XtGem Forum catalog
Đọc truyện

Tiểu Thư Cappuccino fullTiểu Thư Cappuccino - Trang 4

~~~ CHƯƠNG 22: “Cô ấy là bạn gái tôi!”
Sau ngày hôm đó, sáng nào mở cổng tôi cũng nhìn thấy bốn cái mặt của bốn người mà bạn cũng biết là ai rồi đấy. Bọn họ nói sợ tôi lại gặp chuyện gì trên đường nên đến “rước” tôi đi học.
Chẳng là cái hôm bị đán xong, tôi ức chế quá, gọi điện kể lể với Duy. Chỉ “lỡ mồm” có tí thôi mà Duy nổi đùng nổi đóa lên, còn định tìm mấy người đánh tôi để xử lí cơ. Duy lúc nào cũng thế, từ bé đã thế rồi, lúc nào cũng bảo vệ tôi. Nhưng mà tôi chẳng dám nói người hại tôi là ai, vì không biết sau đó Duy sẽ làm gì họ đâu. Vâng thế là tôi chính thức có thêm cái đuôi nữa hộ tống đến trường các ngày trong tuần, cả học chính lẫn phụ đạo.
Ngày đầu tiên, cả bốn người cùng đi xe hơi đến đón tôi. Ầy, tôi sốc suýt ngất ra đấy cơ. Tôi biết cả bốn người đều là “siêu nhân” rồi nhưng nhìn cảnh tượng đó tôi vẫn không khỏi xúc động. Bốn siêu xe đỗ xịch thẳng hàng trước cổng ngõ nhà tôi: Cá sấu với Lamborghini Veneno đỏ chóe, hoàng tử với Ferrari Four trắng kinh điển, đầu vàng nổi bật không kém cạnh cá sấu với Bugatti Veyron vàng, và Duy, bất di bất dịch với màu đen Rolls Royce.
Thực sự tôi không biết ngồi xe nào. Tôi ghét phải lựa chọn. Đắn đo một lúc, tôi quyết định lên xe… đạp ==” Vậy là tôi lóc cóc đạp xe tới trường, theo sau là bốn siêu xe của bốn mĩ nam siêu siêu hot. Điều này khiến tôi khá nổi bật. Sau đó Duy về, tôi cùng ba mĩ nam còn lại vào trường vào trường. Hàng ngàn cái nhìn soi mói găm thẳng lên người tôi, mặc dù ca sáng chỉ có mấy trăm học sinh. Chẳng sao, từ hồi chơi với mấy đứa này, tôi đã quen với việc bị soi mói rồi.
Đấy là hôm đầu, rất hoành tráng, rất rực rỡ. Sáng hôm sau, mở cửa ra vẫn là bốn gương mặt đấy, nhưng họ xuất hiện với bốn siêu xe mới: siêu xe hai bánh dộng cơ đạp, người ta gọi tắt là “xe đạp”! Tập đoàn năm cái xe đạp cứ hiên ngang rong ruổi ngoài phố, mặc cho bao người sái hàm, rụng mắt khi há hốc nhìn chúng tôi. Tại sao à? Thì tôi đã nói rồi đấy, họ là những mĩ nam siêu siêu hot không chỉ trong trường mà còn cả ở ngoài trường, nổi tiếng bởi nhan sắc và gia thế, thế mà hôm nay lại lóc cóc đạp xe đi học, thiên hạ ngạc nhiên là phải rồi. Đường đường là những thiếu gia của tập đoàn kinh doanh nội thất quốc tế, tập đoàn kinh doanh thời trang, tập đoàn quản lí dịch vụ giải trí và tập đoàn kinh doanh khách sạn, khu nghỉ dưỡng, toàn là những tập đoàn đình đám ở Việt Nam, thế mà lại đi học bằng xe đạp thì rất là mất hình tượng. Đấy là cái Trang nói thế, chứ tôi thấy có sao đâu. Ba tôi kinh doanh bất động sản, cũng đi Mercedes, BMW, nhưng tôi vẫn đạp xe tới trường đấy thôi. Chẳng có gì là mất hình tượng ở đây cả, chỉ có những ai thích phô trương khoe mẽ mới suốt ngày để xe đưa xe đón cho dù nhà cách trường có một cái ngõ ==”
Lúc đầu, tôi cũng khá thích điều này, vì có cảm giác… oai oai. Chứ lại chẳng oai khi bạn được đi học cùng bốn hot boy bằng xe đạp. Nhưng giờ thì hết rồi. Tôi nhận thấy: nổi tiếng chẳng làm được cái gì cho đời (tôi) cả.
Ngay hôm nay đây, ngay bây giờ đây, tôi phải ngồi trong phòng y tế cũng vì cái nổi tiếng đến nổi bật từ việc đi học chung với hot boy. Chẳng là sang nay, như mọi ngày, tôi cùng cá sấu, hoàng tử, milu, Duy đạp xe đến trường. Cơ mà đến cổng trường, để xe rồi, tôi lại nhìn thấy Diệp và bảo các hot boy lên lớp trước đi, tôi muốn rủ Diệp đi ăn sáng. Lúc đầu bọn họ cứ nằng nặc đòi theo nhưng tôi chỉ lườm xéo một cái là cả ba bơi hết lên lớp. Oai chưa ^o^ Tôi “tách đàn”, chạy ra phía Diệp:
- “Diệp! ^^”
- “An, cậu khỏe hẳn rồi à?”
- “Ừ. Tớ là siêu nhân mà. Cậu ăn sáng chưa? Đi ăn với tớ đi.”
- “Ok.”
Chúng tôi ra ngoài cổng trường, gọi hai bát nui xào bò. Tôi cực thích cái vị ngọt ngọt dai dai của nui. Không biết thiên tài nào đã sáng tác ra món ăn này, hâm mộ quá đi >v<
Rồi tôi với tay lấy lọ tương cà chua, bạn nữ ngồi đối diện giúp tôi lấy. Hình như là cố tình, cái bạn đó đưa kiểu gì mà tuột tay làm rơi lọ tương cà vào người tôi, bung cả nắp, tương cà chua dính hết lên áo trắng.
- “Ô, áo bạn bẩn hết rồi, xin lỗi nha, tại cái nắp lỏng quá. Haizz, chẳng hiểu ai vặn nắp ngu thế.”
*bác bán hàng lườm xéo*
- “Thôi để tớ lau giúp cậu.” - Diệp lấy một tờ giấy ăn lau tương cà chua rớt trên áo tôi. Cơ mà Diệp chẳng biết lau gì cả, cứ xoa xoa làm vết bẩn càng loang rộng ra, trông kinh quá!
- “Cái con này mày bất cẩn quá. Bạn đây là bạn cực thân của người nổi tiếng, mày làm thế là mang tội vào thân rồi.”
Vâng câu nói sực mùi xiên xỏ từ cái miệng xinh xắn của một cô bạn khác có mái tóc đỏ nâu, tôi tức đến đỏ mặt. Bực mình, không ăn nữa. Tôi đứng lên để vào trường. Tự dưng cái đứa làm đổ tương cà lên người tôi ngã uỵch một cái, theo hiệu ứng domino làm cho bạn của nó là tóc đỏ nâu cũng nghiêng người, rồi xô vào người tôi một cái rất mạnh. Tôi loạng choạng ngã người sang bên phải, nơi có chảo dầu đang chiên nem chua tí tách. Cũng may tôi kịp nhìn thấy, cố nhoài người né sang một bên nên chỉ có tay trái bị chạm vào thành chảo, rát muốn chết. Đã thế tóc đỏ nâu còn “lỡ” đánh rơi lọ hạt tiêu xuống đầu tôi, vừa đau vừa ngứa. Không ổn rồi, nếu tôi còn khong mau đứng dậy thì không biết bọn nó sẽ còn làm gì tôi nữa.
- “AN!! ... CHÚNG MÀY LÀM GÌ BẠN TAO ĐẤY? MUỐN CHẾT HẢ?”
Và tôi thấy Hà Anh. Giờ này nó mới đi học, đến cổng trường thì nhìn thấy tôi như vậy, vô cùng tức giận. Nó lao đến như con sư tử xổng chuồng, đẩy dúi cả hai đứa vừa chơi tôi ngã ngã ngửa ra đất, rồi cúi xuống đỡ tôi dậy. Ay da, chân tôi bị sái thì phải, đau quá.
- “Còn cả cậu nữa! Thấy An bị bắt nạt mà cứ đứng đấy nhìn chẳng làm gì, cũng chẳng gọi ai. Cậu thích An bị làm sao lắm à?”
- “Tớ… tớ…”
- “Thôi đi Hà Anh, Diệp hiền quá, làm gì được hai đưa kia.”
Trong lúc đó thì hai đứa bị đẩy ngã đã đứng đậy, mỗi đứa tay cầm lọ tương ớt nhào đến Hà Anh. Nhưng mà con này thân thủ phi phàm đã né được, còn tặng cho mỗi đứa một bắt nui vào mặt, đấy là hai bát nui của tôi và Diệp ăn dở lúc nãy.
- “Muộn rồi. Tạm tha cho chúng mày. Nhưng tao không chắc “một số người” sẽ tha cho chúng mày đâu. Đi thôi.”
Hà Anh buông lời cảnh cáo hai đứa kia, lườm xéo Diệp một cái rồi quay người đỡ tôi vào trường. Diệp bị Hà Anh dọa, không dám đi theo chúng tôi vào trường. Tội nghiệp.
Trong phòng y tế chật ních người: Hà Anh, Quỳnh, Linh, Trang, Thu, cá sấu, hoàng tử, milu, một số người lớp tôi, và cả đống quà, đồ ăn, thuốc. Trước cửa phòng y tế còn kinh hoàng hơn với bao nhiêu là nữ sinh cứ nhấp nha nhấp nhổm nhìn vào trong. Một số người còn sun soe nịnh bợ, hỏi han tôi, mặc dù tôi chẳng biết họ là ai ==” Chỉ là một học sinh bị tai nạn học đường bình thường thôi mà, có cần thiết phải làm lớn chuyện lên thế không?
Biết thế lúc đầu tôi để cá sấu, hoàng tử và milu đi cùng. Để bây giờ không thảm thê như thế này. Mấy vết bầm từ hôm bị hội đồng còn chưa khỏi hẳn, giờ lại bị bỏng với sái chân, trên người thì đầy sặc mùi hạt tiêu với tương cà chua. Đã thế còn phải nghe cá sấu, milu với hoàng tử trách móc, cái tội không nghe lời họ, không để họ đi cùng. Và còn phải nghe cái giọng the thé của Bảo Linh chửi bới hai đứa bắt nạt tôi sau khi nghe Hà Anh kể chuyện. Thu và Trang thì nhìn tôi với ánh mắt thương cảm, như kiểu sắp tiễn người ra đi ấy +_+ Có mỗi Quỳnh là im thin thít, chỉ ngồi suy nghĩ thứ gì đó, trông rất trầm tư, đậm chất conan!
Thế đấy, giờ tên tuổi tôi đã nổi như cồn, thậm chí có người còn thuộc cả họ tên, ngày tháng năm sinh, giới tính, quê quán, lí lịch từ thời cụ cố tôi đến đời tôi, chỉ vì một lí do:
- “Hoài An, bạn may mắn thật đấy, được ba hot boy trường mình che chắn cho. Bạn có quan gì đặc biệt với họ à?”
- “Tôi chỉ là…”
- “Cô ấy là bạn gái tôi!”
0_o
Vâng. Rất ngắn gọn, súc tích, dễ hiểu. Nhưng tôi vẫn không load nổi khi câu nói đó phát ra từ miệng của cả ba người (mà bạn biết là ai rồi đấy). Không hẹn tước, họ đồng thanh nói sáu chữ trên, làm cả phòng y tế trường như muốn nổ tung. Người trong phòng trố mắt nhìn nhau, người ngoài phòng vỡ òa trong niềm đau.
Cá sấu, hoàng tử, milu, các cậu thật cao cả. Vì muốn bảo vệ tôi mà tự nhận là bạn trai của tôi. Tôi cảm động lắm. Nhưng tôi không muốn thế đâu. Giờ đây tôi đã trở thành tâm điểm của cả trường, thậm chí cả ở ngoài đường. Tôi bất đắc dĩ trở thành “người của công chúng”. Quãng đời còn lại khó mà yên ổn!


~~~ CHƯƠNG 23: Tết Tết Tết Tết đến rồi!
Thời gian trôi nhanh thật, chưa gì đã đến Tết. Trường tôi cho nghỉ Tết mười hai ngày. Nên hôm nay tôi cùng dì Huệ đi sắm Tết, còn ba ở nhà dọn dẹp trang hoàng nhà cửa. Nhà tôi ngược đời thế đấy, Tết nhất đến nơi rồi mà con gái vẫn long nhong đi chơi, để mọi chuyện ở nhà cho ba lo tất tần tật. Kể cả từ hồi xưa, khi mẹ tôi còn sống, ba vẫn chăm lo chu toàn cho cả công việc lẫn gia đình, còn mẹ thì long nhong làm pha chế cà phê ở tiệm, chán lại về làm nũng ba. Nói tóm lại là nhà tôi rất coi trọng phụ nữ, nói chính xác hơn thì đây là chế độ nữ quyền =v=
Hôm nay Linh, Trang và Hà Anh cũng rủ tôi đi mua quần áo Tết, nhưng tôi bảo đi cùng dì Huệ rồi, thế là bọn nó đòi bám càng đi cùng. Thu và Quỳnh không đi, hai đưa này không hứng thú mấy vụ thời trang làm đẹp lắm.
- “Cháu chào cô!!” - Ba con giời ngoác mồm ra chào dì tôi, rồi tí tởn chém gió với Jun. Haizz, cứ thấy zai đẹp là sán vào, đến thằng bé sáu tuổi cũng không tha. (Bé Jun là con trai dì Huệ, bạn nào không nhớ thì đọc lại “Chương 8: Đồ nhiều chuyện” nhé).
Tiến thẳng tới Tràng Tiền Plaza, chúng tôi tung tăng ngó nghiêng như kiểu chưa vào đây bao giờ ý. Dì Huệ chọn được sợi dây chuyền đẹp lắm, với mấy đôi guốc khủng bố cực xì teen nhé. Ba đứa kia cứ tấm tắc khen mắt thẩm mĩ của dì Huệ, làm dì sướng phổng mũi, mua mỗi đứa cái váy. Thu Trang mắt sáng quắc nhìn mấy cái váy ren, trong khi Hà Anh và Bảo Linh đang cãi nhau về việc sịp thỏ và sịp gấu cái nào đẹp hơn. Cuối cùng cả thỏ và gấu đều có tên trong hóa đơn. Jun sướng nhé, được các chị chọn underwear cho thế này cơ mà.
Rời khỏi Plaza với năm túi đồ to ụ, chúng tôi tiếp tục đến Vincom. Mục tiêu đầu tiên là siêu thị tầng ba. Bây giờ là 9 giờ 30 phút, dạ dày đã xử lí hết bát phở bữa sáng, nên chúng tôi cần vào đây nạp năng lượng. Tiện đây, dì Huệ nhặt cả đống bánh kẹo vào xe đẩy, mua ăn mấy ngày Tết luôn. Màn kết thúc là ra sảnh ngoài ăn gà rán. Yummy >v<
- “An!!”
Ầy, ai lại phá đám khi ta đang tác nghiệp thế? Quay ra sau với cái mồm vẫn phồng to vì nhai gà, tôi thấy Việt Anh. Hơ hơ, tại sao hôm nay tôi lại gọi tên thật của hắn nhỉ, tại tôi thích gọi bằng tên “đầu vàng” hơn cái tên milu, nhưng giờ thành đầu nâu rồi.
Việt Anh chạy vèo vèo ra bàn chúng tôi, ngoác mồm chào dì, rồi gọi ngay đĩa cơm gà, rất chi là tự nhiên. Hắn cũng đi sắm Tết cơ đấy. Bình thường tôi thấy con trai không thích đi mua sắm cùng gia đình cho lắm.
- “Việt Anh, con không về à?”
- “Thôi bố mẹ về trước đi, con đói quá, con ngồi ăn đã.”
- “Cái thằng này!”
Việt Anh cứ nhăn nhăn nhở nhở nói chuyện với dì tôi. Dì Huệ thì cứ tít cả mắt lên, vừa nói vừa cười. Haizz, dì chỉ được cái giống mẹ tôi thôi, thấy zai đẹp là tớn lên không biết đâu là đất đâu là trời nữa. Báo hại đến đời tôi cũng bị ảnh hưởng không ít =v=
Thế còn những nhân vật còn lại? Họ đang cắm cúi và rất ư là hạnh phúc với phần ăn của mình, đến nỗi có thêm người vào ngồi cùng bàn ăn cũng không biết. Bó tay lũ này.
*****
Cái khoảnh khắc tôi chờ đợi hằng năm cũng đã đến rồi đây. 23 giờ 50 phút rồi, chỉ còn 10 phút nữa thôi là giao thừa. Tôi mặc cái váy đỏ dì Huệ mua cho, cùng ba, dì Huệ và Jun ra đường xem pháo hoa. Đường phố đông vui thật!
Và cũng như mọi năm, chúng tôi cùng nhau đếm ngược thời khắc sang năm mới, tôi dù lớn rồi nhưng vẫn háo hức lắm. Jun thì khỏi phải nói, phấn khích nhảy chồm chồm lên, la hét ầm ĩ, đáng bị xếp vào thành phần quá khích.
- “10, 9, 8, 7, 6, 5, 4, 3, 2, 1!”
“Bùm…!!”
- “CHÚC MỪNG NĂM MỚI!! ^o^”
Pháo hoa bắn lên rực trời với đủ màu sắc. Ngay lập tức, điện thoại của tôi rung tít mù vì tin nhắn. Đấy, năm nào tôi cũng chỉ chờ lúc này thôi, cái thời khắc được mở mấy chục tin nhắn chúc Tết ra, đọc không xuể, tôi thích cảm giác này lắm ý >v<
Và cũng như mọi năm, tôi soạn sẵn một cái tin, rồi chờ đúng 0 giờ là gửi đi mấy chục người. Cơ mà có khi 10 phút sau nó mới báo gửi xong, tại nhiều người gửi quá, nghẽn mạng luôn.
Xong vụ chúc tụng, tôi leo ngay lên facebook, ha ha, toàn ảnh pháo hoa vừa chụp. Ấy gì đây? Một bức ảnh… chụp tôi vừa được post lên, có tag tên tôi, người post là MINH’z – là cá sấu mà. Tôi lập tức quay ngang quay dọc, ngó nghiêng xung quanh, nhưng chẳng thấy có khuôn mặt quen thuộc tôi đang cần tìm. Tên này lẩn nhanh thật. Tôi nhìn lại bức ảnh vừa được post, bức ảnh chụp lúc tôi đang ngẩng đầu lên nhìn pháo hoa cười toe toét, ánh sáng từ đền đường và pháo hoa hắt lên khuôn mặt trông cứ như ảnh nghệ thuật ý. Công nhận cá sấu có khiếu chụp ảnh. Hắn mà nghe được điều này chắc vênh với tôi cả tháng mất, phải sửa lại là tôi xinh sẵn rồi, chụp ở góc độ nào cũng đẹp, làm rạng rỡ cả bức ảnh!
*****
Mồng một Tết trôi qua ảm đạm, vì chỉ có ba, tôi, dì Huệ và thằng Jun chúc Tết nhau ==” Thì họ hàng ở hết trong Nam rồi còn đâu, ba lại chỉ được nghỉ ít ngày nên không vào đấy ăn Tết được, chỉ loanh quanh nhà mấy đồng nghiệp mới ở Hà Nội thôi. Mồng hai cũng chán không kém. Chưa có Tết nào chán như năm nay. Hai ngày Tết toàn ngủ trương thây đến 12 giờ mới dậy. Ăn trưa xong lại xem TV, lên mạng đọc mấy cái linh tinh, chán lại ngủ, ngủ dậy lại ăn, ăn xong lại xem TV, xem TV xong lại ngủ,… ==”
Hôm nay là mồng ba Tết, tôi vẫn lăn lộn trên giường với giấc mơ đi công viên cùng Chư Bát Giới, thì tiếng chào hỏi ầm ĩ dưới nhà đã kéo tôi khỏi giường dù bây giờ mới có 8 giờ sáng.
Duy bước vào nhà với một túi quà to tướng. Ha ha, cuối cùng cũng có người đến chúc Tết ^v^
- “Cháu chào bác. Năm mới cháu chúc bác và An sức khỏe dồi dào, vạn sự như ý.”
- “Ừ. Con cũng thế nhé. Ngồi đi Duy.”
Từ hồi Duy về nước mới đến nhà tôi có ba lần, mà hai lần không có ba ở nhà. Ba tôi quý Duy như con ý, lúc nào cũng thích Duy sang nhà chơi. Duy nói chuyện với ba tôi cũng hợp nữa cơ, thành ra hai người cứ nói chuyện với nhau, còn tôi cứ ngồi… vặt quất ==”
“Kính coong.”
- “Để con mở cho.”
- “CHÚC MỪNG NĂM MỚI HOÀI AN!! ^^”
- “Ơ… mọi người sang sao không gọi trước?”
- “Thế này mới vui chứ. Cháu chào bác ạ!”
Hai ngày Tết chán ơi là chán chẳng có ma nào đến, đến mồng ba thì thi nhau đột kích nhà tôi. Làm tôi sướng ơi là sướng >v<
- “Ơ, Duy cũng ở đây à?”
- “Chào mọi người.”
- “Bạn của An nhiều ghê nhỉ? Xếp hàng bác mừng tuổi cho nào.”
Rồi chúng nó xếp thành hàng thẳng tắp như tập thể dục ở trường. Đứa nào cũng cười tít mắt. Hôm nay chúng nó quyết định ăn cơm nhà tôi luôn, vui thế!
Mấy kiều nữ hôm nay được dịp trổ tài nấu nướng. Tôi chơi với bọn này cũng lâu lâu rồi mà chưa ăn đồ bọn nó nâu bao giờ, mong là không bị làm sao T_T
Rồi mỗi đứa một tay. Thu làm bếp trưởng vì nó giỏi khoản này nhất. Trang với Hà Anh gọt mãi không xong hai quả dưa chuột. Linh được giao nhiệm vụ rửa rau sống. Còn Quỳnh đứng rán nem phụ cho Thu. Đầu vàng cứ loi choi đòi vào nấu cùng nhưng mà tôi cương quyết không cho. Vụ lần trước có mình tôi chịu khổ là đủ rồi, không thể để mọi người khổ cùng nhau được.
Hôm nay nhá, milu đã nhuộm lại tóc màu vàng, cá sấu cũng cắt kiểu tóc dựng như trước, điều này khiến tôi rất vừa mắt. Họ lại trở lại là chính họ, không giống ai cả. Rất tốt!
Không hiểu những kiều nữ của tôi làm gì trong bếp mà cứ nghe loảng xoảng rùng hết cả mình. Thấy tình hình có vẻ không ổn, cá sấu đi vào bếp xem thế nào, tôi cũng lon ton vào theo. Ôi mẹ ơi đây có còn gọi là cái bếp được nữa không? T_T
Rồi năm kiều nữ bị đuổi hết ra ngoài, cá sấu đích thân vào bếp. Cá sấu mà vào bếp thì tôi yên tâm là được ăn ngon rồi. Từ phòng khách, cả hoàng tử và Duy cũng vào bếp dọn tàn trường và cùng cá sấu nấu nướng, đầu vàng cứ lanh chanh đòi làm mãi nên được giao cho nhiệm vụ bóc tỏi.
Mọi thứ xong xuôi vào 11 giờ 45 phút. Cả nhà trố mắt nhìn các tác phẩm ẩm thực lần lượt được bê ra bàn ăn. Không thể tin nổi những thức ăn này được làm từ bàn tay của những người con trai, mà lại còn là các đại thiếu gia đình đám nữa. Món nào cũng ngon, cũng đẹp, cũng thơm nức mũi. Ba tôi cũng phải đơ một hồi rồi tấm tắc khen, làm bốn mĩ nam được dịp sướng phổng mũi. Nhà tôi nó ngược đời chẳng nói làm gì, nhưng mà hình như những ai bước vào nhà tôi cũng bị ngược đời theo. Ai đời trong nhà có sáu đứa con gái lại để bốn thằng con trai vào bếp bao giờ không? Chế độ nữ quyền lên ngôi đã áp đảo mọi tầng lớp =v=
Vậy là hôm nay tôi được ăn một bữa ra trò, như đi ăn nhà hàng. Bữa ăn dường như ngon hơn rất nhiều khi có tiếng cười của đông người. Điều khiến tôi vui nhất là Duy nói chuyện với các bạn tôi rất vui vẻ ấm áp, chứ không lạnh lùng như mọi khi, khiến các kiều nữ cứ cười tít cả mắt. Bọn cá sấu, hoàng tử, đầu vàng cũng không nhìn Duy kiểu gườm gườm nữa, thậm chí còn bá vai bá cổ chêu nhau cơ.
Kết thúc bữa ăn, lại là bốn đấng nam nhi hào kiệt vào bếp rửa bát. Tiếng loảng xoảng bát đĩa đau cả đầu, may không vỡ cái nào.
Buổi chiều, chúng tôi kéo nhau đi chúc Tết các nhà, đến nhà từng đứa một. Đầu tiên đến nhà Bảo Linh trước, nó là chủ tịch mà, phải ưu tiên. Sau đó cứ theo thứ tự nhà xa nhà gần mà sang. Trạm cuối của chúng tôi là nhà đầu vàng, giải quyết nốt vấn nạn bữa tối. Đến nhà nào cũng ăn một tí, uống một tí, thế mà đến nhà đầu vàng vẫn ăn uống quậy phá tưng bừng được. Bố mẹ của đầu vàng chiều con lắm, nên cứ để cả lũ quậy phá, thỉnh thoảng còn vào phá cùng nữa.
Đến tối muộn, lại là bốn người: cá sấu, đầu vàng, hoàng tử, và Duy đưa tôi về nhà. Hà hà, tôi như kiểu công chúa được về sĩ theo xung quanh bảo vệ ý, hay ghê. Trên đường về, tôi mở túi xách của mình ra kiểm doanh. Tôi thu hoạch được rất nhiều lì xì nhá! Đầu vàng kém tôi có tí xíu mà cũng tị, chành chọe tôi cả đoạn đường, xong hưởng đủ cốc từ cá sấu, cái tội nói nhiều. May thế hôm nay cá sấu hâm hâm lại về phe tôi, còn thằng bạn chí cốt của tôi chỉ vừa đi vừa cười, chẳng bênh tôi gì cả. Xí, tôi ghét cho biết mặt.
*****
Mấy ngày nghỉ Tết sau đấy, tôi liên tục đi chơi với cả lớp, vui dã man. Tôi nghĩ lại rồi, đây là cái Tết vui nhất từ trước đến giờ ^o^


~~~ CHƯƠNG 24: Đừng khóc…

Dẫu biết rằng càng ăn thì càng béo…
Tự nhủ mình càng béo… lại càng xinh ^v^
Ra Tết cái, tôi tăng hẳn 2kg do ăn quá nhiều _ Khổ thế, ở nhà không có việc gì làm, không ăn thì làm gì? Sang nhà dì, nhà đồng nghiệp của ba chúc Têt, không ăn thì làm gì? Đi chơi với bạn bè ở ngoài, chơi chán, không ăn thì làm gì? Nói chung là vì tình thế đưa đẩy chứ tôi có muốn thế đâu!
Ngày đầu tiên đến lớp sau kì nghỉ Tết, trông đứa nào cũng “mũm mĩm”, như vậy là rất tốt. Có tăng cân thì chúng mình tăng cùng nhau, có phải mỗi mình tôi mập lên đâu. Vì thế mà cả ngày hôm nay tôi cứ hớn ha hớn hở như được ăn phở. Cá sấu ngồi cạnh lại tưởng Tết tôi ăn phải cái gì bị ngộ độc, đâm ra ngớ ngẩn ==” Đùa chứ nói chuyện với tên này chỉ muốn cho cái dép vào mặt!
*****
- “Con chào ba! ^^ … Ơ… sao ba lôi hết đồ đạc trong nhà ra thế này? Cơ mà ai đây ba?”
- “Người mua nhà.”
- “Dạ?”
- “Ba đã chuyển hết đồ của con sang nhà dì Huệ rồi, bắt đầu từ nay con sẽ ở nhà dì.”
- “Ơ… vậy là sao ba? Sao con lại sang nhà dì? Thế còn nhà mình?”
- “Con gái à…”
- “Con nghe đây ba.”
- “Ba phải… bán căn nhà này đi.”
- “… D… dạ?”
- “Ba… mất việc rồi.”
- “Sao lại…”
- “Bản khai báo sơ bộ tình hình bất động sản của công ty bị lọt ra ngoài, công ty bị thiệt hại nặng nề. Hội đồng quản trị dã cho người điều tra và nghi ba đã cung cấp nó cho công ty khác để chuộc lợi, vì thế đuổi việc và yêu cầu đền bù thiệt hại.”
- “Trời!! Vậy ba không biết ai là kẻ để lộ ra ngoài à?”
- “Nếu biết đã không bị đuổi việc.”
- “Vậy ba phải bồi thường bao nhiêu mà phải bán nhà?”
- “Thiệt hại từ vụ này lớn lắm, con không cần biết đâu. Đã có người đến hỏi nhà rồi. Chút nữa ba con mình dọn dẹp, rồi bắt đầu từ mai con sang nhà dì Huệ ở nhé. Ba nói với dì rồi.”
- “Con sang nhà dì? Thế… ba ở đâu?”
- “Ba sẽ vào trong Nam một thời gian để liên lạc với tổng công ty, điều tra rõ việc này, nên tạm thời ba không đưa con theo được. Ba đã thuê một căn hộc nhỏ trong đấy rồi, bây giờ ba đi luôn, còn con sang nhà dì nhé, vì bây giờ người ta đang dọn đến đây rồi. Ba xin lỗi không nói với con sớm hơn, vì mới ra Tết, sợ con mất vui…”
Rồi ba buồn rầu kéo tay tôi ra ngoài. Tôi bị sốc toàn tập. Mọi thứ diễn ra quá đột ngột, chóng vánh, làm tôi không thể chấp nhận được ngay. Không hiểu người xấu xa nào đã hại ba tôi ra nông nỗi này nữa. Từ trước tới nay chưa bao giờ ba phải buồn phiền vì công việc cả, ba là người có tài, luôn thành công mà chẳng cần cố gắng nhiều, vì thế mà cứ lên chức vèo vèo. Chắc cũng vì lí do này mà có người ganh ghét ba. Tôi thương ba quá.
Thế rồi đây tôi và ba phải sống ra sao? Tuy ba đã có bằng thạc sĩ, nhưng để kiếm được việc làm tốt ở nơi đất chật người đông này thì khó quá. Và nếu có được công ty nào đấy nhận vào làm thì ba cũng phải gây dựng lại sự nghiệp từ đầu, lại bắt đầu bằng con số không với chức nhân viên bình thường.
Tôi không phải loại người ham phú quý, nhưng quả thực cuộc sống khá giả tôi sống mười mấy năm qua cũng ảnh hưởng phần nào đến tính cách. Ai làm ơn chỉ cho tôi cách thích nghi với cuộc sống mới được không? Dù dì Huệ là em ruột của mẹ, và dì cũng chẳng phải là khó khăn gì, nhưng tôi không thể suốt ngày dựa dẫm, phụ thuộc vào dì được, dì cũng phải lo cho Jun mà. Với lại tôi nghe đâu ba nói chuyện điện thoại là dì Huệ đã cho ba mượn một số tiền tích kiệm của dì, cũng kha khá, thì làm sao đòi hỏi dì nhiều được.
Sao tự nhiên tôi suy nghĩ mọi thứ tiêu cực quá. Ba mất việc, cuộc sống sẽ bị đảo lộn nhiều. Và tôi khó mà chấp nhận được cái hiện thực phũ phàng này.
Đạp xe lang thang ra phố có lẽ là cách tốt nhất để mọi thứ phiền muộn theo gió bay vèo. Nhưng sao tôi đạp mãi, đạp mãi mà tâm trạng vẫn không tốt lên tí nào thế? Rồi tôi dừng đạp. Bên trái tôi là Nhà Thờ Lớn cổ kính, nơi tôi cảm thấy tâm hồn được bình yên, dù tôi không theo đạo thiên chúa. Tôi dựng xe vào bức tường của nhà thờ và ngồi bệt xuống vỉa hè, lưng tựa tường. Đầu tôi cứ ong ong về việc ba bị cách chức, lòng tôi nóng như lửa đốt vậy. Rồi tôi gục mặt xuống hai đầu gối, bật khóc. Tôi khóc thành tiếng, khóc nức nở cùng tiếng vang của chuông nhà thờ. Và tôi nhận ra là mình thật hèn kém và ích kỉ. Ba gần như sụp đổ vì mất việc, vậy mà tôi chỉ có thế ngồi đây khóc cho số phận, tôi chỉ chăm chăm lo cho mình khi không có cuộc sống đầy đủ sẽ như thế nào. Nghĩ đến đây, tôi lại khóc to hơn, khóc vì tôi là một đứa hèn kém, khóc vì tôi quá yếu đuối và phó mặc bao lâu nay.
- “Chào cô bé, ta là Bụt đây. Nói ta nghe, vì sao con khóc?”
Giọng nói ấm áp quen thuộc vang lên bên tai. Dù không biết tại sao cậu lại ở đây nhưng tôi vẫn cúi đầu, hít thật mạnh để ngăn lại nước mắt.
- “Thôi nào, ngẩng mặt lên. Có chuyện gì nói tớ nghe.”
Tôi vẫn tiếp tục im lặng. Thực ra không phải tôi không muốn nói, mà vi nước mắt và những cái nấc nghẹn đã chặn họng tôi lại. Tôi không muốn vừa khóc vừa kể lể trong nước mắt giống như những đứa con gái khác, điều đó chỉ chứng tỏ bạn quá yếu đuối, và tôi thì không muốn như vậy. Tôi lại tiếp tục hít sâu để dứt cơn khóc, để bình tĩnh kể chuyện thật rõ ràng. Còn Huy như hiểu ý, cậu ấy không nói gì thêm, chỉ ngồi xuống cạnh tôi, vuốt vuốt sống lưng tôi cho xuôi cơn nấc.
- “Ba tớ… mất việc rồi…”
- “… Chuyện này… Cậu khóc vì chuyện này à? ... Sao ba cậu lại mất việc?”
- “Ba bị oan, nhưng người ta không tin, đã đuổi việc ba, còn bắt ba đền bù thiệt hại nữa.”
- “Vậy ba cậu không đủ tiền để đền à?”
- “Đủ rồi, nhưng phải bán căn nhà hiện tại đi. Bây giờ tớ sang nhà dì Huệ sống, còn ba thuê một căn hộ nhỏ trong Sài Gòn để làm gì đó không biết.”
- “Không sao đâu, rồi ba cậu sẽ lại có việc thôi mà. Đừng lo lắng nữa nhé.”
Huy và tôi cứ ngồi bên bức tường của nhà thờ cùng chiếc xe đạp, mặc cho người qua đường cứ nhìn chúng tôi như vật thể lạ vậy. Tôi thì cứ im lặng, còn Huy thì cứ hát cho tôi nghe, giọng hát trầm ấm của một con người ấm áp, nó làm tim tôi cũng ấm lên. Huy vẫn luôn là thiên thần, luôn đem lại cho người khác sự thanh thản trong tâm hồn, ban phát cho thế giới này muôn vàn tia ấm áp. Tôi thấy mình thật may mắn khi có Huy là bạn. Thiên thần à, cảm ơn cậu nhé.
Trời xâm xẩm tối, tôi dứng dậy. Huy dắt xe đạp của tôi xuống đường rồi trèo lên yên trước.
- “Lên đây, tớ chở cậu về.”
- “Thế cậu không đi xe đến đây à?”
- “À… ừ! May thế gặp cậu ở đây, tớ đi ké xe về luôn ^^”
Tôi ngồi yên sau xe đạp, để Huy đèo về. Tự nhiên tôi lại nhớ đến Duy. Từ bé đến giờ, mỗi khi tôi khóc đều có Duy an ủi, cũng hát cho tôi nghe, pha trò cho tôi cười. Duy và Huy về bản chất giống hệt nhau, đều nhẹ nhàng và ấm áp. Chỉ có điều bề ngoài trông Duy sắt đá hơn nhiều, cậu ấy không để người khác biết được sự ấm áp của mình đâu, giống như kẹo bạc hà sô cô la vậy, chỉ ăn mới biết bên trong lớp bạc hà cay mát là chocolate ngọt ngào.
Tôi muốn gặp Duy quá, đã một tuần nay tôi chưa gặp mặt Duy rồi. Không hiểu Duy làm gì mà không sang nhà tôi lấy một lần. Tôi muốn nói với Duy những chuyện đã xảy ra, vì từ bé đến giờ cái gì tôi cũng kể cho Duy hết.
Huy đi về, tôi lại đạp xe sang nhà Duy. Im lặng quá. Chẳng có ai ở nhà cả. Chẳng lẽ Duy lại qua Thụy Sĩ rồi? Chắc không phải đâu nhỉ, nếu không phải nói tôi một tiếng chứ. Điện thoại cũng không gọi được. Tôi chán nản quay xe định về thì gặp mẹ Duy.
Tôi khá bất ngờ. Đã lâu lắm rồi tôi không gặp cô, từ hồi mẹ con Duy về nước đến giờ tôi chưa gặp cô lần nào. Sao trông cô có vẻ mệt mỏi, phờ phạc quá.
- “… An… Là con hả?”
- “Cô!”
- “An, trời ơi đã ba năm rồi cô không gặp con. Con càng lớn càng xinh, y hệt mẹ con. Nào, để cô ngắm An cái nào.”
Cô Mai ôm trầm lấy tôi, rồi đẩy người tôi ra ngắm nghía một hồi. Bông, cô rơi nước mắt.
- “Chuyện mẹ con, cô xin lỗi… Nếu biết mẹ con mắc bệnh như vậy, cô đã không cãi nhau với mẹ con, đã không ra nước ngoài, đã không cắt đứt mọi liên lạc. Cô xin lỗi…”
- “Cô, cô làm gì có lỗi. Cô đừng thế mà.”
- “Thôi vào nhà chơi đi con, lâu lắm cô chưa được gặp con rồi đấy.”
- “Dạ thôi, nhà con đang có việc. Con chỉ đến tìm Duy một chút thôi nhưng Duy không có nhà.”
- “Duy.. nó đang ở trong bệnh viện…”
- “Dạ?”
- “Nó phải vào viện hơn một tuần nay rồi.”
- “Sao Duy lại pahir vào viện ạ?”
Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má cô. Tình hình có vẻ không ổn rồi. Chắc chắn không phải ốm vặt bình thường. Ôi đừng bảo cậu ấy bị tai nạn, gãy cái gì đó trên người, phải vào bệnh viện nhé? Tôi đã bảo rồi mà, chưa đủ tuổi đi mô tô thì đừng có đi.
- Cô. Cô dẫn con vào bệnh viện của Duy đi cô.”
Cô Mai ngần ngừ một lúc, rồi bảo toi lên xe đến bệnh viện.
Đến nơi, tôi sốt sắng bay vào phòng bệnh Duy. Cậu ấy đang đeo tai nghe, mắt hướng ra cửa sổ, không biết tôi đã vào phòng.
- Duy! Cậu bị làm sao thế?”
Thấy tôi, Duy ngạc nhiên lắm, ngay sau đó là khó chịu nhăn mặt:
- “Sao cậu lại đến đây?”
- “Hừ. Sao trăng gì. Để tớ xem nào.”
Tôi nhảy chồm chồm lên giường, lật tung chăn, sờ mó, xem xét xem Duy có bị gãy cái gì không. Lạ thật, có bị gãy gì đâu nhỉ?
- “Cậu đang làm cái gì thế?”
- “Cậu không bị gãy gì à? Thế sao lại vào đây?”
- Cứ phải gãy gì mới được vào đây à? ==” Tại ở nhà, hàng xóm ồn ào quá, vào đây chơi mấy hôm cho yên tĩnh.”
- “? Cậu chơi trong bệnh viện à?”
- “Sao đâu.”
- “Thế sao tớ gọi cậu không nghe máy?”
- “Máy tớ hết pin.”
- “Hết pin cả tuần à ==”
- “Ừ.”
- Sao không sạc?”
- “Sạc hỏng rồi.”
- “Thì mua sạc.”
- “Cửa hàng điện thoại hết sạc rồi.”
- “Thế sao… cô Mai lại khóc?”
- “Mẹ tớ khóc? À… tại hàng xóm ầm ĩ quá. Mẹ tớ nói mãi họ không chịu nghe, tức phát khóc ấy mà.”
Trời. Không ngờ cô Mai là người nhạy cảm vậy. Cơ mà hàng xóm nhà Duy cũng buồn cười cơ. Làm gì cả ngày ầm ĩ để người ta không chịu được phải vào bệnh viện ngồi cho yên thế này bao giờ không? Phải ra an ủi cô Mai thôi, tội nghiệp.
Cô đang ngồi ở hàng ghế chờ, lại tiếp tục khóc. Cô khóc nấc lên, hai mắt đỏ hoe. Tôi dẫn cô ra vườn bệnh viện, vừa đi vừa an ủi.
- “An à, thực ra mọi chuyện… không phải như thế đâu.”
- “?”
- “Thực ra… Duy… Duy bị… ung thư máu!”
- “Dạ?”
- “Tuần trước đang ngồi ăn cơm thì Duy bị chảy máu cam, sau đó ngất đi, phải vào bệnh viện cấp cứu.”
- “Cô.. hì hì… cô đừng đùa nữa… cô làm con sợ rồi đấy ==”
- “Duy bị ung thư máu, phải phẫu thuật ghép tủy. Nhưng đến bây giờ vẫn chưa ai có tủy thích hợp với nó.”
Hình như có tiếng gọi, cô Mai liền chạy vào trong. Còn tôi, mắt nhòe đi, nhìn mọi thứ mờ nhạt. Sao Duy lại bị như vậy được? Tôi ngồi sụp xuống và lại khóc. Tôi khóc lần thứ hai trong ngày. Nước mắt mặn chát, sao lại lạnh thế này?
Lạnh quá, càng ngày càng lạnh. Người tôi ướt nhẹp. Tôi đã khóc hơn nửa tiếng đồng hồ dưới trời mưa, cơn mưa phùn mùa xuân vẫn lạnh buốt dư âm cuối đông… Hết chuyện của ba, giờ lại đến lượt Duy. Duy là người bạn thân nhất của tôi từ bé đến lớn, tình cảm sánh ngang anh em ruột thịt. Thế mà bây giờ tôi phải nhìn cậu ấy ngày ngày chờ người hiến tủy… Không, tôi sẽ xét nghiệm, để xem tủy của tôi có thích hợp với Duy không.
Mặc cho người ướt lạnh, tôi lao nhanh vào trong viện để đăng kí xét nghiệm. Chợt chuông điện thoại reo, là ba gọi. Giờ này chắc ba đã tới nơi và sắp xếp đồ đạc xong hết rồi.
- “Con nghe đây ba.”
- “Cháu là con gái của ông Vũ Hải Phong đúng không? Ba cháu vừa gặp tai nạn, bác là người đi đường. Cháu mau liên lạc với người lớn đi.”
- “Ba cháu… ba cháu…”
Ba bị tai nạn?
Ai làm ơn kéo tôi dậy được không? Tôi không muốn mơ tiếp nữa đâu, tôi không muốn ngủ nướng nữa. Mau kéo tôi dậy đi. Cầu xin. KÉO TÔI DẬY!!
Điện thoại tôi lại reo. Không. Tôi không muốn nghe nữa đâu. Tôi sợ mình sẽ lại phải nghe thêm một tin dữ nữa. Tôi rất sợ.
Phải làm gì bây giờ? Tôi phải tìm ba! Nhưng ba đang ở trong Nam, làm sao đây?
Dì Huệ! Tôi phải gọi cho dì. Dì, dì mau bắt máy đi dì.
Vừa cầm điện thoại áp lên tai, tôi vừa lao ra khỏi bệnh viện, nước mắt giàn giụa. Tôi phải về nhà ngay lập tức.
- “Dì!!… ba con… ba… con… bị tai… tai nạn… dì… con… sợ lắm… dì…”
- “Cái gì cơ? An, bình tĩnh con. Đừng khóc. Bình tĩnh nói rõ ràng cho dì nghe.”
- “Ba… con…”
“xịch”
“Rầm!!”
- “An, sao thế con? An. Con nghe dì nói không? An…”
Xung quanh tôi bỗng tối sầm lại, tôi chẳng còn nhìn thấy gì nữa. Chỉ nhận thấy có mùi hương nhẹ quen quen bao bọc lấy thân hình tôi. Dường như cả thế giới bị thu nhỏ lại.
- “Cậu điên rồi à? Trời thì mưa, đường lại đông mà lao ầm âm ra phố. Cậu chán sống rồi đúng không?”
- “… Cậu… Tôi… Sao cậu…”
Ngẩng khuôn mặt nhem nhuốc nước mưa rồi nước mắt, tôi nhìn thấy hắn, khuôn mặt quen thuộc mà có chết tôi cũng không nhầm được, mái tóc dựng bị xẹp xuống vì dính mưa. Hắn đang ôm lấy người tôi, che chở cho tôi, cánh tay hắn bị trầy một vệt dài do đỡ tôi mà trượt xuống nền đất thô ráp. Vừa rồi, khi vừa khóc lóc vừa chạy ra đường, tôi chỉ kịp nghe tiếng phanh gấp của ô tô, sau đó là màu áo đen sì của cá sấu, hắn đã kéo tôi lại khi cái ô tô lao đến... Sao hắn lại ở đây?
- “Cậu bị sao vậy? Sao tôi gọi cậu không nghe máy? Cậu biết là tôi tìm cậu cả chiều không? Sao cậu dám làm thế?”
- “Tôi…” - Tôi không nói nên lời, chỉ tiếp tục khóc và nấc nghẹn.
- “Minh. Ba tôi… ba tôi… cả Duy nữa. Tôi không thể chịu được.”
- “Nghe tôi nói này. Bình tĩnh, đừng khóc. Kể tôi nghe, đừng khóc mà. Ba cậu làm sao? Duy làm sao?”
- “Duy… Duy bị… ung thư máu. Còn… ba tôi… ông ấy mất việc… ông ấy… bị tai nạn… ông ấy…”
Đến giờ phút này tôi không thể kìm được nước mắt nữa. Tôi không còn đủ mạnh mẽ nữa. Tôi vừa khóc nấc, vừa cố gắng kể những chuyện tôi vừa trải qua cho cá sấu nghe. Thực sự tôi đang rất mất bình tĩnh, vì thế mà câu chuyện bị đứt đoạn và chắp, lủng củng. Thật may, cá sấu đủ thông minh để hiểu những gì đã xảy ra.
- “Bình tĩnh, không sao, đừng khóc nữa An. Rồi sẽ có cách giải quyết. Bình tĩnh đã.”
Cá sấu ôm chặt hơn cho người tôi khỏi run. Chưa bao giờ tôi thấy mình yếu đuối như lúc này. Tôi ôm cũng ôm cá sấu thật chặt, bằng tất cả sức lực của tôi, dường như chỉ có thể cảm thấy an toàn, yên bình khi làm như vậy. Chuông ddienj thoại lại reo, là số máy của ba. Hoàng Minh giật lấy, nghe máy.
- “Vâng, bác cứ nói. Dạ… Vâng. Vâng. Cảm ơn bác.”
Mặt Hoàng Minh bỗng trắng bệch, tôi có dự cảm không lành, không lành một chút nào cả. Trống ngực tôi đập dữ dôi, mí mắt giật liên tục. Không, xin đừng, xin đừng là những gì tôi vừa nghĩ. Cầu xin.
- “An… Ba cậu… Cậu bình tĩnh nhé. Ba cậu… mất rồi…”
- “Cái gì? … Không. Không phải đâu. Làm sao thế được. Ba không bao giờ bỏ tôi đâu. Cậu mau gọi lại cho ba đi, gọi cho ba nhanh lên.”
- “Hoài An bình tĩnh. Đừng như thế mà…”
- “Không! Bỏ tôi ra! Ba ơi! Ba! KHÔNG!!”
…..
Minh chặn họng tôi bằng… một nụ hôn…
Mặc cho tôi vẫy vùng, gào thét. Minh vẫn ôm chặt không cho tôi cựa quậy. Tôi dường như đã kiệt sức rồi. Lạnh quá, mệt mỏi quá. Hai con mắt bỗng chốc tối sầm lại. Và tôi không còn cảm thấy gì nữa.
*****
- “Cuối cùng cậu cũng tỉnh lại.” - Minh vào phòng, trên tay cầm cốc sữa nóng đưa tôi.
- “Sao lại đưa tôi về đây? Tôi muốn gặp ba. Cho tôi về nhà.”
- “Hoài An, đừng thế nữa mà. Tôi đã gọi cho dì Huệ cậu rồi. Dì đã bay vào Nam để lo chuyện ba cậu. Mai cô ấy sẽ đưa cậu vào đó… để làm đám tang…”
- “Ba. Sao ba lại bỏ con? Lúc mẹ đi, ba hứa là ba sẽ bảo vệ con mà, ba sẽ không bỏ con mà. Ba không giữ lời hứa. Con ghét ba!! Ba…”
Tôi ghét cảm giác này. Nhưng sao nó cứ quấn lấy tôi thế? Ba năm trước, khi tưởng Duy bị ngã xuống núi, tôi đã đau khổ lắm rồi. Kế đó là mẹ tôi, bà cũng ra đi nhanh chóng khiến tôi bị suy sụp hoàn toàn. Bây giờ ba cũng đi theo mẹ luôn. Còn Duy thì đang phấp phỏng chờ ghép tủy. Tôi sợ lắm cái cảm giác bị mất đi một người thân yêu. Có khi nó còn đau hơn cả cái chết. Toi sợ lắm. Tôi sợ lắm. Tôi rất sợ!!
- “… An… Mạnh mẽ lên. Bây giờ không còn ba cậu ở bên, cậu phải học cách sống sao cho thật tốt, thật vui vẻ. Chắc chắn ba cậu cũng sẽ rất vui. Mạnh mẽ lên. Đừng khóc…”
Hoàng Minh ôm lấy đầu tôi, đặt một nụ hôn lên trán tôi… Nhẹ lắm... Nhưng dường như nó là tất cả sức mạnh cậu ta truyền cho tôi.
Đúng vậy. Từ nay không có ba ở bên bao bọc che chở nữa rồi, tôi phải thật mạnh mẽ. Ba, mẹ, con sẽ sống thật tốt!
Hoàng Minh, cảm ơn cậu…
*****
Cá sấu đưa tôi về nhà dì Huệ khi trời đã tối. Chỉ có Jun ở nhà, vì dì Huệ vào Sài Gòn buổi chiều rồi. Thằng bé giỏi thật, mới bé thế này đã ở nhà một mình, tự ăn uống xong xuôi chờ tôi về. Đến một thằng bé sáu tuổi còn tự lo được cho mình, sao tôi lại không thể khi không có ba ở bên chứ? Đúng. Tôi có thể. Tôi sẽ vượt qua chuyện này nhanh chóng thôi.
Đưa Jun lên phòng, tôi cũng vào căn phòng nhỏ dì Huệ sắp xếp cho tôi để đi ngủ. Chắc tôi nay tôi sẽ không ngủ được mất.
Mở điện thoại ra, đúng là có năm cuộc gọi nhỡ của cá sấu từ hồi chiều. Có một tin nhắn nữa, từ “cá sấu ma vương”:
[Đừng khóc…]
Nội dung chỉ có thế. Tin nhắn được gửi đi lúc 3 giờ 30 phút… Lúc đấy… tôi vẫn đang ngồi khóc ở nhà thờ Lớn với Huy mà? Cá sấu nhìn thấy rồi sao?
*****
Ngay hôm sau, tôi phải nghỉ học để vào Nam làm đám tang cho ba. Tôi đã hứa sẽ không khóc, nhưng nước mắt vẫn lã chã rơi, không kìm lại được. Dì Huệ bận bịu với các thủ tục tang lễ, cũng may còn có Hoàng Minh, Việt Anh, Huy, Hà Anh và Quỳnh ở đây cùng tôi. Bọn nó đã xin nghỉ học để đến đám tang ba tôi. Những người bạn tốt của tôi. Cảm ơn mọi người.
- “Ách xì!”
- “Ách xì!!”
==”
Lại thế rồi. Từ sáng đến giờ, tôi và cá sấu cứ bị hắt hơi liên tục, làm ai cũng nhìn. Tại hôm qua tôi và hắn đều dầm mưa mà. Sáng nay trán tôi còn hơi nóng nóng, nhưng vẫn trụ được. Vì thế mà sau đám tang, bọn bạn bắt tôi về nhà… đi ngủ. Có thế thôi đã tốt, chúng nó còn vào tận phòng tôi, bắt tôi nằm xuống và nhắm mắt, canh khi nào tôi ngủ mới chịu về. Chúng nó sợ tôi không ngủ lại suy nghĩ linh tinh. Haizz, cái bọn này đúng là…


~~~ CHƯƠNG 25: Goodbye cuộc sống tiểu thư
[Moon Cafe]
- “Đây là đồng phục của tiệm, lịch làm việc chị đã ghi rõ trong hợp đồng rồi. Em sẽ bắt đầu làm việc vào ngày mai, nhớ đến đúng giờ nhé.”
- “Vâng, cảm ơn chị ^^”
Tôi rời khỏi tiệm Moon cafe với bộ đồng phục trên tay. Yes, tôi đi làm part time!
Sau đám tang của ba, tôi suýt nữa lâm vào tình trạng trầm cảm của ba năm trước. Thật may vì tôi có những người bạn là kiều nữ hôi, là Việt Anh, là Huy, là Hoàng Minh. Tôi đã hứa với ba tôi sẽ thật mạnh mẽ rồi mà. Dù là tôi vẫn còn buồn khi tủy của tôi không hợp để ghép cho Duy.
Bây giờ tôi đã không còn là tiểu thư nữa rồi, không thể tiêu tiền phung phí tùy tiện. Tôi biết thân phận mình bây giờ không còn như trước nữa, vì thế tôi không muốn cứ chốc chốc lại ngửa tay xin tiền dì Huệ. Dì đã dồn khá nhiều tiền giúp ba tôi trả khoản bồi thường rồi mà. Mấy ngày nay tôi phải dốc lực tìm kiếm một công việc bán thời gian để làm thêm ngoài giờ học. Và tôi đã chọn Moon cafe. Chị chủ quán không hiểu lí do gì rất mến tôi, ngay từ lần đầu gặp mặt, chắc tôi có duyên với chị ấy. Chị hiền và vui tính lắm, lại trả lương cho tôi khá cao - 3 triệu một tháng chỉ với nhiệm vụ pha chế cà phê - niềm đam mê của tôi, cũng là của mẹ tôi.
Rà tay lên cổ, sợi dây chuyền bằng bạc khiến tôi nhớ mẹ quá. Cả mẹ tôi và cô Mai đều rất ham mê espresso, nên hai người cùng đi đặt làm dây chuyền bằng bạc, có mặt hình tách cà phê nhỏ xíu, để chứng minh cho tình bạn đẹp đến từ những tách cà phê. Sợi dây tôi đeo ở cổ chính là của mẹ tôi để lại, Duy cũng được cô Mai cho sợi dây đó. Trên đời này chỉ có hai cái duy nhất mà thôi.
Khi còn sống, mẹ tôi cùng mẹ của Duy đã từng làm nhân viên pha chế cà phê cho một nhà hàng ở trong Nam, sau khi có nhiều kinh nghiệm, họ ra ngoài tự mở quán. Mẹ coi việc pha chế cà phê như một nghệ thuật, bà yêu các loại cà phê espresso, đặc biệt là cappuccino. Mỗi tách cà phê là một tác phẩm mà mẹ đem lại cho mọi người. Chắc tôi cũng có chút gen của mẹ nên ngay từ bé, tôi đã rất say sưa với những bài học pha chế mẹ dạy. Đây mới là lí do chính tôi chọn làm việc trong Moon cafe, để tôi có thể tiếp tục đam mê espresso, đam mê thay cho cả mẹ tôi nữa.
*****
[Cantin trường]
Nào, hôm nay bắt đầu cuộc sống mới thôi. Bắt đầu với bữa sáng giản dị - mì tôm chanh. Dì Huệ dã cho tôi tiền ăn sáng, nhưng tôi không muốn tiêu hết. Để đó có lúc sẽ cần dùng. Tôi nên tập cho mình thói quen tích kiệm.
- “An, để tao mua nước cho mày nhá.”
- “Thôi không cần đâu chúng mày cứ ăn đi.”
- “Haizz, đang yên đang lành lại như vậy...”
- “Trời ơi tao đang cố quên chuyện này mà chúng mày cứ ủ rũ hộ tao vậy, làm tao buồn kinh khủng đấy, sắp thối ruột rồi đây này.”
- “… Vậy thôi tao không nhắc nữa.”
- “A, chào An. Tớ ngồi cùng bàn được chứ?”
- “Diệp cứ ngồi đi.”
- “Tớ nghe nói… ba cậu đã mất rồi à?”
- “Sao cậu biết?”
- “À, thì nghe nói thế thôi mà. Hình như hiện giờ kinh tế nhà cậu không được tốt lắm…”
- “A… thì…”
- “Thôi đi. Sao cậu thích tọc mạch chuyện người khác thế. Cậu hỏi để làm gì? Để khoe gia thế nhà cậu hiện giờ à?”
- “Ơ… tớ không có ý đó. Chỉ là nếu An thật sự có khó khăn, thì tớ có thể giúp ddwox bạn ấy mà.”
- “Nó không cần cậu giúp đỡ. Cậu nghĩ cậu là gì của An mà đòi giúp đỡ nó? Nếu cậu còn không im đi thì sang bàn khác mà ngồi.”
- “Thôi Hà Anh, ăn đi ăn đi. Mọi người ăn đi. Tớ không sao thật mà. Hi hi… ^^”
- “Ấy chết, đổ mất rồi.”
- “Hic, mì của tớ… Thôi... không sao…”
Diệp với tay lấy giấy ăn, đụng phải hộp mì của tôi đổ hết rồi.
- “Thôi cái gì mà thôi. Này, cậu cố ý đúng không? Rõ ràng lấy hộp giấy không nhất thiết phải đưa tay thấp như vậy.”
- “Hà Anh! Ai cố ý làm gì chứ. Mày lắm chuyện quá đấy.”
- “An, tớ xin lỗi. Bữa sáng của cậu, tớ làm đổ mất rồi. Để tớ mua hộp mì khác cho cậu nhé?”
- “Thôi không cần đâu. Tớ… hết đói rồi ^^”
- “Trời ơi, cái con bé này. Muốn vẽ việc cho người khác hả? Đổ hết mì ra sàn rồi. Vô ý thức quá!” - bác lao công nhìn thấy hộp mì rơi dưới chân tôi, vác cây chổi ra vừa quét vừa mắng xa xả. Hic, cháu không làm đổ mà bác T_T
- “Thấy chưa, tại cậu mà An bị mắng đấy. Lần sau cậu làm ơn đừng có ngồi gần bọn này nữa!”
Mặc xác chúng nó chành chọe nhau, tôi chẳng để ý nữa. Đành để bụng đói meo xuống lớp học. Hic, đói thật đấy!
- “Uống đi An.” - một hộp milo đặt trên bàn tôi. Là Huy. Cậu ấy mua sữa cho tôi.
- “Annnn!! Chúng minh ăn bánh đi. Ngon lắm.” - vâng, cái giọng nhắng nhít này chắc chắn là đầu vàng rồi. Cậu ta mua cả túi hamburger bò to đùng.
Mấy người này thật là… Dù rằng kinh tế gia đình tôi bây giờ không được như trước nữa, nhưng cũng không đến nỗi không đủ tiền mua bữa sáng đâu, chắc tại bịn này xem phim tâm lí nhiều quá đây mà _ Tôi ghét cái cảm giác bị người ta thương hại cực!
- “Thôi, tớ không đói, tớ không ăn đâu. Mọi người không cần tốt với tớ như vậy đâu.”
- “Hầy, có phải tớ mua cho mình cậu đâu. Nhìn này, nhiều lắm, mua cho cả Sơn, cả Huy, cả… ai thích ăn thì ăn. Hì hì. Ăn đi An, ăn với tớ.”
- “Không đói cũng phải ăn nhé, còn một bịch milo đang chờ cậu đấy.”
Và tôi bị mấy người này nhồi như nhồi lợn. Tôi đến nứt bụng vì họ mất!!
Hai hôm nay cá sấu nghỉ học. Tại từ cái hôm hắn dầm mưa với tôi xong, bị nhiễm lạnh, lại còn không chịu nghỉ ngơi. Ngay sáng hôm sau còn vào Sài Gòn với tôi, giúp dì Huệ tiếp khách, chạy đi chạy lại bận rộn cả buổi. Nghe nói đến lúc tôi đi ngủ rồi, cá sấu còn đắp khăn sốt cho tôi, trông Jun giúp dì Huệ, dọn dẹp nhà cửa khi dì vẫn đang ở ngoài thu xếp nốt các việc còn lại. Hình như cá sấu về khá muộn. Cái tên ngu si này, nghĩ mình là siêu nhân thật chắc? Người bình thường làm việc cả ngày như vậy cũng mệt muốn chết, huống chi hắn còn bị cảm lạnh từ hôm trước nữa. Đến siêu nhân cũng phải ốm chứ nói gì hắn.
“Phịch!” - Cái balo đen sì ném phịch xuống ghế làm tôi giật mình.
- “Cậu! Cậu đã khỏi ốm chưa mà đi học hả?”
- “Khỏi rồi.”
- “Giọng khàn đặc thế mà kêu khỏi rồi à? Về nhà mau cho tôi!”
- “Khụ… đã bảo khỏi rồi. Nói nhiều thế nhỉ!”
- “Sao cậu ngang thế nhỉ? Đang bệnh vậy, đi học thể nào cũng bị nặng lên.”
- “… Cậu đang lo cho tôi đấy hả?”
- “Cái.. cái gì? Tại… tại tôi tốt bụng thôi, ai bị ốm tôi cũng khuyên ở nhà hết, chẳng riêng gì cậu đâu.”
- “Thôi, không cần lo cho tôi đâu. Cậu lo cho thân cậu trước đi. Ăn uống gì chưa mà to mồm thế? Tôi có mua xôi trứng này.”
- “…”
Tôi muốn ói ra mất. Vừa ăn cả tấn hamburger với milo xong, cá sấu còn đem xôi trứng đến nữa. Làm sao tôi nuốt được đây?
- “Minh… An vừa ăn rồi. Bọn tôi đã bắt An ăn ba cái hamburger, hai hộp milo, một cái kẹo mút, và hiện giờ đang nhai singum.”
- “… Cậu… ăn rồi hả? … Vậy thôi, để tôi vứt cái này ra rác.”
Trông cá sấu có vẻ buồn. Cũng phải, mất công mua đồ ăn cho tôi mà tôi lại kêu là không nuốt nổi lại chả buồn. Hic, tội cá sấu quá. Tôi cứ thấy… cắn rứt lương tâm. Thôi thì…
- “Đừng! À… thực ra… tôi vẫn… đói!”
==”
- “HẢ???”
Mấy chục con mắt hướng về phía tôi như gặp người ngoài hành tinh. Tại lòng vị tha trỗi dậy làm tôi phải như thế này đây. Cá sấu hớn hở nhìn tôi cầm hộp xôi ăn ngấu nghiến. Người ta bảo ăn nhanh sẽ lâu no, vì thế tôi cố ăn nhanh cho cơn no lâu đến. Kiểu này chắc tôi nhịn đến sáng hôm sau vẫn no quá… Nói thế cho khiêm tốn chứ đến trưa là tôi vẫn hai bát cơm bự, bình thường như cân đường hộp sữa.
- “Này, trả cậu.”
- “Gì?”
- “16 triệu.”
- “Sao lại trả tôi?”
- “Thì tôi không cần cậu đền nữa, thích thì trả thôi.”
- “…”
- “Không cất nhanh tôi đổi ý giờ đấy.”
- “Tôi không cầm đâu.”
- “0_o”
- “Tôi làm hỏng thì tôi phải đền.”
- “Trời, cậu biết đạo lí từ bao giờ thế? Tôi bảo cậu cầm cậu phải cầm. Nhanh. Có cầm không thì bảo?”
- “Đã bảo không cầm là không cầm. Đừng bao giờ đưa đống này ra trước mặt tôi nữa!”
Rồi tôi lao ra ngoài lớp khi trống vào tiết vừa cất lên. Nhưng tôi bắt buộc phải đi ra, tôi không muốn ai nhìn thấy vẻ yếu đuối của tôi. Vì tôi đã khóc…
Tại sao cá sấu, trước không trả, sau không trả, lại trả vào lúc này? Là thương hại tôi chứ gì? Tôi không thảm hại đến mức phải để người ta thương hại đâu. Tôi ghét sự thương hại. Tôi rất ghét!!
*****
[Moon Cafe]
Ngày đầu tiên đi làm, tôi phải cố gắng thể hiện thật tốt. Chỉ cần không làm vỡ quá ba cái cốc là ổn. Với tôi như thế là hạnh phúc lắm rồi. Sờ vào sợi dây chuyền bạc, tôi hứa với mẹ sẽ quyết tâm làm việc thật chăm chỉ.
Nói về kĩ thuật pha cà phê espresso thì tôi là cao thủ lão luyện rồi! Đấy là chưa kể ai gọi đúng loại tủ của tôi, là cappuccino, thì người đó coi như sướng cả đời khi được một lần thưởng thức cà phê tôi pha.
Ấy là espresso thôi, chứ dính vào mấy vụ pha cà phê phin, cà phê hòa tan thì tôi bó tay. Có thể trên lý thuyết lẫn thực hành, độ khó của những loại này thấp hơn hẳn các loại espresso, nhưng tôi vẫn không tài nào pha được cho ngon, chẳng hiểu sao ý ==” May mà trong quán còn hai nhân viên nữa, hai chị này cực nể tài nghệ pha espresso của tôi, còn mấy loại kia do hai chị ấy phụ trách hết.
- “Nô ơi, có khách gọi Americano nha.”
- “Oke chị.”
Tôi nhanh nhảu lôi đồ nghề ra pha, nhân viên mới, phải thế chứ. Các chị ở đây gọi tôi là “Nô”, vì tôi thích uống cappuccino, đọc kiểu thuần Việt nó là “Ca-pu-chi-nô” ý mà, nên các chị gọi tắt là “Nô” .
Americano pha dễ nhất, nhưng tôi chẳng thích, vì tôi không sáng tạo nghệ thuật với loại cà phê này được. Chỉ có một màu đen đơn điệu, vị lại còn nhạt nhạt vì pha thêm nước, thế mà cũng có người thích cơ đấy.
- “Cà phê của quý khách đây. Chúc quý khách ngon miệng ^^ … Ơ… Sao cậu lại ở đây?”
- “Tớ bị cấm vào đây hồi nào à?”
- “À không, chỉ là tớ hơi bất ngờ thôi mà.”
- “Cậu làm việc ở đây à? Trùng hợp thật, hôm nay tớ lại vào đây uống cà phê. Cậu có thể xin chị chủ quán nói chuyện với tớ một lúc được không?”
- “Được được. Hai đứa cứ nói chuyện thoải mái, nói đến tối cũng được. An, em tiếp chuyện với bạn đây chu đáo nhé, chị sẽ tăng lương.”
- “Chị… hôm nay… chị bị làm sao thế?”
- “Sao đâu. Thôi, làm việc cho tốt nhé!”
Và theo ý của Huy với chị Hà (chị chủ quán), tôi đã… “làm việc” hết mình. Tôi nói chuyện với Huy cả tiếng đồng hồ, ăn uống ê hề, vì Huy mua mà, không ăn để đấy phí. Cơ mà hết một tiếng đồng hồ, sau khi cơ bụng và cơ miệng mỏi rã rời, tôi lại bị cuồng tay cuồng chân. Tôi xin phép chị Hà cho tôi “nghỉ việc” ở bàn của Huy, để vào quầy trong pha cà phê, bưng bê chào khách. Ai bảo tiểu thư là không có tố chất nông dân? Tôi tuy lười thì lười thật, nhưng nếu không được làm việc thì chắc tôi chết mất. Tôi cứ chạy đi chạy lại bưng bê đồ uống, mồ hôi nhớp nháp trên trán, mặc dù trời vẫn đang xuân lạnh. Ơ hơ, sao tự dưng hôm nay đông khách thế nhỉ? Cả ba nhân viên lẫn chủ quán cùng xắn tay áo làm việc mà vẫn chạy bàn không xuể. Thấy vậy, Huy đứng lên ra phía quầy, chắc thấy đông khách quá nên dứng dậy đi về nhường chỗ cho người ta, Huy cũng ở đây một tiếng rồi mà.
- “Của em hết 560000 đồng.”
Trời, không ngờ chúng tôi ăn hết nhiều tiền thế... Cơ mà Huy đi đâu kia? Cậu ấy trả tiền xong rồi phi thẳng vào gian trong, bê ra cái khay đồ uống.”
- “Để tớ giúp mọi người nhé ^^”
Rồi Huy bê ra từng bàn cho khách. Mấy em nữ sinh lớp 8 lớp 9 cứ há hốc mồm ra nhìn Huy, mấy nũ sinh cấp 3 thì trầm trồ trước vẻ đẹp của Huy, đến cả mấy bà mấy thím hay tập thể dục trong công viên vào đây uống nước cũng… nháy mắt đưa tình với cậu ấy ==” Sợ mấy thím thật.
Vì đông khách nên đến 6 giờ tôi mới về được. Mới ngày đầu tiên đã thế này, tôi thấy hơi choáng. Thế mà siêu nhân bên cạnh tôi đây mặt mày vẫn rạng rỡ như kiểu công việc hồi nãy chẳng thấm vào đâu với cậu ấy. Và tôi lại cùng Huy sóng bước về nhà, trên con đường đầy rau thơm và củ lạ... (đi qua chợ ạ!)


~~~ CHƯƠNG 26: Họ là “Lá Ngọc Cành Vàng”

Vậy là một tháng đã trôi qua kể từ ngày ba mất. Tôi cũng biết cách sống lạc quan hơn. Cũng nhờ có công việc ở Moon Cafe mà tôi trở nên bận rộn, chẳng còn thời gian đâu mà buồn nữa.
Giờ điều làm tôi lo lắng nhất là Duy thôi. Cho đến giờ vẫn chưa tìm được tủy thích hợp cho Duy. Bệnh tình cậu ấy càng ngày càng nặng, phải nằm viện suốt, nên hằng ngày tôi vẫn dành thời gian vào viện thăm Duy. Tôi khá căng thẳng. Chỉ sợ tôi lại phải chịu cảm giác mất mát thêm một lần nữa… Ôi không tôi lại nghĩ đến việc này rồi. Phải vui lên! Vui lên! Nở nụ cười số một cực kì rạng rỡ, tôi lấy lại tinh thần, đạp xe tới Moon Cafe.
Một tháng đã qua, hôm nay là ngày tôi được nhận lương, cảm giác cực kì vui sướng. Được hưởng thành quả mình nỗ lực làm nên trong một tháng, được cầm số tiền mình tự tay kiếm ra, đối với tôi thì còn gì sung sướng bằng. Hà hà, tháng lương đầu tiên tôi sẽ mua gì đây nhỉ? Đầu tiên là phải nghĩ quà cho dì Huệ, rồi Jun, và một món cho tôi, để tự thưởng cho nỗ lực của mình. Số tiền còn lại cho vào quỹ đen, từ nay mua gì lặt vặt không phải xin tiền nữa rồi ^o^
*****
- “Hello Hoài An!! ^^”
Hơ hơ, gì thế này, mọi người ở hết ở Moon Cafe. Định làm gì vậy? Khủng bố tôi à?
- “Sao tề tụ đông đủ thế này? Ê, đừng bảo đến đây phá tôi nhá? Xin mấy người đấy, tôi mới nhận việc được một tháng, chưa muốn bị đuổi đâu.”
- “Phá cái gì mà phá? Bọn tao đến ủng hộ quán mà.”
- “Ờ ế. Cơ mà mày làm ở đây cả tháng trời không cho ai biết, nên xử thế nào đây?”
- “Bọn này đang là khách đấy, phục vụ kiểu gì thế hả? Khách hàng là thương đế nhé!”
- “Oke oke. Sờ tốp! Thế các thượng đế ăn uống gì đây, tôi còn đi lấy ạ.”
Cứ nhắc đến ăn uống là bọn này lại loạn cào cào cả lên, tranh nhau gọi món, làm tôi ghi không kịp, có mỗi hoàng tử là từ tốn. Người ta pahir thế này mới được tôi thần tượng chứ!
Biết toàn là bạn tôi nên chị Hà đã cho tôi nghỉ một chút, ngồi chơi với bạn. Chị dễ tính ghê cơ, thỉnh thoảng còn nhảy vào hóng chuyện, bình luận mấy câu lafmcar lũ cười ầm lên. Giá mà tôi có người chị như thế này thì tốt nhỉ?!
- “An này, vì sao cậu thích cappuccino thế? Tớ thấy coca ngon hơn nhiều!” - Đầu vàng ôm cốc pepsi kem lên miệng liếm liếm, kem lem hết ra quanh miệng trông rõ ngố.
- “Ờ… chả biết nữa. Chắc tại hồi bé hay uống ké của mẹ nên đâm ra thích.”
- “Hầy, còn tao cứ thấy nó đẹp đẹp thì gọi chứ chẳng biết có loại nào ngon hơn không.”
- “An siêu thật, pha cà phê vừa ngon vừa đẹp. Ê, mà ly của Hoàng Minh là kem gì thế? Trông ngon.”
- “Không phải kem, mà là cà phê. Đây là cà phê mocha.”
- “Cầu kì ghê nhỉ? Cà phê kiểu gì mà thấy toàn kem.”
- “Đây là một loại cà phê espresso giống như cappuccino. Ở Mocha, người thưởng thức sẽ được hưởng trọn vẹn cả vị thơm béo của kem tươi và vị ngậy của chocolate nóng. Espresso trong Mocha cũng được pha chế bằng hơi nước nên lượng cafein cũng rất ít. Với mùi hương nhẹ của cafe trộn với vị ngọt dịu của kem và chocolate, lại còn không gây mất ngủ, lo lắng vì sợ nóng, Mocha luôn được coi là thức uống ưa thích bậc nhất cho mọi lứa tuổi ^^”
Khà khà, tôi đọc vanh vách bài quảng cáo mocha của tiệm, đứa nào nghe xong cũng há hốc mồm, cằm rơi tung tóe. Siêu chưa?!!
- “Này, thế cappuccino với latte khác nhau ở điểm nào? Cả mùi vị lẫn hình thức trông cứ na ná như nhau ế Hà Anh chỉ vào hai cốc cà phê, của nó và của Trang.
- “À, cả hai đều có ba thành phần cơ bản: cafe espresso, sữa nóng và bọt sữa. Tuy nhiên, ở Cappuccino, lượng sữa nóng tương đương so với bọt sữa, còn ở Latte lượng bọt sữa được cho bằng một nửa với sữa nóng thôi. Vì thế mà một tách Latte bao giờ cũng ít bồng bềnh hơn so với Cappuccino. Latte ít vị đắng và ngậy hơn Cappuccino nhiều, rất hợp cho trẻ em ^^”
Cái trang đang chăm chú nhấm nháp Latte, suýt sặc vì câu nói của tôi, nó ghét bị ai gọi là trẻ con.
- “Này rùa, cậu mất bao nhiêu ngày để học thuộc cái đống đấy thế?”
- “Ờm, 15 phút thôi. Cơ mà tôi không phải rùa ><”
- “Chẳng phải facebook cậu là “rùa ngu si” à.”
- “HOÀNG MINH!!!!!!!” >”<
Tại ai mà cái tên của tôi lại thảm hại như thế chứ hả? Tại cậu đấy!!
- “A, chào mọi người, trùng hợp thật.” Đang lượn lờ, thấy quán cafe này đẹp đẹp nên rẽ vào, không ngờ lại gặp mọi người ở đây ^^”
- “Chào Diệp.”
- “Đang lượn lờ, thấy quán cafe này đẹp đẹp nên rẽ vào, không ngờ lại gặp mọi người ở đây ^^”
- “Ê, sao cậu ngồi đây? Tôi bảo cậu tránh xa An ra cơ mà.”
- “Con này mày trật tự. Diệp cứ ngồi đi, không sao đâu. Cậu uống gì để tớ đi lấy?”
- “Ủa, An làm thêm ở đây à?”
- “Ừ, cũng được một tháng rồi.”
- “Sao lại phải làm thêm? Cuộc sống của cậu vất vả lắm sao? Tội nghiệp…”
- “Tớ… không có gì đâu, cậu uống gì?”
- “Cho tớ pepsi kem nhé.”
Tôi vào trong làm pepsi kem cho Diệp, cậu ấy có khẩu vị giống đầu vàng ghê.
- “Để tớ giúp ^^”
Vừa đặt cốc pepsi vào khay, quay ra đã thấy Diệp đứng ngay sau mình. Diệp đòi tự bê ra, tôi bảo thôi, nhưng cậu ấy cứ giành bằng được cái khay. Thế là “xoảng” một cái, cốc pepsi văng xuống sàn vỡ choang.
- “Trời. Cô đang làm cái trò gì thế? Nhân viên mới mà làm việc thế này à? Sao dám để khách vào trong này bê đồ? Cô muốn bị đuổi việc không?”
Một phụ nữ trung niên bước vào ngay sau khi Diệp làm vỡ cốc. Chết, hình như đây là bà chủ của ba quán Moon Cafe Hà Nội mà chị Hà từng kể, sao bà ấy về đúng lúc thế hả?
- “Mau dọn dẹp cho cẩn thận đi, Hà đâu, trừ lương con bé này ngay nhé!”
Hu hu hu, mới tháng đi làm đầu tiên đã bị trừ lương, số tôi nhọ thật. Lại cạm cụi quay vào trong tìm chồi, tự nhiên từ đằng sau như có bàn tay đẩy tôi ngã xuống sàn, bị mấy mảnh thủy tinh cứa vào, chân tay tôi chảy máu hết. Đau quá.
- “Có chuyện gì vậy?”
Chắc thấy ồn ào mà tôi mãi không ra, chị Hà và lũ bạn tôi chạy vào gian trong quầy. Diệp liền cúi người hỏi han xem tôi có sao không, còn nhặt những mảnh cốc vỡ lên cho vào rác.
- “An, An sao thế này?”
- “An bê khay nước ra ngoài, không may làm rơi vỡ cốc pepsi, lại trượt chân ngã đè lên mảnh vỡ nên chảy máu.”
Tôi làm rơi á???
- “An, sao lại bất cẩn vậy?”
- “Chị, em xịn lỗi.”
- “Trời ơi mau đi sát trùng rồi băng lại, xin lỗi cái gì. Mấy em đưa bạn ra ngoài đi, chị ở trong này dọn dẹp.”
- “Ơ, sao Diệp cũng chảy máu vậy?”
- “Không sao đâu, tại lúc nãy nhặt mảnh vỡ hộ An, chẳng may xước chút da thôi mà.”
- “Thôi mọi người ra ngoài giúp hai bạn thoa thuốc đi.”
“Chát!”
0_o (x10)
…..
Đoán đi…
Đoán xem vừa có chuyện gì xảy ra…
Tất cả mọi người quay lại nhìn. Hà Anh vừa giáng một tát lên mặt Diệp. Chết! Con này lại nổi máu giang hồ rồi!
- “Cậu… Sao cậu…”
- “Hà Anh, mày làm gì đấy?”
- “Mọi người nghĩ tự nhiên mà An ngã à? Dù nó nổi tiếng ngu si, hậu đậu, loi choi, @#%%&@#%..., (dìm hàng nhau thế bao giờ không ==”), nhưng cũng không đến nỗi một khay nước cũng không bê được, lại còn ngã vào đống mảnh vỡ nữa. Chắc chắn tại nó mà An mới bị ngã.”
- “Thôi đi, mày hơi quá rồi đấy. Diệp cũng bị thương mà.”
- “Chúng mày không nhớ lần nào đi cùng nó An cũng gặp chuyện à? Nói đi, mày có ý đồ gì?”
- “Không, tớ không có làm An bị thương. Không có…”
Hà Anh vừa dọa vừa xồ tới túm lấy mặt Diệp, kiểu không nói là tao oánh ý, khiến cậu ấy sợ quá khóc òa lên. Mọi người phải xúm lại can, mỗi người một tay kéo Hà Anh ra ngoài, còn Diệp cứ ôm lấy cánh tay đầu vàng, run run khóc trong sợ hãi, trông mặt đầu vàng lúc này đần hết cỡ.
Haizz, ngày nhận lương sao nó huy hoàng thế này. Cũng may bà chủ lớn chỉ ghé vào chút rồi đi luôn nên không nhìn thấy cảnh tượng kinh dị của con bạn tôi, nếu không tôi bị đuổi thẳng cẳng chứ chẳng phải trừ lương đâu. Cơ mà chị Hà tốt bụng ghê cơ (lần thứ mấy tôi nói cậu này rồi nhỉ?), chị vẫn phát lương đủ cho tôi, không trừ đồng nào, chị bảo bà chủ nóng tính nhưng mau quên, bà chẳng để ý đâu. Và tôi được hưởng trọn 3 triệu tiền lương tháng đầu của mình, lòng vui như mở cờ trong bụng ^o^
*****
Vừa nhận được lương, tôi lon ton đạp xe đến bệnh viện khoe Duy. Mặc dù mọi người có khuyên can, có đe dọa tôi không được đi xe đạp mà phải để họ chở về, nhưng mà như vậy phiền lắm. Tôi cố đi đứng tử tế, dù rất đau, để chúng nó tha cho tôi. Cũng may tôi diễn xuất khá đạt, chúng nó tưởng tôi thành siêu nhân từ lúc nào…
Như mọi khi, thấy tôi lao với vận tốc tên lửa vào phòng bệnh, Duy ôm chăn co hết người lên, tránh trường hợp tôi phanh không kịp làm cậu ý bị chấn thương ==”
- “Duy, hôm nay không thấy tớ có gì khác à? Không thấy tớ vui hơn mọi khi à?”
- “Gì chứ, ngày nào cậu chả nhăn nhăn nhở nhở. Có hôm nào thấy cậu khép miệng đi vào phòng tớ đâu.”
- “=.= Hình có người muốn chết!”
- “Hề hề, hình như không phải tớ. Sao, có chuyện gì mà lại vui như… mọi khi thế?”
- “Ta đa! Xem đây.”
- “?”
- “Tháng lương đầu tiên của tớ đấy ^^”
- “Cậu đi làm hồi nào mà có lương?”
- “Tháng trước, không nói cho cậu biết.”
- “Trời, tay cậu làm sao đây? Nói đi cậu làm ở đâu, làm cái gì mà lại trầy xước nhiều thế này?”
- “Eo ơi, nhìn cậu như kiểu tớ đi làm nghề đâm thuê chém mướn không bằng ý. Tớ làm trong một quán cà phê. Cái này là tai nạn nghề nghiệp thôi, bị ngã vào đống cốc vỡ, trầy một tí thôi mà.”
- “Thế này mà kêu một tí à? Nghỉ làm đi.”
- “Không nghỉ làm gì được nhau.”
- “Cậu… Haizz, lần sau phải cẩn thận hơn đấy, nghe chưa?”
- “Biết rồi, ông cụ non. Này, quà của cậu đấy. Tháng lương đầu tiên phải có quà chứ.”
- “Đồng hồ? Ha ha, tặng tớ cái này để đếm ngày chết hả.”
- “…”
- “… Ây cha, đùa tí thôi, làm gì mà căng thẳng thế, làm sao tớ chết sớm thế được ^^”
Đúng vậy, làm sao… thế được, phải không? Chỉ cần phẫu thuật xong là cậu sẽ lại bình thường như trước. Không sao cả. Không sao…
.....
- “Này, thế cậu định ngồi đây đến bao giờ nữa hả?”
- “Sao cậu cứ thích đuồi tớ thế?!”
- “Về nhanh, không tiễn.”
- “Hứ! Về thì về!”
Suốt ngày đuồi. Không đuồi tôi một hôm thì chết ai à? Lại chả thích nói chuyện với tôi quá ý mà cứ giả vờ, thích làm boy sang chảnh hả, tôi biết thừa. Từ hồi quen với cá sấu, lại học đòi tính xấu của hắn, kiêu căng ngạo mạn hết thảy. Phải chỉnh đốn ngay trước khi quá muộn! Ế ế, ai kia nhỉ? Nhìn có vẻ giống Kim Chi. Mà không, chính xác là Kim Chi rồi. Cô ta đang ngồi cạnh một người xinh đẹp, họ nói chuyện rất rôm rả. Và người đó là… Diệp!! Hai người này quen nhau à? Đừng bảo tôi là tọc mạch nhé, vì tôi lo cho Diệp nên mới lại gần xem họ nói gì thôi, chứ tôi thèm mà nghe trộm. Chi nham hiểm vậy, lỡ cô ta làm hại Diệp, giống như đã từng làm với tôi thì sao? Thôi thì đành phải nghe vậy, chứ thực ra tôi cũng chẳng muốn lắm đâu.
- “Thế kế hoạch của em đến đâu rồi?” - Nhỏ Chi hỏi Diệp, mặt cứ nghênh nghênh trông ngứa cả mắt. Rõ ràng hai người bằng tuổi nhau mà, sao dám xưng bằng chị chứ!
- “Ờ thì mới khởi đọng thôi, còn chưa đến 50%”
- “Chậm mà chắc. Con này tuy ngu nhưng những đứa xung quanh nó không ngu tí nào đâu.”
- “Em là người cẩn thận mà, không giống chị đâu mà lo. Thế còn phi vụ của chị thế nào? Đã có kế hoạch tiếp theo chưa? Dạo này im hơi lặng tiếng thế?”
- “Cũng sắp rồi, chẳng qua muốn xem em gái trổ tài thế nào thôi. Nhưng đừng để lộ mình là chị em ruột vội nhé.”
- “Ngu đâu mà nói ra.”
……………………………….
… Họ… họ là… hai chị em! Là hai chị em ruột! Thật à? Thảo nào ngay từ lần đầu gặp Diệp đã thấy quen quen, hóa ra là Diệp giống Chi. Hic, hai chị em ruột mà tính cách khác nhau một trời một vực. Một người thì hiền lành tốt bụng, một người thì cáo già ác độc. Kim Chi, Ngọc Diệp - họ là hai chị em. Ông bà ba mẹ hai người này cũng khéo đặt tên ghê, chị thì là “Cành Vàng”, còn em là “Lá Ngọc”. Hai chị em nhà “cành vàng lá ngọc”, chắc gia thế của họ cũng chẳng vừa. Cơ mà cũng lạ nhá, rõ ràng là hai chị em, sao lại bằng tuổi nhau nhỉ? Họ cũng chẳng phải sinh đôi, vì chỉ có một số nét tương đồng thôi chứ không giống nhau như hai giọt nước. Lạ ghê cơ!


~~~ CHƯƠNG 27: Chiếc khuyên tai

[Cantin]
- “Hu hu hu… Bị đá rồi. Bị đá rồi. Lại trở lại với kiếp FA. Tao ghét bọn con trai. Tao thề từ nay sẽ không yêu ai nữa. Tao sẽ không lấy chồng, ở nhà làm bà cô già cho sướng! T_T”
- “Vâng. Không lấy chồng, không yêu ai nữa. Đây là lần thứ mấy mày thề thốt câu này rồi?”
- “Đã đến 1000 lần chưa nhỉ?”
- “Chán chúng mày. Bạn bè thế đấy. Đáng lẽ chúng máy phải nói là: “ừ, bọn con trai là một lũ đểu cáng, mày nói rất đúng, tao cũng nguyện đời này không lấy chồng nữa”, đấy, phải thế chứ!”
- “Thôi đi, mày muốn bọn tao cũng ế giống mày à?”
- “Ừ thì ế tập thể cho nó vui. Ế theo xu thế… Ơ, Hà Anh, mày vừa đi đâu ế? Mặt cứ hằm hằm, có chuyện gì kể cho các bô lão nghe.”
“RẦM!!”
- “Cay! Cay quá!Thế này còn mặt mũi đâu mà đi học? ><”
- “Bình tĩnh bình tĩnh, có gì từ từ nói, đừng nóng.”
- “Không nóng sao được? Vừa xong tao bị một thằng oắt con chơi một vố. Cay!”
- “Nó cho mày ăn ớt à?”
- “== Thôi không kể nữa, bực mình. Nói chung là tao nhớ mặt nó rồi, thù này không trả không làm người!”
Chẳng hiểu Hà Anh bị làm sao, chỉ thấy xung quanh mọi người cứ nhìn nó, chỉ trỏ, cười cợt.
- “Thôi thôi, xuôi giận đi. Thích thì chị em ta lại xử hội đồng thằng đấy. Bực mình làm gì cho tổn thọ. Mà có vụ này hot đay. Sắp tới thành phố tổ chức “Super Miss City” cho các trường THPT tại Hà Nội, các kiều nữ có nên tham gia cho thiên hạ bớt thái bình không nhỉ?”
- “CÓ CHỨ!!” - Năm cái mồm đồng thanh gào lớn, trấn động cả cái cantin ==”
- “Cái này tao cũng có nghe nói. Hình như thể lệ không giống các cuộc thi Miss truyền thống, mà dễ hơn, nên chắc chắn có nhiều người tham gia.”
- “Ừ, có sáu hạng mục thi, mỗi người chỉ được đăng kí một, mỗi hạng mục là một bộ môn năng khiếu điển hình thi kèm phần thi sắc đẹp, nên sẽ có mười miss đăng quang cùng lúc. Vì chỉ cần đăng kí thi môn lợi thế của mình nên dễ hơn rất nhiều các cuộc thi Miss khác.”
- “Cơ mà mười hạng mục đấy là gì, đến giờ vẫn chưa rõ.”
- “Ôi xời, chẳng cần biết mục gì. Sáu chị em ta cứ đăng kí sáu mục cho đỡ phải tranh nhau. Cơ mà ban tổ chức cũng khéo xếp nhỉ? Đưa ra năm mục không thừa không thiếu, để các kiều nữ nhà mình giật sáu ngôi hoa hậu đây mà.”
- “Hơ hơ hay nhỉ. Thế cứ quyết định vậy đi.”
- “OKE!! ^^”
- “Này An, gần 5 giờ rồi đấy, mày còn không đi làm nhiệm vụ đi hả?”
- “Hả? À ừ. Khổ thế! Bye chúng mày, tao đi làm khổ sai đây T_T”
.....
Lau lau quét quét, lau lau quét quét. Mệt thật. Chỉ tại sáng nay không làm bài tập Hóa với Anh với Toán thôi mà bị phạt thế này đây. Ba môn không làm bài là ba phòng học mà tôi phải trực nhật. Các cô ác thật!
Đáng lẽ các kiều nữ nhà tôi với đầu vàng và hoàng tử định ở lại giúp cơ, nhưng mà cô thâm quá, cứ đứng giám sát tôi làm việc, đuổi hết lũ kia về T_T Ay cha, cái biển lớp cao quá, phải xuống kho lấy cái ghế mới được. Tôi lại phải lặn từ tầng bốn xuống tầng một lấy ghế, mệt gần chết. Xem nào, ghế xanh, ghế đỏ, ồ, ghế vàng cao nhất. Haizz, lại phải mang cái ghế cao gần bằng mình lên tầng bốn, nghĩ mà thấy nản!
“Cạch cạch”
=”=
Tiếng gì vậy???
Oái, đèn nhà kho tắt rồi, sao lại mất điện giờ này cơ chứ!
.....
Ôi tôi không muốn nghĩ tiếp đâu, tóc gáy dựng ngược, da gà da vịt nổi hết lên rồi. Sao tự dưng cửa bị khóa nhỉ, lại cả đèn cũng bị tắt... Không, không được nghĩ linh tinh! Chắc là bác bảo vệ tưởng không có ai bên trong nên tắt đèn khóa cửa thôi. Không có gì đâu. Hoài An, đừng sợ, không có gì cả!
- “Bác ơi! Trong này có người. Mở cửa cho cháu với. Có ai ở ngoài không? MỞ CỬA!!”
Không có động tĩnh gì cả. Đừng mà. Tôi không muốn ở lại đây một mình đâu. Cho tôi ra đi mà. Điện thoại để trong cặp ở trên lớp mất rồi, làm sao đây?
- “Có ai ở ngoài không? Ở trong này có người. Mở cửa cho cháu với! Có ai ở ngoài không?”
Đói quá, tôi nghe có tiếng động, dạ dày đại nhân lại đòi cống nạp đây mà. Hic, nhưng hôm nay ngài ý kêu lạ thế nhỉ, dạ dày mà lại kêu... “chit chit”???
- “Aaaaaaaaaaaaaaaaaa...!!”
Chuột! Chuột! Cứu tôi với! Ai làm ơn bắt con chuột này chạy ra ngoài được không? Tôi ghét chuột!
- Chuột: Aaaaaaaaaaaaa... mẹ ơi có con quỷ sứ nào đến đột kích nhà mình. Sợ quá!!
==”
- “Ê, chuột, sao mày cứ kêu chit chit thế? Này, đi chỗ khác chơi, đừng lại đây, đừng ăn thịt tao, thịt tao không ngon đâu, nha. Mày mà lại đây tao uýnh!”
- Chuột: Mẹ ơi con quỷ sứ đòi uýnh con!
- “Hu hu hu mẹ ơi, cứu con, con không muốn ngồi với chuột đâu. Hu hu hu...”
- Chuột: Mẹ ơi mẹ đâu rồi, về đuổi quỷ sứ khỏi đây đi, hu hu hu...
Một tiếng đồng hồ trôi qua, giờ này cả trường về hết rồi còn đâu, chỉ còn mình tôi tự kỉ với con chuột trong kho ghế của trường. Tôi nhìn nó, nó nhìn tôi, chúng tôi nhìn nhau. Tôi đói gần chết, chân tay run lẩy bẩy, cổ họng khô khốc vì gọi nhiều quá. Tôi kiệt sức rồi, giờ chỉ có thể ngồi bệt ở đây, chờ đến sáng mai để bác bảo vệ mở cửa cho thôi. Sao số tôi nó nhọ siêu cấp vũ trụ thế hả?
Nghe nói hầu hết các trường học đều xây dựng trên bãi tha ma, vì lấy đâu ra đất rộng mà xây? Nghĩ đến đây là sống lưng lạnh toát rồi. Chuột ơi, mày ở đây lâu ngày đã nhìn thấy ma bao giờ chưa? Không có đúng không? Nói với tao là không có đi, đi. Chít cái gì mà chít? Bên ngoài gió giật kinh quá, chắc là... chắc là... chắc gió mùa về thôi, không có gì đâu. Thôi nào, anh hùng hào kiệt như tôi mà phải sợ ma á? Không sợ, không sợ! Nhắm mắt, bịt tai, không nhìn không nghe không nghĩ không cảm nhận là sẽ không sao!
.....
- “Hoài An, mày có ở trong trường thì mau lên tiếng đi, Hoài An.”
- “An, cậu ở đâu? An ơi!”
Ặc, nằm mơ cũng nghe thấy tiếng của lũ phá phách ăn hại kia. Bị chúng nó ám đến đi ngủ cũng nằm mơ. Những giờ phút quan trọng thế này thì chẳng thấy đứa nào đến cứu tôi cả.
- “Rùa, cậu ở đâu? Có bê mặt ra đây ngay không thì bảo?!!”
A, là tiếng cảu cá sấu. Tôi lười biếng mở ti hí con mắt, có ánh sáng nhàn nhạt phía khe cửa. Ô, đã sáng rồi cơ à? Vậy là tôi được cứu rồi!
- “An, cậu ở đâu?”
Tôi ở đây cơ mà, ở trong nhà kho, cứu tôi với!! Giá mà tôi có thể nói được, vì gào thét kinh quá nên tôi hết hơi rồi, chẳng còn tí sức nào mà kêu cứu nữa. Lạ quá, thứ ánh sáng nhàn nhàn nhạt không kiên định, cứ lắc lư lướt quá khe cửa, hình như đây không phải ánh sáng mặt trời. Ôi không, chẳng lẽ là những oan hồn đang gọi tôi trong đêm? Không, cứu, tôi không thể chết ở nơi này. Phải trật tự, không được để các ma biết tôi đang ở đây, nếu không thì đời tôi teo. Vì thế mà tôi co quắp ngồi im thin thít, đến thở cũng không dám thở mạnh. Oan hồn, xin đừng ám tôi, tôi là người vô tội, đừng ám tôi.
- “An, cậu ở đâu mau lên tiếng đi chứ, đừng để mọi người lo nữa.”
Những oan hồn này siêu thật, bắt chước được cả tiếng của kiều nữ, của đầu vàng, cá sấu, hoàng tử. Bái phục, bái phục.
“Cộp cộp.”
==”
Con chuột ngu si kia, mày có im đi không, đừng đụng vào mấy cái ghế nữa. Lỡ ma quỷ nghe thấy phát hiện ra tao thì sao?
“Cộp cộp.”
Tao bảo mày im đi cơ mà! Mày bị cuồng chân à? Im!
“Cộp cộp”
>”<
Tao thề thoát ra được cái chỗ kinh khủng này tao sẽ giết mày. May cho mày là tao kiệt sức rồi, không thì tao đã cho mày một ghế vào đầu!
“Xoạt xoạt... RẦM!!”
- “Tiếng gì vậy?”
- “Hình như ở trong kho ghế.”
- “Mở ra xem nào.”
T_T
Chuột ơi là chuột, mày hại tao rồi. Mày trèo lên đấy làm gì không biết. Mày hết trò rồi ả? Lần này là xong thật rồi.
“Két két”
Không!!!!!!!!
- “An!”
- “An, cậu đây rồi. Cậu không nghe thấy bọn tớ gọi à?”
- “Sao mày lại chui vào đây?”
- “Không, không. Đi hết đi. Đừng giết tôi. Đi hết đi.”
- “An, mày sao thế?”
- “Cút đi. Tôi không làm gì cả. Đừng đụng vào người tôi, cút đi!”
- “AN!!”
Con ma kéo khuôn mặt đầy nước của tôi lên. Hức, con ma này đẹp trai quá.
- “An, không sao nữa rồi, đã có bọn tôi ở đây, đừng sợ.”
- “Đừng khóc nữa An.”
- “Ma ơi...”
- “=.= không phải ma, là người! Sao lúc nào cũng liên tưởng đến ma được thế. Tôi có giống ma tí nào đâu?”
- “Ma... không ma... người... hức! CÁ SẤU!! T_T”
Cá sấu, là cậu, cậu đây rồi, cậu đến cứu tôi rồi, sao bây giờ cậu mới đến? Tôi sợ lắm! Thật may, cậu đã ở đây rồi. Mà không, không chỉ có cá sấu, tất cả bạn thân của tôi đều đang ở đây, mặt đứa nào cũng nhớn nhác, chắc đi tìm tôi nãy giờ lo lắng lắm.
- “Minh, đưa An ra ngoài đã.”
- “An, sao vậy? Cậu không đi được à?”
- “Để tớ giúp.”
Tôi chẳng còn tí năng lượng nào trong người để đi nữa. Mà nếu có còn cũng chẳng đi được vì ngồi mấy tiếng đồng hồ trong tư thế co quắp, hai chân tôi tê dại không cảm giác. Cá sấu và đầu vàng đỡ tôi đứng lên, nhưng Huy đã kéo lại và xốc tôi lên lưng, cõng ra ngoài.
- “Ơ, sao tối om om thế này? Trời vẫn chưa sáng à?”
- “Bây giờ là 7 rưỡi tối.”
- “Thế hóa ra tôi mới ngủ có 1 tiếng rưỡi thôi à? Vậy sao lúc nãy ngồi trpong kia thấy có ánh sáng?”
- “Là đèn pin ý mà.”
- “Thế chuyện là làm sao? Kể đi An, sao mày lại ở trong đấy?”
Rồi tôi tức tưởi kể lại vụ việc huyền bí vừa xảy ra. Mọi người nghe xong đều có những phản ứng cực lạ khác nhau. Ai giúp tôi giải thích với!
- “Đây không phải chuyện vô tình, chắc chắn có người bày trò với An.”
- “Người đó có thể là con gái. Tôi nhặt được cái này ở trước cửa kho.” - Cá sấu đưa ra một chiếc khuyên tai bằng bạc rất đẹp.
- “Chắc gì chủ nhân của nó đã là người nhốt An trong này, chẳng may là ai đó đi qua làm rơi thì sao?”
- “Nhưng sau 5 giờ chiều là bác lao công làm xong hết việc rồi, chỉ chừa ra mấy phòng học tầng trên cho học sinh bị phạt thôi. Nếu vậy thì bác phải quét được cái khuyên này chứ.”
- “Chứng tỏ cái khuyên tai này có sau khi bác quét xong rồi. Mà quét xong thì học sinh cũng về hết cả rồi, còn ai đâu.”
- “Hôm nay chỉ có mình An bị phạt thôi hả?”
- “Ừ.”
- “Vậy ra hỏi bác bảo vệ xem có ai lại chỗ kho ghế không?”
- “Tôi đã hỏi rồi, bác không để ý đâu.”
- “Với lại nếu có đúng đay là khuyên tai của thủ phạm thì cũng khó tìm lắm, nhỡ có nhiều người đeo khuyên giống nhau thì sao?”
- “Không, đây là khuyên tai của hãng trang sứcThe Beauty, hãng này chỉ chuyên sản xuất hàng đặt và hàng độc thôi, không sản xuất đại trà để bán đâu. Mỗi sản phẩm chỉ có một cái duy nhất, vì thế chiếc khuyên tai này sẽ không giống bất cứ một ai cả!”
- “Thôi được rồi, cứ tạm giữ cái khuyên này đã, mai sẽ điều tra. Chắc chắn phải làm rõ vụ này.”


~~~ CHƯƠNG 28: Golden boy siêu siêu bá đạo ^o^

- “Các em xếp hàng ngay ngắn trật tự để chúng tôi phát phiếu, ai gây lộn xộn sẽ bị loại ngay khi chưa đăng kí!”
Tiếng người quản lí dõng dạc cất lên, hàng nghìn trăm nữ sinh nghe đến hai từ “bị loại” là cun cút đi vào hàng, không dám ho he nửa tiếng. Hầy, xem ra cuộc thi này cũng khó nhằn phết, gần như tất cả nữ sinh toàn thành phố đều đăng kí tham gia “Super Miss City”. Mặc dù nhan sắc của tôi không phải loại tầm thường, nói trắng ra là hàng quốc sắc thiên hương, hoa nhường nguyệt thẹn, nhưng cũng không nên chủ quan khinh địch.
Phiếu đây rồi, tôi ngồi vào bàn cùng năm kiều nữ điền phiếu. Không hiểu thánh nào nghĩ ra cái phiếu này mà ngu thế, đã gọi là thi “Miss” rồi lại còn hỏi giới tính? Lại còn hỏi nơi ở, đã do thành phố tổ chức thì ai cũng ở Hà Nội, còn hỏi làm cái gì nữa? Xời, sao không để tôi biên tập nội dung phiếu nhỉ, toàn những người bất tài vô dụng, ai mà cũng được như tôi có phải tốt không?!!
Xem nào, có sáu hạng mục thi: toán học, hóa học, văn học, vật lí, tiếng Anh, tiếng Nhật ??? Oái, thế này là thi Olimpic chứ Miss cái nỗi gì? Sáu môn này toàn là những môn tôi học không được giỏi lắm, nói trắng ra là sáu môn tôi học ngu nhất. Cơ mà nói thật là trừ môn giáo dục công dân ra thì môn nào tôi cũng ngu, sao không có “Miss giáo dục công dân” nhỉ? Tôi thề, tôi sẽ quán quân cho mà xem!
- “An... Mày chọn môn nào T_T” - Bảo Linh mếu máo quay sang tôi. Thì lại chả mếu, về lực học, tôi với con này “ngang tài ngang sức”, ở đây toàn môn khó nhằn thế này thì loại ngay từ vòng gửi xe rồi còn gì.
- “Thôi thì tao chọn môn văn, nếu gặp may thì hôm thi còn nặn ra được vài chữ, chứ mấy môn kia toàn công thức thì bịa ở đâu ra?”
- “Uầy, mày khôn thế, thế tao thi gì bây giờ?”
- “Sao mày hỏi tao?”
Tôi nhòm hết một lượt phiếu đăng kí của cả năm đứa: Trang chọn tiếng Nhật vì nó được học từ hồi nhỏ mà, Quỳnh thì môn gì cũng cao thủ, nhưng chỉ được chọn một môn thôi, nó chọn toán, Hà Anh chọn vật lí, không biết có làm nên cơm nên cháo gì không, hóa là sở trường của Thu rồi, còn Bảo Linh chọn tiếng Anh ==” Tại mọi người chọn hết môn rồi, còn thừa mỗi môn tiếng Anh nên nó đành chọn tạm. Kiểu này đường cơ hội của bọn tôi rải đầy lông gà rồi T_T May ra thì có Trang, Quỳnh, và Thu lọt top, chứ tôi với Linh và Hà Anh thì không có hi vọng.
Dường như không chỉ có chúng tôi bất ngờ mà cả trường đều đang xôn xao về sáu hạng mục của cuộc thi. Tôi thấy có nhiều người la lối om sòm chửi rủa ban tổ chức, có người mếu máo nói không nên câu như chúng tôi, còn có người vo viên tờ phiếu vứt cái queo xuống sân, hùng hổ thoát ra ngoài nhưng không được, vì người quá đông,... hơ hơ, kia chẳng phải là Kim Chi sao, con nhỏ này học giỏi văn lắm, thể nào cũng đăng kí môn văn cho xem!
- “Ê chúng mày, nhìn đi, có nhìn thấy gì không?”
- “Thấy gì là thấy gì?”
- “Kim Chi! Khuyên tai của nó, giống y hệt cái khuyên mà Minh nhặt được ở cửa kho ghế.”
- “Ờ... đúng rồi, giống y xì luôn.”
- “Hừ, hóa ra là nó bày trò, để tao ra xử lí.”
- “Đừng vội, phải có bằng chứng. Con này giỏi văn, cãi giỏi lắm, phải tìm thên bằng chứng để nó không cãi đi đâu được.”
- “Ê nhưng mà sao nó vẫn đeo đủ hai cái hả mày?”
- “Oái, thế cái khuyên Minh nhặt được thì ở đâu ra?”
- “Hay nó mua thêm cái nữa đeo vào?”
- “Đã bảo loại khuyên này chỉ có độc nhất một sản phẩm thôi mà, lấy đâu ra cái nữa cho nó mua?”
- “Hoài An, cậu đây rồi. Cậu đăng kí hạng mục gì thế?” - Đầu vàng chạy hồng hộc tới bàn của chúng tôi. Cậu ta đến đây làm gì?
- “Tớ đăng kí môn văn.”
- “Vậy hả? Môn văn của cậu có vẻ cũng ổn đấy, cố lên nhé ^^”
- “Ừ. Thế cậu đến đây làm gì thế?”
- “À định rủ cậu đi chơi, từ hồi cậu đi làm thêm ở Moon Cafe, tớ cũng xin làm việc ở một nhà hàng BBQ, hôm nay nhận lương nên rủ cậu đi chơi, hì hì...”
- “Ủa, cậu đi làm hồi nào sao tớ không biết?”
- “Thì lúc cậu đi làm cũng nói cho tớ biết đâu, tớ trả thù!”
- “Oke oke, vậy đi chơi đâu?”
- “Đi đi rồi biết.”
- “Oái. Ê, chúng mày nộp phiếu hộ tao nhé!”
Tôi còn chưa kịp nói hết thì đầu vàng đã lôi xềnh xệch tôi ra thang máy. Vì mọi người vẫn đang tập trung ở hội trường tầng năm nên trong thang máy chẳng có lấy một người. Tôi và đầu vàng bước vào trong để xuống tầng một.
Tầng bốn, tầng ba, tầng... Oái, “xoạch” một cái, thang máy khựng lại không nhúc nhích. Hic, sao tòa nhà to thế này lại để thang máy bị kẹt nhỉ? Hoặc có thể là số tôi quá nhọ, hàng trăm hàng ngàn người ra vào không sao, đến tôi vào thì bị kẹt ==”
- “Ây ya, thang máy sao lại kẹt vào lúc này chứ?”
- “Việt Anh, làm sao bây giờ, tớ không muốn đứng trong này, mỏi chân lắm.”
- “Vậy cậu ngồi xuống đi.”
- “=.= Không có cách nào ra được à?”
- “Để tớ gọi cho mấy người kia xem, nhờ họ báo với bộ phận kĩ thuật đến xử lí.”
- “Ờ đúng rồi, cậu thông minh thật”
- “Khà khà, tớ biết mà ^v^”
- “Alo Bảo Linh hả? Tớ và An đang bị kẹt trong thang máy, cậu gọi người đến giúp bọn tớ đi.”
- “Oke.”
- “Xong rồi đấy, chờ chút nữa sẽ có người đến sửa thang.”
Cơ mà sao “chút nữa” nó lâu thế nhỉ? Nãy giờ phải được 20 phút rồi vẫn không có động tĩnh gì. Số tôi dạo này làm sao toàn bị kẹt trong phòng kín _
Việt Anh đã gọi lại mấy lần, nhưng Linh không nghe máy, gọi cho mấy con khác thì chúng nó cứ “ừ” một cái rồi cũng chẳng thấy tăm hơi đâu. Bọn này làm sao thế?
Trong thang máy nãy giờ chỉ có tôi với đầu vàng, đầu tôi lại nhen nhói những ý nghĩ không được trong sáng. Mặc dù tôi đã cố bắt ý nghĩ này chui vào trong, nhưng nó cứ hiện ra trong đầu tôi ý. Tôi đã bảo rồi đấy, là nó tự hiện ra chứ không phải tôi muốn đâu nhé, tôi chưa tha hóa đến vậy đâu. Nhưng dù sao vẫn phải thú thực là đầu vàng đẹp trai quá, một nét đẹp chói sáng, bảo sao được làm hot boy. Con trai gì đâu mà mắt to, mũi thẳng, mi dày, da láng mịn, mỗi tội không trắng bằng tôi. Trông y như zai Hàn Quốc ý.
Ấy mà sao ế nhỉ? Sao tôi thấy mình có vẻ không được ổn lắm?
- “An, An sao thế? Sao mặt mày tái nhợt trông sợ quá, lại tụt huyết áp hả?”
- “Không, không phải tụt huyết áp.”
- “Đừng có nói dối. Mặt cậu xanh lét rồi kìa.”
- “Đã bảo không phải tụt huyết áp rồi mà.”
- “Không tụt huyết áp thì là gì?”
- “Chẳng là gì cả.”
- “Nói đi, cậu làm sao?”
- “Không sao cả!”
- “Không sao là thế nào được. Chắc chắn có sao!”
- “Không sao!”
- “Có!”
- “Không!”
- “Có!”
“Tinh tinh.”
- “A, thang máy vận hành lại rồi, may quá. Tầng một đây, ra thôi An.”
- “...”
- “Ra thôi An.”
- “...”
- “Cậu lại sao vậy?”
- “Việt Anh... tớ...”
- “Cậu làm sao?”
- “Tớ... Cậu có thể... đi đằng sau tớ... được không?”
- “An, đừng bảo là cậu...”
T_T
Sao “chị gái” lại đến vào hôm nay cơ chứ? Sao lại đột kích bất thình lình vậy? Còn hai ngày nữa mới đến cơ mà. Bây giờ tôi biết làm thế nào đây?
- “Đừng sợ, để tớ lo.”
- “Cậu định làm gì?”
- “Cửa hàng tạp hóa ở ngay bên cạnh đây, tớ đưa cậu vào nhà vệ sinh trước đã.”
Rồi đâu vàng ra sau lưng tôi, đưa tôi vào nhà vệ sinh nữ. Xấu hổ quá, giá có cái hố cho tôi chui xuống thì tốt quá. Dầu vàng ơi, cậu mau trở về nhé.
- “CÔ ƠI, CHO CHÁU MỘT GÓI BĂNG VỆ SINH. NHANH, GẤP LẮM CÔ!”
==!
Đây chẳng phải là giọng của đầu vàng sao? Lúc nãy đầu vàng có bảo cửa hàng tạp hóa ở ngay bên cạnh, không ngờ lại ngay sát nhà vệ sinh nữ. Sao cậu ta dám mua “hàng nhạy cảm” công khai như thế hả? Lại còn oang oang cái mồm lên nữa!
- “Cháu mua loại gì?”
- “Loại dành cho con gái ý ạ.”
T_T
Hóa ra có cả loại băng vệ sinh dành cho nam nữa cơ đấy!
- “Nhà cô có loại có cánh, không cánh, dày, mỏng, cháu mua loại nào?”
Không cánh! Tôi dùng loại không cánh!
- “Ầy, cháu chả biết đâu, cô đưa loại nào thì đưa.”
Chắc đầu vàng mua xong rồi đấy, vì tôi chỉ còn nghe thấy mấy tiếng cười cợt, bàn tán. Đứng trong này nãy giờ, hai má tôi cứ đỏ rực lên. Sao lại có loại người hồn nhiên như thế nhỉ?!!
- “An, tớ mua xong rồi, của cậu đây, ra lấy đi.”
Tôi đi ra cửa nhà vệ sinh lấy “dụng cụ”, may quá không có ai ngoài này, càng may hơn đây không phải là ở trường. Nếu để mọi người biết chuyện đầu vàng đi mua băng vệ sinh cho tôi thì chỉ 5 phút sau thôi, toàn trường sẽ không gọi cậu ấy là hoàng tử dễ thương, là cute boy, là cậu bé vàng nữa, thay vào đó là hoàng tử băng vệ sinh! Kinh khủng hơn nếu để nữ sinh toàn trường biết được chuyện này thì họ sẽ đổ xô đi mua loại băng vệ sinh mỏng có cánh siêu thấm hút của hãng Diana mất, và các hàng tạp hóa trên đất Hà Nội này sẽ lâm vào tình trạng cháy Diana ==” Thần tượng quả là có sức công phá mạnh!

.:Trang Chủ:.
Copyright © 2020 - Đọc Truyện - All rights reserved.