Hôm nay đi chơi với cậu thật là vui, mặc dù có gặp một số vấn đề linh tinh ==” Cậu biết không nhìn cái mặt cậu đần thối lúc ở trong thang máy mà tớ buồn cười đến sặc nước bọt. Sao cậu cứ thích làm người khác phải sặc sụa thế nhỉ?
*****
Lần đầu tiên cậu bước vào lớp như một người vô hình với tớ, vì khi đó tớ đang ngủ. Tớ hoàn toàn không biết đến sự tồn tại của cậu cho đến khi cậu bị thầy Toán bắt đứng xuống xó lớp, gần chỗ của tớ. Khi đó tớ vừa mới tỉnh ngủ thì quay xuống nhìn thấy cậu, một con nhỏ xinh như con thỏ, đang hướng ánh mắt đầy căm phẫn về phía ai đó, hình như là Hoàng Minh, cũng đang đứng xó lớp phía bên kia. Nhìn cậu lúc đấy buồn cười kinh khủng. Vì thế, tớ thấy hơi thích thích cậu.
Ngày hôm sau, trên đường đi đá bóng về, tớ lại gặp cậu, trong một bộ dạng nhếch nhác, mặt mày đầy nước nước mắt hay nước nước mũi thì tớ chẳng biết. Cậu vồ lấy tớ như bố tớ vồ lấy mẹ tớ mỗi lúc đi làm về. Tớ rất tức vì sao lần nào đi làm về bố cũng ôm mẹ trước rồi mới đến tớ, mẹ sướng thật. Còn lúc được cậu nhào đến, tớ mới biết cảm giác của mẹ như thế nào. Cũng hay hay. Vì thế, tớ thích cậu.
Khi đèo cậu từ đường Lý Thái Tổ về trường, cậu đã nghe đủ thứ chuyện tớ kể, đủ thứ nhạc tớ hát mà không ngồi ngoáy mũi hay ngáp ngủ giống mẹ tớ khi nghe tớ hát và kể chuyện. Vì thế tớ rất thích cậu.
Cậu có đặc điểm là rất ngốc. Những câu hỏi của cậu quá đơn giản và tớ đều giải đáp được hết. Ở bên cậu, tớ thấy mình thật uyên bác vĩ đại. Mà cứ lần nào tớ giải đáp xong, cậu toàn nhìn tớ bằng ánh mắt thán phục. Vì thế, tớ thích cậu.
Không hiểu kiếp trước cậu tu nhân tích đức thế nào mà kiếp này toàn gặp chuyện xui xẻo. Mỗi lần gặp chuyện xui xẻo, mặt cậu lại sụ xuống cả đống. Những lúc như vậy, tớ thấy trong mình cứ kiểu gì ý. Phải nói thế nào nhỉ? Cứ nhìn thấy cậu buồn là tớ cũng buồn theo, nhìn thấy cậu đau tớ cũng đau theo, rất khó diễn đạt. Vì thế mà tớ luôn có tư tưởng muốn được bảo vệ cho cậu, bất cứ ai dám động đến cậu là chết với tớ.
Hầy chán ghê. Cậu luôn làm tớ phải bận tâm, phải thắc mắc. Như thế người ta có gọi là… yêu không nhỉ? Ờ, cứ coi là thế đi. Đấy, tớ lại phải thắc mắc rồi ==” Cậu luôn nằm trong suy nghĩ của tớ, mọi lúc mọi nơi.
Vì thế, tớ… yêu cậu...
~~~ CHƯƠNG 29: Nước mắt cá sấu
- “Vũ Hoài An: 159 - 49.”
T_T
Hu hu, hôm nay tường tôi tổ chức khám sức khỏe tổng quan, tôi sợ nhất khoản này. Tôi sợ lúc khám mắt bị người ta vạch mí mắt lên, không đau nhưng mà nước mắt cứ giàn giụa, kinh khủng lắm. Sợ hơn nữa là phải đối mặt với hiện thực phũ phàng về cân nặng và chiều cao nữa.
Khám xong rồi, nhìn bạn bè mà tuổi thân quá đi.
Tôi đi so sổ với từng người một. Cá sấu cao 1m81 nặng 62kg, đầu vàng cao 1m78 nặng 62kg, hoàng tử cao 1m79 nặng 62kg T_T Sao chúng nó cứ cao ngồng ngồng còn mình lại lẹt đẹt thế này nhỉ? Cơ mà bọn này con trai chúng nó cao to là chuyện bình thường rồi, không chấp, đến cả mấy kiều nữ nhà tôi cũng toàn số chuẩn cơ, khá nhất thì tôi chưa lùn nhất hội, mới chỉ lùn nhì thôi ==” Bảo Linh 1m57 nặng 48kg (con này thấp hơn tôi), Quỳnh 1m65 nặng 50kg khá chuẩn, Trang 1m62 nặng 47kg khá chuẩn, Thu 1m60 nặng 45kg hơi gầy, Hà Anh 1m65 nặng 48kg quá chuẩn ><
Đấy, số của người ta ngiờ ngiờ như thế, trong khi của tôi là 1m59 và 49kg ==” Tại sao phấn đấu mãi mà tôi chưa được mét sáu nhỉ? Còn đúng 1cm nữa thôi là tới rồi. Còn về vụ cân nặng thì khóc ròng luôn, tăng hẳn một cân rưỡi! Haizz, cuộc đời bi đát thật…
- “1m59 và 49kg. Này rùa, cậu ăn uống kiểu gì mà lùn thế hả? Thấp hơn tôi tận 22cm.”
- “Hứ, kệ tôi. 22cm cũng chỉ bằng một cái thước kẻ thôi mà. Con gái cao như vậy được rồi, cao quá ế chồng.”
- “Cậu sợ ế chồng thế cơ à?”
- “Chứ còn g... à không, tôi như này làm sao mà ế được chứ. Vớ vẩn. Có mà cậu ế ý!”
- “Trời ơi hai con người này trật tự hộ cái, suốt ngày chí chóe đau cả đầu.” - Ối mẹ ơi giật mình, Quỳnh nó đứng đây từ lúc nào ế nhỉ?
- “Lấy đâu ra mà kêu suốt ngày.”
- “Ây chầy, tranh cãi với hai người chắc tôi cũng điên mất. Thế vụ cái khuyên tai điều tra đến đâu rồi?”
- “Vẫn thế, chỉ thấy Kim Chi có đôi khuyên giống y hệt, ngoài ra chẳng có bất kì một căn cứ nào.”
- “Vậy có gì chiều nay họp đàn nhé, bàn bạc vụ này. Còn mày ít cãi nhau thôi, để dành sức còn thi Super Miss City.”
- “Hây ya, tao siêu rồi, không cần phải nhắc. Về chỗ về chỗ.”
*****
- “Trời nắng, trời nắng, thỏ đi tắm trắng. Không mưa, không mưa, thỏ lại đi chơi. Lại nắng, lại nắng, lại đi tắm trắng. Không mưa, không mưa, đi chơi không sợ mưa...”
A đây rồi. Đi một vòng bệnh viện mới tìm được cái nhà vệ sinh ==” Giám đốc viện kì ghê cơ, cả cái bệnh viện to như thế mà không có lấy một tấm bản đồ, nhỡ người ta lạc thì sao? Tôi thật quá khâm phục Duy khi cậu ấy thuộc được làu làu ngõ ngách trong bệnh viện này.
Từ hôm tôi tặng Duy cái đồng hồ, chả thấy cậu ấy đeo lần nào >”< Có không thích thì cũng đeo lấy một lần cho người ta vui chứ, sao mà phũ thế. Dù gì đấy cũng là tháng lương đầu tiên của tôi mà, dù nó không đắt tiền như mọi thứ đồ của Duy nhưng nó có giá trị tinh thần vô cùng to lớn nhé. Thế mà không thèm đeo, có khi cậu ta vứt ở xó nào không nhớ rồi ý chứ. Ghét thế!
Hơ hơ, tìm được nhà vệ sinh tưởng là vinh quang lắm, ai dè mới vào có 3 phút mà ra đã không nhớ đường về phòng của Duy _ Đã bảo tôi là đứa mù đường rồi mà, sống cả Tỉ năm trong Sài Gòn còn bị lạc, chắc chỉ có ở trong nhà là tôi thuộc đường ==” Thôi thì đâm lung tung ra đâu thì ra. Phòng 205, phòng 206, phòng...
- “MẸ!!”
0_o
S... sao... sao cái giọng này, tôi nghe... quen quen nhỉ?
Tôi đã từng nói với ai tôi không phải là người tọc mạch chưa nhỉ? Thì đấy, sự thật đúng là như thế. Chẳng qua cái giọng vừa rồi quen quá, tôi muốn nhìn (trộm) để xác minh xem có đúng như những gì tôi đang nghĩ không thôi.
- “Mẹ! Mẹ mau dậy đi! Đã bỏ con một lần, giờ lại muốn bỏ tiếp à? Con không cho, mẹ mau dậy đi, mau mở mắt ra nhìn con đi! Bác sĩ, mau cứu mẹ tôi đi chứ, mau cứu đi chứ!
- “Xin lỗi, chúng tôi đã cố hết sức, cậu nên chấp nhận sự thật, mẹ cậu đã qua đời rồi.”
Tôi vừa nhìn thấy gì vậy? Tôi vừa nghe thấy gì vậy?
- “Minh, để cho mẹ con ra đi thanh thản, đừng như vậy.”
Không phải chứ? Mẹ Hoàng Minh... đang đứng ngay cạnh hắn mà?
- “Minh! Minh! Con đi đâu vậy?”
- “Cứ để nó đi đi em.”
Hoàng Minh cắm đầu chạy thẳng ra ngoài sau khi hét đến kiệt sức, hắn không nhìn thấy tôi. Có chuyện gì xảy ra?
- “Hóa ra Minh đã biết mình không phải bố mẹ ruột của nó rồi.”
- “Không hiểu thằng bé biết từ lúc nào nữa. Chắc nó buồn lắm.”
- “Này, có phải em kể mấy tháng trước Nguyệt có gọi về một lần đúng không?”
- “Đúng rồi, hôm đó Nguyệt về nước, đã gọi điện cho em. Em còn nhớ... Trời, không lẽ Minh biết từ hôm đấy?”
- “Sao em bất cẩn vậy?”
- “Hôm đấy là chủ nhật, sau khi ăn tối xong thì em nhận được điện thoại của Nguyệt. Lúc đó Minh đang nói chuyện cùng một cô bạn cùng lớp với nó ở tầng dưới, vì thế em đã lên phòng và đóng cửa nghe điện thoại mà.”
- “Chắc Minh lên lấy gì đấy, tình cờ đứng ngoài nghe được. Mà hôm đó em nói chuyện gì vậy? Sao Minh nghe được mà không đòi gặp mẹ ruột của nó?”
- “Sao em nhớ được chứ? Đại loại là Nguyệt hỏi thăm tình hình của Minh, rồi bọn em có ôn lại chuyện cũ một lúc... Chắc nó biết hết toàn bộ tiểu sử của nó rồi...”
- “Minh cố chấp và ngang ngạnh giống y hệt bố ruột nó. Chắc nó hận mẹ nó lắm, vì nghĩ mình bị mẹ bỏ rơi, nên mới làm ngơ khi biết sự thật vì không muốn nhìn mặt mẹ. Đến tận hôm nay khi Nguyệt trút hơi thở cuối cùng, nó mới hối hận đã không tha thứ cho mẹ nó sớm hơn.”
- “Tội nó quá. Phải chăng hai mươi năm trước bố nó không bỏ đi, thì Nguyệt đã không chán nản mà giao Minh lại cho vợ chồng mình. Vậy nó sẽ được sống cùng bố mẹ ruột, sẽ không phải chịu đau khổ như bây giờ.”
.....
Những điều tôi vừa nghe là sự thật? Để tôi nhớ lại xem nào, hình như “cô bạn cùng lớp” mà mẹ cá sấu nhắc lúc nãy là... tôi thì phải? Vì hôm tôi sang nhà hắn cũng là chủ nhật, cũng không có bố hắn ở nhà. Quan trọng hơn là tối hôm đó, tôi đã nhìn thấy hắn khóc bên tường nhà. Chắc chắn là cá sấu đã biết chuyện từ tối chủ nhật đó rồi. Biết chuyện bố mẹ hiện tại không bố mẹ ruột của hắn, biết chuyện bố hắn đã bỏ mẹ con hắn đi (đi đâu thì chịu), biết chuyện mẹ ruột hắn bỏ hắn đi mà không thèm về thăm lấy một lần.
Tôi liền chạy, chạy thật nhanh, bằng tất cả sức lực của mình. Tôi phải tìm Hoàng Minh, hắn đã chạy đi đâu rồi? Xin đừng nghĩ quẩn đấy nhé?!!
Phía sân sau bệnh viện, dưới bóng cây bàng xanh mướt, có một người con trai mặc quần áo đen từ đầu tới chân ngồi thu mình lại. Cây bàng to sừng sững đối lập hoàn toàn với hình ảnh con người bé nhỏ.
Và, tôi nhìn thấy hắn.
Đây là lần thứ hai tôi nhìn thấy cá sấu khóc, lần này thì tôi đã biết rõ nguyên do. Con người bất trị kia cũng có ngày phải co ro một góc để khóc. Nước mắt của một thằng con trai, của cá sấu cà chớn, khó lắm, nhưng không phải là không bao giờ có, vì nỗi đau này quá lớn mà.
Dù đã cố kìm nén nhưng thân hình to lớn vẫn run lên bần bật theo từng tiếng nấc. Con người đã bao lần đứng ra che chở tôi, bảo vệ tôi, giờ đây trở nên yếu ớt không chút sức lực, tựa như cánh hoa mỏng manh đang run rẩy, chỉ cần cơn gió thoảng qua cũng sẽ không chống cự được mà lụi tàn đi.
Chưa bao giờ tôi thấy Hoàng Minh nhỏ bé và yếu đuối như lúc này. Hắn khóc, mà lòng tôi cũng đau quặn lên từng cơn. Bởi vì tôi hiểu cảm giác bị mất đi người ruột thịt là thế nào. Đau lắm, và tôi rất rõ, rõ đến thấm thía tận tâm can. Thực sự tôi rất muốn, rất muốn ôm trọn bờ vai rộng ấy, muốn cho hắn cảm nhận được hơi ấm, muốn cho thân hình kia đừng run lên nữa, như chính Minh đã làm cho tôi.
Và từng bước, tôi lại gần Minh, dang rộng vòng tay ôm cậu ấy từ sau lưng.
Vòng tay tôi nhỏ bé, không thể bảo vệ hắn, nhưng tôi nghĩ nó có thể truyền sức mạnh để hắn vượt qua mọi thứ. Tôi có niềm tin mãnh liệt vào điều này, vì mẹ đã nói như vậy mà…
- “Cậu.. sao cậu ở đây? ... CẬU ĐI RA CHỖ KHÁC CHO TÔI!!”
Aizz, tôi bị Minh xô ngã, bầm cả tay rồi. Cậu ấy nổi khùng lên như con sư tử bị thương đang cố vùng vẫy trước cơn đau. Nhưng tôi không giận đâu. Tôi biết, bọn con trai không bao giờ muốn người khác nhìn thấy mình khóc, nhìn thấy mình yếu đuối.
Tôi là người vụng về, không biết an ủi người khác. Tôi sợ nếu mình mở miệng ra sẽ làm cho tình hình trở nên tệ hơn. Vì vậy tôi dùng hành động thay cho lời nói.
Tiếp tục tiến lại gần “con sư tử”, Minh vẫn gục đầu xuống, bờ vai không run lên nữa nhưng nhịp thở rất nặng nề. Tôi biết, hắn đang cố nén nỗi đau, để nước mắt không rơi nữa.
Ngồi ra phía trước, đối diện với Minh, tôi lại ôm hắn một lần nữa.
Đúng như dự đoán, Minh hung dữ ngẩng đầu lên, hai con mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn tôi như muốn ăn thịt vậy. Bất chấp cơn bão trong hắn, tôi tiến sát hơn, bất ngờ đặt lên trán hắn một nụ hôn, thật lâu...
Tôi xiết vòng tay thật chặt đề phòng Minh vùng ra, nhưng cậu ta lặng im. Khoảnh khắc đấy, tôi nhận ra tôi đã không ghét cậu ta nữa rồi, tôi còn cảm thấy đau lòng cho tên quái vật suốt ngày giỡn mặt tôi nữa. Tự tôi cũng thấy mình khùng nhưng mà sự thật là như thế.
Và cũng trong giây phút đó, tôi bắt đầu cảm thấy… mỏi chân
==”
Hai đầu gối tôi mỏi nhừ vì giữ người trong tư thế không thoải mái khá lâu. Tôi quyết định dừng việc truyền sức mạnh tại đây, vì sức mạnh của tôi cũng hết mất rồi _
Tôi vừa buông lỏng thì Minh chợt vòng tay ôm lại tôi, rất nhanh. Cái ôm ghì siết đến khó thở.
- “Đừng đi…”
Cuối cùng cậu ta cũng lên tiếng. Câu nói rất khẽ nhưng tôi vẫn nghe rõ. Chỉ có hai chữ thôi, nhưng chúng cứ đập thẳng vào tim tôi, khiến nó đập loạn nhịp.
Và, tôi lại chọn cách im lặng.
- “Tại sao tôi lại không tha thứ cho mẹ khi bà còn sống chứ? Tôi ích kỉ lắm đúng không? Đáng lẽ tôi nên gặp mặt mẹ, dù chỉ một lần.”
Hic, nói gì bây giờ? Chẳng lẽ bảo “ừ, cậu ích kỉ thật”, thế thì hơi phũ. Nhưng nếu bảo “cậu không hề ích kỉ” thì sai sự thật ==” Cá sấu ngạo mạn lắm, cũng dễ hiểu thôi khi hắn không muốn gặp mẹ. Hắn muốn người chủ động gặp mặt là mẹ hắn chứ không phải hắn. Cố chấp và ngang ngạnh, đúng y hệt như bố của cá sấu đã nói.
“Cốp.”
Tiếng gì vậy? Tôi chỉ nhìn thấy có cái hộp rơi xuống đất, nhưng chẳng thấy ai cả. À không, hình như vừa có bóng người đi lướt qua khu hành lang gần cây bàng chúng tôi đang ngồi. Trông cái dáng đấy quen không tả nổi, quen lắm lắm ý. Đừng bảo người đó là Duy nhé?
~~ CHƯƠNG 30: Vì tôi luôn dõi theo cậu mà
Cá sấu nghỉ học rồi, chắc vụ hôm qua vẫn còn sốc lắm. Chán thật, chẳng có ai để cãi nhau cùng. Chết hơn nữa là tiết ba kiểm tra 45 phút môn lí, ai sẽ là người nhắc bài cho tôi đây?
- “An, ngồi dịch vào, nhanh.”
- “Việt Anh, sao cậu lại đổi chỗ?”
- “Hôm nay Hoàng Minh không đi học, tớ ngồi lên đây nhắc bài cho An.”
- “Nhưng nhưng cô biết cậu đổi chỗ thì sao?”
- “Không sao, cô không biết được đâu.”
Cơ mà đầu vàng đâu có giỏi lí mà nhắc chứ _ Không biết có được tích sự gì không.
- “Các em cất hết sách vở và tài liệu môn vật lí. Chúng ta làm bài kiểm tra.”
Đầu vàng vừa làm bài vừa để để nghiêng tờ giấy kiểm tra về phía tôi, cậu ta làm nhoay nhoáy. Lạ thật, theo trí nhớ của tôi thì đầu vàng đâu có giỏi vật lí? Ở bàn trên, Bảo Linh thì cặm cụi chép phao, còn Huy ngồi thẳng người, che chắn cho hành động bất hợp pháp của tôi.Cơ mà chữ đầu vàng xấu quá đi, nhìn mãi mới ra một câu, tôi cứ phải căng mắt nghển đầu chép cho kịp.
- “Ê, chữ này là gì đấy?”
- “Động lượng.”
- “Thế còn đây?”
- “Cơ năng.”
Ầy, may quá, Huy làm xong rồi, ném cả bài xuống cho tôi chép., chứ nhìn bài đầu vàng xong chắc tôi toét cả mắt quá. Đầu vàng làm đã nhanh thế rồi, Huy còn làm nhanh hơn, bọn này khủng thật!
- “Minh Huy đứng dậy. Bài em đâu?” - Chết rồi T_T
- “Dạ em...”
- “Em ném bài cho bạn An đúng không?”
- “Không ạ!”
- “Thế sao bài em lại ở bàn dưới? Đừng nói với cô là... gió bay nhé?”
- “Không ạ. Em...”
- “Dạ thưa cô, bạn ý... ném bài cho em.”
0_o
Đầu vàng đứng lên nhận tội cho tôi. Sao thế được, tôi là người có tội mà. Cái đồ ngu si này, tự dưng nhận tội hộ tôi làm gì chứ!
- “Huy, em đưa bài cho Việt Anh chép?”
- “Em...”
- “Em bảo bạn ý đưa em chép mà cô.”
- “Cô không hỏi em. Huy trả lời đi chứ.”
- “Vâng. Em đưa bài cho Việt Anh chép ạ.”
- “Em chắc chứ? Em là một học sinh ngoan, cô không muốn phạt em đâu. Mau nói thật đi.”
- “Em đã nói rồi, là em bảo bạn ý ném bài xuống.”
- “Em có trật tự không thì bảo?”
- “Thưa cô, là em ném bài cho Việt Anh, không phải cho An.”
- “Thật?”
- “Dạ thật.”
- “Được! Vậy các em không cần làm bài nữa đâu. Xuống văn phòng làm bản kiểm điểm cho cô.”
Oái oái, không được! Không được! Không thể để họ gánh tội cho tôi được!
- “Thưa cô là em chép bài ạ!”
- “Cái gì?”
- “Là em bắt bạn Huy đưa bài cho em chép, không liên quan đến hai người kia. Em sẽ xuống văn phòng làm bản kiểm điểm.”
“Rầm!” - *đập bàn*
- “Cũng khá đấy, dám đứng lên nhận tội.”
- “Không phải bạn An cô ạ!” - cả hai người cùng nói, họ bị ngu rồi _
- “Thưa cô là em ạ, không phải họ.”
- “An!!”
- “Thôi! Không phải cãi nhau nữa. Các cô các cậu bây giờ giỏi quá rồi. Tất cả xuống văn phòng, tôi sẽ gọi cho phụ huynh.”
Thôi xong!
- “An, cậu làm gì vậy? Bọn tớ đang cứu cậu mà.”
- “Nhưng tớ là người gây họa, sao để các cậu chịu được chứ?”
- “Trời ơi, thì đằng nào cậu nhận tội, bọn tớ cũng có được tha đâu. Đáng lẽ là hai người bị phạt, giờ thành ba người rồi đấy.”
- “Ngốc quá!”
- “Này hai cậu, viết bản kiểm điểm... như thế nào vậy?”
- “Huy không biết viết bản kiểm điểm á?” - what???
- “Ừ, Huy là học sinh giỏi toàn diện mà, chưa bao giờ mắc sai phạm, nên chẳng phải viết kiểm điểm bao giờ.”
- “Chưa bao giờ á hả?”
- “Yes.”
Oh God. Chả bù cho tôi, từ hồi mẫu giáo đến giờ phải viết đến cả Tỉ cái kiểm điểm rồi ý chứ ==”
*****
Haizz, chỉ vì cái phi vụ bị mời phụ huynh buổi sáng mà dì Huệ bắt tôi ở nhà một ngày để tu tâm dưỡng tính. Cả ngày chỉ du lịch quanh phòng, mạng thì bị ngắt, tôi đến tự kỉ mất. A đúng rồi, tôi phải ngồi vào bàn học ngay, phải rèn luyện kĩ năng viết lách để thi Siêu Miss thành phố nữa. Nhìn tôi to đầu thế này thôi, viết toàn sai chính tả ==” E hèm, thử làm một đề xem nào, phân tích diễn biến tâm lí của Thúy Kiều trong đoạn trích Trao duyên. Đề gì mà khó thế, ai làm được. Thôi chuyển đề khác. Mà hình như đề nào cũng khó như nhau. Thôi không làm nữa.
Lại mò xuống bếp, tôi muốn pha cà phê. Ngửi mùi thơm phức của tách cappuccino, bỗng dưng tôi nhớ mẹ quá. Đã bao lâu vậy rồi mà mỗi lần nghĩ đến mẹ tôi vẫn thấy buồn, vậy chắc cá sấu giờ này cũng đau khổ lắm. Giá mà tôi có thể an ủi hắn. Tôi muốn gặp cá sấu...
- “Minh hả? Sang nhà tôi chơi đi, chán quá.”
- “Không thích.”
- “Sang đi mà. Tôi bị dì Huệ nhốt ở nhà cả ngày, buồn lắm.”
- “Không thích”
- “Đi...”
- “Đã bảo không sang là không sang.”
- “Đi...”
- “Không!”
- “Đi...”
- “KHÔNG!”
<<10 phút sau>>
“Kính coong”
- “Có xuống mở cửa không thì bảo!”
- “A tới đây tới đây.”
- “Đồ con rùa chậm chạp.”
- “Chậm kệ tôi. Ơ thế ai bảo không sang cơ mà”
- “=.= Vậy tôi về nhé?”
- “À không không. Vào đi, hì hì.”
- “Đang làm gì đây, sách vở giấy bút vứt bừa bộn thế này?”
- “Phòng tôi lúc nào chẳng bừa bộn.”
- “Đâu có, cả phòng bừa bộn, riêng có cái bàn học và tủ sách là gọn lắm mà. Có động đến sách vở bao giờ đâu lại chả gọn.”
- “Muốn ăn dép hả?”
- “Vừa ăn bún no rồi, không phải mời.”
>”<
Chẳng bao giờ tôi cãi thắng được hắn. Con trai gì mà miệng lưỡi cứ sắc như dao cạo râu ý.
- “Minh, mẹ cậu... Cậu đã khá hơn chưa?”
- “... Khá hơn gì chứ... Trước giờ tôi vẫn thế mà.”
- “Đừng giả bộ nữa. Tôi hỏi thật đấy.”
- “Ổn hay không là việc của tôi, cậu lắm chuyện quá đấy.”
- “Vậy ba ruột cậu... cậu có biết ông ấy là ai không?”
- “Ông ấy đã tới đám tang mẹ.”
- “Hả?”
- “Ông ấy muốn nhận nuôi lại tôi.”
- “Thế cậu có...”
- “Tôi không thích. Tôi sẽ ở với bố mẹ hiện tại của tôi.”
- “Nhưng ông ấy là ba ruột cậu.”
- “Bố à? Ông ta có xứng với từ bố không? Làm bố, làm chồng, mà bỏ vợ con thế à? Tôi không cần người bố như vậy.”
- “Có thật cậu ghét ông ta, hay vì... gia tài hiện tại mà không về với bố ruột?”
- “... Cậu... Cậu nghĩ tôi là loại người đấy hả? ... Cậu chẳng hiểu gì về tôi. Trên đời này chẳng có ai hiểu được tôi.”
- “Tôi...”
- “Cậu biết tập đoàn bất động sản Thiên Vương chứ?”
- “Biết. Đó là tập đoàn kinh doanh bất động sản lớn nhất Việt Nam, ai chả biết.”
- “Bố ruột tôi là chủ tịch tập đoàn đó.”
- “CÁI GÌ??? 0_o”
- “Tổng tài sản của Thiên Vương lớn gấp mấy lần tập đoàn nội thất quốc tế của bố mẹ nuôi tôi.”
- “Oh God, kinh khủng thật. Không ngờ bố ruột cậu lại giàu có thế. Tập đoàn Thiên Vương, vậy chẳng lẽ cậu mang họ Vương?”
- “Tôi là Hoàng Minh, và sẽ không bao giờ là Vương Minh. Tôi ghét ông ta!”
- “Haizz, cậu là đồ cố chấp.”
- “Tôi mà cố chấp á, tôi chẳng có gì là cố chấp cả!”
- “Đấy, cộng thêm cả tính ngang ngạnh, khó ưa và không bao giờ nhận là mình sai nữa.”
- “Ờ, tôi thế thôi.”
- “Đấy đấy, lại thêm cả tính nhỏ mọn, chấp vặt nữa.”
- “Vũ-Hoài-An!!”
- “Ây sao mỏi miệng thế nhỉ? Thôi tôi không nói nữa đâu, thật đấy, đừng động thủ nhé?”
- “Này, cậu đang làm văn hả?”
Ừ, định thôi, chứ chưa làm được gì, đề khó quá T_T”
- “Trời đất ơi đề này là đề phổ thông, khó nỗi gì. Cậu lười thì có.”
- “Kệ tôi!”
- “Nghe nói, hôm qua cậu với Huy và Việt Anh bị mời phụ huynh vì tội chép bài nhau đúng không?”
- “Đấy, thì tại vụ đấy nên giờ tôi mới phải ở đây du lịch quanh nhà thế này.”
- “Là cậu chép, xong hai người kia chịu tội, rồi cậu cũng nhận tội theo đúng không?”
- “0_o Sao cậu biết?”
- “Cái gì tôi chả biết.”
- “Bớt kiêu căng đi, coi chừng gãy cổ với cái mặt vênh thượng của cậu đấy. Thế nói chung là cậu đã nghe được chuyện này từ đâu?”
- “Chả từ đâu cả.”
- “Thế làm sao cậu biết được?”
- “Vì tôi luôn dõi theo cậu mà...”
- “Hả???”
- “Không có gì... Mau ngồi vào bàn học cho tôi.”
- “Oái, tôi gọi cậu sang đây để bắt tôi học à?”
- “Thế không thì cậu thích làm gì?”
- “Thì...”
- “Một nam một nữ ở trong nhà, chẳng lẽ cậu muốn...”
- “Im! Đừng có nghĩ bậy. Học thì học!”
Và tôi đã ngồi vào bàn học làm đủ mười sáu đề văn, cá sấu mới chịu tha cho tôi. Sao trên đời lại có loại người ác ôn thế nhỉ? Nếu tôi được làm thượng đế hay phật tổ gì đó, tôi sẽ cho xây dựng thêm 108 tầng địa ngục nữa để đày hắn xuống, cái tội dám hành hạ tôi.
“Trời nắng trời nắng thỏ đi tắm trắng. Không mưa không mưa...” - Có điện thoại, đây là bài hát tự chế của tôi, tôi đã ghi âm lại và đặt làm nhạc chuông bản quyền.
- “Alo, con nghe đây cô.”
- “An, con có thể... vào viện được không? Duy đang cấp cứu.”
- “Dạ? Duy... đang cấp cứu ạ? Cô chờ chút con tới luôn đây.”
- “Minh, bây giờ tôi phải vào viện rồi, Duy đang cấp cứu.”
- “Để tôi đi với cậu.”
- “Thôi không cần đâu.”
- “Im. Cậu không có tiếng nói ở đây.”
Duy, cậu đừng sao nhé. Cầu xin cậu đấy!
~~~ CHƯƠNG 31: Họ nói đúng, cậu không hề trong sáng
[Trước cửa phòng cấp cứu]
- “An, đừng lo quá.”
- “Duy sẽ không sao, đúng không?”
- “Ừ, không sao.”
“Cạch cạch” - *cửa mở*
- “Bác sĩ, con tôi sao rồi?”
- “Tạm thời thì không sao. Nhưng với tình hình như vậy thì cậu bé sẽ có khả năng không lành nếu không được ghép tủy.”
Khả năng không lành...
Lại là cảm giác này, tôi ghét nó. Tôi không muốn Duy là người tiếp theo rời xa tôi đâu, người bạn thân nhất của tôi. Tôi không muốn tiếp tục chịu đựng cảm giác này nữa. Tôi sợ lắm. Duy ơi, mau mở mắt ra đi.
Duy đang ngủ, hai mắt nhắm nghiền. Sao trên trán lại hơi lấm tấm mồ hôi, dù bây giờ còn chưa sang mùa hè. Để tôi tìm khăn giấy lau cho Duy. Cô Mai để đâu nhỉ, có trong ngăn kéo không?
Ủa cái hộp gì đây, đẹp thế. Một cái hộp giả gỗ chạm khắc rất đẹp, không biết có gì bên trong nhỉ? Haizz, tôi không cố ý lục lọi đâu nhé, chỉ là mở ra xem bên trong có khăn giấy không thôi ==”
0_o
Bên trong cái hộp có rất nhiều thứ: Cái vòng tôi tự tết từ hồi lớp hai, hồi đó tôi mới biết tết vòng nên mua cả đống dây về tết, cho mỗi người một cái, không ngờ Duy còn giữ. Cái kẹp nơ màu đỏ tôi đeo từ hồi nào không biết, hình như từ lâu lắm rồi, sang nhà Duy chơi nên để quên ở đấy. Cái móc chìa khóa hình trái tim, tôi mua cho Duy và Duy ấy tặng cái này cho người yêu khi cậu ấy lớn, thế mà đến bây giờ Duy chưa tặng nó cho ai. Còn có cả cái nhẫn tết bằng cỏ mà hồi đi biển bọn tôi đã cùng nhau làm, nó héo quắt rồi mà Duy vẫn không vứt. Và còn nữa, cái đồng hồ màu xanh, tôi tặng Duy hôm được nhận lương nhưng chẳng thấy cậu đeo bao giờ, tưởng đã vứt đâu rồi chứ. Phía dưới có hai cuốn gì đó, cuốn phía trên là một cuốn album. Bên trong toàn là ảnh của tôi, một số bức có cả Duy. Toàn bộ ảnh của tôi từ hồi mẫu giáo, lên đến tiểu học, trung học, và dừng lại ở lớp bảy, vì khi đó Duy sang Thụ Sĩ rồi còn đâu. Để cách một trang, lại là hình tôi, nhưng là những bức hình chụp gần đây, những bức hình tôi học lớp mười, Duy đều giữ hết. Phía dưới nữa là một cuốn nhật kí thì phải, có mã số, tôi không mở được. Để mò thử xem có được không nào, tôi không biết Duy có sở thích viết nhật kí đấy. A, được rồi.
“Bộp.”
Bàn tay nào vừa gấp cuốn nhật kí lại vậy?
- “Đọc trộm nhật kí của người khác là không tốt đâu.”
- “Minh...”
- “Mau cất chúng lại như cũ trước khi cậu ta tỉnh dậy.” - cá sấu vừa nói vừa lấy ngón tay cái vuốt qua khóe mắt tôi. Tôi khóc từ lúc nào vậy?
- “An, cậu... thích Duy, đúng không?”
- “Hả? ... Ừ... Duy là bạn thân của tôi mà.”
- “=.= không phải thích kiểu đấy. Mà thích kiểu... kiểu thích ý. Ý tôi là... cậu... yêu Duy?”
- “Tôi... Cậu lắm chuyện từ bao giờ thế? Tôi... tôi ra ngoài đây.”
Duy à? Không biết có phải như cá sấu nói không, tôi có.. thích Duy không nhỉ? Ây cha đau đầu quá, không nghĩ nữa, không nghĩ nữa.
- “An, con sao vậy?”
- “Cô...”
- “Đừng lo lắng nữa, cô có tin vui đây.”
- “Dạ?”
- “Bác sĩ bảo đã có tủy thích hợp cho Duy.”
- “Thật ạ? Ai đã hiến tủy vậy cô?”
- “Cô cũng không biết nữa, người đó dấu danh tính. Bác sĩ bảo người ấy vừa mới ở đây thôi mà.”
- “Trời, tốt quá rồi. Vậy khi nào mới phẫu thuật ạ.?”
- “Vì Duy mới cấp cứu hôm nay nên cần bồi bổ sức khỏe, tuần tới sẽ phẫu thuật.”
May quá, cảm ơn trời đất, Duy được cứu rồi. Duy, tôi biết cậu sẽ được cứu mà, làm sao cậu có thể chết sớm thế được.
- “Có chuyện gì mà vui vậy?”
- “Minh, có người hiến tủy cho Duy, tủy thích hợp. Duy có thể sống rồi.”
- “Vậy sao? Tốt rồi, Duy đã được cứu, đừng buồn nữa nhé.”
- “Ừ.”
- “Sao vui mà lại khóc? Bình thường cậu thích cuời lắm cơ mà. Không khóc nữa, văng hết nước mũi lên người tôi bây giờ.”
- “Người hiến tủy giấu tên, nếu biết, tôi sẽ đến cảm ơn người ấy.”
- “Ài, chắc vì người ta biết cậu rất phiền phức nên mới giấu tên để đỡ “bị” cậu cảm ơn đấy.”
- “Cái gì cơ? Nói lại xem nào.”
- “Thôi mỏi mồm lắm không nói lại đâu. Mà công nhận cậu phiền phức thật. Hồi tôi hiến máu cho ba cậu, cậu tìm tôi để cảm ơn thay cho ông ấy. Bây giờ là Duy, cậu cũng định thay cậu ta cảm ơn. Cậu lắm chuyện quá.”
- “Kệ tôi. Tôi sẽ tìm bằng được người hiến tủy để cảm ơn.”
*****
[Đống Đa High school]
- “Chính nó đấy.”
- “Con mặt dày trơ trẽn.”
Hôm nay lạ thật, mọi người trong trường cứ xôn xao bàn tán về ai đó. Có vụ gì hot à?
- “Oái, cậu đi kiểu gì vậy?” - đau quá, tôi bị ngã, một cô bạn đi lướt qua xô vào người tôi.
- “Sao, đi kiểu gì kệ tôi, là cậu xô vào người tôi trước chứ. Nghe giọng hống hách vậy, chắc cậu lại định đi mách các hoàng tử chứ gì?”
- “Sao cậu lại nói vậy?”
- “Lại còn giả nai nữa à?
- “Cậu...”
- “Sao mày dám sai cute boy của trường đi mua cái thứ đó cho mày hả? Mày không biết xấu hổ à?”
- “Tôi... chuyện đó... sao cậu biết?”
- “Cả trường này đầu biết hết rồi, hôm qua bức ảnh này đã bị phát tán trên facebook của trường. Mày dám hủy hoại hình tượng của Việt Anh, mày giỏi quá!”
- “Ảnh?”
Hóa ra nhân vật được cả trường bàn tán là tôi ==” đầu vàng bị chụp ảnh lúc nào vậy? Ai đã là người chụp?
Đi lên lớp mà đầu tôi cứ cúi gằm như tội nhân thiên cổ, mặc dù tôi chẳng gây ra lỗi lầm gì. Mọi ánh mắt cứ như muốn đâm chọc lên người tôi, nhức nhối.
- “Việt Anh...”
- “An đến rồi hả ^^”
- “Cậu chưa biết tin gì à?”
- “À, là chuyện đó hả? Thảo nào mặt cậu sụ ra cả đống thế kia. Dừng lo, chỉ là chút scandal thôi mà.”
- “Cậu thật sự không sao chứ?”
- “Ài, tớ thì làm sao được chứ. Tớ là người nổi tiếng, quen rồi, chỉ sợ cậu không chịu được thôi.”
Nhìn đầu vàng vẫn hướn hở thế kia, tôi cũng bớt căng thẳng. Haizz, tại tôi mà cậu ta bị bôi xấu hình ảnh. Rốt cuộc là ai đã làm chuyện này?
“Trời nắng, trời nắng, thỏ đi tắm trắng...”
- “Diệp à.”
- “Ừ, cậu lên cantin một chút được không?”
- “Bây giờ... Ừ được rồi.”
Tự nhiên Diệp gọi tôi lên cantin làm gì không biết. Hiện giờ tôi không muốn bước ra khỏi lớp vì sao thì các bạn biết rồi đấy.
Ủa, Diệp ngồi đâu nhỉ? Nhìn mãi chẳng thấy. Diệp ơi cậu ở đâu thì mau ra đi, tôi đang bị “đâm” sắp chết rồi đây này.”
- “Ê con này, còn dám vác mặt đến trường nữa hả? Mày biết mày đã gây ra gì cho Việt Anh rồi chứ?”
Ách. Biết ngay thể nào cũng gặp chuyện mà! Một học sinh lớp A14 bước đến “hỏi tội” tôi. Tôi nhận ra cô bạn này vì học ngay cạnh lớp tôi, và đây còn là hot girl dự bị của trường nữa.
- “Sao mày không trả lời? Mày thích girl sang chảnh với tao à?”
- “Huyền, cẩn thận nó mách lẻo với các hoàng tử đấy nhá, ha ha ha.”
- “Chuyện mày quyến rũ lần lượt ba hoàng tử của trường, bọn tao đã bỏ qua rồi. Thế mà mày còn dám làm chuyện này với Việt Anh hả?”
- “Ừ ý. Cậu ấy tốt với mày như vậy, sao mày dám làm thế?”
- “Tôi... tôi không cố ý... Tôi...”
- “Lại giở cái trò làm mặt cún con ra, không có tác dụng với bọn này đâu.”
- “Không có, tôi không...”
- “Không không không. Không cái gì mà không?”
Au ui, mỗi một từ “không” là một cái dúi đầu từ cô bạn tên Huyền. Nhưng tôi không thể phản bác, nếu không hậu quả khôn lường.
- “Không có gì để nói hả? Tao biết mày đang run sợ. Hứ. Mày cũng chỉ là một con bé hèn nhát tầm thường mà thôi, một con tiểu thư hết mùa.”
- “A.”
- “Ấy chết, giày mày dính đầy kem rồi kìa, phí cây kem của tao quá.”
- “Trời ơi cậu phải cẩn thận chứ. Hỏng mất đôi giày của bạn ý rồi. Tớ nhớ hình như trước kia cậu chỉ toàn đi giày của nike thôi mà, hãng này trông lạ quá nhỉ?”
- “Mày nhà quê quá à. Hãng này nổi tiếng ở chợ Nam Đồng đấy.”
- “Ồ thế sao? Vậy bạn An à, để cái Huyền nó mua đền cho cậu đôi khác nhé, chứ bọn tớ biết hiện giờ cậu cũng khó khăn, làm sao một tuần thay mấy dôi giày như trước kia được nữa.”
- “Loại giày này, tao đền cả tá cũng được.”
- “Ha ha ha...”
- “AN!!”
- “Trời ơi, khóc cái gì mà khóc? Mày để im cho chúng nó chửi thế à? Mày làm sao vậy?”
- “Chúng mày làm gì An đấy? Muốn chết hả?”
- “Ôi sợ chưa kìa. Hoài An, mày chẳng làm được cái gì cả, suốt ngày chỉ biết dựa hơi vào bọn bạn mày thôi.”
- “Kiều nữ cái nỗi gì chứ? Toàn đứa học ngu mà đòi đi thi Miss thành phố. Chúng mày nên rút đơn đi, trước khi làm xấu bộ mặt của trường, tránh bị cả trường kì thị.”
“Chát”
“Chát”
Bảo Linh và Hà Anh dơ tay tát hai đứa trước mặt tôi. Rồi hai bên lao vào giật tóc đánh nhau. Không hay rồi, thể nào cũng bị lôi lên văn phòng.
- “Linh, Hà Anh, dừng lại đi.”
- “Ô hô, sợ à?”
- “Câm mồm.”
Rồi họ lại tiếp tục đánh nhau.
- “Dừng lại!” - cá sấu, hoàng tử và đầu vàng bước tới. Chết, sự việc ngày càng nghiêm trọng rồi.
- “Minh, Huy, Việt Anh, các cậu lại định bệnh vực con nhỏ này hả?”
- “Hình như đã có lần tôi nói đây là bạn gái tôi rồi thì phải?”
- “Minh...”
- “Nhưng cả ba cậu đều nói. Vậy rốt cuộc nó là của ai?”
- “Thế nào cũng được. Nhưng tôi nói lại lần nữa cho các cậu biết, nếu còn động đến Hoài An một lần nữa, đừng trách tôi.” - Huy trừng mắt nói với hai người kia, nhưng thực chất là nói để cho cả cái cantin này nghe thấy. Trông Huy đáng sợ lắm, chẳng giống mọi ngày, vẻ thánh thiện bay đâu hết.
- “Huy, đừng tiếp tục như vậy nữa. Cậu không thấy từ khi dính vào con nhỏ này, cậu toàn gặp chuyện rắc rối à? Lần trước lại còn phải lên văn phòng cùng Việt Anh vì nó nữa. Có đáng không?”
- “Đáng hay không là việc của tôi, không liên quan đến các cậu.”
- “Tất cả nhưng người đang có mặt ở cantin nghe cho rõ đây: những tấm ảnh bị phát tán trên facebook không có ý nghĩa gì cả. Có hỏng hình tượng hay không là chuyện của tôi, không phải của các cậu, càng không liên quan đến Hoài An. Tôi không cần ai hâm mộ cả, nên các cậu đừng bao giờ làm những hành động quá chớn như vậy nữa. Lần sau tôi sẽ không bỏ qua đâu.”
Sau câu nói của đầu vàng, hàng loạt tiếng động đại loại như “rầm”, “uỳnh uỳnh”, “aaaaaa...”, “hu hu hu”,... được cất lên sinh động. Lần này là đổ hẳn rồi, hình tượng cute prince của đầu vàng đổ không còn lấy một viên gạch. Tôi lững thững đi giữa các kiều nữ và ba hoàng tử để vào lớp. Hu hu, sao tôi lại thê thảm thế này?
- “Cái con này, đã biết mình đang bị soi mói còn mò lên cantin làm gì không biết. May mà bọn tao kịp phát hiện, nếu không chẳng biết bọn nó sẽ làm gì mày nữa.”
- “Tại vừa trống ra chơi, Diệp gọi điện bảo tao lên cantin.”
- “Thế nó gọi mày lên làm gì? Sao lúc nãy không thấy nó?”
- “Thì tao lên đến cantin lại chẳng thấy Diệp đâu. Đứng chờ một lúc thì có đứa ra gây sự.”
- “Vậy thì rõ rồi. Chính con Ngọc Diệp đấy bày ra trò này, để mày bị chú ý rồi bị bọn con gái bắt nạt.”
- “Mày lại thế rồi. Sao lúc nào mày cũng ác cảm với Diệp thế?”
- “Mày ngây thơ quá. Chờ đấy mà xem!”
*****
Đúng như những lời của nữ sinh lớp bên cạnh, tôi lên trang cá nhân và fanpage của đầu vàng thì thấy lượng like và follow giảm chóng mặt, có khi giảm đến một nửa. Hàng loạt các bức ảnh chụp đầu vàng đứng ở hàng tạp hóa với gói băng vệ sinh được phát tán tràn lan. Hình tượng của đầu vàng sụp đổ nghiêm trọng.
Ba tiết học còn lại diễn ra trong cái lạnh ngắt của bầu không khí, tôi cảm thấy ngột ngạt và khó thở quá. Lần này tôi đã đắc tội với cả trường rồi, ngay cả bạn bè trong lớp cũng kì thị tôi. Thế mà ba tên trời đánh vừa làm chuyện kinh thiên động địa góp phần làm cho tôi bị kì thị, thì lại đang thản nhiên nghe giảng như mọi ngày, coi như chẳng có gì xảy ra. Phục ba con người này quá cơ ==”
Hết giờ, cái Trang đã réo ầm ĩ, tập hợp bọn tôi làm gì không biết.”
- “Có manh mối mới về vụ khuyên tai. Hôm nay, tao thấy con Chi và Diệp đi cùng nhau, trông rất khả nghi.”
- “Ừ thì họ là hai chị em mà, đi cùng nhau thì có gì lạ?”
- “CÁI GÌ???” - Ầy, có cần phẩn ứng mạnh thế không?
- “Chuyện này tao cũng mới biết thôi, chỉ là tình cờ nghe được câu chuyện của họ, biết họ là hai chị em. Nguyễn Kim Chi - Nguyễn Ngọc Diệp - hai chị em.”
- “Trời ơi con đần này. Sao mày không nói sớm?”
- “Ơ thì có ai hỏi đâu mà nói?”
- “Cứ phải hỏi thì mới nói à?”
- “Gọi cậu là ngu si quả không sai.”
- “Kim Chi, Ngọc Diệp... bố mẹ chúng nó cũng khéo đặt tên ghê.”
- “Tao nghĩ mình nên theo dõi hai con người này kĩ hơn.”
- “Oke. Vậy thì nhanh đi, Kim Chi vừa ra khỏi lớp.”
Rồi tôi lại phải bám theo họ theo dõi Kim Chi. Tôi ghét cái kiểu rình mò này thê không biết.
Đi được nửa đường thì chúng tôi thấy Diệp. Chi mặt hớn hở tới phía Diệp, còn Diệp thì cứ sị mặt ra.
- “Em gái, kế hoạch của chị đang ngày càng thành công rồi, không mừng cho chị à?”
- “Sao chị lôi cả Việt Anh vào chuyện này?”
0_o
- “Bất đắc dĩ thôi. Dù sao hôm nay cũng sỉ nhục được con đáng ghét kia rồi, em cũng phải vui chứ.”
- “Nhưng Việt Anh cũng bị liên lụy, chị có thấy không?”
- “Chả quan tâm. Chị chỉ cần Minh thôi.”
- “Chị...”
Như vậy chủ mưu của vụ scandal hôm nay là Kim Chi?
- “Trời ơi tao đã nói mà. Cái con Chi này nguy hiểm lắm. Vụ này nó gây ra để hại An, chắc chắn lần An bị nhốt trong kho ghế cũng là nó.”
- “Trật tự hộ cái, bị phát hiện bây giờ.”
- “Diệp, khuyên tai em đâu rồi, sao không đeo?”
- “Chả biết mất đâu mất một chiếc rồi, còn một chiếc nên bỏ ra.”
- “Bất cẩn quá. Hai đôi khuyên tai này đắt tiền thế mà lại để mất một chiếc. Em chẳng được cái tích sự gì cả!”
- “Chỉ là một chiếc khuyên tai thôi mà.”
- “Nhưng trên đời chỉ có đúng hai đôi như vậy, của chị với của em, giờ làm mất mọt chiếc chẳng phải phí quá à?”
Tôi vừa nghe thấy gì vậy?
- “Mọi người nghe rõ rồi chứ? Diệp đánh mất một chiếc khuyên tai, mà đó lại là khuyên tai đôi với Chi, chiếc khuyên tai chúng ta đang cầm giống y hệt của Chi. Suy ra người nhốt An trong kho ghế là Diệp!”
- “Hóa ra là nó. An, mày nhìn thấy rồi chứ. Nó không hề trong sáng một tí nào đâu.”
- “Hai con đáng ghét này, tao phải xử chúng nó!”
- “Linh, đừng vội, để tao.”
Hà Anh ra khỏi cái cột điện vừa nấp, bước ra trước mặt hai người kia.
- “Ồ, chào hai cậu. Hai cậu cũng quen nhau hả?”
- “Cậu ở đâu ra vậy? Sao cậu lại ở đây?”
- “À, hôm nay tớ đi học về đường này, tình cờ lại gặp được hai cậu. Hai cậu đang nói chuyện gì thế?”
- “Không có gì, chuyện linh tinh ý mà.”
- “Lạ quá, sao trông hai cậu giống nhau vậy? Trông cứ như hai chị em ý.”
- “À... bọn tôi...”
- “Là hai chị em đúng không?”
- “Sao... sao cậu biết?”
- “Ồ, tớ đoán thôi mà, làm gì căng thẳng thế? Thế hóa ra hai cậu là chị em thật à?”
- “Ừ... bọn tớ là hai chị em.”
- “Ủa vậy sao lại học bằng lớp nhau, hai cậu có phải sinh đôi đâu?”
- “Tôi sinh đầu năm, Diệp sinh vào đầu năm sau, nhưng học sớm một lớp.”
- “Vậy hả. Oa, Chi có đôi khuyên tai đẹp thật. Của The Beauty đúng không?”
- “Ừ.” - Kim Chi hãnh diện ra mặt. Vì trang sức của hãng này nổi tiếng vì đắt-đẹp-độc.
- “Cái này chỉ có một đôi thôi đúng không?”
- “À thực ra là có hai, Diệp cũng có một đôi, bọn tôi làm đồ đôi mà. Đắt tiền lắm đấy.”
- “Vậy hả?” - vừa nói, Hà Anh vừa vân vê cái khuyên tai, giương lên trước mặt ngắm nghía.
- “Hà Anh... cái khuyên tai đó...”
- “Hả? À, cái này à? Tớ nhặt được trước của nhà kho, đẹp nhỉ? Hôm đấy không hiểu sao An bị nhốt trong kho, làm tớ và bọn bạn phải tìm loạn cả trường lên. Ý, mà sao nó giống đôi khuyên của Chi quá này.”
- “À... ừ, giống thật. Chắc tớ và chủ cái khuyên này mua cùng một cửa hiệu.”
- “Nhưng cậu vừa nói là chỉ có hai đôi duy nhất, của cậu và của Diệp thôi cơ mà.”
- “Chuyện này...”
- “Chắc công ti thấy mẫu đẹp, nên sản xuất thêm một đôi nữa ấy mà. Cái công ti này, làm ăn vớ vẩn thật!”
- “Thế hả? Chắc thế. Vậy sao các cậu không bắt đền họ, vì sao chéo mẫu trang sức của các cậu?”
- “Bọn tớ nghĩ... không cần đâu. Dù sao... cái khuyên này cũng cũ rồi mà, bọn tớ sẽ đặt mua đôi khác, như vậy không bị đụng nữa.”
- “Sao thế được. Tớ cũng đang định đặt một cái lắc tay ở đó, thế mà họ lại làm ăn như thế, phải khiếu nại chứ. Để tớ gọi cho họ.”
- “Đừng!”
- “Sao vậy?”
- “À... cậu đừng gọi. Làm vậy sẽ hạ thấp uy tín của họ, không nên làm vậy.”
- “Tớ cứ gọi. Alo, tổng công ti trang sức The Beauti phải không, tôi được biết các người vừa sao chép một mẫu khuyên tai để sản xuất thêm một sản phẩm nữa, có đúng không? Đó là cái khuyên tròn làm bằng vàng, có nạm một viên kim cương nhỏ xíu ở mặt trước, còn khắc hình ở phần bằng vàng,...”
- “Ôi trời cái con này, mất thời gian quá. Sao không cho hai con kia một trận mà phải làm lớn chuyện lên tận công ti người ta thế kia?”
- “Thế mới vui chứ.” - cá sấu thản nhiên nói. Nhiều khi tôi thấy hắn và Hà Anh có rất nhiều điểm tương đồng. Họ mà yêu nhau, chắc đẹp đôi lắm...
- “Được rồi, mau kiểm tra lại cho tôi nhé, chiều nay sẽ thông báo hả? Thôi được, chiều nay tôi sẽ đến, tiện thể đặt làm một cái lắc luôn.”
- “Xong, tớ đã giúp các cậu khiếu nại rồi đấy. Chiều nay họ sẽ tìm xong. Thôi tớ phải về đây, bye nhé ^^”
Rồi Hà Anh đi về phía chúng tôi, phẩy tay ra hiệu đi về. Nó hẹn bọn tôi chiều nay đến The Beauty xem trò vui, ôi cái con này.
*****
[Tổng công ty trang sức The Beauty]
- “Chú là giám đốc ở đây?” - hai chị em Kim Chi Ngọc Diệp hùng hổ bước tới chỗ giám đốc, còn bọn tôi đứng ở căn phòng nhỏ thuộc phòng giám đốc, đây là phòng đựng tài liệu. Không hiểu sao ông ta lại cho chúng tôi vào đây nữa ==”
- “Chính tôi.”
- “Sáng nay chú có nhận được một cuộc điện thoại khiếu nại đúng không?”
- “Khiếu nại gì nhỉ? Nhiều khiếu nại lắm, ai mà nhớ được?”
- “Có người bảo công ty sao chép mẫu của khách hàng ý.”
- “À, là chuyện đó hả? Sao thế?”
- “Mẫu đó là của gia đình tôi đặt, chỉ có hai đôi thôi. Nhựng chút nữa có người đến hỏi thì chú bảo có sản xuất thêm một đôi, vì mẹ tôi đặt để tặng cho người thân. Hiểu chứ?”
- “Nhưng sao phải làm vậy?”
- “Chú cứ làm đi. Bằng mọi giá không được cho người đó biết mẫu khuyên tai này chỉ có hai đôi. Đây là 5 triệu, nếu không đủ, tôi đưa thêm.”
“Bốp bốp bốp”
- “Rất hay!”
- “Hà Anh... sao cậu lại ở đây?”
- “Tôi đến để đặt lắc tay mà, không nhớ à?”
- “Nhưng chiều cậu mới đến cơ mà.”
- “Tôi thích đến giờ này đấy, để nhìn cậu lộ rõ bản mặt”
- “Hết kịch rồi. Hạ màn đi.”
- “Minh, cậu cũng có ở đây?”
- “Cả chúng tôi nữa.”
- “Các cậu...”
- “Hai chị em nhà các người thật xảo quyệt!”
- “Việt Anh, không phải thế đâu, tớ sẽ giải thích.”
- “Còn giải thích gì nữa?”
- “Thôi bố xong việc rồi nhé con gái, mọi việc ở đây giao cho con, nhớ đừng làm loạn văn phòng của bố lên.”
- “Oke bố!”
- “BỐ???”
- “Hà Anh, đó là... bố mày hả?”
- “Ôi trời, chơi với nhau nửa năm trời mà bây giờ bọn tao mới biết thân phận của mày đấy, mày giấu kĩ quá.”
- “Không ngờ mày là con gái giám đốc The Beauty.”
- “Mọi người nhìn xem, cái bảng tên này...”
- “Chủ tịch: Vương Trí Hùng?”
- “Vậy là người vừa rồi không phải giám đốc, mà là ngài chủ tịch hả?”
- “Ừ.”
- “Trời!! Hóa ra Hà Anh lại là thiên kim của The Beauty, không ngờ đấy nhé.”
- “Chúng mày nhiều chuyện quá, có cần phải ngạc nhiên thế không? Còn hai người, hai người tính sao đây, hay vẫn nhất quyết không nhận tội?”
- “Tôi...” - Diệp cứ cắm cúi. Bây giờ, nhìn khuôn mặt xinh xắn kia, sao tôi lại ghét và muốn tát thế không biết!
- “Nhận thì nhận.” - Kim Chi hùng hổ hơn nhiều - “Chẳng qua là vì một con tiểu thư hết thời mà chúng mày phải làm loạn lên thế à?”
- “Thế còn mày? Chỉ vì một thằng con trai mà bày trăm mưu nghìn kế hại người khác à?”
- “Còn cả cậu nữa Ngọc Diệp, tại sao cậu muốn hại An?”
- “Trời ơi mày bị teo não à? Còn phải nói nữa. Nó lúc nào chẳng sán vào Việt Anh. Chắc chắn là ghen tị với An vì Việt Anh rồi.”
“Chát!”
...
Tôi vừa tát đúng không?
Có ai nhìn thấy tôi vừa tát Diệp không nhỉ?
Chỉ thấy tay mình tê tê, còn người đứng trước mặt tôi, là Diệp, thì in năm ngón tay trên mặt. Vậy đúng rồi, tôi đã tát Diệp.
- “Sao cậu làm thế với tôi? Cậu độc ác quá. Cậu có biết là tối hôm đó tôi phải ngồi chung với chuột, co ro vì nền nhà lạnh ngắt không? Cậu có biết thức ăn từ trưa tiêu hóa hết nên đến tối tôi kiệt sức đến lịm đi không? Cậu có biết tôi sợ thế nào không? Bọn họ đã từng cảnh báo tôi về cậu nhưng tôi không chịu nghe. Và họ đã đúng, cậu không hề trong sáng như tôi nghĩ. Cậu thật kinh khủng.”
Mỗi câu nói, tôi lại tát vào mặt Diệp một cái, Kim Chi nhảy vào định đánh tôi thì bị lũ đằng sau kéo lại. Quả thực tôi rất ấm ức, không chỉ vì bị Diệp nhốt một tối trong nhà kho, mà vì sự tin tưởng và yêu mến tôi dành cho nó được đáp trả bằng sự giả dối. Tôi ghét sự giả dối. Hơn nữa, từ bé đến giờ tôi chưa từng phải chịu đựng nỗi sợ hãi như thế bao giờ, vì thế mà tôi càng giận dữ với Diệp. Tôi cứ đứng tát cô ta cho đến khi bàn tay mình cũng đỏ rát thì Huy kéo tôi lại. Tôi bạo lực quá.
Thế rồi chúng tôi kéo nhau về, để lại hai con người đằng sau đầy ấm ức, căm phẫn nhưng không làm gì được.
- “Này Hoàng Minh, sao lúc nãy khi biết Hà Anh là con của giám đốc The Beauty cậu lại không có phản ứng gì thế?”
- “Thì Minh biết rồi mà.”
- “Biết rồi?”
- “Ừ, biết rồi. Em trai nhỉ?!”
~~~ CHƯƠNG 32: Cảm ơn vì cậu đã sống
“Kính coong.”
- “Cháu chào cô ạ.”
- “Bạn An dậy chưa cô?”
- “Đến gọi An đi học hả? May quá cô đang réo mãi mà nó không dậy đây. Ba abnj lên gọi nó cho cô với.”
- “Vâng, cô yên tâm, để cháu.”
- “Này, từ từ đã...”
- “ANNNNNNNN...!! MAU DẬY ĐI!! TUYẾT LỠ, ĐỘNG ĐẤT, LỐC XOÁY, SÓNG THẦN RỒI!! DẬY MAU!!”
“UỲNH UỲNH...”
RẦM!!”
>”<
Kẻ nào dám phá đám giấc mơ đạp vịt ở Amazon của ta đấy? Láo quá! Tôi đạp một phát tung chăn xuống giường. Cơ mà chăn xoắn chặt vào người nên người cũng theo chăn bay xuống. Ui cha, ai thiết kế ra cái thành giường mà cứng thế nhỉ, có chết con nhà người ta không chứ?! Mắt nhắm mắt mowe nhìn quanh phòng tìm thủ phạm, tôi chỉ thấy hai đối tượng đáng khả nghi là hoàng tử và cá sấu lấm lét đứng ở của.
- “Ai? Là ai vừa phá giấc hồng của ta?”
Hai kẻ bị tình nghi không nói gì, mặt méo xệch.
Oái, mông tôi, sao nó lại động đậy nhỉ? ==” Cái chăn cuốn chặt quá, tôi không gỡ ra được. Mà hình như cả cái đều chăn đang động đậy. Tôi có làm gì đâu?
Oái oái cứu tôi với, có ma. Sao cái chăn lại tự cử động thế này? Tự nhiên mông tôi bị yêu quái chăn đẩy, chổng ngược lên trên, làm đầu cắm xuống đất. Cứu tôi với!!
- “Ôi, oxi, oxi, tôi cần oxi...”
- “Oái! Việt Anh! Cậu mọc ở đâu ra đấy?
- “Ở trong chăn.”
- “Hả? ... SAO CẬU DÁM CHUI VÀO CHĂN TỚ?”
- “Tớ có dở hơi đâu mà chui vào chăn cậu.”
- “Cậu bảo cậu mọc từ trong chăn của tớ mà?”
- “Là cậu đè lên người tớ đấy chứ!”
- “Vớ vẩn, tớ đè lên người cậu làm gì?”
- “Tớ vào gọi cậu dậy thì bị cậu đạp phủ đầu, xong đè bẹp dí.”
- “Hả? Tớ á?”
- “Kiểu này lần sau chẳng dám gọi cậu dậy quá _ ”
- “Thôi thôi đi đánh răng đi, muộn học bây giờ.”
Rồi ba người họ vội vã kéo nhau xuống phòng khách. Sao phải vội vã thế?
.....
==”
- “Aaaaaaaaaaaaa...!!
Lịch sử lặp lại. Một lần nữa tôi xuất hiện trước mặt con trai với bộ dạng “siêu mỏng dính” và khá trong suốt. Thảm hại hơn là hôm nay có đến ba thằng con trai chứ không phải một. Chưa kể lúc bị cắm đầu xuống đất có để lộ ra cái quần Doraemon của tôi không ==”
- “Tôi đã bảo đừng vội xộc lên phòng con rùa đó mà.” - giọng cá sấu đầy oán trách.
- “Sao tôi biết được chứ!”
- “Vui rồi nhé. Thể nào cũng đi học muộn nửa tiếng.”
- “What?”
- “Thì con rùa xấu hổ quá, đứng khóc trong nhà tắm mất nửa tiếng chứ sao.”
- “Trời, nửa tiếng cơ á? Mà sao cậu biết?”
- “Thì lần trước cũng thế mà.”
- “0_o lần trước nào?”
- “À không, ý tôi nói là... tôi đoán thế. Không có gì ^_^”
Hừ, cá sấu lắm điều thật, may mà chưa để lộ chuyện hôm đi cắm trại, nếu không hắn chết với tôi!
- “Ê, tôi không muốn chọn xe đâu nhá, tôi sẽ đi xe đạp.”
- “Không phải chọn, hôm nay bọn tôi đi một xe.”
*****
Vừa bước chân xuống chiếc Limousine, tôi đã chóng mặt khi thấy cả rừng người đang vây quanh chúng tôi. Hàng loạt băng rôn được căng lên với những khẩu ngữ đại loại là để xin lỗi đầu vàng vì đã unlike cậu ấy ==” Sao lũ này dở hơi thế nhỉ, có mỗi thế thoi mà cũng phải làm to chuyện. Họ tôn thờ mấy tên này còn hơn cả cha mẹ họ nữa. Ở đây còn có cả băng rôn anti chị em Kim Chi - Ngọc Diệp vì đã đưa tin thất thiệt về đầu vàng lên mạng xã hội...
Công nhận nhá, ba cái tên này có sức ảnh hưởng rất rất lớn đến công chúng. Mới tối qua thôi, họ chỉ chụp một bức ảnh làm bằng chứng về mấy trò mèo mà hai chị em kia đã bày ra, thế mà sáng nay cả trường đã không ai là không biết. Tôi thật phục mấy nghìn fan cả ba tên kia quá, tin mới đăng tối qua mà sáng nay đã làm băng rôn căng khắp nơi trong trường, không hiểu bọn nó làm kiểu gì mà nhanh thế!
Và còn phải nói, lượng fan của đầu vàng lại tăng ngùn ngụt trở lại, thậm chí so với trước đây còn nhiều hơn rất nhiều. Đúng như tôi dự đoán, toàn bộ fan nữ của đầu vàng đều quan sát kĩ loại băng vệ sinh mà cậu ta mua để về nhà mua theo, một số người còn ca tụng đầu vàng là chàng trai ga lăng, dễ thương, thậm chí họ bắt người yêu mình làm giống đầu vàng. Vậy là cùng một hành động gây nên hai scandal trái chiều: đầu tiên là ảnh hưởng xấu tới hình tượng vì hành động đó bị cho là khiếm nhã, ngay sau đó là ảnh hưởng tích cực đã góp phần tạo nên làn sóng băng vệ sinh!
*****
Một tuần sau...
- “A di đà phật, xin ngài phật tổ, bồ tát, chúa Giê-su, thánh Ala, Đường Tăng, Võ Tắc Thiên,... phù hộ cho ca phẫu thuật của Duy thành công. Cầu xin các ngài đấy!!”
Trời ơi, phẫu thuật gì mà lâu thế. Lấy hai cái tủy dính vào nhau là xong chứ gì, các bác sĩ làm việc chậm chạp thật.
- “Cô, còn khoảng bao nhiêu lâu thì xong nhỉ?”
- “Còn 30 phút nữa. Con hỏi câu này lần thứ 24 rồi đấy ==”
- “Dạ, con quên...”
- “Từ sáng đến giờ con chưa ăn gì, ra ngoài mua lấy cái gì nhét vào bụng không lại xỉu ra bây giờ.”
- “Con muốn chờ Duy...”
- “Bác sĩ bảo rồi, còn 30 phút nữa cơ, cứ đi ăn đi, con hay bị tụt huyết áp lắm đấy.”
- “Dạ...”
Haizz, Duy đang như thế này, tôi sốt ruột lắm, còn lòng dạ đâu mà ăn nữa. Thôi thì nhai tạm bát phở bò, một cái bánh mì trứng với hai lon coca. Dù không muốn ăn lắm nhưng tôi vẫn phải cố một chút, tôi là người biết quan tâm đến sức khỏe mà. Hình như bên đường có hàng sữa đậu nành thì phải? Sữa đậu nành rất tốt cho cơ thể, thôi thì mua nốt túi sữa mang vào viện ngồi mút cho đỡ sốt ruột, tiện thể mua luôn cho cô Mai.
- “Cô uống sữa đậu đi, ngon lắm.”
- “Ừ, cảm ơn con, cô không uống đâu.”
- “Thôi con mua rồi, cô uống đi, cô cũng đã ăn gì đâu.”
- “Thôi con uống đi, cô sốt ruột lắm, chẳng muốn ăn gì.”
Cô Mai bảo sốt ruột nên không uống, làm thế nào với túi sữa này đây?
Ông bà xưa có câu “phí của giời mười đời chẳng có mà ăn”, tôi lại là một con người rất kính trọng và nghe lời bề trên, thế nên tôi đành phải mút nốt túi sữa còn lại vậy. Thời buổi kinh tế khủng hoảng, không được lãng phí dù chỉ là một giọt sữa. Khổ thế đấy.
- “Bác sĩ, con trai tôi... Nó ổn chứ?”
Vị bác sĩ đẹp trai với khuôn nhan rất ư là nghiêm túc, bước ra từ phòng phẫu thuật. Đôi lông mày hơi cau lại, tỏ rõ sự mệt mỏi. Ôi Duy, cậu có làm sao không?
- “Bác sĩ, Duy làm sao à?”
- “Ca phẫu thuật thành công tuyệt đối.”
- “Dạ?”
- “Phẫu thuật thành công rồi. Sao thế?”
- “Ơ dạ không. Thế sao trông bác sĩ căng thẳng thế?”
- “À, không có gì đâu...”
Bác sĩ cười trừ một cái, rồi bước đi rất nhanh. Hình như đích đến là
nhà vệ sinh ==” Chắc là gấp lắm, thảo nào căng thẳng là phải.
- “Duy, phẫu thuật thành công rồi, thành công rồi ^o^”
- “Em gái ơi, đừng làm ồn quá, bệnh nhân cần được nghỉ ngơi.”
- “Không sao đâu ạ. Chị cứ ra ngoài đi.”
Chị y tá có vẻ ấm ức trước câu nói của Duy, cong mông đi ra ngoài. Hầy, già rồi còn hám trai, khá nhất ở tuổi của tôi, háo sắc không bị phê phán, vì thế tôi có thể háo thoải mái.
- “Duy, cậu sống rồi.”
- “Ừ, sống rồi. Đã bảo tớ không chết sớm được đâu mà.”
- “Ừ...”
- “Này, cậu ghét tớ thế à? Biết tin tớ sống rồi mà lại khóc?”
- “Ờ, ghét lắm.”
- “Vậy thôi tớ chết nhé?”
- “Cậu thử chết xem!”
- “Oái oái, tớ đang là bệnh nhân đấy, đừng có bạo lực. Oái, đau!!...”
Vậy là cậu đã sống rồi, vậy là tôi không phải chịu cảm giác đau xót khó chịu thêm một lần nữa. Cảm ơn Duy nhé, cảm ơn vì cậu đã sống, cảm ơn vì cậu đã không làm tớ phải đau...
“Trời nắng, trời nằng...”
- “An nghe.”
- “An, mày đến đây ngay. Nhanh!”
- “Đây là đâu? Mày cứ làm như tao là thánh không bằng.”
- “Feeling Tea. Đến nhanh, có chuyện động trời!”
~~ CHƯƠNG 33: Song Hoàng tỉ võ
[Feeling Tea]
- “Mày làm gì mà chậm chạp thế? Nó về mất rồi!”
- “Nó là ai?”
- “Thất tình.”
- “Hả? Nó lại làm gì à?”
- “Nhìn đi. Cái này, cái này, cái này, cả cái này nữa. Đều do hắn mang đến đấy”
- “Hoa, vòng, gấu bông, bóng bay? Đây là vũ khí chiến đấu của thằng đó hả?”
- “Vũ khí cái đầu mày. Thằng thất tình tỏ tình Thu ạ!!”
- “HẢ???”
- “Đồng chí An bình tĩnh, chúng tôi cũng rất sốc giống như đồng chí vậy.”
- “Thu, chuyện này là thế nào?”
- “Tao cũng không biết. Sau cái ngày bị chúng mày xử, chẳng thấy Đức đi học. Tự dưng hôm nay lại đến trường, rồi bám theo tao đến tận đây, rồi mua bao nhiêu quà tặng tao nữa. Đức nói, Đức thích tao...”
- “Không thể tin được!”
- “Mày có nghĩ thằng thất tình nói thật không?”
- “Có đứa thiểu năng mới tin nó nói thật.”
- “Không biết nó định bày trò gì đây. Cả tỉ năm không gặp, bây giờ tái xuất để trả thù bọn mình à?”
- “Chịu.”
- “Này Thu, mày tuyệt đối không được tin nó, nghe chưa?”
- “Ừ...”
*****
- “Alo 1 2 3 4 alo. Xin chào tất cả quý vị đã đến với cuộc thi “Super
Miss City”. Đây là cuộc thi hoa hậu dành cho teen hoành tráng nhất từ trước đến giờ được tổ chức tại Hà Nội. Cuộc thi được đông đảo sự ủng hộ từ các nữ sinh và cả nam sinh, với quy mô toàn thành phố. Vâng, như chúng ta đã thấy, các nữ sinh đang bận rộn với công việc làm đẹp, để tạo cho mình một vẻ ngoài hoàn hảo nhất có thể...”
- “MC muốn ăn gạch hả? Sao nói lắm thế?”
- “Dù đã chuẩn bị rất kĩ càng nhưng các thí sinh vẫn rất... Oái oái, dừng lại, au...”
Anh MC đẹp trai ăn no dép vì tội nhiều lời. Vòng sơ khảo và bán kết cuộc thi Super Miss City đã hoàn tất từ hai tháng trước. Ở vòng sơ khảo và bán kết, tôi đã thi chót lọt với hai tác phẩm văn học kinh điển là Romeo and Juliet và Chí Phèo. Thực chất thì văn của tôi cungxbinhf thường thôi, chẳng qua là tôi có dùng một số tiểu xảo để hạ gục đối thủ, như là: đang làm bài thì xin đi vệ sinh để nhìn phao, đổi bút hết mực cho mấy đứa ngồi xung quanh, làm xong bài thì ném phao sang ghế đứa khác để nó bị đánh dấu, đi qua bàn rắc phấn ngứa lên người một số đứa cho chúng nó không được yên ổn mà làm bài, vân vân và vân vân. Cộng thêm mấy ngày liền được bốn gia sư là cá sấu, đầu vàng, hoàng tử và Duy kèm cặp nên chữ nghĩ cũng tạm ổn, sai chính tả không đáng kể, hành văn trôi chảy. Vì thế mà hôm nay, tôi đưng sở quảng trường The Sun ở trung tâm thành phố để dự thi vòng chung kết. Thế còn năm kiều nữ nhà tôi thì chưa hỏi xem họ đã làm thế nào để lọt top, đặc biệt là Bảo Linh ==”
Thế có chết không chứ. Mấy lần trước toàn dùng phao với cả chơi bẩn, lần này phải đứng thuyết trình trước bao nhiêu trường thì phao kiểu gì?
- “Xin thông báo đã đến giờ thi, các thí sinh đứng vào cánh gà chuẩn bị cho phần thi đầu tiên là phần thi Teen và Sắc Đẹp.”
Ấy ấy, tôi phải lên thi rồi. Về nhan sắc thì tôi chẳng lo, vì nhan sắc của tôi là trời phú, là vô đối thủ rồi.Hôm nay tôi mặc một cái đầm voan màu nõn chuối, dài gần đến gối, trên đầu có cái kẹp nơ to đùng màu trắng. Trông tôi khá là chóe.
Ở vòng chung kết, có tám trường dự thi, mỗi trường chỉ hai thí sinh trong mỗi hạng mục, tức là tổng cộng trường tôi có mười hai người. Mười hai người trường tôi cũng tám trường khác lần lượt bước lên sân khấu. Thích quá, tôi có cảm giác mình là super star trong ánh đèn sân khấu rực rỡ. Dù rất chói mắt nhưng tôi vẫn nhìn rõ phía dưới có mấy cái băng rôn to đùng in những dòng chữ kiểu như “Kiều nữ vô địch”. Ấy ấy, tôi còn nhìn thấy cái băng rôn màu xanh chuối giống cái váy của tôi, in chữ “Hoài An no 1!” , ồ, đó là đầu vàng, huy, cá sấu, còn có cả Duy nữa. Thế mà hôm trước cá sấu to mồm kêu là không đi cổ vũ cho tôi, cuối cùng vẫn đứng lù lù cả đống ra đấy. Ghét thế!
Tôi đi song song với Kim Chi, vì trong hạng mục Văn học, tôi và Chi là hai người lọt top của trường tôi, được chọn đi thi chung kết. Nó mặc cái váy đỏ rực rất sexy cùng đôi guốc 11 phân. Tôi và Chi đứng cạnh nhau như hai thái cực sắp sửa đánh nhau đến nơi ý: một phong cách ấn tượng, chững chạc và quyến rũ, một phong cách nổi bật, ngây thơ và tươi sáng. Hai gam màu một nóng một lạnh đứng cạnh nhau tạo thành mảng chính của sân khấu, như thể mọi thí sinh khác chỉ để làm nền cho chúng tôi thôi vậy.
Ở phần thi nhan sắc, tôi được số điểm suýt tuyệt đối - 29,5 điểm. Ban giám khảo ki bo thật, có nửa điểm nữa thôi mà cũng không cho người ta cho nó tròn điểm. Còn mấy kiều nữ nhà tôi cũng toàn tuyệt sắc giai nhân, điểm thấp nhất là 29, điểm cao nhất Thu Trang 30 điểm tuyệt đối luôn, con này có dáng dấp tiểu thư đài các, duyên dáng yêu kiều, điểm tuyệt đối là phải.
Phần thi thứ hai là thi đấu theo hạng mục. Lần này không làm bài ra giấy nữa mà phải đứng tại chỗ trả lời câu hỏi của ban giám khảo. Vậy là quảng trường được chia ra làm sáu khu vực dành cho sáu hạng mục thi. Tôi rời các kiều nữ để đi tới khu vực thi văn với Kim Chi. Mười sáu người ngồi theo hàng ngang để chờ giám khảo đặt câu hỏi, ai nhanh tay bấm chuông thì được quyền trả lời. Bí quyết của tôi trong những trò chơi này là cứ bấm chuông thật nhanh ngay sau khi câu hỏi vừa dứt, chưa cần biết là có trả lời được hay không, cứ bấm đã rồi nghĩ sau, chứ đợi nghĩ ra rồi mới bấm thì có khi sang câu khác rồi ý.
Mười câu đầu thì có tám câu tôi là người bấm đầu tiên, nhưng toàn không trả lời được ==” Hỏi gì mà như đánh đố người ta ý. Ai lại hỏi tác giả Truyện Kiều là ai bao giờ không? Mấy ngày luyện tập ở nhà, bốn gia sư của tôi toàn dậy cách phân tích câu thơ, đoạn thơ, bài thơ, phân tích diễn biến tâm lí, đặc sắc nghệ thuật, chứ có ôn cho tôi về tác giả đâu. Tôi chỉ nhớ mang máng ông ấy là Nguyễn gì gì đấy, sau đó tôi trả lời là Nguyễn Khuyến, ông giám khảo đầu hói ngồi giữa bấm cái “tè” giật cả mình. Nói xong mới nhớ hình như Nguyễn Khuyến là tác giả của bài Bánh trôi nước hay sao ý, không phải của Truyện Kiều.
Câu hỏi thứ 11 chuẩn bị được đọc. Tôi nhìn thấy đầu vàng đứng ngay sau giám khảo đầu hói khua tay khua chân loạn xì ngầu cả lên. Cậu ta định làm cái gì vậy?
- “Câu số 11: Bạn hãy cho biết những phẩm chất tốt của người con gái trong bài thơ Bánh trôi nước của nữ sĩ Hồ Xuân Hương.”
“Bíp!!”
Tôi lại bấm đầu tiên trong ánh mắt khó chịu của các thí sinh và cả của ban giám khảo nữa. Chết, tôi chỉ biết bài Bánh Trôi nước của Nguyễn Khuyến, chứ bài của Hồ Xuân Hương thì tôi chưa nghe bao giờ _
- “À... Ờ... thưa ban giám khảo, thưa chị MC, thưa các bạn thí sinh, và thưa toàn thể các quý vị khán giả, đại biểu, khách mời đang có mặt tại đây, em xin được trả lời câu hỏi.”
Ôi mẹ ơi, đầu vàng đang làm cái gì kia? Cái áo đồng phục à? Hình tròn à? Đứng lên ngồi xuống làm, gì thế? Lại còn bóp bóp cái gì nữa, xong cuối cùng chỉ vào bụng ==” Tôi biết đầu vàng đang nhắc cho tôi, nhưng tôi chẳng hiểu cậu ta miêu tả cái gì cả _
- “Thí sinh Vũ Hoài An, em lại không trả lời được đúng không?”
Giám khảo đầu hói có vẻ khó chịu và ức chế với tôi lắm rồi, tôi không muốn bị thua đâu. Phải bình tĩnh lại, ít nhất cũng phải trả lời được một câu. Thôi thì cứ trả lời theo bài Bánh trôi nước của Nguyễn Khuyến vậy.
- “Dạ thưa...”
- “Thưa ban giám khảo, thưa chị MC, thưa các bạn thí sinh, và thưa toàn thể các quý vị khán giả, đại biểu, khách mời đang có mặt tại đây, em không trả lời được ạ, đúng không?”
- “Dạ không...”
- “Thế còn không mau trả lời?”
- “Dạ, ai cũng biết, phụ nữ là biểu tượng của sắc đẹp, cho nên họ mới được gọi là phái đẹp. Ở trong bài, nhà thơ có miêu tả “thân em vừa trắng lại vừa tròn”, thể hiện người phụ nữ có một nhan sắc tròn trịa, phúc hậu.”
- “Thí sinh Hoài An, hình như em đang bị lạc đề.”
- “Dạ không bác cứ để cháu trả lời tiếp, phần trên mới là mở bài thôi ạ. Việc tác giả miêu tả sắc đẹp trước để làm nổi lên những đức tính tốt đẹp của người phụ nữ thời xưa: họ có nhan sắc, nhưng lại phải sống cuộc đời lận đận “bảy nổi ba chìm”. Số phận bị phó mặc cho xã hội đưa đẩy, nhưng họ luôn giữ cho mình một “tấm lòng son”, tức là tấm lòng son sắt thủy chung, cũng có thể hiểu là lòng tốt hoặc lòng... lòng gì đó. Nói chung là họ rất tốt. Dạ, thưa ban giám khảo, thưa chị MC, thưa các bạn thí sinh, và thưa toàn thể các quý vị khán giả, đại biểu, khách mời đang có mặt tại đây, em xin hết ạ!”
- “...”
“Bốp... bốp... bốp...”
- “Bốp bốp bốp...”
- “BỐP BỐP BỐP...”
“RẦM RẦM RẦM...!!!!”
Ngay khi tôi vừa dứt câu trả lời, đầu vàng là người tung những cái vỗ tay đầu tiê, sau đó là Huy, Duy, cá sấu. Thấy bốn đại mĩ nam vỗ tay nên nữ sinh xung quanh theo phản xạ mà đưa tay lên vỗ, vỗ rào rào như thể họ được nghe một câu trả lời hay nhất quả đất vậy. Những nữ sinh đó tay thì vỗ liên tục như cái máy, mắt thì tít lên nhìn về phía bốn mĩ nam ==” Họ vỗ tay cho tôi à? Ai đó bảo “ừ” được không cho tôi đỡ đau lòng T_T
Thấy tôi lần đầu tiên trả lời được câu hỏi, lại còn khá trơn tru, lại còn được “ủng hộ” nhiệt tình vậy nên bác đầu hói rất ức chế, liên tục tung ra những câu hỏi hóc búa, thế mà như kiểu được tiếp thêm sức mạnh từ những tràng pháo tay hộ kia, tôi trả lời nhoay nhoáy mười mấy câu hỏi tiếp theo. Đến câu cuối cùng là câu cá nhân, từng người lên để rút thăm và thuyết trình về một tác phẩm, tôi cũng khá thành công khi rút được bài thơ Chinh phụ ngâm khúc của Đặng Trần Côn.
Phần thi thứ hai kết thúc, tôi được số điểm là 25/30, cũng may tôi trả lời được một câu khó nếu không thì rớt thẳng cẳng. Ở phần này, Kim Chi được tận 28 điểm, mà phần trước nó cũng được 28, chết thật, nó cao hơn tôi rồi.
Phần cuối là phần thi thuyết trình về vẻ đẹp của người phụ nữ, phần này chiếm nhiều điểm nhất, tận 40 điểm Số tôi nó nhọ không đỡ nổi, đến giờ phút quyết định thì bụng nó lại ọc ạch thế này, tôi cần tìm “anh ý”.
Anh Cường ơi anh Cường, anh ở đâu vậy, mau bê cái mặt ra đây, em sắp thi rồi đấy. A, WC đây rồi, anh trốn kĩ thật ==”
- “Và sau đây, phần thi cuối cùng - phần thi hỏi đáp bắt đầu. Mời các thí sinh đứng theo thứ tự của trường mình để làn lượt thi.”
Chết, phải nhanh thôi. Cũng may trường tôi đứng thứ sáu.
- “Aaaa..., mấy người là ai?” Bỏ tôi ra.”
- “Câm mồm, mày còn kêu nữa tao giết.”
- “Nhà tôi nghèo lắm, không có tiền chuộc đâu. Thẻ tôi ra đi. Thật đấy.”
- “Không sao. Đời hết cuộc thi này tao thả mày về.”
- “Thả tôi ra, tôi cần đi vệ sinh. Thả ra!!”
- “Đừng có giở trò.”
- “Được thôi, nếu mấy người muốn tối phóng uế trên chiếc xe sang trọng này thì cứ đưa tôi lên đi.”
- “Mày cứ thử phóng xem?”
- “Thách tôi hả? Oke, lên thôi. Tôi đoán đây cũng chẳng phải xe của mấy người đâu nhỉ? Nếu nó bị làm sao thì đền khối tiền đấy.”
- “Mày...”
- “Thôi cho nó đi đi. Tuấn, mày đi theo nó.”
- “Ơ... nhưng em là con trai mà.”
- “Thì ai bảo mày là con gái đâu?”
- “Nhưng cô ta là con gái.”
- “Thế chẳng lẽ nó là con trai?”
- “Ý em là...”
- “Lôi thôi quá, đưa nó đi vệ sinh nhanh lên, không nó “phóng” hết ra đây bây giờ. Chờ đã, tịch thu điện thoại của nó.”
Vậy là tôi phải đi vệ sinh khi có một thằng con trai đứng ngoài canh. Làm sao bây giờ, tôi phải đến trung tâm quảng trường, sắp đến lượt trường tôi rồi.”
- “Xong chưa vậy con kia?”
- “... Ay ya chưa xong chưa xong. Tôi bị... táo bón rồi!” - ==” Còn đâu là hình tượng?
- “Nhanh lên.”
- “Biết rồi.”
Trong buồng có một cái cửa thông gió, cơ mà nó bé quá, tôi không chui qua được. Ra khỏi buồng toilet để quan sát, tôi thấy lại thấy có cái cửa thông gió to hơn trong kia, nhưng vẫn không đủ cho tôi chui vừa. Ồ, bức tường ngăn giữa nhà vệ sinh nam và nữ không sát trần, nói dễ hiểu hơn là hai nhà vệ sinh thông nhau qua cái trần nhà. Để thoát khỏi tay bọn bắt cóc, thôi đành hủy hoại thanh danh vậy.
Tôi vứt guốc, xắn váy, co cẳng trèo tường. Cao quá, không trèo được T_T
- “Xong chưa, lâu thế?”
- “Đay đây, sắp xong rồi đây. Một chút nữa thôi. Ui ya bụng tôi...”
Tôi phải đứng lên bồn rửa tay, bám vào cửa sổ thông gió để đu lên trần nhà, trông tôi như nữ tarzan. Cũng may, chân tôi dài, cuộc đánh đu thành công rực rỡ, tôi trèo lên được nóc của buồng toilet. Ha ha ha...
Ui cha, đập đầu vào trần. Tôi quên mất mình đang ngồi trên trần buồng toilet, chỉ cách trần nhà cỡ 80cm. Thế nên trong phút quá khích, tôi nhổm người lên, đập đầu vào trần nhà vệ sinh. Xem nào, vệ sinh nam không có ai, nhanh chân trèo sang nào.
- “Oái, cô là ai? Sao lại chui vào đây?”
- “Suỵt. Im mồm, còn kêu nữa tôi uýnh. Tôi không nhìn thấy gì đâu, thật đấy, anh cứ tiếp tục công việc của mình, đừng để ý đến tôi.”
Đen thật. Rõ ràng lúc nãy có thấy cha nội nào trong này đâu.
Tôi rón rén đứng nép ở cửa nhà vệ sinh nam nhìn ra. Ngay bên cạnh, tên bắt cóc tên Tuấn đang quay lưng về phía tôi, ngó nghiêng vào nhà vệ sinh nữ chờ đợi, còn đằng xa kia, nhóm bắt cóc đang châu đầu vào cái galaxy s4 của tôi, tranh nhau chơi. Cơ hội đến rồi, mau lỉnh nhanh.
- “Này cô kia, sao lại đi ra từ nhà vệ sinh nam hả?”
- “Kệ tôi ==”
- “Haizz, con gái thời nay thật táo bạo, dám ngang nhiên vào vệ sinh nam lại còn hống hách. Cơ mà sao con nhỏ kia giải quyết lâu thế nhỉ? Táo bón cũng vừa phải thôi chứ. Cái tội không chịu ăn rau đây mà, khổ chưa.”
*****
Chạy thục mạng đến trung tâm quảng trường thì vừa lúc Kim Chi kết thúc phần thi, đến lượt tôi luôn. Chi nhìn tôi với vẻ rất kinh ngạc và có phần sợ hãi. Cũng phải thôi, vì tôi đang ở trong bộ dạng rất ư là “phá cách”: chân không giày, váy áo xộc xệch, mặt mũi nhếch nhác, tóc xù bung.
- “Xin mời thí sinh Vũ Hoài An trường THPT Đống Đa lên trình bày phần thuyết trình đã chuẩn bị. Thí sinh Đặng Minh Thy chuẩn trường Marie Curie bị.”
Tôi vuốt lại tóc và váy, bước lên bục hỏi đáp với đôi chân trần. Từ phía ban giám khảo và khán giả lao xao những tiếng bàn tán về tôi. Không một cái vỗ tay, không một lời cổ vũ. Năm kiều nữ đều đứng trên này cùng tôi để thi rồi, còn bốn người bạn mĩ nam của tôi thì chẳng thấy tăm hơi đâu. Nếu có họ ở đây thì tình hình đã không thế này, “quần chúng” đã không đà đảo tôi thế này.
- “Thí sinh Vũ Hoài An, cho tôi một lời giải thích về bộ dạng của em hiện giờ.” - giám khảo đầu hói bức xúc lần thứ n về tôi.”
- “..... When you ask: “Do you wanna dance, my barefoot Cinderela?”
Don’t need no slippers or party dress
The way you’re lookin’ right
Now is what I like the best
And then you...
Say: “Do you wanna take a chance?
Stay with me forever
No one will ever be more beautiful
My barefoot, barefoot Cinderela.””
Barefoot Cinderela - bài hát một thời tôi yêu thích trong bộ phim Hannah Montana. Thật may là trong bộ dạng thê thảm, tôi lại nhớ đến bài hát này, bài hát về cô bé lọ lem với đôi chân trần. Vậy là tôi chuyển chủ đề thuyết trình của mình sang chủ đề Barefoot Cinderela - chủ đề mới bịa ra và vứt chủ đề đã chuẩn bị sẵn trong hai tuần sang một bên. Tôi cũng biết như vậy là mạo hiểm, nhưng trong tình thế này, bắt buộc tôi phải làm vậy. Và tôi tiếp tục cất tiếng hát...
- “Every morning
I wake up to find
I always dream the same.
Every night i come to my window
when you call my name
But the way the words
you say just fall like rain
till i’m drowning in the sound of your invitation
When you ask “do you wanna dance, my barefoot cinderella”
don’t need no slippers or a party dress,
the way you’re lookin’ right
now is what i like the best
And then you...
say “do you wanna take a chance?
stay with me forever
no one will ever be more beautiful
my barefoot, my barefoot cinderella.”
A dream world is always perfect
but that’s not my real life
Wish you did but you don’t know
then me i am inside
I pray that you’ll come lookin’ and i won’t hide
I’m smiling when you find me
coz i’ve been waiting
For you ask “do you wanna dance, my barefoot cinderella”
don’t need no slippers or a party dress,
the way you’re lookin’ right
now is what i like the best
And then you...
say “do you wanna take a chance?
stay with me forever
no one will ever be more beautiful
my barefoot, my barefoot cinderella.”
When I close my eyes it starts
like a movie for my heart
Here comes my favourite part.
When you ask “do you wanna dance, my barefoot cinderella”
don’t need no slippers or a party dress,
you’re what i like the best
And then you...
say “do you wanna take a chance?
stay with me forever
no one will ever be more beautiful,
oohhhh.. cinderella...
When you ask “do you wanna dance, my barefoot cinderella”
don’t need no slippers or a party dress,
the way you’re lookin’ right
now is what i like the best
And then you...
say “do you wanna take a chance?
stay with me forever
no one will ever be more beautiful my barefoot,
my barefoot cinderella.”
Không gian bỗng chốc im lặng, rồi bỗng chốc ầm lên những tiếng vỗ tay. Thật may là tôi không bị ăn gạch đá gì đấy vì hát quá dở _ Coi như xong phần mở bài, tôi bắt đầu thuyết trình.
- “Thưa ban giám khảo, chủ đề thuyết trình của em hôm nay cùng tên với bài hát: “Barefoot Cinderela”.”
Cơ mặt của ban giám khảo dãn dần ra, may quá, tôi tiếp tục thuyết trình.
- “Như mọi người đều biết, cô bé lọ lem là một nhân vật hư cấu trong truyện cổ tích, câu chuyện nói về một cô bé hiền lành tốt bụng nhưng chớ chêu lại bị người mẹ kế hành hạ, làm cho xấu xí, kết thúc chuyện, cô đã được sống hạnh phúc bên hoàng tử, một cái kết có hậu. Từ một cô bé nhơ nhuốc, xấu xí, đến đôi giày tử tế cũng không có mà đi, lại có thể trở thành công chúa xinh đẹp, đều nhờ phép màu của bà tiên. Vậy hẳn ai cũng muốn có một bà tiên cho mình, hoặc it nhất được gặp bà một lần trong đời thôi cũng được. Nhưng điều em muốn nói ở đây là tại sao bà tiên lại chọn cô bé lọ lem để giúp đỡ? Chính là ở đức tính hiền lành, nhân hậu của cô. Vâng, điều thứ nhất em muốn nói trong chủ đề này là nét đẹp tâm hồn của người con gái! Vẻ đẹp bên ngoài khá là quan trọng, nhưng điều tạo nên phép màu nằm ở vẻ đẹp trong tâm hồn. Nếu có một tâm hồn trong sáng, vậy thì chẳng cần bà tiên hay ông bụt nào cả, bạn đã tự tạo ra phép màu rồi.”
Ôi mẹ ơi kì diệu thật, những câu vừa rồi là tôi nói đúng không? Không bõ công dùi mài kinh sử, và chắc cũng có một phần ở cạnh cá sấu lâu ngày, miệng lưỡi cũng sắc sảo hẳn lên ^^
- “Và còn điều thứ hai em muốn nói trong chủ đề này là: khát khao hạnh phúc của những người con gái xấu số. Như trong bài hát, cô bé lọ lem với đôi chân trần, luôn ngày ngày tìm kiếm, ngày ngày ước mơ một chàng hoàng tử sẽ đến bên mình và nói “nhảy cùng anh nhé, cô bé lọ lem chân đất”, thì chẳng cần giày dép hay váy dạ hội, cô bé lọ lem vẫn xinh đẹp hơn tất cả mọi người, đẹp vì hạnh phúc. Con người ta đẹp nhất khi hạnh phúc, đặc biệt là con gái. Vì vậy chẳng cần tô son điểm phấn, chỉ càn mỉm cười hạnh phúc, bạn sẽ luôn đẹp trong mắt mọi người. Không tin ư? Hãy thử thì biết, đây là một điều kì diệu đấy!”
Để chứng minh, tôi cười rạng rỡ một cái, điệu cười số 1 trong 25 điệu cười tuyệt chiêu. Khà khà, rất có hiệu quả nhé ^^
- “Thế giới mộng mơ luôn thật hoàn hảo, nhưng đó đâu phải là cuộc đời thật của cô bé lọ lem. Cô chỉ có thể thu mình lại, thu mình với số phận đen đủi, đợi chờ hạnh phúc. Vì thế điều thứ ba cũng là điều cuối cùng em muốn nói: Là một người con gái, dù thế nào đi nữa cũng phải tự tin với cuộc sống của mình, bỏ qua mọi mặc cảm để tiến đến hạnh phúc, bắt lấy nó và giữ thật chặt. Nếu làm được, bạn thực sự là một cô gái bản lĩnh! Lời cuối em muốn gửi đến ban giám khảo cũng như tất cả các bạn nữ sinh: Lọ lem chân đất còn có thể làm công chúa, chắc chắn mỗi người cũng có thể tự làm nên điều kì diệu cho mình! Em xin hết ạ!”
“Rầm rầm rầm...!!” (vỗ tay)
- “Hú hú... Vũ Hoài An!! Vũ Hoài An!! Vũ Hoài An!!...”
- “Bis bis...”
- “Tôi chọn bạn!”
- “Hoài An no 1!”
- “.....”
Vâng, cảm ơn bạn Hoài An, bài thuyết trinh rất ấn tượng. Và tiếp theo xin mời Đặng Minh Thy trường Marie Curie. Thí sinh Tô Mĩ Linh trường Trần Phú chuẩn bị.”
Phù, cuối cùng tôi cũng làm được, tôi đã gây nên kì tích trong cuộc đời 16 năm của mình. Chưa bao giờ tôi phải đứng trảm phong bằng miệng trước mặt nhiều người như thế mà chưa hề có chuẩn bị trước. Bạn thấy tôi tuyệt chứ? Tôi cũng biết tôi tuyệt mà. Ôi ngại quá cơ ^_^
- “Hoài An, bài này không phải bài mày chuẩn bị tuần trước mà?”
- “Ôi tao thần tượng mày rồi đấy.”
- “Ha ha, tao là ai chứ! Thôi chúng mày cũng cố lên nhá!!”
Chừng 60 phút sau cuộc thi kết thúc. Dù bài thuyết trình vừa rồi của tôi khá ổn nhưng do không có chuẩn bị trước nên câu cú hơi lủng củng, lại được cả phần thi hạng mục như dở hơi nữa, mong là tôi không đứng chót bảng.
- “Sau 20 phút thảo luận và cho điểm của ban giám khảo, ban tổ chức xin công bố kết quả cuộc thi Super Miss City.”
Rồi lần lượt, MC đọc tên các hoa hậu và á hậu của từng hạng mục, mục Văn học của tôi đọc cuối cùng ==” năm hạng mục đầu đều có tên các kiều nữ nhà tôi, họ giỏi thật. Đến hạng mục thứ sáu thì hỏng mic, làm người ta hồi hộp quá đi.”
- “Hạng mục Văn học: có hai á hậu Văn học: Hồ Yến Nhi trường THPT Việt Đức với số điểm 91, Nguyễn Minh Anh trường THPT Ba Đình với số điểm 92,5. Vâng, xin chúc mừng hai bạn. Và giải hoa hậu Văn học của cuộc thi hôm nay thuộc về thí sinh Vũ Hoài An trường THPT Đống Đa với số điểm 94.5, chúc mừng bạn!!”
T_T
Không có tôi T_T
0_o
Không phải!
==”
Tôi vừa nghe thấy gì thế nhỉ? Hoa hậu Văn học là... Vũ Hoài An?
Bạn có nghe thấy không?
Là Vũ Hoài An, là tôi đấy, tôi là Miss Văn học của thành phố, tôi thắng rồi ^o^
Không thể tin nổi là tôi đã đoạt Miss, tôi làm được rồi, tôi làm được rồi!!
Oh God, toàn thành phố có sáu giải hoa hậu mà trường tôi chiếm mất ba giải rồi: tôi là Miss Văn học, Quỳnh là Miss Toán học, Trang là Miss tiếng Nhật, còn Hà Anh, Thu, và Bảo Linh không đoạt chức hoa hậu, nhưng họ đều là Á hậu, chứ không ai là không có giải. Tôi nghe ở phía dưới có tiếng tung hô sáu kiều nữ chúng tôi, tiếng tung hô tên trường chúng tôi, tiếng tung hô tên lớp chúng tôi. Tôi còn nghe có người gọi chúng tôi là sáu công chúa của trường Đống Đa. Kia rồi, tôi đã nhìn thấy bốn đại mĩ nam của tôi, họ đi đâu nãy giờ, bây giờ mới xuất hiện, đầu vàng mồm to nhất, chạy lên tặng hoa cho tôi, rồi cả ba người kia nữa.
- “Thu, chúc mừng cậu, cậu giỏi quá ^^”
==”
Lại là thất tình hoàng tử, dạo này lúc nào hắn cũng bám riết lấy Thu. Hôm nay chúng tôi đi thi, hắn cũng bám càng đến cổ vũ, mặc dù bị chúng tôi ném đá ném gạch rất nhiều nhưng vẫn trơ mặt thớt ở lại.
- “Ủa, Minh, Duy, mặt hai cậu làm sao kia, bầm dập hết cả?”
- “Chẳng sao cả.”
- “Không có gì đâu An.”
- “Này, galaxy tôi tặng mà dám đưa cho người khác cầm hả?”
- “? Sao cậu lấy được nó? Cái này bị bọn bắt cóc cầm rồi mà?”
- “Bọn tôi tìm thấy chúng nhờ định vị GPS, nhưng tìm thấy rồi lại chẳng thấy cậu đâu, bây giờ bọn chúng đang ở đồn cảnh sát.”
- “Nhưng sao bốn người đi tìm lại chỉ có hai người bị đánh?”
- “Bị đánh á?”
- “Là hai thằng đánh nhau đấy.”
- “Sao hai cậu lại đánh nhau?”
- “Là tại nó. Trong khi chúng tôi đang hoảng hốt tìm cậu thì nó cứ bình chân như vại, lại còn bảo bọn tôi là hữu dũng vô mưu nữa.” - Cá sấu tức giận chỉ tay về phía Duy.
- “Chẳng phải là thế à? Cứ đi tìm loạn lên thì bao giờ mới tìm được người? Phải bình tĩnh để nghĩ cách chứ.”
- “Cậu không phải lên mặt dậy đời.”
- “Tôi chẳng dậy đời ai cả.”
- “Duy! Minh! Hai người thôi ngay, lại định đánh lộn nữa hả?”
Bực mình thật. Bọn con trai thật lắm chuyện, hơi tí là giơ nắm đấm ra giải quyết, chỉ tổ làm đau nhau chứ giải quyết được gì đâu. Còn tôi là nạn nhân của cuộc chiến tranh phi nghĩa, đứng giữa một bên là tảng băng lạnh lùng Hoàng Nhật Duy, một bên là hot boy hiếu chiến Hoàng Minh, chỉ như chờ thêm một kích động nào đó là hai người lại lao vào uýnh nhau. Haizz, đến mệt với hai ông “Hoàng” này!
- “An, chúc mừng cậu. Giờ cậu đã là hoa hậu teen của thành phố rồi. Tặng cậu cái này.” - Duy quay ngoắt sang tôi, đưa ra bó hoa và một hộp quà nhỏ.
- “Ồ, một cái lắc chân, đẹp thật.”
- “Duy khéo chọn nhỉ?”
Mấy Kiều nữ cứ tấm tắc khen cái lắc chân của Duy. Công nhận, nó đẹp thật.
- “Người ta nói nếu tặng lắc chân cho người mình yêu, thì người đó sẽ mãi thuộc về bạn. An, làm bạn gái tớ nhé?”
0_o (x 4500) - Tất cả ánh mắt của những người có mặt tại quảng trường đổ dồn về phía chúng tôi.
- “Duy, cậu...”
- “Này rùa, sao cậu cứ đứng đực ra thế? Còn không mau từ chối?”
- “Tôi... Hả?”
- “Tôi bảo cậu mau từ chối đi. Cậu là người đã có chủ rồi mà.”
- “Gì cơ?”
- “Chẳng phải cậu là bạn gái tôi rồi sao. Cái hôm tôi nói cậu là bạn gái tôi trước cửa phòng y tế, là thật đấy.”
- “Hoàng Minh!”
- “Cậu thấy đấy cô ấy đã có bạn trai rồi, đừng tặng quà làm gì cho mắc công.”
- “Nhưng mà An đã đồng ý đâu. Với cả hôm ở phòng y tế, cả tôi và Huy cũng nói vậy mà.”
- “Cơ mà mọi người chưa biết nhỉ? Tôi và Hoài An đã... ngủ với nhau rồi..”
- “?”
- “CÁ SẤU!!!!!!!!!!!!!!! ><” CẬU MUỐN CHẾT HẢ? TÔI NGỦ VỚI CẬU HỒI NÀO? NGỦ HỒI NÀO?”
- “Trời, đừng chối nữa, rõ ràng tôi và cậu đã ngủ cùng nhau mà, đừng xấu hổ.”
- “Hoàng Minh, cậu đừng có đặt điều. Đừng cố gắng phá hoại tôi nữa. Tôi và An là bạn thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau, sớm đã có tình cảm. Cậu nhìn xem, đây là dây chuyền đôi mà mẹ của tôi và An tặng cho chúng tôi.”
- “Sợi dây chuyền này... Đừng vội cười. Tôi cũng có!”
~~~ NHÒM TRỘM NHẬT KÍ (3): Cô gái đặc biệt
Sài Gòn 30/7/2013...
Một ngày không nắng không mưa, cậu xuất hiện một cách khó ưa khi tôi đang cầm cái đùi gà an ủi thằng bạn thân.
Cậu quá bình thường, bình thường như bao người bình thường khác, bình thường đến mức không ai có thể thấy chút bất bình thường nào trong cậu, vì cậu chẳng có gì nổi bật cả. Tôi chỉ thấy cậu có một chút hơn người khác ở chỗ: đáng ghét hơn. Cậu làm chuyến nghỉ mát của tôi kết thúc một cách đầy phẫn nộ.
Tại sao không quen biết nhau mà cậu cứ thích xía vào chuyện của người khác thế? Nhìn cái cách cậu cãi cùn mà tôi thấy ngứa tai kinh khủng, đã cãi cùn lại còn thích cãi nhiều, cãi lấy được. Là một sinh viên ngành luật trong tương lai, tôi không thể chấp nhận được kiểu biện luận không có căn cứ đấy của cậu. Thật may, cậu biết điều mà té đi chỗ khác sớm, nếu không tôi đến đứt mạch máu não vì tức quá!
Tôi nhìn thấy một con chó chạy qua đường, vội vã đi tới giúp nó sang đường thuận lời. “Uỳnh” một cái, tôi tử trận khi chưa kịp cứu con chó. Lại là cậu, cậu có biết là cậu đã phạm phải tội cản trở người thi hành công vụ không? Cậu còn dám cướp trắng trợn nụ hôn đầu tôi để dành cho bạn gái tương lai nữa. Cậu nhiều tội lắm đấy. Chạy trốn hả? May là cậu nhanh chân không thì đền ốm cho tôi nhé. Chỉ có điều, trong lúc chạy tội, cậu đã đánh rơi một thứ. Lạ thật, sợi dây chuyền này sao giống của tôi quá, giống y sì, đều làm bằng bạc và có mặt dây hình một tách cà phê nhỏ xíu. Từ bé đến giờ tôi luôn đeo nó, mẹ bảo tôi không được bỏ nó ra. Đã bao nhiêu lần tôi hỏi mẹ về sự tích sợi dây chuyền nhưng mẹ không nói, cả bố cũng thế. Rõ ràng là sợi dây này rất bí ẩn. Vậy cậu có liên quan gì đến tôi à? Mau quay lại cho tôi hỏi nhanh!
Ngày nhập học, lại gặp cậu. Vừa nhìn thấy cậu bước vào cửa lớp, tôi kinh ngạc vô cùng, rồi chả hiểu sao lại bật cười. Đuổi con nhỏ ngồi cạnh tôi xuống bàn cuối, tôi muốn cậu ngồi bên cạnh tôi, như vậy trả thù mới dễ.
Đi gặp người mà tôi đã tặng máu. Lại là cậu. Cậu dám gọi tôi là “cá xấu” tôi đẹp trai thế này mà dám bảo tôi “xấu” à? Sao lúc nào tôi cũng phải giáp cái mặt đáng ghét của cậu thế nhỉ? Nói thật đi cậu có cố tình để gặp tôi không thế? Thôi được, nếu đã thích tôi như vậy thì tôi cũng cho cậu một cơ hội.
Một buổi chiều, tôi lại hành hiệp trượng nghĩa với một đứa bé. Không may kẻ thù hung hãn quá, phải chạy tạm vào một nhà nào đó trốn nhờ. Lại gặp cậu. Chắc cậu biết tôi sắp chạy tới nên mở sẵn cửa đúng không? Nhìn cái mặt ngu ngu của cậu là tôi biết không phải rồi ==” Cho đến lúc này thì tôi thấy cậu không bình thường như bao người bình thường khác nữa, cậu rất bất bình thường! Người đâu mà ngu ngu dễ dụ kinh khủng. Cậu chẳng khác gì con cún nhà tôi, dọa cái là sợ. Xem nào, từ đồng nghĩa với “không bình thường” và trái nghĩa với từ “bình thường”, là “đặc biệt”. Đúng rồi, cậu rất đặc biệt. Mà tôi lại là người thích những thứ gì đặc biệt, khác người, vì thế, coi như cậu gặp may khi được tôi thích nhé. Nhớ đấy!
~~~ CHƯƠNG 34: Tứ thiên tranh hùng
Từ sau cuộc thi Super Miss City, sáu người chúng tôi nổi như cồn và được cả trường tôn vinh vì đem lại vinh quang cho nhà trường với bốn giải hoa hậu và hai giải á hậu. Mọi người tôn sùng và gọi chúng tôi là “Lục công chúa”, thậm chí chúng tôi còn có cả fanpage nữa cơ. Ngay hôm sau đến trường, tôi ngỡ ngàng khi bắt gặp mấy trăm bản sao của Hoài An, Minh Thu, Thu Quỳnh, Bảo Linh, Hà Anh và Thu Trang xuất hiện khắp nơi trên sân trường ==” Đại loại là gặp mấy chục “Bảo Linh” đi giày sneakers đè lên gót như dép lê và áo len dài đến đầu gối, mấy chục “Minh Thu” quàng khăn voan dài ngây ngô trên sân trường, mấy chục “Thu Quỳnh” đeo mp3 mở cỡ to nhất rồi cài tai nghe lên cổ áo chứ không đeo vào lỗ tai, mấy chục “Thu Trang” duyên dáng với cả cây hồng trên người, mấy chục “Hà Anh” với kiểu băng đô hình xích chó, nhẫn khủng bố và khuyên tai hình máy bay tung tẩy đi lại, và mấy chục “Hoài An” với cái thắt lưng treo nặng móc chìa khóa đủ các loại hình mà không có cái khóa nào. Chúng tôi trở thành thần tượng để mọi người ngưỡng mộ và làm theo. Hầy, cảm giác được làm người nổi tiếng vui thật ^^
Còn nhóm người đã bắt cóc tôi hôm đó, cá sấu đã điều tra ra người đứng sau vụ này là một thí sinh tham gia thi hạng mục văn học của trường khác. Tôi chỉ thắc mấc là tôi ngu gần nhất hội đấy, tại sao lại bắt tôi chứ không phải mấy người giỏi giang xinh đẹp khác? Thật khó hiểu.
Đấy, nhắc đến cá sấu lại đau đầu. Hắn và Duy suốt ngày chành chọe nhau, không để tôi yên ổn được phút nào. Hôm nay lại tiếp tục hành tôi ra Moon cafe để làm gì không biết. Mệt thế.
- “Mấy người cho tôi yên ổn làm việc được không? ==”
Tứ đại mĩ nam cùng ngũ đại công chúa (thêm cả tôi là lục) dã tề tựu đông đủ ở Moon cafe, mà cứ mỗi lần họ đổ bộ chỗ này là số cốc chén tôi phải rửa nhiều gấp đôi mọi ngày.
Như mọi khi, tôi uống cappuccino, cá sấu chọn mocha, Huy là Americano, Latte của Duy và Pepsi kem của đầu vàng. Còn năm công chúa kia mỗi hôm gọi một món.
- “Hoàng Minh, cậu giải thích rõ về sợi dây chuyền của cậu đi. Cậu đã đánh một cái giống của chúng tôi đúng không?”
- “Haizz, hỏi nhiều thế nhỉ? Câu này cậu hỏi đến cả tỉ lần rồi đấy, không chán à? Đã bảo là tôi không biết rồi mà, từ bé tôi đã đeo sợi dây này rồi. Như vậy là ba chúng ta có duyên từ bé chứ không chỉ riêng cậu với con rùa kia đâu.”
- “Ê Sấu, cho tôi mượn cái dây của cậu, cả Duy nữa.”
Tôi cầm ba sợi dây giống y hệt nhau trên tay. Chúng giống nhau đến từng cái mắt dây. Tôi đã đếm số mắt dây của cả ba sợi, là bằng nhau. Ngay cả đến cái quai tách cà phê cũng bằng nhau luôn, không có điểm gì khác biệt. A, chờ đã, có cái này khác.
- “Mọi người nhìn này! Mặt sau của ba mặt dây chuyền có khắc chứ, là những chữ cái khác nhau.”
- “Ờ đúng rồi, sợi của An có chữ H, sợi của Duy có chữ M, còn sợi của Minh có chữ N, những chữ cái này có ý nghĩa gì nhỉ?”
- “Ừ, An là chữ A mà. Hay là Hoài An, lấy chữ H ở chữ Hoài?”
- “Vậy thì của Duy phải là chữ N chứ, Nhật Duy mà. Còn của Minh phải là chữ H.”
- “Cái này từ đầu chưa phải là của chúng tôi, mà là của các mẹ. Đúng rồi, chữ H của An tức là Hoài, mẹ của Hoài An, còn chữ M của tôi là Mai, mẹ tôi. Vậy của Hoàng Minh...”
- “Mẹ tôi tên Thủy mà.”
- “Ủa, thế thì không phải rồi.”
- “Chờ đã, Minh, mẹ ruột của cậu tên Nguyệt mà!”
- “Hà Anh, sao mày biết?”
- “Ờ đúng đấy, mẹ nó sao mày biết?”
- “Hai người có gì mờ ám hả?”
- “Trời ơi mờ ám cái gì chứ. Tao là chị họ của Hoàng Minh.”
- “Hả?”
- “Trời, hai người là chị em mà sao bọn này không biết?”
- “Thì bọn tao cũng mới biết thôi”
- “Mới biết là thế nào? Sao hai người lại có quan hệ chị em thế?”
- “Thì tao là con của anh của bố của Hoàng Minh. À không, giờ phải gọi là Vương Minh chứ nhỉ?”
- “Tôi không phải họ Vương, đừng có gọi tôi là Vương Minh.”
- “Hai người nói gì bọn tôi chẳng hiểu.”
- “Không hiểu thì thôi.”
Đúng rồi, Hà Anh cũng họ Vương mà. Hóa ra Hà Anh là chị của Minh, thảo nào tính cách họ giống nhau thế, đều tinh ranh, quái vật và hiếu chiến như nhau. Thế mà đã có lúc tôi thấy họ đẹp đôi cơ đấy ==” Tất cả lũ kia đều không hiểu, chỉ có Minh, Hà Anh, và tôi biết chuyện...
- “Vậy nói chung là mẹ ruột của Hoàng Minh có liên quan đến hai người mẹ của Duy và An đúng không?”
- “Chính xác, cơ mà liên quan ở điểm nào thì chịu.”
*****
Nữ sát thủ Vũ Hoài An đang đứng trên đỉnh cao của bạo lực, cầm trên tay khẩu súng dài bắn người không chớp mũi súng lạnh lùng của tôi.
- “Này, mày chết rồi cơ mà, sao lại mở mắt?”
- “Mở mắt để xem khi nào mày hết đạn.”
- “Oái oái, dừng lại, sao mày bắn tao tàn bạo vậy?”
- “Ha ha, trông Hoài An như con tắc kè ý nhỉ? Trên người toàn màu xanh xanh đỏ đỏ.”
- “Ya, chết đi, bọn ta phản công đây!
Vậy là sát thủ Hoài An hi sinh anh dũng bên khẩu súng sơn. Chán thật, tôi bị bắn nhiều quá, màu chắn hết lớp kính bảo vệ, chẳng nhìn thấy tên nào để bắn. Cơ mà công nhận trò này vui quá, vui hơn trò bắn súng nước nhiều. Đầu vàng sướng thật đấy, bố làm chủ tịch cả một tập đoàn giải trí, chẳng bao giờ mất tiền để chơi trò chơi. Hôm nay bọn tôi đi cùng đầu vàng nên cũng được miễn vé luôn. Vì hôm nay tôi được về sớm nên cả lũ rủ nhau đi bắn súng sơn. Dạo này chị Hà hay dọn quán sớm nên tôi cũng được nghỉ sớm theo, chắc dạo này chị bận nhiều việc lắm đây.
Cơ mà buồn cười nhỉ? Nãy giờ tôi toàn bắn nhau với ngũ công chúa, còn tứ đại mĩ nam cứ nhảy ra một góc bắn nhau, không thèm bắn với bọn tôi. Hứ, dám kì thị con gái hả? Nhìn bọn tôi điệu đà thế này thôi, chứ bắn cũng ác lắm đấy.
Nhưng vẫn phải công nhận một điều, nhìn bọn con trai bắn nhau trông khác hẳn. Bốn người họ bắn nhau cứ như kẻ thù thật vậy, xem sướng mắt cực, y như phim hành động.
- “Bỏ cuộc đi.”
- “Không bỏ thì sao?”
- “Đừng có suốt ngày lôi cái mác thanh mai trúc mã vào đây.”
- “Ờ đúng đấy, thanh mai trúc mã thì sao? An cũng thích chơi với tôi lắm mà.”
- “Cuối cùng cậu cũng thể hiện ra rồi. Thế còn cậu, Huy, còn không chịu thừa nhận?”
- “Tại sao tôi phải thừa nhận? Lần ở phòng y tế tôi cũng nhận An là bạn gái mà. Vậy còn gì để thừa nhận nữa à?”
- “Tốt, vậy bắt đầu từ bây giờ, chúng ta cạnh tranh công bằng!”
- “Các cậu tốt hơn là nên cố gắng hết mình, vì tôi không biết nhường là cái gì đâu.”
- “Hoàng Minh, hình như cậu hơi tự tin quá thì phải.”
Ơ hơ hơ, nói gì chẳng hiểu. Đã bảo não tôi nó phẳng lắm mà, nói thì nói cho rõ ràng người ta mới hiểu được chứ. Thôi lại ra bắn nhau với năm con vịt kia vậy, chứ bắn với bốn người này thể nào cũng thua.
*****
[Lớp 10A15]
Hôm nay lớp tôi khác hẳn mọi ngày: trên tường, trên cửa sổ được trang trí đầy bóng và dây kim sa, ở dưới sàn nhà cũng rải đầy bóng, tiếng nhạc xập xình phát ra từ cái laptop trên bàn giáo viên, bọn con trai thì tất bật ra ra vào vào để bê vác, trang trí, bày đồ ăn và quà. Yes, hôm nay là mồng 8 tháng 3 ^^
Mọi thứ hôm nay đều do con trai chuẩn bị, con gái chúng tôi chỉ việc ngồi buôn dưa lê, tán phét với nhau, chờ đến giờ là đánh chén nhiệt tình >v<
Lớp trưởng hot girl lên phát biếu cảm tưởng xong, chúng tôi bắt đầu vào “việc chính”. Trên bàn có 22 món quà tương ứng với 22 đứa con gái trong lớp, chúng tôi tranh nhau thò tay vào cái hòm màu xanh để rút thăm quà tặng, tôi bốc được cái thăm số 8. Khà khà, số 8 là hộp nào ý nhỉ?
- “Oa, An may ghê, hộp quà số 8 là hộp to nhất chỗ này. Sướng nhá ^^”
- “Thật hả?”
Ồ đúng rồi, cái hộp quà màu da cam to đùng ở chính giữa. Hên dữ!
- “Bóc ra đi, xem trong này có gì?”
Ấy ấy, sao mặt cá sấu gian thế nhỉ? Đừng bảo sau lớp giấy bọc quà rực rỡ này là một quả bom nhé? Chắc hắn không đến nỗi ác thế đâu _
Tôi run rẩy bóc cái nơ trắng ra, rồi khe khé bóc lớp giấy bọc màu da cam. Bóc xong rồi, giờ chỉ còn cái hộp làm khung quà, lại tiếp tục rón rén bóc ra. Hu hu mẹ ơi cứu con T_T
==”
1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10!
Quà của tôi là mười hộp mì tôm chanh. Cái hộp quà trông to là thế, đẹp là thế, rực rỡ là thế, hóa ra bên trong là mười hộp mì tôm chanh ==” To đẻ làm gì khi phải vác mười hộp mì tôm về nhà?” Bọn con trai thâm thật, hộp quà bé nhất lại là hộp có giá trị nhất, một cái lắc tay bạc đẹp lung linh, trong khi hộp to nhất đẹp nhất của tôi là mì tôm. Buồn quá đi!! T_T
- “An, quà của cậu... dễ thương ghê ^^” - ==” hoàng tử dám trêu người tôi >”<
- “Thôi đừng có sụ mặt ra nữa, tớ có quà cho cậu đây.”
- “Quà hả? Đâu đâu? Đưa xem nào?”
==” Lại là hộp quà màu da cam, mong là bên trong không phải mì hay miến, phở ăn liền gì đấy T_T
- “Bên trong... có mì không thế?”
- “Annnnnn!! Chúc cậu mồng 8 tháng 3 vui vẻ!! ^^”
- “Oa, lại quà hả.” - may quá, hộp quà của đầu vàng không phải màu da cam ^^
- “Đừng mở nhé, về nhà mới được mở đấy.”
- “Ơ, vậy hộp của tớ cậu cũng không được mở luôn, về nhà mở một thể.”
- “Oa, An công chúa nhiều quà ghê!” - Cái Thanh ngồi bàn dưới nhổm lên, vẻ hâm mộ lắm. Từ hồi đoạt Miss, kiều nữ hội trở thành lục công chúa của trường, mọi người gọi tôi là An công chúa ^^
Và như tôi đã nói là chúng tôi có cả fanpage, nên những ngày như thế này trở thành những ngày bão quà, ngăn bàn và cặp sách của sáu chúng tôi đều chật cứng quà tặng từ fan _
Ầy, lại là cái mặt này. Vừa trống hết giờ đã thấy thất tình hoàng tử đứng lù lù ở cửa lớp với hộp quà và chùm bóng bay to đùng. Cái thằng này mặt trơ thật, bị chúng tôi hành hạ, chửi bới, đánh đập đủ kiểu mà vẫn quyết tâm theo đuổi Thu. Còn bọn tôi thì bó tay, không làm được gì nên đành để hắn cứ tò tò đi theo sau vậy.
Về đến nhà đã thấy Duy đứng chờ ở cửa. Tôi cũng biết trước là thế rồi, vì Duy đang theo đuổi tôi mà. Thực ra tôi không phải là không thích Duy, nhưng chỉ dừng lại ở thích thôi, chỉ thế thôi. Thực ra từ lúc Duy về nước đến lúc làm phẫu thuật, tôi cũng hơi nghi ngờ về tình cảm của Duy. Sau này mới biết trước kia Duy không nói yêu tôi vì cậu ấy sợ mình không còn sống được lâu nữa, vì thế có nhiều lúc mới cố đẩy tôi ra. Haizz, tôi thấy mình tội lỗi quá.
- “Có dì Huệ trong nhà mà, sao cậu không vào? Ngoài này lạnh lắm.”
- “Tớ chờ cậu về.”
- “Trời ơi, nhỡ cậu bị nhiễm lạnh thì sao?”
- “Lo cho tớ hả?”
- “Thôi vào nhà đi.”
- “Nói đi, cậu lo cho tớ đúng không?”
- “Dì ơi, con về rồi.”
- “Con chào cô. Hôm nay mồng 8 tháng 3, con tặng cô món quà.”
- “Ồ, quà to quá. Cảm ơn Duy nhé ^^ hôm nay được nhiều quà quá. Lúc nãy có cả Việt Anh, Huy và Hoàng Minh đến tặng quà cô nữa. Bạn của An chu đáo thật ^^”
- “Dạ?”
- “Thế chúng nó đến đây mà con không biết à?”
- “Dạ không.” - Hừ, dám đột kích nhà tôi. Cá sấu còn không tặng quà cho tôi nữa cơ, thế mà dì lại được quà ><
- “Thôi, cậu tặng quà xong rồi thì về đi.”
- “Hơ, bây giờ còn biết đuổi tớ nữa cơ đấy.”
- “Cậu có thể ngồi nói chuyện với dì Huệ cũng được, tớ lên phòng đây.”
Hừ, cá sấu đáng ghét, dám không tặng quà mình. Bảo sao bị tôi gọi là Cá Sấu.
Duy vẫn ngồi nói chuyện với dì Huệ ở dưới nhà. Duy ơi sao cậu lại thích tôi chứ? Lại còn được cả cá sấu dở hơi cứ thích chành chọa với Duy nữa. Hắn bảo câu nói trước cửa phòng y tế là thật? Có bị ngu đần mới tin là thật! Tôi nghĩ hắn chỉ làm thế để chọc tức Duy thôi. Cơ mà nhỡ thật thì sao nhỉ?
Thật hay giả thì cũng bóc quà cái đã. Vứt hết đống quà của fan sang một bên, tôi mở quà của Duy trước. Oái, đôi giày này trông giống giống đôi giày Duy đi lúc nãy nhỉ? Thích chơi đồ đôi hả? Có vẻ không cần thiết lắm đâu ==”
Quà của đầu vàng là một con gấu bông. Hình như tên này bị cuồng thú nhồi bông thì phải, lần sinh nhật tôi đầu vàng tặng con chó bông, lần này là gấu bông.
“Cậu có nhìn thấy đuôi con gấu không? Đấy, bóp vào đó và chờ nhé. Chúc cậu mồng 8 tháng 3 vui vẻ. Yêu cậu.”
0_o
C... cái... cái từ cuối... là sao? Thiệp chúc mừng gì mà lủng củng khó hiểu.
Tôi lật mông con gấu bông lên để bóp đuôi nó, đầu vàng có trò gì hay nhỉ?
- “Một ngày không nắng không mưa
Tôi khẽ mỉm cười
Vì chợt nhận ra
Người luôn làm tôi mỉm cười
Người luôn làm tôi mong nhớ
Là em.
Và tôi yêu
Đôi mắt trong veo
Và tôi yêu
Miệng cười xinh xắn
Tất cả là em
Là em
Là em...
...
Hoài An, chú ý này, cậu nghe cho rõ nhé. Tớ-Yêu-Cậu!!”
0_o
Tôi tưởng người yêu của đầu vàng là cá sấu chứ nhỉ? Sao giờ lại là tôi à? Cá sấu ơi, cậu đâu rồi, cho tôi một lời giải thích đi. Sao quà tặng hôm nay toàn thứ kì quặc quá!! Còn nữa, còn quà của hoàng tử nữa, tôi không muốn ăn mì tôm trừ bữa đâu.
Bên trong lớp bọc quà màu da cam - một quả cầu thủy tinh. May thật, không phải mì tôm. Quả cầu to lấp lánh, bên trong có hình thần Cupid cùng hai trái tim ==” Quà kiểu này dễ hiểu lầm quá, sao không tặng hình gì khác chứ, nhiều hình đẹp lắm mà ==”
“Bíp”
Tin nhắn của Huy. Vừa sờ đến quà của cậu mà đã nhắn tin rồi, siêu như thánh ý.
[Cậu thích món quà chứ?]
[Ừ, nó đẹp lắm]
[An này]
[Sao?]
[Tớ đang định.. tỏ tình]
[Với cái người ngu ngu đần đần lần trước cậu kể ý hả?]
[Ừ. Có nên không nhỉ?]
Hu hu hoàng tử ơi, cậu làm thế thật à? Đau lòng quá T_T
[Thì cậu cứ làm đi] - ==” có một sự không vui nhẹ.
[Dù tớ có bày tỏ không thành công thì cô ấy vẫn và tớ vẫn sẽ là bạn chứ?]
[Tất nhiên rồi, cậu tốt bụng lắm mà, ai dám bỏ cậu được]
[Haizz, đến cửa nhà cô ấy rồi, có nên vào không nhỉ?]
[Can đảm lên]
[Vậy tớ bấm chuông nhé?]
[Ừ]
“Kính coong.”
- “An ơi, bạn con này.”
- “Dạ, con xuống liền.”
0_o
- “Huy, tớ tưởng cậu đang đi... tỏ tình cơ mà?”
- “Ừ đúng rồi ^^”
- “Thế sao còn ở đây?”
- “Vì tớ tỏ tình ở đây mà.”
- “Bạn gái cậu đâu? Định dẫn đến cho tớ xem mặt à?”
- “Ngốc. Là cậu đấy.”
“Ruỳnh”
- “An, an, cậu sao thế?”
- “Không... không có gì, tớ... trượt chân thôi mà.”
- “Người tớ thích là cậu đấy An ạ ^^ tặng cậu bó hoa, đẹp đúng không?”
- “Huy, tớ...”
- “Cậu đồng ý chứ? Đồng ý cho tớ yêu cậu chứ?”
- “Huy, tớ...”
- “À. Tớ biết cậu định nói gì rồi, thôi đừng nói không tớ buồn lắm. Cậu cứ nhận lấy bó hoa với hộp chocolate này đi. Là cậu xui tớ tỏ tình đấy nhé, cho nên cậu phải nhận.”
- “Huy...”
- “Quả cầu thủy tinh có hình thần Cupid và hai trái tim, cậu thấy chứ?”
- “Ừ.”
- “Chút nữa lên rọi đèn pin vào chính giữa quả cầu nhé, đẹp lắm đấy.”
- “Ừ...”
- “... Thôi được rồi, tớ cũng chẳng giỏi ăn nói. Đáng lẽ nên chuẩn bị kĩ hơn rồi mới nói chuyện này với cậu, nhưng tự nhiên lúc nãy tớ lỡ nhắn tin cho cậu mất rồi, nên có vẻ hơi đường đột nhỉ? Vậy giờ cậu lên nhà đi, tớ về luôn đây. Nhớ rọi đền pin vào quả cầu nhé.”
- “Ơ, cậu về luôn à?”
- “Ừ... An này, tớ sẽ đợi...”
Tôi độn thổ đây!
Bọn này điên hết cả lượt rồi. Sao đột kích tôi kinh quá. Duy, rồi đầu vàng, rồi Huy, họ bị dở hơi tập thể à, hay muốn làm tôi tức chết đây. Rõ ràng hoàng tử và đầu vàng là người yêu của cá sấu, cơ mà hình như đầu vàng còn có cảm tình với Duy nữa cơ. Bây giờ lại quay hết sang thích tôi là thế nào được.Tôi điên lên mất, chỉ tội nghiệp cái hộp quà trên bàn học bị tôi hất bay.
Ủa? Hộp quà trên bàn học mọc ở đâu ra thế? Bên trong là một bộ pizama màu hồng có hình rùa ==”
“Khi đi ngủ cậu nên mặc cái này, sẽ đỡ hại thần kinh cho người đến gọi cậu dậy hơn cái váy ngủ đấy. Mà nhớ giờ cậu đang là bạn gái của tôi đấy, đừng có nhận quà của con trai. Thân!”
Không kí tên, nhưng tôi thừa biết là ai ==”
.....
Sau ba năm mất tích, Duy trở về bất ngờ như thiên thạch rơi vào trái đất, để giờ đây tôi phải đứng giữa tình thế nan giải: cùng một lúc bị “đánh úp” bởi một thiên thần, một thiên quỷ, một thiên thạch và một thiên... cún ==”
Bốn bạn “Thiên” này làm tôi đau đầu chết mất. Thường thì trong những cuốn tiểu thuyết tôi đọc, những chuyện tình nhiều tay rất thú vị, nhưng khi chính mình bị rơi vào hoàn cảnh này, tôi mới thấy cái “thú vị” đó nó khủng khiếp như thế nào. Mới đây là hai người mà đã chí chóe cả ngày, giờ là bốn người thì khéo xảy ra chiến tranh thế giới thứ ba quá, thiên hạ sẽ rơi vào cảnh đại loạn, và tôi sẽ là nạn nhân đáng thương nhất của cuộc chiến tranh phi nghĩa. Có ai nói cho tôi cách giải quyết chuyện này với T_T
~~~ CHƯƠNG 35: Con trai kẻ thù
Tháng 4, chúng tôi đang gấp rút ôn tập để chuẩn bị thi học kì II. Thực ra thì chỉ có tôi gấp rút thôi, vì xung quanh tôi toàn đứa học giỏi, chẳng phải lo lắng gì. Như mọi năm thì tôi không để ý lắm đến việc học tập, nhưng giờ thì khác rồi. Từ khi ba mất, tôi biết lo cho tương lai của mình hơn, và tôi biết rằng trượt đại học đồng nghĩa với việc tôi chẳng có gì cả. Mà muốn đỗ được đại học thì trước tiên phải vượt qua được các kì thi phổ thông đã. Mấy tuền nay tôi chăm chỉ học bài, không đi chơi đâu cả. Đối với người khác thì thi học kì rất nhẹ nhàng, nhưng với tôi thì nó khó khăn đủ đường, vì trước kia tôi học có ra gì đâu, nên gần như mất gốc. Cũng may đợt thi học kì I có cá sấu làm gia sư cho nên cũng nắm được chút nền tảng. Và lần này cũng thế, nhưng còn khốc liệt hơn trước vì có thêm ba “gia sư” tự nguyện nữa đến kèm tôi.
Ngày nào cũng như ngày nào, bốn đại mĩ nam đến rước tôi đi học rồi lại rước về, chiều thì đến nhà kèm tôi học, tối thì đi chơi để tôi ở nhà tự học tiếp. Lúc đầu “tứ thiên” tranh cãi đến suýt đánh nhau để tranh kèm tôi học, vì thế dì Huệ chia giờ ra để họ đến dạy tôi, ôi dì Huệ lúc nào cũng là cứu tinh.
*****
Hôm nay lạ nhỉ, đã 3 giờ chiều rồi mà chưa thấy ma nào sang. Thực ra với kiến thức được tập huấn mấy ngày qua thì tôi có thể tự học được rồi, nhưng dường như đã quen với xuất hiện của bốn tên trời đánh kia, bây giờ không thấy bóng dáng đâu lại thấy thiếu thiếu. Haizz, đừng bảo là bốn thằng rủ nhau đi chơi quên mất tôi rồi nhá? Không chấp nhận được, dám chơi mảnh. Tôi phải đi tìm họ để chơi cùng!
Cơ mà tìm ở đâu được nhỉ? Hà hà, bốn người đó toàn điện thoại xịn, có định vị GPS, tìm tí là ra ý mà.
- “Bạn gì ơi...”
- “?”
- “Mình bị lạc đường, bạn cho mình hỏi phố Thái Hà ở đâu nhỉ?” - Một cô bạn khá cao hỏi đường tôi, nghe giọng có vẻ như là Việt Kiều thì phải. Ôi tôi nhớ cái hồi mình từ trong Nam ra đây quá _
- “Đi hết đường này là ra ngã tư, bạn đi thẳng lên đường Nguyễn Lương Băng rồi cứ đi thẳng, sau đó đến cái ngã tư thứ hai thì rẽ phải là ra Thái Hà nhé ^^”
- “À à, được rồi, cảm ơn bạn nhiều ^^”
Khổ thân chưa, cơ mà tôi chỉ đường rõ vậy chắc cũng tìm ra thôi.
Hầy, còn bốn đại mĩ cứ chạy linh tinh, rẽ hết bên nọ bên kia, chẳng hiểu họ đang định đi đâu. Hại tôi cũng đi lòng vòng theo. Mệt quá, làm cốc trà sữa đã.
- “Ơ, bạn cũng ở đây à?”
- “Ừ, mình đi tìm mấy đứa bạn mà mãi chẳng ra, tạt vào đây nghỉ chút.”
- “Mình đi một lúc thì quên mất lúc nãy bạn nói cái gì, quên luôn cả tên phố định hỏi nên vào đây nghỉ tiện thể hỏi đường luôn.”
- “Phì.”
- “Đừng cười tớ mà ==”
- “Chỉ là tớ thấy... giống mình quá thôi.”
- “Giống cậu á?”
- “Tớ là người trong Nam, năm vừa rồi mới chuyển ra Hà Nội thôi. Ngày đầu tiên đến đây tớ tự đi thăm quan quanh thành phố đến lạc cả đường, địa chỉ nhà cũng chẳng nhớ, sợ gần chết.”
- “Oa, tớ mới ở Mĩ về, vừa trốn bố tự ra đường chơi đấy. Có vẻ mình hợp nhau ghê ^^”
- “Ờ, hì hì ^_^”
- “Cậu tên gì?”
- “Thủy Tiên. Còn cậu?”
- “Oa, tên đẹp thế. Tớ là Hoài An.”
- “Tên cậu cũng thế.”
- “Nhà cậu có ở gần đây không?”
- “Cũng gần đây thôi, hình như ngõ cái gì Hương ở phố Tôn Đức Thắng ế.”
- “À, thế chắc ngõ Văn Hương, vậy gần nhà tớ rồi.”
Sau 30 phút nói chuyện, cô bạn kia tiếp tục đi chơi, còn tôi tiếp tục đi tìm bốn đại mĩ nam. Hóa ra lại có người giống tôi đến thế, giống nhau như kiểu cùng một mẹ đẻ ra ý ạ.
Lên taxi để tìm theo tín hiệu điện thoại, đã ra đến ngoại thành rồi, không hiểu bốn tên này định làm trò gì ở đấy nữa, tốn tiền taxi quá đi, tôi có còn đại gia như hồi trước nữa đâu T_T
- “Dừng lại dừng lại chú ơi, con xuống chỗ này.”
Đây là một nơi rất rộng ở ngoại ô, và trước mặt tôi là một trường đua. Bước vào trong, ôi sao chỗ này rộng vậy? Tôi thấy phía bên phải, từ trong gara phóng ra bốn chiếc ô tô: Lamborghini Veneno đỏ, Ferrari Four trắng, Bugatti Veyron vàng, Rolls Royce đen. Dù chẳng nhìn được bốn nhân vật bên trong là ai nhưng tôi vẫn thừa biết. Bốn người họ vừa vào đây thì đồng thời có bốn chiếc xe đua phóng ra, mà bốn chiếc xe này lại còn là bốn loại xe cưng với màu sắc đặc trưng của họ nữa, không chệch đi đâu được. Tôi ngồi lên hàng ghế khán đài theo dõi bốn chiếc xe vào vị trí xuất phát, rồi cùng lúc phóng như bay trên đường đua. Chiếc xe đen đang dẫn đầu, chắc chắn đó là Duy, ngay sát sau là xe đỏ của cá sấu, hai xe vàng và trắng đang ngang bằng nhau. A ha, xe trắng tăng tốc vượt lên ba xe kia, ngay lập tức, xe vàng và đỏ chiếm lại vị trí, còn bây giờ dẫn đầu đang là xe đỏ. Tốc độ kinh hoàng quá, tôi thấy khá lo cho họ. Bốn chiếc xe đã đi xa tầm mắt của tôi, chán thế, chẳng có gì để xem nữa, phải một lúc nữa họ mới quay về đến đây, trường đua rộng lắm mà.
Tầm hơn 20 phút sau đã thấy họ quay lại rồi, cả bốn xe về cùng một lúc, không phân roc thắng thua. Bốn người họ bước ra khỏi xe và cởi mũ bảo hiểm. Hic, cảnh tượng huy hoàng quá, trông ai cũng ngầu, tôi lấy máy ra chụp “tách” một cái.
- “Hoài An?”
- “Sao cậu lại ở đây?”
- “Ai cho cậu vào đây vậy?”
- “Có về học bài nhanh không thì bảo?”
==”
Phản ứng mạnh quá.
- “Mấy người đi chơi mảnh không rủ tôi thì thôi, còn mắng tôi ><”
- “Bọn tôi không đi chơi ==”
- “Ở nhà mà lo học hành, đi theo bọn tớ làm gì.”
- “Chỗ này xa thế mà An tìm được hả? Đừng bảo cả chiều cậu bám theo bọn tớ để đến được đây nhé?”
- “Trời ơi, không học một buổi thì chết ai à? Mà sao hôm nay lại rủ nhau đi đua xe thế này? Các cậu đã đủ tuổi lái ô tô đâu mà dám đi đua, đã thế còn phóng ầm ầm kinh chết đi được.”
- “Đua xe không phóng ầm ầm thì chờ nhau đi cùng à? ==”
- “Thôi đi về đi, cậu phải học.”
- “Ừ, mai thi rồi đấy.”
- “Lại học T_T”
Mĩ nam cái gì chứ, họ chẳng khác gì bảo mẫu khó tính cả, suốt ngày bắt tôi làm cái nọ, bắt tôi làm cái kia. Thích thì đi mà làm. Về nhà nhìn đống sách vở mà ngán đến tận đỉnh đầu, tôi quyết định tự cho mình nghỉ ngơi một hôm, chứ cứ tình trạng này chắc tôi nổ đầu mất.
“Trời nắng, trời nắng, thỏ đi tắm trắng.
Không mưa, không mưa, thỏ lại đi chơi...”
- “Lại gì nữa? Tôi học rồi, thật đấy.”
- “Tôi đã hỏi gì đâu mà cậu nói.”
- “Thế không thì cậu định bảo gì?”
- “Sang đây đi.”
- “Sang làm gì? Tôi mệt lắm.”
- “A, tôi đau bụng quá, cậu sang đây ngay đi, nhà tôi không có ai cả.”
- “Sao cậu lại đau bụng vậy? Đau nhiều không?”
- “Sang nhanh đi, tôi đau quá.”
- “Đây đây tôi sang đây.”
Trời ơi tự dưng cá sấu lại đau bụng, không biết có làm sao không. Có nhà to thì không ở lại cứ đi ở một mình một nhà cơ, những lúc như vậy thì lấy ai chăm sóc. Thật chứ tôi chưa thấy ai dở hơi và ngang ngạnh như ác sấu.
- “Đến rồi đấy hả? Nhanh ghê.”
- “Bụng cậu sao rồi? Cậu đã xức dầu chưa?”
- “Này, đi đâu đấy?”
- “Nấu ăn.”
- “Cậu đang đau bụng cơ mà, để đấy tôi nấu cho.”
- “Cậu ngồi im đấy đi nhé, cấm đụng vào đây.”
- “Trời, đau bụng gì mà khỏe vậy. ==” CÁ SẤU!!!!!!! ><”
Tôi lại bị cá sấu lừa rồi, ức thật. Những người trong sáng thường dễ bị lừa, trong đó có tôi ==”
- “Tôi về đây.”
- “Tôi bảo cậu ngồi im đấy cơ mà.”
- “Không thích.”
- “Thôi được, vậy cứ về đi, tôi lại phải ăn một mình rồi.”
- “Hả?”
- “Tiếc thật, hôm nay tôi hứng lên, định làm món Pháp, thế mà có người lại không thích. Vậy tôi ăn một mình càng nhiều.”
- “=.= hì hì, tôi bảo về hồi nào vậy nhỉ? Cậu cứ vào làm món Pháp đi, tôi không đi đâu. Hì hì ^_^”
- “Tốt!”
Ôi lâu lâu mới được hôm cá sấu chập cheng, phải tranh thủ ngốn cho bằng hết. Cơ mà hắn nấu lâu quá, bụng tôi sôi ùng ục rồi đây. Thôi thì làm một vòng thăm quan nhà cá sấu vậy, xem có gì mới không, cũng lâu rồi tôi không sang nhà hắn. Chán chết, chẳng có gì đổi mới, kể cả trong phòng hắn. Tôi tót lên giường, nhảy ruỳnh ruỳnh trên nệm của hắn.Ủa, ở đầu giường có cái gì quen quen. Một cái galaxy màu trắng, ốp hình thỏ love và móc điện thoại hình boy bọt biển.
==”
Chắc không trùng hợp đến mữa cá sấu có cái điện thoại gióng y hệt của tôi từ vỏ ốp đến móc điện thoại đâu nhỉ? Rõ ràng đây là cái galaxy s3 tôi bán mấy tháng trước, sao nó lại ở đây được, lại còn vẫn nguyên cả ốp với móc nữa. Tôi cầm lên và mở ra, hình nền vẫn là cái khuôn nhan hoa nhường nguyệt thẹn của tôi chụp ở nhà cũ. Mọi thứ ở chiếc điện thoại này đều nguyên vẹn như trước, chỉ có điều trong này có nhiều ảnh hơn thôi, toàn là ảnh tôi. Những bức ảnh này chụp lúc nào sao tôi không biết, còn có bức tôi mặc áo đỏ hôm 30 Tết nữa này. Không ngờ cá sấu hâm mộ tôi như thế, thế mà suốt ngày kiêu căng đành hanh với tôi. Ha ha ha...
- “Con rùa, có ăn không thì bảo? Cậu chạy đâu rồi? Tôi ăn trước nhé.”
- “Tôi đây tôi đây. Từ từ, đừng ăn vội, tôi xuống ngay đây. HOÀNG MINH!! Tôi bảo cậu đừng ăn vội cơ mà, sao cậu dám bốc trước?”
Oa, ngon quá, lâu rồi tôi không ăn món Pháp, thèm chết đi được.
- “Mai thi rồi, ăn nhiều vào còn có sức mà thi.”
- “Khỏi nhắc, cậu mà không ăn nhanh là hết đấy.”
Trong khi tôi cắm cúi gắp thức ăn, thì cá sấu cứ ngồi nhìn, cười cười. Càng tốt, cứ cười đi, chỉ một lúc nữa là hết đồ ăn thôi, đến lúc đó mi sẽ phải khóc.
- “Bộ pizama tôi tặng, cậu mặc vừa chứ?”
- “Vừa.”
- “Cậu nên thường xuyên mặc nó thay vì cái váy ngủ mỏng tang của cậu, tránh gây viêm mắt cho người khác. Tôi thì không sao, chứ người khác là không được, nhớ chưa?!”
Cá sấu nhiều lời như ông già ý, cứ ngồi lầm bầm cái gì không biết, trong khi trên bàn thức ăn đã hết hơn nửa.
- “Khà, ăn xong rồi, no quá ^v^”
- “Xong rồi hả. Vậy rửa bát đi.”
- “Hả?”
- “Tôi đã mất công nấu, vậy cậu phải rửa bát chứ. Với lại nãy giờ toàn cậu ăn là nhiều.”
- “Uầy, tôi no lắm không rửa bát được.”
- “Vậy chờ khi nào hết no thì rửa cũng được.”
- “Hừ...”
Hóa ra là có ý đồ cả, dụ tôi ăn nhiều rồi bắt rửa chén bát, tôi đã lười thì chớ. Cơ mà các bạn biết tôi tốt bụng thế nào rồi đấy, vì thế tôi vẫn đứng lên rửa bát cho cá sấu. Làm người tốt khổ thế cơ.
- “Rửa xong rồi, tôi về luôn đây, lúc nãy tôi chỉ xin dì Huệ đi có một tí, mà bây giờ đã tối rồi.”
- “Ờ, để tôi đưa cậu về.”
- “Oke ^^ ... Ơ... con chào bác...”
- “Ông đến đây làm gì?”
Cá sấu có vẻ không mấy thiện cảm với người đàn ông vừa bước vào nhà. Trông họ giống nhau quá, nhất là đôi mắt. Đúng rồi, chắc đây là bố ruột của cá sấu.
- “Bố đến gặp con trai có gì không được à? Chúng ta nói chuyện chút đi.”
- “Tôi chẳng có chuyện gì để nói cả.”
- “Không, con phải nói.”
- “À... Minh này, tôi về nhé, cậu không cần đưa tôi về đâu.”
- “Không, tôi sẽ đưa cậu về.”
- “Không. Cậu ở nhà nói chuyện với bố đi. Tôi tự về được. Chào bác con về ạ.”
- “Cô bé đó... Bạn gái hả?’
- “Ông không cần biết.”
Tôi té lẹ, “cá sấu bố” trông có vẻ cao thủ lắm, nhìn cách nói chuyện là đủ biết ông ấy thâm nho như thế nào, từ khuôn miệng cười rạng rỡ lại phát ra lời nói đầy uy lực, thoang thoảng có mùi sát khí. Vậy chắc cái khí chất bá đạo của “cá sấu con” là di truyền từ “cá sấu bố” rồi.
Cơ mà tôi hậu đậu quá, đi đâu bỏ đấy, có cái điện thoại cũng để quên nhà cá sấu, lại phải quay lại lấy. Ăn được có tí cơm mà đi đi về về tốn bao nhiêu calo.
- “Tôi đã bảo tôi sẽ không bao giờ nhận ông làm bố đâu.”
- “Hừ, con giống ai mà ngang ngạnh quá vậy!”
- “Giống ông chứ ai.”
- “=.= Dù con có nhận hay không thì sự thực con vẫn là con ta, con vẫn mang họ Vương. Về với bố đi, tập đoàn Thiên Vương đang chờ con thừa hưởng.”
- “Ông thôi đi. Bao nhiêu năm qua ông bỏ tôi, ông bỏ mẹ tôi theo người khác, nhưng đến bây giờ vẫn không sinh được con nên mới nhận tôi về chứ gì. Tôi không cần! Tôi sẽ không về sống chung với ông và bà mẹ kế đáng tuổi chị tôi đâu.”
- “Con phải về.”
- “Không nói nữa, ông về đi.”
- “Ta không về.”
- “Vậy cũng được, ông cứ ngồi đấy nhé, tôi lên đi ngủ.”
- “Con...”
Ha ha, đứng núp ở cửa nghe lỏm chút cũng vui phết, ý tôi là chẳng may nghe được thôi nhé. Đúng là cha nào con nấy, ai bảo ông sinh ra hắn làm gì, bây giờ không cãi lại được cả thằng con. Không ngờ trông ông “ngầu” vậy mà cãi không thắng được con trai, đúng là tuổi trẻ tài cao.
- “Alo Dũng hả? Vụ công ty bất động sản Vĩ Thành bị lộ tài liệu mấy tháng trước ấy, bây giờ đang có người điều tra lại, phải cẩn thận đấy. Dù tổng giám đốc của dự án bị xử rồi nhưng phải phòng trừ nhỡ may còn nhân chứng khác, cậu xử lí cho êm đẹp vào.”
0_0
Công ti Vĩ Thành là công ty ba tôi làm việc mà. Chẳng lẽ vụ mất tài liệu mà ông ấy vừa nói là lần ba tôi bị mất việc? Nếu đúng như vậy thì cái chết của ba không phải là tai nạn rồi. Không!!
“Bộp”
- “Ai?”
Chết rồi, tôi làm rơi túi xách. Chết rồi!!
- “Sao cô lại ở đây? Cô đã nghe thấy những gì hả?”
- “Dạ con... con...”
- “Chuyện gì vậy? An, sao cậu còn ở đây?”
- “Tôi quên... quên điện thoại... tôi... quay lại, tôi lấy điện thoại... tôi...”
- “Ở trên bàn kia kìa, con gái gì mà đuểnh đoảng. Thôi để tôi đưa cậu về, cậu toàn làm người khác không được yên tâm gì cả.”
- “Không cần.”
Công ty Vĩ Thành, tập đoàn Thiên Vương, chủ tịch Vương Trí Long...
Đầu tôi nổ tung lên rồi. Thực sự người hãm hại ba tôi là ông ấy, là bố của Hoàng Minh? Hoàng Minh, tại sao cậu lại là con trai của người hại chết ba tôi...