Tính đến thời điểm bây giờ, nó và Tú Linh đã yên vị ngồi trên máy bay toa hạng thương gia…Khung cảnh và hình ảnh của hắn dần phai mờ qua khung kính trường lực
- Còn hơn mười mấy tiếng nữa mới đến lận, mày tranh thủ chợp mắt một chút đi_Tú Linh
- Tao chưa thấy buồn ngủ_nó
Tú Linh lấy trong túi xách điện thoại của mình rồi khều khều tay nó
- Mày cho tao mượn điện thoại nào_Tú Linh
Mắt nó vẫn nhìn về phía cửa kính, sờ soạng vào cái túi xách để bên hông trái…cố vớ cái điện thoại mới mua
- Oawwww…đẹp quá đi à_Tú Linh
Nó tưởng Linh khen cái ốp hình Thiên Thiên đẹp…trên môi nó nở nụ cười, cứ nhắc đến thần tượng là nó lại thế đấy!
- Đẹp đúng không..tao phải nhờ anh tao săn ở mấy cái Shop trên mạng ý_nó
Bộp….rộp….rộp_một cái bánh quy được nằm gọn trong miệng của nó.Nó cắn nhỏ một miếng rồi cầm phần còn thừa ra
- Sao hả…con dở này_nó
- Tao không nói đến cái ốp điện thoại…tao nói đến cái móc khóa kia kìa_Tú Linh
- Ui zào…tưởng chuyện gì to tát, cái móc điện thoại này thì sao_nó
Tú Linh lật qua lật lại, mò trên xét dưới, xem thật kĩ những chi tiết dù là nhỏ nhất của cái móc khóa
- Cái móc khóa này được làm từ chỗ công ty nhà tao_Tú Linh
Nó vẫn ngây người
- Thì sao_nó
- Cái móc điện thoại kiểu này chỉ sản xuất duy nhất một cái thôi_Tú Linh
Nãy giờ ngồi nghe Tú Linh nói chuyện vòng vo tam quốc, nó đã ăn gần hết hộp bánh quy
- Có gì mày nói đại đi, tao mệt quá rồi_nó
- Cái này là do hắn đặt làm để tặng mày đó_Tú Linh
- Hắn…hẳn nào_nó
Tú Linh tức điên người, xém nữa là tháo giày chọi vào đầu nó
- IQ của mày đi đâu hết rồi hả con, hắn là HOÀNG NAM BẢO chứ còn ai vào đây nữa_Tú Linh
- Là…là Nam Bảo sao_cái bánh quy cuối cùng trong hộp tuột ra khỏi tay nó
- Mà sao cậu ý lại tặng quà cho tao chứ_nó
- Theo tao nghĩ chắc là quà chia tay_Tú Linh
- Ừ…._nó
Sau hơn mười mấy tiếng vật vờ trên máy bay, nó và Tú Linh đã được hít thở bầu không khí mới, nhìn thấy nhiều cảnh tượng mới và cả một hình ảnh mới nữa!
*San Francisco International Airport (sân bay quốc tế San Francisco)
- Hình như tao mang ít đồ hơn tao tưởng_nó
- Vậy…mà ít_nó nhìn mấy cái vali to tướng của nó mà lắc đầu ngán ngẩm
Ba chiếc xe ô tô nối tiếp nhau dần chạy ra trước mặt nó
- Chào đại tiểu thư, nhị tiểu thư, xe đã chuẩn bị hết rồi_một người mặc vest đen từ trong xe bước ra, cung kính chào nó và Tú Linh
- Bỏ mấy cái vali này lên xe đi_Tú Linh
- Vâng thưa đại tiểu thư
Thêm hai ba người nữa từ trong xe vác vali bỏ vào cốp, dồn vài hai xe còn lại nhường xe thứ ba cho nó và Linh
- Mấy cậu về trước đi chúng tôi đi có việc_nó bước lên xe, làm tài xế
- Vâng thưa nhị tiểu thư
Ba xe chạy hết đường chính rồi đến đoạn rẽ rồi chia ra hai hướng
- Mày tính đi đâu á_Tú Linh
- Tao muốn đi Shopping_nó
- Shoping á…mày có chuyện gì buồn à
Tú Linh rời mắt khỏi cái điện thoại, nhìn chằm chằm vào nó
- Không, tao muốn mua một vài đồ khi vào nhà mới thôi_nó
- Xạo ke…chẳng phải khi nào có chuyện buồn thì mày mới đi shopping hay sao_Tú Linh
Nó thắng phanh gấp làm Tú Linh xém nữa đập mặt vào phía trước
- Đến nơi rồi đó, mày có xuống xe không thì bảo_nó
- Xuống chứ_Tú Linh
Nó đi thẳng vào trung tân thương mại, kéo một cái xe đẩy đi vòng vòng
- Mày tính mua cái gì vậy_Tú Linh
- Vài thứ lặt vặt ấy mà_nó
Nói vậy thôi chứ khi ra khỏi trung tâm thương mại, nó chỉ xách một bọc đồ bé tẹo bao gồm một số đồ dụng thiết yếu và sạc dự phòng
- Về nhà đi tao đói bụng quá_nó
- Bữa này để tao trổ tài_Tú Linh vỗ ngực tự hào
Chiếc xe phóng đi êm ru trên đường, dừng lại trước một căn nhà sang trọng được phối tông trắng là chủ yếu, hàng rào được dựng lên chắc chắn bởi các viên đá như thời cổ xưa.Bên trong là biệt thự tây xây theo phong cách hiện đại…bên hông là một chiếc Ferrari, hông còn lại là một cái hồ bơi nhân tạo
- Mày đã chuẩn bị như lời tao nói chưa_nó
- Rồi, tao đã cho toàn bộ người làm đến chỗ khác rồi nên mày cứ yên tâm_Tú Linh
- Mày vào nấu ăn đi nha tao đi ngủ trước đây_nó
- Cái con heo này suốt ngày chỉ biết ngủ với ăn thôi_Tú Linh
Khoảng 30 phút sau thì Tú Linh đã nấu ăn gần xong,tính múc canh cua nóng hổi trong nồi ra to thì nghe tiếng hét thất thanh của con “yêu quái”
- A…a….a…Tú Linh ơi chết tao rồi_nó hét lớn
Tú Linh tưởng nó gặp chuyện gì vội tắt bếp, chạy xồng xộc lên lầu
- Chuyện gì vậy, mày làm sao vậy_Tú Linh mở cửa phòng nó thì thấy nó ôm gối khóc ròng ròng, nước mắt ngắn giọt mắt dài
Nghĩ nó còn buồn chuyện cũ, Tú Linh đến ôm vai nó vỗ vỗ
- Mày đừng có buồn nữa, có chuyện gì nói tao nghe đi_Tú Linh
- Cái ốp…cái ốp điện thoại của tao_nó
Tú Linh vẫn chưa tỉnh
- Cái ốp thì làm sao_Tú Linh
- Nó bị xước rồi, xước đúng chỗ có chữa kí của Thiên Thiên đó_nó
Bộp….Tú Linh đập một cái rõ đau trên vai nó
- Á…á…á_nó ôm vai xuýt xoa
- Mày muốn chết không, có thế mà cũng làm như đúng rồi ý_Tú Linh
- Con điên này
Nó thẳng tay đánh lại Tú Linh một cách không thương tiếc
- Mày chẳng biết gì cả, cái này khó khăn lắm tao mới có đó biết chưa_nó xoa xoa chỗ xước trên cái ốp
- Haizzz…khi nào thì mày mới lớn hả con_Tú Linh
- Mày thử nghĩ đi, nếu cái ốp hình Krystal Jung của mày bị xước thì sao…thì sao hả_nó hết càng ngày càng to
- Ừ thì là tao sai, để tao nghĩ cách cho.Giờ mày xuống ăn cơm dùm tao cái_Tú Linh
- Tất nhiên rồi, không ăn thì chết à
Nói xong, đuổi được Tú Linh xuống lầu thì nó bắt đầu mở “Góc tự kỉ”
- Thiên Thiên à, đợi chị đi ăn cơm rồi chị đi tu sửa cho Thiên nhé_nó
- Mày không xuống là tao ăn hết đó_Tú Linh
- Từ từ…đợi tao đi, tao xuống liền nè_nó đặt nhẹ nhàng cái điện thoại trên gối nằm rồi chạy nhanh xuống lầu ăn cơm
Tú Linh thấy mừng thầm trong lòng, thà để nó cứ vui vui như con dở thế này còn hơn lúc nó chia tay với hắn
Nó xới cơm vào bát cho Tú Linh, gắp thức ăn lia lịa vào bát cho Linh
- À mà hình như ngày mai mày đi học phải không_Tú Linh
- Ừ, bắt đầu từ ngày mai tao đi học chương trình MBA để quán lý kinh doanh ý_nó
- Tao biết rồi, ngày mai tao cũng đi lên công ty có việc nên mày đi một mình đến trường nha_Tú Linh
- Mày làm như tao là con nít đi học mẫu giáo vậy á_nó
- Chứ còn gì nữa…mày ăn đi tao ăn xong rồi…hôm này mày nữa chén nha con
Tú Linh nói liến thoắng một hồi rồi chạy lên lầu, bỏ mặc cho nó với đống chén dĩa cao như núi trước mặt
- Mày đợi tao rửa chén xong đi con ạ_nó nói vọng lên lầu
*Ngày thứ hai ở California
Hôm nay lúc nó dậy thì Tú Linh đã dậy rồi, trên tủ lạnh có dán một mẩu giấy ghi chú “Sáng nay tao đi sớm nên mày tự lo đồ ăn sáng đi nhé! Kí tên: Bạn thân Tú Linh”
- Thân thiết khỉ gì, tao đói sắp chết rồi nè con quỷ_nó ôm cái bụng, mở tủ lạnh ra thì toàn đồ tươi sống.Nó đành phải ăn trứng chiên với ánh mì có sẵn ở nhà, cùng một li sữa ca cao
Ăn xong thì nó cấp tốc lên thay đồ vì không muốn trễ giờ.Vì đã lên đại học rồi nên trường ở đây không bắt buộc mặc đồng phục, học sinh có thể mặc đồ thoải mái: nó bận một cái quần jean trắng, áo thun bên trong màu đen kèm cái áo khoác liền ngoài cũng trắng nốt.Bên dưới chân là một đôi giày cao cổ màu đen giây giày trắng
- Mệt nhỉ, lại phải đi học nữa rồi_nó lại nhớ đến hắn…hàng ngày nó đi học đều nói câu này và hắn là người dụ nó đi học, đích thân “đèo” nó đi học bằng cái Lamborghini quen thuộc
- Mình….nhớ Nam Bảo quá…._nó
Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 52
*Hillary: Tên tiếng anh của nó
Candy: là người Việt nhưng sinh ra và lớn lên ở California nên có thể xem là “mất gốc Việt”
Erik: Du học sinh Việt Nam, học chung ngành quản lý kinh doanh chung với nó
Phương tiện để nó đi đến trường rất đơn giản! Một cái xe đạp địa hình.Mái tóc dài của nó được cắt quá vai một tí, trong ánh nắng sáng xen qua từng kẽ lá thấp thoáng thấy hình bóng của cô học trò nhỏ
- Cha cha…ngôi trường cũng đẹp thật đấy nha_nó cất xe vào khu vực dành riêng cho xe đạp, khóa lại cẩn thận gắt túi xách lên vai rồi đi tìm lớp
Nó nhẹ nhàng vuốt mái tóc ra phía sau gáy khiến cho nhiều người mê mẩn.Lục trong túi xách một mẩu giấy nó, nó lẩm nhẩm
- Xem nào…khoa quản lý kinh doanh…quản lý kinh doanh_nó
Nó vừa đi vừa chăm chăm vào tờ giấy, cúi gằm mặt xuống để tìm lớp
- Á…huỵch_nó vừa đụng trúng một vật thể nào đó rồi ngã nhào ra phía sau_cái xúi xách của nó tuột ra khỏi vai, văng ra xa
Nó xuýt xoa, nhìn lên hai khủy tay của mình bị xước đỏ của mình…Người vừa đụng trúng nó là một người con trai: mái tóc đen ánh kim được cắt gọn gàng, cái áo sơ mi trắng làm lộ rõ cơ bắp phía trong lớp áo mỏng.Chiếc giày NIKE đen dưới chân làm tôn lện vẻ lạnh lùng huyền bí
Thấy im lặng, nó nghĩ cậu ta là người nước ngoài nên không biết tiếng Việt
- You collision me without knowing apologize stars (Bạn đụng trúng tôi mà không biết xin lỗi sao?)_nó
- Không cần phải nói tiếng Anh, tôi biết tiếng Việt mà_Erik
- Biết thì tốt, còn không mau kéo tôi đứng dậy_nó
- Tại sao chứ? cô là cái thá gì_Erik
Từ đằng xa, có hai cô gái chạy lại
- Erik …Erik (Erik à, Erik)_bạn gái đi đầu gọi lớn nhưng Erik vẫn lờ đi
- ERIK…do you hear me…Erik….(Erik, có nghe em nói không, Erik)_cô gái đó vẫn bám theo Erik
Erik đưa tay đỡ nó dậy, lấy luôn cả cái túi xách đang lăn lóc dưới nền rồi kéo tay chạy biến
- Who is she (Cô ta là ai vậy)_Candy
- Sure that that new students, all the boy of our class believed she is an angel down to earth (Chắc là học sinh mới đấy mà, tụi lớp mình cứ đồn ầm lên vì thiên thần xuống hạ giới)_người đi bên cạnh Candy trả lời
Erik kéo tay nó chạy đến sân bóng rổ…chạy đến nơi, hai tụi nó thở hồng hộc
- Tại sao phải chạy cơ chứ_nó
- Tôi không muốn chặm mặt cô ta_Erik
- Bạn ấy là ai vậy_nó
- Vợ chưa cưới_Erik bây giờ vẫn cầm cổ tay của nó…hai người không hẹn nhau mả cùng nhìn vào cổ tay của nó.Nó kéo mạnh cổ tay mình ra khỏi tay Erik
- Giờ tôi phải đi học rồi_nó lấy lại cái túi xách trên tay Erik
- Cậu học khoa nào đấy_Erik
Nó đã đi được một đoạn khá xa nhưng nó vẫn nói vọng lại
- Quản lý kinh doanh_nó
[Con gái…mà học quản lý kinh doanh sao?...mình tưởng cô ấy học khoa thiết kế như Candy chứ_Erik nghĩ thầm]
Hình như đã vào lớp rồi hay sao ý, học sinh đi lại trong hành lang trường hiếm dần, nó tìm được lớp chuyên quản lý kinh doanh của thầy Smith
- Hillary, com in (Hillary, vào đi em)_thầy thấy nó thì ngừng giảng bài, quay đầu ra phía cửa chính của lớp học
Nó bẽn lẽn đi vào như học sinh 5 tuổi đi mẫu giáo
- Class, today we will be adding new member. Her name is Hillary (từ ngày hôm nay tiết học của chúng ta sẽ có thành viên mới, bạn ấy tên Hillary)
- You come here, sit with Erik (em đến chỗ này, ngồi với Erik)_thầy đến gõ nhẹ vào bàn của Erik…người đã đụng trúng nó hồi sáng
[Lại ám mình nữa sao_nó]
- We are going to learn new lesson (chúng ta sẽ tìm hiểu bài học mới)_thầy cầm cái Ipad mini trên tay, điều khiển bài học trên bảng điện tử
Nó lại ngồi gần Erik, sử dụng cái Ipad đã được chuẩn bị từ trước để không bỏ lỡ bài học
- Cậu là du học sinh à_Erik
- Ừ thì sao_nó
- Mình cũng vậy, mà tên thật của cậu là gì vậy_Erik
- Bạch Thiên Hân_nó dùng cây bút viết gì gì đấy trên cái Ipad mới toanh
- Thiên Hân của tập đoàn B&T à_Erik
- Ừ
Nó vừa dứt lời thì tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi reo lớn, nó cất cái máy vào cặp rồi bước ra khỏi bàn đi xuống canteen
Erik cũng lò mò đi theo, từ phía lớp đối diện Candy chạy đến ôm tay Erik
- Erik, I am going to canteen with you, might I do it (Erik, em sẽ đi ăn với anh, có thể cho em đi cùng không?)_Candy
- Stay away from me, I’m bysy now (Tránh xa tôi ra, bây giờ tôi bận rồi)_Erik
Erik gỡ tay Candy ra khỏi tay mình rồi chạy theo nó
- Cho anh ăn với_Erik cầm phần cơm của mình ngồi chung bàn ăn với nó
- Bao nhiêu tuổi rồi_nó nói chuyện cộc lốc, lăm lăm cái dĩa trước mặt Erik
- Anh 20 rồi, hơn em là cái chắc_Erik
- Ừ, đúng là hơn thật_nó hạ tay cầm cái nĩa xuống, tiếp tục ăn cơm
Cả tiết học sáng hôm nay Erik cứ lẽo đẽo theo nó làm nó cảm thấy bất tiện vô cùng…Erik cứ như cái vệ tinh ý, đi đến đâu cũng thu hút ánh nhìn đến đó khiến nó ngượng chín cả mặt khi ai cũng nhìn không chớp mắt nó với Erik
Cuối cùng nó cũng đã lết xác tới nhà, không thèm tắm rửa mà nằm vào giường ngủ say như chết…Khi Tú Linh về đến nhà thì nó vẫn chưa dậy.Tú Linh nhẹ nhàng đặt một cái túi giấy nho nhỏ vào bàn trong phòng nó
- Ui..ui…thơm quá, thơm quá
Mùi đồ ăn quyến rũ dưới bếp làm nó tỉnh ngủ…nó mở he hé mắt, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt nó là một cái túi quà, bên ngoài túi có in hình có bốn lá to tướng
- Ha…haaaaa_nó vừa cười vừa mở túi quà.Bên trong là cái ốp điện thoại Iphone 5S hình Khải-Thiên (TFBOYS) cùng một tờ giấy kèm lời nhắn: “Coi như là quà ngày đầu tiên đi học cho mày.Trên thế giới chỉ có duy nhất một cái thôi đấy!”
Điện thoại của nó coi như đã được thay một cái áo hoàn toàn mới, cái ốp của Thiên Thiên đã sớm đi “bảo trì” rồi
Nó vớ đại bộ đồ trong tủ rồi vào thẳng luôn nhà tắm.Tắm xong nó phóng ngay xuống nhà bếp, nơi có những món ăn nóng hổi mới ra lò
- Dậy rồi đó hả_Tú Linh
- Tao thấy quà rồi, cảm ơn mày nhé, tao thích lắm…cực kì thích luôn ý_nó phấn khởi
- Chuyện nhỏ ấy mà, sao này có cơ hôi tao kiếm cho mày mấy cái poster dán lên tường phòng chơi_Tú Linh nói nửa thật nửa đùa
Rồi!!Nó lại nhớ hắn nữa rồi_thấy ní thẩn thờ ăn cơm khiến Tú Linh cũng đoán ra được phần nào
Muốn nó đổi tâm trạng, đổi gió…Tú Linh dụ dỗ
- Mày muốn đi coi ca nhạc không_Tú Linh
- Ừm để tao coi, theo nguồn tin chính xác của tao thì TFBOYS không có về California_nó
- TFBOYS cái đầu mày, hôm nay có buổi concert F(X) đó_Tú Linh hởn hở
- Haizzzz, tao biết mà, tao không đi đâu_nó
- Đi đi mà, năn nỉ mày đó, coi như mày làm ơn làm phước lần này đi với tao đi_Tú Linh
- Vậy cũng được tao cũng muốn ra ngoài.Mày đợi tao thay đồ
Nó chạy lên lầu thay đồ, còn Linh thì dọn dẹp dưới bếp coi như đã kết thúc bữa tối mặc dù chưa hột cơm nào vào bụng
Tại buổi concert, fans la hét ầm ĩ khiến nó phải dùng hai tay bịt lại nếu không sẽ lủng màng nhĩ mất.Nó đứng ở phía giữa trung tâm, cùng la hét để cho những u buồn theo những tiếng hét đó mà đi mất…Quả thật cách này rất công hiệu, vừa nở được nụ cười trên môi mấy giây thì đã bị dập tắt mất
- Người kia…người kia chẳng phải là Nam Bảo sao_nó lắp bắp, cố chen lên đám fans để gặp được người mà nó “ngộ nhận” là hắn
Một fans quá khích chen lấn khiến nó ngã nhào, nó vội đứng dậy thì dáng người quen thuộc đó đã biến mất…Thất vọng…nó ra khỏi khán phòng, đến tiệm Café sát đó
- Đặt máy bay về Việt Nam ngay cho tôi, toàn bộ công việc đã giải quyết xong rồi_hắn gọi điện cho thư kí riêng
Bóng người nó nhìn thấy đích thị là hắn, chính xác là hắn đã đến buổi concert đó, chính hắn đã làm nó phát điên trong cả buổi tối hôm đó…Tất cả là tại hắn, tại hắn hết!
Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 53
Tối hôm đó sao khi về nhà, nó úp mặt vào gối khóc một bữa ra trò…Khóc xong chẳng hiểu sao mà nó lên cơn sốt nên nguyên cả ngày hôm nay nó nghỉ học và Tú Linh cũng nghỉ luôn để chăm sóc cho nó
- Người gì mà bệnh tật liên miên vậy nè_Tú Linh
*Trường quốc tế San Francisco
- Hôm nay rõ ràng là có tiết của thầy Smith cơ mà, sao không thấy Hillary đi học_Erik
Erik đành phải vi phạm lượt lời, đứng dậy chen ngang bài giảng của thầy
- Teacher, where is Hillary (Thưa thầy, Hillary đâu rồi)_Erik
- She was ill, absent from school today (Em ấy bị nên nghỉ học ngày hôm nay)
Thầy Smith ngưng giảng bài, nhìn vào đơn xin phép của nó đã viết và nhờ Tú Linh gửi lên trường vào ngày hôm nay
Erik ngồi lại xuống bàn, tuy mới chỉ gặp nó một ngày nhưng hôm nay nó nghỉ học đã thấy trống vắng và hiu quạnh lắm rồi
Cố gắng tươi tỉnh cho đến hết tiết học, khi cả lớp đã ra ngoài Erik chạy nhanh đến chỗ thầy Smith
- Teacher, you can give me address of Hillary's home, don’t you? (Thầy có thể cho em xin địa chỉ nhà bạn Hillary không)_Erik cầu khẩn
- Ok_thầy Smith loay hoay một hồi thì đưa cho Erik một mẫu giấy ghi chú có ghi rõ ràng địa chỉ nhà nó
- Thank you_Erik lấy từ giấy từ tay thầy rồi xách cặp chạy ra khỏi lớp
Y chang như ngày hôm qua, Candy cứ bán theo Erik cho dù anh đi đâu
- What, why you tracker me (Có chuyện gì, sao cô lại đi theo tôi)_Erik
- I want to know where are you going(Em muốn biết anh sẽ đi đâu)_Candy
Erik không nói gì, đợi ra bãi xe rồi nhanh như tia chớp, Erik đã yên vị ngồi trong xe…phóng nhanh xe ra khỏi cổng trường đến nhà nó theo địa chỉ thầy Smith đã cho…bỏ Candy lại một mình trong cái sân trường rộng lớn
- What I am doing now fow what, for who, all for you, Erik (Những gì em làm bây giờ cho cái gì, cho ai…tất cả đều cho anh, Erik)_Candy thất vọng trở lại lớp vì hôm nay nàng có tiết học quan trọng không thể bõ lỡ, nếu không thì Candy đã đuổi theo Erik từ lâu rồi
Kít…kít…kíttttt_chiếc xe của Erik đỗ ngay trước nhà nó.Erik xuống xe, ngắm nhìn qua căn nhà từ phía ngoài một lượt rồi bấm chuông
Thấy có tiếng chuông, Tú Linh bưng chậu xuống thay nước cho nó rồi nhìn vào cái camera gần ngoài cổng hỏi
- Ai vậy_Tú Linh
- Cho hỏi đây có phải là nhà của Thiên Hân không vậy_Erik trả lời
- Đúng rồi, mà anh là ai vậy_Tú Linh
- Tôi là bạn của Thiên Hân, nghe nói hôm nay cô ấy bị bệnh nên tôi đến thăm_Erik
- Vậy thì mời anh vào nhà_Tú Linh ấn một cái nút màu đỏ ở gần cửa hông_lập tức cánh cửa được mở rộng cho Erik chạy xe vào nhà
Cửa chính cũng đã được mở sẵn, Erik bên tay trái cầm một giỏ trái cây to tướng, đặt trên bàn ăn ở bếp.Thấy Erik đã vào nhà, Tú Linh chào hỏi
- Anh là bạn của Hân à_Tú Linh
- Tôi học chung khoa với Hân_Erik
- Thiên Hân nó vừa mới ngủ ở trên lầu đó, anh lên đó đi_Tú Linh khuấy đều nồi cháo ở dưới bếp, cẩn thận múc ra một tô cho nó, đặt biệt không có bỏ hành vì biết nó ghét đặc hành, dù có là món nó thích đến mấy nhưng có dính một cộng hành tươi hay tép hành phi thì có chết nó cũng không ăn dù chỉ nửa muỗng
Ngoài ra còn có một ly sữa ca cao mà nó thích nhất được đặt bên cạnh tô cháo bốc khói nghi ngút.Vừa đặt tô cháo cạnh đó thì chuông điện thoại của Tú Linh reo lên
- Xin lỗi nhưng anh có thể trông chừng Thiên Hân dùm tôi một chút không_Tú Linh
- Ừ được chứ_Erik
Linh khép hờ cửa phòng nghe điện thoại, vì điện thoại là của Minh Nhật và mấy người còn lại đang tụ tập ở nhà hắn để hỏi thăm nó và Tú Linh mà hơn nữa là gọi video mới sốc chứ
- Chào chị Tú Linh_Kim Ngân
- Em khỏe không_Minh Nhật
- Ne né cái đầu xuống đi, anh toàn thấy lưng mấy đứa_Minh Phong
Ngoài ra còn có Trương Nhi, Nguyệt Ánh và cả hắn ngồi gần đó nữa….từ đằng xa Tú Linh có thể nhìn thấy Kim Ngân
- Em khỏe lắm nhưng Thiên Hân mới đến đây vài bữa đã sốt rồi_Tú Linh
- Nó sốt nữa rồi hả_Minh Phong
Hắn nghe thấy thấy rất rõ nhưng vẫn thản nhiên như chưa nghe thấy gì
- Ei….ei….chị Tú Linh à_Xuân Thủy
- Sao em_Tú Linh
- Người đang nằm trong phòng kia là chị Thiên Hân em không nói nhé, chứ còn người ngồi cạnh giường là ai vậy…hình như là con trai_Xuân Thủy nói thì mọi người mới để ý, cánh cửa tuy đã khép hờ nhưng vẫn thấy rõ người đó đó chính xác là một người con trai
- Chị cũng chẳng biết tên gì nhưng hình như anh ta học chung khóa với Thiên Hân ấy_Tú Linh
- Vậy là quản lý kinh doanh hả…chắc là con nhà giàu rồi_Tuấn
- Em cũng chẳng biết_Tú Linh
Khụ…khụ…._nó ho từng con giữ dôi khiến Tú Linh phải ngưng cuộc gặp mặt qua điện thoại này
- Thôi Hân nó dậy rồi, em phải vào cho nó ăn cháo.Em gọi mọi người sau nhé_Tú Linh
- Ok…bye bye em_Minh Nhật
[Cô ấy…có bạn trai mới rồi sao…?_hắn]
Vừa tắt điện thoại của Minh Nhật, Tú Linh đã phải nhận cuộc điện thoại thứ hai
- Thư kí Myn, có chuyện gì vậy_Tú Linh
- Thưa trưởng phòng…_người đầu giây bên kia ấp úng
- Sao…nghiêm trọng đến vậy à…tôi sẽ đến liền
Tú linh vào phòng thì nó đã tỉnh, được Erik kê gối đỡ dậy
- Anh gì đấy ơi, giờ tôi có chuyện bận rồi anh có thể giúp tôi cho Thiên Hân ăn cháo không_Tú Linh
- Mày đi đâu vậy_nó
- Công ty có chút chuyện, tao đi lát về liền_Tú Linh
- Hân chưa ăn gì à_Erik hỏi Tú Linh
- Nó chưa ăn gì đâu, anh cho nó ăn dùm tôi_Tú Linh nói xong chạy về phòng thay đồ lái xe gấp lên công ty
Tú Linh đi được 30 phút thì nó ăn hết tô cháo cùng ly sữa ca cao nóng hổi…uống xong thuốc nó lại ngủ li bì.Trong lúc ngủ mồ hôi nó chạy ra nhiều mặc dù điều hòa trong phòng bật vù vù.Erik phải chạy lên thay nước thêm đá cho nó mà mồ hôi vẫn chảy ra như nước.Trong cơn mê sáng của cơn sốt nó nắm tay Erik
- Thiên Hân à, em sao vậy_Erik ngượng đỏ mặt vì nó cứ nắm tay mãi không chịu buông
- Nam Bảo…Hoàng Nam Bảo…tớ xin lỗi…xin lỗi thật đấy_nó
- Nam Bảo nào chứ…anh là Erik nè_Erik thấy hơi hụt hẫng
Tay nó vẫn giữa chặt lấy tay Erik không buông
- Nghe tớ nói đi mà Nam Bảo…tớ xin cậu mà_mắt nó nhắm nghiền nhưng nước mắt cứ như là không ngại đều đó, vẫn cứ rơi ra như suối
- Cô ấy thích Nam Bảo à….mà Nam Bảo là ai chứ_Erik
Gần một tiếng sau thì Tú Linh về đến nhà, vội chạy lên phòng thì thấy nó đã ngủ say nên cũng yên tâm phần nào…Tô cháo cùng ly sữa cũng đã hết nhẵn…xem ra Erik vẫn lợi hại hơn cô nhiều
- Này cô gì đấy, tôi có thể vô duyên hỏi cô một chút chuyện không_Erik
- Anh muốn hỏi gì_Tú Linh
- Chúng ta ra ngoài phòng khách nói chuyện một chút đi_Erik cùng Tú Linh bước ra khỏi phòng, để cho nó không gian tĩnh mịch
Tú Linh và Erik ngồi xuống phòng khách, Tú Linh lấy từ trong tủ lạnh ly nước cam
- Anh uống đi_Tú Linh
- Cô có thể cho tôi biết Nam Bảo là ai không_Erik
- Sao anh lại biết Nam Bảo chứ_Tú Linh giật mình, không ngờ Erik lại hỏi cô chuyện any2
- Vừa nãy lúc cô đi, Thiên Hân có nói mơ…luôn miệng nhắc tới Hoàng Nam Bải_Erik
- Nếu anh muốn biết tôi sẽ anh cho anh biết_Tú Linh
Tú Linh kể cho Erik toàn bộ chuyện của “Bạch Thiên Hân & Hoàng Nam Bảo”.Kể lại toàn bộ không thiếu một chi tiết nào
[Không ngờ…cô bé đã trải qua chuyện li kì như chuyện cổ tích này sao]_Erik
- Cảm ơn, giờ tôi phải về rồi_Erik
- Rất cảm ơn anh đã chăm sóc Thiên Hân_Tú Linh tiễn khách ra tận cửa
- Không có gì, đây là chuyện bạn học phải làm cho bạn học_Erik lái xe chạy vun vút ra khỏi cổng nhà nó
Sau khi bóng chiếc xe của Erik đã khuất dạng thì hai chiếc xe khác lại lao vào sân nhà mà không báo trước…mà hình như…cái xe này quen quen ta….hình như là xe của………
Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 54
Cái xe huyền thoại kia ngoài là xe của ba mẹ nó và ba mẹ Tú Linh thì còn ai nữa.Hai gia đình nghe nói nó bị sốt nặng và công ty The Sun ở California gặp chuyện nên đã sang đây gấp
- Oh…papa…mama còn có cả ba mẹ Bạch nữa_Tú Linh trầm trồ
Bốn bậc đấng tối cao của hai nhà lần lượt bước ra khỏi xe
- Mới qua đây mấy bữa mà ba thấy còn gầy đi đấy Tú Linh_ba nó trêu
-Ba à…con tăng cân rồi đó chú_Tú Linh xị mặt
Ba mẹ Tú Linh xách từ trong cốp xe một đống đồ đã mua ở bên Việt sang đây cho Tú Linh và nó
- Thiên Hân đâu rồi con_mẹ Tú Linh
- Nó đang ở trên lầu ngủ ý mẹ_Tú Linh
- Chúng ta vào nhà đi_mẹ nó
Ba nó và ba Tú Linh xách một đống đồ lỉnh khỉnh vào nhà, còn 3 người phụ nữa kia bao gồm Tú Linh lên lầu thăm nó
Khi bị bệnh thì nó rất dễ tỉnh, nên khi họ lên thì nó đã ngồi dậy, dựa đầu vào thành giường rồi
- Ủa sao nãy tao thấy mày còn ngủ mà_Tú Linh
- Ừ tao mới dậy_nó
- Con gái nuôi…sao con gầy quá vậy_mẹ Tú Linh vừa nói vừa gọt táo cho nó
- Con muốn ăn hay muốn đi đâu không mẹ chở đi cho thoải mái_mẹ nó vuốt vuốt mái tóc đã cắt sao bao năm cực khổ tốn dầu gội của nó
Tú Linh thấy cảnh tượng này có chút không cam lòng, giả vờ giận dỗ nũng nịu
- Ứ…ừ…_hai mẹ chỉ biết có Thiên Hân thôi…hai mẹ bỏ con ra rìa rồi_nó miệng rất đắng nhưng vì câu nói của Tú Linh cũng phải bật miệng cười
- Mẹ đâu có…tại Thiên Hân đang bệnh nên được quan tâm hàng đầu mà con_mẹ Tú Linh trêu
- Mẹ à!!!…….._Tú Linh
- Con yên tâm đi Linh…nếu mẹ ruột không nuôi con thì sang nha mẹ nuôi ở nhá…mẹ bao ăn bao ở cho con_mẹ nó cười khúc khích
- Mấy mẹ con xuống đây tí đi này_ba Tú Linh gọi lớn
- Con cũng muốn xuống_nó nói tay mẹ
- Mẹ đỡ con xuống
Mẹ nó dìu nó xuống cầu thang, cho nó ngồi ở salong phòng khách, nơi hai ông bố đang loay hoay với đống đồ mới mua
- Cái này…xử lí làm sao đây_ba nó
- Thì gỡ từng cái ra bỏ và cất sau này dùng chứ sao nữa_mẹ nó
- Baba, papa à_nó
- Sao con gái_hai người đàn ông duy nhất trong nhả đồng thanh
- Con muốn ăn lẩu_nó
- Nếu con muốn thì chúng tar a ngoài ăn, baba biết một chỗ nấu ngon lắm_ba Tú Linh
- Không…lẩu do baba, papa nấu hôm bữa ấy_nó
- Nhưng con đang ốm cơ mà_ba nó (papa)
- Con khỏe rồi mà, phải không baba_nó nhìn ba Tú Linh
- Ừ thì con nó muốn ăn thì chiều con vậy, phải không_papa
Ba nó lại nhìn sang hai bà mẹ…hai người cũng chỉ biết gật đầu đồng ý, hai mẹ cùng Tú Linh ra siêu thị mua đồ ăn còn hai ống bố ở nhà chuẩn bị xoong nồi, củi lửa.Còn mỗi nó không làm gì, chỉ biết xem…TV
- Về rồi đây_mẹ nó
Khi hai mẹ cùng Tú linh về thì nó đã giải quyết xong hết một tập phim.Ngồi không mãi cũng thấy chán, nó “lết” ra ngoài bếp phụ giúp ba mẹ một số công việt lặt vặt như nhặt rau hau rửa rau sống cùng Tú Linh
- Ngon quá đi_Tú Linh
Nồi lẩu sôi sùng sục trên cái bếp điện từ tỏa ra mùi thơm khiến không ai có thể kiềm chế
- Ăn đi con_mẹ nó gắp vào bát nó và bát Tú Linh hai con cua to tướng
- Cảm ơn mẹ_nó và Tú Linh đồng thanh…không kiêng nể mà cứ ăn tự nhiên…vì lâu lắm rồi mà nhà nó với nhà Tú Linh mới có một bữa vui như vậy
- Khi nào ba mẹ mới về_nó
- Tuần này cũng khá rảnh, chuyện công ty ổn định nên bốn ba mẹ quyết định đầu tuần sau mới về_mẹ Tú Linh
- Chuyện công ty ở đây con đã giải quyết gọn lẹ hết rồi nên ba mẹ không cần lo_Tú Linh
-Con gái ba mà ra tay thì còn gì để nói nữa chứ_ba nó
- Nào…chúng ta cùng nâng ly vì hai đứa con gái rượu tài giỏi của chúng ta
1…2..3…Vì con gái chúng ta….._cả nhà cùng nâng ly trong không khí vui vẻ.Nó đã hạ sốt hoàn toàn nên ngày mai có thể đi học bình thường được rồi
- Trường ơi tao nhớ mày quá, bàn ơi tao quý mày lắm, ghế ơi lâu rồi mới gặp mày_chắc là do sốt nặng quá nên nó bị sảng rồi
- Em đi học rồi à_Erik
- Chào anh Erik_nó vui vẻ
- Thiên Hân này, em có biết nhảy hiện đại không_Erik
- Lúc trước em có học sơ sơ nhưng lâu rồi không nhảy nên em cũng không biết sao nữa_nó
- Tuần sau lớp mình có tiết mục nhảy hiện đại đó, trong nhóm chỉ thiếu một người mà những thành phần còn lại không ai biết nhảy cả.Em có thể tham gia không_Erik
- Được chứ_nó
- Vậy ok rồi, chiều này em đến phòng tập Mirrow của trường nhá_Erik
- Em biết rồi_nó
Chiều hôm đó sau giờ học nó đến tập trung tại lớp phòng vũ đạo riêng của trường mà chỉ có lớp nó mới có quyền sử dụng
- Mà em nghĩ đại học rồi nên sẽ không có mấy trò kiểu này chứ_nó
- Đại học thì cũng là người mà, cũng phảu biết chạy nhảy nghỉ ngơi chứ em_Erik cười
Lớp nó có mời thầy dạy vũ đạo riêng cho lớp.Nhìn thầy vũ đạo nhảy qua một lần cho lớp coi nó lại liên tưởng đến Jackson….Jackson rất giỏi vũ đạo, học nhảy từ lúc 5 tuổi…đã từng học qua nhiều lớp vũ đạo như nhảy latinh, múa mông cổ, rồi chuyển sang nhảy hiện đại.Nó đã học rất nhiều vũ đạo chuyên nghiệp của Jackson
- Hillary, you are the best person dance in group (Hillary, em là người có vũ đạo tốt nhất nhóm đấy!)_thầy dạy khen nó khiến một số người không khỏi ngưỡng mộ
- Today like that (hôm nay như thế thôi)_cả lớp giải tán
*Tại Việt Nam
- Tối ngày mai ở trường quốc tế San Fansisco có buổi biễu diễn vũ đạo của lớp Thiên Hân đó_chị Jyn nới với Jackson đang coi TV ngoài phòng khách
- Sao chị biết mà em không biết_Jackson
- Chị mà lị, thế em có tính sang California không thì chị đặt vé máy bay cho_Jyn
- Có chứ, ở nhà làm gì_Jackson
- Cho chị đi với nhá_Jyn
- Chị nói cứ như thật ý.Chị thích thì chị đi, có khi nào xin phép em đâu mà hôm nay giở trò vậy_Jackson
- Thế mày có cho chị đi không để chị còn biết đường_Jyn
- Thích thì đi, em đâu có biết gì đâu_Jackson
- Ừ vậy đi, để chị đi đặt vé máy bay_Jyn
Ngay tối hôm sau khi lớp nó có buổi biểu diễn khi dưới cánh gà, Jackson đã có mặt ở đó
- Này Thiên Hân_Jackson đặt tay lên vai nó khiến nó giật mình quay lại
1s
2s
3s
Phải đến ba giây sau nó mới định hình được là Jackson đang đứng đướng mặt nó
- Jackson, anh qua đây khi nào vậy_nó
- Nghe nói hôm nay em có buổi biễu diễn vũ đạo nên anh sang đây coi học trò của anh thể hiện như thế nào ấy mà_Jackson
- Mà chị Jyn có sang đây không anh_nó
- Có, nhưng chị bảo có công việc bạn tí nên sẽ đến đây trễ_Jackson
- Đến lớp mình rồi kia_Erik vỗ vai nó
Màn đầu tiên nó và Erik có biễu diễn solo 30 giây rồi những thành viên còn lại mới lên nhảy cùng
Jackson ra phía trước sân khấu xem màn biễu diễn của nó.Học trò của Jackson thật có khác a~.Nó nhảy cực kì đẹp…
Phải nói sao đây ta, do thầy dạy học trò tốt hay do học sinh có tiềm năng nhỉ?
Vâng ạ! Nó đã ra tay thì còn gì để nói nữa.Đương nhiên màn vũ đạo đó sẽ được giải nhất rồi
- Hahaha…giải nhất rồi…giải nhất rồi_nó
- Nhờ em cả đấy_Erik
- Nhờ cả lớp nữa chứ_nó
Toàn bộ cảnh vũ đạo solo và cả nhảy chung với nhóm đã được Tú Linh quay lại cẩn thận rồi gửi mail về Việt Nam cho đám của hắn coi
- Ui, Thiên Hân nhảy đẹp thiệt_Trương Nhi
- Cái anh này hôm bữa ngồi cạnh giường chị Hân nè_Xuân Thủy
- Ừ hình như đúng rồi đó_Tuấn
- Chẳng biết hai người này có quan hệ gì vậy ha_Nguyệt Ánh
Kim Ngân người thì làm trong bếp nhưng tai thì vẫn để ngoài phòng khách.Lấy cớ bưng nước lên cho mọi người…nhìn nhìn xét xét rồi phán
- Chắc là người yêu rồi, chỉ có người yêu mới như này thôi_Kim Ngân
Nghe Kim Ngân nói xong, hắn lên phòng đóng sập cửa
- Cô ăn nói có ý có tứ một chút đi_Minh Phong
- Chị không biết gì thì đừng có nói nhé, động chạm nhau lắm_đến cả Xuân Thủy cũng không thể kiềm chế mình khi thấy hắn như vậy
- Hứ…mấy người cứ để coi, xem tôi nói đúng hay sai_Kim Ngân
Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 55
Erik rất ít nói như hắn nhưng từ khi biết nó, biết quá khứ đau thương của nó Erik nói nhiều hơn để giúp nó quên đi phần nào chuyện ấy
- Sau khi ăn trưa xong em xuống phòng tập vũ đạo gặp anh một tí nhé_Erik
- Em biết rồi_nó
- Vậy nhé, anh đi trước đây_Erik
Tiếng chuông reo dài lôi kéo nó đến canteen trường ăn trưa.Candy bưng phần cơm của mình đến ngồi chung với nó
- What is your relation with Erik (Mối quan hệ của chị và anh Erik là gì)_Candy
- Classfellow (bạn cùng khóa)_nó biết người hỏi nó là Candy nên cũng không ngẩng mặt lên mà cúi gằm vừa cái điện thoại vừa ăn vừa nhắn tin
- I’m done eating (Tôi ăn xong rồi)_nó buông đũa, vớ cái túi xách đặt ở cái ghế bên kia đi theo
- Wait for me (Đợi tôi)_Candy bỏ phần cơm còn nguyên đuổi theo nó
Theo như lời hẹn, sau khi ăn trưa xong nó đến phòng tập nhảy lúc trước.Căn phòng lúc này tối om, nó nghĩ Erik trêu nó nên tính bỏ về thì từ trong bóng tối, một bàn tay níu vạt áo nó lại
- Hil….la…..ry………_một giọng nói chậm rãi từ trong bóng tối vang lên
- Aish…vụ gì đây trời_nó vừa dứt lời thì đèn lần lượt từ ngoài cửa đến cuối góc phòng bật sáng.Dưới nền nhà là vô số những quả bong bóng rực rỡ.Ở cuối có một dòng gồm ba chữ ngắn ngủn “E L H”
Đồng thời cũng ở trong góc đó, Erik trong tay cầm một bó hoa đứng trước mặt nó
- I love you, do you love me (Anh yêu em, em có yêu anh không?)_Erik cười tươi để lộ răng trắng đều tăm tắp
Nó bị đơ vài giây.Không nghĩ Erik gọi nó đến đây để tỏ tình với nó.Candy đứng bên ngoài cửa sổ đã thấy hết…cũng giống như nó, Candy cũng là con gái.Candy không thể nào chấp nhận người con trai mình yêu đi tỏ tình với một người con gái khác dù mới chỉ gặp vài ngày.Candy bịt miệng, cố nuốt những cơn nấc dài…cái móc khóa hình đôi giày cặp mà chính tay Candy chuẩn bị bị rơi mất một chiếc ngay chỗ đó
- Erik, I love you Erik_Candy bỏ chạy, cô không đủ can đảm để có thể tiếp tục đứng đó, tiếp tục xem kết quả
- Không cần gấp, anh sẽ cho em thời gian để suy nghĩ_Erik
- Em xin lỗi…em không thể làm trái với lương tâm_nó
- Vì Hoàng Nam Bảo sao_Erik
- Sao anh biết_nó giật mình
- Có người đã kể cho anh hết rồi! Sao em không thử bắt đầu lại…rồi mọi chuyện sẽ tốt thôi mà, anh hứa đấy_Erik
- Con trai giống như củ hành, con gái càng bóc thì nước mắt sẽ rơi càng nhiều….Khi đã bóc hết lớp vỏ thì mới biết hành…không hề có tim_nó
- Nhưng…nhưng mà_Erik buông thõng bó hoa cầm trên tay
- Anh nên trân trọng những người ở xung quanh mình.Em xin lỗi, giờ em phải đi đây_nó
Erik tuy buồn nhưng vẫn tôn trọng quyết định của nó.Khi chốt cửa phòng tập thì bên cạnh chậu hoa cạnh cửa sổ có một chiếc giày tí hon.Erik nhặt chiếc giày đó lên, phủi cho hết bẩn rồi móc vào điện thoại của mình
- Cái này đẹp thật đấy, nhưng sao thấy quen quen vậy ta_Erik
Nó chỉ thấy hứng thú với tiết của thầy Smith nên sau khi rời khỏi phòng tập, nó đi xe đạp về thẳng nhà luôn.Ở nhà có đầy đủ mẹ nuôi lẫn ruột của nó
- Con về rồi_nó
- Hôm nay con về sớm thế_mẹ nó
- Học xong thì con về thôi, mà Tú Linh với papa, baba đâu rồi mẹ_nó
- Hai ổng lên công ty khảo sát chút rồi, còn Tú linh trên phòng đấy con_mẹ Tú Linh
- Mang sữa lên phòng uống đi con_mẹ nó
- Dạ con biết rồi_nó tháo giày, cẩn thận bưng khay đựng hay li sữa từ từ đi thẳng lên phòng Tú Linh mà không thèm thay đồ
Phòng Tú Linh chẳng khác phòng nó là mấy.Chẳng qua phòng nó phối màu xanh dương còn của Tú Linh của yếu là máu trắng sữa
- Mày về rồi à_Tú Linh
- Ừ tao mới về.Mày uống sữa đi tao có chuyện muốn nói nè_nó
- Có chuyện gì_Tú Linh đưa hai tay đón ly sữa từ tay nó
- Chuyện là vậy nè……_nó kể cho Tú Linh nghe chuyện vừa xảy ra 30 phút trước
Tú Linh vừa uống sữa vừa nghe nó kể, mém nữa sắc vì quá “SOCK”
- Thật không vậy_Tú Linh
- Tao nói xạo mày làm gì, mà sau này chắc tao không thể làm bạn với anh Erik nữa_nó
- Có nghiêm trọng đến vậy không?_Tú Linh
Nó thở dài thay cho câu trả lời
- Mà mày đã trả lời với người ra chưa_Tú Linh
- Tao không biết….Khi nào ăn cơm thì mày gọi tao…giờ tao phải đi tắm rồi đi ngủ nữa_nó cổ gắng chuyển chủ đề để lờ đi câu hỏi
- Ừ tao biết rồi_Tú Linh
Khi nó đã ra khỏi phòng, Tú linh nhẹ nhàng khóa trái cửa phòng mình rồi gọi điện thoại cho Minh Nhật
- Alô, anh Minh Nhật nghe em nói nè_Tú Linh
- Có chuyện gì à_Minh Nhật
Những gì nó kể với Tú linh nãy giờ cô đã kể hết cho Tú Linh nghe.Hai người họ đều tò mò liệu nó đã từ chối hay đồng ý với Erik rồi?
- Anh tuyệt đối đừng để cho Nam Bảo biết chuyện này đó_Tú Linh không quên dặn dò Minh Nhật cẩn thận
- Anh biết rồi_Minh Nhật
Từ dưới bếp, tiếng của mẹ nó vọng lên
- Tú Linh, Thiên Hân xuống ăn cơm đi con.Papa, baba về rồi nè_mẹ nó
- Dạ con xuống liền_Tú Linh nói lớn
- Giờ em ăn cơm đây, anh nhớ đừng để cho Nam Bảo biết chuyện này đó_Tú Linh thấy vẫn chưa thực sự yên tâm.
- Anh biết rồi mà_Tú Linh cúp máy trước, đóng cửa phòng mình lại rồi sang gõ cửa phòng nó.Nó bây giờ còn đang ở trong nhà tắm
- Xuống ăn cơm kìa mày_Tú Linh
- Ừ tao biết rồi_nó
Tú Linh xuống nhà trước, vừa ngồi vào bàn thì nó cũng xuống luôn
- Mày ngồi đây với tao nè_Tú Linh
- Ừ tao biết mà_nó
Mẹ nó thấy nó và Tú Linh cứ xưng mày mày tao tao nghe không được thuận tay lắm lên cũng ý kiến
- Hai đứa xưng hô gì kì lạ thế_mẹ nó
- Mẹ cũng thấy vậy đấy.Xưng hô chị em nghe cho mát tai ba mẹ cái nào_đến lượt mẹ Tú Linh cũng phản ánh cái vụ xưng hô này
- Thiên Hân con phải gọi Tú Linh là chị, còn Tú Linh phải gọi Thiên Hân là em_mẹ nó
Hai đứa đều không đồng ý, lắc đầu nguầy nguậy
- Mẹ kì ghê, xưng hô tử nhỏ đến lớn đã như vậy rồi mà_Tú Linh
- Đúng rồi đấy, quen rồi khó sửa lắm mẹ_nó quay sang cầu cứu hai người ba đáng kính đang đọc báo ở ghế đối diện
- Thôi kệ con nó đi, từ từ chúng nó sửa.Đâu phải cứ bảo thay đổi là thay đổi được_ba Tú Linh
- Biết rồi, tôi biết rồi.Ăn cơm đi_mẹ Tú Linh xới cơm ra bát
Minh Nhật đi đến nhà Xuân Thủy, Nguyệt Ánh và cả Tuấn nhưng không có ai ở nhà.Biết chắc là họ đã tụ tập ở nhà hắn như mọi hôm, anh nhanh chóng lái xe đến đó gấp
- Có Nam Bảo ở nhà không_Minh Nhật tháo giày bước vào nhà
- Cậu ấy lên công ty rồi_Kim Ngân tỏ ra mặt không vui khi chủ nhà không ở nhà mà khách không mời cứ kéo đến nườm nượp
- Có chuyện khẩn cấp muốn báo cho mọi người biết đây_Minh Nhật lại tụ họp cùng đám người còn lại
Kim Ngân giả bộ lau nhà, lấy cây chổi quơ quơ ở đó để nghe lỏm câu chuyện và thật không may…cái tai thính của Kim Ngân đã làm việc hết công suất…..
- Thật vậy sao_Trương Nhi
- Rồi chị ấy có đồng ý không_Xuân Thủy
- Anh cũng không biết_Minh Nhật
- Chắc chắn là không đồng ý rồi_Tuấn
Hắn vừa về đến nhà.Thấy hắn vào thì mọi người lập tức chuyển chủ đề.Ai cũng giả bộ nhìn đồng hồ rồi khéo chuồn khỏi nhà, tránh dây dưa ở lại lâu nếu không hắn sẽ biết hết
- Mọi người hôm nay sao thế nhỉ_hắn
Nhưng mọi người quên rằng, trong nhà còn cái vệ tinh biết nói Kim Ngân.Khi mọi người về hết, Kim Ngân bắt đầu bắt chuyện
- Cậu có thắc mắc bọn họ nói gì khi cậu vắng nhà bọn họ nói chuyện gì không_Kim Ngân
- Chuyện gì, cô biết à_hắn
- Tất nhiên là biết và chuyện đó có liên quan đến bạn gái cũ của cậu đấy_Kim Ngân
- Là Thiên Hân sao_hắn tò mò, cứ nhắc đến nó là hắn muốn phát điên
Kim Ngân kể cho hắn nghe toàn bộ câu chuyện…nhưng cô ta không nói giống hoàn toàn những gì Minh Nhật đã nói: cô ta nói Erik tỏ tình với nó và nó đã đồng ý.Hiện giờ Erik và nó đang sống rất hạnh phúc
Hắn không chút mảy may nghi ngờ mà chỉ biết tin một cách mù quáng
- Tớ khổ sở thế này còn cậu thì hạnh phúc bên người khác sao Thiên Hân?_hắn
Thấy hắn phản ứng như vậy, Kim Ngân cười thầm trong lòng
- Không ngờ…Bạch Thiên Hân cô ta lại có sức ảnh hưởng với Nam Bảo như vậy.Tình hình này mà kéo dài thì chắc chắn vị trí của cô ta sẽ bị ra rìa nhường chỗ cho Kim Ngân mình…hahaha..!
Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 56
Sau khi bị nó từ chối, Erik vẫn đi học nhưng không quan tâm nó như trước.Mấy ngày nay ở trong lớp, Erik cứ như người mất hồn, thầy Smith gọi tên thì phải hai ba phút sau mới nghe thấy.Tình trạng này mà cứ kéo dài mãi khiến nó cảm thấy áy náy lắm.
Trưa nay, nó cố tình ngồi ăn cơm chung với Erik
- Em xin lỗi_nó
- Em không có lỗi.Anh cần thời gian để chấp nhận_Erik
- Vâng_nó ăn vội phần cơm rồi chuồn trước
Erik thả nhẹ cái dĩa, cầm ngắm nghía cái móc khóa…Candy bưng phần cơm đi ngang qua thì thấy nó, vội đặt mâm cơm xuống nói chuyện với Erik
- Where you get it ? (anh có được nó ở đâu)_Candy
- Get what (có được cái gì)_Erik
- That (cái đó)_Candy chỉ vào cái móc khóa được gài cẩn thận trên điện thoại Erik
- It’s relevant to you (nó có liên quan đến em?)_Erik
- Yes, it’s mine (Nó là của em)_Candy lấy điện thoại trong túi xách của mình.Bên góc trái của chiếc điện thoại có móc một chiếc giày giống y chang Erik
- For me, can’t you (Cho anh, có được không?)_Erik không màng tới chiếc giày con lại trên điện thoại Erik
- If you liked this, I will give it to you (nếu anh thích nó thì em sẽ cho anh)_Candy cười mỉm
- Thank you_Erik rời khỏi bàn trước
Candy rất vui, không ăn cô cũng cảm thấy nó vì cuối cùng món đồ đó cũng có thể vào được tay Erik.Mấy ngày trước, cô đã suy nghĩ rất nhiều để làm sao có thể tặng nó cho Erik nhưng giờ thì không cần nữa rồi…cô đã suýt khóc vì không tìm thấy nó khi làm rơi cạnh cửa sổ phòng tập
*Tại Việt Nam
Vì có sự chênh lệch múi giờ nên bên Việt trời đã nhập nhoạng tối
- Mời hai bác ăn cơm, con xin lui trước đây ạ _Kim Ngân dọn cơm ra bàn, tháo tạp dề ra để vào phòng thì mẹ hắn ngăn cản
- Thôi đây ăn luôn đi con_mẹ hắn
- Không cần đâu bác, con ăn sau cũng được mà_Kim Ngân lộ rõ bản chất hai mặt.Trước mặt nhà hắn thì ngoan hiền, yểu điệu thục nữ.Còn trước mặt nhóm bạn Minh Nhật thì kênh kiệu, chua ngoa
- Sớm muộn gì cũng thành người nhà, con không cần phải ngại_mẹ hắn
Kim Ngân quay sang nhìn hắn chằm chặp, hắn lờ con mắt đó thản nhiên ăn uống
- Vậy…là sao ạ_Kim Ngân
- Đầu tuần sau, hai bác sẽ tổ chức lễ đính hôn cho con với Nam Bảo_mẹ hắn
- Thật thế ạ_Kim Ngân như mở cờ trong bụng.Không cần tốn chút sức lực mà vẫn có thể làm được những điều mình muốn quả thật là ngoài sức tưởng tượng
- Ừ, chẳng phải lúc trước khi Nam Bảo chưa quen Thiên Hân thì hai gia đình ta vẫn có ý định tổ chức lễ đính hôn cho hai đứa hay sao_mẹ hắn
- Dạ, con cảm ơn hai bác_Kim Ngân
Ba mẹ hắn làm việc quần quật ở công ty suốt ngày nên không hề biết bản chất thật của Kim Ngân khi chủ vắng nhà ra sao mà chỉ xem xét những biểu hiện khi bản thân mình ở nhà.Khi thấy con trai mình chia tay với nó, hắn chỉ biết làm việc không chịu ăn uống điều độ nên bà thấy xót lắm, muốn làm mai cho nó một cuộc tình mới để hắn có thể tỉnh táo hơn…và theo mẹ hắn người thích hợp nhất bây giờ chính là Kim Ngân
Đang ăn thì hình như Kim Ngân nghĩ ra điều mấu chốt
- Còn Nam Bảo thì sao ạ_Kim Ngân
Mẹ hắn quay sang nói chuyện với hắn
- Bảo Bảo, con sẽ không từ chối chứ_mẹ hắn
- Mẹ cứ yên tâm , con sẽ không từ chối đâu_hắn
Suốt mấy tháng qua làm việc ở nhà hắn thì mãi đến tối hôm nay Kim Ngân xó thể duỗi thẳng chân mà ngủ một giấc ngon lành rồi
- Ông trời đúng là có mắt, luôn giúp mình toại nguyện_Kim Ngân
Hôm nay đến trường tâm trạng nó vui lắm vì Erik đã trở lại bình thường với nó
- Em không thể làm nửa kia của anh nhưng nếu là một người em gái tốt thì em luôn sẵn sang_nó
- Được rồi em gái tốt, sau này phải nghe lời anh trai đấy_Erik
- Vâng thưa anh trai_nó nhéo một phát rõ đau trên má của Erik rồi chạy vun vút đi khiến anh không kịp phản ứng
[Có lẽ nên duy trì mối quan hệ như thế này thì sẽ tốt hơn]
- Đứa em gái láo toét kia mau đứng lại_Erik đuổi theo nó, cặp huynh – muội này lại trở về bình thường như trước
Ở California cười thì ở Việt Nam cũng cười.Ở bên đây tụi hắn đang ăn mừng vì sản phẩm đầu tay của Nguyệt Ánh được tung ra thị trường dưới sự kiểm soát của The Sun
- Cái bánh này của em cơ mà_Kim Ngân
- Em lấy trong hộp kìa_Minh Nhật
- Cái này là cái cuối cùng đó anh Nhật_Kim Ngân gân cổ lên cãi
- Hai cái người này, còn hai hộp ở đây này, ăn đi, ăn cho mập vào_Trương Nhi
Kim Ngân tự cho mình cái quyền nhập hôi vì Ngân sắp đính hôn với hắn.Thấy Kim Ngân ngồi đó vui cười ăn uống, Tuấn tỏ vẻ bất mãn
- Này người giúp việc, lấy dùm tụi này ly nước_Tuấn cố tình khích Kim Ngân
Kim Ngân cười nhếch mép, vắt chéo chân tựa trên ghế
- Tôi không làm, tôi đâu có phải người giúp việc của nhà này_Kim Ngân
- Chứ là ai_Trương Nhi
- Bà chủ tương lai_Kim Ngân
Cả đám nhìn nhau cười sặc sụa vì tưởng Kim Ngân nói đùa ngoại trừ Nguyệt Ánh, cô chơi với Kim Ngân đã đủ lâu để biết khi nào nói thật, khi nào nói đùa
- Tại sao lại là bà chủ tương lai_Nguyệt Ánh đanh mặt
- Tuần sau tôi sẽ đính hôn với HOÀNG NAM BẢO_Kim Ngân cố tình nhấn mạnh ba chữ cuối để khẳng định vị trí của mình trong cái biệt thự này
Cả bọn không ai thèm ăn uống nữa mà vây quanh hắn
- Thật hả anh_Kim Ngân
- Cậu phản bội Thiên Hân sao_Trương Nhi
Nhắc đến nó, hắn nở một nụ cười nhạt nhẽo
- Chẳng phải cô ta cũng phản bội tôi mà quen hết từ người này đến người khác hay sao_hắn
- Lỡ đó là hiểu lầm thì sao_Nguyệt Ánh
- Hiểu lầm sao….không có lửa thì làm sao mà có khói_hắn
Hắn nắm tay Kim Ngân trước mặt mọi người, kéo ra nhà bếp
- Nam….Nam Bảo à_Kim Ngân cảm động
Vào đến nơi, hắn bỏ tay Kim Ngân ra nằm gục trên bàn
Ở ngoài đang nháo nhào vì hắn dám năm tay người khác ngoài nó
- Vậy là thật rồi, chị Thiên Hân làm sao đây_Xuân Thủy
- Tốt nhất nên báo chuyện này cho Thiên Hân biết_Nguyệt Ánh
- Báo cho nó làm gì, để nó đau khổ thêm à_Minh Nhật
- Hôm nay vậy đủ rồi, chúng ta về thôi_Tuấn
Minh Nhật biết trong lúc dầu sôi lửa bỏng này không nên báo cho nó biết mà người nên biết bây giờ là Tú Linh_người thân cận nhất của nó
Tút…tút…tút_Minh Nhật gọi điện thoại cho Tú Linh
- Em nghe_Tú Linh bốc máy
- Nghe rõ những gì anh nói đây, em không được sốc nhá_Minh Nhật
- Em đang nghe đây_Tú Linh
- Vào đầu tuần sau Kim Ngân sẽ đính hôn với Nam Bảo_Minh Nhật
- C….cái….gì…còn Thiên Hân nó phải làm sao đây, nó sẽ chết khi biết tin này mất_Tú Linh cảm thấy thương xót khi ông trời cứ muốn trêu ngươi nó
- Vậy nên trước sau gì nó cũng biết, em cứ lựa lời mà nói với nó__Minh Nhật
- Dạ em biết rồi_Tú Linh cúp máy trước
Tú Linh đi qua đi lại trong phòng, lựa những lời dễ nghe nhất để nói với nó
Suốt buổi cơm tốt, Tú Linh thỉnh thoảng lại quay sang nhìn nó khiến cho nó cảm thấy không ổn
- Có chuyện gì muốn nói với tao à_nó
- Ừ, sau khi ăn cơm xong mày sang phòng tao nha_Tú Linh
- Okê_nó
Cộc…cộc…nó gõ cửa phòng Tú Linh
- Hú…à…_Tú Linh không thèm cười, thẳng thắn nghiêm túc nói chuyện với nó
- Tao hỏi mày thật lòng nè
- Mày cứ tự nhiên_nó
- Mày còn yêu Nam Bảo không_Tú Linh
- Còn, mà tại sao mày hỏi vậy_nó
- Nếu Bảo thích người khác mày có buồn không_Tinh
- Tao sẽ chúc cậu ấy hạnh phúc_nó
- Vậy thì tốt, mày nghe tao nói vấn đề chính nè_Tú Linh
Tim nó đập mạnh như báo hiệu sắp phải nghe một tin không tốt
- Nam Bảo sẽ đính hôn với Kim Ngân_Tú Linh
- Mày nói sao_nó
- Tuần sau Nam Bảo sẽ kết hôn với Kim Ngân_Tú Linh
- Ừ tao biết rồi_nó nở nụ cười gượng gạo rồi cố nhích người bước về phòng
[Hoàng Nam Bảo…chúc cậu hạnh phúc]
Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 57
Tối ngày thứ bảy, bốn vị khách quý sắp xếp đồ để đầu tuần sau về sớm
- Hay là hai đứa về nước với mẹ luôn đi_mẹ nó
- Mày nghĩ sao Thiên Hân_Tú Linh
- Tao cũng muốn về chơi vài ngày_nó
- Rồi nhé, chủ nhật hai đứa về luôn_ba Tú Linh
Sáng ngày nó và Tú Linh đặt chân về lại Việt Nam thì tối hôm nó, buỗi lễ đính hôn sẽ được tổ chức
- Chào chủ tịch, toàn bộ xe đã được chuẩn bị rồi ạ_quản gia
- Chúng ta về thôi_nó
- Cảnh vật vẫn như vậy ấy nhỉ_Tú Linh
- Thôi, mày hơi bị lố rồi đó, nói cứ như thật ý.Mới đi có mấy tháng mà thay đổi cái khỉ gì_nó
Tú Linh phẩn nộ vì cảm xúc tự nhiên bị chen ngang
- Mày có cần phũ phàng vậy không_Tú Linh
- Tại sao lại không nhỉ_nó cười
Chuyện nó về nước được thông báo trước nên mẹ nó đã dặn anh hai mở cửa cho tụi bạn nó vào
- A…về rồi kìa_Nguyệt Ánh chỉ về phía cửa sổ kính trong suốt
Chỉ về chơi mấy ngày nên tụi nó cũng không mang đồ đạc về nhiều.Cả lúc đi máy bay lẫn lúc lái xe về nhà đều rất nhẹ nhàng
- Chào mọi người_nó tươi tỉnh
Thấy nó vui vẻ mà sao mọi người thấy chạnh lòng quá nhưng vẫn cố tươi cười
- Lâu rồi mới gặp nha_Trương Nhi lại xách đồ phụ nó
- Mọi người khỏe không?_nó
- Khỏe như trâu ý_Minh Nhật
Tú Linh từ ngoài cửa bước vào
- Không có em và vẫn khỏe như vậy sao_Tú Linh trêu
- Đó là thể xác, còn anh mệt về tinh thần vì không được gặp em này_Minh Nhật
- Đúng là bồ bịch có khác mà_Minh Phong
Anh nó nghe thấy tiếng, vội ra ngoài “chào hỏi”
- Nhóc về rồi đấy à, có mua quà cho anh không_anh nó
- Có chứ…em có mua quà cho……._nó
Anh nó đứa hay tay ra phía trước tính cầm hộp quà của nó
- Chị Thu Hương_nó quay 180 độ, đưa ngược hộp quà lại cho chị dâu
- Chị cảm ơn nha_Thu Hương
Anh nó không phát khùng như mọi hôm mà còn cười nói rất thoải mái
- Mấy đứa ra ăn cơm đi, cũng đã gần 12 giờ trưa rồi còn gì_anh nó
- Vậy thôi chúng em về đây_một câu nói của Xuân Thủy khiến cho mọi kéo nhau về nườm nượp
Ba mẹ của Tú linh vẫn chưa về nhà mà ở lại ăn nốt bữa cơm trưa
- Ăn đi con, chẳng phải con thích món cá này nhất sao_mẹ nó gắp cá vào bát Thu Hương
Thu Hương vừa cầm bát lên đã bịt miệng, chạy vào nhà vệ sinh nôn tới nôn lui, anh nó phải vào xem thế nào
- Chị ấy làm sao vậy mẹ_nó
- Chẳng biết nữa, chị bị vậy mấy bữa nay rồi_mẹ nó
- Có khi nào…….._nó và Tú Linh nhìn nhau
- Coi chừng Thu Hương nó có thai rồi đấy_mẹ Tú Linh
Anh nó và Thu Hương vừa ra khỏi phòng vệ sinh thì nhìn nhau ái ngại.Anh nó cười nham hiểm còn Thu Hương thì tái xanh mặt
- Ráng ăn vài muỗng cơm đi con rồi mẹ dẫn đi bệnh viện khám thử_mẹ nó
Mẹ Tú Linh nói như thần luôn nha, nói có thai thì đúng là có thai thật
- Cô ấy có thai rồi, thai nhi được 3 tuần tuổi_bác sĩ
Về đến nhà, Thu Hương vẫn còn đơ đơ vì bất ngờ còn anh nó, sung sướng đến phát điên luôn ý
- Thời gian này phải chăm sóc Hương cẩn thận, bổ xung nhiều Canxi và sắt nhé_mẹ Tú Linh
- Giờ hai bác về đây_ba Tú Linh
- Baba, con ở đây chơi sáng mai con về nha_Tú Linh
- Ừm, ba mẹ về trước nhá_mẹ Tú Linh
Ba mẹ xoa nhẹ đầu Tú Linh rồi bước lên xe về trước
Anh nó lấy một cọc giấy tờ từ thùng thư vào.Ngoài một số giấy tờ thông thường thì còn có một bao thư…mà hình như đó là thiệp mời, hình như là thiệp mời của tập đoàn H&N
- Có thiệp mời này mẹ ơi_anh nó đưa cái bao thư màu trắng bên ngoài có ghi hai chứ H&N to tướng màu đỏ ở giữa
- Nhà họ Hoàng mời mình đi dự lễ đính hôn của con trai họ này ba nó_mẹ nó
- Tối nay thì không được rồi.Tối nay chúng ta phải ăn tối cùng bá tước Humina để bàn chuyện làm ăn còn gì_ba nó
- Giờ Hương đang mang bầu mà để cho Thiên Hiếu đi một mình thì kì quá_mẹ nó
- Thử hỏi hai đứa nhỏ thử coi_ba nó
- Ừ có vậy mà em quên mất_mẹ nó
Cộc…cộc_Hiện giờ hai đứa nó đang có trận đấu gối quyết liệt trên giường, may mà Tú Linh vẫn còn tỉnh táo để mở cửa
- Có chuyện gì vậy mẹ_Tú Linh
- Mẹ có một cái thiệp mời này, cả ba mẹ và anh chị hai đều bận nên mẹ cho hai đứa đấy, đi được thì đi, còn không thì thôi_mẹ nó
- Dạ con biết rồi_Tú Linh đóng cửa
Nó buộc lại tóc, xấn lại gần người Tú Linh
- Của Nam Bảo và Kim Ngân hả_nó
- Ừ, mày đi không_Tú Linh
- Tại sao lại không.Tao muốn biết hai người họ hạnh phúc như thế nào_trong lời nói của nó có chút mỉa mai
- 8h mới bắt đầu mà giờ 5h rồi, chuẩn bị đi là vừa_Tú Linh
- Ừ_nó
Nó và Tú Linh xách mỗi đứa một cái túi xách ra khỏi nhà, không quên vọng lại nói lớn
- Tụi con đi dự tiệc đây_nó/Tú Linh
Nó và Tú Linh đến trung tâm thương mại mua đồ, make up.Đến gần 8h thì chuẩn bị đâu vào đó xong xuôi
Khi tụi nó đến sảnh nhà hàng JH để dự tiệc thì mọi người đã đến đông đủ.Tâm điểm vẫn là hắn trong bộ vest đen.Kim Ngân bận bộ váy bó sát được tô điểm bởi những trang sức lộng lẫy đắt tiền trên người
Nó và Tú Linh cố ý cầm ly rượt đến chúc mừng
- Chúc hai người trăm năm hạnh phúc_nó
Nghe thấy giọng nói quen thuộc mà bấy lâu nay ao ước, hắn quay đầu lại thoáng thể hiện nổi buồn trong mắt cho đến khi Kim Ngân cố tình khoác chặt tay hắn hơn
- Cảm ơn cậu đã tham gia buổi lễ hôm nay_Kim Ngân
- Chúng ta về thôi_nó đặt ly rượu trên bàn rồi lái xe ra về
Hắn không phản ứng, mặc cho Kim Ngân muốn làm gì thì làm, mắt chỉ biết nhìn vào bóng xe của nó khuất dạng
[Cậu còn có tâm trạng mà chúc tôi hạnh phúc sao_hắn]
Ngay sáng ngày mai, nó không do dự mà bay gấp về Calofornia.Nếu cứ ở đó thì nó sẽ phát điên đến nổ tung mất
- Tao biết mày không nên đến buổi tiệc đó mà_Tú Linh
- Giờ tao thấy hôi hận lắm rồi_nó
Tú Linh thở dài.Chẳng biết kiếp trước nó làm gì mà bây giờ phải chịu nhiều đả kích như thế này
Sau khi xuống máy bay, nó lập tức đi học lại.Khi đến trường, một cảnh tượng khiến nó không khỏi bất ngờ
“Erik và Candy đang nắm tay nhau đi trong hành lang trường”
Nó chạy nhanh đến trước mặt hai người, nhì một lượt từ đầu đến chân
- Hi Erik, Candy_nó
- Chào Thiên Hân_Candy
- Cậu biết tiếng Việt à_nó trầm trồ
- Chỉ biết vài từ giao tiếp đơn giản thôi_Erik bẹo hai má phúng phính của Candy
Nó lại quay sang kha trảo người anh trai kết nghĩa
- Hai người quen nhau rồi à_nó cười tươi roi rói
- Ừ, anh nghe lời em đó.Trân trọng những người xung quanh mình_Erik
- Biết vậy là tốt, thôi em vào lớp trước nhé_nó vẫy tay tạm biệt hai người rồi lấy điện thoại trong cặp ra chơi
Ánh đèn đường bật rồi tắt cũng giống như nó, lúc vui rồi lại buồn thất thường.Những ngày tháng ở California trôi nhanh hơn nó tưởng.Mới đây mà nó đã nhận đường bằng tốt nghiệp của trường quốc tế San Francisco
- Congratulate you (chúc mừng em)_nó nhận bằng tốt nghiệp từ tay thầy Smith
- Thank you (em cảm ơn)_nó
Cuối buổi nhận bằng tốt nghiệp, lớp nó có tổ chức một buổi tiệc chia tay nho nhỏ
- Nhận bằng tốt nghiệp rồi em định làm gì_Erik
- Em sẽ phát triển chi nhánh tập đoàn B&T ở California
- Xem ra em cũng có tư tưởng từ trước rồi đấy nhỉ, em gái_Erik xoa đầu nó
Thế là từ đây, con đường học hành của nó đã chấm dứt, chỉ chuyên tâm cho việc phát triển công ty sau này thôi
Nó trở về nhà, lượn qua lượn lại với cái bằng tốt nghiệp
- Ái chà chà…mày kinh nhể_Tú Linh cầm cái bằng tốt nghiệp lên soi
- Còn phải nói, tao mà lị.Mày không cần khen_nó
- Thôi xuống ăn cơm_Tú Linh kéo tay nó xuống lầu
Cánh cửa phòng nó khép lại nhường chỗ cho một cánh cửa mở ra tương lai rực rỡ của nó
- B&T….ta tới đây !
Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 58
2 NĂM SAU
[Tin tức News: Sau hai năm, chi nhanh tập đoàn B&T ở California ngày càng trở nên lớn mạnh dưới bàn tay của giám đốc điều hành kiêm con gái út Bạch Thiên Hân.Mọi người đều cho rằng…….]
Nó tắt ngang TV giữa bản tin nóng hổi vào buổi sáng
- Đi thôi trễ giờ bay rồi_Tú Linh
- Tao ra liền_nó xách túi, khóa cửa cẩn thận rồi leo lên xe Tú Linh đã lái đợi sẵn bên ngoài
Hôm nay, nó về nước thăm ba mẹ đấy, về tận 2 tháng hẳn hoi vì công ty đã ổn định, nó có thể thoải mái nghỉ ngơi
Khi đến sân bây, Erik đã đứng đó đợi sẵn
- Chúng ta lên thôi, đến giờ rồi_Erik
Ba người qua trạm soát vé rồi lên máy bay
- Anh Erik, Candy đâu rồi_nó
- Candy bận vì phải chủ trì một hội nghị thiết kế thời trang ở Pháp, khi xong việc em ấy sẽ về Việt Nam sau_Erik
Ra đến sân bay, Tú Linh tách riêng đi với Minh Nhật
[I believe I can love
You give me your loving care
I believe in what we are
I don’t know where I would be
Without you staying with me
Sometimes, I’m lost in misery
Forever Friend – FF]
Nó lục điện thoại trong túi xách
- Con nghe_nó
- Sắp về đến nhà chưa con_mẹ nó
- Con đang trên đường về_nó
- Ừ về nhanh anh chị đợi nha con_mẹ nó cúp máy trước
Ở ngoài bãi đậu có một chiếc xe đã đợi sẵn nó và Erik
- Về thôi anh_nó
- Đưa đồ cho anh_nó đẩy mấy cái vali ra cốp xe
Kíttttttt_chiếc xe quen thuộc đỗ trước nhà nó.Ba mẹ hắn đã gặp mặt Erik vài lần nên không còn lạ lẫm gì nữa
- Chào hai bác_Erik
- Ừ hai đứa vào nhà đi con_ba nó
Này, biết tin gì chưa? Thu Hương sinh con rồi đấy…là một tiểu công chúa cực kì dễ thương nha.Anh chị nó đặt tên rồi đấy, công chúa của cả nhà tên “Bạch Thiều Nhã Phương”.Phương đã được tròn 3 tuổi rồi đấy (tên ở nhà là Bi)
- Bi, còn nhớ cô không hả_nó nựng Phương
- Hân…Hân….Hân_Phương bập bẹ
Anh nó từ trong phòng đi ra, cầm một con búp bê nhỏ nhỏ
- Con phải gọi là cô Hân chứ_anh nó
- Hân…Hân_Bi vẫn ngoan cố
- Cô nhóc này, mới còn nhỏ mà đã cứng đầu như vậy thì lớn lên làm sao đây_nó vuốt tóc hạt dẻ của cô cháu gái dễ thương
- Giống con hồi nhỏ đấy Hân_mẹ nó
- Đâu có, con nhớ hồi nhỏ con dễ thương hơn thế này nhiều mà, phải không Bi_nó
Erik rời khỏi ghế, lại gần bế Bi
- Bi đi ăn kem không con, chú dẫn đi này_Bi thật sự rất là dễ tính á, dù chưa gặp Erik được bao nhiêu lần nhưng chỉ cần Erik đưa tay ra bế là chịu ngay
- Kem…kem…_Bi
- Em mượn cháu Bi đi chơi một lát nha anh chị_nó quay sang nhìn Thu Hương
- Ừ, đi cẩn thận đấy_Thu Hương
Nó bế Bi vào ngồi ngay ngắn trên xe, chiếc xe hơi của Erik lao vun vút trong gió mát
- Cô bế con xuống nha_nó bế Bi xuống xe
Nó để Bi đi giữa, một tay của Bi nắm tay nó, tay còn lại nắm tay Erik nhìn như một gia đình hạnh phúc
- Bi con ăn kem gì_nó đưa cái menu ra trước mặt Bi
Còn nhỏ nhỏ vậy thôi chứ trong mấy vụ ăn uống này Bi là number one đấy nhá.
- Hai Kiwi, một dâu nha em_nó nói với phục vụ
- Dạ anh chị đợi một chút ạ_cô phục vụ cầm menu ra khỏi bàn
Khi xem được bưng ra còn kèm theo một cái bánh kem nhỏ
- Tặng cả nhà ạ_cô phục vụ
- Cảm ơn_nó đầy phần bánh kem ra giữa cho Bi
Bi làm vương vãi bánh kem trên miệng còn nhiều hơn là ăn nó phải lấy giấy lau miệng cho cháu mấy lần
- Ăn kem đi con_nó
- Hân….Bi múc một muỗng kem Kiwi nhỏ đút vào miệng nó
Nó vốn không thích Kiwi nên nhăn nhó mặt mày
- Chẳng ngon tẹo nào_nó
- Ngon ngon_Bi vỗ tay khiến nó và Erik ngồi bên cạnh phải bật cười
Trùng hợp thay, hắn và Kim Ngân cũng đến ăn ở đây
- Đó…đó không phải Thiên Hân sao_hắn
- Ừ, hình như đúng là Hân đó_Kim Ngân
- Đứa bé kia là ai vậy_hắn nhìn Bi
- Chắc là con của Thiên Hân với người bên cạnh đó_Kim Ngân thấy hạnh phúc quá, không biết may mắn sao mà gặp nó trong tình cảnh này
Thấy trong mắt nó có điều khác lạ, Erik nhìn xung quanh thì thấy hắn đăng ăn kem với Kim Ngân
- Thiên Hân mình về thôi_Erik cõng Bi trên vai, mở lời trước gỡ rối cho nó
- Kem…kem…_Bi hình như đang còn hăm ăn, vẫn chưa muốn về
Không thể ở lại lâu, Erik và nó cõng Bi lại quầy mua kem mang về nhà
- Gia đình hạnh phúc quá_Kim Ngân cố tình nói khích hắn nhìn bóng Erik cõng Bi khuất dần
[Nó…đã có con rồi sao…_hắn]
Nó và Erik chở Bi về nhà, trên đường đi Bi không ngừng hát những câu khó hiểu làm nó bật cười, quên đi chuyện ở tiệm kem
- Bà nội bế Bi vào nhà nha_mẹ nó bế cháu vào nhà, gỡ hộp kem trong tay Bi mà không thể, con bé cầm chắc quá
- Bi sướng ta, được cô chú dẫn đi chơi con mua kem cho nữa_anh nó
- Thôi con xin phép về trước ạ_Erik
- Ở lại ăn cơm về hãy về con_ba nó
- Dạ thôi, con có chút việc bận ạ_Erik
- Ừ vậy con về cẩn thận nha_mẹ nó
Erik xin về sớm vì Candy có nhắn tin là đã về đến nơi rồi…vì cô chưa quen đường xá nên Erik đích thân đến đón
- Em về sớm thế, anh cứ tưởng sáng mai em mới về cơ_Erik đẩy đồ giúp Candy
- Xong việc là em bay sang đây liền đó_Candy
- Khả năng nói tiếng Việt của em ngày càng đáng ngưỡng mộ nha_Erik lái xe chạy đến biệt thự riêng của nhà mình
Lần này sang Pháp, Candy không quên mua dùm đồ mà nó đã dặn
- Cái này là đồ Hân gửi em mua này_Candy lấy một hộp màu trắng được đặt trong túi giấy cẩn thận
- Trong đó là cái gì vậy_Erik
- Là búp bê đó, hình như cô ấy mua cho cháu gái_Candy
Erik chỉ biết lắc đầu ngám ngẩm vì cô em gái này…suốt ngày chỉ biết lo lắng cho cô cháu gái thôi
Vì đã làm lễ đính hôn nên Kim Ngân xem ba mẹ hắn là ba mẹ chồng của mình mà hết sức chăm sóc
- Mời ba mẹ xuống ăn cơm_Kim Ngân
Ba mẹ hắn từ trong phòng làm việc bước ra.Trong bữa cơm, mẹ hắn nhắc kéo
- Khi nào thì hai đứa mới kết hôn để mẹ có cháu ẵm đây_mẹ hắn
Kim Ngân giật mình, ngượng đỏ mặt quay sang nhìn hắn
- Con chưa sẵn sàng_hắn
Kim Ngân méo miệng hụt hẫng.Từ lúc đính hôn tới giờ đã qua một thời gian khá dài còn gì…hắn cứ lạnh nhạt mãi thì đến khi nào Ngân mới có thể thực hiện được kế hoạch của mình đây?
- Đã hai năm rồi đó con trai à_mẹ hắn
- Vâng, con sẽ xem xét_hắn buông đũa, rời khỏi bàn ăn
[Lúc trước không phải cậu ấy đã đồng ý rồi sao…không lẽ là vì Thiên Hân về nước_Kim Ngân]
Từ lúc Thu Hương sinh con, mẹ hắn rút khỏi công ty để chăm cháu nhường chỗ cho nó
Anh nó lên chức chị tịch còn nó làm chủ tịch.Ba nó thỉnh thoảng mới lên công ty để giải quyết một số truyện quan trọng thôi
Ai cũng thấy ganh tị và ngưỡng mộ hai an hem nhà nó vì còn trẻ mà đã đạt được nhiều thành công
- Bi ơi, có quà cho con này_hôm nay Candy và Erik có việc đi ngang qua nhà nó nên tranh thủ đưa đồ cho nó
- Ôi sao Bi sướng thế? Cô về mua cho biết bao nhiêu là quà_Thu Hương
Bi còn quá nhỏ để đủ khả năng mở quà, phải nhờ ông nội mở dùm.Bên trong là một con búp bê to bằng nửa người Bi…ngoài ra còn có hóa đơn mua hàng với vài dòng chữ trên hóa đơn “Coi như là mua tặng cháu gái cậu! Candy”
- Đẹp…đẹp…_Bi ôm chặt con búp bê vào lòng
Bí quý con búp bế ấy lắm nhé.Đi đâu cũng cho búp bê đi theo.Đến cả ăn cơm mà cũng đề búp bê trong lòng nữa.Nhờ vậy mà Bi ăn được nhiều cơm hơn vì mẹ Bi cứ dọa
- Nếu con không ăn mẹ gọi cô Hân lấy lại búp bê đấy nhá_Thu Hương
Mỗi bữa ăn, con búp bê hàng Pháp đó luôn là vũ khí để Bi không bỏ bữa
Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 59
*Tại cuộc họp cổ đông
-Hiện tại có một hợp đồng đầu tư The Gold mang lại rất nhiều lợi nhuận cho chúng ta, nhưng tập đoàn H&N cũng có ý định lăm le món mồi béo bở này_trưởng phòng kinh doanh
- Chúng ta nhất định phải giành được nó bằng mọi giá.Chỉ cần kí được cái hợp đồng này, công ty chúng ta sẽ mở một trang sách hoàn toàn mới_nó
- Ngày mai, phó cùng tịch cùng trường phòng kinh doanh chúng ta sẽ qua nói chuyện với chủ tịch H&N_anh nó
Anh nó cùng nó vừa bước ra khỏi phòng thì lập tức tiếng xì xào từ dưới phía các cổ đông phát ra
- Chủ tịch mà rat ay thì đảm bảo ăn chắc đó_cđ 2
- Anh em họ xuất chiêu trong cùng một lúc thì còn gì để nói nữa chứ_cđ 1
Đúng như hẹn, ngày hôm sau ba người họ cùng đến trước phòng nhân sự của tập đoàn H&N
- Tôi muốn gặp chủ tịch_anh nó
- Xin hỏi anh có hẹn trước không ạ_nhân viên tiếp tân
- Không nhưng cô cứ nói là có Bạch Thiên Hiếu đến tìm_anh nó
- Anh đợi một chút ạ_nhân viên tiếp tân
Cô nhân viên tiếp tân gọi lên điện thoại của thứ ký chủ tịch
- Thông báo với chủ tịch cho anh Bạch Thiên Hiếu đến tìm_tiếp tân
- Tôi biết rồi_thư ký tắt máy
Cốc…cốc_nam thư ký riêng gõ cửa phòng làm việc của hắn
- Chuyện gì vậy_hắn nói vọng ra, anh thư ký khép nép bên phía ngoài cửa
- Quầy tiếp tân báo có người tự xưng là Bạch Thiên Hiếu đến gặp anh
[Chắc là đến vì cái vụ hợp đồng The Gold đây mà]
- Cho vào_hắn
Tên thư ký gọi lại cho quầy tiếp tân
- Mời đi theo lối này_cô nhân viên tiếp tân cho tụi nó vào
Nhân viên dẫn tụi nó đi một đoạn không xa thì đến nơi
- Chủ tịch đang đợi mọi người trong này_nhân viên tiếp tân
Ban người “tai to mặt lớn” đến phòng họp của công ty hắn vì hiện giờ nó đang bỏ trống.Ở bên trong hắn đang nhấp một ngụm café
- Đến rồi à, mời ngồi_hắn đứng dậy
Hắn bất ngờ, kia không phải là nó hay sao.Nó đến đây làm gì chứ…còn tên đàn ông lạ mặt kia, anh ta đâu rồi??
- Xin giới thiệu với anh: đây là chủ tịch của công ty chúng tôi_thư kí đi theo chỉ vào anh nó.Kia là phó chủ tịch kiêm giám đốc điều hành của B&T, còn người đứng cạnh tôi là trưởng phòng kinh doanh_thư kí
[Mới đó, mà đã được lên làm phó chủ tịch rồi sao, nó cũng….không phải dạng vừa_hắn]
Nó vừa mới ngồi xuống, hắn đã vào vấn đề chính
- Tôi nhất quyết không nhường The Gold cho tập đoàn B&T_hắn
- Chúng tôi không đến đây để xin chủ tịch nhường hợp đồng_nó
[Cậu nói sao…cậu gọi tôi là “chủ tịch” à, sao mà nghe xa lạ thế_trong lòng hắn đang gào thét]
- B&T muốn thương lượng cùng H&N để hai bên cùng có lợi_từ khi hắn lên làm chủ tịch, hắn đã cắt đứt những gì liên quan đến nó, kể cả việc hợp tác với B&T
- Thương lượng gì_hắn
- Để hai bên cùng có lợi_anh nó
- Tôi nghĩ hai công…._trưởng phòng chưa kịp nói xong thì đã bị hắn cắt lời
- Tôi sẽ thương lượng nếu người thương lượng với tôi là phó chủ tịch_hắn nhìn nó
- Chủ tịch à…_thư kí riêng của hắn
- Tôi đồng ý_nó
- Được, nếu cô đã đồng ý thì ngày mai đến đây để chúng ta tiếp tục thương lượng_hắn
Hắn bước ra khỏi phòng họp trước, trong bữa ăn tối tại nhà, anh nó tỏ vẻ không chấp thuận
- Nếu em không thích thì chúng ta bỏ hợp đồng đó, em không cần gượng ép mình như vậy_anh nó
- Hợp đồng đó đầu tư 50 tỉ Euro đó anh à_nó
- Nhưng cũng đâu quý giá tới mức này_anh nó
- Anh cứ kệ em.Con dấu của H&N phải đặt lên được cái hợp đồng đó_nó
Haizz, con nhỏ này, đúng là cứng đầu hết mức mà.Anh nó chỉ sợ nó bị tổn thương khi cứ phải chạm mặt Nam Bảo
Trong suốt cuộc họp, hắn cứ để nó một mình luyên thuyên tự kỉ
- Này, chủ tịch, cậu tính để tôi độc thoại đấy à_nó
- ……….
- Chủ tịch, chủ tịch à_nó
- ………..
Nó cũng chỉ biết ngồi xuống mà thở dài, tựa lưng ra ghế
- Chủ tịch à……_nó
- Đừng gọi tớ là chủ tịch, tớ không thích_hắn
- Ơ buồn cười nhể, cậu làm chủ tịch thì gọi là chủ tịch.Không lẽ gọi là ăn mày à_nó
- Gọi Nam Bảo được rồi_hắn
Nó chép miệng, nói lại từ đầu
- Vậy thì Nam Bảo, cậu có hợp tác The Gold cùng cho B&T không_nó
- Mấy năm qua cậu sống tốt không_hắn
- Tôi có cách để cho hai bên công ty đều có lợi
- Cậu có gia đình rồi à_hắn
- Chỉ cậu cậu chịu hợp tác, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức_nó
- Chồng cậu tên gì vậy_hắn
- Hoàng Nam Bảo_nó hét lớn.Tôi chịu hết nổi với cậu rồi nhé, tôi qua đây là để hợp tác làm ăn chứ không phải để trả lời những câu hỏi vớ vẩn của cậu.The Gold tôi nhường lại cho H&N đấy!.Chào chủ tịch tôi về_nó bức xúc, đi rầm rầm ra khỏi trụ ở H&N mà không thèm quay đầu nhìn lại
[Cái tính ương bướng của cậu…vẫn không thay đổi chút nào_hắn]
Để giảng hòa, nó đến trung tâm thương mại Minmax để mua quà chuộc lỗi với nó
- Ơ…đó không phải người hôm bữa đi ăn kem chung với Thiên Hân hay sao_hắn
Hắn vô tình thấy Erik và Candy đến trung tâm thương mại mua đồ.Hắn cố ý lại gần đó giả vờ lựa đồ để nghe lén cuộc trò chuyện
- Thiên Hân đâu rồi_Candy
- Chắc là ở nhà chăm sóc “con gái” rồi_Erik
- Em tưởng anh sẽ chăm sóc “con gái” với cô ấy chứ_Candy tỏ vẻ nũng nịu khi Erik tỏ rõ thái độ cưng chiều Bi hết mực
- Đó đâu phải nghĩa vụ của anh.Sau này con chúng ta ra đời anh sẽ cưng nó còn hơn cả “con gái” của Thiên Hân nữa_Erik bẹo má Candy
Nghe xong câu chuyện, hắn đùng đùng nổi giận đánh vào quai hàm Erik một cú giáng trời khiến Erik ngã ngửa người về phía sao
- Cậu làm cái gì vậy_Erik chống tay đứng dậy, quệt máu trên môi
- Anh có làm sao không_Candy hốt hoảng khi tự dưng có người đùng đùng đánh Erik
Thấy cảnh Erik và Candy hạnh phúc, sao hắn thấy thương xót cho nó quá
- Anh phản bội vợ mà đi theo cô ta sao_hắn chỉ vào mặt Candy
- Vợ…vợ nào chứ_Erik đơ người
- Thì Thiên Hân chứ còn ai nữa, còn cả có đứa con gái bé bỏng của anh nữa_hắn
- Cậu hiểu nhầm gì rồi_Erik
- Hiểu nhầm…chính anh mới là người hiểu nhầm đó_hắn
Trùng hợp hôm nay anh chị của nó dẫn bé Bi đến mua đồ, thấy mọi người bu đông và hình như hai người đang gây lộn trong đó nhìn rất quen
- Hai người làm gì vậy_anh nó thả Bi cho Thu Hương bế, chạy nhanh đến can ngăn nếu không sẽ có người nhập viện đấy
- Chồng của Thiên Hân đã phản bội cậu ấy mà đi theo cô gái khác_hắn trừng mắt nhìn Erik và Candy
- Ch….chồng…? Thiên Hân nó còn độc thân cơ mà_anh nó ngây người
- Vậy chứ…đứa bé hôm đi ăn kem là ai? và cả người “con gái” mà hai người nói hồi nãy nữa
Thu Hương bế Bi lại gần, đám đông vây quản cũng đã tản đi bớt
- Là nó nè_Thu Hương thả Bi xuống, đưa ra trước mặt hắn
Bi mừng rỡ, chạy đến ôm chân Erik
- Cú Eri….Cú Eri (Chú Erik…chú Erik)_Erik hạ thấp người, bế Bi lên
- Giờ cậu đã hiểu rồi chứ_Thu Hương
- Vì Thiên Hân quý Bi như con của mình nên chúng tôi hay trêu nó là mẹ của Bi đấy_Candy
Hắn bây giờ mới hiểu hết sự tình, gãi gãi đầu.Áy náy xin lỗi Erik
- Tôi xin lỗi, tại tôi nóng nảy quá_hắn
- Mà sao cậu lại nghĩ tôi và Thiên Hân là vợ chồng vậy_Erik
- Tại hôm bữa thấy ba người tôi cứ tưởng…._hắn
- Biết vậy là được rồi, anh chị về trước nha_anh nó để Bi lên vai mình, tiếp tục công việc mua sắn đang bỏ dở
[Thiên Hân nó mà biết được chuyện này chắc nó sẽ sốc lắm đây_anh nó]
Vào ngày hôm sao đi làm, tại bàn làm việc của nó có một tập giấy tờ cùng một hộp nữ trang. Tờ giấy đó còn là gì ngoài hợp đồng đầu tư the Gold nữa chứ...trong cái hợp nữ trang kia đựng một sợi dây chuyền Sapphire kèm dòng chữ "Quà tạ lỗi cho cậu! Chủ tịch'
- Yeah...The Gold đã nằm trong tay B&T_nó
Từ lúc Kim Ngân đính hôn với hắn, đi đâu ba mẹ cô cũng khoe khoang có con gái là vợ của chủ tịch tập đoàn nổi tiếng B&T
Những người xa lánh gia đình Kim Ngân lúc trước khi còn khó khăn dần trở nên thân thiện.Xin lỗi rối rít vì lúc trước không giúp đỡ được nhiều
- Kim Ngân, con gái của chúng ta quả thật có tài_ba/mẹ Kim Ngân
Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 60
[Cậu…nỡ phũ phàng với tôi như vậy sao]
Vì muốn gạt hình bóng nó ra khỏi tâm trí, hắn chạy xe đến trung tâm thương mại một mình, vào đúng quán kem đã gặp nó hôm bữa
May thay, hai chị em Jackson và Jyn cũng đến quán kem đó
- Em gọi trước đi, chị đi vệ sinh tí_Jyn
Jackson không trả lời, lật qua xem thử cái menu
Hắn ngồi bàn đối diện nhận ra người trong cái bức ảnh định mệnh kia chính là Jackson
- Mang những bức ảnh của Thiên Hân đến trung tâm thương mại H&N cho tôi_hắn luôn cất những cẩn thận những tấm ảnh từ khi đó đên giờ
- Dạ em biết rồi_trợ lí
Hắn tự nhiên lại ngồi chung bàn với Jackson
- Xin lỗi, tôi có thể nói chuyện với anh một chút được không_hắn
- Có chuyện gì vậy_Jackson
Từ đằng xa, tên trợ lí riêng của hắn đến cùng với chiếc tập tài liệu màu hồng quen thuộc.Đồng thời, Jyn cũng bước ra từ nhà vệ sinh
- Dạ thứ anh cần đây ạ_hắn đưa tay ra cầm tập tài liệu
- Cảm ơn, giờ cậu về đi_hắn
- Em xin phép_trợ lí
Jyn thấy một người lạ ngồi cùng với Jackson, vẻ mặt hai người hình như không được thân thiện lắm…không nhiều chuyện, Jyn ngồi nghe hai người họ nói
- Anh xem đi_hắn đưa tập tài liệu ra trước mặt Jackson
Jackson tuy không hiểu gì nhưng vẫn mở tập phong bì ra, bên trong là loạt ảnh khi nó được Jackson cứu về và cưu mang tại chính căn nhà của mình
- Cái này…_Jackson nhìn chị Jyn
Jyn cầm những bức ảnh trên coi thử, không hẹn mà hai chị em ôm bụng cười lăn cười bò
- Có chuyện gì buồn cười sao_hắn
- Phải, rất buồn cười_Jackson
Hắn phát khùng, tính dứng dậy bỏ về thì Jyn nói
- Cậu ngồi xuống đã_Jyn
Hắn hít một hơi dài, cố kiếm chế những bức xúc trong lòng
- Ai đưa cho cậu những bức ảnh này_Jyn
- Tôi cũng không biết_hắn
Jyn cười mỉm, lục tụi xách lấy điện thoại của mình ra, mở lên một cái video cho hắn coi.Nội dung đoạn video là những cảnh chăm sóc rất bình thường của Jackson cho nó
- Sao chị có đoạn video này_hắn
- Trong phòng của Jackson tôi có gắn một cái camera mini_Jyn
- Chị ấy luôn dùng thứ này để tống tiền tôi đó_Jackson tỏ vẻ không phục nhìn chị gái
Hắn xem xong như đã hiểu được phần nào nhưng vẫn còn thắc mắc
- Vậy những bức ảnh này là bịa đặt_hắn
- Không phải là bịa đặt_Jackson
- Chẳng qua những bức hình này được chụp ở một góc độ khác khiến người xem nếu không coi đoạn phim này thì chắc chắn sẽ hiểu lầm_Jyn
Chẳng lẽ…suốt mấy năm qua hắn nghi oan nó sao.Chợt nhớ ra điều gì,hắn lấy điện thoại của mình ra mở cho hai chị em Jyn nghe đoạn ghi âm mà Kim Ngân đã cho mình nghe lúc trước
Nghe xong, hai chị em Jyn nhìn nhau
- Cái này…_Jackson
- Tôi có thể cam đoan với cậu một điều rằng Hân chắc chắn bị bắt cóc bởi người khác chứ không phải tự em ấy giàn dựng lên_Jyn
- Sao chị chắc chắn như vậy_hắn
- Khi Jackson đưa em ấy về nhà, chính tôi là người thay đồ cho em ấy.Trên người Hân có nhiều vết bầm tím, có chỗ còn chảy máu nữa_Jyn
Hắn có vẻ không tin, cứ nhìn chằm chằm vào Jyn
- Nếu cậu không tin thì tôi có thể kiểm chứng cho cậu_Jackson
- Bằng cách nào_hắn
- Cậu đi theo chúng tôi_Jackson
- Có phải…._Jyn đã đoán được phần nào nơi Jackson định đến
- Đúng rồi đấy, đi mau thôi Jackson
Còn đến đâu nữa ngoài nhà Roy chứ, Roy là một hacker chuyên nghiệp mà, chỉ cần một loáng là biết có phải thật hay không ngay
- Ui…Kar…á nhầm Jackson à_Roy từ trong nhà bước ra mở cổng
- Ừ, tụi này nhờ cậu chút việc này_Jackson
- Vào nhà đi_Roy
Roy vào tủ lạnh lấy ra ba ly nước cam
- Chuyện gì_Roy
- Cậu nghe thử cái này đi_Jackson
Jyn mở cho Roy nghe đoạn ghi âm vừa nãy, vừa nghe xong, Roy đã biết đây không phải là bàn ghi âm bình thường
- Cái này có chỉnh sửa nhiều đấy_Roy
- Cậu có cách nào để phân tích bản gốc của đoạn này khi chưa chỉnh sửa không_Jackson
- Dễ ợt
Roy lấy cái laptop quen thuộc, bấm bấm một hồi thì tìm ra được bản gốc.Bản gốc trước khi bị chỉnh sửa chỉ là cuộc gọi bình thường của nó cho mẹ
- Giờ cậu tin chưa_Jackson
Mọi nghi vấn từ nó đã biến mất. Hắn cảm thấy như đã gạt ra một cục đá nặng mấy tấn trong lòng của mình
- Cảm ơn mọi người, giờ tôi có việc phải đi trước_hắn nhanh chóng rời khỏi nhà Roy đi tìm nó xin lỗi
Hắn thấy hối hận quá, hiểu lầm nó 3 năm nay mà không biết.Là do hắn quá mù quáng….!
Vậy là từ trước đến giờ nó không hề làm gì sai, từ trước đến giờ nó chưa bao giờ phản bôi hắn…chỉ vì con người Kim Ngân ma mãnh kia
- Kim Ngân…cô cứ đợi đấy.Tôi sẽ cho cô sống không bằng chết_hắn rít giọng
Hắn lấy điện thoại ra gọi cho nó
- Alô, ai đó_giọng nó còn ngái ngủ
- Ra ngoài gặp tôi một chút được không_hắn
- Mà ai đầu giây bên kia đó_nó
- Nam Bảo đây_hắn
- Nam Bảo nào, tôi có quen ai tên Nam Bảo đâu_nó vẫn không thèm nhìn vào cái tên người gọi đến trong điện thoại
- Chủ tịch B&T HOÀNG NAM BẢO đây!_hắn phát khùng, hét vào điện thoại
-Gặp có chuyện gì_nó tỉnh táo
- Ra quán Café gần công ty cậu nha.Nhanh đi đừng để bổn thiếu gia đợi_hắn cúp máy
[Cái tên điên này…đừng bảo ra gặp mặt vì cái chuyện hợp đồng đầu tư đó nha_nó]
Lúc hắn ra khỏi nhà là lúc Kim Ngân nhận được điện thoại từ bọn tay sai
- Tên Hoàng Nam Bảo đang hẹn con Hân ra gặp mặt_tay sai
- Gặp cô ta làm gì_Kim Ngân
- Hình như cậu ta đã không còn hiểu lầm Hân nữa rồi_tay sai
Kim Ngân nghiến răng, mắt trợn đỏ
- Cho người tìm cách giết Nam Bảo cho tao_Kim Ngân
- Gi…giết…Nam Bảo hả? Cô có nhầm lẫn gì không vậy_tay sai
- Tôi là vợ chưa cưới của hắn, chỉ cần hắn chết thì ba mẹ hắn sẽ tin tưởng mà để tôi thừa kế toàn bộ tài sản mà không cần phải cưới Nam Bảo_Kim Ngân
- Vâng, khi cô thành công thì đừng quên đàn em này đấy_tay sai
- Tôi biết rồi_Kim Ngân cúp máy
[Hôm nay sẽ là ngày giỗ của mày, Hoàng Nam Bảo ạ_Kim Ngân]
Đã gọi từ 30 phút trước mà chưa thấy nó tới, hắn sốt ruột không thèm vào trong quán mà đứng ra cả giữa đường nhựa thấp thỏm đợi nó
Vừa thấy bóng của nó, hắn đã chạy đến đặt hai tay mình lên hai vai nó
- Nếu cậu gọi tôi ra đây vì chuyện hợp đồng thì….._nó chưa kịp nói hết câu thì hắn đã siết chặt người nó vào lòng hắn, gọi tắt là “ôm” ý
- Tớ xin lỗi…tớ xin lỗi vì mấy năm qua đã hiểu lầm cậu làm cậu bị tổn thương_hắn
- Là sao chứ_nó
- Tớ đã biết hết rồi, chuyện của cậu và Jackson, còn cả Erik nữa_hắn
Nó như bừng tỉnh, nước mắt chảy dài trên hai gò má búng ra sữa
- Tớ ghét cậu, tớ ghét cậu lắm Hoàng Nam Bảo, tớ hận cậu_nó đập tay mình vào bộ ngực rắn chắc của hắn_lời nói của nó lẫn lộn trong cơn nấc
Chiếc xe của tay sai Kim Ngân đậu một bên hạ lệnh
- Cả hai đứa nó đang đứng chung một chỗ_tay sai
- Vậy thì cho hai hai đứa chúng nó chết luôn một thể, trừ hậu quả sau này_Kim Ngân
- Em biết rồi_tay sai
[Đây chính là thời điểm_tên tay sai đạp mạnh ga, lao thẳng đến phía hắn và nó]
Thính giác của nó rất nhạy, chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng đủ làm nó phân tâm
Trước mặt nó khoảng mấy trăm mét, có một chiếc xe đang lao nhanh tới với tốc độ không thể kiểm soát
Vì tình thế quá cấp bách, nó dùng toàn bộ sức lực của mình đẩy hắn vào trong lề đường.Tên sai tay không nghĩ nó làm như vậy, dùng chân đạp thắng nhưng đã quá trễ…Cả cơ thể của nó bị lật tung trên kính trước của xe…nó lăn như một quả bóng xẹp xuống dưới mặt đường…máu loang lỗ cả một vệt dài
Hắn ngơ ngác quay đầu lại thì tên lái xe đã biến mất, người dân xung quanh tụ tập trước thi thể nó
Hắn chen lên, ôm lấy đầu nó, vỗ má nó
- Thiên Hân…Thiên Hân à…_dừng dọa tớ mà_hắn
- ………….
- Tỉnh lại đi, chúng ta chưa nói chuyện xong mà
- ……………
- Ai đó gọi cấp cứu đi_hắn hét lớn
Một anh thanh niên tốt bụng gần đó đã gọi cấp cứu.Một lát sau có người đỡ nó vào cáng chở lên xe
Trên đường đến bệnh viện, hắn nắm chặt bàn tay của nó