Polaroid
Đọc truyện

Truyện teen - Osin của anh - trang 1


Chương 1


Vừa bước vào phòng làm việc, Tư Đồ Trác cởi ngay áobành tô ra khỏi người.
“Cà phê.”
“Đã pha xong, tôi sẽ mang vào ngay.” Cô thư ký vội cầmáo bành tô móc vào móc sau đó treo vào tủ quần áo.
“Bản hợp đồng hợp tác với ông chủ Hoàng.” Tư Đồ Trácluôn nói thẳng vào vấn đề chính vì anh không muốn mất thời gian, sau đó lậtnhanh bản hợp đồng xem lướt qua hơn 10 trang giấy, cầm bút ký roẹt.
“Em đã sắp xếp lại thời gian, sau cuộc họp tổng giámđốc có hai tiếng để nghỉ.” Trợ lý Quan Lĩnh cầm lấy bản hợp đồng tổng giám đốcvừa phê duyệt.
Anh là người xuất sắc vượt qua kỳ huấn luyện trợ lýgắt gao, dù là nam nhưng anh cẩn thận và chỉn chu không thua gì phụ nữ.
“Mọi người đã đến đủ chưa?”
Tư Đồ Trác mở laptop nhìn vào màn hình xem sàn giaodịch chứng khoáng điện tử.
“Trưởng phòng Tài chính và Kinh tế xin phép đến muộnvì kẹt xe.”
“Thật sao? Anh gọi điện nói anh ta không cần đến nữa,hợp đồng đã được giao cho phó phòng Vương, anh ta có thể nghỉ ngơi được rồi.”Tư Đồ Trác lạnh lùng nói.
“Vâng, em sẽ gọi điện cho trưởng phòng Trần.”
Trưởng phòng Trần và phó phòng Vương luôn đối đầu vớinhau, mặc dù hai người làm việc cùng văn phòng và là cấp trên cấp dưới nhưnghai người bằng mặt mà không bằng lòng, lần này họ cùng cạnh tranh ai sẽ là ngườiphụ trách hợp đồng hợp tác kinh doanh với công ty Á Đông.
Cuộc họp hôm nay cũng là để quyết định hợp đồng đó sẽvào tay ai, tiếc là trưởng phòng Trần vì kẹt xe mà bỏ lỡ cơ hội.
Tư Đồ Trác tiếp tục dán mắt vào màn hình laptop theodõi giá cổ phiếu. Điện thoại chợt đổ chuông. Anh cầm lên nghe, mày cau lại ngaysau đó.
Tắt máy, anh nói: “Cuộc họp thường niên phải kếtthúc trong vòng 1 tiếng rưỡi, những cuộc hẹn sao 3 giờ dời lại hết cho tôi.”
“Nhưng…”
“Có vấn đề gì không?” Tư Đồ Trác lạnh lùng quét mắtnhìn trợ lý riêng của mình.
Quan Lĩnh vội nói: “Không có việc gì, thưa tổng giámđốc.”
“Tốt!”
Nói xong, Tư Đồ Trác đi nhanh ra khỏi phòng làm việc.
Anh cao 1m85, một bước của anh bằng ba bước của phụnữ, hơn nữa tốc độ cũng vô cùng nhanh, rất ít người có thể đuổi kịp được anh.Quan Lĩnh cũng là một người cao lớn nên anh có thể theo chân sếp của mình.
Tư Đồ Trác, người đứng đầu trong ngành công nghiệpbán dẫn, sau khi thừa kế sự nghiệp, anh đã tiến hành một loạt cải cách trong bộmáy nhân sự.
Anh sa thải hàng loạt nhân viên, tuyển những ngườitài năng, chỉ trong vòng một năm đã đưa doanh thu của tập đoàn tăng vượt bậc, đứngđầu trong ngành công nghiệp bán dẫn nhiều năm liền.
Với tầm nhìn rộng, anh luôn đi trước người khác mộtbước. Là một người đàn ông đẹp trai thành đạt, nhiều tạp chí đã bình chọn anhlà người đàn ông độc thân được nhiều người phụ nữ mến mộ nhất. Tuy nhiên, chuyệnđời tư của anh luôn là một dấu chấm hỏi.
Với những doanh nhân nổi tiếng như anh, giới truyềnthông luôn ráo riết săn lùng scandal.
***
Chiếc xe Seden màu đen dừng xịch trước căn biệt thự.Tư Đồ Trác đẩy cửa xuống xe đi nhanh đến cửa.
Vào trong biệt thự, Tư Đồ Trác đứng dưới chân cầuthang quát to.
“Tư Đồ Việt, mày xuống ngay cho anh!”
Không có bất kỳ động tĩnh gì.
“Tư Đồ Việt, anh biết mày có ở trên đó, cho mày mộtphút để xuống, nếu không…”
Anh chưa nói hết câu đã thấy một người xuất hiện ở đầucầu thang.
“Tức thật! Đang ngủ tự nhiên có người phá đám!” Tư ĐồViệt, em trai của Tư Đồ Trác ngái ngủ bước xuống cầu thang.
“Mày đổi giờ bay sao không nói?” Tư Đồ Trác quát.
Vì muốn ra sân bay đón thằng em mớ ngủ này mà anh đãphải ký nhanh hợp đồng với ông chủ Hoàng, khi cuộc họp thường niên chưa diễnra, thằng nhóc gọi điện nói đã xuống đến sân bay làm anh phải rút cuộc họp xuốngnửa tiếng, các cuộc hẹn sau ba giờ đều phải dời lại, có trời mới biết công tyđã bị tổn thất những gì.
Nó là em trai anh nhưng hành vi cố tình đi chệch đườngray của nó khiến anh phát bực.
“Hi, anh Hai, lâu quá không gặp.” Tư Đồ Việt nheo mắtnhìn anh trai nở nụ cười như mùa thu tỏa nắng.
“Mày đổi giờ bay sao không nói?” Không quan tâm đếnnụ cười sáng chói của em trai, Tư Đồ Việt tức giận hỏi.
“Em nói rồi mà, em có gọi điện cho anh đó thôi? Hayem mớ ngủ? Chết toi.” Ngủ nhiều đôi khi cũng khiến người ta nhầm lẫn giữa thựcvà mơ.
Tư Đồ Trác lạnh lùng buông từng chữ.
“Đúng là mày có gọi điện nhưng xuống máy bay mày mớigọi.”
“Thật hả?” Tư Đồ Việt ngáp một cái, thấy mình cũnglà một thằng có kỷ luật.
“Hai việc đó khác nhau.”
“Khác chỗ nào được mà khác?” Anh cũng muốn nói chuyệnvới anh trai nhưng bởi vì buồn ngủ quá nên anh lảo đảo đi xuống cầu thang ngồiphịch trên sofa.
“Dĩ nhiên là khác. Nếu lúc mày lên máy bay mày gọicho anh thì anh đã cử người đi đón mày không để mày đi taxi về nhà một mình.Mày có biết an ninh bây giờ loạn như thế nào không? Lỡ mày lại bị bắt cóc nữathì sao?”
Năm Tư Đồ Việt bốn tuổi từng bị một nhóm người bắtcóc, lúc đó cả nhà anh như có bóng đen u ám bao quanh, mặc dù nhờ sự giúp đỡ củacảnh sát cứu được nó ra nhưng chuyện đó đã khiến ai nấy trong nhà đều sợ hãi.
A Việt lúc đó còn nhỏ, có lẽ không nhớ những gì đã xảyra nhưng anh lớn hơn nó 3 tuổi, anh không thể nào quên được những vết thương màbọn bắt cóc đánh đập nó. Từ đó trở đi, anh luôn phải chú ý đến em trai mình.
“Có ai bắt cóc em đâu vì em đã về nhà an toàn đóthôi.” Tư Đồ Việt ngồi thẳng lưng, rất muốn nói chuyện với anh trai nhưng hai mắtanh cứ ríp cả lại.
“Mày còn ngồi đó mà lý sự cùn. Từ giờ mày đừng xuấthiện ở chỗ đông người nguy hiểm nữa nghe rõ chưa?”
“Em biết rồi, biết rồi”. Gục gặc đầu.
“Tư Đồ Việt!”
Tư Đồ Trác quát lớn làm Tư Đồ Việt đang ngủ gục giậtmình.
“Anh Hai, anh Hai làm cái gì nói to dữ vậy. Giật cảmình!”
“Tư Đồ Việt, rốt cục mày có nghe anh nói không hả?”Thằng nhóc chết tiệt, nó làm như anh đang tụng kinh không bằng?
“Có mà!” Nói dối sau đó nhanh chóng chuyển chủ đề.“Anh Hai, mấy giờ rồi?”
“11h28.” Tư Đồ Trác giơ tay nhìn đồng hồ.
Tư Đồ Việt liền nhảy dựng khỏi ghế sofa.
“Chết rồi, sao thời gian trôi nhanh quá!”.
Tư Đồ Trác nhíu mày, “Có chuyện gì làm mày kích độngdữ vậy?”
“Phỏng vấn.”
Tư Đồ Trác nheo mắt, “Mày muốn đi phỏng vấn?” Côngty đang thiếu người quản lý nó còn định đi phỏng vấn ở đâu?
“Làm gì có? Em muốn phỏng vấn người khác.” Tư Đồ Việtbay lên cầu thang để thay bộ đồ ngủ trong 2 phút.
“Ở đâu? Chừng nào? Phỏng vấn công việc gì?” Tư ĐồTrác hỏi vọng lên.
“Ở đây. Hai phút nữa. Người giúp việc.” Tư Đồ Việtnói to.
“Mày đăng tin lúc nào?” Tư Đồ Trác trừng mắt nhìncánh cửa đóng im ỉm.
“Sau khi em vừa về nước em lên báo mạng đăng, có rấtnhiều người đăng ký phỏng vấn.” Anh rất thích náo nhiệt.
“Sao mày không nói với anh?”
“Thì giờ em nói rồi đó.”
Tư Đồ Việt đi ra cửa cười toe toét… rất đáng đập.
“Mày tuyển người giúp việc làm gì?”
“Vì… từ nhỏ em đã quen được chăm sóc rồi”. Tư Đồ Việtnhìn tập danh sách những người đăng ký phỏng vấn, nuốt ực một cái.
***
“Cửa ở sau lưng, xin mời.” Tư Đồ Trác vứt tờ lý lịchvào sọt rác.
“Tại sao cô lại đến đây phỏng vấn công việc này?” Vẫncâu hỏi đó với người ứng tuyển thứ 57.
“Bởi vì từ nhỏ tôi đã có mong muốn được bảo vệ chủnhà cho nên tôi muốn làm người giúp việc.”
Không muốn giẫm lên vết xe đổ của người trước đó,người ứng tuyển thứ 57 hào hứng ngẩng cao đầu ưỡn ngực hùng dũng hiên ngang nóira quyết tâm của mình.
“Cô nên đi làm quân nhân. Cửa ở sau lưng, xin mời.”Tờ lý lịch được vứt vào sọt rác.
“Tại sao cô lại đến đây phỏng vấn công việc này?”
“Bởi vì tôi cần tiền, ba mẹ tôi đều thất nghiệp, cácem tôi đều đang đi học, gánh nặng kinh tế đè lên vai tôi.” Người ứng tuyển thứ58 buồn bã kể lể lý do thiếu tiền, nhà nghèo, áp lực kinh tế. Phải chăng hoàn cảnhnhư vậy ông chủ sẽ cảm động?
“Tiền lương chúng tôi trả không đủ để trang trải chitiêu cho cả gia đình, mời về!” Lý lịch lại bị vứt vào sọt rác.
“Không! Tôi rất cần tiền. Làm ơn hãy thuê tôi ~~~”.Hết cách, cô gái đành giở chiêu năn nỉ.
“Làm việc ở hộp đêm nhanh có tiền hơn. Cửa ở saulưng, xin mời!”
Tư Đồ Trác lạnh lùng nói, dù trước mặt anh là một côgái xinh đẹp, có thân hình bốc lửa.
“Hộp… hộp đêm.” Cô gái nghĩ rằng mình nghe nhầm.
“Với nhan sắc của cô, chỉ cần cô cố gắng là có thể cảithiện được kinh tế của gia đình cô.” Tư Đồ Trác ra hiệu cho quản gia đưa cô gáira ngoài cửa.
Thấy người thứ 58 cũng bị mời về, Tư Đồ Việt buột miệng.
“Anh Hai tuyển người kiểu gì vậy, sao không tuyển đượcai hết.”
“Ở nhà có đủ người giúp việc rồi sao mày còn muốntuyển thêm?” Tư Đồ Trác không đồng tình với ý muốn của em trai.
“Vì mấy người đó nói chuyện không hợp với em, em cầnngười trẻ tuổi.” Please ~~ Tuổi trung bình của những người giúp việc trong nhàlà 46 tuổi, orz nói gì cũng không hiểu.
“Người giúp việc chỉ cần làm được việc.”
“Em đồng ý với anh điều này nhưng năng lực làm việclà một chuyện còn hiểu những gì mình nói hay không mới là vấn đề. Em nói“shit”, thím Thẩm liền lấy cho em một ly kem tươi.” Thực sự không thể nào có thểchịu đựng được.
“Họ không hiểu tiếng Anh.”
“Vì họ không hiểu tiến Anh nên em mới nói không hợp,em cần một người có thể hiểu được những gì em nói.”
“Đợi 3 ngày nữa anh sẽ kiếm cho mày một người giúpviệc chuyên nghiệp và có thể đảm bảo an toàn cho mày, trong vòng 3 phút sẽ giảiquyết được yêu cầu của mày.”
Tư Đồ Việt mở to mắt nhìn anh trai, không thể nào hiểunổi, lần nào mở miệng ra cũng nói hai chữ “an toàn”.
“Anh Hai, em cần một cô bé giúp việc thông minh hoạtbát, anh làm ơn đừng đưa tới một người gây phiền phức cho em nữa đi.”
“Anh đang muốn tốt cho mày. Làm sao biết được trongsố những người đến phỏng vấn hôm nay ai là sói đội lốt cừu.” Sói ở đây ám chỉnhững kẻ độc ác và lừa đảo, tiếp cận với mục đích trục lợi.
“Làm gì có? Mà người thứ 59 đâu rồi nhỉ?”Tư Đồ Việtthích thú nhìn ra cửa chỗ người thứ 59 đang gặm bánh mỳ.
Tư Đồ Trác cũng nhìn theo ánh mắt của em trai. Vàanh nhìn thấy một cô gái giống hệt con sóc nhỏ.
Đôi mắt to đen láy, hai chiếc răng cửa lộ ra, dođang gặm đồ ăn nên hai má phồng lên, cô có thân hình nhỏ bé ngồi xổm trong gócnhư con sóc nhỏ đang vui vẻ ăn đồ ăn mình kiếm được.
Đang ăn hăng say, bỗng có cảm giác như có ai đó nhìnmình, Tiêu Tung Thục ngừng ăn.
Ngước mắt lên quả nhiên nhìn thấy có ba ánh mắt đangnhìn chằm chằm vào cô, một của ông quản gia và hai của hai người đàn ông ngồitrên sofa.
Chết tiêu! Đến lượt mình rồi sao.
Mỉm cười, làm bộ thản nhiên, cô bỏ nửa cái bánh mìăn dở vào trong bì ni long lấy dây thun buộc lại, kéo khóa ba lô bỏ vào trongsau đó đeo ba lô lên vai, động tác rất nhanh chóng và linh hoạt.
Nhảy một cái, cô đến trước mặt cả ba cúi đầu.
“Xin lỗi ạ, vì thấy ba người nói chuyện vui vẻ nêntôi tranh thủ, mong rằng ba người không để ý.”
“Không sao.” Tư Đồ Việt lên tiếng trước, anh cảm thấytừ nét mặt cho đến mọi hành động của cô gái này đều rất thú vị.
“Đến lượt tôi phỏng vấn rồi sao?” Ủa! Hình như cómùi thức ăn! Tiêu Tung Thục liếc mắt qua lại phát hiện ra miệng mình dính mẩubánh mỳ liền lè lưỡi ra liếm sạch.
“Phụt!” Tư Đồ Việt không nhịn được liền cười phụt.Người mà làm như động vật. Cái lưỡi cũng dài thật, như lưỡi của ếch truyềnnhân.
Không thấy buồn cười như em trai, Tư Đồ Trác trừng mắtnhìn cô nữ sinh nhỏ bé đeo ba lô.
Cô gái này có lẽ còn rất nhỏ, tuổi đời anh đoánkhông đến hai mươi. Ban đầu nhìn cô rất giống một con sóc nhỏ nhưng giờ khi đãnhìn kỹ anh thấy giống người mới từ trên núi xuống.
Bộ dạng lôi thôi nhếch nhác quẩy thêm cái ba lô tođùng đi phỏng vấn, đây là lần đầu tiên anh gặp một người bất lịch sự như cô. TưĐồ Việt khoanh tròn vào tờ lý lịch.
“Mời ngồi.” Dù xác định không tuyển cô nhưng anh vẫnmuốn cho cô một cơ hội. Nếu cô thực sự muốn làm công việc này, cô cần phải thayđổi ấn tượng ban đầu với anh.
“Vâng, cám ơn.” Cô đi đến sofa ngồi xuống.
Cầm tờ lý lịch, Tư Đồ Trác không ngẩng đầu lên hỏi.“Tại sao cô lại đến đây phỏng vấn công việc này?”
“Vì tôi chỉ có bằng tốt nghiệp trung học, không biếtsử dụng máy vi tính, không có bằng lái xe, cho nên nghề giúp việc thích hợp nhấtvới tôi.”
Khi nói ra bằng cấp của mình, gương mặt Tiêu Tung Thụctràn đầy tự tin, cô ngẩng cao đầu ưỡn ngực, từ đầu đến cuối đều mỉm cười.
Nhưng Tư Đồ Trác thì há cả miệng ra, đây là lần đầutiên anh gặp một người tự tin với tấm bằng trung học. Làm như là có rất ít ngườilấy được tấm bằng đó?
Là người đứng đầu tập đoàn có hàng trăm nhân viên, tấtcả đều có bằng đỏ, cho nên anh thấy cô gái này rất kỳ quặc, tự hào với việc mìnhchỉ có bằng trung học và còn cảm thấy tự tin khi không biết sử dụng máy vitính.”
Vì cô kỳ quặc nên Tư Đồ Trác chưa muốn mời cô về.
“Vậy sở trường của cô là gì?”
“Làm việc nhà, giặt quần áo, thông bồn cầu, việc gìtôi cũng làm được”.
“Phì!” Tư Đồ Việt lại cười phì. Trời! Buồn cười quá.Thông bồn cầu mà cũng được gọi là sở trường sao? Đây là lần đầu tiên anh nghe mộtngười nói như vậy. Ha ha ha~
Mặt đen thui, Tư Đồ Trác vẫn muốn cho cô một cơ hội.“Còn gì nữa?”
“Tôi còn có thể quét sân, hốt rác, lau cửa sổ, thaytã với tốc độ cực nhanh.”
Nói đến tốc độ làm việc, cô rất tự tin.
“Phì!” Tư Đồ Việt ôm bụng cười.
Tư Đồ Trác hít sâu, rất muốn vứt lý lịch vào sọtrác.
“Cô nghe cho rõ đây, ở đây không có trẻ sơ sinh.”
“Thật hả?” Cô nghiêng đầu nghĩ ngợi sau đó nở nụ cười.“Không sao, tôi có thể thay tã cho người già.”
“Ha ha ha.” Tư Đồ Việt ngả người ra ghế sofa cườito, còn Trư Đồ Trác vẫn làm mặt lạnh khiến người khác không thể biết được anhđang nghĩ gì nhưng sau 5 phút phỏng vấn thì trán anh đã nổi đầy gân xanh.
“Ở đây cũng không có người già.” Anh trừng mắt nhìncô gái ngu ngốc – người ứng tuyển thứ 59. Anh không thể giải thích được tâm trạngcủa mình lúc này.
Anh chưa từng gặp người nào coi việc thông bồn cầuvà thay tã là sở trường.
“Cũng không có người già sao?” Tiêu Tung Thụcnghiêng đầu suy nghĩ rồi nở nụ cười tươi như hoa. “Không sao, chừng nào anh giàtôi sẽ chăm sóc cho anh, tin tôi đi, tốc độ làm việc của tôi cực nhanh, tôi sẽkhông để anh bị ốm.” Cô tự tin nói.
“Ha ha ha. Hài hết sức. Tôi thích cô rồi đó.”
Tư Đồ Việt ôm bụng cười lăn cười bò, cười chảy cả nướcmắt.
“Tư Đồ Việt, trật tự đi!”. Mặt Tư Đồ Trác không cảmxúc, anh nhíu mày trừng mắt nhìn Tư Đồ Việt.
Nhưng Tư Đồ Việt không sợ anh trai, càng cười to hơnvà còn nói:
“Anh Hai! Cô này được đó, nhận cô ấy vào làm. Vừa cóthể thông bồn cầu lại có thể thay tã, già trẻ gì cô ấy cũng làm được. Chừng anhcũng già mà, đằng nào trong tương lai anh cũng phải có em bé, sướng quá rồi còngì.” Nói xong, nhìn vẻ mặt lạnh lẽo của anh trai, Tư Đồ Việt tưởng tượng ra cảnhanh trai mình đóng bỉm cười đau cả bụng.
“Mày mới là người sướng nhất. Mày đừng quên anh đangtuyển người giúp việc cho mày, người cô ấy chăm sóc sẽ là mày đó.” Dứt lời, TưĐồ Trác nhìn xuống quần của em trai, cười khẩy một cái.
“Ặc…” Bị phủ đầu, Tư Đồ Việt lúng túng sờ mũi, khôngdám cười nữa.
“Tên cô là gì?” Tờ lý lịch bị nhòe nước nên anhkhông thể nhìn rõ.
“Tiêu Tung Thục.” Cô nói to.
“Tên gì?” Tư Đồ Trác nghe không rõ.
“Tiêu Tung Thục!” Cô nói to hơn. “Tiêu trong ‘tiêutường’, tung âm đồng âm với ‘tùng thụ’, thục trong ‘thục nữ’, phát âm giống consóc nhỏ nên biệt danh của tôi là ‘Sóc Nhỏ’”. Khi cô nói, hai chiếc răng cửa lóesáng dưới ánh nắng mặt trời trông rất giống một con sóc nhỏ.
“Phì!” Tư Đồ Việt lại phì cười nhưng khi Tư Đồ Trácliếc mắt qua anh liền im bặt.
Dù rằng bình thường lời nói của anh cũng rất có sứcnặng nhưng nếu chọc tức anh Hai, anh Hai sẽ có những cách trả thù rất tàn nhẫn,cho nên tốt hơn hết không nên để cái miệng hại cái thân.
Tư Đồ Trác đưa mắt nhìn người ứng tuyển thứ 59, dùcho cô có là con thỏ nhỏ hay con sóc nhỏ, anh chỉ cần quan tâm đến tác phongchuyên nghiệp và an toàn.
Anh đã quá quen với những người thủ đoạn. Để tạo ấntượng tốt với ông chủ họ sẽ nói quá lên về năng lực của mình. Khoác lác, nịnh bợtạo ấn tượng tốt với ông chủ để có được việc làm.
Nhưng với người thứ 59 này thì lại khác, cô khôngkhoác lác về bản thân ngược lại còn rất ngốc nghếch. Nếu một ông chủ bình thườngcó lẽ sẽ không tuyển cô nhưng anh thì nghĩ rằng mình sẽ nhận cô vào làm việc,dù sao một người ngốc nghếch không phải là người nguy hiểm.
“Cô nói sở trường của cô là nấu ăn, bây giờ tôi muốnkiểm tra, nếu cô qua cô sẽ được nhận vào làm việc ở đây.”
“Thật ạ?” Hai mắt cô sáng rực.
“Hãy làm các món Trung, hai người ăn, 5 món mặn và 1món canh, khẩu vị nhẹ nhàng đừng cho quá nhiều dầu mỡ, nguyên liệu có sẵn trongtủ lạnh, tôi cho cô một tiếng đồng hồ.” Anh muốn biết sở trường của cô có thể đạtđến trình độ nào.
“Ô kê, tôi sẽ làm ngay bây giờ.” Gỡ ba lô, cô chạyngay đến cánh cửa phòng gần nhất nhưng sau đó chạy ra ngay. “Cho hỏi, phòng bếpở đâu?”
Tư Đồ Trác biết ngay cô sẽ hỏi câu đó, đúng là ngốcquá, anh giơ ngón tay chỉ về phía phòng bếp.
“À, cám ơn.”
Cô nhanh chân chạy đi nhưng chạy được nửa đường thìquay đầu lại hỏi. “Căn phòng vừa nãy có phải toilet không ạ?”
“Ừm!”
“Whao! Toilet của các anh rộng thật đấy, rộng hơnphòng của tôi. Có bồn tắm, có ti vi, có cả phòng tắm hơi, rất sang trọng, cókhi còn hơn cả khách sạn.”
“Rốt cục cô có định đi nấu cơm không?” Tư Đồ Trácquát.
“Dạ dạ, tôi quên mất.” Tiêu Tung Thục giật mình nhớra công việc chính của mình, cười lúng túng chạy nhanh đến phòng bếp.
Cô phải đi nấu cơm!

Chương 2


“Ừm, ngon quá ngon quá, món nào cũng ngon.” Sau khiđã tẩn một bụng, Tư Đồ Việt khen nức nở.
“Đồ ăn hợp khẩu vị với ông chủ nhỏ khiến tôi thấy rấtvui.” Quản gia đã nói nhỏ với cô căn biệt thự này thuộc sở hữu của nhà Tư Đồ vàhai người phỏng vấn cô là hai cậu chủ nhà Tư Đồ.
“Cô có bằng nấu ăn hả?” Khác với Tư Đồ Việt ăn nhưquỷ chết đói, Tư Đồ Trác ăn rất tao nhã, dù đầu lưỡi đang thôi thúc anh hãy ănthật nhiều nhưng anh kiềm tốc độ lại chỉ ăn từng miếng nhỏ.
“Dạ, không có.”
“Tay nghề nấu nướng của cô khá lắm.” Nếu người nàođó thực sự có năng lực, anh sẽ không tiếc lời khen.
“Cám ơn ông chủ đã khen ngợi, nếu ông chủ thích ănnhững món tôi nấu như vậy, tôi rất sẵn sàng được phục vụ ông chủ.”
Nghe cô nói, Tư Đồ Trác lên tiếng. Anh không muốn đểem trai quyết định, mặc dù tay nghề nấu nướng đã đủ tiêu chuẩn nhưng vẫn cònnhiều hạng mục chuyên nghiệp khác cần phải xem xét.
“Tạm thời cô trúng tuyển, tiền lương hai vạn mộttháng, bao ăn, bao ở, sau ba tháng thử việc tiền lương của cô tăng lên ba vạn,ngoài ra còn có tiền thưởng theo quý, phúc lợi xã hội, mỗi tháng cô được nghỉ 4ngày, cô thấy sao?”
“Tuyệt quá!” Cô nhảy dựng lên, thể hiện trạng tháiphấn khích.
“Tối nay tôi sẽ về muộn, không cần chuẩn bị cơm chotôi, thời gian sau đó cô có thể nghỉ ngơi.”
“Tôi biết rồi, thưa ông chủ.”
“Đừng gọi tôi là ông chủ mà hãy gọi là cậu chủ.” Tấtcả những người giúp việc trong nhà Tư Đồ đều xưng hô với anh như vậy.
“Dạ, vậy tôi phải gọi ông chủ nhỏ như thế nào?” Côquay đầu hỏi.
“Cũng vậy thôi, nhưng cô gọi tôi là ông chủ nhỏ cũnghay đó.”
“Dạ.” Tiêu Tung Thục ngây ngô đứng cạnh bàn.
“Ở đây không còn việc gì nữa, cô đi tìm quản gia hỏiphòng của mình.”
“Dạ, chào cậu chủ, ông chủ nhỏ cứ từ từ ăn.” TiêuTung Thục tung tăng đi ra khỏi phòng bếp, vừa đi vừa hát líu lo.
“Anh Hai, em thấy Sóc Nhỏ dễ thương ghê.” Vừa dễthương vừa vui tính.
“Ừm.” Nhanh chóng chuyển chủ đề. “Giờ anh phải đếncông ty, mày được nghỉ một tuần, sau đó phải đến công ty làm việc.”
Tư Đồ Việt làm bộ buồn ngủ.
Đùa chắc, anh không thích công việc kinh doanh, lầnnày về nước anh đã quyết định sẽ làm công việc mình thích. Anh thích cuộc sốngtự do như khi ở Mỹ, không có thời gian giúp anh Hai quản lý công ty.
He he he, nhưng đó sẽ là bí mật không thể để ông anhbiết được, nếu không anh chết chắc. Trong 36 kế, chuồn là thượng sách.
“Chuyện đó nói sau đi. Em buồn ngủ rồi, đi ngủ đây.”
***
Tối khuya, Tiêu Tung Thục đang rửa chén bát trong bếpthì nghe thấy tiếng mở cửa ngoài phòng khách liền chạy ra xem, quả nhiên đó làTư Đồ Trác ba ngày nay không về nhà.
“Cậu chủ đã về.” Cô cười khanh khách chào mừng cậuchủ.
Không ngờ tối khuya còn có người trong phòng khách,Tư Đồ Trác thấy không vui. “Khuya rồi sao cô không ngủ mà làm cái gì vậy?”
“Tôi vừa nấu mấy món cho ông chủ nhỏ ăn khuya, giờđang dọn dẹp.” Cô thành thật.
“Khuya rồi nó còn đòi ăn?” Anh hơi nghi ngờ những lờicô nói, bước vào bếp cầm bình nước lên thì thấy bồn rửa chén chất đầy xoong nồichén bát mới tin lời cô.
“Ông chủ nhỏ nói mình bị lệch múi giờ nên rất nhanhđói.”
“Ừm.” Anh quay lại phòng khách, mệt mỏi buông ngườixuống sofa.
Công ty gần đây bận rộn với dự án mới, cả công ty đềutăng ca, anh là người đứng đầu bận tối mắt tối mũi ba ngày nay không được ngủ.
“Cậu chủ đau đầu ạ?”
“Sao cô lại hỏi vậy?”
“Tại tôi thấy mày cậu chủ nhíu chặt.” Cô làm nhíumày. “Ở đây có hai nếp nhăn, nếu thêm một nếp nhăn nữa cậu chủ có biết mình sẽbiến thành gì không?
“Biến thành cái gì?” Người thứ 59 không lo rửa chénmà chạy lại chỗ anh lảm nhảm.
“Đó là chữ “sông”, ba dòng không phải là đồng bằngđúng không? Tuyệt diệu quá nhỉ?” Nói xong, cô cười phá lên.
“Không, tôi chỉ thấy lạnh.” Anh chọc cô.
“Vậy hả, nhưng tôi thì lại thấy rất buồn cười.” Cô sờmũi, ngượng nghịu, thấy mình đã thất bại. “Viện trưởng nói nếu tâm trạng củangười nào đó không tốt thì chỉ cần chọc cho họ cười thì tâm trạng của họ sẽ tốthơn, cho nên tôi mới kể chuyện cười cho anh nghe.”
“Tiếc là cô đã không thành công.”
Nói vậy nhưng Tư Đồ Trác lại mở mắt ra nhìn cô.Không ngờ một cô gái đầu óc có vấn đề như cô lại nhìn ra tâm trạng anh không tốt.
“Xin lỗi, hay để tôi mát xa cho cậu chủ nhé.”
“Mát xa?” Anh lại mở to mắt nhìn cô.
“Đúng vậy, cậu chủ cảm thấy đau đầu hay mệt mỏikhông phải sao? Mát xa có thể thư giãn gân cốt, đầu óc thư thái, hãy để tôi mátxa, cậu chủ sẽ thấy hiệu quả ngay thôi.”
“Cô cũng biết mát xa?” Anh hơi nghi ngờ.
“Số một đó nha.” Cô giơ ngón tay cái.
Dù không tin lắm nhưng nhìn cô tự tin và nóng lòngmuốn được mát xa, anh nghĩ ngợi một lúc rồi miễn cưỡng đồng ý. “Đi rửa chén tiếpđi sau đó rửa tay rồi ra mát xa cho tôi.” Anh không quên vừa nãy tay cô vừa đụngvào đống xoong nồi đầy dầu mỡ.
“Ô kê.” Cô liền chạy ngay vào trong phòng bếp rửa nốtđống xoong nồi.
Sau khi quay trở lại phòng khách, cô không mát xangay lập tức mà bắt đầu tập thể dục, gập người thành hình chữ U ngược, đá caochân, đấm bốc làm Tư Đồ Trác ngồi một bên chết lặng.
“Cô đang làm cái gì vậy?”
“Giãn cơ, như vậy tôi mới vận dụng hết toàn lực.” Côvừa làm mấy động tác vừa hỏi. “Cậu chủ muốn mát xa kiểu Nhật hay kiểu Thái?”
“Kiểu nào an toàn nhất?”
Anh cảm thấy cô muốn đánh đấm anh chứ không phải mátxa… Anh bắt đầu thấy hối hận vì đã đồng ý với cô.
Cô nghiêng đầu suy nghĩ. “Vậy thì kiểu Trung Quốc đi.”
“Kiểu đó là kiểu gì?”
“Rất khó để giải thích cho cậu chủ hiểu. Cứ thử rồisẽ biết.” Nói xong, cô ra tay ngay.
***
“A…” Đầu tiên là tiếng hét to kích tình.
“Hm…” Sau đó là tiếng rên rỉ kéo dài.
“Ư…” Tiếp theo đó là tiếng nỉ non dập dờn.
Lúc cao lúc thấp, lúc to lúc nhỏ mỗi tiếng rên đềukhiến người khác đỏ mặt, đánh thức một người vốn bị mất ngủ.
Ông, người giúp việc lâu năm nhất trong nhà Tư Đồ,người nhiều tuổi nhất, tóc đã bạc trắng – Quản gia Trần. Ông đi theo tiếng rênrỉ đó và đến trước cửa phòng của Tư Đồ Trác, đầu óc bắt đầu rối loạn, cảm thấyxấu hổ, khiếp sợ, vui sướng, tò mò và cả lo lắng, đủ 5 trạng thái cảm xúc.
Ông xấu hổ vì những âm thanh đầy nhục dục gấp gáp vàquá to, không hề đứng đắn này lại phát ra từ trong phòng cậu chủ cả vốn ít nóiít cười, nếu những người khác nghe thấy phải chăng cậu chủ sẽ bị mất hình tượng.
Ông khiếp sự vì cậu chủ không được bình thường dùkhông thể khẳng định cậu chủ là người trong sáng lành mạnh nhưng đột nhiên cậuchủ đưa một người phụ nữ về nhà qua đêm, chuyện này là sao?
Ông vui sướng vì trong tưởng tượng của ông, cậu chủlàm như vậy phải chăng nhà Tư Đồ sắp có thêm một thành viên mới? Ông sẽ lựa lúcnào đó hỏi ý của cậu chủ sau đó báo tin vui với ông chủ và bà chủ.
Ông tò mò vì trong suốt 36 năm làm quản gia ở đây,những tin đồn lớn nhỏ đều đến tai ông, ông rất tò mò về người vợ tương lai củacậu chủ sẽ là người thế nào.
Nhưng tất cả những điều đó đều không quan trọng, ôngđang lo lắng một chuyện.
Ông lo vì tiếng rên rỉ đó quá lớn và suốt hai tiếngđồng hồ. Ông phải công nhận rằng cậu chủ rất “khỏe” nhưng dù sao cũng đâu phảimình đồng da sắt, lâu như thế rồi… Thực sự rất nguy hiểm, ông sợ rằng sẽ nguyhiểm đến tính mạng.
Do dự một lúc lâu, quản gia Trần quyết định làm kẻ xấuphá đám chuyện tốt của cậu chủ, ông đưa tay lên cửa và gõ cộc cộc.
“A… Ai đó?” Sao tiếng rên rỉ kéo dài là giọng của TưĐồ Trác.
Quản gia Trần cố gắng nói bằng giọng tự nhiên.
“Là tôi, quản gia Trần. Cậu chủ có khỏe không?”
“Rất khỏe. Có việc gì?”
“Không có việc gì! Không có việc gì!” Có đánh chếtông cũng không dám nói cho cậu chủ biết ông đứng ngoài cửa nghe lén nãy giờ.
“Không có việc gì sao?” Giọng nói sung sướng đượcthay vào đó là giọng bực bội. Nửa đêm chạy tới gõ cửa phòng sau đó nói không việcgì?
“À vâng… Không phải, tôi có việc…có việc. Tôi muốn hỏicậu chủ có muốn ăn khuya không?”
“Không, tôi không đói.” Quả nhiên là từ chối.
Thể lực tốt thật! Làm việc lâu như vậy mà không đóichứng tỏ rằng sức khỏe của cậu chủ thật dồi dào. Quản gia Trần cảm thấy tự hàonhưng vẫn không khỏi lo lắng vì làm việc quá sức như vậy sẽ không tốt cho sứckhỏe của cậu chủ.
“Cậu chủ không định nghỉ ngơi một chút sao?” Quảngia Trần nói bóng gió.
“Thì tôi đang nghỉ ngơi đây!”
“Nhưng… nhưng…”
Ngay lúc quản gia Trần đang đứng lắp bắp, trongphòng vọng ra tiếng chửi thề sau đó cánh cửa được mở bật ra.
“Chết tiệt! Rốt cục có vấn đề gì với ông vậy?” Tư ĐồTrác áo ngủ xộc xệch, đầu tóc rối bời đúng như một người vừa “làm việc” xongnhưng mặt anh tối sầm lại, đứng khoanh hai tay, ánh mắt đáng sợ.
“Cậu chủ, cậu có sao không?” Quản gia Trần nhìn Tư ĐồTrác từ trên xuống dưới.
“Tôi rất khỏe cho đến khi ông đến gõ cửa. Hãy giảithích lý do tại sao hai giờ sáng ông còn đến gõ cửa phòng tôi, cả đêm qua tôiđã không được ngủ rồi.”
“Cả đêm không ngủ?” Trời! Tối nay ông phải nói với vợhầm canh gà nhân sâm cho cậu chủ bồi bổ.
“Cậu chủ, ai vậy?” Đột ngột có một cái đầu thò ra cửa.
“Tiêu Tung Thục?!” Quản gia Trần không thể tin vào mắtmình. Ông cảm thấy như có ai đó bổ mình một cú sau đầu khiến ông thấy choángváng. “Cháu… cháu… cháu… Tại sao lại là cháu? Thành viên mới của nhà Tư Đồ, vợtương lai của cậu chủ trong tưởng tượng của ông là một cô gái hiền thục nết nađã đổ sụp.
“Sao lại là cháu hả? Chú nói gì cháu không hiểu?”
“Cậu… Cậu chủ… Tiêu Tung Thục… Con bé… Trời ơi là trời!”Quản gia Trần đưa ngón tay lên chỉ qua chỉ lại giữa hai người. Ông rất muốn lalên nhưng vì ở đây có cậu chủ nên ông chỉ có thể hét trong lòng.
Nhìn mặt quản gia Trần tái mét, người thông minh nhưTư Đồ Trác dĩ nhiên biết ông đang nghĩ gì. Mặt anh tối thui, giận sôi máu. “Ôngđang nghĩ lung tung cái gì vậy?”
Bởi vì đang hết sức đau lòng nên quản gia Trần khôngchú ý đến sự tức giận của Tư Đồ Trác. “Hỏng hết rồi… Cậu chủ cho lão nói mộtcâu, không ổn đâu.”
Nhìn Tiêu Tung Thục, quản gia Trần khẽ thở dài.
Cô nheo hai mắt lại. Thực sự không thể nào hiểu đượccả hai người đang nói đến chuyện gì, cô chen vào. “Chú Trần, chú nói gì cháukhông hiểu? Cháu mát xa cho cậu chủ có gì không được?”
“Không nên, không nên, nói thẳng ra là không được,dù là mát xa… Hả? Cháu nói cái gì? Cháu nói cháu mát xa cho cậu chủ hả?”
“Dạ, thấy cậu chủ mệt mỏi nên cháu đã mát xa cho cậuchủ nhưng vì cơ bắp của cậu chủ khá rắn chắc nên cháu đã nói cậu chủ về phòng nằmsấp trên giường để cháu mát xa theo kiểu Thái… Có gì không được?
“Hả…” Quản gia Trần hiểu ra da đầu liền run run.
“Quản gia Trần, tôi cũng đang muốn biết không ổn ởchỗ nào.”
Đang lên thiên đường tự nhiên rớt bịch, Tư Đồ Trácmuốn nghĩ cách xử lý người trước mắt.
Quản gia Trần không dám ngẩng đầu lên đối diện vớiánh mắt tối thui của cậu chủ, ông lùi ra đằng sau một bước sau đó ngáp dài.
“A! Ngủ ngon thật! Ủa? Kỳ lạ? Sao chúng ta lại đứngđây?” Ngước đầu lên nhìn Tư Đồ Trác. “Cậu chủ? Chết rồi. Bệnh mộng du của tôi lạitái phát phải không? Haizzzzz. Xin lỗi cậu chủ, tôi không cố ý đánh thức cậu chủ.Cậu chủ vào trong phòng ngủ tiếp đi.”
Rồi ông khoác tay lên vai Tiêu Tung Thục đang đứngngây người. “Tiêu Tung Thục, cháu làm tốt lắm. Việc làm của cháu rất đáng khenngợi, cháu tiếp tục phục vụ cậu chủ cho tốt, đừng có làm biếng nghe rõ chưa?”
Chú Trần nói mình bị mộng du sao biết cô mát xa chocậu chủ? Mặc dù không hiểu gì nhưng Tiêu Tung Thục vẫn gật đầu.
“Mời cậu chủ tiếp tục nghỉ ngơi, tôi xin phép.”
Nói xong, quay người đi thật nhanh về phòng.
***
Suốt cả đêm không được ngủ, dù rất uể oải nhưng TiêuTung Thục vẫn không quên đánh thức Tư Đồ Việt.
Gõ cửa mấy cái cho có lệ, cô mở cửa ra rồi đi vàophòng. “Ông chủ nhỏ, dậy đi.”
Cô đặt khay đồ ăn trên bàn trong căn phòng tối thuisau đó kéo roẹt rèm cửa màu xanh đậm, để ánh sáng mặt trời chiếu rọi vào phòng.
Tư Đồ Việt nằm trên giường trùm chăm kín đầu đểtránh ánh nắng mặt trời.
“Đừng có ồn ào, tôi đang ngủ.”
“Nhưng bây giờ là 12 giờ trưa rồi.” Cô vừa nói vừa cầmđiều khiển tắt máy lạnh.
“Cô làm cái gì vậy?”
“Anh có dặn tôi mà.”
“Có không?”
“Có, hôm qua anh dặn tôi nhất định phải gọi anh dậyvào giờ này.”
“Tôi đổi ý rồi…” Việc quan trọng nhất lúc này vớianh là ngủ, trừ khi có động đất hay trời sập nếu không đánh chết anh cũng khôngdậy.
Anh vừa mới nghĩ trong đầu ngay lập tức có trận độngđất làm anh sợ tới mức nhảy dựng trên giường.
“Á! Động đất! Động đất.” Tư Đồ Việt hoảng loạn tìmchỗ núp.
“Động đất ngừng rồi, anh đừng có sợ nữa.” Không hoảnghốt như Tư Đồ Việt, cô tỉnh bơ đứng cạnh giường.
Xác định chắc chắn không còn động đất, Tư Đồ Việt mớibình tĩnh lại. “Sóc Nhỏ, vừa nãy động đất cô có sao không?”
“Không sao, ông chủ nhỏ dậy ăn cơm đi, anh còn phảira ngoài nữa mà.”
Làm gì có động đất. Vừa rồi cô cố tình lắc mạnh giườnghù ông chủ nhỏ. Nhưng cái giường size king này nặng thật làm cô mệt hết sức.
Người tỉnh, cái mũi cũng tỉnh theo ngửi được mùi thứcăn thơm phức, Tư Đồ Việt ngay lập tức bay đến bữa trưa của mình như con hổ đói.
Vừa ăn anh vừa hỏi “Tôi phải ra ngoài chi vậy?”.Chưa ngủ đủ giấc, đầu óc cứ mơ mơ màng màng.
“Ông chủ nhỏ chưa nói với tôi.” Mới sống chung nhàcó vài ngày nhưng cô đã quá hiểu con người Tư Đồ Việt. Anh là một người sống cựckỳ mâu thuẫn, nhìn lười biếng như vậy nhưng thực ra rất gian manh, tuy nhiêncũng không phải lúc nào cũng ranh ma, đôi khi vẫn có lúc ngốc nghếch, như lúcnày.
“Thật hả?” Tư Đồ Việt chẳng nhớ hôm nay mình có hẹnvới ai nhưng quên đi, anh phải ăn cơm đã, thế là anh nhồm nhoàm tiếp tục ăncơm. Rồi sực nhớ ra một chuyện, anh ngẩng đầu lên hỏi. “Anh tôi đâu?”
“Cậu chủ đi làm rồi.”
“Anh ấy có hỏi gì tôi không?”
“Không.”
Tư Đồ Việt liếc đôi mắt gian manh qua lại, nhai vànuốt cơm rồi đột ngột khoác tay lên vai cô, nói nhỏ hết mức có thể. “Sóc Nhỏ, nếusau này anh tôi hỏi gì về tôi, cô đừng có ngây thơ hỏi gì trả lời nấy mà cô cứnói không biết gì hết nghe rõ chưa?”
“Dạ, tôi biết rồi.”
“Sau đó, cô phải nhớ vấn đề anh tôi hỏi nói cho tôibiết ngay, nghe rõ chưa?”
“Bất cứ vấn đề gì hả?”
“Ừ.”
“Dạ, nhưng mà sao phải làm như vậy?”
“Đừng hỏi nhiều.” He he, tuyển người giúp việc đểchăm sóc mình là giả còn làm gián điệp mới là thật.
Lần này về nước anh đã biết trước việc thế nào anhHai cũng bắt anh đến công ty làm việc nhưng anh không thích nên anh mới gấp rúttìm một người giúp việc đáng tin làm gián điệp theo dõi anh Hai.
Hiện giờ anh Hai đang bận rộn ở công ty sẽ không chúý đến anh, nhưng thời gian tới có lẽ khó mà trốn được. Thế nên anh cần tranh thủlúc này để chuẩn bị vài thứ, sau đó sẽ cao chạy xa bay.
Trước mắt thì ông anh chưa lệnh cho anh nhưng anh sợcó thể khi đột nhiên nhớ ra sẽ bắt anh đến công ty làm chân sai vặt. Thế nênanh mới cần một gián điệp.
“Bây giờ tôi có việc phải ra ngoài, cô nhớ kỹ nhữnglời tôi dặn.” Anh nhấn mạnh.
“Dạ, chào ông chủ nhỏ.” Không dám ngáp, cô ngoanngoãn vẫy tay.
“Cho hôn một cái.” Tư Đồ Việt kéo cô lại hôn cái“chút” vào má.
Thói quen của ông chủ nhỏ thật là ~~~
Lúc Tiêu Tung Thục cố chịu đựng nụ hôn của Tư Đồ Việtthì quản gia Trần đột ngột vào phòng và chứng kiến cảnh đó.
“Chào chú Trần.” Tư Đồ Việt vui vẻ chào quản gia.
“Chào cậu chủ. Cậu chủ phải ra ngoài hả?” Sắc mặt quảngia không thay đổi, cứ như là ông không có ấn tượng gì với cảnh vừa xem.
“Dạ.”
“Cậu chủ đi cẩn thận.”
Thấy Tư Đồ Việt đi tới, quản gia Trần vội vàng luira đằng sau chục bước.
“Làm gì đi nhanh dữ vậy, đúng là gừng càng già càngcay.” Vẫn bước lại.
“Cậu chủ vẫn nhiệt tình như năm nào.”
“Vậy hả?” Bước qua trái.
“Ha ha, tiếc là tôi không có phúc được hưởng.” Bướcqua phải.
“Tôi có làm gì chú đâu mà chú sợ.” Tư Đồ Việt cườihì hì, ngoắc ngoắc ngón tay: “Đứng im, không được nhúc nhích.”
“Cậu chủ, đừng đừng…:
“Đứng im!” Ra lệnh.
“Hu…” Ông bật khóc run rẩy bước lại nhưng đưa haitay lên che mặt.
“Sợ gì? Nhiều năm nay chú phải quen rồi chứ.” Tư ĐồViệt cười to sau đó kéo hai tay quản gia xuống hôn vào mặt ông đống nước miếngrồi cười toe toét đi ra cửa.
Quản gia Trần quay đầu, chảy một giọt nước mắt làmra vẻ tội nghiệp cho đến khi Tiêu Tung Thục lên tiếng.
“Chú quản gia, chú có sao không?”
Lau nước mắt, ông dõng dạc. “Vẫn… khỏe.” Nếu biếttrước cậu chủ đã ngủ dậy, có đánh chết ông cũng không bước vào phòng để rồi nhưcon dê đi vào hang cọp và chịu nhục nhã.
“Cậu chủ không có bệnh gì đâu, chú đừng có lo.” Nhìnmặt quản gia vừa tức giận vừa xấu hổ, cô cảm thấy nên an ủi ông một chút.
“Không phải chuyện đó nhưng đàn ông với đàn ông, saomà ghét thế.”
Cậu chủ học ở nước ngoài từ nhỏ bị ảnh hưởng của lốisống bên đó, khi về nước không cần biết người khác có muốn không ép phải chàonhau theo kiểu phương Tây.
“Thì chú cứ coi anh ấy như đứa bé đi.” Cô cũng đãnghĩ như vậy.
“Cậu chủ to cao như vậy sao có thể coi là đứa bé?”Mà cậu chủ để lại nhiều nước miếng thật, không lẽ cậu chủ cố tình chọc ông? Cólẽ ông phải về ôm vợ khóc tu tu tu.
“Cũng phải.”
Sau khi cầm khăn lau sạch nước miếng trên mặt, quảngia Trần mới bình tĩnh lại. “Tiêu Tung Thục nghe cho rõ đây. Chú có nhiệm vụ muốngiao cho cháu, phải thành công không được phép thất bại.”
“Có chuyện gì quan trọng vậy ạ?” Đột nhiên được giaomột nhiệm vụ quan trọng, cô sốt ruột mở to mắt, cảm thấy lo lắng.
“Cậu chủ cả bận rộn ở công ty ba ngày nay và cả đêmqua không ngủ, chú sợ có thể cậu chủ bị kiệt sức nên đã nói thím Trần nấu canhgà nhân sâm bồi bổ khí huyết cho cậu chủ. Cháu hãy giúp chú đem đến công ty chocậu chủ.”
“Có vậy thôi ạ?” Cô thở hắt ra thất vọng. Chú Trầncũng thật là. Có vậy mà cũng làm bộ quan trọng, hóa ra chỉ là muốn cô đi thaythế.
“Dĩ nhiên không phải nhờ cháu đi thay đơn giản vậyđâu.” Quản gia Trần nói ra mục đích chính. “Sáng nay chú hiểu lầm cậu chủ vàcháu khiến cậu chủ rất tức giận, nhân dịp cháu đi đưa canh gà, chú muốn nhờcháu tranh thủ xem dò hỏi xem cậu chủ đã hết giận chưa.”
“Hóa ra là như vậy… Mà sao chú không tự đi?” Vậy làchuyện bị mộng du là giả.
“Không được không được, nếu cậu chủ vẫn còn tức giậnthì chú chết chắc.” Tính tình cậu chủ như thế nào ông biết rất rõ, thủ đoạn trảthù của cậu chủ có thể khiến người khác sống không bằng chết. Ông vẫn còn muốnsống lâu sống khỏe.
“Cho dù là vậy nhưng sao cứ nhất thiết phải là cháu,để thím Trần đi cũng được mà.” Thím Trần là vợ của quản gia Trần vốn đảm nhiệmcông việc bếp núc nhưng từ khi ông chủ nhỏ chỉ định cô làm việc trong bếp, thímTrần vui sướng tha hồ ra vườn hoa ngắm cảnh.
“Kêu cháu đi là có lý do, thím Trần không biết mátxa, nếu cậu chủ vẫn còn tức giận, cháu sẽ mát xa cho cậu chủ để cậu chủ khỏengười hết tức, hiểu chưa? Ha ha ha!” Dứt lời, quản gia Trần thầm nể phục mìnhtính toán đâu vào đó.
Nghe quản gia Trần nói xong, trán Tiêu Tung Thục xuấthiên ba vạch đen. “Chú Trần, chú hay quá ha…”
“Cháu quá khen rồi.” Sống đến từng này tuổi, ông đềukhông biết liêm sỉ được viết như thế nào. Ha ha ha.

Đọc tiếp: Osin của anh - trang 2

.:Trang Chủ:.
Copyright © 2020 - Đọc Truyện - All rights reserved.