Nghị Bảo đang đứng ở cửa khoang sau chiếc máy bay bên trên và Canh Tân đang lái máy bay chứng kiến cảnh đó mà tim muốn rớt ra ngoài. Nhược Vi ở dưới cũng ko khá gì, tim của cô cũng đã nhảy ra khỏi lồng ngực. Tuy đã đc đào tạo chuyên nghiệp đây là lần đầu cô nằm trên 1 chiếc máy bay bay giữa ko trung thế này, quả là ko dễ dàng gì. Bằng bất cứ giá nào cô cũng phải cứu Lăng Khiên ra. Nhược Vi với tay cầm lấy thang ngang , lộn người trở lại trên đầu máy bay, động tác rất chuyên nghiệp. Nghị Bảo và Canh Tân phải trừng mắt nhìn màn hình. Cả người Nhược Vi nằm trên thân máy bay, đầu cúi xuống cánh cửa bên hông máy bay đang bị khoá chặt. Cô rút từ chiếc giày bata của mình ra 1 lá bài cơ. Thoạt đầu nhìn lá bài cũng bình thường như lá bài khác nhưng chất nó là 1 vũ khí siêu hạng. Lá bài có 4 cạnh, 3 cạnh kia đều rất bình thường, riêng chỉ 1 cạnh còn lại vô cùng sắc bén chỉ cần 1 đường cắt nhỏ thì ngay đá cũng đứt, trên cạnh này còn tẩm 1 thứ axit , dù là thép hay sắt cũng bị axit đó nung chảy tức thời. Lá bài này do cô trộm đc ở phòng nghiên cứu của tổ chức. Nhược Vi nhanh chóng cúi xuống dùng lá bài cắt 1 vòng tròn rất lớn đủ để người lọt qua. Chỗ kim loại bắt đầu nóng chảy tạo thành 1 đường tròn, cô lấy tay đập mạnh vòng tròn đó ra. Lăng Khiên ngồi bên trong gần như đã ko còn sức để thở nổi nữa thì bỗng nhiên cánh cửa bị cắt 1 lỗ hổng lớn, ko khí tràn vào. Anh lập tức hít thở lấy lại oxi, tay vẫn cầm chặt cần điều khiển. Lăng Khiên xoay mặt qua nhìn cánh cửa thì thấy Nhược Vi chui lọt qua lỗ hỏng . \\\"Nhược Vi ! Em làm sao lại ở đây?!!!\\\" anh sửng sốt hỏi. Thấy Lăng Khiên ko sao nữa cô mừng rỡ chạy tới. Anh liền kéo cô ôm vào lòng. \\\"Em từ máy bay kia nhảy xuống đây, dùng vũ khí này để cắt cánh cửa\\\" Nhược Vi mở miệng. Lăng Khiên nhìn lá bài trong tay cô rồi gầm lên \\\"Vương Nhược Vi!!! Em có biết như vậy là rất nguy hiểm ko?!!! Tại sao em lại liều mạng như vậy!!!\\\". Cô siết chặt thắt lưng anh \\\"Ko! Em ko cần biết! Em chỉ biết rằng em ko thể mất anh\\\". Trái tim Lăng Khiên như có dòng nước ấm chảy vào. Anh ko kiềm chế đc mà cuối xuống hôn cô. 1 nụ hôn mãnh liệt mang theo sự yêu thương và xúc động. Nhược Vi ko ngại ngùng mà vòng tay qua cổ anh đáp lại nụ hôn. Bỗng nhiên, máy bay rung lắc mạnh hơn. Cô liền quay qua nhìn hệ thống điều khiển. Lập tức rời khỏi cánh tay Lăng Khiên ngồi vào ghế lái bên cạnh. \\\"Em biết lái chứ? Đây là máy bay loại hình mới ko phải máy bay thường đâu\\\" anh nhướn mày. Nhược Vi nhếch miệng cười \\\"Sao anh vs tên Nghị Bảo kia cứ xem thường em vậy chứ. Em là sát thủ cận vệ rất xuất sắc đó\\\". Lăng Khiên thấy vậy cũng nhếch khóe môi lên. Cả 2 cùng lúc gạt cần điều khiển lên. Máy bay ngừng rung lắc, bay thẳng lên cao bằng máy bay của Canh Tân. Bên đây, Ngô Diệm và Nghị Bảo cũng thở phào nhẹ nhõm.............................................................................................................................. Sau khi giết đc Josep và giành lại 8 chiếc máy bay. Đến Italy , Lăng Khiên đã giao phó toàn bộ cho Ngộ Diệm vs Nghị Bảo tới địa điểm để giao hàng. Còn anh lại kéo Nhược Vi về khách sạn 5 sao. Màn đêm buông xuống, trong căn phòng tổng thống, cô mệt nhoài ngồi xuống ghế sopha. Lăng Khiên lại ôm cô đặt lên đùi mình \\\"Lúc nãy có sợ ko?\\\" anh dịu dàng hỏi. Nhược Vi dựa đầu vào hõm cổ anh \\\"Có rất sợ. Đó là lần đầu tiên em nhảy xuống máy bay như vậy\\\". Cô ko hề dấu giếm anh. Lăng Khiên nhéo chóp mũi của cô \\\"Nếu em xảy ra chuyện gì, anh biết phải làm sao đây hả?!!!\\\". Nếu cô mà mất mạng thì anh cũng sễ tự chôn sống mình. Cô dụi dụi đầu mình vào cổ Lăng Khiên \\\" Em xin lỗi. Nhưng em ko thể bỏ mặc anh như vậy đc\\\". Sau đó Nhược Vi chủ động hôn nhẹ lên môi anh. Vừa tính buông ra thì Lăng Khiên đã siết chặt eo cô giữ lại . Đổi chủ động thành bị động. Anh ngậm lấy đôi môi cô mà cắn mút điên cuồng. Người con gái này quý trọng tính mạng anh như vậy thì hỏi anh làm sao mà buông cô ra đây. Cánh tay rắn chắc của Lăng Khiên ôm chặt cơ thể nhỏ bé của cô dán chặt vào thân mình , hận ko thể hoà tan cùng cô. Sau 1 hồi day dưa cả 2 mới buông nhau ra, Nhược Vi hít thở khó nhọc. Mặt cô đã đỏ ửng lên \\\"Đc rồi, em rất mệt. Em đi tắm đây\\\". Nói xong , cô liền đứng dậy đi tới phòng tắm. Đột nhiên có 1 lực đưa tới nhấc bổng cô lên. \\\"Anh làm gì thế?\\\" Nhược Vi cuống quít. Lăng Khiên 2 tay bế cô lên, nhếch môi \\\"Chúng ta cùng tắm\\\". Chưa kịp phản bác thì cô đã bị ném vào bồn tắm. Chuyện xảy ra sau đó ko cần nói thì ai cũng biết. Nhược Vi ko biết mình có đc tắm rửa sạch sẻ hay ko. Chỉ biết ngay đêm hôm đó cô đã đc làm thịt rất sạch sẽ. Sáng hôm sau tỉnh dậy thì mặt trời đã lên tới đỉnh đầu, cô cảm thấy xương cốt mình rã rời. Tên sói xám kia hôm qua đã tham lam ăn cô từ nhà tắm ra tới giường. Nhược Vi khó khăn ngồi dậy thì thấy tên sói xám đang ăn sáng 1 mình ngon lành mà người phục vụ mang tới. Cô tức giận cầm lấy gối ném thẳng vào anh ta \\\"Lăng Khiên đáng chết!!! Anh là kẻ lưu manh!!!\\\". Lăng Khiên ko né mà chỉ ngồi cười cười chụp lấy cái gối \\\"Vị hôn thê của anh ơi. Hôm qua anh vẫn chưa ăn đã nên sáng nay phải lấy thức ăn để bù\\\". Cô ko ngu ngốc đến mức để ko hiểu ý tứ mờ ám trong câu nói kia. Nhước Vi nghiến răng ken két \\\"Trần Lăng Khiên!!! Anh chết đi!!!\\\" sau đó là hàng loạt cái gối bay thẳng vào mặt Lăng Khiên. Lần này anh ta cũng chẳng tránh mà còn cười ha hả. Nhược Vi sững người trong giây lát, đây là lần đầu tiên cô thấy Lăng Khiên cười thoải mái như vậy. Anh thấy cô dừng tay liền kéo cô lại ôm vào người \\\"Đc rồi đừng tức giận nữa mà. Là lỗi của anh , đã làm tối qua em rất mệt\\\". Cô đỏ mặt, trừng mắt nhìn anh ta , tên này sao hôm nay lại thích đùa dỡn như thế ko biết. Chọc cô điên tiết đi đc mà. Lăng Khiên chỉ cười cười rồi đút cô ăn. Nhược Vi sau 1 hồi tức giận cũng thấy bụng mình cồn cào liền mở miệng đón lấy thức ăn. Sau khi ăn xong, Lăng Khiên đã đưa cô ngắm thành phố Italy. Nhược Vi thích thú dạo hết những con phố cổ kính của thành phố. Đến vòi phun nước giữa quảng trường, cô muốn tung tiền xu để ước nhưng lại ko có chỉ có tiền giấy. Còn tên Lăng Khiên kia càng ko có chỉ toàn thẻ vs séc. Nhược Vi bực bội trừng mắt nhìn anh . Lăng Khiên bật cười trước bộ dạng trẻ con của cô, liền giơ 2 tay đầu hàng \\\"Ồ, anh xin lỗi vì đã ko xài tiền xu để ước 1 ngôi nhà. Chỉ dùng 1 tờ séc để mua vài căn biệt thự thôi. Là lỗi của anh...\\\". Cô cảm thấy buồn cười trước lời xin lỗi của anh, tên đáng sợ này ko ngờ cũng có khiếu hài hước như vậy. Thấy cô cười Lăng Khiên ôm eo cô ngồi xuồng cạnh hồ vòi phun nước \\\"Tuy ko có tiền xu nhưng anh có 1 thứ trả cho em\\\". Nhược Vi nhướn mày \\\"Em nhớ anh đâu mượn em thứ gì?\\\". Lăng Khiên cười cười rút từ túi quần ra 1 chiếc khăn choàng cổ bằng len. Cô mở to đôi mắt nhìn trân trối vào chiếc khăn \\\"Thì ra... Anh chính là cậu bé đó...\\\". Cô nhận ra chiếc khăn len này là của mình. Năm đó lúc cô 6t, có 1 cậu bé hình như là người của tổ chức, bị thương ngay cánh tay nằm đau đớn ở sau vườn nhà cô. Nhược Vi thấy vậy đã lấy chiếc khăn choàng trên cổ băng bó vết thương cho cậu bé và dìu cậu ấy xuống phòng y tế của tổ chức. Cậu bé ấy chỉ nhìn cô mà ko nói lời nào. Mắt Nhược Vi hơi ướt át, cô cũng chẳng biết tại sao. Lăng Khiên ôm cô, để đầu cô dựa vào ngực mình \\\"Hồi anh 12t, anh đã đc ba mình đưa vào tổ chức DarkNight để đào tạo. Trong thời gian huấn luyện, anh gặp xích mích vs những đứa trẻ lớn hơn. 1 lần chúng đã dùng vũ khí đánh anh bị thương ngay cánh tay. Anh chỉ biết chạy ra khỏi đó và đến khu vườn của ngôi biệt thự trốn. Lúc đó, có 1 cô bé mang mặt nạ đến trước mặt anh và hỏi anh có sao ko? Anh thực sự rất cảm động. Đó là lần đầu tiên kể từ khi anh bước vào tổ chức, có 1 người đã hỏi thăm anh. Cô bé ấy đã lo lắng mà cởi khăn choàng cổ của mình mà băng bó vết thương đang chảy máu . Sau đó lại dìu anh đến phòng y tế, do mất máu quá nhiều mà anh đã ngất xỉu ngay sau đó, vẫn chưa kịp nói lời cám ơn đến cô bé ấy. Sau này , anh mới biết cô bé đeo mặt nạ ấy là con gái của Boss. Khi anh 22t, cha đã nói vs anh là anh có hôn ước vs Morrie Vương Nhược Vi, con gái của Boss. Em có biết anh vui mừng đến thế nào ko ?\\\". Khóe mắt Nhược Vi đỏ hoe. Lăng Khiên cười cười \\\"Khoan khóc đã nào. Anh còn 1 thứ muốn tặng cho em\\\" . Cô lại tròn xoe mắt nhìn anh. Đột nhiên anh quỳ xuống chân cô, cầm 1 cái hộp bọc bằng nhung đưa tới trước mặt cô. Lăng Khiên từ từ mở hộp ra , 1 chiếc nhẫn kim cương nằm bên trong. Nhược Vi kinh ngạc nhìn anh . Anh mỉm cười \\\"Vi Vi tuần sau là sinh nhật thứ 18 của em. Dù em đã là vị hôn thê của anh nhưng anh vẫn muốn hỏi em câu này . Morrie Vương Nhược Vi em đồng ý lấy anh chứ?\\\". Tim cô dường như muốn nhảy ra ngoài, nước mắt đã chảy xuống. Đây là giây phút hạnh phúc nhất đời cô. Nhược Vi gật đầu \\\"Em đồng ý\\\". Lăng Khiên vui sướng đeo nhẫn vào ngón tay cô và hôn lên môi cô. Nhược Vi quàng tay qua cổ anh, thốt ra lời từ đáy lòng mình \\\"Lăng Khiên, em yêu anh\\\".
1 tuần sau đó mọi người ai cũng tấp nập chuẩn bị cho hôn lễ. Đây là lễ kết hôn của ông trùm giới hắc bạch đạo, tất nhiên là ko thể tầm thường đc. Phải nói là xa hoa mới đúng. Lăng Khiên đã chọn lâu đài Royal làm nơi tổ chức và cũng là nơi 2 người sẽ sống sau này. Từ hoa, nến, bánh, bàn, ghế, thức uống nay cả cái dĩa cũng phải đc lựa chọn kỹ càng và hoàn mĩ. Tất nhiên là những việc này đc đẩy hết cho Nghị Bảo và Ngô Diệm, 2 người đc giao sứ mệnh vô cùng cao cả đó là tổ chức hôn lễ. Sau khi nghe tin này, Nghị Bảo đã muốn đập đầu tự tử tại chỗ, 1 thiên tài về vũ khí như anh ta mà phải đi lựa hoa vs nến sao? giết chết anh ta luôn đi! Còn về Ngô Diệm thì may mắn thoát đc vụ đó , chỉ đc giao trọng trách an ninh trong hôn lễ thôi. Nhược Vi của chúng ta thì vô cùng thảnh thơi, ngoài việc đi thử áo cưới thì cô chẳng cần nhúng tay vô việc gì cả, rất an nhàn. Lăng Khiên đã đề nghị tổ chức 2 hôn lễ riêng biệt dành cho 2 giới hắc đạo và bạch đạo nhưng Nhược Vi 1 mực ko chịu. Như vậy sẽ rất phiền phức, chỉ 1 hôn lễ thôi mà thấy chuẩn bị đủ mệt rồi nói chi là 2 cái. Anh thuyết phục mãi nhưng cuối cùng cô vẫn quyết ko chịu nghe. Lăng Khiên đành chiều theo ý cô mà tổ chức 1 buổi cho cả 2 giới hắc bạch đạo. Kết quả là : Ngày hôn lễ diễn ra đã tới, Nhược Vi hớn hở khoác trên mình chiếc đầm trắng của cô dâu. Đây quả thực là ngày hạnh phúc nhất đời cô. Lăng Khiên mặc lễ phục dẫn cô vào lâu đài trên thảm đỏ. Khi mọi việc đã diễn ra đều tốt đẹp, linh mục chuẩn bị đọc tuyên hệ thì... Phía dưới, chiến tranh bùng nổ giữa 2 giới hắc bạch đạo. Chỉ vì do 1 tên trùm buôn bán vũ khí nào đó lỡ trêu hoa ghẹo nguyệt cô vợ của tên trùm buôn bán dầu lửa, sau đó xảy ra xích mích. Người trong giới hắc đạo đâu dễ dàng để người của phe mình thua, thế là họ ra mặt. Bên giới bạch đạo cũng ko nhường nhịn ra mặt cho tên dầu lửa kia luôn . Và kết quả là như ai cũng nhìn thấy , 2 bên bùng nổ chém chém giết giết loạn xạ. Nhược Vi khóc ròng , muốn đập đầu xuống đất. Ai bảo cô ko nghe lời Lăng Khiên chứ? Bây h thì hay rồi, hôn lễ đáng mơ ước của cô đã trở thành cuộc chiến đẫm máu lãng xẹt nhất đi vào lịch sử giới hắc bạch đạo. Lăng Khiên cũng đã đoán trước đc phần nào, biết ngay là ko thể để 2 thế giới xích lại gần nhau mà. Anh lập tức giục linh mục hoàn thành nốt, sau đó là HUY ĐỘNG LỰC LƯỢNG ,GIẢI TÁN ĐÁM ĐÔNG, trước khi xảy ra án mạng. Thế là Nhược Vi của chúng ta đã có hôn lễ vô cùng cực kì đáng nhớ. Ai bảo cô yêu nhầm tên trùm giới hắc bạch đạo chứ........................................................................ [Sau khi kết hôn] Nhược Vi đã từng nghĩ làm con gái của Boss đã rất phiền phức lắm rồi. Nhưng mà cô hoàn toàn đã sai. Làm vợ của tên Trần Lăng Khiên kia còn kinh khủng hơn. Nếu trước đây cứ 1 năm là cô bị bắt cóc 1, 2 lần thì bây h chỉ trong vòng 1 tháng mà cô đã bị bắt cóc tới 3, 4 lần. Tất nhiên là Nhược Vi ko hề sợ bọn họ. Cô là ai chứ? Là sát thủ cận vệ kia mà. Cô có thể tự thoát ra đc. Nhược Vi chỉ ghét bị làm phiền thôi, cô cực kì ghét bị làm phiền. Có 1 lần cô bị 1 bọn buôn lậu ma túy bắt cóc, Nhược Vi bực mình hét lên vs tên bắt cóc mình \\\\\\\"YAH!!! Cái tên điên kia!!! Lần sau muốn bắt cóc thì cứ đường hoàng tới trước mặt ta mà bắt!!! Ta có chống cự đâu chứ! Đừng có mà chơi bịt thuốc mê sau lưng kiểu đó !!! Ngươi có biết là ta đang ăn kem ko hả?!!!\\\\\\\" làm tên bắt cóc kia cứng họng nửa h đồng hồ. Lăng Khiên lúc đầu cảm thấy lo lắng trước tình hình này nhưng mà sau vài lần thấy Nhược Vi chẳng sao cả mà còn dễ dàng trốn khỏi bọn nguy hiểm đó nên anh cũng chẳng quan tâm nữa. Đến nổi bọn bắt cóc gọi điện đến để trao đổi, anh cũng chẳng buồn để ý . \\\\\\\"Chủ nhân, phu nhân bị bắt cóc rồi. Tên buôn bán vũ khí đó đòi chúng ta nhường đường dây bên trung đông lại cho hắn!\\\\\\\" Ngô Diệm vừa nghe đt xong vừa lo lắng nói. Lăng Khiên vẫn ung dung lật tài liệu \\\\\\\"Mặc kệ chúng đi\\\\\\\". Ngô Diệm ngạc nhiên nhìn anh \\\\\\\"Nhưng mà phu nhân thì sao ạ? Chẳng lẽ chủ nhân ko quan tâm sao? \\\\\\\". Mắt của Lăng Khiên vẫn dán vào giấy tờ rất thản nhiên nói \\\\\\\"Yên tâm, tối nay trước bữa cơm tối cô ấy sẽ về\\\\\\\". Nhược Vi cảm thấy bực mình trước sự thờ ơ của Lăng Khiên. Cô quyết định làm 1 cuộc cách mạng. Thế là 1 ngày kia, Nhược Vi liều mình bước vào trại Mafia, yêu cầu họ bắt cóc mình và gọi điện đòi căn cứ chế tạo vũ khí của Lăng Khiên. Lúc vừa nghe xong, bọn người trong đó cằm rớt hết cả xuống đất, đứng hình vài giây. Lần này, nghe tin Nhược Vi bị bắt, Lăng Khiên cũng vẫn bình thản như mấy lần trước, nghĩ là cô trước sau gì chẳng thoát ra đc. Nhưng 1 ngày, 2 ngày rồi 3 ngày, anh cảm thấy có gì đó ko ổn. Lập tức phái người liên tục tìm kiếm, rà soát tất cả khu vực nhưng ko tìm thấy, dò thiết bị GPS cũng chẳng thấy đâu. Lăng Khiên thực sự phát điên. Thế là lũ vệ sĩ, ngay cả Ngô Diệm và Nghị Bảo cũng bị đì đi khắp nơi chia ra tìm kiếm. Chủ nhân đã ra lệnh \\\\\\\"Ko tìm thấy phu nhân, khỏi nhìn thấy ánh sáng mặt trời\\\\\\\" và thế là có 1 đám người ko ăn ko ngủ phải banh mắt, dang chân ra lục soát mọi ngõ nghách con hẻm trên toàn thế giới. Cuối cùng, ông trời cũng ko phụ lòng người, bọn Ngô Diệm và Nghị Bảo cũng đã thấy tia hy vọng còn đc nhìn thấy mặt trời. Lăng Khiên lập tức cùng 2 người bọn họ và đám vệ sĩ, bay qua trại Mafia bên Ý. Họ vừa đánh ập vào bên trong thì đã đc chứng kiến 1 cảnh tượng cực kì dễ nổi điên. Morrie Vương Nhược Vi, à ko là nữ chủ nhân của họ đang ngồi tụ tập đánh bài cùng máy nhóc Mafia. Bọn Ngô Diệm và Nghị Bảo tức học máu, họ đã ko ăn ko ngủ 3 ngày, bán sống bán chết tìm ai kia mà bây h ai kia đang ngồi đánh bài rất nhàn nhã và phấn khởi. Nhược Vi vừa trông thấy họ, ko những ko lo lắng hay sợ hãi mà còn vẫy tay cười tươi như hoa \\\\\\\"A! Lăng Khiên! Ngô Diệm! Nghị Bảo 3 người đến rồi à? Hơi trễ đấy! Nhưng ko sao. Nhanh lên! Mau qua đây , bọn em đang thiếu tay\\\\\\\". Cả đám người muốn cắn lưỡi chết tại chỗ. Họ cảm nhận đc luồn khói mù mịt bốc ra từ đầu chủ nhân, 1 sự u ám đến rợn người. Nhưng Nhược Vi thì ko hề để ý đến, vẫn tiếp tục hăng hái chia bài. Gân xanh đã nổi trên trán Lăng Khiên, bàn tay anh siết chặt \\\\\\\"Morrie Vương Nhược Vi !!! Em chết chắc rồi!!!\\\\\\\" anh gầm lên. Nhưng hình như có người nào đó vẫn ko hề nghe thấy, vô cùng tập chung vào ván bài. Nổi điên! Nổi điên rồi! Chắc chắn chủ nhân tàn bạo của họ đã nổi điên rồi. Lăng Khiên đi tới đám người đang tụm năm tụm bảy kia như 1 con quái vật đang bắt mồi. Anh dùng 1 tay túm lấy Nhược Vi, lôi xềnh xệch ra ngoài. Cô đang hăng sức đánh bài mà bất ngờ bị lôi ra , liền gào khóc \\\\\\\"Ko đc!!! Lăng Khiên! Buông em ra!!! Em sắp thắng rồi mà!!! Em sắp hốt hết tiền của bọn họ rồi!!! Đừng nhẫn tâm lôi em ra chứ!!!\\\\\\\". Cô vươn 2 cánh tay cố níu kéo nhưng vô dụng, cuối cùng vẫn bị sức mạnh to lớn của Lăng Khiên lôi ra khỏi chỗ đó. Đám nhóc Mafia trong đó vô cùng mừng rỡ vì chỉ chậm 1 phút nữa thôi, cô đã ăn hết tiền của họ. Nhược Vi của chúng ta sau khi bị đưa đi thì vô cùng đáng thương. Vào trong máy bay, đc ngồi đối diện vs 2 tên đàn ông bốc khói nghi ngút trên đầu và 1 tên đàn ông ngồi bên cạnh mặt đằng đằng sát khí. 1 bầu ko khí im lặng đến rợn người. Nhược Vi cúi gầm mặt xuống ko dám đối diện vs 4 con mắt hình viên đạn kia. Cắn cắn cánh môi, cô từ ớn lạnh chuyển sang mồ hôi đầm đìa. Dù đang ngồi trong phi cơ riêng có máy lạnh nhưng Nhược Vi cứ nóng lạnh liên tục. Cô thừa biết là cuộc cách mạng của mình lần này hoàn toàn thành công rồi, Lăng Khiên cũng đã lo lắng đi tìm cô và cô cũng biết rằng lần này mình chết chắc rồi. Thế là ngay đêm hôm đó, vừa về tới lâu đài Royal, Nhược Vi đã bị sói xám làm thịt, nấu chín, đem lên dĩa rồi nhai nuốt 1 cách tàn bạo nhất. Hậu quả là tới chiều hôm sau, cô mới có thể \\\\\\\"tơi tả\\\\\\\" rời khỏi giường. Ko chỉ có thế, cũng từ đêm hôm đó, Lăng Khiên gần như lấy dây thừng trói cô vào người mình. Xui xẻo hơn là Nhược Vi vừa mới tốt nghiệp . Cuối cùng là bị dính chặt vào Lăng Khiên , ko cho rời nửa bước. Có vẻ như cuộc cách mạng của cô đã đả kích khá lớn, mang lại hậu quả không lường.
(Bạn đang đọc truyện tại VipTruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ)
Sự kết hợp giữa 1 ông trùm xã hội đen và 1 sát thủ cận vệ thì sẽ thành gì?... Đó là 1 tên trộm! Chính xác là 1 siêu trộm! Trần Mạc Long, đứa con trai đầu lòng của Nhược Vi và Lăng Khiên. Từ khi lọt lòng, cậu đã thừa hưởng đc vẻ đẹp của mẹ và trí thông minh tuyệt đỉnh của cha. Khi Mạc Long bắt đầu lên 4 thì cả lâu đài thường xuyên mất đồ liên tiếp. Từ những vật dụng rất đổi bình đến cả những bảo vật vô giá đều bị mất tích 1 cách kì lạ. Cả Nhược Vi và Lăng Khiên cảm thấy rất khó hiểu, tại sao trog lâu đài đc bảo an chặt chẽ như thế này lại có trộm đc. 1 lần Nhược Vi sắp xếp tủ đồ của con trai mình thì mới phát hiện tất cả đồ vật bị mất cắp đều bỏ trong này , từ những bức tranh đến những đồ cổ quý giá, quan trọng hơn là cả cây súng K5000 vừa đc chế tạo của Lăng Khiên cũng bị Mạc Long lấy bỏ vào trong này. Nhược Vi sau 1 hồi kinh ngạc , lập tức gọi điện thoại cho Lăng Khiên. Thế là buổi tối hôm đó, Mạc Long bị anh lôi ra la mắng, giảng giải cho 1 trận. Cậu bé chỉ biết chui rúc vào lòng mẹ mà trốn. Tuy bị la mắng nhưng kết quả là lâu đài vẫn bị mất đồ liên tục và thủ phạm là Trần Mạc Long. Sau khi tốn nước bọt, dùng cả roi đòn mà cũng chẳng thay đổi đc đứa con trai bướng bỉnh của mình. Lăng Khiên và Nhược Vi đành bó tay. Nhưng đâu phải chỉ có vậy, khi Mạc Long lớn hơn, lúc cậu mười tuổi cũng là lúc những báu vật quý giá trên toàn thế giới thường xuyên bị mất cắp ko để lại dấu vết nào. Khiến cho các cảnh sát phải vò đầu bức óc điều tra . Điều kì lạ là 1 tuần sau đó các báu vật đều trở về nguyên trạng mà ko có dấu tích nào. Nhược Vi thấy tình hình ko thể tiếp diễn nên đã la con trai mình "Mạc Long, ăn trộm là xấu! Con ko đc ăn trộm như thế!". Mạc Long vẫn ngây ngô ngồi mút kẹo, ngước mắt lên nhìn mẹ "Thế mẹ có bỏ đua xe moto đc ko?". "Tất nhiên là ko, đó là sở thích của mẹ " cô nhướn mày trả lời. Cậu bé chớp chớp mắt "Thế Mạc Long cũng ko thể bỏ đc, đó là sở thích của con mà". Nhược Vi nhăn mặt " Ko đc! ăn trộm là xấu!". "Nhưng mà đua xe, vượt đèn đỏ cũng là xấu mà mẹ" cậu bé mở to đôi mắt đen láy nhìn mẹ. "......." Nhược Vi chỉ biết câm nín mà khóc trong lòng. Cô ko thể nào lý sự đc vs đứa con trai của mình. Ai biểu Mạc Long sinh ra từ 1 sát thủ và 1 xã hội đen chứ .
.....THE END........