Đọc truyện


Chương 51: CHUYỆN BÉ XÉ RA TO.


Khải Bình nhìn cô, ánh mắt chứa đầy sự khó hiểu.
- Em mong anh ta ở lại đến vậy sao?
Tiểu An giật mình, cúi thấp đầu. Thật vậy sao? Cô chỉ muốn băng lại vết thương thôi mà.
Ánh mắt Khải Bình trùng xuống, giống như có một kim đâm sâu vào lòng hắn, đau đớn.
- Ngay cả lừa dối, em cũng không lừa dối được sao?
- Không phải, tôi..
Khẽ cắn môi, ở tình cảnh này thật khó nói, cô không cách nào mở miệng nổi.
- Là như vậy sao? - Khải Bình cười khổ. Anh vẫn thua tên Daniel đó sao? Hắn làm nhiều như vậy, cô vẫn không cảm thấy gì sao?
- Không! Anh hiểu lầm, tôi chỉ muốn…
- Không cần! Không quan trọng nữa! - Hắn ngắt lời, mệt mỏi nhắm mắt.
Tiểu An cũng không nói gì, lúc trước và bây giờ hoàn toàn khác, cô đứng trước hắn, một cảm xúc sợ hãi, rụt rè lại dâng lên. Cô hiện tại, nhát gan.
- Về nghỉ đi, tuần sau là lễ cưới của Lục Quân và Đường Hi rồi! Tôi cũng đi đây, tuần sau gặp!
Dù tức giận, hắn vẫn không quên dặn cô, nói xong rồi mới quay đầu, bước đi.
Nếu hắn thua, nên thua đẹp chút!
Trong căn phòng rộng lớn, một thân ảnh ngồi thụp xuống, co người lại một góc khẽ nói:
- Ý em, không phải như vậy…
* * *
Tiểu Vy ngồi trong lòng Lãnh Phong nói:
- Phong, anh không nên đánh Daniel mạnh như vậy!
- Anh đâu chỉ có đánh anh ta, còn nhớ là có cả Khải Bình nữa!
Nàng vừa nhìn thấy Khải Bình đi xuống, khuôn mặt hiện lên một vẻ thất vọng rõ ràng, hơn nữa anh ấy cũng đều bị thương ngang nhau với Daniel.
- Nhưng…
- Không cần nhiều lời! Không phải em nói anh can họ hay sao? Anh chính là can họ đấy thôi, không lẽ để họ đánh nhau đến chết?
Lãnh Phong nói lại lời nàng, đưa tay bỏ miếng khoai chiên vào miệng mình.
Tiểu Vy trừng hắn một cái, quay lại tiếp tục theo dõi tạp chí.
- Phong, em được đổi màu tóc sang màu này không?
Nàng giơ tờ báo chí lên, ở đó có chụp ảnh một cô người mẫu xinh đẹp với mái tóc màu nâu đỏ.
- Không! - Hắn không thèm liếc mắt qua tờ báo chí, đưa miếng khoai chiên bỏ vào miệng nàng.
- Nhưng anh còn chưa nhìn! - Nàng tránh đi miếng khoai tây chiên từ tay hắn, cố đưa quyển tạp chí đến gần mặt hắn.
Hắn thở dài, có chút không vui nhìn nữ nhân bộ dạng xấu xí ở trong quyển tạp chí, rất nhanh liền trả lời như cũ:
- Không! Cô ta xấu kinh tởm, em muốn giống cô ta? - Lãnh Phong nhíu mày nhìn nàng.
- Cô ấy xinh mà! - Tiểu Vy hạ tờ báo xuống nhìn lại.
- Sao cũng được, nhưng anh nói là không! Giờ ăn đi! - Hắn đưa miếng khoai chiên đến miệng nhỏ của nàng.
Như cũ, Tiểu Vy tránh đi, không ăn.
- Nếu anh không đồng ý, em sẽ không ăn!
- Vy! Anh chiều em quá, em hư mất rồi! - Chân mày hắn nhíu chặt lại, cao giọng nói.
- Cái gì a! Nói có hay không, em vẫn sẽ đi đổi màu tóc! - Nàng vùng ra khỏi lòng Lãnh Phong, hùng hổ tuyên bố.
Đổi màu tóc? Mái tóc tuyệt đẹp như vậy, giờ nàng muốn đi đổi sang cái màu ghê người kia ư? Hắn tuyệt không cho phép!
- Anh không cho em đổi! – Lãnh Phong như cũ vẫn ngồi ở ghế sô pha, ánh mắt lạnh lùng nhìn nàng.
Tiểu Vy gần đây lớn gan hơn, trời càng nóng, tâm trạng nàng cũng nóng theo, rất dễ tức giận.
- Xin hỏi, anh là gì của em? Không có quyền!
Cả sảnh rơi vào im lặng. Từng ánh mắt chăm chú nhìn biểu hiện của Lãnh Phong.
Cái gì là gì? Không có quyền? Hắn từ lâu luôn sủng yêu nàng, bây giờ nàng còn muốn phản nghịch?
- Anh là chồng em! Sao anh không có quyền? – Hắn tức giận đập bàn đứng dậy.
- Cái gì mà chồng chứ? Anh tưởng anh là ai hả? Tôi căn bản còn chưa có kết hôn gì với anh hết! – Tiểu Vy không chịu thua, trừng mắt nhìn hắn nói.
- Cô nói lại thử xem! - Lãnh Phong bây giờ thực sự tức giận. Khuôn mặt tuấn lãng đanh lại, ánh mắt lạnh lùng hằn lên tia máu, bàn tay siết chặt lại, cả người tỏa ra một cỗ hàn khí.
Nữ nhân đáng giận này, muốn chọc tức hắn sao?
- Hai người này, thường ngày yêu thương nhau như vậy, sao chỉ vì việc này mà làm ầm lên chứ? - Đường Hi cười.
- Tránh ra một bên đi! Cũng chỉ vì cô ta quá ư là trẻ con! – Lãnh Phong tức giận chỉ vào Tiểu Vy.
Nàng từ trước đến nay luôn ghét bị nói là trẻ con, hơn nữa hắn lại chỉ thẳng vào nàng mà nói. Lần này tức giận lên thẳng đại não, Tiểu Vy hét lớn không kém gì hắn:
- Cái gì? Anh nói tôi trẻ con! Anh dám?
Hắn hừ lạnh. Xem ra hôm nay không dạy cho nha đầu đáng giận này một bài học thì hắn không phải là Lạc Lãnh Phong nữa rồi.
- Được! Tôi chẳng cần vòng vo với anh, tôi tự tách mình ra, anh căn bản không thể ngăn tôi!
Tiểu Vy lấy túi xách, đùng đùng đi ra bên ngoài.
- Lãnh Phong, cậu không can sao?
- Kệ cô ấy! Sớm muộn cô ta cũng sẽ quay về! - Hắn nới lỏng cà vạt, ngồi phịch xuống ghế, hai tay xoa xoa mi tâm.
- Anh ta nghĩ mình là ai? Đừng nghĩ tôi ra ngoài là sẽ không thể sống thiếu anh! - Nàng tùy tiện đá một viên sỏi trên đường, miệng lầm bầm nguyền rủa người nào đó.
- Taxi! - Vội vẫy một chiếc xe, nàng ngồi lên, đọc địa chỉ khu nhà hắn.
Hiện tại nàng không hề muốn gặp hắn, nhưng bất quá, rời đi vẫn phải mang theo đồ đạc.
Nhiều lần trước đều là nàng lén rời đi, lần này là quang minh chính đại trước mặt Lãnh Phong, cảm giác hả hê chưa đến đã thấy bực bội trong lòng.
- A Thần!
- Tiểu thư, có chuyện gì sao? - A Thần ngồi ở trước máy tính, đưa tay ấn nhẹ ở bộ đàm nói.
- A Thần, lát ngươi đến đón tôi được không?
- Như vậy…
- Không sao! Lần nay tôi quang minh chính đại rời đi, hắn cũng chẳng để tâm đâu! - Nàng nghịch đuôi tóc nói.
- Vậy được! Tôi sẽ đến đón tiểu thư!
Cúp máy. Tiểu Vy thở dài, dựa vào một bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài.
- Tiểu thư, cô đã về! - Quản gia Bình từ xa nhìn nàng xuống từ xe taxi khẽ nhíu mày. Tiểu thư của bọn họ sao có thể đi taxi?
- Ừm! Quản gia à, bà có bánh chanh không? - Nàng cư nhiên hôm nay rất muốn ăn đồ chua, lát nữa đi, tiện thể mang luôn bánh ăn nhẹ.
- Có! Nhưng.. tiểu thư làm gì? – Quản gia không hiểu lắm về lý do này.
- Không sao! Bà cứ gói tạm cho cháu thành hai túi, lát cháu sẽ xuống lấy!
Tiểu Vy xua tay cười rạng rỡ, một mạch bước lên lầu. Đồ của nàng sau khi trở về đều dọn hết vào phòng Lãnh Phong, hai người coi như ở chung phòng, vì vậy không khỏi khiến cho nàng khó xử. Vừa nãy, hắn và nàng như vậy, bây giờ lại vào phòng hắn…
- Thôi kệ!
A Thần ngồi trong xe Ferrari đỏ, nhìn qua gương chiếu hậu, ở đó có một nữ nhân xinh đẹp đang kéo va li đi, đằng sau là một đoàn người đang huyên náo, ồn ào hết sức.
- Tiểu thư, cho dù hai người có lớn tiếng, tiểu thư xin đừng chọn cách này mà bỏ đi! - Quản gia Bình là người lên tiếng đầu tiên. Nếu như nàng rời đi, cả cái Lạc trạch này sẽ ngày ngày u ám, đáng sợ tột cùng, công lao đó tất nhiên là của chủ nhân họ - Lạc Lãnh Phong.
- Không sao đâu! Anh ta biết tôi rời đi! Anh ta chẳng để tâm đâu! Để tôi đi, được không?
Aiz, mấy người này đâu phải ít việc. Cư nhiên hôm nay lại nhiều lời như vậy chứ?
- Để tôi đi đi!
Khẽ lắc đầu, A Thần thở dài một cái, mở cửa bước ra ngoài xe.
Nữ hầu thấy nam nhân dung mạo anh tuấn bước từ xe Ferrari ra, đi đến bên tiểu thư.
- Mọi người, tôi đón cô ấy! Cảm ơn đã tiễn!
A Thần nở nụ cười ôn hòa, đưa tay lấy va li từ tay của nàng rồi kéo người đi.
- Cảm ơn!
Ngồi trong xe, Tiểu Vy thở dài một tiếng, lập tức lười biếng dựa cả người vào ghế.
- Tiểu thư, hiện tại về căn hộ của cô?
- Ừm!
Nhìn chiếc Ferrari đỏ rời đi, nữ hầu vừa nãy ngỡ ngàng nói:
- Kia, có phải là do thiếu gia chúng ta bên ngoài bao nuôi nữ nhân khác, cùng dung túng cho tiểu thư quá, khiến cô ấy buồn chán nên bỏ đi cùng nam nhân khác không?
- Tầm bậy! Mau đi làm việc, chuyện này để tiểu thư cùng thiếu gia giải quyết.
- Tiểu thư, có chuyện gì xảy ra vậy? - A Thần ngồi ở bên trên hỏi, phải nói rằng lần này nàng không có trầm tư như những lần trước.
- Kệ đi, tôi không muốn nói đến anh ta đâu!
Đúng vậy, nàng một chút cũng không muốn nói tới hắn.

- Lãnh Phong, cậu không đi tìm Tiểu Vy sao? – Lục Quân ngồi xuống bên cạnh hắn nói.
- Không!
Bảo bối bị hắn cưng chiều quá, sau này sẽ thành hư mà tạo phản lại chính hắn, không bằng bây giờ bắt đầu dạy dỗ, chính đáng cho nàng một bài học nhớ đời.
- Nhất quyết sao?
- Không! - Hắn trả lời rõ ràng, không nửa điểm luyến tiếc.
* * *
Xe dừng lại trước khu căn hộ cũ của, Tiểu Vy bước xuống, hít một hơi thật sâu.
Nàng thật lâu chưa có trở về nơi này, cảm giác vẫn quen thuộc như cũ.
- Tiểu thư, ta nên vào! - A Thần nhẹ giọng nhắc nhở, vẫn một mực muốn xách đồ cho nàng.
Nàng ở cùng với hắn khá lâu, tính tình của hắn cũng không hề lạ, vì vậy cứ để hắn cầm đồ cho mình, một thân đi vào nhà mở cửa.
Cửa mở, một lớp bụi dày đặc rơi xuống, nhắm thẳng vào nàng.
- Khụ khụ!- Tiểu Vy một tay phất qua lại, tay kia ôm lấy miệng mình, ho liên tục.
- Tiểu thư, cô ổn không? - A Thần đằng sau nhíu mày hỏi.
Đưa tay phẩy nhẹ, nàng tỏ ý không sao, vẫn tiếp tục đi vào, cố tìm công tắc đèn trong bóng tối.
- Thôi được rồi, A Thần, cậu có thể về rồi, hiện tại tôi sẽ thu dọn chút! Rất xin lỗi, hiện tại không thể mời anh ở lại uống trà. – Tiểu Vy cười dịu dàng nói.
- Không sao, nếu tiểu thư có chuyện gì cần tôi giúp thì liên lạc với tôi!
A Thần không cản trở việc của nàng, chào tạm biệt rồi rời đi.
- Aiz! Sẽ mệt đây! - Nàng tựa lưng vào cửa thở dài.
Sớm là nàng có thể dọn đi nơi khác, nhưng lại không nỡ xa khu căn hộ này, nó có mùi vị rất quen thuộc, khiến nàng không thể bỏ nó.

Lúc này, ở tòa nhà đối diện, một bóng đen từ cửa sổ đang đứng nhìn thân ảnh nhỏ bé đang bận rộn thu xếp lại đồ đạc, khóe mắt bỗng giật giật, miệng khẽ lẩm bẩm:
- Vy…
- Thế nào? - Một người đàn ông trung niên mặc tây trang màu xám ngồi ở ghế, ở bên cạnh là một nữ nhân quyến rũ động lòng người, ả mặc bộ sườn xám cách tân khá ngắn, thỉnh thoảng bàn tay không yên phận, lần mò trong áo của người đàn ông kia.
Từ Trí nhìn ả bằng một ánh nhìn khinh bỉ, nở nụ cười lạnh với người đàn ông kia:
- Không tệ! Giá trao đổi rất được! - Năm trăm vạn đổi lấy một nữ nhân mà hắn muốn, không tệ!(Kelly: Ta trót cho bối cảnh chính ở Đài Bắc, nên đành dùng đơn vị tiền tệ đó vậy, chả còn cách nào khác =o=!)
- Vậy ông muốn lặp lại lịch sử huy hoàng nữa chứ gì? - Hắn tựa vào cửa sổ, nhìn người đàn ông đối diện.
Người đàn ông không chả lời, chỉ kéo nữ nhân bên cạnh ngồi vào lòng mình cười.
- Vậy thì cảnh giác chút! Cô ấy không yếu đuối như anh nghĩ đâu!
Hắn nhớ nàng đã một tay giết chết hàng chục người đàn ông cao lớn chỉ bằng một khẩu súng ngắm, điều này cho thấy, nàng cho dù lần đầu đụng tay vào súng cũng đã vượt xa hắn. Nữ nhân này cùng Lãnh Phong, như là có duyên phận với súng.
- Yên tâm! Tôi đã từng bắt đứa chị của cô ta rồi phải không? Nghe nói đứa chị đó là tay thiện xạ không tồi đâu!
- Ông nói sao cũng được! Chỉ cần mang Tiểu Vy về cho tôi! Lúc đó tiền sẽ tự động xuất hiện, như ông muốn. - Từ Trí cười nhạt, xoay người lại, tiếp tục đưa mắt nhìn vào ống nhòm.
Thân ảnh xinh đẹp ngay tức lại xuất hiện, nàng đang đứng ở ngoài, cẩn thận lau cửa sổ. Cho dù hắn không nhìn thấy khuôn mặt nàng, nhưng nhìn bóng lưng xinh đẹp, cho thấy nàng đang rất vui vẻ.
Tại sao? Năm đó hắn lại ngu ngốc như thế? Sao hắn có thể đồng ý cá cược để lừa dối nàng? Ngu ngốc đùa bỡn nàng, rồi lại hối hận nhìn nàng rời đi. Giờ thì sao, nàng hận hắn, nàng căm phẫn hắn. Trong thời gian hắn ở viện, nàng một chút cũng không đến thăm, hắn mỗi khi tỉnh, trong đầu chỉ có mỗi mình nàng, mà ở trước mặt lại là tên khốn Lãnh Phong.
- Vy, chờ anh. Có được hay không?


Chương 52.1:

Trong lễ cưới, người ta luôn nói rằng cô dân chú rể luôn hạnh phúc nhất. Nhưng ở đây hoàn toàn không phải như vậy, Đường Hi cùng Lục Quân thường xuyên phải chạy tới chạy lui, không thì chỉ biết ngồi một chỗ, lo lắng nhìn về bốn người ở bên kia.
Thật không vui, chính là hiện tại, Tiểu Vy cùng Lãnh Phong gây xích mích, bất đồng nhau, hai người hiện tại mỗi người một bàn, động đất cháy nhà cũng không hề liên quan đến đối phương. Còn Tiểu An và Khải Bình nhìn qua mặt lạnh như chưa từng quen biết, vẫn là mỗi người một bàn. Bốn người bốn nơi, và tất nhiên ở nơi đó chẳng ai dám đi vào, nhưng hễ nam nhân nào đi đến gần hai nữ nhân kia, cũng đều nhận được ánh mắt muốn giết người của hai người đàn ông bên này.
Còn cô dâu chú rể? Ngồi ở giữa bốn bàn, đồng loạt cúi đầu, tỏ vẻ mình là người phạm tội.
“Reng”
Tiểu Vy cầm điện thoại, không vội xem tên, đứng dậy rời khỏi phòng. Không hề biết vẫn có ánh mắt thâm trầm vẫn luôn nhìn nàng.
Lãnh Phong nhìn bóng lưng nàng rời đi, mi tâm có chút cử động, nhíu chặt mày. Có chuyện gì mà cần phải bí mật như vậy?
Tiểu Vy nghe điện thoại, chốc lát lại khẽ nhíu mày. Thật lâu sau, nàng cuối cùng cũng lên tiếng:
- Được! Tôi cùng Tiểu An sẽ đến ngay!
Khải Bình uống cạn ly rượu, ánh mắt nóng rực nhìn về nữ nhân đối diện đang giữ khư khư chiếc điện thoại, thỉnh thoảng khẽ cười mỉm. Có gì đáng cười? Nhất định cô đang nói chuyện với tên Daniel kia. Hắn chán ghét chuyện này!
Tiểu Vy mở cửa bước vào, thỉnh thoảng cười mỉm với mọi người, coi như đáp lại lời hỏi thăm. Nàng đến bên cạnh chị mình, ghé sát tai nói vài điều.
Sắc mặt Tiểu An ban đầu kinh ngạc nhìn về phía nàng, ý hỏi liệu nó có phải thật, sau khi nhìn nàng gật đầu, khóe miệng xinh đẹp liền vẽ ra một nụ cười tươi.
Cô thật lâu chưa có gặp lại A Thần, mà lần này lại có việc cho cô làm nha.
Lãnh Phong sắc mặt đanh lại, lạnh lùng nhìn hai nữ nhân cúi đầu chào cô dâu chú rể, sau đó cùng nhau rời đi, trên khuôn mặt đều nộ ra nụ cười hết sức vui vẻ.
- Này, cậu nghĩ họ đi đâu? – Khải Bình huých tay hắn hỏi.
- Còn tùy! – Hắn vẫn ngồi trên ghế, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía cửa.
- Này! Em có nghĩ A Thần sẽ vượt được chị không? – Tiểu An ngồi ở ghế lái quay ra hỏi nàng.
- 80% mặt toàn diện anh ấy sẽ thắng chị! – Tiểu Vy gật đầu phán.
Chính là bây giờ nàng cùng Tiểu An đi đến chỗ của A Thần, gần đây Tiểu An luôn vắng, mà lúc trước cô lại là mật thám, không tránh khỏi có kẻ thù. Hiện tại chính là vậy, A Thần vừa gọi điện thông báo với nàng có người xâm nhập vào căn hộ của Tiểu An. Dù nàng trước đây từng mạo hiểm ở trong rừng, nhưng lần này là với chị nàng nha! Không thể không đi, không thể không đi! (Kelly: Dạo này ta nhận ra rằng, ta nói chuyện đậm chất phương Đông nha @@ Tất cả chỉ vì người nhà kế bên là người phương Đông =)))
Tiểu bảo bối à, em không thể khen chị mình một câu sao? Tiểu An dở khóc dở cười nhìn em gái mình.
- Mà dạo này em chưa thấy anh Hải Từ trở về! – Tiểu Vy đột nhiên quay ra.
- Sớm biết em sẽ hỏi, khoảng vào tuần sau anh ấy sẽ từ Cali* trở về. – Tiểu An vẫn duy trì tốc độ trên đường cao tốc, bình thản nói.
- Cali? Không phải Lãnh Tư ở đó sao?
*Cali: Một tiểu bang nhỏ, nằm ven biển, phía tây ở Mỹ (hay Hoa Kỳ).
- Lãnh Tư? Có phải anh ta là em trai của Lãnh Phong, lúc trước đến nhà hắn không?
- Phải! Là anh ta!
“Két!”
Một chiếc xe thể thao màu xám tro dừng lại, cửa mở, một nam nhân dung mạo tuấn mỹ bước ra, khẽ rủa một tiếng:
- Đáng chết! Họ đi đâu?
Ngay sau đó, thêm chiếc xe thể thao nữa dừng lại, lại thêm một nam nhân dung mạo càng tuyệt mỹ hơn.
- Sao rồi?
- Ta mất dấu rồi!
Lãnh Phong khuôn mặt đanh lại, vẫn duy trì giọng nói lạnh lùng tàn khốc:
- Hiện tại cứ trở về, tối sẽ biết!
- Tiểu thư! – A Thần bước lên phía trước, mở cửa xe, cúi đầu chào.
- Khỏi đi A Thần, cậu biết tớ như thế nào rồi. Không phải hiện tại vẫn gọi Tiểu Vy như vậy đấy chứ?
Lúc trước cô cùng A Thần một mực luôn đi theo sát Tiểu Vy, hai người mặc dù hơn tuổi nhau nhưng vẫn coi như là bạn bè. Cô rất khó chịu khi A Thần gọi mình như thế.
- Được thôi! – A Thần chán nản nhún vai.
- Nè! Sao anh không gọi em như vậy chứ? – Tiểu Vy bực bội nhìn A Thần, thế nào khi nàng đến Lạc trạch ở cùng Lãnh Phong, hắn lại thay đổi cách xưng hô. Mà giờ thì chỉ cần chị lên tiếng thôi đã thay đổi rồi?
- Thật xin lỗi Tiểu Vy! – Hắn xoa đầu Tiểu Vy cười.
- Bày đặt! – Nàng chu môi.
- Tiểu An, khu của cô bị đột nhập, thế nào lại vui vẻ như kia?
- Không vui mới lạ, khu này chẳng có gì quan trọng mấy. Vui chính là gặp lại cậu! – Tiểu An mở cửa cười.
- Nè, như vậy chị thích A Thần phải không?
Lời nàng vừa dứt, không khí xung quanh ngay lập tức rơi vào trầm lặng.
A Thần rùng mình nhìn Tiểu An: “Này! Cậu đừng có mà thích tôi!”
Tiểu An trừng mắt nhìn A Thần: “Mơ à?! Tôi đời nào đi thích loại như cậu!”
- Khụ khụ! Tôi nói sai sao? – Tiểu Vy ho khan hỏi.
- Thôi! Ta vào đi! Hai người nên thay bộ váy này ra, không tiện lắm! – Hắn phất tay.
* * *
Đường Hi tựa vào vai Lục Quân một hồi, rốt cuộc không nhịn được, ngồi dậy hỏi chồng:
- Này! Anh nghĩ hai người họ đi đâu?
- Em sao có thể hỏi anh a?! Hỏi hai người họ kìa! – Lục Quân cười, hất cằm về phía hai người đàn ông đang dùng bộ mặt dọa người kia.
- Không được, Phong ca sẽ dọa em! Anh hỏi đi! – Đường Hi dịch sang bên cạnh hắn, nhỏ nhẹ nói.
- Lãnh Phong à, đã tìm ra chưa?
- Nếu tìm ra, tớ đã không phải ngồi đây cùng mấy người! – Lãnh Phong trừng mắt nhìn.
- Tùy thôi! Tôi chỉ hỏi cho vợ! – Lục Quân nhún vai.
(Kelly: Anh à, rốt cuộc anh có quan tâm đến bạn không a?! Bạn người ta đang tìm vợ kìa!)
- Hừm! Ai nói hai người các anh cãi nhau với hai cô ấy! Giờ hối hận chưa? – Đường Hi bạo gan nói.
Nhưng không được bao lâu, lại lập tức thu hồi bản lĩnh, sợ hãi nép vào lòng Lục Quân vì ánh mắt sắc bén của hai người đàn ông lườm mình.
- Từ trước đến giờ, tôi chưa hề cảm thấy mình có lỗi. Không phải hối hận! – Lãnh Phong cùng Khải Bình cùng nhau lên tiếng, phủ nhận lời nói vừa rồi của cô dâu Đường Hi.
Đẩy cửa, Hải Từ thân hình cao lớn bước vào, ánh mắt như chim ưng tìm kiếm một người trong đám đông. (Kelly: Vâng, anh của nữ chính, qua nửa truyện mới xuất hiện. Thỉnh tha cho ta, là ta sơ xuất =)))
- Vị tiểu thư này, xin hỏi chút, cô dâu chú rể hiện tại đang ở đâu? – Hắn tùy tiện vỗ vai một nữ nhân, tháo kính đen xuống hỏi.
Du Tâm giật mình, tức giận quay sang nói lớn:
- Là kẻ nào? Dám làm phiền lúc ta đang ăn?
Cô không gọi là thân với cô dâu, cũng không gọi là có huyết thống trong nhà. Bất quá là lúc trước Đường Hi cô dâu có cùng một nữ nhân khác đi du lịch, vì họ không biết đường, cô tốt bụng chỉ cho họ. Ai ngờ sau ba tháng họ vẫn nhớ mặt cô, trực tiếp đi đến hỏi cô đến dự đám cưới. Lý này nghe khá buồn cười, cô chẳng phải là thân quen, chỉ có một lần giúp đỡ, cư nhiên lại bị lôi kéo đến dự đám cưới. Không có biện pháp, đành phải đến dự. Mà hiện tại không có ai quen biết, cô ngồi một mình cũng rất tốt, lại bị làm phiền nữa.
- Tiểu thư, xin bớt giận! Nếu tôi có làm gì ảnh hưởng đến em, thật xin lỗi!
Du Tâm ngẩng đầu, lúc này mới biết nam nhân trước mắt. Hắn có làn da màu mật ong khỏe mạnh, mái tóc đen buông thả tự nhiên, dung mạo anh tuấn, nhìn qua là người rất thu hút. Nhưng bây giờ, anh ta đã làm hỏng tâm tình ăn uống của cô, đáng trách!
- Thôi được, nể anh đẹp! Muốn hỏi gì? – Du Tâm xua tay, nghĩ gì nói đấy, chỉ mong anh ta mau đi nơi khác.
Hải Từ ngạc nhiên nhìn cô gái trước mặt. Đây là lần đầu tiên, hắn gặp nữ nhân nào nói thẳng như vậy. Bất quá, ánh mắt cô lại chỉ lướt qua hắn, hoàn toàn không có ý định nhìn kĩ. Cô thân hình khá nhỏ, miễn cưỡng là 1m60, mặc một bộ sườn xám cách tân đơn giản, ôm trọn đường cong gợi cảm, màu đỏ làm nổi lên làn da trắng mịn, khuôn mặt không quá nổi bật, có thể gọi là thanh tú, đáng yêu. Nhưng có điều làm hắn ngạc nhiên hơn, cô cứ như vậy ở trước mặt hắn ăn bánh, một cách vô tư, không hề e ngại.
- Ừm! Em tên gì vậy?
Du Tâm cứng họng. Lại nữa, hôm nay cô gặp người nào thì người đó đều hỏi câu này, bất quá, nữ nhân cô có thể miễn cưỡng trả lời, nhưng hôm nay, cô toàn gặp nam nhân.
- Anh rốt cuộc muốn hỏi về cô dâu chú rể hay hỏi gì?
- Tôi hỏi em! – Hải Từ nói.
- Tôi họ Du, tên Tâm, người ta gọi tôi là Du Tâm! Giờ anh đi được chưa? – Cô cắn một miếng bánh, trừng mắt nhìn hắn.
- Được! Còn một vấn đề, cô dâu chú rể hiện đang ở đâu? – Du Tâm, Du Tâm, hắn sẽ nhớ kỹ.
Du Tâm lười trả lời, chỉ tay về phía Đường Hi và Lục Quân đang ngồi xa kia.
- Anh đi nhanh đi! Đời này không hề muốn gặp lại! – Du Tâm phất tay, rời đi.
Dù gì tiệc cũng sắp kết thúc, cô rời đi sớm, sẽ chẳng có ai để ý.
Hải Từ đằng sau nhìn bóng lưng xinh đẹp của cô rời đi, khóe miệng vẽ lên một nụ cười.

- Như vậy, không thể được!

Chương 52.2:


Đường Hi từ xa nhìn thấy Hải Từ đi đến, vội ngồi dậy, khuôn mặt được trang điểm tỉ mỉ có phần ngạc nhiên hết sức.
- Anh Hải Từ? Anh về nước khi nào vậy?
- Mới thôi. Không ngờ một cô nhóc còn tắm chung với anh giờ đã lớn như vậy rồi! – Hắn xoa đầu cô cười.
Ở bên cạnh, Lục Quân khuôn mặt đen lại.
- Tắm chung? Hi à, tắm chung đấy.. – Nghe qua đã đủ nhận biết chủ nhân giọng nói đó đã nhẫn nhịn đến mức nào, từng câu chữ như thoát ra từ kẽ răng.
- A, là tuổi thơ của em! Bạch Hải Từ cũng là anh trai em đi, sao không thể tắm chung? – Đường Hi cố biện hộ.
- Đúng! Tôi đến đây có lời chúc phúc hai người, không muốn làm hỏng không khí ngày hôm nay đâu! – Hải Từ xua xua tay, trong đầu tràn ngập hình ảnh nữ nhân nhỏ mặc bộ sườn xám kia.
- Phải rồi! Anh có thấy bạn em ở đây không? – Đường Hi cố nhướn người, ánh mắt ở đằng sau hắn quét nhanh một lượt.
- Bạn em? Phải Du Tâm?
- Đúng! Du Tâm, em nói cô ấy để em đưa về. Nhưng cô ấy lại nói là có bạn trai đưa, thật tiếc! – Đường Hi chu môi, nhất thời không để ý bộ mặt âm lãnh của Hải Từ.
Bạn trai? Bạn trai! Cô dám có bạn trai?! Đời nào hắn sẽ để cho cô toại nguyện?!
Bàn tay vô thức nắm lại, giọng hắn có chút cứng ngắc:
- Phải rồi! Cô ấy.. E hèm.. Bao tuổi vậy?
- Hửm? Du Tâm? Cô ấy có 21 tuổi thôi! – Đường Hi phẩy tay.
21 tuổi?! Hắn 30 tuổi, nàng 21 tuổi. Không sao, cùng lắm chênh lệch nhau 9 năm, đối với hắn không sao, không sao!
Lục Quân ở một bên nhìn thái độ của Hải Từ khẽ than thở. Đều là đàn ông cả, tất nhiên nhận biết rằng hắn để ý vị tiểu thư kia. Mà không phải bình thường, là yêu từ cái nhìn đầu tiên đó nha!
- Phải rồi! Tiểu An đâu? Anh ở nước ngoài có nghe Tiểu An vẫn ổn, giờ mới có thể tìm gặp.
- Đúng rồi! Tiểu An vẫn chưa gặp hai bác! – Đường Hi giật mình nhớ lại.
Lúc Tiểu An quay lại, thời gian đó khá nghiêm trọng, nhất thời quên mất hai bác có biết hay không.
- Đừng lo! Họ đã gặp Tiểu An ở đây, họ có vẻ rất vui vẻ. Hiện tại bà thậm chí còn chưa ngừng khóc. – Hải Từ phẩy phẩy bộ áo ướt đẫm nước mắt của mình, nụ cười có chút cứng ngắc.
- Gặp lại con gái mà mình cứ ngỡ đã chết, ai chẳng như vậy. – Khẽ huých tay hắn, cô cười đắc ý.
- Này, em đắc ý cái gì?
- Nè, em biết anh vẫn tức chuyện về cô Du Tâm đó có bạn trai nha! – Cái này cô cũng không chắc có phải không, nhưng nó là lời từ miệng Du Tâm nói ra nha.
- Được rồi nhóc!
- Hừm! Mà anh chưa có gặp các em rể mình nha! – Đường Hi khoanh hai tay trước ngực cười.
- Lạc Lãnh Phong thì anh biết, nhưng tại sao là “các”?
- Hải Từ à, anh không nghe nhầm đâu!
Lục Quân bỏ đi áo khoác, khoác vai hắn cười, tay chỉ về phía Khải Bình cùng Lãnh Phong.
- Kia, người đàn ông mặc áo xám tro, là Khải Bình – chồng tương lai của Tiểu An. Kia, chắc anh biết mà! Có lẽ sau này Lãnh Phong sẽ cùng tiểu bảo bối của anh bước vào lễ đường! – Lục Quân cười hề hề.
Lãnh Phong ở một bên nhíu mày. Cái gì mà “có lẽ”? Hôm nay dù là ngày thành thân của Lục Quân, nhưng hắn không ngại cho vợ chồng bọn họ xuống mồ chung.
- Sao vậy? Cãi nhau chăng? – Hải Từ xoa xoa mái tóc phong tình, ánh mắt lộ đầy ý cười.
- Hải Từ, anh cũng không cần nói chung với tôi chứ! – Lãnh Phong nhấp một ngụm rượu vang.
- Aiz, Lãnh Phong ơi Lãnh Phong! Tôi cùng anh đi bar không biết bao lần rồi, lẽ nào anh lại không hiểu tôi?
Nụ cười ngay lập tức đông cứng trên khuôn mặt tuấn mỹ của Lãnh Phong. Bạch Hải Từ này, ở đây còn nói?
- Chà! Hai người quen biết nhau à? – Khải Bình cười.
- Aiz, Khải Bình! Cậu ở đây cũng không cần giả vờ nha! – Hải Từ ý cười ngày càng đậm.
Lại thêm, sống lưng Khải Bình lập tức cứng ngắc, ánh mắt hung dữ nhìn chằm chằm vào Hải Từ.
- Xem ra tôi với cậu có khác nhau là mấy đâu? – Lãnh Phong trả lại bằng nụ cười đắc ý.
Hai người này, diễn kịch thật tốt!
Hải Từ ở một bên liền khâm phục. Quả thật hắn cùng hai người đàn ông này, trước đó số lần đi cùng nhau không hề ít.
- Sao đây? Tiểu An cùng tiểu bảo bối của tôi đâu?
- Cái gì mà của anh? – Ngay lập tức, hai thanh âm trầm thấp khác nhau liền rống lên.
Mọi người trong sảnh liền tập trung ánh mắt đổ dồn về bọn họ. Ngay từ đầu, hội tụ giai nhân xuất thế đã ở đây cả, chủ yếu vẫn là bốn người đàn ông với khí thế cao ngạo như vương giả kia, ở giữa lại là cô dâu xinh đẹp.
Gì đây? Lẽ nào lại giữa ban ngày ban mặt đối đầu nhau, đòi cướp cô dâu? Vừa rồi nghe bọn họ rống to, thật đáng sợ nha!
Những người họ hàng xa không hiểu chuyện ngay lập tức dùng ý nghĩ lung tung lấp đầy trí óc mình.
- Này, họ có chung dòng máu với tôi, chung nhà với tôi, còn chung bồn tắm với tôi nữa! – Hải Từ nhấn mạnh.
- Câm miệng đi! – Lãnh Phong hai tay nắm chặt khẽ rít lên.
- Phải rồi! Năm 19 tuổi, tiểu bảo bối còn đòi tôi ngủ chung với đó nha! – Hải Từ lời nói đầy ngụ ý.
Mà hai người đàn ông ngồi trên ghế đều biết “tiểu bảo bối” là ai, tất nhiên là ý chỉ Tiểu Vy nàng. Khải Bình vẫn vô tư huýt sáo, còn Lãnh Phong mặt đầy hắc tuyến nói:
- Cái gì mà ngủ chung?
Hắn biết, Hải Từ này là muốn chọc giận hắn.
Trong đầu vừa nhìn thấy hình ảnh Hải Từ gặp nữ nhân mặc sườn xám. Ánh mắt sắc bén lướt qua cửa sổ, một thân ảnh mặc sườn xám lại tự nhiên mà xuất hiện, ung dung ngồi lên một chiếc xe Bugatti, môi mỏng lạnh bạc vẽ lên một đường cong hoàn mỹ.
- Du Tâm? Phải rồi, đó không phải Du Tâm sao? Bạn trai cô ấy kìa Đường Hi.
- Bạn trai? Mau tránh ra, em muốn xem! – Đường Hi lập tức kinh hô. Muốn mau mau xem nhanh một chút, nếu không người đàn ông này sẽ cắt đứt mất.
Mà Hải Từ đột nhiên ngẩn người. Hắn tất nhiên biết Lãnh Phong là cố ý, nhưng ánh mắt đảo qua thân ảnh xinh đẹp ngồi trên xe kia, còn đang cười nói với một nam nhân ngồi ở ghế lái, hô hấp lập tức cứng ngắc.
- Coi như tha cho cậu! Hiện tại tôi có việc, cần đi! Tạm biệt! – Hắn bỏ lại câu có như không. Xoay người bước đi.
Đáng chết! Cô như thế nào lại có bạn trai? Như thế là thật? Không, hắn tuyệt đối không cho phép! Du Tâm cô, phải là của hắn!
Lãnh Phong cười trào phúng, ánh mắt vẫn dõi nhìn ra bên ngoài. Chẳng bao lâu sau, có một chiếc xe Ferrari dùng tốc độ kinh người lướt qua. Ánh mắt mới thu hồi, nhưng ý cười vẫn còn hiện rõ.
- Này! Cậu không hỏi anh ta về việc hai người kia sao? – Khải Bình nãy giờ im lặng liền lên tiếng.
Lãnh Phong lần nữa đem nụ cười đóng băng. Chết tiệt! Hắn như thế nào lại quên không hỏi Hải Từ. Cậu ta là người duy nhất có thể liên lạc với nàng, hắn như thế nào lại quên?!
“Đoàng!! Đoàng!! Đoàng!!”
Ở trong khuôn viên rộng lớn, thỉnh thoảng xuất hiện ba bóng người đang núp trên tầng thượng, tiếng súng vang lên, cơ hồ không chịu dừng lại.
- Này! Chị có thể ngừng bắn được rồi! – Tiểu Vy khẽ nhăn mày. Nơi này dày đặc mùi thuốc súng, làm nàng khó chịu.
- Không thể! Nó bị kẹt, nếu hiện tại dịch đường di chuyển, rất dễ bị thương chính mình. – Tiểu An nói lớn, muốn áp đi tiếng súng.
- Để em đi! Không cần đâu A Thần! – Nàng câu cuối quay sang nói với A Thần bên cạnh định giúp Tiểu An.
- Em chắc?
- Đưa em đi!
Tiểu Vy cẩn thận cầm khẩu súng lớn, nhớ lại cách mình đã được dạy. Sau vài động tác, rốt cuộc cũng kéo được cò súng ra, đạn trong tay rơi xuống nền, phát ra âm thanh nhỏ.
Tiểu An khẽ nhíu mày ngạc nhiên. Cô tình huống này từ trước tới giờ không hề xảy ra, như thế nào tiểu bảo bối nhu thuận của nàng dùng súng chưa được bao lâu, động tác đã thành thạo như vậy?
- Em.. học cái đó ở đâu vậy? – A Thần mỉm cười.
- Bí mật! – Nàng đưa tay che miệng nhỏ, mỉm cười đáp lại hắn.
Thật ra lúc trước nàng có ở trong phòng, nhân lúc Lãnh Phong đi tắm, nổi hứng lấy khẩu súng từ túi hắn ra. Nghịch một hồi thật lâu, như thế nào lại nỡ bóp cò, làm “vài” đồ vật trong phòng từ trạng thái bình yên sang… đi vĩnh viễn. Cuối cùng lại bị hắn phát hiện ra, ở trên người cô cả ngày đêm trừng phạt. (Lòng dạ ta ngày càng đen tối =)))
Nàng phải năn nỉ, làm nũng biết bao nhiêu, muốn hắn dạy mình vài thứ. Ai ngờ không được dạy, ở trong phòng lại “ôn luyện” cái chuyện khác. Bắt buộc phải thực hiện tâm nguyện của hắn – quyến rũ hắn. Bị hắn ăn xong, ai ngờ không thèm chùi mép, lại đi ăn tiếp. Báo hại nàng người đau ê ẩm, mệt mỏi rã rời. Đến khi được hắn dạy đã là chuyện của một tuần sau.
Nàng nhớ lại khẽ rùng mình. Nếu như muốn hắn giúp mình, nàng tất nhiên sẽ phải chịu thiệt không ít về thân thể nha. Vậy từ lần sau, đi tìm người khác vậy?!
Thế nhưng nàng đâu biết rằng, chính vì ý nghĩ này của mình, sau này Lãnh Phong sẽ còn “phạt” nàng nhiều hơn, thậm chí còn đem nàng giam luôn bên mình, một tấc cũng không rời.
- Bí mật ư? Gì mà thần bí vậy? – Tiểu An xoa đầu nàng cười.
- Hiện tại còn chưa xong! Đi vào thôi! – A Thần đứng dậy, quan sát kĩ một hồi rồi mới gật đầu nói.
- Tiểu Vy, còn đứng đó làm gì? – Tiểu An theo A Thần bước vào, đứng ở cửa chợt gọi nàng.
- A! Được! Được! – Nàng giật mình, vội vã chạy vào.
Bước chân dừng lại ở cửa, Tiểu Vy lo lắng quay đầu lại nhìn một hồi. Nàng vừa nãy, có cảm giác đang có người nhìn mình. Không biết là từ đâu, nhưng nó.. rất đáng sợ!
- Vy, em lại đứng đó? – A Thần khẽ cau mày. Hắn đợi nàng thật lâu, nàng lại chưa có xuống. Liệu có chuyện gì sao?
- Vâng! – Tiểu Vy lại lần nữa giật mình. Không để ý việc hắn gọi mình là “Vy”, vội vàng kéo mũ đen, bước xuống cầu thang bộ.
“Soạt!”
Trong góc tối, một nam nhân bước ra. Khóe miệng cười giảo hoạt, nhưng ánh mắt lại chứa một sự ôn nhu dịu dàng nhìn theo bóng lưng nàng đi xuống.
- Vy Vy, anh thật nhớ em đến phát điên…
* * *
A Thần thân hình cao lớn tùy tiện đi đến một người đàn ông đang nằm trên mặt đất. Gã mặc đồ đen kín mít, máu tươi trào ra, miệng ho sặc sụa không ngừng.
- Xem ra, súng này cũng không tệ! – Hắn đá gã đàn ông nằm dưới đất vài cái, cuối cùng giơ khẩu súng trên tay lên nhận xét.
- Làm ơn.. – Gã đàn ông đau đớn, run rẩy cầu xin hắn.
- Hửm? Mày cũng nói được câu này sao? – A Thần như cũ cười lạnh.
Hắn cúi đầu, đưa tay thô bạo kéo đi khăn trùm đầu của hắn.
Hắn nhìn lướt qua khuôn mặt xa lạ đầy vết tích kia. Trong lòng khẽ thả nhẹ xuống. Không phải nhân vật gì quan trọng, xem ra đây là bọn hoạt động riêng lẻ.
- Tiếc! Tao từ trước tới nay, chưa bao giờ… – Hắn cố kéo dài âm thanh.
- …để người khác sống! – Tiểu An lên đạn, chĩa thẳng vào gã đàn ông dưới đất, lạnh lùng nhả ra bốn chữ.
“Đoàng!”
- Eh? – Tiểu Vy quay lại. Tại sao lúc Tiểu An nổ súng, lại có thêm một tiếng súng nữa?
Một luồng sáng chói ngay vào mắt. Theo bản năng, nàng đưa tay che lại, khẽ nheo mắt nhìn về phía ánh sáng đó.
- Hiện tại thì sao? – Tiểu An tháo bao da, ngẩng mặt nhìn A Thần.
- Tốt rồi! Lát nữa người của ta sẽ đến thu dọn, trước mắt hai người về nghỉ ngơi đi! – Hắn kéo túi da nói.
- Ừm! Em có việc rồi, hai người cứ về trước đi! – Nàng xua tay, cười rạng rỡ.
- Em chắc?
- Tất nhiên! Em sẽ về trước mà! Chị đừng lo!
Tiểu An khẽ cau mày, nhìn nàng một cách nghi ngờ. Tiểu bảo bối này, từ khi cô còn ở bên rất hay nói dối để chạy đi chơi, làm cô lo lắng không ngừng, kết quả y rằng nàng suýt bị xe tải đâm. Hiện tại cũng vậy, nếu như nàng gặp tai nạn, thử hỏi cô sẽ như thế nào?
- Chị! Chị đừng như vậy mà! – Tiểu Vy chống nạnh, có chút khẩn trương nói.
- Thôi được rồi! Nhớ gọi điện cho chị!
- Hì, biết mà! Tạm biệt hai người!
Đợi chiếc xe Ferrari rời đi, khẽ thở dài, nàng thật sự khẩn trương vậy sao?

- Tòa nhà đó… đối diện phải không?


Chương 53.1:


“Két!!!”
Trên đường lớn, mọi người kinh hoàng nhìn xa Ferrari lướt qua với tốc độ đáng sợ, vượt lên trước xe Bugatti phanh gấp lại.
- Du Tâm, em ngồi đây! Tôi sẽ trở lại nhanh thôi! – Phàm Vũ cười, ôn nhu vuốt tóc cô.
Mà Du Tâm cũng chính vì hành động này của hắn mà rợn tóc gáy, khẽ rùng mình. Cô cùng lắm chỉ là một viên thư ký nhỏ, như thế nào tổng tài mới từ nước ngoài trở về. Vừa gặp cô đã muốn cô lên làm thư ký riêng cho hắn.
- Có chuyện gì sao? – Phàm Vũ bước ra ngoài, đóng cửa xe lại, như thế Du Tâm ở bên trong sẽ không nghe được đối thoại của họ.
- Phàm tiên sinh, đã lâu không gặp! – Bạch Hải Từ không ngờ lại gặp lại đối thủ cũ, cười khinh miệt.
Phàm Vũ này thời còn đi học đã luôn cố gắng chiếm mọi thứ của hắn. Từ thành tích học tập, em gái hắn, bất quá nó lại không thành công.
Mà bây giờ lại cả gan đi chiếm nữ nhân của hắn, hắn sẽ không đồng ý!
- Bạch tiên sinh, lâu không gặp! – Phàm Vũ cười, đưa tay tỏ vẻ chào đón.
Bạch Hải Từ khinh miệt, không liếc qua hắn, xoay người đứng trước xe Bugatti.
- Du Tâm! Tôi cho em 3 giây, lập tức ra ngoài! – Hắn dùng ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía cô.
- Ách! Hắn muốn nói gì sao? – Du Tâm căn bản ngồi trong xe không hiểu chuyện, lại càng không nghe thấy, bên ngoài cùng lắm chỉ thấy hành động của bọn họ.
Bọn họ mới vừa bắt tay a! Quen nhau sao?
Hơn nữa, hắn cũng không cần phải dừng xe trước xe của Phàm tổng chỉ để bắt tay thôi nha!
Cô gặp hắn mới một lần, căn bản hắn sẽ không tìm cô. Cô càng không thể tự nhận được.
Hải Từ thật sự tức giận. Cô tại sao không ra? Còn nhìn Phàm Vũ?!
- Được! Em không ra! Tôi sẽ làm!
- Này! Bạch tiên sinh, anh không nên như vậy! Tâm nhi là người của tôi! – Phàm Vũ bắt được tay hắn, cười rạng rỡ.
Bất quá, nhìn nụ cười này, hắn càng tức mắt.
“Rầm!”
Phàm Vũ bất ngờ bị hắn cho một quyền, không kịp tránh, ngã nhào xuống đất, khóe miệng ứa máu.
Người hai bên đường xúm lại, tò mò nhìn hai nam nhân điển trai đang tranh đấu. (Kelly: Chuyện thường, ta là thục nữ, có trai đẹp đương nhiên phải ngắm, vì vậy truyện của ta nhân vật nam nào cũng phải đẹp =)))
- Chuyện gì?! Phàm.. – Du Tâm vội vàng mở cửa xe, nhìn Phàm tổng ngồi dưới đất, liền đi đến gọi.
Hải Từ thấy được hành động của cô, hung hăng đưa tay kéo cô lại, không để cô nói tiếp liền mở giọng lạnh lùng:
- Phàm tiên sinh, anh không có quền gọi cô ấy là Tâm nhi, càng không thể nói cô ấy là người của anh!
Du Tâm tuy không biết sự việc ra sao, nhưng nghe lời hắn nói, hiểu được vài phần.
Cô cái gì là người phụ nữ của hắn?!
- Phàm tổng?!
- Tâm nhi! Mau lại đây! – Phàm Vũ đứng lên, đưa tay về phía nàng.
- Du Tâm! Em thử xem! – Hải Từ hung hăng nhìn cô, bàn tay nắm cổ tay cô tăng thêm vài phần lực đạo.
- Đau… Tôi là mới gặp anh một lần.. Hơn nữa.. Anh ấy là tổng giám đốc của tôi… – Du Tâm khẽ nhíu mày, khổ sở nói.
- Tâm nhi, lại đây! – Phàm Vũ nhắc.
- Được! Tôi cho em quyền lựa chọn. Một là tôi, hai là hắn. Nếu em bỏ đi, em là của tôi! Em ở lại, là của hắn! – Hải Từ thả tay cô ra, cười trào phúng. Hắn biết, ở trường hợp này, nữ nhân nào cũng sẽ không chịu đựng được mà bỏ chạy.
Du Tâm không có lực chống đỡ, ngã xuống.
Như vậy là sao? Một bên là người mới gặp một lần. Một bên lại là tổng giám đốc của mình.
Thế nhưng hai người họ tại sao lại bắt cô lựa chọn?!
- Tâm nhi..
- Du Tâm, em còn 5 giây! – Hải Từ cao ngạo đứng ở đó, ánh mắt nhìn cô đầy lửa nóng.
Tay nắm chặt váy, cô cắn răng. Rốt cuộc không nhịn được nữa.
- Du Tâm, trả lời tôi!
- Tâm nhi..
- Mẹ nó! Các người im miệng hết đi! Tôi không phải đồ chơi cho các người mà tùy tiện sai khiến! Ai tôi cũng không chọn! – Du Tâm vứt bỏ hết hình tượng thục nữ, đứng lên phủi lớp bụi ở váy, hung hăng trừng mắt với hai người đàn ông.
- Mẹ nó! Các người rốt cuộc nghĩ mình là ai? Đều không phải cái gì thân thích của tôi cả!
- Tâm nhi?!
- Im! Đừng có gọi tôi Tâm nhi! – Cô chỉ tay về Phàm Vũ.
Hải Từ đứng một bên cười. Cuối cùng, cuối cùng nàng cũng mở miệng ra chửi người được rồi.
Du Tâm ở giữa hung tợn nhìn hắn. Cười cái gì? Cũng không phải là tận thế, hắn cười cái gì?!
- Anh cười cái gì? Thật điên quá đi! – Cô xoay người, hoàn toàn quên mất lời hắn, tiêu sái bỏ đi.
Đám người đứng bên đường nhìn thấy nữ nhân xinh đẹp đi đến, bất quá lại mang bộ mặt tức giận, không phản ứng, vẫn đứng đó nhìn cô.
Quái, sao đám người này đứng đó nhìn cái gì?
- Mau tránh ra! Hôm nay rảnh quá à?! – Du Tâm hét lớn, mặc kệ đám đông, chen vào xô dịch không thôi.
Mà đám người cũng vì lời cô nói mà thẹn thùng, đành phải rời đi.
- Phàm tiên sinh, sau này anh nên biết ý! Tránh đụng tới nữ nhân của tôi!
- Nữ nhân của anh? Chẳng phải đây là lần đầu tiên anh gặp sao? – Phàm Vũ cười mỉa.
- Vậy thì tối nay, cô ấy bắt đầu sẽ là người phụ nữ của tôi! – Hải Từ lạnh lùng nhìn hắn, ung dung ngồi lại vào xe Ferrari.
- Bạch Hải Từ! Anh định làm gì? Tôi tuyệt không cho phép anh làm vậy! – Phàm Vũ đứng tại chỗ nói lớn, nhìn bóng xe màu đen đã rời đi.
“Rầm!”
Bạch Hải Từ định làm gì với Du Tâm?
Cho dù là gì, hắn tuyệt không đồng ý!
- Đáng chết! Bọn các người đáng chết! – Du Tâm tùy tiện đá một viên sỏi trên đường.
“Két!”
Bỗng nhiên một chiếc xe Ferrari dừng lại trước mặt cô, làm cô nhất thời bị hoảng sợ, lui lại phía sau vài bước.
Hải Từ trong xe bước ra, đưa tay ôm cô vào lòng.
- Này! Làm gì?! Ưm..
Không đợi nàng nói hết câu, hắn cúi người, hung hăng chèn ép môi mềm mại của cô.
Du Tâm kinh hãi, vội vùng vẫy, hi vọng có thể thoát khỏi chèn ép này.
Môi lưỡi dây dưa, hắn hung hăng từng chút một, kéo đi hô hấp của cô.
- Ô.. ô..! Ừm..
Không được! Nàng không thở được! Hắn muốn giết chết nàng sao?
Trước mắt một mảnh tối sầm. Du Tâm không chịu được. Nhất thời mất đi hô hấp, bất tỉnh trong lòng hắn.
Mà Bạch Hải Từ cũng không vội. Tiếp tục cùng cô dây dưa không dứt, trả lại hô hấp cho cô.
Rất lâu sau mới dừng lại, nhìn thiên hạ trong lòng bất tỉnh, khóe miệng dâng lên nụ cười mãn nguyện. Bế vào trong xe, cẩn thận đặt cô ngồi xuống, cài dây an toàn. Rồi mới vòng qua ghế lái, vào xe, nhấn ga rời đi.
* * *
“Cạch!”
Cửa mở, một lớp bụi dày đặc rơi xuống, phủ lên hai bên bả vai Tiểu Vy.
- Khụ! Khụ!
Nàng đưa tay che miệng, cố gắng ho nhẹ. Dù gì nàng đột nhập vào nhà người ta, không nên để bị phát hiện.
Lúc nàng vào đây, nơi này âm u đáng sợ, cả tòa nhà cổ không lấy một bóng người. Tâm nàng cũng theo đó hoảng sợ, nhưng trời sinh tính hiếu kỳ cho nàng, nàng tất nhiên không thể không vào.
Ánh mắt xinh đẹp đảo qua một vòng căn phòng. Căn phòng nhỏ không có gì đặc sắc, chỉ có vài chiếc ghế và bàn, vài chiếc máy ánh. Hoàn toàn không có giường, cửa sổ sát đất được kéo rèm lại cẩn thận.
Có một bức tường lớn, ở đó cơ man nào là ảnh, nhưng điều làm nàng sợ, chính là người trong ảnh, chính là nàng.
Hầu hết, ánh nào cũng có nàng, những người bên cạnh nàng đều bị che giấu. Thậm chí có ảnh lúc nàng ngủ trong phòng, có ảnh nàng ngồi ở nhà hàng cùng Lãnh Phong, ảnh nàng ngồi ở quán cà phê, ở lễ đường hôm nay nữa.
Ảnh chụp ở lễ đường, chứng tỏ chụp cách đây không lâu. Như vậy, người chụp, hẳn là chưa đi?!
- Rốt cuộc là ai? – Nàng kinh hãi lùi về phía sau.
“Cạch!”
* * *
- Cái gì?! – Lạc Lãnh Phong đứng bật dậy, nhíu mày nhìn Tiểu An.
- Này, Tiểu Vy không còn nhỏ. Nàng cũng biết thế nào là nguy hiểm, thế nào là an toàn. Cậu yên tâm đi, nàng sẽ về thôi! – Tiểu An nhún vai.
- Được! Thế nhưng, các người vừa đi với ai? – Hắn xoa xoa mi tâm đau nhức, dự cảm không tốt.
- Với Thần! – Tiểu An trả lời rất nhanh.
- A Thần? – Đường Hi khó hiểu hỏi lại.
- Đúng vậy! Anh ấy nói nơi tớ ở có người đi vào, nên mới đi gặp anh ấy! – Tiểu An uống cạn một ly Whisky khuôn mặt đỏ bừng.
- A Thần đó.. ở nhà em? – Khải Bình lần đầu tiên mở miệng với cô lại.
Cô gật đầu, lại uống tiếp một ngụm rượu.
- Em rốt cuộc nghĩ cái gì để hắn ở nhà mình?
- Anh ấy giúp tôi nha! Hơn nữa, người anh ấy thích là tiểu bảo bối! – Cô bị tác dụng của rượu, không ngại mở miệng.
Đường Hi nghe vậy, ngay lập tức bịt miệng cô lại, ánh mắt dò xét nhìn về phía Lãnh Phong.
Nhưng mà cô chưa thấy người, đã thấy Tiểu An trong tay bị kéo ra, cánh tay Tiểu An bị Lãnh Phong hắn nắm chặt.
Sắc mặt Lãnh Phong đanh lại, thần sắc lạnh lùng nhìn cô. Từng lời rít qua kẽ răng.
- Nói cái gì?
- Tôi nói không sai! Là A Thần thích Tiểu Vy, ai cũng nhìn được điều đó! – Tiểu An nửa tỉnh nửa mê không rõ, mồm miệng cũng bạo dạn hơn.
- Á! Đau… – Cô cảm nhận được như hắn muốn chặt đứt cổ tay mình, khẽ kêu lên.
- Nói lại! Nhanh! – Hắn cường thế ra lệnh, bàn tay càng tăng thêm lực đạo, không hề bận tâm cổ tay cô vì bị nắm mà đỏ ửng một mảng, dần tím lên.
- Ách! Sai! Tôi có lẽ nhầm! Tôi cũng không rõ A Thần lắm! – Tiểu An dù say rượu, nhưng vẫn cảm nhận được sự đáng sợ kinh người từ hắn, lập tức sửa lại.
Lãnh Phong hừ lạnh, buông cánh tay cô ra, ngồi lại xuống ghế. Đem ly rượu uống sạch.
Lát nữa, nàng về. Hắn sẽ trực tiếp dạy bảo nàng sau.
Tiểu An thấy hắn buông tay, sợ hãi nắm lấy cổ tay đau rát, xoay người chạy về phía Khải Bình, núp sau lưng hắn.
- Lãnh Phong, cậu hơi quá! – Khải Bình liếc xéo Lãnh Phong một cái.
Hắn cười lạnh, đem sự chú ý tập trung về phía cổng.
Khải Bình cảm nhận được nữ nhân sau lưng run rẩy không ngừng liền lắc đầu, khẽ thở dài một tiếng. Cô là như vậy, dù biết tửu lượng mình không cao nhưng luôn thích uống rượu, mỗi lần say là tính tình lại như con bé 17 tuổi, hễ Lãnh Phong cao giọng chút là lập tức hoảng sợ, chạy về chỗ hắn.
- Đau lắm không? – Hắn cúi người, nhìn cô nước mắt lưng tròng, khẽ hỏi.
Tiểu An không nói gì, chỉ gật đầu.
- Không sao! Sẽ không đau nữa! – Hắn ôn nhu vuốt ve cổ tay của cô, lời nói như mật ngọt rót vào tai.
Hắn thực ra đã sớm nguôi giận về cô với Daniel, chỉ là chưa nói. Ngày hôm nay đến, chưa nói thì cô đã rời đi. Bây giờ trở lại thì lại say, làm hắn không thể nói.
Thôi vậy, để ngày sau đi!
- Thật đau… – Tiểu An vì say, nước mắt lưng tròng khẽ kêu.
- Không sao! Không sao! Không đau! – Khải Bình vội ôm người cô, tiến đến bàn riêng ngồi xuống, lấy một túi đá chườm tạm vào cổ tay đỏ ửng.
Đường Hi một bên chứng kiến, trong lòng dâng lên xúc cảm ghen tỵ. Đứng bên Lục Quân nói:
- Sao anh một phần cũng không giống hai người họ? – Khải Bình vốn rất sủng Tiểu An, mà Lãnh Phong còn sủng Tiểu Vy lên tận trời. Còn riêng chồng cô, nửa điểm, không có.
- Bà xã, em ghen? – Lục Quân phong tình cười.
- Có ông xã điển trai như anh, mỗi tháng luôn đưa em hàng trăm vạn, chỉ để em mua quần áo, đi ngao du, còn anh ở trong văn phòng cong lưng lên làm. Em không cảm thấy tuyệt sao? – Lục Quân mặt cười như quỷ.
- Ách! Cái đó… Nhưng anh một chút cũng không thương em! – Cô đánh vào cánh tay hắn.
- Không thương em? Em nói, điểm nào anh không thương em?
- Anh không như bọn họ a! – Đường Hi chỉ về phía Khải Bình.
- Bà xã, hiện tại đám cưới còn chưa xong. Em còn muốn gì nữa? – Lục Quân khổ sở trong lòng, bên ngoài cười ác ma.
- Ách… Thật có lỗi! – Đường Hi lúng túng nhìn hắn.
- Không sao! Không sao! Chỉ cần đêm nay em ngoan ngoãn ở phòng là được rồi! – Hắn cười.

Đường Hi cô dâu rùng mình. Hận không thể rút lại lời nói. Nhìn Lục Quân chú rể vui vẻ phấn chấn cười.


Chương 53.2:


“Cộc! Cộc! Cộc!”

Trên sàn lát đá cẩm thạch, tiếng giày cao gót vang lên không ngừng, nghe qua rất không có trật tự, chắc chắn chủ nhân chúng đang rất vội vã.

Tiểu Vy chạy vội về lễ đường, bộ váy vì mặc vội mà xộc xệch đôi chỗ, khuôn mặt đỏ ửng vì chạy đoạn đường khá dài. Nhìn qua, mọi người sẽ nghĩ đến cô làm chuyện mờ ám.

Nàng hiện tại rất sợ hãi. Nhìn thấy cánh cửa ở trước mắt, sắc mặt sợ hãi liền giảm đi đôi chút, nhưng không phải là mất hẳn.

“Rầm!”

Hai đạo âm thanh đóng mở cửa đều rất nhanh. Thu hút sự chú ý của Lãnh Phong. Hắn cau mày nhìn lên, thoáng chốc, ánh mắt sắc bén có phần hốt hoảng.

Vy của hắn, tại sao lại ra nông nỗi vậy?

Sắc mặt phiếm hồng lạ thường, quần áo xộc xệch khó coi, khuôn mặt chứa đầy sợ hãi.

- Phong! Thực sợ.. – Tiểu Vy ngã nhào vào lồng ngực hắn, nức nở.

- Vy! Tại sao lại như thế này? Con bà nó, là ai hại em? – Hắn không kiềm chế được tức giận, rủa một tiếng.
(Kelly: Ta định sử dụng “TMD”, nhưng thay vào sẽ khá giống của TQ, nên là… thôi =)))

Tiểu Vy vốn đang sợ hãi, nhìn thấy hắn tức giận liền kinh hãi hơn, tiếng khóc càng lớn.

Lãnh Phong nhất thời giảm đi tức giận, vội ôm nàng vào lòng dỗ dành:

- Vy, đừng khóc! Anh không cố ý..

Muốn biết rõ mọi chuyện, tốt nhất hãy để nàng ngừng khóc thì tốt hơn.

- Hức.. – Nàng ở trong lòng hắn cảm giác ấm áp, sợ hãi dần nguôi đi, nhưng hiện tại vẫn nức nở không dứt.

Đường Hi ở giữa đôi bên đầu đầy hắc tuyến, tức giận ngút trời.

Cái ngày hôm nay là ngày gì? Là ngày cô chính thức cưới Lục Quân. Cái gì mà cả hai chị em nhà này đều khóc? Rồi cả hai người đàn ông ôn nhu dỗ dành.

Quả thực đã biết cô luôn muốn được như vậy, vẫn là ở trước mặt cô phơi bày, muốn làm cô chết vì ghen tỵ đây mà!

- Đủ!! – Lục Quân một bên thấy bà xã tức giận, đứng dậy nói lớn.

- Khải Bình, cậu chăm sóc Tiểu An cho tốt! Đừng để cô ấy nháo nữa! – Hắn quay sang chỗ Khải Bình ra lệnh.

“Cậu muốn làm ba tôi sao? Tôi còn thừa chỗ chôn cho cậu, không ngại viết lên bia thành “dượng” đâu!” – Khải Bình dùng ánh mắt lạnh lùng nói với hắn.
(Kelly: Ai không biết thì ta sẽ nói hộ, ý Bình ca là nếu Quân ca còn chỉnh anh thì anh không ngại thẳng tay ném xuống mồ rồi vác xẻng lấp đất =)))

- Được! Lãnh Phong, cậu làm Tiểu Vy ngừng khóc đi! – Hắn rùng mình, quay sang Lãnh Phong.

- Muốn bị đày ra đảo à? – Lãnh Phong sắc mặt lạnh lẽo phun ra một câu hỏi như không hỏi.

Lục Quân lại thêm một trận rùng mình. Thôi rồi, tên Lãnh Phong này ra tay, chắc chắn hắn cả đời sẽ không bao giờ rời được cái hòn đảo to lớn như thế, thậm chí bước một bước về Đài Loan này sẽ bị bắn chết cho xem.

Lục Quân nhìn bên bà xã sắc mặt vẫn đen lại. Không thể nào, cô lẽ nào lại giận thật sao?

- Bà xã à, đừng giận! Ngày hôm nay là ngày trọng đại của chúng ta, em lẽ nào không vui?! – Hắn cười.

- Hừm, không vui! Không vui để tiểu bảo trong này sau này sinh ra cũng không vui! – Đường Hi chỉ vào bụng, quắc mắt nhìn hắn.

- Dám?! Đường Hi, em thế nhưng lại bị anh làm hư rồi! – Hắn thấy cô nói hai từ “tiểu bảo” lập tức khói giận cao ngút, đứng dậy bế cô lên.

Đường Hi bị hắn bế bổng lên liền đỏ mặt. Tên điên này, còn mọi ngươi ở đây, hắn chẳng lẽ cứ thế rời đi?!

Mặc kệ người trong lòng la toáng lên, vùng vẫy không ngừng. Lục Quân vẫn là Lục Quân, hùng hổ nói:

- Thả em xuống? Anh ngu sao?! Tiệc dừng! – Hắn nói lớn, dùng chân một cước đá văng cánh cửa phòng đi vào.

Lãnh Phong bỏ qua hai người cô dâu chú rể, lập tức cúi xuống nhìn nữ nhân trong lòng mình. Nàng như thế nào lại ra cái bộ dáng này?

- Vy, kể cho anh nghe, được không?

Tiểu Vy bị sợ hãi chiếm cứ, đưa tất cả sự tình lúc đó kể ra.

Hắn nhíu chặt mày, đối diện nàng hỏi:

- Rồi sao?

Nàng cư nhiên dám một mình nói dối, đi vào nơi đó một mình mạo hiểm?! Hắn thật tức điên.

- A… Sau đó, cửa mở.. Em chưa kịp nhìn là ai, nên phải phá cửa sổ…. nhảy xuống.. – Nàng ấp úng kể lại, tất nhiên chỉ có thể khái quát như vậy cho hắn nghe.

Trên đầu Lãnh Phong số hắc tuyến nhiều hơn.

Phá cửa sổ?! Nhảy xuống?!

Nàng cho rằng mình đang đóng phim hành động sao?!

“Cốp!”

Sắc mặt hắn đen lại, mắt nhìn nữ nhân trong lòng đang ôm đầu, nước mắt lưng tròng đầy thương tâm.

- Tại sao lại đánh em?

- Đứa ngu ngốc! Thứ nhất, em tại sao lại đi một mình vào nơi đó?! Thứ hai, em nghĩ gì khi nhảy từ tầng hai xuống?! Đứa ngốc này! – Hắn ở vế cuối nâng cao giọng phán tội nàng.

- Nhưng là có kẻ theo dõi em a! Anh tại sao lại đi quản chuyện này chứ?! – Tiểu Vy vẫn xoa đầu mình. Tay hắn thật khỏe nha…

- Quản gì? Chuyện em suýt bị thương với chuyện em bị theo dõi thì chuyện nào hơn? – Hắn mặt ngày càng đen.

- Nhưng là em chưa có bị thương, mới vừa là bị thương rồi. – Nàng ủy khuất xoa đầu.

“Cốp!”

Lại thêm một cái cốc đầu thật mạnh.

- Ách! Anh rốt cuộc có thương em hay không?

- Thương! Thương chết đi! Thương vậy mới đánh em! – Hắn tức giận nhìn bộ mặt ủy khuất của nàng rống to.

- Tại sao đánh em a?

- Bởi vì anh thương em! – Hắn trừng mắt.

- Có ai lại đi nói như vậy chứ?! – Tiểu Vy không phục bĩu môi.

- Có anh! – Hắn lại trừng mắt.

- …

Trận thứ n+1 , Lạc Lãnh Phong toàn thắng!!!

* * *

- Này! Này, rốt cuộc muốn cái gì?! – Du Tâm tức giận nhìn người đàn ông đi đằng trước.

- Tôi hiện tại đã 30 tuổi, em cái gì mà xưng hô “này”? – Hải Từ dừng cước bộ, xoay người đối mặt với cô.

Du Tâm cứng họng.

Ôi trời ơi, đại soái ca này đã 30 tuổi! 30 tuổi nha!

Cô như thế nào lại bị mất nụ hôn đầu bởi một ông già??!!
(Kelly: *chỉ chỉ* Ông già! Ông già! =)))

- Khụ khụ! Chú.. Chú đưa cháu.. đi đâu? – Du Tâm cố nén kinh hãi, ấp úng hỏi hắn.

- Em gọi tôi là gì? – Hắn siết chặt tay nàng, âm lượng trầm xuống.

- Chú! – Du Tâm không vì ảnh hưởng của hắn mà sợ hãi, kiên định nhìn hắn nói.

- Sao lại gọi tôi là chú?

- Tại vì chú hơn tôi 9 tuổi. – Du Tâm chỉ hắn nói.

Hải Từ sắc mặt đanh lại, một tay kéo nàng bế xốc lên.

Nữ nhân đáng hận! Xem ra hắn không trị cô thì không phải là hắn nữa.

“Rầm!”

Hắn mở cửa, đẩy nàng vào trong, rất nhanh liền thô bạo đóng cửa lại.

Du Tâm bị đẩy vào, ngẩng đầu lên. Bụng sẽ nghĩ nói cho hắn một trận, ai ngờ lại bị khung cảnh trong nhà hắn làm miệng cô nhất thời im bặt.

Hắn thật là bị hiện đại hóa rồi nha! Nơi này, chỉ có hai màu chủ đạo là trắng và đen, đúng kiểu cách nhà của nam nhân.

Cô nhớ có lần xem một tờ báo chí có nói qua về nhà Lạc Lãnh Phong, cô quả thực rất hâm mộ, nhà hắn quả như cái cung điện. Sàn nhà hắn không phải lát đá cẩm thạch bình thường, mà ở dưới nhà bể cá thủy tinh khá đẹp.

- Cái kia, là hồ bơi sao? – Cô hỏi.

Hải Từ nhìn lên trần nhà theo hướng nàng chỉ, gật đầu.

- Ách! Nhà anh thật đẹp nha! – Du Tâm vỗ tay khen ngợi.

Màu trắng và đen, đúng hai màu cô thích… trong tất cả các màu còn lại. Bất quá, cô thích mà!

- Tuy không bằng nhà của Lạc Lãnh Phong. Nhưng em thích là được rồi! – Hải Từ cười, rót một cốc nước trái cây đưa cho nàng.

- Lạc Lãnh Phong? – Cô khó hiểu nhìn hắn.

- Em không biết Lạc Lãnh Phong?

- Có! Anh ấy rất đẹp trai, nhưng đáng tiếc lại có vị hôn thê rồi. Hơn nữa cô ấy rất xinh đẹp, hai người đó nhìn rất đẹp đôi! – Du Tâm nhún vai.

- Em là giả ngu hay không biết thật chuyện tôi là anh ruột của tiểu bảo bối?! – Hải Từ mặt đầy hắc tuyến nhìn cô.

Hắn đặt ly rượu xuống, đi đến gần chỗ cô.

- Sao? Không còn gọi tôi là chú nữa?

Du Tâm giật mình lùi về phía sau, hắn càng bước cô càng lùi. Kiên cường nói:

- Nếu muốn, tôi sẽ gọi..


- Ah? Không cần, thứ tôi cần, lại là thứ khác? – Hắn cười ác ma.



.:Trang Chủ:.
Copyright © 2020 - Đọc Truyện - All rights reserved.

Polly po-cket