Tại lúc này, trong khuôn viên được đặt cách ở New York...
Tiểu Vy đứng đó, nhìn tấm bảng có hình vòng tròn đồng tâm kia. Người mặc áo đen đi đến bên nàng, kéo tấm vải trắng ra. Trên khay có rất nhiều súng. Hắn nói:
- Bạch tiểu thư! Xin cô hãy chọn súng!
Đằng sau, Đường Hi bất an hỏi Khải Bình:
- Nè! Dù là bắn thử nhưng ở cổ tay sẽ phải dùng lực. Cô ấy không sao chứ?
- Không sao đâu! Hơn nữa con dao nó chỉ đi qua thôi! - Khải Bình khoanh tay nhìn nàng.
Tiểu Vy nhìn một lượt trên khay. Ngẩng đầu lên nói với tên áo đen:
- Tôi lấy khẩu của anh!
Lúc này, mấy đàn em của Lãnh Phong đằng sau nhìn nàng với ánh mắt đầy khinh thường, coi rẻ. Họ thì thầm:
- Cô ta mà đòi làm người đứng thứ 2 trong tổ chức của chúng ta?
- Nhìn cô ả đó kìa! Quá ẻo lả! Tôi thích Sophie hơn!
- Đúng vậy!
Đám người khinh rẻ nhìn nàng. Sẽ đoán chắc nàng vừa cầm súng lên sẽ khóc lóc ngay thôi. Ngay từ đầu gặp họ đã ác cảm về nàng rồi.
Tên áo đen giật mình, cười như không với nàng:
- Bạch tiểu thư! Xin cô hãy chọn súng!
- Tôi đã chọn! Và tôi lấy khẩu súng của anh!
- Gì?
- Khẩu DE! Tôi chọn nó! - Nàng nhìn hắn.
Lãnh Phong ngồi đằng sau bỗng nhíu mày, nói với tên áo đen:
- Cô ấy muốn! Cứ đưa cho cô ấy!
Tên áo đen sững sờ. Rút khẩu súng ra đưa cho nàng. Hắn không biết nàng có thể đoán được hắn mang súng gì.
Nàng đeo găng tay, cầm súng. Từ động tác đeo găng đến cầm súng đều chuyên nghiệp. Đám đàn em của Lãnh Phong đứng sau phải trợn mắt há mồm nhìn nàng.
- Đoàng!! Đoàng!! Đoàng!! - Ba phát súng vang lên. Tiểu Hắc cùng Tiểu Bạch vẫn nằm im không động. Chúng đã quá quen với tổ chức của Lãnh Phong, bây giờ nghe tiếng súng cũng không hề kinh hãi. Phải nói rằng, Tiểu Hắc và Tiểu Bạch đều có tố chất của chó nghiệp vụ chuyên nghiệp khi được Lãnh Phong huấn luyện rồi.
Lục Quân trừng mắt nhìn nàng bóp cò, không hề bị giật. Hắn đi đến tấm bảng, ba phát đạn xuyên qua vòng tâm màu đỏ kia. Hắn đổ mồ hôi quay ra với Lãnh Phong nói:
- 3/5 phát. Chuẩn xác!
Lãnh Phong nghe vậy, khuôn mặt có giãn ra đôi chút. Còn đám người đằng sau lại một phen to nhỏ:
- Tôi nghĩ lại rồi! Cô ấy hẳn đã từng cầm súng!
- Đúng vậy! Phong thái rất bình tĩnh! Cô ấy còn giỏi hơn Sophie nữa!
- Tôi là thích cô ấy!
Nghe đám đàn em thay đổi 180 độ kia. Nàng thở dài, họ còn hơn cả đàn bà về buôn nữa. Ném súng lại cho tên áo đen, nàng cởi bao tay ra. Tiểu An đi đến bên nàng cười:
- Em thật giỏi đấy!
- Ừ! Cảm ơn chị..
Lục Quân đứng cùng Lãnh Phong. Anh nói với hắn:
- Aiz! Tiểu Vy đang điều tra về Liễu An.
- Vậy sao? Tớ nhớ không nhầm đã đuổi việc cô ta.
- Ừm! Nhưng cô ấy vẫn giữ mảnh cốc có chữ Phong An đấy!
- Vậy à.. - Hắn khẽ nhướn mày, nhìn nàng đang cho tay vào túi áo lấy ra một mảnh sứ và nhiều thứ đồ khác, lục tìm tờ giấy đưa cho Tiểu An.
------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Nàng ngồi trên bàn ăn, ánh mắt vẫn đăm đăm vào chiếc laptop. Khải Bình từ trong bếp đi ra, bê một khay bánh đặt trước mặt nàng nói:
- Tiểu Vy! Tiểu An có nhắc em mang mấy đĩa bánh này lên cho đám Lục Quân và Lãnh Phong. Tiện thể gọi họ xuống dùng cơm luôn!
- Vâng! - Nàng đứng dậy, bưng khay bánh bước lên lầu. Từ lúc nào căn hộ của nàng đã là nơi cho bọn họ ở chứ?
Đưa đĩa bánh cho Đường Hi và Lục Quân. Nàng đi đến cửa phòng Lãnh Phong, nàng khẽ gọi tên hắn:
- Lãnh Phong! Là em đây!
- Vào đi!
Mở cửa bước vào, hắn đang ngồi trên bàn làm việc. Nàng không định cản trở hắn, vội đặt đĩa bánh lên bàn nói:
- Xin lỗi đã làm phiền anh! Tiểu An có nói đem đĩa bánh lên cho anh, có nhắc anh xuống dùng cơm!
Thấy nàng định quay đi. Hắn nhíu mày, đứng dậy đi về phía nàng.
- Anh có nói em làm phiền?
- Gì.. - Nàng thấy hắn gần sát mình, bất giác lùi lại.
- Sao lại trốn anh? - Hành động của nàng làm lửa giận trong lòng hắn đột nhiên xuất hiện.
- Em... Không phải..
- Em biết không...
Hắn cúi người xuống, khuôn mặt gần sát mặt nàng, lời nói đầy dụ hoặc:
- Gần đây em rất khác!
Nàng tái mặt. Tốc độ di chuyển tăng dần.
Không thể qua được con mắt của hắn. Thuận đà hắn kéo nàng xuống giường, một tay khóa chặt hai tay nàng nói:
- Nói đi!
- ...
- Em có điều gì cần nói với anh? - Hắn kiên nhẫn nhìn nàng.
- Tại sao?
- Gì?
- Về Liễu An... Tại sao anh không đuổi việc cô ấy?
Hắn biết trước nàng sẽ nói gì. Lôi mảnh sứ trắng trong túi áo nàng ra. Mỉm cười:
- Là em đang ghen sao?
Nàng đỏ mặt, vội phủ nhận:
- Em không có!
- Ngốc! Anh đã đuổi việc cô ấy từ lâu rồi! - Hắn hôn lên trán nhẵn nhụi của nàng, ân cần giải thích.
- Em đang cố gắng thay đổi phải không?
- Em... - Nàng cúi đầu, không dám nhìn hắn.
- Em còn yêu anh không?
Gật gật.
- Vậy thì đừng thay đổi vì anh nữa! Anh không thích em thay đổi!
- Nhưng em muốn thử như Tiểu An...
Hắn phì cười. Cốc một cái thật đau vào đầu nàng nói:
- Bé ngốc! Việc em thử súng anh không phải không thích. Hơn nữa em cũng phải xứng làm vợ của Lãnh Phong ở tổ chức này nữa chứ!
- Vâng Lãnh Phong.. - Nàng vẫn cúi đầu.
Hắn cuối cùng cũng lôi được cái bản tính trẻ con mà hắn yêu quay trở về với nàng. Nhưng nghe nàng nói vẫn không đáng. Cúi sát xuống hõm cổ trắng ngần của nàng:
- Từ khi nào đã không còn gọi anh là Phong?
Hơi thở phả vào hõm cổ mẫn cảm của nàng. Khiến nàng run nhẹ, khẽ nghe theo lời hắn gọi:
- Phong..
Hắn cười đầy thỏa mãn. Chuẩn bị làm chuyện gì gì đó chỉ hắn mới biết. Bỗng nàng kêu lên:
- Á!!! Đau quá à...
Hắn nhăn mặt, ngẩng đầu lên nhìn nàng. Giọng nói có chút khàn khàn vang lên:
- Sao vậy?
Nàng dưng dưng nước mắt. Tỏ vẻ ủy khuất nhìn hắn:
- Anh đè lên tay em..
Hắn sực nhớ nàng vẫn bị bệnh, bàn tay lập tức nới lỏng ra. Nàng thấy thế lập tức chồm dậy, chạy nhanh đến bàn lấy đĩa bánh rồi dùng tốc độ hết sức đi ra khỏi phòng. Không quên nói với hắn:
- Ý! Em sẽ lấy lại đĩa bánh! Anh nhớ xuống dùng bữa! Em bị bệnh nên anh không thể làm gì được em đâu!
Hắn ngồi trong phòng, nhu nhu huyệt thái dương. Lấy vợ trẻ con là khổ thế đấy. Dễ dỗ dành nhưng lại khó khăn trong việc này đây. Hắn đang cao hứng sao nàng lại nỡ làm vậy với hắn chứ?
- Dám bỏ chạy ư? Để xem tôi bắt được em thì sẽ như thế nào..
Nói xong, hắn đem mảnh sứ trắng kia bỏ vào lọ được đậy kín mít. Rồi đóng cửa phòng ra ngoài.
Bên trong phòng, mảnh sứ trắng kia bị dung dịch ăn mòn dần. Chẳng mấy phút rồi biến mất... (Biết dung dịch gì rồi chứ? ^^)
Chương 27: NHỚ.
Sáng sớm, tại nhà của Lãnh Phong...
Lúc này, Lãnh Phong cùng mọi người đã bay về nước. Hắn ngồi bên ngoài sân, hai tay vuốt ve Tiểu Hắc và Tiểu Bạch. Nhìn Tiểu Vy ngồi bên cạnh miệng liên tục mè nheo không ngớt:
- Phong... Phong... Đi mà.. Phong...
Lãnh Phong nhíu mày. Từ lúc bệnh tình của nàng đỡ đi, hắn đã quyết định ở nhà chăm sóc nàng, giờ thì như thế nào đây? Hắn hối hận rồi!
- Phong... Đi mà... Tại sao em không được?.. - Nàng vẫn tiếp tục mè nheo, nhõng nhẽo.
- Vy Vy! Anh đã nói không rồi mà! Em không được thức đêm!
Tiểu Vy chu mỏ. Hic! Hôm nay Tiểu An, Khải Bình cùng đám Lục Quân với Đường Hi rủ nhau tối nay quyết làm tiệc ngồi chơi cả đêm. Sao hắn không cho nàng chứ? Thật bất công mà!
- Aaaaa! Quản gia à!!!
- Mọi người hôm nay đều được nghỉ! Chỉ có chúng ta ở nhà thôi! - Hắn chỉ tay về phía tòa nhà cách đó không xa.
Nàng nhìn sang. Tòa nhà đó hắn cho xây để dành cho nhân viên ở đây. Đều nằm trong phạm vi kiểm soát của hắn, phải nói rằng ở khu cao cấp này, phần lớn đều là gia tài của hắn tất. Nàng không phục, nằm xuống nền cỏ xanh tươi, giãy nảy người:
- Aaa! Đáng ghét! Ngàn vạn lần tôi ghét anh!! Tôi sẽ tuyệt thực cho mà xem! Anh có ép tôi tôi cũng không chịu! Aaa!!!
Nhu nhu huyệt, dạo gần đây hắn rất đau đầu vì nàng. Trong lòng cứ nghĩ nàng là cục nợ của hắn, nhưng đến khi không có nàng thì lại khó chịu vô cùng. Hắn nói:
- Vy Vy...
- Không nghe! Anh không có quyền gọi tôi là Vy Vy! Chỉ người tôi yêu mới được gọi tôi như vậy! Anh không có quyền! - Nàng đưa hai tay bịt chặt tai, xoay lưng về phía hắn.
Hắn thở dài:
- Tùy cô nương!
- A! Đấy nhé! Tôi sẽ ra ngoài! Tôi đi khỏi cái nhà này cho xem!!! - Nàng đứng dậy bỏ đi.
Tiểu Bạch thấy chủ đi rồi, cũng đứng dậy định chạy đi theo nàng.
- Gâu! - Tiểu Hắc sủa lớn hướng về nó. Ánh mắt màu xanh dương nổi bật hẳn với bộ lông màu đen tuyền, toát lên vẻ huyền bí đáng sợ.
Tiểu Bạch nghe Tiểu Hắc sủa lớn, không dám bỏ đi. Lại quay lại nằm bên cạnh nó. Lãnh Phong cười vuốt ve hai chú chó nói:
- Đừng lo! Lát nữa cô ấy sẽ quay lại!
Quả nhiên, một lúc sau Tiểu Vy lủi thủi từ trong nhà đi ra. Nhảy bổ lên đùi hắn ngồi nói:
- Phong...
- Gì đây? - Hắn cười.
- Tiểu Hắc! Tiểu Bạch! Đến giờ ăn rồi! - Giọng Đường Hi vang lên. Nghe vậy hai chú chó vội chạy vào nhà.
Lúc này chỉ còn hắn và nàng. Hắn nhướn mày nhìn nàng:
- Sao?
- Phong! Tại sao em không được thức cùng bọn anh? - Nàng vòng tay qua cổ hắn, nhưng khoảng cách vẫn giữ nguyên.
- Rất đơn giản! Thứ nhất là em đang bị bệnh. Thứ hai em đã đồng ý với quy định rằng không được xem những thứ làm ảnh hưởng tâm lý về đêm.(ở chương 5 á)
- Ah.. Thôi mà... - Nàng luồn tay sờ vào lồng ngực rắn chắc của hắn. Làm gì chứ chuyện này bình thường nàng sẽ không chấp thuận. Nhưng nàng chưa bao giờ được thức đêm để chơi, hơn nữa chẳng lẽ họ ngồi dưới chơi vui vẻ còn nàng phải ngủ ư? Mơ nha! Nàng hi sinh tất cả để đổi lại hắn cho nàng thức cùng.
- Phong... Em sẽ làm đủ mọi thứ... - Nàng choảng qua cổ hắn, từng ngón tay mảnh khảnh khẽ nghịch loạn tóc hắn.
Hắn cười. Nữ nhân này chưa bao giờ chủ động với hắn. Việc hắn làm thì mặc hắn, nàng về chăn gối thì thành tấm gỗ luôn. Nàng định như thế nào đây? Hắn kéo nàng sát lại gần, nói nhỏ:
- Vậy à? Anh muốn xem cái lúc mà em đẹp nhất ấy!
- Đẹp nhất...? - Nàng ngơ ngác.
- Ừm! Em ở dưới thân anh, đó là đẹp nhất! - Hắn ghé sát tai nàng, đầy mị hoặc nói.
Hơi thở nóng phả vào vành tai mẫn cảm của nàng. Nàng đỏ mặt cúi đầu xuống. Thôi rồi! Nàng nghĩ lại rồi!
- Em đổi rồi! Em...
- Sao được? Em đã quyết định rồi! Hình như mới có hai lần anh cùng em...
- Không! - Nàng lắc đầu, vội vùng dậy. Thôi thì nàng đi ngủ cũng được. Không muốn ở cùng tên dã lang kia đâu!
Hắn đứng dậy. Một tay kéo nàng bế xốc lên. Cười tà:
- Bảo bối! Muộn rồi!
Nàng vẫn cố gắng vùng vẫy. Nhất thời không để ý đám người đang chen lấn xô đẩy trong khe hẹp nhỏ của cánh cửa kia
Tiểu An: Này đồ khùng! Dẫm chân tôi rồi!
Đường Hi: Họ đi đâu vậy?
Khải Bình: Lục Quân?
Lục Quân: *rút ra tờ séc* Đây ạ! Sao cậu không kinh doanh ở sòng bạc đi chứ?
Khải Bình: Tôi còn thua xa Lãnh Phong đấy!
Tiểu An: Nè! Họ đi rồi còn đứng đây làm gì?
Đường Hi: Phải đấy! Chuẩn bị cho tối nay đi chứ?
Lục Quân + Khải Bình: Có nhất thiết không?
Đường Hi + Tiểu An: Có!
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Hắn khóa trái cửa. Đẩy Tiểu Vy ngã xuống giường lớn rồi đè lên người nàng. Căn bản không cho nàng lối thoát.
- Phong... Hay là để hôm khác nha? - Nàng đỏ mặt nhìn hắn.
- Sao được? Em nên biết rằng đàn ông buổi sáng sớm rất sung mãn.. - Hắn nói, giọng nói khàn đặc lạ thường.
Bàn tay to lớn của hắn lột đi đồ nàng. Cũng do hôm nay nàng ăn mặc dễ dãi nên hắn thích thú nói:
- Vy Vy! Em lười vậy sao?
Biết hắn nói đến gì. Nàng đỏ mặt cúi đầu nói:
- Em thấy khó chịu. Hơn nữa là ngày hè nên...
Hắn cười tà, cúi xuống đặt một nụ hôn trên môi nàng. Vị ngọt lịm truyền vào miệng hắn. Chính là thứ này! Tư vị này bấy lâu nay hắn đã thèm muốn, là nó đây! Hắn như chưa thỏa mãn, tiếp tục xông vào khoang miệng nhỏ nhắn của nàng.
Lưỡi hắn như khiêu khích đầu lưỡi nàng, khiến nàng không khỏi đỏ mặt ngượng ngùng. Hai tay vô thức vòng qua cổ hắn. Lý trí như bị hắn hút sạch, chỉ biết \"Ưm\" nhẹ vài tiếng. Hắn nhìn nàng đỏ mặt, tiếp tục hôn sâu nàng. Sau vài phút mới luyến tiếc buông nàng ra.
- Ưm..
- Bảo bối! Nhớ anh sao? - Hắn cười cười, bàn tay làm càn trên cơ thể trắng nõn của nàng.
- Không muốn! Tránh ra! - Nàng có chút run rẩy vì khoái cảm mà hắn mang đến, nhưng vẫn cứng đầu cố đẩy hắn ra.
Hắn cười. Nhóc con này thật cứng đầu chết đi mà! Dễ thương quá đi! Hắn đưa tay bẹo má nàng nói:
- Bảo bối! Em thật đáng yêu quá đi!
Do tay hắn làm lực quá, ngón trỏ bỗng tuột xuống đi vào miệng nàng. Ngón tay chạm vào đầu lưỡi phấn nộn của nàng. Cổ họng hắn có chút cứng ngắc. Nhìn hắn không có phản ứng gì, nàng cười cười. Hắc hắc, hắn không làm gì được nàng, vậy nàng chơi đùa chút.
Nói rồi, đầu lưỡi nàng quấn quanh ngón tay hắn, đi qua lại khiến hô hấp hắn trở nên dồn dập. Ặc! Hắn sáng sớm đã muốn lắm rồi! Giờ nàng là đang khiêu khích hắn.
- Nha! Em biết mà! Anh chẳng làm gì được em đâu! Bleeh! - Nàng ngồi bật dậy, lè lưỡi châm chọc hắn.
Vừa thoát khỏi vòng tay hắn, nàng đi xuống giường. Chưa kịp mở miệng thì bàn tay to lớn đã túm lấy nàng lôi trở lại giường. Hắn ép chặt nàng xuống cười:
- Bảo bối! Em nghĩ có thể thắng được anh?
- Kyahh!!... - Nàng bỗng bị hắn xâm nhập, không có biện pháp chỉ biết kêu lên.
Lực đạo của hắn ngày một nhanh và mạnh dần. Nàng chỉ biết gượng sức đẩy hắn ra, thỉnh thoảng lại khẽ rên lên vài tiếng.
Hắn nhìn nàng dưới thân. Ánh mắt mơ màng, đôi môi căng mọng ửng đỏ, hai hàm răng trắng sáng khẽ nghiến lại chịu đựng, hai tay chống lên ngực hắn cố đẩy hắn ra, thỉnh thoảng lại đập vào ngực hắn. Hắn cười tà:
- Vy Vy! Anh đã nói em đẹp nhất khi ở dưới thân anh mà! Nhưng vẻ đẹp này... chỉ có mình anh được ngắm thôi...
Chương 28: HỖN ĐỘN.
- Á!!! Đau quá à!!! Con mèo chết bầm kia!!!
Lãnh Phong ngồi trong phòng khách. Nghe tiếng kêu của nàng ngoài sân, không đứng dậy đi ra, nói với mọi người trong bếp:
- Cô ấy không sao đâu! Cứ tiếp tục đi!
Tiểu Vy ngoài sân, ngồi hậm hực nhìn con mèo lạ hoắc đang bị Tiểu Hắc và Tiểu Bạch đuổi chạy toán loạn. Do hôm nay mọi người đều mở tiệc đêm nên quản gia cùng mọi người đều được về nghỉ ngơi ở căn nhà đối diện. Căn nhà đó vốn được xây riêng cho nhân viên. Đếm ra thì không biết gia tài của riêng hắn có bao nhiêu, nhưng mà nàng lên bản đồ vệ tinh còn nhìn thấy chỗ này lớn nhất trong khu cao cấp đây thì biết rồi.
- Méo!!! - Con mèo nhảy qua người nàng.
Nàng xám mặt, cầm viên đá bên cạnh ném đến chỗ con mèo:
- Con mèo đáng ghét! Cớ đâu mày chui vào đây? Cút nhanh!!!!
Trời ơi! Lúc này chú mèo đang chạy hục mạng bởi hai chú chó to lớn hình thể y như sói kia đuổi, lại thêm cô tiểu thư kia ném đá(nghĩa đen nha!) nữa. Biết thế nó không nên cào cô tiểu thư kia, để giờ này đâu phải khổ sở nữa.
- Aizzz!!! Con mèo chết bầm! Ai cho mày chạy? Làm đau bổn cô nương đây thì phải trả giá! - Nàng đứng lên, thấy khẩu súng ở trên bàn. Vốn sẽ định làm con mèo kia đứng lại, nàng bóp cò:
- Đoàng!!!
Ôi trời! Tưởng nó đứng lại ai ngờ nó chạy nhanh hơn. Chạy sâu vào trong vườn mất rồi! Nàng chạy theo. Căn bản nghĩ lần này con mèo kia chết chắc!
Hắn ngồi trong nhà, lúc trước còn nghe tiếng mèo kêu chó sủa, cả tiếng nàng hò hét nữa. Sau hồi súng vang lên thì mất tăm, không tiếng động gì cả. Tất nhiên ở tình huống này ai cũng sẽ sinh nghi, vội chạy ra ngoài, hắn nhìn bao quát một lượt không hề thấy bóng dáng nàng đâu. Khẽ nhíu mày hắn gọi:
- Tiểu Vy!
Không tiếng động.
- Hắc Bạch! (Hehe! Dù gì cũng là một cặp nên Hắc Bạch cho nhanh!^^)
Không tiếng động.
Hắn nhíu mày chặt hơn, vội cước bộ đi sâu vào trong vườn.
- Đoàng!! - Tiếng súng.
- Ááá!!! - Tiếng nàng thét lên.
- Gâu!! Gâu!! - Tiếng hai chú chó lẫn lộn âm.
Chết tiệt! Hắn còn chưa thấy nàng, nghe tiếng động này nhỡ nàng bị thương thì sao? Nàng là vừa khỏi bệnh mà.
Đi đến cuối vườn, nỗi lo lắng trong lòng hắn mới nguôi đi một chút. Nàng đang cầm súng chĩa về vách tường trên cao, còn hai chú chó thì vẫn ngồi đấy nhìn hắn.
- Vy Vy?
- A! Phong... - Nàng chạy đến ôm người hắn.
- Em làm sao vậy? - Hắn ôm nàng vào lòng, cảm nhận thấy nàng có chút run rẩy.
- Em... - Nàng cắn răng, từng giọt mồ hôi thấm đẫm trán.
Hắn lấy súng từ tay nàng, phát hiện một thứ thiếu thiếu ở bàn tay nàng. Nhíu mày hỏi nàng:
- Nhẫn của em đâu?
- A... Nhẫn của em... - Nàng vội rụt tay lại, ấp úng.
- Mất phải không?
- ...
Không sao! Không sao! Hắn đã dự định trước chuyện này. Vợ trẻ con, ham chơi quá lúc đi về ắt hẳn sẽ mất thứ gì đó. Chưa cưới, hắn còn có thể mua chiếc nhẫn khác.
------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Tối, thời điểm này là lúc cả 6 người ngồi ở bàn hàn huyên linh tinh đủ thứ trên đời.
- Nè! Phim mới đấy! - Khải Bình giơ một đĩa phim lên.
- Phong! Cho em xem nha? - Nàng lắc lắc cánh tay hắn.
- Được! - Hắn ngậm miếng khoai tây, cúi xuống bỏ vào miệng nàng.(Hic! Tình cảm quá mà!! >\"<)
Nàng ở trong lòng hắn, ánh mắt đăm đăm nhìn vào vỏ đĩa:
- The Ring?
- Ừ! Vòng tròn định mệnh. Em xem nó chưa?
Nàng ngây ngô nhìn hắn, lắc đầu.
- Anh từng xem bộ phim này rồi! Cũng khá hay! - Hắn nhún vai.
Nàng nhìn dòng chữ tiếng anh trên bìa:
- Trước khi bạn chết, bạn sẽ thấy vòng tròn định mệnh? - Nàng lại ngước lên nhìn hắn.
Hắn tì cằm lên đầu nàng nói:
- Đúng rồi! Vy Vy giỏi lắm! (Chị ấy bây giờ rất trẻ con )
- Có hai phần mà...
- Đúng vậy! Nhưng Lục Quân đã cắt ghép lại với nhau. Bộ phim sẽ chiếu liên tiếp cả hai phần luôn.
- Ưm.. - Nàng ở trong lòng hắn, nhận miếng khoai tây từ tay hắn, hành động này vốn rất đỗi quen thuộc với nàng rồi.
Bây giờ nàng cùng hắn - một cặp, Lục Quân cùng Đường Hi - một cặp, còn Tiểu An và Khải Bình - cũng có thể coi là một cặp.
Đến phân đoạn rùng rợn, chỉ có duy nhất nàng là sợ hãi, ôm chặt vào lòng hắn. Hắn mỉm cười đắc ý với hai nam nhân kia:
\" Thấy cái lợi của yêu vợ trẻ con chưa? \"
Khải Bình cùng Lục Quân:
\" Sao cậu không biến đi chứ? \"
Lục Quân quay ra nói với Đường Hi:
- Nếu em sợ anh rất vui lòng cho em cái ôm.
- Thôi xin đi! Em không giống Tiểu Vy đâu!
Khải Bình cùng Lục Quân nhìn nhau, cười khổ. Họ đã hiểu tại sao dẫn cô gái cá tính đi xem phim ma đều bị thiệt thòi rồi.
Quay lại với Lãnh Phong, hắn một tay ôm eo nàng, một tay gối đầu cười đầy thỏa mãn. Được mỹ nhân ôm mình, vậy là chỗ dựa tốt nhất cho nàng rồi. Hắn cũng chỉ như bao người đàn ông khác, chỉ muốn nữ nhân mình yêu coi mình là chỗ dựa tốt nhất thôi.
- Phong... - Nàng khẽ gọi hắn.
- Hửm?
- Em sợ...
Hắn lại lần nữa cười đầy thỏa mãn. Đây! Chính là đây! Bé ngốc cứng đầu bây giờ vẫn phải đem bộ mặt mít ướt ôm hắn thôi!
- Không sao! Anh ở đây.. - Hắn vòng qua eo nàng, kéo nàng lại gần hơn.
Hắn ôm nàng, nháy mắt đắc thắng với hai nam nhân đang nhăn mặt nhìn hắn kia. Thực không tin! Bên trong thì cười ha hả đầy đen tối mà bên ngoài hắn lại ôn nhu chăm sóc. Đúng là lừa đảo mà!
- Nếu em không muốn xem nữa thì thôi vậy.
- Không muốn! Em muốn xem! - Nàng lắc đầu, hai tay vẫn ôm chặt cổ hắn, chỉ có ánh mắt to tròn thỉnh thoảng liếc lên màn hình ti vi.
Đường Hi có chút sợ hãi. Cô vốn không sợ mấy trò ma quỷ này, nhưng mà... phim này thực hay quá mà!!! >o<
Cô nhích lại gần Lục Quân, đựa đầu vào hắn như Tiểu An với Khải Bình. Bỗng một hình ảnh vụt qua mắt, theo phản xạ hét lên:
- Ááá!
- Áhhhh! Eo ơi ghê quá à!!! - Tất nhiên. Tiểu Vy đang xem phim ma, có tiếng hét tất nhiên cũng phải hét theo.
- Rầm! - Tiếng động từ trong bếp mang lên.
- A!! Thứ gì vậy? - Tiểu An hét.
Hỗn loạn bắt đầu:
Tiểu Vy: Á!! Không có xem nữa!! Eo ơi!
Lãnh Phong: Vy Vy! Cẩn thận!
Hắc Bạch: Gâu gâu!!
Bàn đổ vỡ: Rầm! Choang!!
Khải Bình: Tiểu An!
Ti vi: Ahhhhhhhhhhhhhh!
Tiểu Vy: Á!! Tắt đi mà! Kinh quá!
Lãnh Phong: Đường Hi! Đừng tắt! Để anh tìm Tiểu Vy đã!
Ti vi: Phụt!! - Đã tắt.
Lục Quân: Trời ơi! Đừng loạn nữa!
Tiểu An: Á! Thứ gì vậy?
Tiểu Bạch: Ẳng!
Tiểu Hắc: Gâu gâu!
Khải Bình: Ôi trời! Tiểu An!
Lãnh Phong: Vy Vy em ở đâu?
Lục Quân: Đường Hi em đâu rồi?
Đường Hi: Em ở ngay anh mà! Phải không?
Khải Bình: Đứng yên!!!
Cả đám im bặt. Tiểu Vy cảm thấy một luồng gió lạnh sau lưng mình. Quay lại thì cả một khuôn mặt hiện lên lù lù trước mặt nàng.
- Áhh!! Trời ơi!!
Lãnh Phong nghe thấy tiếng nàng. Vội ra lệnh:
- Tất cả yên lặng!
Đến khi không còn tiếng động nào nữa, hắn nói:
- Đèn!
Ngay lập tức, bóng tối đã biến mất tăm, ánh đèn chùm pha lê tuyệt đẹp thắng sáng cả căn phòng. Lãnh Phong đi vào bếp. Tiểu An nhìn xung quanh nói:
- Ôi trời... Nhìn thứ chúng ta làm này...
Ba người kia quay lại, nhìn như không tin vào mắt mình: bát đĩa đều đổ vỡ, cốc chén bay tứ tung, như một chiến trường. Còn cặp đôi Hắc Bạch kia may mắn có đôi mắt tinh ranh trong đêm tối, may mắn thoát khỏi cái cảnh người chen lấn mà ngồi yên vị trên bậc cầu thang.
Còn Lãnh Phong vừa ra bếp, đã thấy nàng bất tỉnh nằm dưới sàn. Hắn khẽ cau mày nhìn bà quản gia:
- Chuyện gì xảy ra?
- Thưa ngài! Tôi nghe tiếng động bên này nên cầm đèn sang đây quan sát thử. Ai ngờ vừa mở cửa đã thấy Bạch tiểu thư đứng đó. Chắc do tôi soi đèn nên... Thực xin lỗi ngài! - Bà quản gia cúi đầu. Bà đâu muốn làm nàng ngất đi đâu. Chắc bà soi đèn giống... quá thôi.
- Được rồi! Quản gia cho người đến dọn đi! - Hắn bế nàng lên. Nàng không thể ngất được! Giờ vẫn còn sớm, và nếu hắn cho nàng đi ngủ thảo nào sáng mai nàng cũng ăn vạ hắn, hơn nữa... hắn còn muốn nàng tỉnh mà!
Vội vỗ vỗ hai má nàng, hắn gọi:
- Vy Vy! Em tỉnh đi! Vy Vy!
Thấy nàng vẫn còn mơ màng. Hắn khẽ nhíu mày, lấy chiếc bánh tiramisu hảo hạng quơ quơ trước mũi nàng. Thực là! Hắn còn phải dùng cái thượng sách trẻ con này sao?
- Ưm... Phong? - Hơ? Nàng tỉnh thật?
- Ừm! Em có định ngủ không? Vẫn sớm mà! - Hắn nhấn mạnh từ sớm. Nhằm kéo dài thời gian nàng cùng hắn ngồi chơi, cả thời gian hắn được ôm nàng ngủ sáng mai nữa. (Chẹp chẹp! =\"=)
- A! Em là không muốn! - Nàng giãy nảy.
- Tốt! Đi nào!
Đợi nhân viên dọn dẹp xong, do nhân viên được đào tạo rất chuyên nghiệp nên thời gian cả đám phải bỏ ra cũng không là bao. Lục Quân ngồi nói:
- Ta làm gì đây?
Khải Bình:
- Chơi bài đi!
- Được đấy! - Tiểu An cùng Đường Hi đáp.
- Ý cậu sao Lãnh Phong? - Lục Quân hỏi.
Lãnh Phong nhìn nàng trong lòng đang ngắm cây bài. Khẽ mỉm cười, ắt hẳn nàng chưa bao giờ chơi bài. Ôm eo nàng kéo lại gần, hắn nói:
- Chơi thôi!
P/s: Hic hic! Ta là không dám đưa ảnh phim The Ring lên, nhìn kinh quá à! @@* Thôi không dám không dám! Sợ lém! Các độc giả thân yêu tự search xem hộ ta nha?? Ta thì ma là chạy mất dép luôn á! Ghê lém!! >_<
Chương 29: CẶP ĐÔI LƯU MANH.
Nghe hắn đồng ý chơi bài, nàng vội quay ra nói:
- Phong! Em không biết chơi.. hay là em lên lầu ngủ trước nhé? - Dù vẫn chưa hết kinh hãi kia. Nhưng nàng quyết không để Lãnh Phong ê mặt vì vị hôn thê không biết chơi bài.
- Không sao! Anh sẽ dạy em..
Và thế là tối hôm đó, trên chiếc bàn tròn 6 người ngồi. Lãnh Phong tha hồ nhồi nhét vào đầu nàng những thói xấu. Còn bốn người kia cố nhịn cười nhìn Tiểu Vy ngơ ngơ ngác ngác hỏi tên quân bài liên tục. Cuối cùng thì cũng có thể bắt đầu...
Đặt bài xuống, Đường Hi ỉu xìu:
- Lại thua! Em thua 5 ván rồi..
Lục Quân cười nói:
- Ai bảo em thích cược cùng Lãnh Phong? Đáng đời thôi! Bọn anh còn thua anh ta mà!
Hắn cười, cúi xuống nói với nàng:
- Anh không chơi nữa! Em vào đi!
Nàng đang tròn mắt nhìn xấp tiền bày la liệt trước mặt. Hắn chơi giỏi vậy sao? Cũng đúng mà! Hắn là Lạc Lãnh Phong, tổng giám đốc Lạc thị lớn vậy. Mà nàng còn nghe được hắn nắm 70% cổ phần, ắt phải tài giỏi lắm.
- Vy Vy? - Hắn thấy nàng vẫn chưa trả lời, khẽ gọi.
- Vâng? - Nàng giật mình nhìn hắn.
Thấy nàng ngoan như vậy, hắn đặt lên cái trán nhẵn mịn của nàng một nụ hôn. Nhắc lại câu nói vừa nãy:
- Anh không chơi nữa! Em vào giúp anh..
- Nhưng em... - Không! Không muốn! Nàng là mới học cách chơi mà..
Khải Bình thấy lâu chưa động tĩnh gì ở bên phía Lãnh Phong liền nói:
- Bắt đầu đi nào!
- Cố lên nào! Em sẽ thắng thôi! Mang về cho anh tiền nào! - Lục Quân ngồi cổ vũ Đường Hi. Anh mặc dù chơi còn xuất sắc hơn Đường Hi nhưng vẫn phải chiều ý bà xã tương lai thôi.
Bốn người kia cười gian tà. Họ chắc chắn sẽ lấy lại số tiền đã mất của mình. Nếu chơi bất kỳ bài bạc, cá cược gì đi nữa thì kể cả từ tỷ phú sau một đêm đấu với hắn cũng thành trắng tay. Đấy là lý do tại sao hắn nắm vững Lạc thị và các sòng bài lớn quốc tế.
- Em sẽ làm được! - Hắn không nhiều lời, chỉ ghé sát tai nàng nói.
Hít một hơi sâu, nàng quyết định ra nhập.
\" Bổn cô nương đây chưa từng chơi bài, các người hãy nương tay! \"
\" Ta sẽ rút hết tiền của ngươi qua tay vợ ngươi! Ha ha! \" - Bốn người kia nghĩ.
Hơn tiếng sau.....
- Hu hu! Em phá sản rồi Lục Quân à!!! - Đường Hi sướt mướt.
- Không sao! Đã có anh không phải sao? Đó chỉ là số tiền nhỏ thôi! - Lục Quân thở dài.
- Tiền của tôi.. Đi tong rồi! - Tiểu An gục đầu lên bàn.
- Hơ hơ! Em chẳng phải chơi rất giỏi sao? - Khải Bình cười.
- Gì? Ngay cả chị gái mà cô ấy cũng rút hết đấy! Mới chơi sao trình độ ngang ngửa Lãnh Phong thì anh biết đấy!
- Số tiền nhỏ mà.. - Khải Bình cười.
- Tiền nhỏ á? Tiền nhỏ á? Anh nhìn chưa? - Đường Hi cướp lời, chỉ chỉ vào xấp tiền mấy hàng ở bên Tiểu Vy.
Hắn bật cười. Không nghĩ được nàng lại có thể chơi bài giỏi như vậy được. Hắn hôn lên vành tai của nàng nói:
- Vy Vy giỏi lắm! Kiếm tiền cho anh rồi!
- Thật a? - Nàng quay lại cười, hai mắt sáng rực nhìn hắn.
- Ừm.. - Hắn cười.
- Tiểu Vy à! Đừng để bị hắn lừa! Xấp tiền kia còn không bằng 1/10 số tiền hắn có được! - Tiểu An chen lời.
- Ừm! Nhưng dù gì Tiểu Vy cũng vẫn là kiếm tiền cho tôi. Không phải sao? - Hắn vòng tay ôm nàng.
- E hèm! Vậy được rồi! Hai người cưới nhau rồi sinh con. Nếu là con gái thì sẽ xinh đẹp như Tiểu Vy. Nếu là con trai thì sẽ đẹp trai, khỏe mạnh như anh. Và cả hai đứa sẽ đều có bản chất lưu manh như bố mẹ chúng. - Đường Hi nói.
- Cũng không tệ! Anh thích nhất cái khoản cưới nhau rồi sinh con. - Hắn cười, ôm chặt nàng hơn. Tưởng tượng nàng mang trong mình dòng máu của hắn sẽ nhìn như thế nào.
Tiểu Vy thấy hắn cười ngây một lúc. Lấy tay quơ quơ trước mặt hắn:
- Phong..?
Hắn quay về thực tại, cúi xuống nhìn nàng:
- Em cứ nói..
- Em nghĩ.... có nên trả số tiền này về cho họ? - Nàng nhìn bốn người kia khóc lóc ai oán. Không nỡ lòng định lấy số tiền này.
- Không được! Nhất định anh phải giữ! - Hắn nhìn bốn người kia, thấy họ đau khổ cũng thấy.... thú vị.(Cười trên nỗi đau của người khác >\"<)
- Nhưng... em là thấy tội cho họ.. - Nàng cúi đầu, rụi rụi vào lòng hắn.
- Được rồi! Được rồi! - Trời ạ! Có lần nào nàng làm nũng mà không thành công đâu?
- Buồn ngủ... - Nàng đưa tay rụi mắt, nũng nịu nói.
Nhìn nàng lúc này y như đứa trẻ con, giống ....mèo con thì đúng hơn. Hắn mỉm cười, bế nàng đi lên lầu.
- Anh đi đâu đấy? - Đường Hi hỏi.
- Anh với Tiểu Vy đi ngủ. Muộn rồi! - Hắn nhìn đồng hồ đã hơn 3 giờ sáng, Tiểu Vy thấy buồn ngủ là phải. Thường thì nàng phải ngủ cách đây mấy tiếng trước rồi.
- Vậy hả? Còn số tiền này? - Tiểu An hai mắt sáng lên nhìn hắn.
- Ừ! Trả mọi người đấy! - Hắn tiếp tục bế nàng bước lên.
Tiểu An thấy vậy, vội nhảy bổ lên bàn. Vươn đến chỗ tiền kia:
- Tiền của tôi! Tránh ra!
- Nè! Cậu nghĩ tớ không có phần hả! Xê ra! - Đường Hi hét lên.
- Này! Đường Hi! Em lịch sự chút đi! - Lục Quân cười.
- Thôi được rồi! Tôi sẽ chia đôi cho cả hai người! Dù tôi cũng có nhưng thôi! Nhường hai người! - Khải Bình cầm xấp tiền chia đôi nói.
Vừa nhận được tiền, Tiểu An nhảy tót lên lầu:
- Á há! Tiền của ta! Ta biết mi sẽ không phụ lòng ta mà rơi vào tay tên đó mà!
- Thôi đi ngủ đi! Ngày mai chúng ta còn có cuộc họp đấy! - Khải Bình day cái huyệt thái đau nhức. Bước lên cầu thang nói.
Lục Quân cùng Đường Hi gật đầu. Đi về phòng ngủ.
- Tắt đèn! - Lục Quân nói.
Ngay tức khắc, cả căn phòng sáng đèn bị bao phủ bởi màu đen.
------------------------------------------------------------------------------------------------------------Nàng mở mắt. Bị đánh thức bởi ánh nắng thật khó chịu. Khẽ nheo mắt, nàng đi đến kéo rèm cửa ra.
- Sáng quá...
- Em dậy rồi à? - Hắn đẩy cửa bước vào.
- Ưm... - Nàng khẽ thở dài, ngồi phịch xuống giường.
Hắn thấy nàng có vẻ mệt mỏi. Bàn tay to lớn đặt vào trán nàng, ân cần hỏi:
- Em mệt sao?
- Không... Chỉ là..
- Sao?
- Anh chuẩn bị đi làm sao? - Nàng nhìn thấy âu phục hắn mặc, thắc mắc hỏi.
- Ừ! Em chuẩn bị đi! Sáng nay sẽ có cuộc họp. - Hắn đáp.
- Chuẩn bị đi rồi xuống ăn sáng. Anh ở dưới chờ em! - Hắn hôn lên trán nàng rồi rời khỏi phòng.
Nàng vệ sinh cá nhân xong xuôi. Đứng trước tủ quần áo nhìn một lượt. Vẫn là những bộ hắn mua cho nàng, nhưng mà trong cái tủ có mấy trăm bộ thì nàng chỉ lôi được duy nhất một bộ công sở.
- Bộ này á? - Nhìn nhìn bộ đồ, váy đen quá đầu gối, áo sơ mi trắng ôm sát. Hắn là muốn ép nàng mặc bộ này nên mới để một bộ duy nhất?
Lắc đầu, nàng thay đồ rồi đi xuống.
- Ngồi xuống đi! - Hắn kéo ghế sang bên cạnh hắn, nói với nàng.
- Uống đi Vy Vy! - Đợi nàng ăn xong, hắn bỏ tờ báo xuống. Lấy cốc sữa đậu nành đưa cho nàng.
Nàng nhìn cốc sữa, mặt tái mét lại. Ngước lên nhìn hắn khẩn cầu:
- Em...
- Ghét cũng phải uống! Uống đi! - Hắn thấp giọng.
Nàng nuốt một hơi. Cầm cốc sữa đưa vào miệng nhấp một ngụm rồi để xuống. Nàng vốn dĩ chán ghét sữa đậu nành. Lúc trước còn ở Bạch gia, Bạch Đỗ cha luôn phải thay nhân viên vì nhân viên cũ bị nàng đuổi đi khi đưa sữa đậu nành lên trước mặt nàng. Sữa có đường thì nàng còn có thể uống một chút. Còn sữa đậu nành không đường, nàng uống vào sẽ nôn ra ngay.
Hắn thấy nàng uống như không, thấp giọng ra lệnh nàng:
- Uống hết! Đừng để anh ép em!
Nàng cắn răng. Nín một hơi đem cốc sữa uống hết.
- Cạch!
Bụm miệng. Nàng thật sự không thể chịu nổi mùi vị sữa đậu nành. Muốn ói ngay tức. Hắn thấy nàng biểu hiện lạ. Khuôn mặt xanh mét kia vội lấy miếng bánh socola bỏ vào miệng nàng.
Cảm nhận được vị ngọt trong miệng, nàng mới giảm đi phần nào cảm giác buồn nôn kia. Đưa nàng cốc nước, hắn nói:
- Đỡ hơn?
- Ưm...
- Từ lần sau loại sữa đậu nành ra khỏi thực đơn của Tiểu Vy! - Hắn quay ra nói với quản gia Bình.
- Vâng thưa ngài! - Quản gia cúi đầu lễ phép.
- Đến công ty thôi! Anh cùng em đi! - Lãnh Phong đứng dậy, kéo tay nàng đi.
- Mọi người đâu? - Nàng đứng dậy, không quên cầm tập hồ sơ trên bàn.
- Họ đến trước rồi. - Mở cửa xe, hắn đưa nàng vào trong.
Quản gia Bình cùng nhân viên xếp hàng ngoài cổng cung kính cúi đầu, đồng thanh nói:
- Lạc thiếu, phu nhân đi cẩn thận!
Chương 30: CẶP ĐÔI LƯU MANH(2).
Ngồi trong xe thể thao của Lãnh Phong. Nàng lúc vào xe chưa kịp vuốt lại chiếc váy xuống, váy ôm sát đôi lúc di chuyển nàng có phần hơi khó chịu, mà nàng lại đang ngồi xe thể thao lên rất khó chỉnh lại. Cuối cùng không nhịn được quay ra oán giận với hắn:
- Tại sao anh lại đưa cái bộ này cho em?
- Không lẽ em muốn mặc đồ ngủ đi làm sao? - Hắn thản nhiên hỏi lại.
- Ý em... không phải vậy! - Nàng đỏ mặt. Tưởng tượng mình mặc đồ ngủ ôm chiếc máy tính làm việc trong sẽ ngu ngốc đến mức nào.
- Vậy thì cứ thế đi! Em là vị hôn thê của anh, mặc vậy họ không nói gì đâu. Coi như em cộng điểm trong mắt chồng chưa cưới. - Hắn vuốt cằm cười cười.
- Chồng chưa cưới gì chứ? Mới đính hôn thôi! Biết được chuyện gì xảy ra đâu. - Nàng buột miệng nói.
- Kéttttt!!!! - Tiếng phanh xe gấp, nàng giật mình, thiếu chút nữa là thân thể đứt đôi bởi dây an toàn.
Hắn nhướn người đi đến bên nàng, khuôn mặt lạnh lùng, thanh âm sắc bén vang lên:
- Anh nói cho em biết. Cho dù có bất kỳ chuyện gì xảy ra, cuối cùng thì em vẫn là của anh! Nếu em không nguyện thì anh sẽ cướp em đi. Hiểu chứ?
Nàng nuốt một ngụm khí lạnh. Gật đầu như chim gõ nói:
- Em biết rồi!
- Tốt! - Hắn đỗ xe tại khu riêng rồi kéo nàng đi xuống.
Vừa vào cửa tầng trệt, mọi con mắt đều đổ dồn vào nàng. Có nam nhân, có nữ nhân đến hỏi thăm nàng. Chủ yếu là lý do tại sao mấy lúc trước nàng không đi làm, rồi là nguyện ý muốn xách đồ hộ nàng. Nàng ậm ừ cho qua, cùng hắn bước vào thang máy riêng.
- Họ biết em là vị hôn thê của anh? - Quái lạ! Mới đây nàng vào, họ còn chẳng biết nàng là ai mặc dù báo đã lên trang nhất về việc nàng cùng hắn đính hôn.
- Là anh nói. Anh không muốn người anh yêu có danh phận đàng hoàng!
- Ừm.. - Nàng cười. Vậy cũng tốt! Nàng thích vậy.
Ngồi trong phòng họp, mấy nữ thư ký của đối tác luôn ngóng nhìn ở cửa, chờ mong một người đi vào. Còn mấy nam nhân thì cũng vậy, nhưng người chờ mong lại là người khác với đám thư ký.
- Cạch! - Cửa mở, một người bước vào.
Mấy nữ thư ký ngơ ngác nhìn hắn. Hắn mặc một bộ vest đen lịch lãm, ngũ quan tinh tế, đôi mắt hẹp dài, cánh môi mỏng khẽ nhếch lên. Tất thảy thực hoàn mỹ, quá hoàn mỹ khiến đôi phương lu mờ, không định hình được. Mấy nữ thư ký chỉ biết ngẩn ngơ, trạng thái đều hoàn toàn rơi vào trong mộng. Sẽ nhất định có một ngày một trong số họ cướp được hắn.
\" Mới chỉ đính hôn thôi, người con gái kia rồi cũng sẽ bị ta cướp anh khỏi tay!\" Mấy nữ nhân nghĩ.
Lúc này, nam nhân trái lại chán nản. Chỉ có hắn đi vào, nàng đâu rồi?
- Á!!! - Nàng đập nhẹ vào tường, tài liệu trên tay rơi xuống.
Oán hận nhìn nam nhân kia. Ôi! Nàng vốn dĩ có cuộc họp quan trọng. Sao anh ta va phải mình mà không nói lời xin lỗi?
- Này! Anh kia! Anh đi đứng sao vậy?
Bước chân nam nhân đó khựng lại, quay cả người lại nhìn nàng, ngạc nhiên hỏi:
- Tiểu Vy?
- Từ Trí? Sao anh ở đây?
- Anh là đối tác làm ăn ở đây. Em có sao không?
- Em không sao. Giờ em có cuộc họp gấp. Phiền anh nhé! - Nàng cuống quýt gật đầu chào hắn. Chạy vào thang máy bấm lêntầng.
Từ Trí đứng đó, tay cầm tấm danh thiếp có tên nàng. Trên dãy hành lang vắng vẻ, chỉ có hắn đứng đó khẽ nói:
- Xin lỗi Tiểu Vy! Anh lại không thể cầm lòng mình mất rồi! Miệng nói sẽ không quan tâm em nữa nhưng tâm anh lại không hề có câu nói đó..
- Cạch! - Sau khi chỉnh trang lại toàn bộ, nàng hít một hơi, đẩy cửa bước vào.
- Xin lỗi tôi đến muộn!
Đám nam nhân cười tươi rói nhìn nàng. Nàng hôm nay thật đẹp, mái tóc búi lên đơn giản, có vài sợi tóc xòa xuống, rơi trên chiếc cổ trắng nõn gợi cảm. Chân không mang vớ, chỉ đi một đôi giày đen cao gót, tôn lên đôi chân dài thẳng tắp, khuôn mặt không phấn son tạp hóa, phô lên vẻ đẹp tự nhiên. Trước gian nhân ngời ngời như thế này, đám nam nhân chỉ dám nhìn. Bảo bối quý giá vô chủ của đám đàn ông bây giờ sắp trở thành người của nam nhân anh tuấn ngồi ở ghế tổng giám đốc kia.
Hắn từ đầu đến cuối đều nhìn nàng ở đối diện. Bản kế hoạch hắn đều đã xem qua, rất ưng ý hắn. Nàng mới làm cho hắn thời gian ngắn như vậy nhưng xuất sắc hơn thư ký cũ trước rất nhiều. Cơ hồ hắn phát hiện ra một điều: Tiểu Vy ở bên hắn đều ôn nhu như hồ nước, lại rất đáng yêu, còn khi nàng đứng ở trên thương trường kinh doanh lại thành một người rất tài giỏi, thông minh, nhưng thỉnh thoảng lại không giấu nổi bản tính trẻ con, hễ ai chạm vào tâm nàng là lại chu môi khó chịu ngay. Đến đây hắn khẽ cười, thu hút bao ánh nhìn của mọi người trong phòng. Ngay tức hắn lấy lại vẻ nghiêm nghị thường ngày ở công ty nói:
- Tiếp tục đi!
Buổi họp kết thúc, nàng thu dọn đồ đạc ở trên bàn, nhìn hắn ngồi đối diện vẫn cứ nhìn nàng chằm chằm. Có chút ngượng ngùng nói:
- Anh đã nhìn em hơn hai tiếng đồng hồ rồi đấy!
- A! Vậy là Vy Vy có để ý anh! - Hắn cười.
Nàng đỏ mặt nói:
- Em không có! Anh là ngồi đối diện với em. Bất quá lúc em quay xuống sẽ vẫn nhìn thấy anh!
- Vậy ư? - Hắn vẫn cười. Chống cằm nhìn con tiểu thỏ kia vẫn tiếp tục nói dối.
- Anh tính nhìn em cả đêm ở đây sao? - Nàng bỏ giấy tờ vào hộp hủy tư liệu và nói.
- Vậy em muốn anh nhìn em cả đêm ở đâu? - Hắn cười đầy tà ác.
Nàng dĩ nhiên hiểu được. Hắn nói vậy chẳng phải là.... Nàng đỏ mặt, phủ nhận:
- Không có! Em là không hề có ý đấy!
Hắn mỉm cười, từ lúc nàng ở bên hắn cười rất nhiều. Ban đầu không nghĩ đến chuyện cô ngốc này có thể làm mình vui vẻ.
- Đi thôi!
- Đi đâu? - Nàng đi đằng sau hắn, thắc mắc hỏi.
- Đi ăn! Em cho anh một vụ làm ăn lớn như vậy. Phải ăn mừng chứ? - Hắn cười.
- Nhưng em còn đang mặc đồ công sở. Khó chịu lắm! - Nàng bĩu môi giận hờn.
- Được! Vẫn sớm! Ta cùng đi mua chút đồ! - Hắn hôn nhẹ lên môi nàng nói.
Trong khi đó, ở nhà Lãnh Phong...
Lục Quân đạp cửa, đi vào nói lớn:
- Chúng ta sắp được đi ăn nhà hàng rồi!
Đường Hi nghe thế, vội nhảy mừng lên:
- Em lâu rồi chưa đi ăn nhà hàng. Dịp gì vậy anh?
- Tiểu Vy với Lãnh Phong câu được vụ làm ăn lớn. - Khải Bình cười.
- Gì? Anh ta chẳng phải là vua của giới doanh nghiệp sao? Còn giỏi hơn ba tôi đó! Sao mà còn làm ăn nữa?
- E hèm! Mục đích thực của Lãnh Phong là ngắm Tiểu Vy mặc đồ công sở đứng dẫn dắt đám đối tác. Còn mục đích của chúng ta là được đi ăn nhà hàng miễn phí! - Đường Hi cười.
- Sao hai người này tham ăn quá vậy? - Tiểu An cười, dựa vào thành tủ.
- Đúng rồi đấy! - Khải Bình cũng cười theo, nhìn hai người đang ôm nhau nhảy tưng tưng phía trước.
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------
- Lãnh Phong, có nhất thiết phải mua nhiều vậy không? - Nàng cười thông cảm nhìn vệ sĩ tay xách nách mang một đống túi to nhỏ đi sau nàng và hắn.
- Vừa gọi anh là gì? - Nghe đây, hắn lạnh lùng cao giọng.
- Phong! - Nàng rợn tóc gáy, ngoan ngoãn trả lời hắn, lần sau tốt nhất không nên gọi hắn là Lãnh Phong.
Sau khi nói vệ sĩ đem đồ về, nàng quyết định chọn mặc một chiếc váy xòe màu trắng, tóc buông tự nhiên. Đám nhân viên đứng ngoài cùng bao người trong cửa hàng đều ngước nhìn nàng và hắn. Một người xinh đẹp thuần khiết với bộ váy trắng, một người anh tú, lạnh lùng với bộ vest màu đen. Hai người quả rất đẹp đôi, không thể chê đi đâu được.
- Ây da! Cô bé này thật dễ thương quá đi! - Một vị phu nhân ăn mặc cao sang đi ngang qua, không nhịn được véo lên cái má trắng nõn của nàng cười nói.
Nàng mỉm cười chào hỏi, rồi cùng Lãnh Phong sang quầy hàng bên cạnh.
- Hi hi! Lạc thiếu! Chúng em biết anh sẽ tới mà! - Một vài cô gái chạy đến quây bên hắn, đẩy nàng ra.
Hắn không hề thoải mái khi nàng bị đẩy, không chút lưu tình tự tay thoát ra khỏi đám mê trai kia, lạnh lùng nói:
- Tránh ra!
Hắn đi đến ôm nàng từ đằng sau nói với nàng:
- Vy Vy, em có thể tùy thích!
Một ý kiến nảy ra trong đầu. Nàng cười xấu xa, bắt đầu bước chân hướng phía đông tây loạn xạ, tay chỉ trỏ liên tục hết trái rồi phải. Chưa đầy một tiếng nàng đã dừng lại, nhìn đám nhân viên nữ khuân vác một đống đồ, khuôn mặt tỏ vẻ nặng nhọc khổ sở, trong lòng cười đầy thỏa mãn.( Vy Tỷ chẳng khác gì Phong ca cả! Cười trên nỗi đau của người khác =\"=)
Chưa hết, nàng còn bới loạn lung tung lên, nói rằng không đúng đồ mặc dù cô đã chỉ đúng vào thứ đồ đó. Cứ thấy thứ gì không vừa ý là cô nói không đúng. Đợi đám nhân viên nữ kia thở hổn hển, trán đầy mồ hôi rồi. Nàng đứng lên nói:
- Được rồi! Các cô có thể trả lại về chỗ cũ! Tôi không cần nữa rồi!
- !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!