoàng Minh học cùng lớp các người đấy, nhưng giờ nó là con trai ta, là Vương Minh rồi.”
- “Hả?”
- “Không phải thắc mắc nhiều, chỉ cần biết như vậy thôi. Nhớ giữ đúng điều kiện đó, nếu không mọi chuyện sẽ không kết thúc như thế này đâu.”
- “Chuyện này là thế nào?... An, cậu biết chuyện này, phải không?”
- “Ừ.”
- “Các người mau đi khỏi đây đi, trước khi ta đổi ý.”
- “Dù tôi không rõ mọi chuyện là thế nào, nhưng thật bất hạnh cho Hoàng Minh khi có một người bố như ông!”
Chết rồi, Bảo Linh lại nổi máu công lí rồi. Lần này chết cả lũ!
- “Cái gì? Mày nói lại xem nào.”
- “Thật bất hạnh cho Hoàng Minh khi có một người bố như ông!”
- “Con ranh. Bắt nó lại cho ta!”
- “Không được động vào nó!”
- “Lũ trẻ ranh không biết điều. Tóm hết chúng nó lại!”
Biết ngay mà, lại xảy ra chuyện rồi. Bọn tôi còn tám người, mà trong đó bốn người không biết võ, chỉ có thể khua chân múa tay tự vệ, lại còn bị nhốt hai ngày không được ăn uống gì thì làm sao chống cự lại tập đoàn vệ sĩ vừa chuyên nghiệp vừa có sức khỏe kia.
Chúng tôi chạy được ra phía cổng, nhưng ở cổng cũng có khoảng mười tên bảo vệ đứng gác. Tình thế đang rất nguy hiểm, vừa chạy vừa đánh nhau, mọi người đều kiệt sức. Oái, tên bảo vệ kia đang cầm chiếc gậy bóng chày hướng về phía tôi.
- “Aaaaaaaaaaaaaa!!!”
- “...”
- “Duy... HUY!!”
Thấy tôi gặp nguy hiểm, cả Duy, Huy và Việt Anh đều xô tới đỡ cho tôi. Tên bảo vệ đánh hai gậy, một gậy trúng bụng của Duy, một gậy trúng đầu Huy, làm cậu ấy ngã xuống ngay lập tức, đầu chảy máu, bất tỉnh nhân sự. Việt Anh vô cùng tức giận, lia cái ghế đẩu vào người tên bảo vệ cầm gậy, nhưng lại bị một tên khác thụi hai phát vào bụng, rất đau đớn. Còn tôi mải lo cho Huy đang ngất đi, bị vệ sĩ trán rô bắt lại làm con tin, ép mọi người phải dừng tay. Tôi vẫn cố dãy dụa để thoát khỏi hắn, vì thế cẳng tay cứ đau nhói vì bị ép vào cái đinh trang trí trên tay áo vệ sĩ. Giờ đây, cả tám người đều thương tích đầy mình, còn ông Long thì đang rất giận dữ. Xong rồi, chắc chắn chúng tôi sẽ một đi không trở lại...
- “DỪNG LẠI!!”
- “Cậu chủ.”
- “Minh, con tới đây làm gì?”
- “Ông đang làm gì họ vậy? Ông có biết ông đã hứa với tôi những gì không?”
- “Nghe bố nói đã, thực ra bố cũng định thả lũ nhóc này ra rồi, những tại chúng không biết điều, cứ chống đối nên bố đành phải dùng biện pháp mạnh.”
- “Ông mau thả họ ra ngay, nếu không tôi sẽ hủy hôn ước ngay lập tức!”
- “Con...”
- “Hủy hôn ước?”
- “Ông đừng ép tôi, tôi nói là làm đấy.”
- “Thôi được rồi, thả bọn nó ra.”
*
* *
- “Huy, cậu sao rồi? Huy? Cậu không được ngất nhé, sắp tới bệnh viện rồi, nhanh thôi.”
- “An...”
- “Đừng nói gì nhiều, phải tiết kiệm sức, cậu phải cố gắng trụ được cho tới khi đến bệnh viện.”
- “An... tớ... y.. yêu... cậu...”
- “Tớ hiểu... Huy, Huy, cậu mở mắt ra đi, tớ nghe thấy rồi. Cậu mau mở mắt ra cho tớ! Cậu yêu tớ như thế à? Huy!!”


~~~ CHƯƠNG 47: Cố lên nhé, Huy!

[Phòng cấp cứu]
Đau quá, tôi đau khắp mình mẩy, trên người tôi lằng nhằng dây chuyền nước và băng gạc. Huy, cậu ấy đâu rồi? Cậu ấy có sao không? Cả Duy và đầu vàng nữa. Tôi phải đi tìm họ!
- “An! Mày làm gì vậy? Không thấy mình đang bị thương à? Nằm im đấy cho tao!” - Trang ngồi bên cạnh tôi từ lúc nào, quát tôi nằm xuống.
- “Ủa, sao mày không ở trong phòng nghỉ ngơi, sang đây làm gì?”
- “Tao đỡ rồi, chỉ bị xây xát ngoài da thôi, chứ lúc nãy có đánh đấm gì đâu mà phải nằm liệt giường như mấy người kia.”
- “Đừng có chủ quan. Thôi tao phải tìm Huy, Duy và Việt Anh.”
- “Họ đang ở mấy phòng bên cạnh.”
- “Họ có sao không?”
- “Việt Anh ổn rồi, không có gì đáng lo ngại. Cậu ta khỏe như voi ý. Duy cũng không có vấn đề gì nặng. Tất cả đều đang truyền nước do kiệt sức.”
- “Phù, mày quá. Ơ thế còn Huy? Lúc nãy Huy bị ngất trên đường cấp cứu. Huy sao rồi?”
- “... Mày ăn táo không? Tao gọt?”
- “Tao hỏi Huy sao rồi?”
- “Huy...”
- “Tao phải sang phòng Huy.”
- “An, mày phải nghỉ ngơi đã.”
- “Vậy nói đi, Huy làm sao?”
- “Huy bị... bị...”
- “Sống thực vật!”
- “CÁI GÌ?”
- “Hà Anh!!”
- “Đằng nào nó chẳng phải biết, không giấu mãi được. An, Huy bị đánh vào điểm yếu ở đầu, bị tụ máu, lại không được đưa đến bệnh viện luôn, nên tình trạng rất nặng nề. Bác sĩ bảo Huy không có khả năng hồi phục, phải sống thực vật ít nhất mấy năm thì may ra mới có kì tích xảy ra.”
- “S... sao lại thế được? Không thể thế được!”
..........................................................................................
<< - “Mượn thước kẻ nhé ^^”
-----
- “CẬU???”
- “Là cậu???”
- “Ủa, hai đứa biết nhau nhau hả?”
- “A, bạn cùng lớp của cháu cô à. Trùng hợp thật.”
-----
- “Phì!... Tớ có vở mới này, cầm viết tạm đi”
-----
- “Ồ, sao cậu ở đây? Nhà cậu gần đây sao?”
- “À… ờ… không… tớ đi ngang qua… đi ngang qua đây thôi mà. À mà nhà tớ cũng… cũng ở gần đây luôn... Tớ đi qua đây thì thấy cậu nên… nên đi tới”
- “...”
- “Cậu, có muốn… ăn nộm bò khô không?... Aya, tớ khao mà, đi.”
- “Ukm, cũng được. Nhưng mà tớ sẽ khao. Coi như màn chào hỏi lính mới luôn ^^”
-----
- “Cậu cũng thích cà phê espresso à?”
- “Ừ, nhưng thích nhất là cappuccino. Mà sao cậu lại thích americano? Nhìn vừa không đẹp, uống vào lại nhạt nhạt.”
- “Tớ thích những thứ đơn giản. Mà nếu thưởng thức kĩ, nó cũng rất ngon đấy chứ ^^”
-----
- “Từ nãy giờ mới điểm tâm hai cái kem thôi nhỉ. Nhanh, tớ đưa cậu đi ăn.”
- “Ăn phở cuốn trước nhé!”
-----
- “Làm gì mà nhìn tớ kinh thế? Có phải người ngoài hành tinh đâu mà lạ. ^^ Thôi, tớ về đây.”
- “Ơ…”
- “Sao lúc nào gặp cậu ở ngoài đường, cậu cũng trong bộ dạng thê thảm thế nhỉ? ^^”
-----
- “Hoàng Minh hôm nay xin nghỉ bị ốm.”
- “Ơm… ờ… thế hả?”
- “Cậu… sao không? ... Phì... Cậu lúc nào cũng thế ^^”
-----
- “A, Hoài An cũng đến đây hả?”
- “An chưa biết trượt à? Bám lấy tớ này ^^”
-----
- “An này.”
- “Ưm?”
- “Cậu có thể giữ bí mật chứ?”
- “Ờ… chắc là có thể. Sao thế?”
- “Được. Vậy tớ kể cho cậu chuyện này... Tớ… đang thích một người.”
- “Vậy bạn ấy, là người như thế nào?”
- “Cô ấy xinh đẹp, trẻ con, dễ thương. Nhưng mà… đần lắm. Hỏi gì cũng kêu biết mà chẳng làm được cái gì ra hồn. Đã thế lại còn tự cao tự đại. Nói chung là rất… buồn cười ^^”
- “Tại vì đần quá nên không biết tớ đang thích cô ấy. Thích nhiều lắm. Chắc là sắp chạm đến mức cao hơn thích rồi. Nhưng mà cô ấy vẫn không chịu nhận ra.”
- “Thế sao cậu lại…”
- “Giúp tớ. Làm cách nào để cô ấy cũng thích tớ. Được không?”
- “Á, sao lại nhờ tớ? Tớ… không biết. Không biết đâu!”
- “Đi mà. Tại cậu là con gái, cậu biết con gái thích gì mà.”
- “Nhưng mà, tớ phải biết đấy là ai thì mới giúp được chứ.”
- “Bí mật. Thế nhé. Cậu nhận lời rồi đấy. Chà, tớ định sẽ nói ra tình cảm của mình vào ngày sinh nhật cô ấy, cậu thấy sao?”
-----
- “Cô ấy là bạn gái tôi!”
-----
- “Chào cô bé, ta là Bụt đây. Nói ta nghe, vì sao con khóc? Thôi nào, ngẩng mặt lên. Có chuyện gì nói tớ nghe.”
- “Ba tớ… mất việc rồi…”
- “… Chuyện này… Cậu khóc vì chuyện này à? ... Sao ba cậu lại mất việc?”
- “Ba bị oan, nhưng người ta không tin, đã đuổi việc ba, còn bắt ba đền bù thiệt hại nữa.”
- “Vậy ba cậu không đủ tiền để đền à?”
- “Đủ rồi, nhưng phải bán căn nhà hiện tại đi. Bây giờ tớ sang nhà dì Huệ sống, còn ba thuê một căn hộ nhỏ trong Sài Gòn để làm gì đó không biết.”
- “Không sao đâu, rồi ba cậu sẽ lại có việc thôi mà. Đừng lo lắng nữa nhé.”
-----
- “Cà phê của quý khách đây. Chúc quý khách ngon miệng ^^ … Ơ… Sao cậu lại ở đây?”
- “Tớ bị cấm vào đây hồi nào à?”
- “À không, chỉ là tớ hơi bất ngờ thôi mà.”
- “Cậu làm việc ở đây à? Trùng hợp thật, hôm nay tớ lại vào đây uống cà phê. Cậu có thể xin chị chủ quán nói chuyện với tớ một lúc được không?”
-----
[Cậu thích món quà chứ?]
[Ừ, nó đẹp lắm]
[An này]
[Sao?]
[Tớ đang định.. tỏ tình]
[Với cái người ngu ngu đần đần lần trước cậu kể ý hả?]
[Ừ. Có nên không nhỉ?]
[Thì cậu cứ làm đi]
[Dù tớ có bày tỏ không thành công thì cô ấy và tớ vẫn sẽ là bạn chứ?]
[Tất nhiên rồi, cậu tốt bụng lắm mà, ai dám bỏ cậu được]
[Haizz, đến cửa nhà cô ấy rồi, có nên vào không nhỉ?]
[Can đảm lên]
[Vậy tớ bấm chuông nhé?]
[Ừ]
-----
- “Huy, tớ tưởng cậu đang đi... tỏ tình cơ mà?”
- “Ừ đúng rồi ^^”
- “Thế sao còn ở đây?”
- “Vì tớ tỏ tình ở đây mà.”
- “Bạn gái cậu đâu? Định dẫn đến cho tớ xem mặt à?”
- “Ngốc. Là cậu đấy.”
- “Người tớ thích là cậu đấy An ạ ^^ tặng cậu bó hoa, đẹp đúng không?”
- “Huy, tớ...”
- “Cậu đồng ý chứ? Đồng ý cho tớ yêu cậu chứ?”
- “Huy, tớ...”
- “À. Tớ biết cậu định nói gì rồi, thôi đừng nói không tớ buồn lắm. Cậu cứ nhận lấy bó hoa với hộp chocolate này đi. Là cậu xui tớ tỏ tình đấy nhé, cho nên cậu phải nhận.”
-----
- “An, hôm nay trông cậu có vẻ không vui?”
- “Hả? Ơ... Không vui gì chứ? Tớ vui lắm mà, vui lắm ^^”
- “Bọn tớ đã cố không cho Thủy Tiên đi cùng, nhưng cậu ấy bám riết kinh quá.”
- “Sao cậu...”
- “Tớ biết cậu cảm thấy thế nào mà. Đừng buồn nhé, còn ba người con trai luôn hướng về cậu, trong đó có cả tớ, nhớ đấy ^^”
-----
- “An... tớ... y.. yêu... cậu...” >>
.............................................................................................
- “Tất cả là tại mày đấy.”
- “Hà Anh, thôi đi.”
- “Nếu mày nghe lời tao, nghe lời Hoàng Minh, thì sự việc đâu có xảy ra như thế này? Tất cả là tại sự ngang bướng ngu ngốc của mày. Mày nên tự kiểm điểm lại mình đi.”
- “Tao phải gặp Huy!!”
- “An, không được!”
- “Gặp bây giờ thì có ích gì, cậu ấy sẽ chỉ nhắm mắt thôi. Thay vào đó mày nên ở đây nếu không muốn nhìn thấy gương mặt xám xịt của bố mẹ Huy.”
- “Mày ra ngoài đi Hà Anh.”
- “Trang, tao phải đi gặp Huy, tao phải gặp cậu ấy!”
- “Không được, mày còn yếu lắm. Ăn chút gì và uống thuốc đi đã. Dù gì thì đi bây giờ cũng chẳng giải quyết được việc gì.”
- “Không, tao không muốn ăn. Tao phải gặp Huy.”
- “Không được. Mày phải nằm đây ít nhất hết ngày hôm nay mới được đi lại.”
Trang kiên quyết không cho tôi ra ngoài, còn Hà Anh hờ hững bước đi. Tôi thực sự rất muốn gặp Huy, ngay bây giờ. Tôi có lỗi rất lớn, Hà Anh nói đúng, tại tôi mà nhiều người bị liên lụy, tại tôi mà Huy phải sống thực vật, đến bây giờ tôi vẫn không tin được vào tai mình là Huy phải sống cuộc sống thực vật. Tôi là một đứa ngu ngốc, một đứa vô dụng, tôi chỉ biết gây phiền phức cho người khác. Đáng lẽ người phải sống thực vật là tôi mới đúng.
- “An, mày phải ăn chút gì đi chứ, cả ngày nay mày không uống ngụm nước nào rồi.”
- “Đã bảo tao không muốn ăn rồi mà.”
- “Không được, mày phải ăn. Mày thế này tao khó xử với dì Huệ lắm.”
“RẦM!!”
- “Hà Anh, mày làm cái trò gì vậy?”
- “Mày nghĩ Huy cứu mày, nhường cuộc sống cho mày, để mày sống một cách tàn tạ thế này à?”
- “Hà Anh...”
- “Đừng gọi tên tao một cách sáo rỗng như thế. Mày nghĩ mày nhịn ăn thì Huy sẽ tỉnh lại à? Hay mày nghĩ nhịn ăn là một cách sám hối? Bỏ ngay suy nghĩ đó đi. Tao không bảo mày kiểm điểm bản thân bằng cách này.”
- “Nhưng tao... tao không muốn ăn.”
- “... Bố mẹ Huy vừa về rồi. Ăn hết bát cháo này, tao cho mày sang gặp cậu ấy, và cả Duy với Việt Anh và bọn giặc cái kia nữa.”
Nhận được tín hiệu tốt, tôi liền bưng tô cháo lên, vứt thìa sang một bên, húp một hơi hất nhẵn. Cả Hà Anh lẫn Trang đều trố mắt lên nhìn tôi, mặc dù chúng nó biết tôi có cách ăn uống khá là “đặc biệt”, thậm chí có phần man rợ, nhưng lần này chúng nó vẫn hết sức ngạc nhiên trước khả năng của tôi. Đừng nhìn thế chứ, tôi ngại lắm.
Và rồi tôi cũng được bước ra khỏi căn phòng bí bách này để bước vào một căn phòng bí bách khác ==” Tôi ghét bệnh viện, vì thế dù ở trong phòng vip hay không vip, tôi cũng cảm thấy rất bí bách, ngột ngạt.
Huy, cậu ấy đây rồi, cậu ấy đang nhắm mắt. Tôi muốn gọi tên cậu ấy, gọi cậu ấy dậy, nhưng không dám. Tôi sợ gọi nhưng cậu ấy vẫn không dậy, tốt hơn là cứ để cậu ấy nhắm mắt như vậy, chỉ là ngủ thôi mà, đừng lo.
Tự an ủi mình là vậy, nhưng nước mắt tôi vẫn rơi lã chã, rơi cả lên khuôn mặt đẹp trai của Huy nữa. Tôi không kìm được mình mà thốt lên tên cậu ấy. Càng đau lòng khi Huy vẫn không mở mắt ra. Đúng vậy, cậu ấy đã trở thành người thực vật rồi, và tất cả là tại tôi...
- “Huy, tớ xin lỗi. Huy, cậu có thể mở mắt ra một chút thôi được không? Giá mà lúc đó cậu không đỡ gậy cho tớ thì mọi chuyện sẽ không như thế này, người phải sống thực vật là tớ, không phải cậu. Cậu là người tốt, chắc chắn cậu sẽ sớm tỉnh lại thôi. Cố lên nhé, Huy...


~~~ NHÒM TRỘM NHẬT KÍ (4): Đừng khóc, bông hoa nhỏ

Đừng khóc nhé
Bông hoa bé nhỏ
Mỉm cười thật tươi
Như những ngày đầu tiên tớ gặp cậu
Dù nhắm mắt
Nhưng đôi tai luôn tỉnh táo
Nghe ngóng mọi âm thanh nơi cậu
Bông hoa nhỏ bé ạ
...
Tớ nghe thấy cậu khóc, cậu khóc rất nhiều, cậu khóc vì tớ, lần đầu tiên cậu khóc vì tớ. Tớ vui, nhưng cũng đau lòng lắm. Tớ thích nhìn thấy cậu mỉm cười, trông cậu như bông hoa hướng dương rực rỡ, tỏa sáng. Xin lỗi vì từ nay tớ không thể bảo vệ cho bông hoa hướng dương được nữa rồi. Nhưng đừng lo, vì bên cạnh cậu còn ba người có thể lo lắng, chăm sóc, bảo vệ cho cậu. Đừng buồn nhé, vì tớ đâu có chết. Tớ chỉ là nhắm mắt lại để cảm nhận mọi thứ xung quanh bằng đôi tai và trái tim thôi. Có người nói rằng, biết hy sinh cho người mình yêu là cách yêu cao thượng nhất thế giới này, tớ đã làm được rồi, phải không? Tớ đã biết cách biến tình yêu trở thành thứ cao thượng nhất thế giới.
Chỉ tiếc là, giá như tớ gặp cậu sớm hơn, được cùng cậu đi ăn nộm bò khô và bánh tôm nhiều hơn, cùng cậu dạo chơi khắp Hà Nội này một lần nữa... Giá mà trước khi ngất đi, tớ được cùng cậu làm nhiều việc hơn, chỉ cần thế thôi là tớ vui rồi.
Đừng tự trách bản thân nữa, cậu cũng đâu có muốn tớ bị như vậy, cũng chẳng có chủ đích nào từ cậu khiến tớ bị thương cả, là tại cây gậy nhằm trúng đầu tớ thôi. Vì thế cậu không có lỗi. Giá mà tớ có thể mở mắt, chỉ cần một phút, để nói cho cậu biết rằng cậu không hề có lỗi trong chuyện này, để cậu không phải khóc và trách móc bản thân nữa. Thế nhưng chuyện kì diệu không có trong cuộc sống bao giờ, tớ không thể mở mắt, không thể nói, vì thế mà nước mắt cậu vẫn cứ rơi trên áo tớ, nóng hổi. Tớ chỉ có thể nằm đây, nhắm mắt cầu nguyện cho cậu thôi khóc và buông hết mọi buồn phiền, trở lại với một Hoài An nhí nhảnh trước kia. Đây là tâm nguyện của tớ đấy, cậu có làm được không?
Cậu phải sống thật tốt, thật vui vẻ đấy nhé, và nhớ là tớ vẫn chưa bỏ cuộc đâu. Đến một ngày nào đó, cũng không biết là bao lâu nữa, khi tớ tỉnh lại, nếu như cậu vẫn chưa chọn được người thích hợp cho mình, tớ sẽ tiếp tục theo đuổi cậu. Tớ sẽ cố gắng, cố gắng thật nhiều. Đợi tớ nhé...
Đừng khóc nhé
Bông hoa bé nhỏ
Nước mắt cậu là pha lê quý giá
Vì thế đừng tự tiện để nó rơi ra
Hãy nhớ là dù nhắm mắt
Nhưng tớ vẫn luôn dõi theo cậu
Đừng khóc nữa nhé
Bông hoa bé nhỏ
...

~~~ CHƯƠNG 48: Tiểu Vương đại náo

- “An, mày biết tin gì chưa?”
- “Tin gì?”
- “Sáng ngày kia, ở khách sạn Victoria sẽ tổ chức lễ đính hôn giữa Hoàng Minh và Thủy Tiên đấy.”
- “... thì sao?”
- “Sao cái gì nữa, mày định giương mắt nhìn Hoàng Minh bị cướp đi à?”
- “Sao lại là “bị cướp”, có phải của tao đâu mà.”
- “Thôi đi, tao chẳng đi guốc trong bụng mày ý chứ. Thằng Minh nó yêu mày, mày cũng vậy. Làm sao để nó đi đính hôn với đứa khác được. Tao chỉ muốn mày làm em dâu thôi.”
- “Mày nói linh tinh vừa thôi. Tao học bài đây.”
- “Mày đừng thế nữa đi, chuyện của Huy đã qua được hai tuần rồi, mà ngày nào mày cũng ủ dột như vậy.”
- “Tao cần tập trung để học, đừng léo nhéo nữa tao không học được.”
- “Ờ! Mày cứ lo cho việc học của mày đi! Ngày kia lễ đính hôn được tổ chức vào 8 giờ sáng tại khách sạn Victoria, hội trường tầng năm. Thôi, tao về đây cho mày HỌC!”
Hà Anh đi về, để lại trong đầu tôi một đám mây đen kịt. Rõ ràng chuyện Hoàng Minh đính hôn với Thủy Tiên chẳng có tí gì liên quan đến tôi, nếu có liên quan thì cũng chỉ liên quan một chút thôi, rằng tôi là bạn hơi hơi thân với Hoàng Minh và Thủy Tiên, ngoài ra chẳng có quan hệ nào khác để quan tâm. Thế nhưng ruột gan tôi đang nóng hết lên rồi, còn tim tôi như bị bóp nghẹt vậy, tôi cảm thấy khó thở, tôi cần uống nước. Một cốc, hai cốc,... tôi uống rất nhiều nước. Người ta uống rượu giải sầu, còn tôi không biết uống rượu nên đành uống nước. Kể ra thì cũng chẳng có sầu mà giải, chẳng có lí do gì để buồn, nhưng tôi cứ thấy ấm ức khó tả. Phải chăng nãy giờ uống nhiều nước quá nên chúng phải ra bớt qua đường mắt? Cái gì quá tải thì phải thải bớt ra, là nguyên lí bình thường thôi mà, chứ khóc lóc gì ở đây đâu.
Nhưng mà hình như hơi quá thì phải, hai mắt tôi đã sưng húp lên rồi. Biết thế lúc nãy tôi không uống nhiều nước, để nó không làm mắt tôi sưng lên thế này, không có nước vào thì sẽ không có nước ra.
Một tiếng sau, tôi mới ngừng rơi nước mắt, nhưng phải mất cả buổi chiều để hai mắt ếch xẹp lại, tôi chẳng dám ra đường với đôi mắt sưng tướng như vậy.
Hầy, cái Hà Anh chỉ được cái giống tôi, đi đâu bỏ đấy, để quên túi gì ở đây rồi. Bên trong là một cái khăn len màu xanh sẫm, chắc nó mua để tặng cho “thằng quái vật” nó đang cưa cẩm. Thôi mang sang nhà trả nó vậy, dù sao tôi cũng cần hít khí trời cho tâm hồn thư thái trở lại.
Ây, sao cửa nhà lại mở toang hoang ra thế này, phải gia huấn cho con này một trận vì cái tội đuểnh đoảng. Nhà con này to quá, trông như phủ tổng thống ý, bố làm to có khác. Trong nhà có mấy chị giúp việc đi đi lại lại, chào tôi rồi tiếp tục công việc. Đừng ngạc nhiên vì thỉnh thoảng tôi và tập đoàn công chúa vẫn ghé qua đây quậy tung nhà con này nên đội ngũ giúp việc quen mặt bọn tôi lắm rồi.
Cánh cửa phòng nó khép hờ, tôi ghé mắt nhòm vào trong khi nghe thấy một giọng nói mà tôi không muốn nghe tí nào.
- “Chú đã bảo rồi, việc này không liên quan đến cháu, đừng nhiều lời nữa.”
- “Chú độc ác lắm, sao chú có thế áp đặt mọi chuyện cho Hoàng Minh chứ. Chú đừng có ép cậu ta.”
- “Hôn sự là chuyện lớn của đời người, cha mẹ phải là người quyết định cho con cái.”
-“Bây giờ không phải thời cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy nữa rồi.”
- “Nhưng ta muốn như vậy.”
- “Chú chỉ biết áp đặt thôi, chú không quan tâm đến cảm nhận của người khác.”
- “Thì cũng là chú muốn cho nó cuộc sống tốt đẹp thôi, có gì xấu à?”
- “Kể cả ép cậu ta lấy một người không hề có tình cảm à?”
- “Người kinh doanh là phải máu lạnh, phải đặt lợi ích lên đầu. Chú phải tập cho nó cách vô cảm với mọi thứ ngay từ bây giờ.”
- “Ờ đúng rồi, huấn luyện cho con giống cha, để sau này trở thành người bỏ mấy đời vợ vì “lợi ích” như chú à?”
- “Cháu... Thôi không nói nhiều nữa, chú đã quyết định rồi, bây giờ không thể hủy được.”
- “Chú... Cháu xin chú!”
0_o
Hà Anh quỳ xuống trước mặt ông Long cầu xin. Tại sao nó phải làm thế chứ! Tại sao?
- “Nên nhớ chú là người máu lạnh, mấy trò này vô ích thôi, mau đứng lên đi.”
- “Không. Chú bỏ rơi Hoàng Minh bao nhiêu năm, giờ gặp lại con trai mình lại bắt làm cái này, ép làm cái kia, áp đặt mọi chuyện lên cậu ấy. Chú không thấy lương tâm mình lay động à?”
- “Chú đã nói rồi, người kinh doanh là người máu lạnh, nhất là kinh doanh lớn như chú. Chú làm thế là muốn tốt cho Minh thôi, chẳng lẽ chú lại muốn đứa con trai duy nhất của minh phải cực khổ?”
- “Chính những hành động này của chú đang làm cho Hoàng Minh phải đau khổ đấy. Chú nghĩ như thế tốt à?”
- “Đừng có một câu Hoàng Minh, hai câu Hoàng Minh như thế. Ta nói rồi, nó là Vương Minh!”
- “Như nhau cả thôi. Thế nói chung là chú có chấp nhận lời cầu xin của cháu không đây?”
- “Không.”
- “Chú! Từ nhỏ đến lớn cháu chưa phải cầu xin ai bao giờ... Chú hãy suy nghĩ lại đi, đừng tổ chức lễ đính hôn nữa.”
- “Ta nói không được là không được!”
...
Tôi lại rơi nước mắt rồi. Có lẽ tôi không nên gặp nó lúc này. Đặt túi khăn lên xuống trước cửa, tôi lặng lẽ rời khỏi đây, tôi không muốn nghe thêm bất cứ chi tiết nào về chuyện lễ đính hôn nữa, về hình ảnh Hà Anh quỳ rạp trước mặt Vương Trí Long để cầu xin hủy lễ đính hôn. Tôi không muốn nghĩ nữa!
*
* *
[Bệnh viện]
- “Huy, tớ đi học về rồi đây, cậu sao rồi? Tớ có ghi thêm một số bài hát vào đây để cậu nghe này, đầy là nhạc hot tháng này đấy, cậu nghe đi. Cả thứ này nữa, là sáp thơm mùi cà phê, dễ chịu không? Nghe nói loại sáp này rất tốt cho sức khỏe nên tớ mua một hộp để trong phòng tớ, một hộp để trong này cho cậu ngửi.”
Huy vẫn thế cậu ấy vẫn nằm yên. Mỗi ngày đến đây, tôi đều cầu nguyện rằng bước vào phòng sẽ thấy Huy đang ngồi, mở mắt nhìn tôi và cười, nhưng lần nào cũng không xảy ra. Đến cả trong giấc mơ buổi tối tôi cũng chẳng mơ thấy cậu ấy cười, cậu ấy chỉ nhắm mắt như thế này.
- “Huy à, hôm nay là ngày đính hôn của Hoàng Minh và Thủy Tiên. Ngày vui của họ mà tớ lại không được vui, tớ ích kỉ quá nhỉ? Đáng lẽ tớ nên vui và chúc mừng cho họ mới đúng, nhưng tớ không thể. Giá mà cậu có thể nói cho tớ biết tớ phải làm gì bây giờ...”
Tôi nhẹ nhàng đáp cao chiếc chăn cho Huy, rời khỏi phòng bệnh.
Gọi một chiếc taxi đến khách sạn Victoria, tôi không hiểu sao mình lại nói ra địa điểm đấy nữa, chủ đích của tôi không phải là đến đó, tôi định về nhà mà nhỉ?
Thế nhưng nhoắng cái đã đến cổng khách sạn, đôi chân không nghe theo lí trí, cứ bước lên hội trường tầng năm. Cảnh quan rực rỡ, lung linh hoành tráng còn hơn tiệc cưới con gái tổng thống Mĩ, họ thật giàu có, như vậy mới môn đăng hộ đối chứ. Đứng nép mình vào cánh cửa phụ của hội trường, tôi hướng ánh mắt lên sân khấu, đôi chân muốn chạy đến nhưng cứ nặng trịch lại, không bước nổi. Mà nếu có chạy được đến đó, tôi cũng không biết mình sẽ phải làm gì, chỉ biết là giờ tôi đang rất muốn, rất muốn chạy đến.
Là hắn, cá sấu đang đứng trên sân khấu với Thủy Tiên và hai người bố. Một bộ vest lịch lãm đứng bên cạnh chiếc váy trắng tinh khiết điệu đà, trông họ thật đẹp đôi, mặc dù cách trang điểm có hơi già so với lứa tuổi. Thủy Tiên hôm nay xinh đẹp như một công chúa xứ thần tiên, còn Hoàng Minh lịch lãm lạ thường với kiểu tóc bỏ suông, không dựng ngược lên như mọi khi, thế nhưng lại không tỏa ra bất cứ một tia ấm áp nào, trông hắn lạnh ngắt. Lại một lần nữa tôi phải nói rằng họ rất đẹp đôi, dù là tôi không được thoải mái với nhận xét này lắm. Hai người bố đưa nhẫn đến để hoàng tử lạnh lùng và công chúa kiêu sa trao nhẫn cho nhau, đính ước một hôn lễ hoàng gia trong tương lai. Tôi nhìn thấy Hoàng Minh nâng tay Tiên lên, tay kia cầm chiếc nhẫn, từ từ đưa vào tay Thủy Tiên.
- ”Dừng lại!”
Mọi ánh mắt hướng về cánh cửa to nhất của hội trường, nơi phát ra tiếng nói vừa rồi. Tôi thấy lạnh xương sống.
- “Vương Hà Anh?”
- “Cháu gái đã đến đấy à? Mau vào chỗ ngồi đi.”
- “Không cần. Mọi người chú ý, tôi tuyên bố, lễ đính hôn này kết thúc tại đây, sẽ không có giao ước gì cả, vì cô dâu và chú rể còn chưa đến tuổi vị thành niên, với lại cả hai người đều không hợp nhau. Hết. Giải tán!”
Mọi người xung qunh nhốn nháo, bàn tán đủ chiều. Ai cũng nhớn nhác không hiểu có chuyện gì xảy ra, đoán già đoán non.
- “Hà Anh! Con có biết mình đang làm cái gì không? Sao con lại hành động như thế?”
- “Cháu dám phá chuyện đại sự của ta!”
- “Ủa, hai người họ đính hôn, sao lại là chuyện đại sự của chú?”
- “Cháu muốn ta tức hộc máu đấy hả?”
- “Dù sao chú cũng nhiều máu mà, hộc ra một chút cũng chẳng sao.”
- “Vương Hà Anh, con xuống mau. Người đâu, bắt nó lại cho tôi, đưa về nhà, tôi sẽ xử lí sau.”
- “Bố!! Bố cũng đồng tình với chú Long à?”
- “Câm mồm. Con phá phách thế là quá đủ rồi đấy.”
- “Mọi người về đi nhé, không đính hôn đâu. Về hết đi!”
- “Vương-Hà-Anh!! ><”
Hà Anh, sao nó dám làm chuyện động trời như vậy! Đụng vào ai chứ đụng vào Vương Trí Long là xong đời, dù đã biết con này gan to mật lớn nhưng cũng không ngờ nó dám làm chuyện này. Hà Anh chết chắc rồi, tôi lo cho nó quá, cũng may nó là cháu gái ông Long, không thì chẳng biết sẽ có chuyện gì xảy ra. Dù sao thì lễ đính hôn cũng bị hủy vì cuộc đại náo của nó rồi, bỗng dưng tôi cảm thấy nhẹ nhõm phần nào.
*
* *
[Feeling Tea]
- “Sao cơ? Một tuần á?”
- “Ừ, một tuần.”
- “Trời, con người “hoang dã” như nó làm sao chịu nổi một tuần bị nhốt trong nhà không được đi đâu.”
- “Thế mới khốn.”
- “Cũng tại nó dở hơi, tự dưng đi phá tiệc của Vương Trí Long làm gì, bị nhốt một tuần kiểm điểm là còn nhẹ đấy.”
- “Nghe nói cả ông Long và bố nó đều tức lắm. Ông Long hừng hực bỏ đi, còn bố nó lôi nó về, ngay lập tức ban hành lệnh cấm cung.”
- “Bị giam lỏng một tuần trong nhà, đến hướng nội như cái Quỳnh còn không chịu nổi huống chi là nó!”
- “Phải tìm cách giải thoát cho nó thôi.”
- “Đừng, khéo việc không thành lại còn mang thêm tội. Chúng mày không nhớ hôm đi cứu cái An ở nhà ông Long à? Cứ ti toe không gọi cảnh sát, xong cuối cùng suýt bị bắt cả làng, Huy lại còn bị...”
Cái Trang lỡ nói ra điều không nên nói, chúng nó nhấm nháy nhau để chọc cho tôi cười, không để tôi nhớ lại chuyện cũ nữa. Quả thật là cứ đụng đến vụ của Huy, tôi lại thấy đau...
Về đến cổng nhà, Duy và Việt Anh đã đứng chờ từ khi nào. Từ hôm xảy ra chuyện của Huy, ngày nào hai người họ cũng sang nhà tôi, an ủi tôi, bảy trò chọc tôi. Thế nhưng sáng nay họ vừa sang rồi mà, sang nhiều vậy?”
- “Các cậu đến đấy có chuyện gì à?”
- “Sang chơi không được à?”
- “Nhưng sáng nay...”
- “Lạnh quá, cậu định để bọn tớ đứng đây đến khi nào nữa?”
- “Mau vào nhà đi.”
.....
- “An này, chuyện của Hoàng Minh...”
- “Các cậu uống gì? Như mọi khi nhá, hay đổi loại?”
- “Như mọi khi đi.”
- “Về chuyện lễ đính hôn sáng nay, tớ biết cậu...”
- “Chết, hết kem tươi rồi, để tớ ra mua.”
- “Thôi không cần đâu.”
Xin hai cậu đừng nhắc đến chuyện lễ đính hôn nữa, tôi đã đau lắm rồi, đừng chạm vào vết thương đó nữa.
Thật may họ chỉ ngồi ăn uống linh tinh và bày trò như mọi hôm, không đả động gì đến chuyện của Minh hay của Huy nữa. Cảm ơn nhiều!!


~~~ CHƯƠNG 49: Có chui ngay ra không thì bảo?

“Kính coong”
- “Cho hỏi đây có phải nhà của Vũ Hoài An không?”
- “Vâng đúng rồi ạ.”
- “Chúng tôi đến từ cuộc thi Espresso Genius. Chúc mừng em, em đã tiếp tục lọt vào vòng trong, lọt top 20. Đây là giấy thông báo. Một tuần sau là vòng bán kết chọn ra top 10 rồi nhé, chúc em thành công ^^”
Tờ giấy thông báo đỏ cứng được gửi đến nhà, tôi đã lọt top 20 trong cuộc thi pha chế cà phê, thế nhưng tôi lại chẳng vui tí nào. Đến giờ phút này, tôi chẳng có tâm trí đâu mà thi nữa. Nghe nói một tuần nữa lễ đính hôn của Hoàng Minh và Thủy Tiên sẽ được tổ chức lại...
Tôi đang ở trong bệnh viện chăm sóc cho Huy. Cũng như mọi khi, tôi đến và mang theo các loại sáp thơm và tinh dầu, những bài hát nhẹ nhàng mà cậu ấy thích, kể cho cậu ấy nghe những chuyện linh tinh ở trường, ở nhà của tôi,... với một hy vong là cậu ấy sẽ tỉnh dậy. Và vẫn như mọi khi, Huy cứ nằm đấy, mắt nhắm nghiền. Còn giờ thì tôi phải về nhà thôi, sắp đến giờ người nhà Huy đến thăm rồi, chắc hẳn họ không muốn đụng mặt tôi chút nào dù không biết tôi đã gây ra chuyện gì cho Huy, chẳng ai biết vì sao Huy lại bị ra thế này trừ mười một người và đội vệ sĩ có mặt hôm đó. Vì thế họ tưởng chúng tôi rủ nhau đi chơi gì đấy, chẳng may Huy bị ngã từ trên cao nên mới phải nằm viện, đấy là lời kể của Bảo Linh. Mẹ Huy dù không tin lắm nhưng chẳng có cách nào moi ra được sự thật, vì thế mà bà ấy không muốn nhìn mặt những người bạn “xấu” đã rủ Huy đi chơi chỗ không an toàn, khiến Huy bị ra như vậy, và tất nhiên trong đó có tôi. Không chỉ mẹ Huy đâu, đến cả trường cũng lạnh nhạt với ngũ long công chúa lừng lẫy một thời, họ cho rằng sự việc xảy ra với Huy là tại chúng tôi. Tôi cảm thấy mình đầy tội lỗi, rõ ràng là do tôi gây ra nhưng lại làm liên lụy đến cả hội. Việt Anh thì không có vấn đề gì nhiều, vì trước giờ cậu ấy luôn để lại hình ảnh đẹp trong mắt mọi người. Bây giờ tôi còn không muốn đến trường nữa, tôi không chịu được sự kì thị của mọi người đối với mình. Tôi đang rất đau đầu, rất đau đầu...
Tối qua, dì Huệ lại bị đau dạ dày phải vào bệnh viện, tôi lo lắm, nhưng chẳng biết làm cách nào, dì không chịu nghe lời tôi. Hôm nay cơm tối chỉ có hai chị em - tôi và Jun.
Hây ya, ăn gì bây giờ ta? Dù biết là tài nghệ nấu nướng của tôi nó không được ổn lắm, nhưng mua thức ăn sẵn ở ngoài vừa đắt vừa ít vừa không đảm bảo, thôi thì đành tự nấu vậy, may là sáng nay dì Huệ đi chợ mua đồ ăn cho cả tuần, không thì tôi cũng chẳng biết mua bán gì ngoài chợ, người ta chặt chém kinh lắm.
Xem nào, trong tủ lạnh có thịt bò này, thịt gà này, trứng này, rau cải này, rau su su này,... a cái này được - thịt kho đóng hộp ^^ Chỉ cần hâm nóng lên là xong, khỏi phải nấu. Tôi sẽ làm thêm món cải xào bò, gì nữa nhỉ? Trứng chiên, xong bữa! ^o^
Thịt bò đã thái mỏng sẵn rồi, chỉ cần rửa, cho vào xào, cho rau vào cùng nữa. Còn trứng đập ra bát, nêm gia vị và quậy lên. Tôi đã học được cách đập trứng không bị rơi vỏ vào trong từ sư phụ cá sấu... Ầy, lại thế rồi, mắt ơi, xin mày, đừng rơi nước nữa. tao không muốn lại sưng mắt lên đâu. Đôi bắt bướng bỉnh này, tao nói mày không chịu nghe hả? Ngừng ngay!
- “Chị An, chị khóc à?”
- “Hả? Không, chị có khóc đâu, ra ngoài chơi đi.”
- “Nếu chị không biết chiên trứng thì để em làm cho, đừng khóc.”
0_o
==”
- “Chị đã bảo ra ngoài đi mà, chị biết chiên!”
- “Hừ, không biết làm còn mắng người ta.”
- “Jun!! ><”
Thằng bé này giống ai mà hay nói xóc thế không biết, chắc là cá sấu dạy nó đây mà.
Ăn cơm xong, tôi cùng Jun vào bệnh viện thăm dì Huệ. Nhìn dì xanh xao quá.
- “Hai đứa sao không ở nhà học bài đi, vào đây làm gì?”
- “Jun với chị An mua bánh cho mẹ mà.”
- “Trời, dì đau dạ dày như thế mà tô bún đỏ quẹt màu ớt. Dì, con cấm dì ăn ớt rồi mà.”
- “Ô hay, dạo này quyền con to nhỉ?”
- “Dì!”
- “Cháu cô nói đúng đấy.”
- “Ủa? Chú là...”
- “Tôi là bác sĩ của cô Thu Huệ.”
- “Con chào bác sĩ ạ!”
- “Ồ, cậu bé ngoan quá.”
- “Cháu là con mẹ Huệ ạ.”
- “Thế hả ^^”
- “Hừ! Hết ca làm việc của anh rồi, còn vào đây làm gì? =.=”
- “Tôi biết ngay thể nào cô cũng nhờ người ra ngoài viện mua bún và cho thật nhiều ớt nên phải vào đây can thiệp.”
- “Ai khiến. Đồ nhiều chuyện. Anh rảnh quá phải không?”
- “Tùy cô nghĩ. Tôi về đây, tịch thu bát bún của cô, tôi lấy ăn tối nhé, cảm ơn.”
- “TRẦN MINH ĐỨC!! >< Trả bún lại cho tôi!! Chưa chết vì đau dạ dày chắc tôi cũng chết vì tức mất!”
0_o
- “^^ hì hì, bác sĩ này hay nhỉ?”
- “Hay cái gì mà hay? Loại người này mà cũng làm bác sĩ á, lương y để đâu hết rồi, còn dám ngang nhiên cướp đồ ăn của bệnh nhân nữa. Quá đáng!!”
- “Tại chú ấy lo dì ăn vào bệnh dạ dày càng nặng thôi mà.”
- “Lo cái gì mà lo. Hắn tiếc mấy chục mua bữa tối nên tranh thủ moi móc của bệnh nhân chứ tốt đẹp gì. Bực mình!”
- “Thôi mà dì, bọn con mua bao nhiêu đồ ăn cho dì rồi này... Mà dì thuộc cả họ tên của bác sĩ cơ à?”
- “Từ mấy lần trước vào bệnh viện, thằng bác sĩ này đã hay nói mát dì rồi, con bảo thế có tức không chứ! Thế nên dì nhớ cả họ cả tên để mà... rủa ==”
- “Dì ác quá =.= Thôi dì ăn đi này. Từ giờ con không phải lo dì ăn đồ linh tinh ở đây nữa, vì đã có bác sĩ Trần Minh Đức rồi mà ^_^”
- “HOÀI AN!! ><”
*chạy*
*
* *
7 giờ tối, chẳng có việc gì làm, tôi... dọn dẹp lại phòng mình ==”
Đừng có há hốc mồm ngạc nhiên như thế, tôi cũng là người có ý thức mà, chỉ có điều bây giờ nó mới thức dậy sau giấc ngủ dài thôi.
Mở tủ quần áo ra, như mọi khi, chúng xô vào tôi vồn vã như cún thấy chủ về nhà. Ngồi gấp lại đống quần áo hết mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng xong. Tiếp theo là cái giường đầy những rác, nhìn đến rùng mình, tôi không hiểu sao mình có thể nằm trên cái giường như thế này suốt mấy tỉ năm nay. Cũng tại cái giường này mà tôi phải phục tùng một người, đấy là lần đầu tiên trong đời tôi phải phục tùng ==” Còn cái bàn học và tủ sách là xong, hai chỗ này không tốn quá nhiều công sức vì nó đã khá gọn gàng rồi. Đúng như lời hắn nói, có đụng đến sách vở bao giờ đâu lại chả gọn ==” À quên, còn cái tủ thuốc trong góc, dù khá gọn gàng nhưng không đụng đến bao giờ nên bụi bặm lắm, phải lau lại, khá nhất thì bây giờ tôi biết trong phòng mình có một cái tủ tuốc, nhờ công của hắn đấy =0= ...
Trời ơi, Hoàng Minh, Hoàng Minh, sao cậu cứ xuất hiện trong đầu tôi vậy? Cậu có chui ra ngay không thì bảo? Tôi đã cố không nghĩ đến cậu rồi, nhưng sao cậu cứ lò cái mặt đáng ghét ra vậy? Có cút ngay ra khỏi đầu tôi không thì bảo? Cút ngay, cút!
Vẫn không cút ==”
Được rồi, vậy cậu cứ ở đó đi, tôi đi ngủ. Đã bảo là tôi đi ngủ rồi mà, cậu cứ ở đó làm sao tôi ngủ được? Không cho tôi ngủ chứ gì? Được, vậy tôi không ngủ nữa!
Ngồi dậy nhìn lại kiệt tác của mình, căn phòng gọn gàng thật. Chuyện, mấy tiếng đồng hồ của tôi là phải thế này chứ. Hoàng Minh suốt ngày chê phòng tôi bừa bộn, giờ thì hết rồi nhá, để xem chê vào đâu.
Chán, tôi ngồi tự kỉ gấp máy bay giấy. Bay đi này, bay đi này... Ủa? Tờ giấy này...
Hình như đây là đống tài liệu tôi thu thập được để điều tra về ông Long và vụ án của ba ôi, bây giờ nó thành máy bay giấy hết rồi ==” Nhặt lại từng cái máy bay, tôi mở ra và miết lại cho phẳng. Đây đều là những bằng chứng, tài liệu quan trọng mà tôi phải liều mình mới lấy được, chẳng lẽ chỉ để gấp máy bay thôi à?
Đắn đo một hồi, tôi quyết định sắp xếp lại những giấy tờ này. Phải, ngày mai tôi sẽ đến công an thành phố để kiện ông ta, không thể để ba tôi ra đi như thế được. Lần này tôi phải hành động thật nhanh, dứt khoát, cẩn thận và bất ngờ như vậy tỉ lệ sống sẽ cao hơn. Đặc biệt là không thể để ai biết được chuyện này, tôi không muốn làm liên lụy đến bất kì ai nữa. Vương Trí Long, ông sẽ phải trả giá!


.:Trang Chủ:.
Copyright © 2020 - Đọc Truyện - All rights reserved.