Insane
Đọc truyện

Truyện teen - Osin của anh - trang 2


Chương 3


Trong lúc đó, Tư Đồ Trác đang ngồi trong phòng làmviệc phê duyệt văn bản. Bỗng một cơn đau dội lên từ dạ dày làm anh giật mình.
Ôm bụng, anh sực nhớ ra tối qua mình không ăn cơm,hèn gì dạ dày mới đau như vậy.
Đói quá! Thở dài, anh bỏ cây bút máy xuống bàn, cầmhợp cơm Quan Lĩnh để sẵn định bụng cấp tốc ăn rồi tiếp tục xử lý công việc.Nhưng khi mở hộp cơm nhìn mấy món nguội ngắt anh hết muốn ăn.
Trước đây anh vốn không phải là người kén ăn nhưng từkhi ăn đồ ăn người thứ 59 nấu khẩu vị của anh đã thay đổi. Mấy ngày ở công tytăng ca lần nào ăn cơm anh cũng nhớ đến những món ngon cô nấu, tiếc là do quá bậnrộn nên anh không thể về nhà ăn cơm.
Nhưng thực sự không thể ngờ rằng người thứ 59 ngoàinấu ăn ngon ra còn có khả năng mát xa số một, dù ba ngày không ngủ nhưng saukhi được cô mát xa anh cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Nếu bây giờ có cô ở đây, anh sẽ kêu cô làm cơm vànhân tiện mát xa cho anh.
Nhưng tên cô là gì nhỉ? Anh chỉ nhớ được biệt danh củacô có liên quan đến động vật nhưng không thể nào nhớ ra được.
Thường thì những điều nhỏ nhặt anh rất hay quên,không muốn ghi nhớ vào trong đầu.
Tiếng nhạc chuông điện thoại vang lên cắt đứt luồngsuy nghĩ của Tư Đồ Trác, anh bắt máy.
“Có chuyện gì?”
“Thưa tổng giám đốc, dưới sảnh có một cô gái tự giớithiệu là người giúp việc trong nhà tổng giám đốc, nói có việc muốn gặp.”
“Tên gì?”
“À… vâng…” Quan Lĩnh lắp bắp.
“Không biết sao?” Tư Đồ Trác nhíu mày.
“Dạ, không phải, do tên của cô gái này rất đặc biệt,cô nhân viên lễ tân nói “Sóc Nhỏ” gì đó….” Dù không chắc có đúng hay khôngnhưng Quan Lĩnh vẫn buột miệng nói.
Vừa nghe thấy cái tên đó, Tư Đồ Trác liền sực nhớra. Đúng rồi, tên của người thứ 59 là Tiêu Tung Thục.
“Tổng giám đốc có biết cô gái này không? Nếu khôngem sẽ nói bảo vệ mời cô gái về.” Vì tổng giám đốc không thích trả lời phỏng vấncủa giới truyền thông, nên có rất nhiều phóng viên dùng mọi cách để tiếp cận vớitổng giám đốc. Bởi vì thế lực lượng bảo vệ kiểm soát rất nghiêm ngặt tất cả nhữngngười vào ra công ty.
“Đừng, để cô ấy lên.”
“Dạ?” Nghe Tư Đồ Trác trả lời, Quan Lĩnh kinh ngạc.
“Đưa cô ấy đi thang máy chuyên dụng của tôi, nhanhlên”. Anh nhấn mạnh.
“Dạ?” Kinh ngạc gấp bội.
“Còn ngồi đó, tâm trạng của tôi đang không được tốt,nếu chậm trễ tôi sẽ hỏi tội anh.” Anh cảm thấy Quan Lĩnh hôm nay thật lề mề.
Đúng lúc dạ dày anh đang đau thì Sóc Nhỏ đến, anh đãcó thể nói cô làm cơm cho anh ăn, dù không biết tại sao cô lại đến công ty tìmanh.
“Vâng… vâng…” Quan Lĩnh vội vã trả lời.
***
“Cậu chủ, quản gia Trần nói tôi đem canh gà đến chocậu chủ.” Vừa bước vào phòng làm việc, Tiêu Tung Thục nói ngay.
“Tự nhiên tốt bụng, chắc chắn có mưu kế, đưa canh gàchỉ là cái cớ, thực tế là muốn nhờ cô hỏi xem tôi còn tức giận không, tôi nóiđúng chứ?” Anh vạch trần mưu mẹo của quản gia Trần.
Tiêu Tung Thục mở to mắt sửng sốt càng khiến đôi mắtđen láy sáng lên. “Ai… không có đâu…”
“Thế thì sao? Tôi nói không đúng chỗ nào?”
Tiêu Tung Thục nheo mắt trái rồi nheo mắt phải,trong lòng thấy vô cùng khó xử. Một bên là ông chủ, một bên là quản gia, tuyệtđối không thể gây ác cảm với bất kỳ bên nào, biết trả lời sao bây giờ… A! Cô biếtrồi.
Đầu óc lóe sáng, cô cười tươi như hoa, sau đó cungkính cúi gập người.
“Cậu chủ anh minh, thông minh hơn người, cậu chủ thậtsáng suốt, tiểu nhân không dám có ý kiến.”
“Mấy câu nịnh nọt đó ai dạy cô vậy?” Một người ngốcnghếch như cô không thể nghĩ ra được những câu đó.
“Tôi học trên ti vi.” Bị nắm thóp, cô chột dạ le lưỡi.
Không ngờ được cô lại làm hành động đáng yêu vàkhiêu khích đó, Tư Đồ Trác đầu tiên sửng sốt sau đó cảm thấy chỗ nào đó động đậy.
Chết tiệt! Sao cơ thể anh lại có phản ứng với cô?
Tư Đồ Trác trừng mắt nhìn xuống, sợ hãi với nhu cầusinh lý của mình nhưng rất nhanh sau đó anh đã tìm được lời giải thích hợp lý.Nhất định là do gần đây anh quá bận rộn không có thời gian đi thỏa mãn nhu cầusinh lý nên mới nổi thú tính chứ không có chuyện anh thích cô.
Chắc chắn không phải vậy.
Dùng sức mạnh ý chí đè nèn dục vọng, anh cầm ly càphê đen để trên bàn uống ực để giải tỏa cơn khát khô của cổ.
Sau khi kiềm chế được dục vọng, anh lên tiếng. “Lạiđây đổ giùm hộp cơm sau đó đi nấu cơm cho tôi.”
“Còn canh gà thì sao?” Cô dè dặt giơ cà mèng đựngcanh gà lên. Dù lúc nãy cậu chủ rất hưng phấn nhưng bây giờ không truy cứu mưukế của quản gia Trần và cô nữa, phải chăng cả hai đều không sao?
“Nuốt không nổi, đổ đi!”. Bây giờ anh không muốn ănmấy món bổ dưỡng đó. Dục vọng khó khăn lắm mới kiềm chế được, bây giờ ăn canhgà vào chắc xịt máu mũi.
“Nhưng canh gà thím Trần phải hầm trong 2 tiếng lậnđó, đổ đi áy náy lắm…” Cô thấy tội món canh gà nên ngước mắt lên nhìn anh.
Từ trước đến giờ một khi đã quyết đinh, anh sẽ khôngthay đổi nhưng khi nhìn vào mắt cô, trong lòng anh bỗng dưng nảy sinh cảm giácnhư mình là người có lỗi.
“Nói cô đổ đi thì cô đổ đi đừng có cãi.” Anh nổi cáuđể che giấu cảm xúc.
“Nhưng…” Dù rằng cậu chủ đã ra lệnh nhưng cô thấy tộithím Trần. “Cậu chủ nuốt không nổi cũng được nhưng không đổ đi được không?”
“Phiền quá.”
“Cậu chủ.” Cô không từ bỏ ý định cầu xin.
Không chịu đựng được ánh mắt của cô nhìn anh, nhấtlà khi anh nhìn vào đôi mắt đó, thú tính lại nổi lên khiến anh phải đầu hàngngay lập tức.
“Phiền quá, thích thì khỏi đổ. Cô đem để chỗ khácđi, tôi không muốn ngửi thấy mùi canh gà.”
Anh bịt mũi quay mặt sang chỗ khác.
“Ya! Cám ơn cậu chủ, cậu chủ là người tốt”.
“Thôi khỏi nịnh, lần sau cô mà cãi lại tôi, tôi chocô cuốn gói về nhà.” Cô gái ngốc nghếch này không ngờ lại cứng đầu như vậy, anhthấy hơi hối hận vì đã tuyển cô.
“Dạ, thưa cậu chủ.” Giữ lại được canh gà, cô cảm thấysung sướng.
“Còn đứng đó làm gì, sao không đi làm cơm đi?”
“Dạ.” Suýt chút nữa quên mất việc phải nấu cơm.
“Cậu chủ muốn ăn gì?” Cuộc sống của kẻ lắm tiềnkhông thiếu thứ gì, trong phòng làm việc cũng có một phòng bếp nhỏ.
“Gì cũng được.” Tâm trạng thay đổi. “Miễn đừng bổquá.”
Nói xong, anh rời khỏi bàn làm việc đi nhanh vàotrong phòng tắm.
Chết tiệt! Lần này anh không thể tự chủ được, anh cầnxối nước và phải là nước lạnh.
Sau khi xối nước lạnh lên người, Tư Đồ Trác mới thấynhẹ nhõm.
Anh không thể tin được mình lại dễ dàng nảy sinh hammuốn như vậy, và cũng không thể tin rằng với một người có sự tự chủ hơn ngườinhư anh phải mất rất lâu mới kiềm chế được dục vọng sôi sục.
Trước đây, dù bị các cô gái xinh đẹp đến mấy quyếnrũ, anh vẫn có thể tự chủ được nhưng lần này chỉ với một động tác le lưỡi củacô, anh đã nổi thú tính, kỳ lạ thật.
Nhìn gương mặt cô xem, cũng dễ thương, thân hìnhcũng tàm tạm nhưng không phải mẫu người anh thích. Hơn thế nữa, cô còn lâu mớicó được sự dịu dàng, nữ tính.
Người ngây thơ con nít như cô lại khiến một người chỉthích các cô gái xinh đẹp gợi cảm nổi thú tính. Điều này là sao ta!
Dọn xong bàn ăn, lúc Tiêu Tung Thục bắt tay chùixoong nồi thì thấy Tư Đồ Trác ra khỏi phòng tắm, cô vội vàng chạy lại.
“Mời cậu chủ dùng cơm…” Nói đến đó, cô im bặt.
Đột nhiên trán bị một bàn tay to chụp lên nên cô mởto mắt nói không nên lời.
“Rõ ràng chỉ là một cô bé ngốc nghếch, tại sao lạinhư vậy?” Anh cảm thấy giận cả bản thân mình và cô, nếu cô không le lưỡi thìanh đã chẳng phải đi tắm nước lạnh.
Cô chỉ là một cô bé giúp việc nhưng tại sao lại cóthể làm cho anh mất tự chủ.
Tại sao lại như vậy?
Anh vừa giận vừa tức, giơ ngón trỏ lên cốc trán cô.
“Đau!” Tự nhiên bị cốc vào đầu, Tiêu Tung Thục sữngsốt sau đó kêu lên đau đớn.
“Tại sao cô cứ cười hoài giống con sóc chi vậy? Haycô cố ý?” Mỗi khi cười miệng cô lộ ra hai chiếc răng cửa nhìn đáng yêu không cưỡnglại được.
“Tôi đâu có…” Định mở miệng cãi lại nhưng hành độngsau đó của anh khiến cô không nói được gì nữa.
Đưa mắt xuống nhìn thấy bàn tay to của anh đang bóp mámình đau điếng, Tiêu Tung Thục hít sâu.
Đau! Đau quá! Cơn đau lên đến tận não nhưng nhìn ánhmắt khủng bố của Tư Đồ Trác, cô không dám nhúc nhích.
“Với lại, mặt cô phì quá nhìn như quả banh. Cô nêngiảm cân đi.”
Thực ra mặt cô không quá phì, hai má phúng phính rấtđáng yêu, nhưng vì đang tức giận nên anh phải bóp má cô cho hả giận.
“Không có phì…” Hai má bị bóp lại khiến cô nói khôngrõ lời, và cũng vì đau quá nên mặt cô nhăn nhó.
Liệu có phải cậu chủ đang tính sổ vụ cô và quản giaTrần móc nối với nhau thăm dò thái độ của anh hay không? Nếu vậy thì cách trừngphạt này của anh có phải biến thái quá không?
Nhưng nếu cậu chủ thực sự đang tức giận thì chỉ cầntrừ lương là được sao còn bóp má cô làm gì? Đau quá!
“Có phì!”
Cô dậm chân cãi lại. “Không phì!” Con gái ghét nhấtlà bị người khác nói mình mập, cô cũng không ngoại lệ.
“Cô còn cãi nữa hả?” Anh nhíu mày thấy cô cãi lạicàng bóp mạnh hơn.
Cô đau đến mức đỏ hoe hai mắt: “Anh ăn hiếp tôi!”
“Tôi ăn hiếp cô hồi nào? Tại má cô phúng phính quánên phải để người ta bóp.”
Thấy mắt cô đỏ hoe, anh đau lòng hơi thả tay ra.
Nhưng làn da cô rất mịn màng làm anh thích thú chonên không buông tay ra mà tiếp tục vuốt ve hai bên má cô.
“Làm gì có!”
“Đáng đời!” Tư Đồ Trác nhếch môi, hết véo má, mân mêtới xoa nắn đủ kiểu trên gương mặt đáng yêu của cô.
Anh cũng biết những hành động này không giống anhchút nào nhưng đứng trước cô anh không thể tỏ ra lạnh lùng, cứ như một thằngnhóc chưa lớn nổi.
“Cậu chủ… Á… Đau quá!”
Dù anh không bóp mạnh nhưng cô vẫn thấy đau, hai máđều ở trong lòng bàn tay anh, cô có cảm giác khó mà thoát ra được.
“Cô có biết tôi cũng đau lắm không?” Đàn ông nổi hammuốn cơ thể rất đau, cô là đầu sỏ còn dám la đau. Hừ!
“Anh đau hồi nào?”
“Tôi rất đau lòng!” Anh chỉ nói một nửa sự thậtnhưng đó không phải là vấn đề anh quan tâm. Hiện tại anh vẫn không thể nào tinđược rằng anh lại có thể nổi thú tính với cô.
“Gì kỳ vậy?” Cô thực sự không hiểu sao anh lại cảmthấy đau lòng, hay là… “Để tôi đoán nhé, có phải lúc nãy anh vào toilet do táobón, hay là anh bị bệnh trĩ?”
“Táo bón? Bệnh trĩ?” Anh gầm muốn bật nóc nhà.
“Chứ anh làm gì lâu lắc trong toilet vậy?” Bị trĩ cókhi còn chảy máu nữa, liệu có phải không nhỉ?
Tư Đồ Triết im lặng sau đó quát to. “Tiêu Tung Thục,cô đang chọc tức tôi hả?”
Nói khùng điên lảm nhảm. Cô làm anh đau lòng chưa đủsao mà còn muốn hạ thấp danh dự của anh. Cô đúng thật là… đúng thật là… cô gáingu ngốc nhất trên đời.
Anh tàn nhẫn bóp mạnh hai má cô.
“Á đau quá đau quá!”. Cô trào nước mắt không chịu đượcbắt đầu la hét. “Đừng… làm vậy.”
“Dù cho cô có kêu rát cổ cũng không ai đến cứu côđâu.” Anh cố tình hù dọa cô khiến cô càng thấy sợ hãi.
“Đừng… đừng…” Cô cố vùng ra.
Nhìn cô khóc thét sợ hãi, anh vốn không thấy tức giậnnữa nhưng dáng vẻ cô run rẩy sợ hãi rất đáng yêu nhất là cái mũi hồng và cái miệngnhỏ phả ra hơi thở thơm tho gợi cảm làm anh không muốn cả hai tách nhau ra.
“Nói, sau này cô có dám cãi lại tôi nữa không?” Taykhông tự giác kéo đầu cô sát lại.
“Đâu có đâu. Tôi chỉ muốn làm sáng tỏ sự thật.”
Do đang sợ hãi nên cô không chú ý đến hành động đentối của anh, làm bộ đáng thương.
Nhìn cô rưng rưng nước mắt thực sự có thể khiến ngườikhác đi vào con đường tội lỗi. Tim đập thình thịch, anh từ từ cúi đầu xuống.
“Ắt xì!” Mũi ngứa ngáy khó chịu do nhiều nước mũinên Tiêu Tung Thục bất ngờ hắt xì.
Bị mưa phùn bay vào mặt, anh bừng tỉnh, tình tiếtlãng mạn cũng vụt biến mất.
Trừng mắt nhìn Tiêu Tung Thục, Tư Đồ Trác lại cảm thấyhành động đi chệch đường ra của mình không thể nào hiểu nổi.
Đầu tiên anh nổi thú tính với cô, sau đó lại trêu chọccô và bây giờ anh muốn hôn cô. Rốt cục tại sao lại như vậy?
Tiêu Tung Thục ngay lập tức biết tội của mình. Nhìnthấy mặt anh tối sầm, trừng mắt nhìn cô, cô run run lắp bắp giải thích:
“Tôi… Tôi không cố ý.”
Anh đang cảm thấy khiếp đảm với sự không bình thườngcủa mình.
“Anh giận hả?” Thấy anh không trả lời, cô càng run,tranh thủ lúc anh không chú ý lùi ra sau mấy bước nhưng cảm thấy vẫn ở trongvòng nguy hiểm nên vội chạy tới núp sau bàn làm việc lấy tập hồ sơ che đầu.
Nhìn hành động đáng yêu của cô, nhất là đôi mắt to sợhãi đang len lén nhìn anh, anh không thấy tức giận nữa, chỉ thấy nghi ngờ hìnhnhư anh bị bệnh.
“Hình như hôm nay tôi bị ma nhập.” Anh lẩm bẩm.
Tiêu Tung Thục gật đầu cái rụp, nhỏ giọng hùa theo.
“Dạ, dạ.” Cô cảm thấy cậu chủ hôm nay không bình thường.
“Tiêu Tung Thục.” Anh đột ngột gọi tên cô bằng giọnglạnh lùng.
“Dạ, có.” Do sợ hãi nên cô trả lời lí nhí.
“Quên chuyện hôm nay đi.”
“Tại sao?” Anh chọc cô, làm cho cô thê thảm, dù côkhông ghi thù thì làm sao có thể quên được chứ?
“Không có lý do gì hết, tôi nói cô quên là cô phảiquên.” Anh quát to nhưng không phải để nói với cô mà là nói với chính mình.
Hôm nay anh thực sự không bình thường, nhưng vìkhông dám đi tìm hiểu nguyên nhân cho nên anh bắt buộc chính mình phải quênchuyện hôm nay.
“Dạ. Tôi sẽ quên!”
“Lại đây mát xa cho tôi.” Cách tốt nhất là lấy cáiuy của ông chủ ra để không phải nghĩ nhiều.
“Cậu chủ không muốn ăn cơm hả?” Chưa thể chắc chắnanh đã hết giận, cô không dám đến gần.
“Tôi còn cả đống việc cần xử lý, trong lúc tôi ăncơm cô đứng một bên mát xa để không lãng phí thời gian.” Trong khi trước đó anhđã lãng phí đến một tiếng đồng hồ.
“Dạ.” Thấy anh ngoắc ngoắc ngón tay, cô đành nuốt ựcsự sợ hãi từ từ bước lại gần.
“Nhanh lên, đồ ăn nguội hết rồi.” Anh quát to rồi điđến sofa.
Rõ ràng là anh ăn hiếp cô cho nên đồ ăn mới nguội,bây giờ lại bắt cô phải nhanh chân, đúng là “A bá!” Tiêu Tung Thục chửi mắnganh trong bụng nhưng cô vẫn bước nhanh hơn theo đúng ý anh.
Sau khi ngồi xuống ghế, Tư Đồ Trác bắt đầu thưởng thứcbữa trưa của mình.
Thực sự phải nói rằng đồ ăn cô nấu ngon nhất, saunày anh sẽ gọi cô đến công ty nấu cơm để anh khỏi phải ăn thứ cơm hộp khó nuốt.
Dù bao tử đang kêu réo nhưng Tư Đồ Trác ăn rất taonhã còn Tiêu Tung Thục đứng sau lưng ngoan ngoãn mát xa cho anh.
Cùng lúc được hưởng thụ hai sự sung sướng, anh thíchthú tới mức quên cả việc đã quá giờ cơm trưa.
“Cậu chủ.”
“Chuyện gì?” Vì đang no nê và sảng khoái nên giọngnói của anh trở nên dịu dàng.
“Chuyện anh bị trĩ và táo bón tôi sẽ giữ bí mật,không nói cho ai biết đâu.”
“Cô lại chọc tức tôi hả? Cô…” Đúng lúc anh nổi cáuthì cô nhắm nghiền hai mắt ngủ khò trên vai anh làm Tư Đồ Trác vừa tức vừathương.
“Đứng mà cũng ngủ được. Cô thật là…”
Đang định mắng cô thì sực nhớ ra tối qua cô đã bận rộnđến khuya sau đó phải mát xa cho anh cả đêm, bây giờ cô lại còn đến đây nấu cơmvà tiếp tục mát xa cho anh, chắc chắn vẫn chưa ngủ đủ giấc, cơn giận dữ tronganh bỗng chốc xẹp xuống.
Thả đũa, anh nhẹ nhàng gỡ hai tay cô đang đặt trênvai anh ra rồi rời khỏi ghế bế cô bước lại đặt xuống sofa. Anh không đi làm việcmà ngồi xổm bên ghế nhìn vào gương mặt ngây thơ đáng yêu.
“Rốt cục trên người cô có ma lực gì mà hết lần nàylên lần khác khiến tôi nổi thú tính với cô?”
Vuốt nhẹ hai má phúng phích, anh không thể hiểu nổibản thân, cảm thấy mình không bình thường.
“Không biết đã bao lâu rồi tôi không nạt nộ ngườikhác và còn ăn hiếp họ? Tôi nhớ lần cuối cùng tôi chọc cho một đứa con gái khóclà năm tôi tám tuổi. Cô tài thật đó.” Nhớ lại những hành động của mình, anh cườikhẽ, lắc đầu.
Một người đàn ông đã 30 tuổi còn chọc gái, mặc dù cảmthấy không hợp chút nào nhưng trong lòng lại trào dâng thứ cảm xúc ngọt ngào.
Anh nhếch môi cười đứng dậy cởi áo vest đắp cho cô đểcô không thấy lạnh.
“Ngủ đi, chuyện ngày hôm nay xin hãy tha thứ chotôi.”
***
Sau chuyện xảy ra ở phòng làm việc, Tư Đồ Trác nhậnra anh càng ngày càng chú ý đến Tiêu Tung Thục.
Chỉ cần có thời gian, anh sẽ đi tìm cô rồi bước lạigần để cô nhìn thấy anh, và cũng là để được nhìn thấy nụ cười tươi như hoa củacô.
Khi cô tập trung làm việc mà không nhận ra sự có mặtcủa anh, anh sẽ tìm lý do nào đó để bắt chuyện với cô nhằm thu hút sự chú ý củacô.
Như lúc này, dù biết cô đang bận rộn lau cửa kínhnhưng anh vẫn chạy lại nói chuyện với cô.
“Tôi muốn uống nước trái cây.” Anh lên tiếng để côbiết sự tồn tại của mình.
“Anh muốn uống nước trái cây gì?” Cô ngừng lau.
“Hỗn hợp các loại trái cây.”
“Anh có thể chờ một chút được không? Tôi đang laukính, chờ một chút nữa thôi.”
“Tôi muốn uống bây giờ.” Anh cắt ngang, không thíchviệc cô cứ dán mặt vào cửa kính.
Đồ độc tài! Cô liếc mắt nhìn anh một cái, bỏ khănlau kính xuống, sau đó đi cà rề vào trong bếp. Tư Đồ Trác cũng đi theo sau.
“Tôi không thích ăn nho, cho nhiều táo, cho thêm mậtong, đừng bỏ nhiều đá, một ít là được.” Anh nói một lèo.
“Dạ dạ dạ.” Cô lấy đống trái cây từ trong tủ lạnh rađúng ý anh sau đó lấy máy xay sinh tố để trên bàn.
Tư Đồ Trác không ra khỏi phòng mà đứng một bên nhìncô gọt trái cây.
Không hiểu tại sao anh rất thích nhìn cô làm việcnhà.
Khi cô tập trung làm bất kỳ việc gì anh đều không thểdời mắt đi đâu được, nhất là khi cô đối mặt với những vết bẩn cứng đầu nào đó,nghiến cả răng để chùi hoặc giặt cho sạch làm anh phải bật cười.
Anh chưa bao giờ thích nhìn người khác làm việc nhà.Lạ thật.
“Mặt cô dính cái gì đỏ đỏ.” Anh đột ngột nói.
“Ở đâu vậy?”
“Ở đây.” Anh bước lại gần đưa tay lên má cô.
Bị bàn tay lạnh chụp lên má, những hành động khủng bốngay lập tức tái hiện lại trong đầu khiến cô nhớ lại chuyện lần trước bị anh ănhiếp, cô đứng tách ra ngay.
“Anh lại muốn véo má tôi nữa phải không?” Cô lớn tiếnghỏi.
“Làm gì có.” Anh đáp.
Cô không còn tin anh được nữa. “Cậu chủ bận rộn lắmmà phải không? Anh đừng nên lãng phí thời gian của mình nữa, đi làm việc đi.”
“Hôm nay là Chủ nhật, tôi nghỉ.”
“Vậy anh đi coi ti vi chứ đứng trong này làm gì?” Cômuốn đuổi anh ra khỏi phòng bếp.
“Tôi ở đây có làm gì cô đâu?”
“Anh ở trong này chắc chắn là có âm mưu. Anh muốn ănhiếp tôi nữa đúng không?” Lúc phỏng vấn thì lạnh lùng nhưng hóa ra lại là một kẻxấu xa, trên ti vi báo chí đều nói rằng đây là một người đàn ông nghiêm túcđúng là nhảm thật.
“Cô nghe tin đồn về căn biệt thự này chưa?” Anh độtngột chuyển đề tài.
Nhìn vẻ mặt anh bí hiểm, Tiêu Tung Thục ngây thơ chúý ngay. “Tin đồn gì?”
“Nghe nói trước đây căn biệt thự này là của một cặpvợ chồng, cô vợ là một người phụ nữ đảm đang dịu dàng còn ông chồng là một kẻtrăng hoa bay bướm. Tối nào cô vợ cũng ở nhà nấu những món ngon nhiều dinh dưỡngchờ chồng nhưng anh ta không về nhà mà đi bồ bịch trai gái. Hậu quả là cô vợkhông chịu đựng nổi sự phản bội của chồng, có một ngày kia, chị ta đã cắt cổtay tự tử ngay trong phòng bếp.”
Nghe được cái kết khủng khiếp, Tiêu Tung Thục sợ quála to. “Anh đừng có xạo.”
“Tôi xạo cô làm gì, cô không tin thì đi hỏi người tađi, nghe nói ông Vương từng nhìn thấy bóng ma của một người phụ nữ trong phòngbếp này.”
“Anh đừng có xạo, anh đừng có xạo.” Cô càng nghecàng run lẩy bẩy, đột nhiên có cảm giác lạnh xương sống. Trong phòng bếp này thựcsự có hồn ma sao?
“Tin hay không là tùy cô.”
Nói xong, anh cầm chai nước đi thẳng ra cửa. “Cô nóitôi ở trong này làm phiền cô, vậy tôi ra ngoài xem ti vi.”
“Cậu chủ!” Cô bỏ quả táo đang gọt dở chạy ngay lạiníu áo không cho anh đi ra ngoài.
“Sao vậy?” Anh mỉm cười nhìn vẻ mặt sợ hãi của cô.
“Tôi…”
“À, ép xong nước trái cây làm sandwich cho tôi. Tôiđói rồi.” Nói xong, anh bỏ tay cô ra làm bộ như muốn đi ra ngoài.
“Cậu chủ!” Cô lại bám chặt lấy anh. “Anh đang rãnhmà đúng không? Tôi ở đây một mình buồn lắm, hay anh ở đây nói chuyện với tôinha.”
“Không được, tôi mà ở đây cô lại nói tôi ăn hiếpcô.”
Cô ngước gương mặt đáng thương lên nhìn anh.
“Tôi sẽ không nói như vậy nữa. Anh ở lại đi.”
Thấy cô sợ tới mức sắp khóc, anh đột nhiên cười phálên. Cười xong, anh cúi đầu thì thầm vào tai cô. “Lúc nãy tôi lừa cô đó.”
“Cái gì?”
“Không có tin đồn gì cả, cũng không có hồn ma, biệtthự này xây mới.”
Nghe anh nói xong, cô sửng sốt mấy giây sau đó mớiphản bác lại. “Anh lại ăn hiếp tôi, vậy mà nói không có âm mưu. ĐỒ LỪA ĐẢO!” Côđịnh thụi anh một cú.
Một tay giữ hai tay cô, tay còn lại bóp má cô.
“Tại cô rất dễ lừa!”
“Anh lại bóp má tôi.” Cô muốn đánh đấm nhưng hai tayđã bị anh giữ chặt, cho nên chỉ có thể la hét. “Tôi thừa biết anh luôn có âmmưu, và lần nào cũng muốn ăn hiếp tôi. Anh là đồ ở ác!”
“Ở ác mới sống lâu.” Nhìn trong mắt cô là anh, khônghiểu sao anh lại cảm thấy rất ngọt ngào trong lòng.
Anh thích cô chỉ nhìn một mình anh.
“Đừng có véo, đau lắm.” Cô đá đá chân.
“Cô phải làm việc cho cậu chủ xấu xa này cả đời.”Anh lơ đãng thốt ra một câu. Khi hiểu được ý nghĩa câu nói đó, anh hơi giậtmình nhưng không ghét điều đó.
Qua mấy ngày sống chung với cô, anh không thể hiểuđược cảm giác của anh với cô là gì.
“Gì? Tôi không muốn, anh là đồ hư hỏng…”
“Cô nói cái gì? Cô dám nói tôi như vậy hả?”
Lần trước anh đã cảnh cáo cô không được cãi lại thếmà bây giờ cô vẫn không chịu nghe lời.
“Anh là đồ hư hỏng… Á! Đau quá! Anh lại ăn hiếp tôi.Đồ tồi.”


Chương 4


“Tôi nói này, liệu có phải cậu chủ cả thích Sóc Nhỏkhông nhỉ?” Thím Thẩm có nhiệm vụ dọn phòng đứng ngoài cửa bếp ló đầu vào nhìntrộm.
“Nhưng cậu chủ vốn đâu có thích mấy cô bé ngây thơ…”Thím Trần bây giờ là người làm vườn cũng ló đầu vào phòng bếp để xem phim.
“Đúng vậy, cậu chủ ba mươi tuổi, còn Sóc Nhỏ mới haimươi, nếu cậu chủ thích Sóc Nhỏ thì chẳng phải là trâu già gặm cỏ non sao?” BàPhúc Hảo là người quét dọn cũng ló đầu nhìn vào nhưng thân hình đồ sộ của bà cóchút khó khăn.
“Hay cậu chủ chỉ coi con bé như em gái?” Lái xeVương kinh ngạc.
“Mấy người nói sai cả rồi!” Một giọng nói khác vanglên.
Nghe vậy, bốn người phấn khởi quay đầu nhìn thấy quảngia Trần, mắt liền sáng lên.
“Vậy ông nói đi là thế nào?”
“Để tôi nói cho nghe…” Liếc mắt qua lại nhưng chỉ cườicười.
“Nói nhanh đi làm gì phải úp úp mở mở?” Cả bốn ngườiđều nóng lòng muốn biết.
“Vội cái gì?” Ông chậm rãi nói. “Gần đây mấy ngườicó thấy cậu chủ dính vào Tiêu Tung Thục không?”
“Có, cậu chủ ngày nào cũng lượn lờ quanh con bé. Haylà…”
Trong đầu xuất hiện những cảnh mờ ám, cả bốn ánh mắtđều sáng rỡ.
Quản gia Trần nói: “Những điều mấy người nói đều khôngsai nhưng đó là vì cậu chủ coi trọng năng lực của Tiêu Tung Thục, con bé vừa cóthể nấu ăn ngon vừa có thể mát xa, lại phối hợp ăn ý với tôi… Ý tôi là con bé rấtđược việc, nhanh nhẹn, nên cậu chủ mới tin tưởng nó, thích tìm con bé, mấy ngườilo mà giúp đỡ nó làm việc.”
“Xùy ~~~” Cả bốn đều mở to mắt, thất vọng vì khôngnhư những gì họ tưởng tượng.
“Mấy người không tin sao. Tôi nói rồi, một cô gáinông thôn như Tiêu Tung Thục, cậu chủ không mê được đâu. Thế nên giữa hai ngườiđó không có chuyện đen tối xảy ra. Hay tôi và mọi người đánh cược nhé, tôi chắcchắn… Ủa, đâu hết rồi?”
Chẳng ai thèm chú ý đến ông, tất cả đều tản ra đilàm việc của mình.
Việc cậu chủ thích Sóc Nhỏ là “xì-căng-đan” mới nhấttrong biệt thự nhà Tư Đồ.
***
Một tuần sau, Tư Đồ Trác mới phát hiện ra nhiều ngàynay không thấy Tư Đồ Việt đâu, anh liền gọi Tiêu Tung Thục là người giúp việcriêng của em trai.
“Cậu chủ út đâu?”
“Tôi không biết, hai ngày nay đều không thấy.”
“Hai ngày?” Tư Đồ Trác nhíu mày. “Nó đi đâu?”
“Tôi không biết. Ông chủ nhỏ không nói với tôi.” Côlàm đúng theo như lời dặn của Tư Đồ Việt, cái gì cũng nói không biết, trên thựctế đúng là cô không biết thật.
Cúi đầu suy nghĩ, Tư Đồ Trác nhớ ra mấy ngày nay anhmải mê làm việc không chú ý đến A Việt.
“Sau này phiền cô theo dõi cậu chủ út, ngày nào cũngphải báo cáo lại với tôi.” Anh đoán thằng nhóc A Việt đang có âm mưu hay chơitrò gì đó.
“Hả?” Cô há hốc miệng.
“Có vấn đề gì không?”
“Dạ… có một vấn đề nhỏ.” Làm quái gì có vấn đề nhỏmà là vấn đề cực kỳ lớn. Mới có một tuần mà cô đã rơi vào tình thế khó xử thếnày.
Một bên là cậu chủ cả, một bên là ông chủ nhỏ, cảhai đều muốn cô làm gián điệp, cô không biết phải nghe ai?
“Vấn đề gì?”
“Dạ.” Cô vắt óc nghĩ ra được một lý do. “Bởi vì giờgiấc của cậu chủ không bình thường, tôi không thể theo dõi được đâu.”
“Không sao, cô theo sát được lúc nào thì theo sau đóbáo cáo lại với tôi.”
“Dạ. Tôi hiểu rồi.” Cô miễn cưỡng đồng ý. Cô đến đâyđể làm người giúp việc thế mà kết quả lại trở thành gián điệp hai mặt. Thảm rồi!
“Ừm, không còn vấn đề gì nữa thì thay quần áo rồi đira ngoài với tôi.”
“Đi đâu ạ?”
“Đừng hỏi nhiều, cứ đi thay quần áo đi.” Anh ra lệnh.
“Nhưng hôm nay tôi muốn ở nhà xem ti vi, không đi đượckhông?” Hôm nay là Chủ nhật, cô đã cố gắng làm xong tất cả công việc để được xemphim thần tượng.
“Tôi nói cô không nghe hả?” Anh trừng mắt nhìn khiếncô thấy da đầu mình run run.
“Được rồi, tôi đi là được chứ gì, anh đừng nhìn tôibằng ánh mắt đó, sợ lắm.” Không được xem phim thần tượng, cô rầu rĩ lẩm bẩm.
“Cô nói cái gì?” Anh dịu giọng hỏi nhưng đưa tay lênlàm bộ muốn véo hai cái má phúng phính của cô.
“Á!” Cô hoảng hốt lùi ra sau ba bước. “Tôi không nóigì hết, không nói gì hết.” Cô rối rít xua tay, sợ lại bị anh khủng bố.
Nhìn cô sợ hãi muốn chạy mất dép trông rất đáng yêu,anh nhếch môi cười.
“Thay vì thời gian cô đứng cãi lại tôi đi thay quầnáo có tốt hơn không, nếu để tôi chờ…” Anh lại giơ mười ngón tay lên.
“Tôi đi thay liền… đi liền bây giờ.” Cô đi nhanh vềphòng.
Tức thật! Lại ăn hiếp mình.
Vừa chạy lên cầu thang, Tiêu Tung Thục vừa chửi mắngTư Đồ Trác.
***
“Whao! Sân golf.” Tiêu Tung Thục nhìn sân golf rộnglớn, thốt lên.
“Chỉ là cái sân golf, có gì đẹp đâu.”
“Rất rộng, khắp nơi đều là cỏ xanh mướt, thật mát mẻ.”Phong cảnh trải rộng trước mắt làm cô thấy nhớ cô nhi viện trên núi.
Từ nhỏ cô đã sống ở một cô nhi viện trên núi, bốn bềlà núi là rừng, rất trong lành. Nhưng sau khi vào thành phố tìm việc làm, điđâu cũng thấy các ngả đường đông đúc, lâu rồi mới được ngửi mùi của cây cỏ.
“Vì thế nên cô mới thích sân golf đến vậy?”
“Không phải, tôi yêu thiên nhiên.” Cô cười tươi nhưhoa dang hai tay ra đón gió, nhắm hai mắt ngẩng mặt lên trời để ánh nắng mặt trờichiếu rọi.
Nhìn nụ cười tươi như hoa của cô, Tư Đồ Trác nhếchmôi cười sau đó làm theo cô, dang hai tay ra ngẩng đầu phơi nắng.
A, gió nhẹ mơn man, ánh nắng ấm áp, mùi cỏ thoangthoảng, thực sự khiến người ta cảm thấy sảng khoái.
Trước đây anh chỉ mải chơi golf không ngắm cảnh, bâygiờ anh học cô cách cảm thụ thiên nhiên và cảm thấy dường như anh đã bỏ lỡ nhữngcảm giác tuyệt vời.
“Tổng giám đốc Tư Đồ.”
Có ai đó gọi to làm Tư Đồ Trác và Tiêu Tung Thục đềumở mắt ra.
Nhìn thấy người vừa mới đến, Tư Đồ Trác nhàn nhạtchào.
“Tổng giám đốc Ôn.”
“Xin lỗi vì đã đến muộn.” Ôn Nhung Phương nói vậynhưng trên mặt chẳng có vẻ gì là áy náy.
Dù công ty của ông ta không quy mô bằng tập đoàn TưĐồ nhưng dựa vào vị thế là đối tác quan trọng trong chiến lược phát triển của tậpđoàn Tư Đồ, nhất là 30% vốn đầu tư trong chiến lược đó là của ông ta rót vàonên ông ta không thấy mình dưới cơ.
“Không sao.” Tư Đồ Trác đáp lại.
“Hôm nay là sinh nhật con gái tôi nhưng ông bố đãngtrí này lại quên mất hẹn đi đánh golf với cậu, vì thế để xin lỗi nó tôi đã đưacon bé đi cùng, mong rằng cậu sẽ không thấy phiền.”
Ôn Nhung Phương cười cười kéo con gái lên.
“Không.” Tư Đồ Trác nhìn lướt qua cô con gái.
Ôn Nhung Phương không chú ý đến thái độ lạnh nhạt củaanh, tiếp tục giới thiệu. “Con gái tôi tên là Ôn Ngọc, rất xinh đẹp phải không?Nhìn nó ngượng ngùng vậy thôi chứ chơi golf không thua gì cánh đàn ông chúngta. Sau này Tổng giám đốc Tư Đồ muốn tìm bạn chơi cùng cứ tìm nó.”
“Ba ~~~” Cô gái xinh đẹp dậm chân, nũng nịu.
“Con xấu hổ cái gì? Tổng giám đốc Tư Đồ là đối táclàm ăn với công ty chúng ta, con phải nhân cơ hội này học hỏi anh để sau nàycòn quản lý công ty nghe chưa?”
Ôn Nhung Phương trách mắng con gái rồi quay sang nóivới Tư Đồ Trác: “Hai năm trước, con gái tôi đã lấy được bằng Tiến sĩ Quản trịkinh doanh ở Mỹ, hiện đang là cánh tay phải của tôi. Con bé rất thông minh, nhờnó mà năm ngoái doanh thu của cả công ty đã tăng lên 5%”.
Nói đến con gái, vẻ mặt Ôn Nhung Phương đầy vẻ tựhào.
“Có cô con gái thông minh như vậy, tôi tin rằng côngviệc kinh doanh của ông luôn thuận buồm xuôi gió.”
Dù cô gái trước mặt xinh đẹp trắng trẻo da dẻ mịnmàng nhưng Tư Đồ Trác chỉ nhìn Ôn Nhung Phương, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn côgái ngốc nghếch đang đuổi theo một con bướm.
“Dĩ nhiên rồi, nhưng con gái lớn cũng phải gả chồng,nó thích ai là cứ đòi lấy chồng cho bằng được.”
Ôn Nhung Phương không biết đang vô tình hay cố tìnhnói bóng gió ám chỉ con gái mình thích Tư Đồ Trác, ánh mắt rất mờ ám.
Mặt Ôn Ngọc liền đỏ lên. “Ba ~~~!”
Rồi liếc nhìn Tư Đồ Trác, ánh mắt long lanh.
Không trả lời câu nói bóng gió của Ôn Nhung Phương,Tư Đồ Trác gọi to:
“Tiêu Tung Thục.”
“Dạ, có.” Đang đuổi theo con bướm, Tiêu Tung Thục liềnđứng khựng lại, điểm danh.
“Con bướm đó chọc tức cô hay sao mà cô phải đuổitheo nó?”
Anh véo hai má phúng phính của cô, rất không thíchviệc cô chơi giỡn đến mức mồ hôi nhễ nhại.
Lại véo má mình.
Sực nhớ tới kinh nghiệm đau thương, cô hoảng hốt lalớn.
“Tôi không có ăn hiếp nó, tôi đang chơi đùa với nómà.”
“Chơi đùa với một con bướm? Cô mấy tuổi rồi? Trẻcon.” Anh lại véo thêm mấy cái nữa nhưng không mạnh tay.
Không thấy đau, cô mới thả lỏng người nhưng má cứ bịanh véo, cô mất hết hứng chu miệng ra.
“Tổng giám đốc Tư Đồ, đây là người nhặt bóng của anhhả?” Ôn Nhung Phương nhìn thấy Tư Đồ Trác thể hiện những hành động thân mật vớiTiêu Tung Thục liền nghi ngờ quan hệ giữa hai người.
“Không, cô ấy là nhân viên của tôi.”
“Ở công ty?” Vì nhìn cô không giống một nhân viênvăn phòng cho nên Ôn Nhung Phương liền tò mò.
“Ở nhà.”
“Là người giúp việc phải không?” Ôn Nhung Phươngnhìn Tiêu Tung Thục bằng ánh mắt khinh thường.
Dù Ôn Nhung Phương nói đúng nhưng Tư Đồ Trác khôngthích thái độ coi thường người khác của ông ta.
Cho dù công việc của Tiêu Tung Thục đúng là thuộc loạilao động phổ thông nhưng anh chưa bao giờ cảm thấy công việc đó đáng xấu hổ,ngược lại anh còn nể phục năng lực làm việc nhà của cô.
Trong vòng chỉ có mấy tiếng đồng hồ mà cô có thể lauchùi căn biệt thự sáng choang như khách sạn năm sao, sắp xếp mọi thứ gọi gàngđâu ra đó khiến ai cũng nể phục.
Khi phỏng vấn cô, anh đã nghi ngờ năng lực của cô,thế nhưng sau một tháng sống chung nhà, cô đã hoàn thành xuất sắc công việc củamình, hơn nữa còn vượt qua cả mong muốn của anh, anh đang nghĩ đến việc tănglương cho cô.
Anh nhíu mày phản bác lại vì Tiêu Tung Thục.
“Cô ấy đúng là người giúp việc nhưng năng lực làm việccủa cô ấy rất xuất sắc, xứng đáng để gọi là chuyên gia.”
Thấy Tư Đồ Trác không vui, Ôn Nhung Phương ngượngngùng sờ mũi không nói gì nữa.
“Hôm nay tổng giám đốc Tư Đồ đưa cô ấy đến để nhặtbóng ạ?” Ôn Ngọc lên tiếng để phá vỡ bầu không khí im lặng và cũng là để biếtTiêu Tung Thục là gì với Tư Đồ Trác.
“Không phải.” Tư Đồ Trác trả lời Ôn Ngọc nhưng lạinhìn Tiêu Tung Thục.
Anh đưa cô đến đây là để cô thư giãn đầu óc.
Mặc dù cô là người giúp việc còn anh là ông chủ,công việc của cô đúng là phải lau chùi dọn dẹp biệt thự nhưng cô quá hăng saylàm việc khiến anh thấy khó chịu, bởi vì ôm đồm quá nhiều việc sẽ rất mệt ngườinên anh buộc lòng phải đưa cô ra khỏi biệt thự.
Đánh golf vốn để xã giao, thường thì anh sẽ để QuanLĩnh cùng đi nhưng lần này anh không phân biệt công tư mà đưa cô đi theo.
“Vậy thì tại sao?” Ôn Ngọc rất muốn biết câu trả lời.
“Cũng không quan trọng lắm.” Tư Đồ Trác cầm quảbóng. “Không còn sớm nữa, tôi và cô ấy một đội, Tổng giám đốc Ôn và cô Ôn một đội,ta bắt đầu thôi.”
***
Ngay gậy đầu tiên Tiêu Tung Thục đã đưa được bóngvào lỗ khiến cả ba đều giật mình.
“Một gậy đã vào lỗ.” Nhìn quả bóng bay cao sau đó lọtlỗ, Ôn Nhung Phương há hốc miệng, đến ông còn phải mất đến ba gậy.
“Whao! Chó táp nhầm ruồi.” Tiêu Tung Thục kinh ngạc.
Họ đánh golf theo lượt, sau đó tính tỉ số, cô chưa từngđánh golf bao giờ nên lúc đầu đứng ngoài quan sát đến lượt cô đánh không ngờ mớiđánh một gậy đã đưa được bóng vào lỗ.
Tư Đồ Trác kinh ngạc hỏi: “Cô biết chơi golf?”
“Làm gì có. Tôi xem người ta chơi golf trên ti vi.”Cô còn chẳng biết luật chơi như thế nào.
“Vậy sao cô làm được?” Nhiều năm đánh golf, anh chưabao giờ nhìn thấy ai mới một gậy đã đưa được bóng vào lỗ.
“Tôi cũng không biết nữa.” Cô chỉ có thể trả lời nhưvậy.
“Cô lợi hại thật.” Không được Tư Đồ Trác chú ý, thấyanh chỉ nhìn và nói chuyện với Tiêu Tung Thục, Ôn Ngọc chạy ngay lại nói chuyệnvới Tiêu Tung Thục cốt để thu hút sự chú ý của Tư Đồ Trác.
“Hên xui! Hên xui!” Được người đẹp khen ngợi, TiêuTung Thục bối rối.
“Nhưng ở đây cách lỗ đầu tiên 350, vậy mà cô mớiđánh một gậy đã đưa được bóng vào lỗ, thể lực cô tốt thật đấy, tôi ngả mũ báiphục.” Dù đang khen ngợi nhưng người thông minh biết ngay có cả sự mỉa maitrong đó, nhưng Tiêu Tung Thục thì không thể biết được điều đó.
“Cám ơn cô đã khen ngợi, tôi không tự tin lắm vào thểlực của mình.” Cô vui vẻ xua tay.
“Chà, tôi chỉ mong bằng được một nửa cô, có vậy tôimới có thể chơi tốt hơn được.” Ôn Ngọc làm bộ yếu thế.
“Thể lực chỉ cần rèn luyện là được mà, nếu cô muốncó thể lực tốt, cô có thể tập thể dục bằng nhiều cách, chẳng hạn như giặt nệm,mát xa cho đàn ông… Á, cậu chủ làm gì vậy?” Tư Đồ Trác bất ngờ véo má cô.
“Nói nhiều quá, đến lỗ tiếp theo.”
Nói xong, anh đeo túi gậy lên vai đi thẳng về phíatrước.
“Xì.” Đang nói thì bị cắt ngang, cô quay đầu cười vớiÔn Ngọc sau đó đuổi theo Tư Đồ Trác. “Cậu chủ, để tôi đeo túi cho.”
“Cô đừng có ồn nào nữa.” Anh bước chậm lại để cô đuổikịp.
“Tôi ồn ào hồi nào?” Cô chạy hộc hơi mới đuổi kịpanh.
“Cô còn nói mình không ồn ào? Cả sân bóng đều nghegiọng của cô.”
“Làm gì đến mức đó.”
Anh cúi đầu xuống nhìn cô lùn hơn mình nhiều liền bậtcười. “Một gậy đã đưa được bóng vào lỗ nhưng lỗ tiếp theo không dễ đánh đâu,bên trái là hố nước, cô nghĩ xem nên đánh thế nào?”
“Tôi đánh xạ lụi, đánh nhanh để còn về xem ti vi.”
Cô đang nghĩ xem làm thế nào để đánh nhanh nhất sauđó về nhà xem phim thần tượng, ít ra còn có thể xem được đoạn cuối.
“Ở đây có tất cả 18 lỗ, chắc phải chơi đến hai hiệp.”
“Hả? Tôi không chơi nữa, không chơi nữa.”
Nhìn cô tức tối dậm châm, anh gỡ mũ che nắng chụplên đầu cô. “Im!”
“Năn nỉ anh đó, tôi không muốn chơi nữa, không chơinữa đâu ~~~”
Không quan tâm đến cô, anh tiếp tục đi thẳng về phíatrước để Tiêu Tung Thục đuổi theo sau khóc la, theo sau đó là tổng giám đốc Ônvà con gái, cả hai đều không vui.
“Ba! Tư Đồ Trác thích cô gái kia hả?”
Ôn Ngọc thấy ghen tị vì Tư Đồ Trác chỉ chú ý đến conbé kia.
“Không phải đâu, cô gái kia nhìn quá tầm thường.”
“Nhưng anh ấy rất thân mật với nó.”
Véo má, đeo túi và không hề nhìn mặc cô.
“Có lẽ cậu ta chỉ coi nó như em gái.”
“Thật ạ?” Cô rất muốn tin lời ba mình nhưng trựcgiác mách bảo với cô không phải vậy.
“Ba biết con thích Tư Đồ Trác nhưng tình cảm khôngthể gượng ép được, rất khó mới có cơ hội gần gũi với cậu ta, con phải nhân cơ hộinày tiếp cậu cậu ta đi…”
“Nhưng còn cô gái kia…” Nó đã thu hút hết sự chú ý củaTư Đồ Trác.
“Con không tự tin sao?” Ôn Nhung Phước khích tướng.
“Dĩ nhiên là có.”
“Vậy đi thu hút sự chú ý của cậu ta đi, làm cho cậutay thích con. Tư Đồ Trác là người nổi tiếng lạnh lùng, có lẽ lúc đầu sẽ hơikhó khăn nhưng bằng sự thông minh duyên dáng của con và…” Ôn Nhung Phương nhìnTư Đồ Trác cười nói. “Và chúng ta lại là đối tác của tập đoàn Tư Đồ, đó cũng làmột lợi thế.”
***
“Hơ! Mệt quá!” Tiêu Tung Thục như quả bóng bị xì hếthơi, nằm bẹp trên mặt bàn.
“Đánh vậy mà cũng mệt.” Chó táp nhầm ruồi chỉ được mộtlần, gậy đưa bóng lọt lỗ đó đúng là hên xui, các gậy sau cô đều đánh trật lấtlàm ai cũng cười.
Gậy nào của Tiêu Tung Thục không đưa bóng bay vào hốnước thì cũng sa hố cát, cô bị quần tơi tả suốt 18 lỗ cho đến tận bữa tối.
“Mệt quá. Không biết đánh bao nhiêu gậy nữa.” Tay,eo, mông, cả người đều rã rời.
“562 gậy”. Tư Đồ Trác nói.
“Thảm thật.” Ôn Ngọc ngồi một bên chế nhạo, sau đócười tươi yểu điệu nói. “Nhưng chỉ cần chăm chỉ luyện tập sẽ đánh tốt thôi.”
Được an ủi, Tiêu Tung Thục cảm động suýt nữa thìkhóc.
“Cám ơn chị đã khích lệ nhưng có đánh chết tôi cũngkhông chơi golf nữa.”
Nghe thế, mắt Ôn Ngọc sáng lên, làm bộ tiếc nuối: “Vậycô không thể chơi golf với cậu chủ được nữa rồi nhỉ?”
“Cảm tạ trời đất.” Tiêu Tung Thục vui vẻ nói to khôngngờ gáy bị đập mạnh một cái liền ôm đầu.
“Không có ý chí, đánh dở thì càng phải luyện tập.”
“Tôi không tập…” Nghĩ đến việc anh sẽ lại dẫn cô điđánh golf, cô liền ôm cánh tay anh năn nỉ. “Cậu chủ, đừng tra tấn tôi nữa, tôitình nguyện bị phạt lau chùi dọn dẹp biệt tự từ trên xuống dưới, chỉ cần cậu chủđừng bắt tôi đi đánh golf.”
Thấy cô ôm cánh tay mình, Tư Đồ Trác cảm thấy tronglòng trào dâng cảm xúc ngọt ngào. Anh nhếch môi cười, vuốt mái tóc đuôi ngựahơi rối của cô. “Cô lảm nhảm gì vậy?”
Thấy Tư Đồ Trác cưng chiều Tiêu Tung Thục, Ôn Ngọccàng đố kị, liếc mắt nhìn ba mình.
Người thông minh như Tư Đồ Trác dĩ nhiên biết việcÔn Nhung Phương cố tình đưa con gái theo là có ý đồ nên anh đã lơ đẹp Ôn Ngọc.
Anh cứ nghĩ rằng hai cha con họ biết ý mà rút luikhông ngờ đến giờ vẫn chưa thôi hy vọng.
Không phải đây là lần đầu tiên các cô gái muốn tiếpcận anh, với những tình huống như thế này, anh đã quá quen và biết cách đốiphó.
“Chúng ta không cần phải ký hợp đồng ngay bây giờ, nếutổng giám đốc Ôn đã bỏ lỡ sinh nhật của con gái thì ông hãy dành thời gian chocon gái, chúng tôi về trước.”
“Hả?” Không ngờ được rằng anh lại nói như vậy, ÔnNhung Phương sửng sốt.
“Tối nay tôi có tổ chức một bữa tiệc mừng sinh, nếuTổng giám đốc có thời gian, xin vui lòng đến chung vui…” Ôn Ngọc dũng cảm mờiTư Đồ Trác.
“Xin lỗi, tôi phải về nhà ăn cơm.” Anh kéo Tiêu TungThục đang ngủ gục trên bàn dậy.
Ôn Ngọc vẫn không từ bỏ ý định. “Chúng ta có thể đếnmột nhà hàng nào đó ăn cơm.”
“Tôi quen ăn cơm nhà.” Tư Đồ Trác thẳng thắn trả lời.
“Đồ ăn ở nhà ngon đến vậy hả?”
Thấy anh liên tục từ chối, Ôn Nhung bỏ luôn hình tượngdịu dàng, gắt gỏng.
“Rất ngon, hợp khẩu vị của tôi.” Anh vừa nói vừanhìn Tiêu Tung Thục đang nhăn trán nhíu mày vì cả người đau nhức.
Sau khi ăn đồ ăn cô nấu, anh liền chán ngấy việc phảiăn đồ ăn bên ngoài, hàng ngày điều anh mong chờ nhất là hết giờ làm việc được vềnhà ăn bữa tối do cô chuẩn bị sau đó sẽ được cô mát xa.
Nhưng điều quan trong nhất là anh thích cảm giác khicó cô ở bên anh.
Không có cô, anh luôn cảm thấy cô đơn.
Đang rã rời cả người, bỗng dưng có sự đụng chạm làmTiêu Tung Thục có cảm giác như bị điện giật.
“Úi!” Cô nhảy dựng lên nhìn qua nhìn lại. “Có điện ởđây. Chỗ nào đó bị rò điện.”
“Chỗ nào rò điện? Đang nằm mơ hả? Về thôi.” Anh lạivéo hai má phúng phính của cô.
“Về nhà?” Cô sửng sốt sau đó sung sướng nhảy dựnglên. “A! Được về nhà rồi, tôi sắp được xem phim rồi.”
Vì quá vui sướng, cô quay lại bắt tay Ôn Ngọc. “Hômnay rất vui khi được làm quen với chị. Chúc chị sinh nhật vui vẻ.”
Sau đó cô bắt tay Ôn Nhung Phương. “Chú Ôn, rất hânhạnh được biết chú, cháu chúc chú luôn dồi dào sức khỏe. Tạm biệt.”
Sau khi bắt tay cả hai người đó, cô hí hửng đuổitheo Tư Đồ Trác, rời khỏi sân golf.
Nhìn Tư Đồ Trác lạnh lùng bỏ đi, Ôn Ngọc bực bội.
“Ba, anh ấy đâu có coi cô bé giúp việc đó là em gái,rõ ràng anh ấy thích con nhỏ đó mà…”
“Không ngờ, mắt thẫm mỹ của Tư Đồ Trác lại kém như vậy.”
Với một người lạnh lùng nghiêm túc như Tư Đồ Trác lạithích một cô gái tầm thường, điều này khiến ông thấy bất ngờ.
“Nếu là một cô gái hoàn hảo thì con chịu thua nhưngsao lại là đứa con gái ngây thơ quê mùa đó?” Ôn Ngọc nắm hai tay lại nhìn bónglưng Tiêu Tung Thục đi xa dần. Cô phải làm sao để chiếm được tình cảm của Tư ĐồTrác đây?
Ba năm trước, lần đầu tiên nhìn thấy Tư Đồ Trác, côđã ngưỡng mộ anh. Sau khi biết anh thông minh tài giỏi như thế nào, cô quyếttâm nếu không phải anh thì không lấy.
Trong ba năm đó, cô đã từ chối rất nhiều người đànông theo đuổi mình tập trung học tập sau đó đến công ty của gia đình rèn luyệnbản thân để xứng đôi với anh, vậy mà anh lại chỉ cười với cô gái quê mùa đó,hơn nữa, cô ta chỉ là một đứa giúp việc tầm thường.
Có lẽ chẳng qua anh chỉ nhất thời say mê con nhỏ đó,cô sẽ đưa anh ra khỏi bùa mê thuốc lý của nó.
Cô sẽ làm cho anh nhận ra rằng chỉ có cô mới xứngđáng với anh.

Đọc tiếp: Osin của anh - trang 3

.:Trang Chủ:.
Copyright © 2020 - Đọc Truyện - All rights reserved.