XtGem Forum catalog
Đọc truyện

Tiểu Thư Cappuccino fullTiểu Thư Cappuccino - Trang 6

~~~ CHƯƠNG 36: Lại là thanh mai trúc mã?

- “An, làm được bài chứ?”
- “Cũng bình thường.”
- “Bình thường là thế nào? Bọn tớ ôn cho cậu kĩ vậy mà.”
- “Này rùa, hôm qua tôi bồi bổ cho cậu như thế mà dám làm bài bình thường hả?”
- “Tôi về nhà đây, chào mọi người.”
- “==” Dám không trả lời tôi à?”
- “Minh, cậu làm gì vậy? Đừng có hành động kiểu như vậy với An.”
- “Cậu biết gì.”
- “Cậu không thể nói năng nhẹ nhàng hơn được à?”
- “Tôi không biết làm những thứ như vậy.”
- “.....”
Họ lại cãi nhau rồi, tôi mệt mỏi quá. Cả tối qua tôi cứ nghĩ đến người bố ruột của Hoàng Minh. Minh là con trai ông Long, mà ông ấy là người hại chết ba tôi... Bây giờ tôi không biết nên nói chuyện với Hoàng Minh như thế nào nữa. Tôi biết hắn chẳng gây ra lỗi gì, nhưng cứ nghĩ đến cậu ta là con ruột của ông Long, tôi lại thấy buồn, thấy khó chịu, thấy bực bội. Làm sao tôi có thể làm bạn với con trai của kẻ thù chứ? Tôi thật sự rất căm ghét ông Long, vì đã cướp đi người ruột thịt cuối cùng trong gia đình tôi. Tôi thương ba lắm, tối qua tôi đã khóc rất nhiều, đến nỗi mắt sưng húp lên, làm bốn cái đuôi kia hỏi suốt từ đầu giờ.
- “Ê rùa, cả ngày hôm nay cậu làm sao vậy?”
- “...”
- “Sao tôi hỏi cậu không nói?”
- “...”
- “Này, cậu giả điếc đấy à?”
- “...”
- “Đứng lại cho tôi. Nói đi, cậu có chuyện gì? Có liên quan đến chuyện tối hôm qua không? Ông ta đã dọa dẫm gì cậu à?
- “Thôi đi! Tôi mệt lắm, tôi không muốn nói nhiều.”
- “Thế cậu bị làm sao?”
- “...”
- “Hoài An! Tôi bảo cậu nói cơ mà. Có ai làm gì cậu à?”
- “Tôi không muốn nghe nữa. Tôi ghét cậu!”
- “Cậu không hề ghét tôi.”
- “Tôi ghét cậu, kể cả trước kia, kể cả bây giờ, tôi vẫn ghét cậu. Tôi nói câu này nhiều lần rồi mà cậu không hiểu à?”
- “Nói dối!”
- “Tùy cậu thôi...”
- “Tại sao ghét tôi?”
- “...”
- “TÔI HỎI TẠI SAO GHÉT TÔI???”
- “Tôi ghét kiểu nổi khùng lên của cậu, ghét sự áp đặt của cậu, ghét tính kiêu ngạo của cậu. Tôi ghét hết. Tôi ghét cậu. Ghét cả bố cậu nữa!!”
- “Bố tôi? Nói đi, ông ta làm gì cậu?”
- “Không cần cậu quan tâm. Đi đi.”
- “Sao cậu bướng thế nhỉ? Tôi hỏi thì cậu phải trả lời chứ.”
- “Lại áp đặt. Cậu nên biết là trái đất này không xoay quanh một mình cậu đâu.”
- “Cậu thì sao. Cậu là một đứa ương ngạnh, cứng đầu, khó bảo, chây lì. Cậu thật ngu ngốc!”
- “Ừ! Tôi ngu, tốt hơn hết là cậu đừng nói chuyện với người ngu như tôi, kẻo làm hỏng cái thanh danh của cậu!”
- “Cậu... Đúng, tôi không nên nói chuyện với cậu!”
- “Minh!!” - một cô gái chạy từ ngoài cổng trường vào, ôm trầm lấy Hoàng Minh. Oái, cô ấy là...
- “Bỏ ra. Sao cậu lại ở đây? Cậu đang ở Mĩ cơ mà.”
- “Nhớ Minh quá nên về. Ủa? Cậu... Hoài An? Cậu học trường này hả?”
- “Ừ...”
- “Trời, trùng hợp quá. Minh, đây là An, người bạn Tiên mới quen hôm qua, khi bị lạc đường ^^”
- “Lôi thôi quá, về đi.”
- “Tiên chờ Minh nãy giờ mà, về chung đi. An, bọn mình đi chung đi.”
- “Thôi, mình có việc phải đi đường khác, cậu cứ về đi.”
- “Ừ, thôi vậy. Minh, mình về thôi! ^^”
Não bộ trì trệ...
Sao Thủy Tiên lại xuất hiện ở đây nhỉ? Có vẻ cậu ấy rất thân với Hoàng Minh. Nhìn họ bá vai bá cổ nhau mà... khó chịu ghê cơ. Kệ xác, tôi mệt lắm rồi, tôi không muốn thấy mặt tên cá sấu oan gia đấy đâu.
Cơ mà sao tôi chóng mặt thế, chắc tại trời nắng quá đây mà. Ừ, trời nắng mà mắt tôi lại tối sầm chẳng nhìn thấy gì nữa, tôi mệt quá...
[Bệnh viện]
- “Tỉnh rồi hả, cậu làm mọi người lo lắng quá đấy.”
- “Tôi... Ơ đây là bệnh viện?”
- “Sáng nay cậu bị xỉu ở trước cổng trường, bọn tớ phải đưa cậu vào viện ngay. Bác sĩ bảo cậu làm việc quá sức, cơ thể bị suy nhược.”
- “Mấy ngày ôn thi cậu thức đêm học bài đúng không? Đã bảo học ban ngày bọn tớ dạy là đủ giỏi rồi, đừng có học nhiều quá, cậu có phải thánh đâu.”
- “Vào năm học nghỉ làm ở Moon cafe đi.”
- “Sao phải nghỉ?”
- “Còn sao nữa? Cậu không đủ sức đâu. Vừa học vừa làm, làm sao cậu chịu được, mới có một kì thi cuối năm thôi mà đã xỉu cả ra rồi, năm sau phải học nhiều lắm đấy.”
- “Nhưng mà tớ thích...”
- “Ngó gì? Mấy công chúa nhà cậu đi ra ngoài mua đồ ăn, quay lại ngay ấy mà.”
Ờ đúng rồi, thảo nào tôi cứ thấy thiếu thiếu...
Kia rồi, vừa nhắc xong đã thấy năm con giặc cái lao vào phòng như lũ quét, họ đã ở đây cả rồi, đông đủ quá, nhưng tôi vẫn thấy thiếu...
- “Con này mày quyết tâm thoát kiếp mù chữ đấy hả?”
- “Hay mày muốn tự tử theo cách đặc biệt?”
- “Trời ơi, tao xỉu có tí thôi mà chúng mày cứ nhặng cả lên.”
- “Có tí là thế nào? Cả người mày nóng rực lên, vào truyền hai chai nước mãi mới tỉnh lại, da dẻ thì xanh xao hẳn đi.”
- “Kiểu này bọn tao quyết tâm biến mày thành lợn, dạo này trông mày ốm quá.”
- “Ơ mà một cái đuôi nữa đâu rồi ý nhỉ?”
- “Đuôi nào?”
- “Thì... cái đuôi ý. Bình thường có bốn cái, sao ở đây còn có ba thôi, Hoàng Minh đâu rồi?”
- “Ờ nhỉ, bình thường đã túm tụm vào đây để mắng Hoài An rồi mà.”
- “Này, hai người chia tay rồi hả?”
- “Mày bị điên à? Tao cả hắn có là cái gì đâu mà chia tay.”
- “Ờ thế chúng mày... giận nhau à?”
- “Có phải trẻ con đâu mà giận với chả dỗi.”
- “Thế tại sao Hoàng Minh không đến?”
- “Sao mày hỏi tao, tao có phải mẹ hắn đâu mà biết!”
Bực mình! Hỏi gì mà hỏi lắm. Cái đồ cá sấu chết dẫm đấy mải đi cùng với người đẹp rồi, chẳng biết trời đất là gì nữa đâu. Tự nhiên lại khó chịu thế, có khi phải truyền thêm chai nước nữa, khó chịu quá đi, bực mình quá đi, aissss!
Làm người ốm sướng thật, ăn uống cứ gọi là tẹt ga. Các bạn hiền cứ biếu xén liên tục, làm tôi dù không muốn lắm vẫn cứ phải ăn thôi.
- “Ê, cậu phải ăn hết mấy hộp caramen này trong ngày hôn nay đấy, mai tớ sẽ mua sữa chua.”
- “À... tớ buồn ngủ quá. Bắt tớ vừa ngủ vừa ăn à?”
- “Ờ thế ngủ dậy thì ăn tiếp. Ăn nhiều vào, mới bù được năng lượng bị mất.”
==”
Tôi nghĩ lại rồi, làm người ốm có vẻ không thích lắm.
Từ chiều đến giờ tôi bị nhồi như nhồi lợn, ăn đủ các món trên đời, bụng tôi trương phình lên rồi. Đã thế còn không cho tôi về nhà, cứ bắt nằm trong viện hết ngày mai, có phải bệnh nan y đâu mà phải nằm lại viện, bọn này rất hay quan trọng hóa vấn đề, chỉ khổ tôi thôi. Không khéo đến lúc ra khỏi viện tôi không còn là tôi nữa, là một con heo quay T_T
Tôi nằm trên giường vói xung quanh là ba “vệ sĩ”, tôi có cảm giác như mình là một công chúa thực sự vậy, rất thú vị, có điều nếu là bốn người sẽ vui hơn... Nhìn ba thằng con trai ngủ gà ngủ gật quanh giường mà tôi phải phì cười. Ai đời con trai lớn tồng ngồng rồi mà ngủ như trẻ con ế, người thì chu mỏ, người thì ôm chặt cái gối như ôm gấu bông, người thì gác chân gác tay đủ dáng, tự nhiên như ở nhà. Trông buồn cười chết đi được. Hà hà, không biết cá sấu lúc ngủ trông như thế nào nhỉ, tôi chưa nhìn thấy hắn ngủ bao giờ. Vừa ngủ vừa mút tay chăng, hay ngoáy mũi, hay chảy dãi? Ây xời, kệ xác, việc gì tôi phải biết!
Oái, hình như ở cửa có bóng người, chẳng lẽ trộm chăng? Bệnh viện vip như thế này mà cũng có trộm à? Dì Huệ dạy nếu thấy có trộm mà không chạy được thì phải nhắm mắt làm thinh, cứ để cho nó lấy đồ đi rồi báo cảnh sát sau, tuyệt đối không được la hét, nếu không mất mạng như chơi. Vì thế tôi nhắm tịt mắt lại. Sợ quá, tôi cảm nhận được bước chân của tên trộm, dù nó rất nhẹ thôi. Không biết anh trộm lấy được gì rồi, lấy nhanh nhanh đi tôi sợ quá rồi đây, tóc gáy cứ dựng ngược cả lên. Anh trộm này có vẻ không được chuyên nghiệp lắm thì phải, lấy mãi không xong tí đồ, đã bày ra cho mà lấy còn không lấy nhanh đi, ở lại làm gì nữa, muốn dọa người ta ngất thêm phát nữa à?
Oái oái, tôi cảm nhận được khoảng không trước mắt mình tối lại, hình như tên trộm đang tới gần giường tôi để khoắng đồ. Anh trộm ơi anh đại từ đại bi, anh lấy được cái gì thì lấy hết đi, đừng có giết tôi. Cơ mà người anh thơm ghê nhỉ, mùi này quen quen, anh có khiếu chọn nước hoa đấy. Mà thôi anh khoắng nhanh lên tôi sợ lắm rồi ạ... May quá, hết tối rồi, chắc anh trộm khoắng xong đồ rồi. Hu hu coi như xong cái s4 T_T
Im lặng quá, không biết anh trộm đi chưa, tôi chẳng dám mở mắt ra nữa. Anh trộm ơi, nếu có lỡ thấy tôi mở mắt thì anh coi như không biết nhé, tôi thề tôi sẽ không hét lên đâu, đừng hại tôi. Tôi mở mắt đấy.
Một mắt...
Hai mắt...
Phù, “anh ấy” đi thật rồi. Tôi nhận thấy có sự khác khác, nhưng hình như không phải vì thiếu đồ. Ơ sao lại không thiếu đồ nhỉ, anh trộm lấy gì thế? Tôi còn nhìn thấy bên cạnh mình có cốc cappuccino vẫn còn nóng hổi. Anh trộm này sành điệu ghê, đi ăn trộm còn mang cả cà phê đi uống, mà cà phê pha máy hẳn hoi nhá. Vào chẳng khoắng được tí đồ nào còn để quên cóc cà phê, khổ thân chưa. Thôi thì tôi uống hộ vậy ^^
*****
[Lớp 10A15]
“RUỲNH RUỲNH...!!”
Bốn mươi lăm con người không hẹn mà cùng lúc đổ cái “rầm” xuống sàn, làm trấn động cục bộ, khiến đàn kiến hoang mang bò ra khỏi tổ, khiến lá ngoài sân rụng như mưa tuyết, khiến các lớp xung quanh tưởng có động đất mà nháo nhào chạy hết xuống sân, khiến thầy hiệu phó phải gọi loa xem có chuyện gì xảy ra...
- “HOÀI AN ĐƯỢC HỌC SINH GIỎI Á???”
- “An, mày thành siêu nhân thật rồi.”
- “Học hành đến xỉu cả ra thì không giỏi mới lạ.”
- “An công chúa siêu quá!!”
- “Kiểu này là phải khao à nha.”
.....
==” - kiến
==” - học sinh lớp khác
==” - thầy hiệu phó
- “LỚP NÀY MUỐN PHẢN ĐỘNG HẢ? CÓ MỖI CHUYỆN NÀY THÔI MÀ CŨNG ẦM CẢ LÊN. CÓ MUỐN TÔI TRỪ HẾT ĐIỂM THI ĐUA TUẦN NÀY KHÔNG?!!”
-“Ấy ấy thầy đừng nóng, là học sinh xúc động quá thôi mà.”
- “Cô dạy dạy dỗ học sinh cho cẩn thận vào đấy, không tôi trừ thi đua, trừ lương. Oke?”
- “Oke thầy ^^”
Cả đời đây là lần thứ hai tôi được học sinh giỏi, lần thứ nhất là lớp 1 ==” Quả thực tôi thấy phục mình ghê cơ, người đâu mà giỏi thế không biết. Đã không học thì thôi, đã học là phải học cho ra trò. Thế này mới xứng với danh hiệu công chúa của trường chứ, vừa xinh đẹp, vừa học giỏi. Khà khà khà...
- “An, Feeling Tea nhé?”
- “Oke!”
Tập đoàn chúng tôi kéo nhau vào Feeling Tea để quậy phá, ủa, cá sấu cũng đi à, tôi không thích. Cả tuần nay tôi và hắn không nói chuyện với nhau, mọi người thấy rõ việc đó vì chúng tôi ngồi cùng bàn, cả ngày không nói với nhau một câu chắc chắn có vấn đề. Mỗi lần nhìn thấy hắn, tôi lại đau lắm, tôi nhớ ba tôi, tôi hận bố của Hoàng Minh. Được cái cậu ta lại rất giống bố, cho nên tôi ghét luôn cả Hoàng Minh, cho chết, ai bảo giống bố cho lắm vào, bị tôi ghét là phải.
- “Minh!! Hôm nay Minh tổng kết năm học rồi đúng không? Mình đi chơi đi ^^” - Thủy Tiên từ đâu chạy tới, nắm lấy tay cá sấu. Ôi ôi sao tôi lại thấy khó chịu thế này, tôi cần truyền nước, cho tôi đi viện!
- “Ê Minh, đây là ai đấy?”
- “Cậu đến đây làm gì? ==”
- “Rủ Minh đi chơi chứ làm gì. A, Hoài An, hóa ra cậu cùng lớp với Minh của tớ à? Vậy mà không nói, mắc công lần trước tớ giới thiệu.”
- “MINH CỦA TỚ???”
- “0_o mọi người sao thế? Có gì lạ à?” - Thủy Tiên có vẻ không hiểu tại sao mọi người biểu cảm như thế, tôi thấy cô ấy giống như bản sao của tôi vậy ==”
- “Cậu có về không thì bảo? Tôi đã nói đừng có bám theo tôi nữa cơ mà!”
- “Thôi mà Minh, mình đi chơi đi. A, hay cho Tiên đi cùng mọi người nhé?”
- “Ơ... chuyện này...”
- “Mình đi thôi ^^”
- “Này cậu ơi, tớ đã bảo đồng ý đâu.” - Bảo Linh lại lên cơn dở hơi rồi đấy.
- “Ơ... vậy cậu đồng ý nhé? Đi mà...”
- “=.=”
- “Không nói gì là đồng ý rồi. Chơi thôi! À quên, tớ tự giới thiệu, tớ là Thủy Tiên nhé ^^”
- “Thủy Tiên, cậu... là gì của Hoàng Minh thế?” - Hà Anh dò dẫm hỏi. Hôm nay con này lạ nhá, bình thường nó sẽ hành động gióng Bảo Linh lúc nãy cơ.
- “Bọn tớ là thanh mai trúc mã ^^”
b-s�_:3�u P� pan style='font-size:16.0pt;font-family:Tahoma'>
- “Chuyện gì vậy? An, sao cậu còn ở đây?”
- “Tôi quên... quên điện thoại... tôi... quay lại, tôi lấy điện thoại... tôi...”
- “Ở trên bàn kia kìa, con gái gì mà đuểnh đoảng. Thôi để tôi đưa cậu về, cậu toàn làm người khác không được yên tâm gì cả.”
- “Không cần.”
Công ty Vĩ Thành, tập đoàn Thiên Vương, chủ tịch Vương Trí Long...
Đầu tôi nổ tung lên rồi. Thực sự người hãm hại ba tôi là ông ấy, là bố của Hoàng Minh? Hoàng Minh, tại sao cậu lại là con trai của người hại chết ba tôi...


~~~ CHƯƠNG 37: Có một sự khó chịu không hề nhẹ...

Tôi đang trên đường vào trong Sài Gòn, cái nơi gắn bó với tôi suốt 15 năm trời, giờ được trở về mà lòng tôi cứ... nao nao. Không biết có gì đổi mới không nhỉ? Tôi thèm được nói chuyện với lũ bạn chí cốt vào sinh ra tử của tôi quá, tôi nhớ lắm lắm ý. Đi cùng tôi có Duy và dì Huệ, Duy cũng từng sống trong Sài Gòn với tôi mà, vì thế bạn bè của tôi đều là bạn bè cậu ấy. Chúng tôi dự định về đây khoảng một hai tuần, sau đó về lại Hà Nội để tôi học thêm sớm, năm học lớp 11 rất quan trọng.
- “An!! Tao nhớ mày quá!!”
- “A Duy, là cậu thật sao?”
- “Trời, cậu mất tích mấy năm mà bọn này tưởng cậu “teo” rồi chứ?”
- “Trông hai người đẹp đôi ghê cơ. Khi nào đám cưới cho tao làm phù dâu nhé.”
- “Mày vớ vẩn, tao xí chân phù dâu rồi.”
- “An, mày bảo nó đi, nó cứ tranh với tao ế.”
- “Thôi thôi chúng mày mất trật tự quá., luyên thuyên vừa thôi.”
- “Đây có phải trong lớp đâu mà phải trật tự? Mọi người yên tâm, khi nào đám cưới tôi với An sẽ cho cả hai người làm phù dâu ^^”
- “Duy!! ><”
Thế là tôi và Duy được đưa ra làm chủ đề bàn tán suốt quãng đường từ sân bay về nhà. Hồi trước tôi cũng toàn bị gán ghép thế này mà có sao đâu, tôi kệ xác. Thế mà bây giờ bị chúng nó chêu, tôi cứ thấy ngượng ngượng _
Nơi đầu tiên tôi muốn đặt chân đến là mộ của ba mẹ. Trong khi mấy đứa bạn đang tất bật mở tiệc chào đón tôi ở căn nhà thuê trong hai tuần, thì tôi, Duy và dì Huệ tranh thủ tới mộ của ba mẹ một chút. Mẹ ơi, ba ơi, con nhớ ba mẹ quá...
- “Anh, chị, em dẫn An về đây chơi. Anh chị nhớ nó lắm đúng không?”
- “Con chào cô chú, cô chú ở thiên đường đừng lo lắng về An, con sẽ chăm sóc cho An, không để cậu ấy bị làm sao đâu, cô chú yên tâm nhé.”
- “Duy, dì Huệ, con muốn ở đây thêm chút nữa, hai người cứ về trước đi.”
- “Tớ ở lại cùng cậu.”
- “Tớ muốn ở đây một mình, cậu về cùng dì Huệ đi.”
- “Vậy con về sau nhé. Đi thôi Duy, con bé ngang lắm, không làm gì được đâu.”
.....
- “Mẹ sướng lắm nhé, giờ đã có ba ở bên, con giờ chỉ còn dì Huệ với bé Jun, nhưng Jun không về mẹ ạ, nghỉ hè nên dì Huệ cho Jun sang chơi với ba nó ở Mĩ. À đúng rồi, năm học vừa xong con được học sinh giỏi đấy, mẹ thấy con mẹ có siêu không? Con gái mẹ tất nhiên là siêu rồi. Hồi Tết con không về được, chỉ ở nhà thắp hương cho mẹ được thôi, chắc mẹ buồn lắm. Lần này con về hẳn hai tuần, mẹ vui nhé. Còn ba ơi, con đã biết người hại ba là ai rồi, là ông Trí Long, người đó là bố của Hoàng Minh, bố biết Hoàng Minh mà. Con rất ghét ông Long đó, con chỉ ước mình có đủ quyền lực để bắt ông ta phải chịu tội, vì ông ta đã cướp đi ba của con. Giờ con không biết phải làm sao nữa, con đã không nói chuyện với Hoàng Minh hơn hai tuần rồi, mặc dù con con thích cậu ta nhưng cũng không phải là ghét. Ba ơi tại sao Hoàng Minh lại là con trai ông Trí Long chứ? Có lẽ là con sai khi áp đặt cái ghét của mình lên Hoàng Minh trong khi cậu ta chẳng làm gì, vì thế mà Hoàng Minh mới tức giận và ghét lại con luôn, mà ba biết con ghét nhất là bị người ta ghét mà. Thực ra Hoàng Minh rất tốt, chỉ là vẻ bề ngoài cậu ta có vẻ ngông cuồng thế thôi chứ không phải loại người đểu giả đâu. Lần trước cậu ta nói... thích con ba ạ, còn có cả Huy, cả Việt Anh, và cả Duy cũng nói thích con, họ bám theo con cả ngày rất phiền phức. Thế mà tự dưng cắt được một cái đuôi, đáng lẽ phải vui thì thay vào đó con lại rất buồn, cứ thấy vắng vắng thiếu thiếu thế nào ý, chắc là vì không có ai để cãi lộn nên chán thôi ba nhỉ? À đúng rồi mẹ ơi, mẹ có thể giải thích vì sao Hoàng Minh cũng có một sợi dây chuyền giống hệt của con và Duy không? Mẹ nói mẹ và cô Mai cùng nhau đi đặt làm sợi dây đó mà, vậy thì trên đời chỉ có đúng hai sợi thôi chứ? Duy đã hỏi cô Mai nhưng cô lại lảng sang chuyện khác, không hiểu có chuyện gì xảy ra nữa. Giá mà mẹ có thể nói cho con biết... Thôi cũng muộn rồi, con phải về đây, bạn bè đang chờ con ở nhà để ăn tiệc, chào ba mẹ nhé! ^^”
*****
- “Một, hai, ba, zô!!”
- “Chúc mừng An trở về với danh hiệu Miss thành phố!!”
- “Bây giờ An nổi tiếng khắp nơi rồi nhỉ, bọn tôi trong này còn biết đến Lục công chúa trường Đống Đa cơ đấy.”
- “Trời ơi, tôi cập nhật tin tức hằng ngày của Lục công chúa đấy nhé, An này, khi nào giới thiệu cho tôi cái bạn Vương công chúa đi.” - Cái thằng này cứ thấy gái xinh là rộn ràng hết cả lên _ chỉ được cái giống tôi.
Hôm nay tôi rủ Lan ngủ với tôi một tối, lâu rồi tôi không được tâm sự với nó. Lan già đời lắm, nên tôi rất thích nói chuyện với nó, vì nó luôn cho tôi những lời khuyên khá là có ích. Giá mà tôi có thể bê nó ra Hà Nội nhập hội công chúa thì vui nhỉ?!
“Bước xuống phố sáng tinh mơ
Dạo qua góc công viên
Thấy bao điều
Người người chào bình minh đang đến
Nhìn cụ già tập dưỡng sinh
Sao trong tâm ta thấy bình yên
Một Hà Nội rất thân quen
Mặt trời hồng rạng rỡ
Phố xá bỗng nhiên càng đông hơn
Nhìn dòng người vội vã
Nối những chiếc xe dài lê thê
Đưa em qua bao phố phường bao sắc màu, bao ánh đèn
Ngồi ăn một quán ven đường
Hà Nội nhẹ nhàng ấm áp
Dịu dàng đậm chất thơ
Một ngày xa
Một cảm giác
Lòng chợt nhớ
Đưa em qua bao thăng trầm bao tháng năm đã úa màu
Gọi tên từng phố cổ
Chiều nhạt nhòa Hồ Gươm lung linh
Ngạt ngào hoa sữa thơm
Gọi mùa thu
Về thật lâu
Để ta biết
Nồng nàn...”
Bài hát Nồng nàn Hà Nội phát lên từ chiếc mp3, ài, tôi nhớ Hà Nội quá, mới xa có một hôm thôi đã thế rồi. Phải công nhận là Hà Nội luôn làm người ta cảm thấy yên bình thế nào ý, tôi chuyển đến đó mới được một năm thôi nhưng có cảm giác rất gắn bó. Ài, tôi yêu Hà Nội ^^ Tôi nhớ cơn gió thu Hà Nội, mặc dù giờ đang là mùa hè, tôi nhớ cái lạnh cắt da khi gió đông bắc về, vì tôi thích biến thành một cục bông khi mặc nhiều áo, tôi nhớ cả tập đoàn công chúa và hoàng tử lớp tôi nữa, nhưng nếu giờ để tôi về Hà Nội luôn thì tôi không chịu đâu, tôi cũng nhớ Sài Gòn mà, sao về sớm thế được.
Bạn bè lâu ngày không gặp mà vừa đặt lưng xuống đã ngủ, chẳng nói năng được gì cả, chán con này thế không biết. Tôi cũng nhắm mắt lại, nhưng mãi không ngủ được. Thường thì buổi tối mỗi khi nhắm mắt lại, tôi lại nhớ ba mẹ. Nhưng hôm nay lạ lắm, cái bản mặt tôi không muốn nhìn nhất lại cứ hiện ra trong đầu tôi, đến ngủ cũng ám tôi có khổ không chứ. Không cãi nhau với hắn quả là rất khó chịu, nhưng giờ tôi không thể nói chuyện bình thường với cá sấu như hồi trước được nữa. Tôi cảm thấy mệt mỏi lắm, tôi chỉ muốn trả thù cho ba thôi, nhưng tôi không đủ sức, tôi quá nhỏ bé so với cái xã hội phức tạp này. Ước gì thời gian trở lại, tôi sẽ không nghe được câu chuyện của ông Long, vậy thì bây giờ tôi không phải đau lòng thế này.
*****
“Trời nắng, trời nắng, thỏ đi tắm trắng...”
- “Alo An nghe.” - mới sáng ra đã gọi, muốn ăn gạch không hả?
- “An, ra bể bơi star đi, nhớ mang đồ bơi nhé. Đến nhanh đấy, việc gấp!”
Mới sáng ra đã gọi đi bơi, còn kêu việc gấp nữa, đồ dở hơi. Thôi thì đằng nào cũng không ngủ lại được nữa, đi bơi vậy.
[Bể bơi Star]
Oa, cái bể bơi này đẹp thật đấy, bể bơi vip có khác, khi tôi còn ở Sài Gòn, cái bể bơi này vẫn đang xây dựng. Hóa ra kẻ phá đám giấc ngủ của tôi là tứ đại mĩ nam cùng lũ bạn trong nam của tôi ạ. Mấy người họ biết tôi vào đây nghỉ hè hai tuần nên bám càng vào từ hôm qua, sáng nay Duy còn triệu tập hội bạn trong Nam của chúng tôi đi chơi cùng cho vui. Đáng lẽ ở Hà Nội chỉ có ba người vào thôi, vì tôi và cá sấu đang chiến tranh, nhưng Thủy Tiên nghe được mọi người vào đây chơi vơi tôi ở đâu, lại ham vui, muốn đi cùng và kéo cả Hoàng Minh vào theo nữa. Cái cô bạn này “hồn nhiên” thật. Có vẻ Tiên rất hợp cạ với tôi, từ ngay lần gặp đầu tiên rồi. Ngay cả tôi cũng rất thích chơi với Tiên, nhưng cứ nhìn thấy Tiên ở cùng Hoàng Minh là tôi lại thấy ghét ==”
Tôi bước ra từ phòng thay đồ cùng Lan và mấy đứa bạn. Tôi mặc bộ đồ bơi hai mảnh, tuy rằng tháng này eo của tôi phình ra 2cm, nhưng chẳng sao, dáng tôi vẫn chuẩn như siêu mẫu >v<
- “An, xuống hồ bơi đi chứ?” - Đầu vàng hớn hở vẫy tay gọi tôi.
“Phụt!”
Ôi mẹ ơi, không đỡ nỗi, toàn thân tôi cứng đơ. Đầu vàng bước ra với bộ dạng bán khỏa thân, hóa ra body của cậu ta lại chuẩn đến thế. Ai mà biết được, vì cậu ta có cho tôi xem bao giờ đâu. Đứng ngay sau đầu vàng là hoàng tử, tôi phụt máu mũi tập hai. Huy đứng vươn vai khởi động để xuống nước, trông dáng y siêu mẫu, bộ dạng rất ư là... khiêu gợi ==” Sao thế này, không ngờ mặt họ đã đẹp rồi mà người cũng chuẩn luôn, cơ bắp, bụng múi đủ cả, họ mới sắp là học sinh lớp 11 thôi mà. Ông trời thật thiên vị.
Mà hỡi ôi ông trời, hỡi đấng tối cao, sao người quá đáng vậy, sao nỡ hành hạ tôi như vậy, sao lại sắp đặt cho xung quanh tôi toàn mĩ nam, để tôi nhìn ngắm mà thèm thuồng thế này, làm cho một tâm hồn trong sáng bị vấy đục. Ông trời ơi, ông ác quá!!
... Oh God ơi, đẹp thật đấy, quá đẹp. Họ là những tác phẩm nghệ thuật sống. Họ...
Oái oái, ai dám cản trở công cuộc tiếp thu giá trị cuộc sống của ta đấy hả? Bịt mắt bịt mũi người ta lại, muốn giết người à? Làm tôi phải há mồm ra để thở.
- “Cảnh này nóng quá, cậu không nên nhìn đâu, bệnh lại tái phát rồi đấy ==”
Cái giọng này... Hoàng Nhật Duy!! >”<
- “Bỏ ra, tôi không thở được. Có bỏ ra không thì bảo? Cậu...”
“PHỤT!!”
0_0
Xịt máu mũi tập ba. Trong lúc dãy dụa, tôi đã vùng được ra khỏi Duy. Đang định quay lại mắng cậu ta một trận thì phụt máu mũi!
Cái tên trời đánh này, cậu biết việc để lộ body của mình có sức sát thương cao thế nào mà sao vẫn cứ lộ? Mắc công tôi xịt máu mũi phát nữa.
Còn kia, cá sấu đang đứng sừng sững ở mép bể. Đây là lần thứ ba tôi nhìn thấy thân hình hắn, nhưng vẫn không khỏi xúc động. Hai lần trước, một lần là hắn từ nhà tắm đi ra bị tôi làm tuột áo choàng tắm, tôi sợ quá nhắm mắt nhắm mũi chẳng kịp nhìn cái gì, một lần là hôm biết cá sấu bị thương, do lo cho vết thương của hắn nên không chú tâm lắm đến việc chiêm ngưỡng, dù hôm đó tôi vẫn bị xịt máu mũi ==” Còn hôm nay, được chiêm ngưỡng công khai, tôi lại tiếp tục xịt máu mũi.
Đừng ai bảo tôi là đồ háo sắc nhé, chỉ là mấy người họ có “nhan sắc” vượt quá mức chỉ tiêu nên tôi mới “háo” thôi. Chứ bình thường ra thì tôi là một con người nghiêm túc, một điển hình của hình tượng thục nữ đấy.
Cá sấu quay ra, hắn nhìn thấy tôi bị xịt máu mũi. Sau đó, tôi bị bơ... Có một sự hụt hẫng nhẹ. Như bình thường thì hắn đã chạy đến mắng tôi một trận và bịt mũi tôi lại rồi...
- “Haizz, lại thế rồi, đã bảo để tớ bịt mắt bịt mũi vào thì không nghe.”
- “=.= Cậu nói đúng.”
Đi ngay cạnh Hoàng Minh là Thủy Tiên, cô ấy lúc nào cũng bám riết lấy Hoàng Minh, như kiểu bỏ tay ra là hắn chạy mất ý...
Tôi cần truyền nước ==”
Chẳng hiểu sao mỗi lần thấy hai người họ đứng cạnh nhau là tôi lại “ốm”, chắc tôi bị dị ứng với những cảnh 16 . Cũng có thể là do tôi hơi ích kỉ, vì tôi đã quen với sự có mặt của Hoàng Minh rồi nên thấy hắn chơi với đứa khác thì có phần khó chịu. Tôi xấu tính mà.
- “An, An, đây là tập đoàn mĩ nam của mày hả? Trời ơi giới thiệu tao một bạn đi, khéo lại cắt cho mày được một cái đuôi >v<”
- “Mày giỏi khoản cưa cẩm lắm mà, cần gì tao phải giới thiệu ==”
- “Ầy, mặt mày làm sao thế, sị ra cả đống thế kia, không giới thiệu thì thôi, làm gì mà ghê.”
- “An, sao cậu lại nhét giấy vào lỗ mũi thế kia?”
- “Nó bị bệnh cũ tái phát thôi, không sao đâu ^^” - Cái Lan nhanh mồm nhanh miệng thật.
- “Bệnh gì? Có cần đi viện không?”
- “Trời ơi, chỉ là xúc động quá chảy máu mũi thôi mà, không sao đâu.”
Đầu vàng và hoàng tử xúm xít lại hỏi han tôi, còn Duy đứng cạnh cầm khăn giấy đưa tôi, còn... cá sấu, hắn đang ở bên cạnh Thuỷ Tiên...
Aissss... Tôi muốn tát mình một phát quá, cái mắt ngu si này, sao mày cứ nhìn về phía đó thế? Nhìn chỗ khác, nhìn chỗ khác.
Cố không nghe, không nhìn, không nghĩ về chuyện đó nữa, tôi nhảy ùm xuống bể bơi, để làn nước lấp đầy tri giác, có lẽ như vậy sẽ dễ chịu hơn.
Khổ nỗi Thủy Tiên lại rất thích tôi, nên cứ kéo tôi vào chơi cùng với cá sấu, cô ấy không biết tôi và cá sấu đã cạch mặt nhau mấy tuần nay rồi.
- “Minh, chết này, chết này.”
- “Đừng có té nước.”
- “Đằng nào người chả ướt rồi.”
- “Nhưng mà vào tai.”
Thủy Tiên quậy tung cả cái bể bơi, làm mặt Hoàng Minh cứ nhăn nhó. Còn tôi chỉ chơi loanh quanh gần mép bờ với Lan, vì tôi bơi không giỏi, còn ba cái đuôi gặp bạn mới bạn cũ nên chơi tít mù ở tận đầu bể bên kia, chẳng biết trời trăng là gì. Cơ mà sao Tiên cứ phải kéo Hoàng Minh theo thế nhỉ? Haizz, điên rồi điên rồi, đã bảo là không nghe, không nhìn, không nghĩ nữa rồi mà, sao không chịu nghe lời chủ nhân gì hết. Tôi bơi, tôi bơi, bơi sẽ không nghe thấy gì, bơi sẽ không nhìn thấy gì, bơi sẽ không nghĩ được gì, tôi bơi, tôi bơi...
Oái, Tiên làm sao kia, sao không bơi nữa, cứ lóp ngóp mãi. Hình như cô ấy không ổn rồi.
- “Mọi người, Thủy Tiên bị làm sao ý!”
Mọi ánh mắt dồn về phía Tiên. Nhanh như cắt, Hoàng Minh bơi về phía Tiên, cắp vào bờ, còn cô ấy thì ho sặc sụa. Tiên bị trượt rút, không quẫy được chân nên người cứ chìm nghỉm, may là cứu kịp.
- “Cậu không sao chứ?”
- “Tiên không sao. May là có Minh ^^”
- “Không sao là tốt. Thôi tôi không bơi nữa đâu.”
- “Sao vậy? Đang vui mà, Minh.”
Hoàng Minh thờ ơ đi vào phái trong, Tiên lóc nhóc chạy theo gọi lại. Ngay giây phút đấy thôi, tôi ước mình cũng bị trượt rút ==”
Bơi chán, cả lũ lại rủ nhau đi nạp năng lượng. Chúng tôi vào quán Lotte quen thuộc mà hồi trước khi còn ở trong Nam hay ghé đây quậy.
Một năm không tới đây, có nhiều đổi mới quá, trang trí cầu kì hơn nhiều. Lần cuối cùng tôi vào đây là lúc chia tay hội này để a Hà Nội, hôm đấy cũng là lần đầu tiên tôi gặp Hoàng Minh, tôi đã đấu khẩu với hắn tại đây. Còn nữa, tôi cũng làm mất first kiss ở đây luôn...
Tôi cũng thấy tự buồn cười vì sự dở hơi của mình. Rõ ràng lí trí bảo tôi phải ghét Hoàng Minh, nhưng tôi lại không ngừng nhắc đến hắn. Giá mà tôi có thuốc tẩy não thì tốt biết mấy, mọi hình ảnh về Hoàng Minh sẽ bị xóa sạch, không dấu tích...
- “Minh, há mồm ra nào. A...”
- “Làm gì thế bỏ xuống đi.”
- “Há mồm ra cơ.”
- “Đã bảo không ăn rồi mà.”
Thủy Tiên và Hoàng Minh, họ đẹp đôi thật...
*****
Đêm lại tới...
Màn đêm buông xuống bao phủ cả thành phố Hồ Chí Minh, nhưng dường như chỉ làm nó thêm nhộn nhịp với hàng vạn ánh đèn lấp lóa dưới đường phố. Căn hộ tôi đang ở nằm ở tầng sáu, từ đây nhìn xuống cảnh đêm thật đẹp. Trước đây mỗi khi cuối tuần, cả gia đình tôi đều cùng nhau đi ăn đêm, rất ấm sau. Sau đó còn ba và tôi. Còn giờ thì chỉ còn mỗi tôi thôi. Ý nghĩ về cái chết của ba cứ xoáy lấy tôi, chưa bao giờ tôi phải suy nghĩ nhiều như thế, dù không muốn nhưng mọi noron thần kinh của tôi đều hướng về điều đó. Kì nghỉ hè hai tuần để giảm stress, nhưng sự có mặt của Thủy Tiên và Hoàng Minh khiến tôi còn mệt mỏi hơn trước. Tôi luôn bị quay trong những mâu thuẫn mà tự tôi đặt ra: muốn nói chuyện với Hoàng Minh nhưng không thể vì cậu ta là con của kẻ thù, muốn chơi đùa cùng Thủy Tiên nhưng lại thấy khó chịu khi cô ấy ở cùng Hoàng Minh, muốn ghét nhưng không thể ghét, muốn không ghét nhưng lại cứ ghét... Đấy, hai ngày nay tôi cứ bị cuộn tròn trong mớ bòng bong suy nghĩ. Tôi cần một sự yên bình...
Lại một đêm không ngủ được, tôi di ra ngoài dạo chơi, hít thỏ không khí cho dễ chịu. Rồi tôi gặp Huy.
Thủy Tiên và bốn đại mĩ nam ở trong khách sạn đối diện khu nhà của tôi, không có gì khó hiểu khi bước ra ngoài lại gặp Huy. Nhưng cậu ấy cũng không ngủ được à?
- “An, hôm nay trông cậu có vẻ không vui?”
- “Hả? Ơ... Không vui gì chứ? Tớ vui lắm mà, vui lắm ^^”
- “Bọn tớ đã cố không cho Tủy Tiên đi cùng, nhưng cậu ấy bám riết kinh quá.”
- “Sao cậu...”
- “Tớ biết cậu cảm thấy thế nào mà. Đừng buồn nhé, còn ba người con trai luôn hướng về cậu, trong đó có cả tớ, nhớ nhé ^^”
- “Huy...”
Tôi đã rơi nước mắt, như thể mọi nỗi bực dọc trong ngày hôm nay đều dồn nén qua những giọt nước mắt. Thật may là có Huy, tôi rất biết ơn vì cậu ấy đã cho tôi mượn bờ vai to rộng để... hỉ mũi ==” Đùa thôi, chứ tôi biết ơn thật đấy. Ở cạnh Huy, tôi luôn cảm thấy lòng mình ấm lên, rất thanh thản. Đấy là lí do tôi thần tượng Huy, gọi Huy là hoàng tử của tôi. Thế nhưng lúc cậu ấy nói thích tôi thì tôi lại không thể đón nhận. Mâu thuẫn nhỉ? Tôi là một con dở hơi mà.
- “Tốt rồi, bây giờ cậu cần bổ sung nước cho lượng nước mắt chạy đi vừa rồi. Mình đi uống nước nhé ^^”
- “Ừ...”
Chúng tôi ghé một tiệm cà phê, nhỏ thôi, nhưng cách bài trí rất dễ thương, làm người ta có cảm giác gần gũi, thích thú. Vẫn như mọi khi, tôi gọi Cappuccino, Huy gọi Americano. Thực ra Huy là người rất hài hước, nhưng cái bản tính đó bị che đậy bởi sự hòa nhã dịu dàng của cậu ấy. Không biết là lí do gì nhưng tôi đoán có phần ảnh hưởng từ người mẹ nghiêm khắc của Huy.
Ngồi không lâu thì chúng tôi nghe thấy tiếng ý éo khá quen thuộc từ ngoài cửa - là Thủy Tiên và Hoàng Minh.
- “Ủa, An, Huy, hai cậu cũng đi chơi đêm à?”
- “Đi hóng gió chút thôi.”
- “Oa, hóa ra Huy với An là một cặp mà tớ lại không biết, cứ tưởng An cặp với Duy cơ. Vui quá, vậy ở đây có hai couple rồi ^^”
- “Tiên... thực ra không phải thế đâu... Tớ...”
- “An có vẻ buồn ngủ rồi đúng không?”
- “Hả?”
- “Vậy thôi bọn tớ đi về trước nhé, hai cậu cứ đi chơi đi.”
- “Ừ ừ, tớ buồn ngủ lắm rồi. Tớ về trước nhé.”
- “Chán vậy? Ở lại thêm chút nữa đi mà, mai dậy muộn chút có sao đâu. Đi, An...”
- “Vậy... một chút thôi nhá.”
- “Nếu mệt thì cứ về đi, ở lại làm gì?”
- “Minh. Tiên thích An và Huy ở lại cơ.”
- “Cậu lắm chuyện quá rồi đấy.”
- “Kệ tớ. Hứ.”
- “Chị ơi, cho bọn em hai Mocha nhé.”
Bốn người chúng tôi ngồi chung một bàn trong một không gian ấm cúng nhưng tôi lại cảm thấy lạnh ngắt. Suốt câu chuyện, chỉ có Thủy Tiên nói là nhiều, còn tôi, Huy và Minh chỉ nói nhát gừng, đáp lại những một số cậu hỏi của Tiên. Tôi cảm thấy mình thật ngớ ngẩn khi ngồi đây. Mãi đến một tiếng sau, khi Thủy Tiên ngáp một cái sái hàm, bọn tôi mới được cho về _
Tôi vẫn không hề buồn ngủ, chắc do tác dụng của cốc cà phê. Đặt lưng xuống mà không ngủ được luôn là tôi suy nghĩ linh tinh. Tôi là người cạch mặt Hoàng Minh trước, nhưng lại không chịu nổi sự thờ ơ hắn dành cho tôi. Tôi nhớ lại lần đầu gặp hắn trong Lotte, tôi cực ngứa mắt với kiểu tóc dựng ngược và thái độ xấc xược của hắn, vì thế tôi tự đặt cho hắn là cá sấu. Thật trùng hợp là tôi phải ngồi cạnh hắn trong lớp học mới, và phải làm quản gia cho hắn trong mấy tháng trời. Hắn là người đầu tiên dám chê đồ ăn tôi nấu dở. Hắn là người đầu tiên dám chơi tôi, quay tôi như dế. Hắn là người đầu tiên dạy tôi chiên trứng như thế nào để nó không bị “giòn”. Hắn là người đầu tiên được tôi nấu cháo cho ăn. Và hắn là người đầu tiên để tôi phải nghĩ nhiều như thế. Thực sự cho đén bây giờ tôi vẫn không hiểu được con người thật của Hoàng Minh, lúc thì ngổ ngáo xấc xược, lúc thì gian ma quỷ quyệt, lúc thì dịu dàng đến đáng yêu, lúc thì lạnh lùng như tảng băng Bắc Cực, lúc lại trái tính trái nết nổi giận đùng đùng như bom nổ chậm. Tôi nhớ nhất là lần bị lạc trong rừng, Hoàng Minh là người đầu tiên tìm ra tôi, giúp tôi thoát khỏi nỗi sợ hãi. Tôi nhận ra từ trước đến giờ, Hoàng Minh luôn ở bên cạnh tôi. Còn giờ thì không như vậy nữa rồi...
Hiazzz, tôi lại bị kéo vào mớ bòng bong. Ước gì Huy có ở đây, tôi cần sự ấm áp của cậu ấy, chỉ lúc này thôi, vì tôi lại khóc mất rồi. Dạo này tôi rất hay khóc, tôi không hề muốn làm một con người mềm yếu đâu, tôi chỉ tự cho phép mình mềm yếu vào lúc này thôi, sáng hôm sau ngủ dậy, mọi thứ sẽ lại như cũ.


~~~ CHƯƠNG 38: Back to School

Cuối cùng hai tuần nghỉ cũng kết thúc, mặc dù kì nghỉ hè dài hơn một tháng nhưng tôi phải đi học thêm trước. Đầu vàng ham vui, vẫn muốn ở lại chơi thêm nhưng thấy tôi về nên cũng về theo, mấy người kia cũng vậy.
Tạm biệt con bạn thân, tôi lại trở về với Hà Nội, thành phố mà tôi đã đưa vào trong tim từ khi nào không biết.
Hà Nội nóng, nhưng cái nắng dịu hơn nhiều so với Sài Gòn. Còn hơn một tháng nữa là lại sang thu rồi, cái mùa tôi thích nhất.
[Feeling Tea]
- “An công chúa, mày nghĩ gì mà trầm tư thế, vẫn nhớ bạn bè trong Nam à?”
- “Hả? Chẳng biết nữa...”
- “Dạo này trông mày rất hay trầm tư nhá. Khả nghi lắm cơ!”
- “Khả nghi cái đầu mày. Thế hôm nay Vương công chúa triệu tập cả hội ra đây làm gì ạ?” - (lảng nhanh gớm ==”)
- “Báo tin buồn.”
- “Hả?”
- “Năm nay tao phải chuyển trường...”
- “CÁI GÌ???”
- “Thôi nào, đừng có biểu cảm thế chứ.”
- “Sao mày lại chuyển trường. Thế còn Kiều nữ hội? Thế còn Lục công chúa? Mày bỏ bạn bè mà đi thế à?”
- “Tao cũng không muốn đâu. Tại bố mẹ tao quyết rồi, không cãi được.”
Nhìn điệu bộ Hà Anh cực thản nhiên bình tĩnh, nhưng tôi biết nó buồn lắm. Nó làm vậy để bọn tôi không buồn theo thôi. Tôi hiểu nó mà.
- “Vậy mày chuyển tới trường nào?”
- “Trường Quốc tế Royal Pinnacle.”
- “CÁI GÌ???”
- “=.= chúng mày lại thế rồi.”
- “Với sức học của mày á?”
- “Tao cũng ngạc nhiên khi bố mẹ xin cho tao vào được trường đấy. Toàn đứa học giỏi nhà giàu làm sao tao theo được.”
- “Nhà mày chả giàu nứt vách ra ý chứ. Vấn đề ở đây là học lực ạ ==”
- “Vậy... từ giờ chúng mình chỉ còn là ngũ công chúa thôi à?”
- “Ừ... Kiều nữ hội vắng mày buồn lắm.”
- “Hu hu, từ nay trường Đống Đa không còn cái tên Vương công chúa nữa rồi T_T”
- “Thôi thôi con xin mấy thánh, mấy thánh cứ làm như con xuất ngoại một đi không trở lại không bằng. Mà kể cả có xuất ngoại thì máy bay một ngày là gặp được nhau, huống chi tao vẫn ở Hà Nội, alo một cái là tụ tập, có gì khó kahwn đâu.”
- “Ừ, chỉ là lúc học bài tập thể thiếu mất một đứa, ăn quà vặt tập thể trong lớp thiếu mất một cái mồm, chép phao tập thể thiếu mất một thủ phạm, bị bắt đứng ngoài vì đi muộn tập thể thiếu mất một nạn nhân...”
- “Từ nay Lúc công chúa thiếu mất một người, nhưng chỉ là trên danh nghĩa thôi, tao vẫn có thể họp làng bất cứ lúc nào mà, trừ giờ học ra.”
Và Vương công chúa đi từ đây để đến một xứ sở khác, không có chúng tôi. Buồn thật, vậy là mất đi một vệ sĩ rồi, cả hội có mỗi Quỳnh với nó là giỏi đánh lộn, bây giờ thì còn Quỳnh bảo về cho chúng tôi thôi. Dạo này hay gặp chuyện buồn ghê.
*****
[Lớp 11A15]
- “Chào các em. Mới hơn một tháng không gặp mà có nhiều thay đổi quá nhỉ? Năm nay lớp mình có bạn Vương Hà Anh chuyển trường, thay vào đó lại có một bạn nữ xinh đẹp khác vào lớp.”
- “Ồ, ai thế nhỉ?”
- “Ngoài cửa kia phải không?”
- “Vào đi em. Giới thiệu với cả lớp, đây là học sinh mới của lớp ta, bạn Đinh Ngọc Thủy Tiên. Bạn Tiên mới từ Mĩ trở về, cả lớp chào đón bạn nào ^^”
0_o
Thủy Tiên đăng kí học trường này à?
- “Chào các bạn, mình là Tiên. Mong các bạn giúp đỡ... Cô, em có thể ngồi bàn này được không?” - Thủy Tiên chỉ tay về bàn của tôi và Hoàng Minh. Không được không được, cậu không được ngồi đây.
- “Không được rồi, bàn này đã đủ hai người ngồi, chỉ còn trống bàn ở cuối lớp thôi, em ngồi tạm nhé.”
- “Thưa cô, cứ để bạn Tiên ngồi bàn này đi, em sẽ xuống cuối ngồi.” - Hoàng Minh đứng dậy xách cặp xuống bàn cuối. Hắn đang nghĩ gì vậy? ==”
- “Minh... Thôi ngồi cạnh An cũng vui. Hi hi ^^” - Thủy Tiên có vẻ tiếc lắm, vì không được ngồi cạnh Minh, xong lại hớn hở ngay được.
Lũ con gái lại được phen ngưỡng mộ về sự ga lăng của Hoàng Minh, còn bốn công chúa và hai mĩ nam quay phắt sang phía tôi, ánh nhìn e dè. Họ làm sao vậy? Cứ làm như tôi sắp bị ăn thịt không bằng.
- “An, cho tớ mượn thời khóa biểu nhá.”
- “Đây.”
- “Hóa ra ở lớp cậu và Minh ngồi cùng bàn à?”
- “Ừ.”
- “Thảo nào, tớ thấy ở phòng Minh có mấy cuốn sách toàn tên cậu.”
- “0_o sách của tớ á?”
- “Ừ, sách lớp mười. Hai cậu có vẻ thân nhau nhỉ? Vậy sao ít nói chuyện với nhau quá vậy?”
- “À... tớ...”
==”
Hoàng Minh!! Hóa ra mấy cuốn sách ta bị mất toàn là do người chôm hả? Lúc nào cũng lười không mang sách, xong cầm về nhà luôn mới ảo chứ. Mất bao nhiêu tiền mua sách mới >”<
- “Bây giờ mới biết Minh có tính xấu là chôm sách của bạn cùng bàn đấy ^^”
- “Hừ, hắn suốt ngày bắt tớ cho nhìn chung sách ==”
- “Vậy hả? Hồi nhỏ tớ học cùng Minh đâu có thế, cậu ấy rất độc lập, không thích dùng chung cái gì với ai đâu.”
- “Hả?”
- “Tớ muốn ngồi với Minh... tớ cũng muốn nhìn chung sách với Minh...”
Thủy Tiên lại sụ mặt ra rồi. Còn tôi, não của tôi đã xoắn và vo viên thành cục rồi, mọi thứ cứ xoắn vào nhau, xoắn mãi, xoắn mãi, không gỡ ra được...
Vừa trống ra chơi, Thuye Tiên đã lượn ngay xuống cuối lớp, quấn lấy Hoàng Minh, ây cha sao dạo này tôi thấy mình hay cần phải truyền nước vậy? Đúng rồi, nước, tôi phải đi mua nước uống, trong lớp ngột ngạt quá. Tôi rủ các công chúa nhà mình lên cantin uống nước.
Nhờ phước của Thu mà chúng tôi toàn được ăn uống miễn phí trên cantin. Thất tình hoàng tử vẫn đeo đuổi Thu từ năm ngoái đến giờ, bày đủ trò để nịnh bợ Thu và chúng tôi, thế nên từ đó đến giờ chúng tôi không mất tí tiền nào để ăn uống ở trường cả, vui thế ^^
- “Này, chúng mày nghe tin gì chưa? Cái Hà Anh ở trường vừa đến trường mới đã gây scandal rồi đấy.”
- “Thì hồi mới vào trường này nó cũng làm một vụ đình đám xong nổi tiếng toàn trường đấy thôi ==”
- “Thế sao nó không nói cho bọn mình nhỉ?”
- “Chắc con bé xấu hổ.”
- “Con này biết xấu hổ á? ==”
- “Thế nó làm gì?”
- “Hôm đầu tiên đến trường thì dây phải một thằng dở hơi nào đấy, vụ này chúng mày biết rồi đúng không? Còn vụ hôm qua là có một con béo cà khịa nó, máu giang hồ nổi lên, thế là lạ lên văn phòng hiệu trưởng, suýt bị đuổi học.”
- “Ôi cái con này, sao nó không chịu yên phận một ngày nào hết thế?”
- “Biết chết liền.”
- “Ê thất tình, cậu định theo đuổi little girl của chúng tôi đến khi nào nữa đây? Nó đã bảo không thích cậu rồi mà, sao cậu bám dai như đỉa thế?”
- “Tôi...”
- “Trời ơi, đây có còn là thất tình prince lừng lẫy một thời không? Trông cậu giờ chẳng khác gì mấy thằng si tình dở hơi mà trước kia cậu vẫn chế diễu cả.”
- “Thu, mày định để thất tình chờ mãi thế à?”
- “Tao... tao lên lớp trước đây.”
- “Thu, Thu, chờ tớ với!!” - Thất tình lại lẽo đẽo bám theo Thu. Hình như tên này thích cô gái bé nhỏ của chúng tôi thật lòng rồi.
Ách! Thủy Tiên và Hoàng Minh, họ lại kéo nhau lên cantin rồi. Tôi lại uống nước, uống nước, uống nữa, uống mãi...
- “An, mày uống gì mà kinh thế? Khát đến thế cơ à? Nãy giờ mày uống nhiều nước lắm đấy.”
- “An mày nói thật đi, mày yêu thằng Minh rồi đúng không?”
“Phụt!!”
- “MÀY ĐIÊN À??”
- ‘Phản ứng mạnh ghê. Tao đùa tí thôi mà >v<”
- “Mày... mày đùa kiểu đấy à? Tao.. tao xuống lớp trước đây!”
- “Ơ cái con này, mày bị dở hơi thật rồi!”
Bảo Linh ngu si, Bảo Linh điên rồ, Bảo Linh ngớ ngẩn!! Mày chỉ được cái nói linh tinh là giỏi. Sao tao lại yêu đò cà chớn kia được chứ! Hơn nữa giờ hắn còn là con trai của kẻ thù. Ngớ ngẩn quá đi!! ==”


~~~ CHƯƠNG 39: Bí mật sợi dây chuyền Espresso

- “Tiên, hôm nay đi đâu mà xinh thế?”
- “He he, hôm nay là sinh nhật Minh mà, phải xinh chứ ^^”
- “Sinh nhật cá sấu á???”
- “Cá sấu?”
- “À, ý tớ là Hoàng Minh á.”
Sao mình lại không biết sinh nhật hắn nhỉ?
- “Ô hô, hóa ra Minh có biệt danh là cá sấu, sao tớ không biết nhỉ?”
- “À...”
- “Thường thì mọi năm cậu ấy chỉ tổ chức trong nhà với bố mẹ thôi, hôm nay tớ sẽ đến phá đám. Cậu đến chứ?”
- “Không... tớ...”
- “Đến đi mà, phá nhiều người mới vui.”
- “Thôi cậu phá một mình đi, mình cậu cũng đủ trấn động rồi mà. Với cả hôm nay tớ... bận lắm, tớ không đi chơi được đâu.”
- “Oe, tiếc nhỉ... Hay cậu đi mua quà cho Minh cùng tớ đi.”
- “A... tớ...”
“Trời nắng,trời nắng, thỏ đi tắm nắng.”
- “Duy à.”
- “Rảnh không? Sang nhà tớ ngay nhé!”
- “Làm gì vậy?”
- “Thì cứ sang đi, nhanh nhá.”
- “Ừ.”
- Cậu phải đi đâu à?”
- “Tớ phải sang nhà Duy bây giờ, không đi cùng cậu được rồi.”
- “Thế thôi vậy. Tớ đi nhé. Bye!!”
Không hiểu Duy gọi tôi sang nhà làm gì mà có vẻ bí ẩn lắm. Hừ, sang thì sang, khá nhất thì tôi không phải đi chọn quà cho đồ chết dẫm kia cùng Tiên là được.
Ầy, bạn Duy này, sao lại để cổng toang hoác ra thế kia? Nhỡ có trộm thì sao? Nhà đã giàu thì chớ! Ơ hơ hơ, cái Lamborghini này... Hoàng Minh?
- “Đến rồi đó hả? Mau vào nhà đi, tiện thể đóng hộ cái cửa luôn.”
- “Duy, ở đây có cả...”
- “Ừ, hắn cũng đến.”
- “Ủa tớ đã nói xong đâu mà cậu trả lời?”
- “Tớ thừa biết cậu hỏi cái gì. Vào nhà đi.”
Tôi ghét cái câu “thừa biết” thế không biết. Y hệt của Hoàng Minh tự cao tự đại!
- “Ơ... cô.”
- “An, ngồi đi con.” - cô Mai vẫy tay ra hiệu tôi ngồi xuống.
Hôm nay sao cô lại ở nhà nhỉ? Còn Hoàng Minh nữa, hắn đến đây làm gì, còn nhìn tôi với vẻ khá ngạc nhiên.
- “Hôm nay cô quyết định nói cho các con biết một số chuyện của cô và mẹ các con, có liên quan đến sợi dây chuyền mà các con đang đeo. Thực ra chuyện này chẳng có gì tốt đẹp để kể lại, nhưng vì Duy nó nài nỉ cô quá nên cô mới kể.”
- “Vâng, cô kể đi.”
- “Trước kia, cô và mẹ của An là bạn thân, chuyện này các con cũng biết, đúng không? Nhưng thực ra vẫn còn một người nữa. Đó là Minh Nguyệt, mẹ của Minh.”
- “Mẹ của Hoàng Minh?
- “Ừ. Trước đó, ba người bọn cô là ba người bạn rất thân, bọn cô học cùng lớp và bắt đầu thân nhau khi cùng tham gia câu lạc bộ Espresso, cô thích cà phê Latte, mẹ An thích cappuccino. Vì thế mà cả ba xây ý chí cùng nhau mở một nhà hàng Cà phê Ý. Để chứng nhận cho ước mơ này, ba người đã đi đặt ba chiếc vòng hình tách cà phê nhỏ, phía sau có khắc chữ cái đầu của tên mỗi người: H-M-N tức là Hoài-Mai-Nguyệt, còn hứa với nhau sẽ tặng lại sợi dây chuyền này cho đứa con đầu lòng của mình, để nó kế thừa tài năng cảm thụ espresso.”
- “Vậy tại sao cô và mẹ con không nhắc đến cô Nguyệt bao giờ?”
- “Ba người bọn cô cùng yêu một người đàn ông. Sau bao cuộc cãi vã, bọn cô quyết định không ai yêu người đàn ông kia nữa để giữ vững tình bạn. Thế nhưng khi người đó bảo yêu Nguyệt, cô ấy liền bỏ tình bạn của bọn cô để theo người đàn ông kia. Vì thế cô và Hoài đã quay lưng với Nguyệt, vì sự phản bội của cô ấy. Ngay sau đó một tháng, hai người họ tổ chức đám cưới, nhưng không lâu sau li dị vì người đàn ông ngoại tình, Nguyệt bỏ ra nước ngoài, để lại đây một đứa con trai, nhờ gia đình họ Hoàng, cũng là bạn khá thân của ba người bọn cô nuôi dưỡng. Và... Nguyệt đã qua đời cách đây gần một năm.”
- “Như vậy, đứa con trai bị bỏ lại là cháu. Còn người đàn ông kia...”
- “Đúng vậy, là bố ruột của con - Vương Trí Long.”
Hoàng Minh lặng ngắt, đôi mắt vô hồn nhìn như không nhìn...
Bố của Hoàng Minh, ông ấy tàn nhẫn quá. Tôi lại thấy Hoàng Minh trở nên nhỏ bé rồi, hắn lại thu mình vào thế giới riêng mà không ai có thể phạm đến.
- “Chỉ có thế thôi đúng không? Vậy cháu về đây.” - Hoàng Minh quay ngoắt người đi về.
Ấy chết quên mất, hôm nay chị Hà dặn tôi đi làm sớm nửa tiếng vì có bà chủ lớn ghé tiệm. Chết tôi rồi!!
- “Cô, con phải về đây, việc gấp lắm, bye cô nhé. Tớ về đây Duy!”
- “Có gì mà gấp vậy?”
- “Muộn giờ làm rồi.”
- “Cậu vẫn làm ở đấy à? Tớ bảo nghỉ đi mà, cậu không đủ sức đâu. An, An!!”
God ơi xin người cho con đôi cánh, mà kiểu này có cánh cũng chẳng kịp _ Làm sao tôi nghỉ làm ở đấy được chứ? Nếu nghỉ thì lấy đâu ra tiền mà ăn với chơi? Lại còn tiền học ở trường nữa, tôi không muốn làm gánh nặng cho dì Huệ nên tháng nào cũng tự trả một nửa số tiền, nói dối dì là học phụ đạo ở trường rẻ hơn ở ngoài để dì yên tâm.
- “Chị, em có mặt!”
- “Cô! Vào đây cho tôi. Cô nhìn đồng hồ xem mấy giờ rồi? Cô nghĩ đây là chỗ chơi hả? Trễ tận gần một tiếng đồng hồ.”
- “Dạ cô, con không cố ý đến muộn đâu ạ. Tại vì... tại vì...”
- “Không nói nhiều. Đã mắc lỗi lại còn chống chế. Cô bị đuổi việc!”
- “Cô... con xin lỗi. Con hứa đây là là lần duy nhất, sẽ không có lần sau đâu ạ.”
- “Hà, treo biển tuyển nhân viên đi nhé.”
- “Cô...”
- “Còn cô vào kia nhận tiền lương tháng này và về đi.”
Bà chủ lớn hung dữ quá, dù đã cố nài nỉ nhưng quyết định cuối cùng là tôi vẫn bị đuổi.
Haizz, khó lắm mới tìm được công việc tốt như vậy, thế mà giờ lại mất việc. Tôi phải cấp tốc tìm một chỗ làm mới, ngay lập tức.
*
* *
- “Dì, con về rồi.”
...
- “Dì ơi.”
...
- “Dì ở đâu vậy? Ơ, dì! Dì tỉnh lại đi dì. Dì!!”
Tôi phải gọi xe cấp cứu đưa dì Huệ vào bệnh viện. Không hiểu sao dì lại ngất xỉu ở trong bếp. Tôi lo quá.
- “Cháu là người thân của cô Trần Thu Huệ đúng không?”
- “Vâng. Dì cháu làm sao vậy bác sĩ?”
- “Hồi nãy cô ấy bị đau quá nên ngất. Giờ không sao rồi.”
- “Đau quá?”
- “Cháu không biết gì à? Dì cháu bị viêm dạ dày từ lâu rồi, vẫn còn bệnh án ở viện này mà.”
- “Viêm dạ dày ạ?”
- “Ừ, mấy lần vào đây đã bảo phải ăn uống điều độ đúng giờ giấc mà không nghe. Nếu cứ như vậy sẽ dẫn đến ung thư dạ dày mất.”
Ung thư dạ dày...
Mẹ tôi đã qua đời vì căn bệnh này. Tôi tuyệt đối không thể để dì Huệ là người tiếp theo, tôi chỉ còn mỗi dì thôi.
- “Vậy giờ phải làm gì ạ?”
- “Cần làm việc và ăn uống điều độ, không nhịn ăn sáng, không vừa ăn vừa làm việc, không ăn những thức ăn quá chua, cay,...”
- “Vâng, bác sĩ. Vậy bây giờ dì cháu về được chưa?”
- “Được rồi. Nhưng trước đó cháu phải ra kia hoàn tất thủ tục nhập viện và nộp viện phí nữa. Sau khi đưa dì về nhớ mua đủ các loại thuốc trong đơn và uống theo chỉ dẫn là ổn.”
Cũng may là tôi đem theo tiền, vì hồi nãy bị đuổi việc nên nhận nửa tháng lương của tháng này. Viện phí với thuốc mắc thật.
- “Dì nghe bác sĩ dặn gì chưa? Phải ăn uống điều độ, không nhịn bữa sáng. Đặc biệt là không ăn đồ chua cay, món gì của dì cũng đỏ quẹt màu ớt không à, bảo sao bị đau dạ dày. Đã bao nhiêu lần con dặn dì là không nên ăn quá cay rồi mà dì không chịu nghe cơ.”
- “Rồi rồi dì biết rồi. Con cứ như bà ngoại vậy, nói rõ lắm, chỉ khổ dì với mẹ con.”
- “Nói nhiều thế mà dì có nghe đâu. Bắt đầu từ hôm nay con không cho dì ăn đồ cay nữa. Lúc ăn cơm dì cũng không được ôm cái laptop bên cạnh, phải ăn xong mới được làm việc.”
- “Trời ơi đây có phải cháu tôi không thế _ ”
- “Chị An về rồi!!”
- “Ủa Jun...”
Chết, lúc nãy đưa dì Huệ vào viện mà quên mất không đón thằng Jun, thế sao nó lại về nhà được?
- “Cậu và dì Huệ vừa đi đâu đấy? Lúc nãy tớ di qua trường của Jun, thấy 6 giờ rồi mà nó vẫn đứng ở cổng trường nên đưa về.”
- “May quá, cảm ơn Duy nhé, lúc nãy cô bận chút việc nên không đón được nó. Mẹ xin lỗi Jun nha!!”
- “Thôi vào nhà đi, con đói rồi dì. Cậu vào nhà ăn cùng luôn nhá.”
.....
- “An, sao vậy? Từ lúc đi về đến giờ, đến cả lúc ăn cơm cậu cứ đăm chiêu mãi. Cậu lại gặp rắc rối gì à?”
- “Rắc rối gì đâu. Cậu chỉ được cái giỏi suy diễn.”
- “Giấu ai chứ không giấu nổi tớ đâu. Tớ chơi với cậu bao nhiêu năm thế chẳng lẽ lại không nhận ra điều này à?”
- “Sao tớ phải giấu chứ. Tớ làm gì có gì mà giấu. Cậu thừa biết tớ là người ruột để ngoài da mà.”
- “Ờ, chính vì ruột để ngoài da cho nên buồn vui gì cậu thể hiện hết ra ngoài, tớ thấy hết rồi. Nào, nói đi, có chuyện gì?”
- “Đã bảo là không có chuyện gì rồi mà.”
- “Cậu có còn coi tớ là bạn thân nữa không đấy? Nếu còn thì mau khai ra.”
- “Tớ... bị đuổi việc rồi.”
- “Càng tốt chứ sao. Cậu cần tập trung thời gian cho việc học.”
- “Nhưng mà không phải lúc này.”
- “Là sao? Dì Huệ gặp khó khăn trong tài chính à?”
- “... Tớ cũng không biết nữa, chỉ thấy dạo này dì làm việc nhiều lắm, nhiều gấp nhiều lần so với hồi trước. Vừa về nhà đã làm, ăn cơm cũng làm, còn thức khuya để làm việc, mặc dù tình yêu lớn nhất của dì là ngủ. Hôm nay dì bị đau dạ dày ngất ở trong nhà, tớ phải đưa dì vào viện.”
- “Vậy hóa ra lúc nãy cậu và dì Huệ từ viện về à?”
- “Ừ...”
- “Nghe này, có thể do đợt này công ty có nhiều việc nên dì Huệ phải làm nhiều thôi, không hẳn là do tài chính đâu.”
- “Nhưng mà tớ vẫn muốn tìm một công việc để tự chi trả những khoản lặt vặt của mình, không phải xin dì. Dì một thân một mình nuôi Jun, nay lại phải nuôi thêm tớ nữa, tớ phải tập cách sống tự lập càng sớm càng tốt.”
- “Nếu cậu không đủ tiền tiêu tớ có thể cho cậu mà.”
- “Không được! Tớ không muốn phụ thuộc vào người khác. Tớ sẽ tự kiếm ra tiền.”
- “Nhưng vừa học vừa làm, cậu không đủ sức đâu. Nghe tớ đi, đừng kiếm việc làm nữa. Cứ coi như tớ cho cậu vay đi, khi nào lớn đi làm rồi cậu trả lại cũng được.”
- “Tớ biết ngay cậu sẽ nói thế mà. Vì thế tớ không muốn nói cho cậu biết.”
- “Nhìn cậu đăm chiêu mệt mỏi, tớ... đau lòng lắm. Trước kia có bao giờ cậu phải suy nghĩ nhiều thế này đâu. Gặp chuyện gì khó khăn cũng oang oác mồm lên kể lể, sau đó lại toe toét được luôn.”
- “À... muộn rồi đấy, cậu còn không về đi à?”
- “Hừ. Tại lúc trước tớ hay đuổi cậu nên giờ cậu trả đũa đúng không.”
- “Ờ. Mau về đi.”
*
* *
[Lớp 11A15]
- “Cá sấu, cá sấu, nhìn xem, cái vòng này có đẹp không?”
0_o
- “Đã bảo đừng có gọi tôi như thế rồi cơ mà.”
- “Ủa Tiên, sao cậu biết Hoàng Minh là cá sấu?”
- “Là An nói. Lần trước cậu ấy buột miệng hỏi nên tớ mới biết Minh có tên là cá sấu. Công nhận giống nha, người đâu mà hung dữ, nguy hiểm vậy, tên cá sấu là đúng rồi. Ha ha ha, cá sấu, cá sấu,...”
- “Có im đi không thì bảo?”
- “Không im đấy. Mọi người gọi được, sao tớ lại không gọi được?”
- “Tiên... Từ trước đến giờ có mỗi An gọi Hoàng Minh là cá sấu thôi, còn chẳng ai gọi thế cả.”
- “Vậy hả... Vậy... tớ sẽ gọi. Thế là có hai người kêu tên xấu của Minh ra. Ha ha...”
Đúng là trước giờ chỉ có mình tôi gọi hắn là cá sấu. Giờ lại có đứa con gái khác gọi Minh bằng cái tên riêng tôi đặt cho hắn, cảm thấy cái tên không còn là của riêng mình nữa rồi. Hoàng Minh cũng chẳng nói gì nữa, vậy có nghĩa là hắn đồng ý với cách gọi của Tiên, cách gọi của riêng tôi dành cho hắn...
- “Các em trật tự, để cô triển khai hoạt động tuần tới, chúng ta sẽ có một hoạt động khá mới mẻ đây.”
Đọc tiếp: Tiểu Thư Cappuccino – Chương CHƯƠNG 40: Cảm ơn bạn tôi...


~~~ CHƯƠNG 40: Cảm ơn bạn tôi...

Cả lớp xôn xao bàn tán về “hoạt động mới mẻ” của cô Trang. Cô lúc nào cũng gây bất ngờ cho cả lớp. Không biết lần này sẽ là bất ngờ gì nữa.
- “Theo phương châm học đi đôi với hành, cô quyết định cho các em làm một bài tập thực tế để tự mình nhận xét về các vấn đề xã hội chứ không chỉ hiểu biết qua sách vở, lí thuyết suông.”
- “Cô nói cách thức đi ạ.”
- “Yêu cầu của bài thực tế này: vì lớp mình quân số khá đều nên cả lớp chia làm 22 nhóm, mỗi nhóm là hai người, một nam một nữ. Nhiệm vụ của mỗi nhóm là các em phải chọn một chủ đề về các vấn nạn của xã hội hiện nay để khai thác và tìm hiểu. Tất nhiên vì đây là bài tập thực tế nên mọi thông tin, tài liệu, tranh ảnh, dẫn chứng đều phải là tự các em tìm kiếm qua quá trình thực tế chứ không phải search google là xong đâu nhé. Khi làm xong, các em làm thành một đoạn clip cho cô, có thể coi đó là một phóng sự ngắn. Thời gian tìm hiểu của các em là một tuần, đúng giờ sinh hoạt lớp tuần tới chúng ta sẽ trình chiếu các bài làm để nhận xét và chấm điểm. Nhóm nào có số điểm cao nhất sẽ được miễn trực nhật lớp cho đến khi tốt nghiệp lớp 12, tức là hai năm đấy nhé. Ngoài ra còn được chọn một món đồ tùy thích không quá một triệu ở The World Toys nhé ^^ Còn ngược lại, nhóm điểm kém nhất sẽ phải trực nhật liên tiếp trong sáu tháng. Ok?”
- “OKE!!!”
- “Được rồi, vậy bắt đầu từ ngày hôm nay luôn nhé các phóng viên xì teen ^^”
Ôi, The World Toys!! Tôi đang thích mê con thỏ bông đuôi cụt khổng lồ ở đó, nhưng mà đắt quá không mua được. Cơ hội đến rồi đây, thành công trong bài thực hành này, tôi sẽ có con thỏ, lại còn không phải trực nhật lớp nữa >v<
- “Còn đây là danh sách phân nhóm:
1: Nguyễn Đặng Anh Quân, Dương Bảo Ngọc.
2: Đỗ Phương Anh, Trịnh Minh Huy
3: Trần Bảo Linh, Phạm Duy Khải
4: Vũ Hoài An, Hoàng Minh
5: .....”
==”
Sao tôi lại bị phân cùng nhóm với Hoàng Minh chứ, xui chí mạng!!
- “Uầy, An được làm cùng nhóm với Minh, sướng ghê.”
- “Sướng gì mà sướng, thích thì cậu đi mà làm cúng hắn.”
- “Tớ cũng muốn lắm nhưng không được. Tớ cùng nhóm với Việt Anh rồi.”
Ghét quá ghét quá!! Tôi muốn đổi nhóm cho Thủy Tiên, hoặc cho ai cũng được, miễn không phải là Hoàng Minh. Tôi và hắn chiến tranh đến cả nửa năm rồi thì hợp tác làm việc kiểu gì đây? Thế này thì còn đâu hi vọng rước em thỏ khổng lồ về nữa? T_T
Hết giờ cái, Thủy Tiên lại nhảy xuống cuối lớp kêu ca vì không được cùng nhóm với Hoàng Minh. Oái, trên đầu cậu ấy có con ong, nó to quá.
- “Á... cá sấu, đuổi con này đi, ghê quá, cá sấu, cá sấu, nhanh lên.” - Thủy Tiên hoảng hốt hươ hươ cái tay đuổi con ong.
- “Đừng có làm thế, nó sẽ tức giận và cắn cậu đấy.”
- “Nhưng mà không thể để nó bay vù vù trên đầu thế này được. Oái!!”
Thủy Tiên đuổi ong mà xoắn hết cả chân tay vào nhau, ngã cái uỵch. Ngay lập tức Hoàng Minh đưa tay đỡ cậu ấy nên không bị sao... Sao trông hai người họ lại... tình tứ thế kia? Hừ, muốn tình tứ thì ra chỗ khác mà tình tứ, chỗ này là lớp học mà. Đấy đấy, lại còn một người thì cười tủm tỉm, một người thì hỏi han ân cần, làm như đây là nhà riêng của hai người vậy. Lố bịch!
*
* *
- “An ơi, lên cantin đi, thất tình lại rủ bọn mình ăn nem cuốn kìa.”
- “Thôi tao không ăn đâu, chúng mày cứ lên đi.”
- “Quỳnh ơi hôm qua mày xem dự báo thời tiết không?”
- “Sao?”
- “Họ có nói hôm nay có bão hay động đất gì không?”
- “Hờ hờ, hình như có thì phải. Tại vì hôm nay có người không bình thường mà.”
- “Mấy con kia nếu không muốn ăn dép thì biến ngay cho tao!!”
Đùa, mình thì đang tâm trạng mà mấy con bạn cứ nhâng nhâng cái mặt lên chêu tức, làm tôi hết cả tâm trạng. Biết thế lúc nãy cứ lên cùng chúng nó, khá nhất thì đồ ăn sẽ làm cho nỗi buồn vơi đi. Bây giờ tâm trạng thì hết nhưng nỗi ân hận không lên cantin lại dâng cao ngùn ngụt. Giờ mà vác mặt lên thể nào cũng bị chúng nó chêu cho thối mũi. Thôi thì đành ngồi đây tâm trạng tiếp vậy.
- “An, kem gấu không?”
- “CÓ ^^” - May thế, đầu vàng cầm cái kem gấu đến cứu giá. Đa tạ, đa tạ.
- “Chút nữa đừng vê nhà vội nhá, đi với bọn tớ một chút.”
- “Bọn tớ? Còn ai nữa à? Cơ mà đi đâu?”
- “Không có gì đâu, cứ đi thì biết.”
Ngồi trong lớp, tôi không thể tập trung khi nghĩ về vụ bài tập thực tế cô giao. Giờ ra chơi, cả lớp tìm đội của mình để thảo luận về bài tập này, còn tôi với cá sấu chẳng có gì để nói, mà kể cả có đi chăng nữa cũng không nói được, khi Thủy Tiên cứ bám dính lấy Hoàng Minh như băng keo thế kia. Tôi rất rất thích con thỏ bông khổng lồ mà, làm thế nào để có nó bây giờ, trong khi còn đang thất nghiệp nữa. Hu hu... Thỏ ơi T_T
Hết giờ, tôi đi cùng đầu vàng đến một nơi. Cậu ấy dẫn tôi đến một tiệm cà phê nhỏ ở góc phố ngay gần trường. Ồ, cá sấu nhìn tôi, nhưng rồi quay đi luôn. Nhưng qua chiếc gương của cái ô tô gần đó, tôi nhìn thấy hắn ta lại quay đầu lại nhìn tôi, rất lâu...
- “Cậu có chuyện gì cần nói à?”
- “Không có gì, chỉ là tự nhiên muốn rủ cậu đi uống cà phê thôi mà, tớ cũng muốn thử thích một loại espresso nào đó xem.”
- “Vậy thì để chiều đi cũng được mà, rủ cả bọn đi cùng cho vui. Tớ... đói lắm.”
- “Cậu đói à? Để tớ gọi hamburger cho cậu nhé.”
- “Thật là không có chuyện gì chứ?”
- “Không có, thật mà.”
- “Cách trang trí của quán này cũng đẹp nhỉ?”
- “Ừ, cũng được, nhưng hơi giản dị.”
- “Nếu có thêm điểm nhấn sẽ đẹp hơn nhiều đúng không?”
- “Ừ, cái cửa ra vào đơn điệu quá, lại không hợp tông màu với màu tường.”
- “Ừ tớ cũng thấy vậy. Thế cậu thích một quán cà phê có phong cách như thế nào? Cổ điển, hay hiện đại, hay cá tính,...?
- “Tớ thích phong cách nhẹ nhàng, nhưng vẫn phải tạo ấn tượng. Như vậy sẽ có cảm hứng thưởng thức cà phê hơn.”
- “Nghe trừu tượng quá. Cụ thể là thế nào?”
- “Chẳng hạn như vài giỏ hoa trên cửa sổ, hay những viên đá cuội đặt men theo đường đi vào, hoặc một bức tranh nghệ thuật phóng to đặt ở bức tường chính giữa chẳng hạn, cộng với đèn chùm cách điệu,... như vậy quán vừa mang phong cách nhẹ nhàng nhưng vẫn gây ấn tượng. Mà cậu hỏi kĩ thế, định tìm cho ra quán như vậy để rủ tớ đi uống cà phê à?”
- “À... Ờ... cũng định vậy. Không biết có quán nào như thế không.”
- “Chắc là không đâu, tại mấy cái vừa rồi toàn tớ bịa ra đấy, chẳng biết ghép vào nhau nó có đẹp hay không ^_^”
- “Cậu bịa giỏi ghê. Nếu theo tưởng tượng của cậu về phong cách nhẹ nhàng thì chắc bức tường sẽ có màu trắng, hoặc kem, hoặc hồng nhỉ?”
- “Chắc vậy, màu kem cũng đẹp đấy.”
- “Nhắc đến kem lại thèm, mình ăn kem đi.”
- “Oke!”
Sau đó, hết kem lại đến xúc xích, khoai tây chiên, ngô chiên bơ, sữa lắc, chè ngô, nem chua rán,... tôi và đầu vàng cứ ngồi vừa ăn vừa nói chuyện như vậy hết mấy tiếng đồng hồ. Giờ bụng tôi căng như quả bóng bay sắp nổ rồi đây. Liệu đây có phải là một cuộc “hẹn hò trá hình ăn uống “ không nhỉ? Chắc tại mấy lần đầu vàng rủ tôi đi chơi riêng mà tôi không chịu nên bày trò này. Hầy, ngốc quá đi.
- “Thế bây giờ cho tớ về được chưa?”
- “Cậu có muốn...”
- “Thôi thôi khỏi, tớ no lắm rồi, cho tớ về nhà đi, tớ buồn ngủ.”
- “Buồn ngủ sớm vậy? Mới có 3 giờ chiều thôi mà. Chờ tớ một chút nhé, tớ đi vệ sinh.”
Ăn cho lắm vào rồi đi vệ sinh, tôi cũng phải đi giải quyết thôi, không bụng tôi nó nứt ra mất.
Mà đi vệ sinh sao lâu thế? Tôi xong từ nửa tiếng trước rồi mà đầu vàng vẫn chưa ra. Chết, khéo lại bị tiêu chảy. Tôi đã bảo đừng có ăn nhiều quá rồi, bụng dạ đã yếu thì chớ, cứ bụng khỏe như tôi thì ăn ai cấm.
- “Lên xe thôi.”
- “Ơ này Việt Anh, đường này có phải đường về nhà tớ đâu?”
- “À... thì...”
- “Cậu biết đường tắt à?”
- “Ừ...”
Đường tắt gì mà còn đi lâu hơn cả đường chính, rẽ hết phố này sang phố khác.
- “Ê, cậu có... nhớ đường không vậy? Có cần dừng lại hỏi đường không?”
- “Yên tâm không lạc được đâu.”
- “Thà đi đường bình thường có phải nhanh hơn không? Có khi giờ này tớ được nằm trên giường vắt chân lên ngủ rồi... Ớ, sao cậu dừng lại? Hết xăng à?”
- “Tới rồi?”
- “Tới đâu?”
- “WELCOM HOÀI AN TO ESPRESSO ANGEL!!”
- “Sao chúng mày ở hết đây thế này? Đầu vàng!! Thế này là sao? Cả Duy, Huy nữa, các cậu lại bày trò gì thế?”
- “Hỏi nhiều thế? Vào trong đi.”
- “Hà Anh, chiều nay trường mày có tiết học mà, sao mày không đi học?”
- “Ầy, bùng một buổi chết ai. Tao bùng suốt ý mà.”
- “Cái con này...”
Tôi bước qua cánh cửa gỗ kính màu trắng để vào bên trong cửa hàng cà phê mang tên Espresso Angel.
0_o
Bạn biết tôi nhìn thấy gì không?
Những chiếc bàn vuông và ghế màu trắng, trên mỗi bàn có đặt một giỏ hoa nhỏ. Khung cửa sổ trắng cũng được đặt hoa, gấu bông và đá cuội. Viền chân tường cũng có đá cuội và hoa. Nhưng đặc biệt nhất là bức tranh nghệ thuật to khoảng 4 mét vuông treo ở bức tường bên phải nhìn từ ngoài vào. Trên trần nhà là một đèn chùm rực rỡ thiết kế tinh xảo, các đèn trang trí nhỏ được lắp chạy theo viền trần nhà. À còn nữa, phủ toàn bộ quán cà phê là một màu kem dịu dàng với những cánh hoa hồng in chìm mờ nhạt.
- “Nơi này...”
- “Được không? Hợp ý cậu chứ?”
- “Thế này là thế nào?”
- “Bắt đầu từ hôm nay cậu sẽ nhận chức quản lí của quán cà phê này, không phải tìm việc ở đâu nữa rồi nhé.”
- “Mọi người... sao mọi người biết tớ mất việc rồi.”
- “Thế mày nghĩ bọn tao làm bạn với mày chỉ để rủ mày đi ăn uống chơi bời thôi à?”
- “Bọn tao biết ngày từ đầu rồi. Chẳng qua để mày đau khổ tí thôi, cho chừa cái tôi bướng, gặp chuyện như thế mà không chịu nói cho ai biết.”
- “Nhưng mà tao...”
- “Đừng vội tưởng bở, cậu chỉ là quản lí thôi, vì tớ, Huy và Việt Anh mới là giám đốc. Cậu cứ làm việc chăm chỉ đi rồi cuối tháng bọn tớ trả lương.”
- “Ờ, cả bọn tao cũng làm nữa, bọn tao làm nhân viên. Mày đừng có cậy chức quản lí mà bắt nạt bọn này nhá.”
- “Tớ không nhận việc đâu. Duy, tớ đã bảo tớ không thích phụ thuộc vào người khác rồi mà. Đừng có giúp tớ như thế.”
- “Ai thèm giúp cậu. Chẳng qua bọn tớ góp vốn mở quán cà phê nhưng chưa tìm được người có chuyên môn để quản lí nên cho cậu làm thôi, dù sao thì cậu cũng có chút kiến thức về cà phê pha máy.”
- “Ờ, bọn tớ có giúp cậu đâu. Làm công ăn lương, chuyện bình thường thôi mà.”
- “Đừng cậy có chủ quán là bạn thân mà làm biếng nhé. Bọn này sẽ trừ lương không thương tiếc đâu.”
...
- “Ơ cái con này, sao mày lại khóc? Mày bỏ ngay cái thói bị mắng tí đã khóc đi nhé. Thôi ngoan, chị cho kẹo.”
- “Muốn chết hả?”
- “Ây trời thấy tao siêu chưa. Dỗ phát hết khóc luôn kìa.”
- “Cách trang trí ở đây... Việt Anh, có liên quan đến cậu đúng không? Tớ biết không phải là trùng hợp.”
- “Hì hì, lúc trưa tớ hỏi ý kiến cậu rồi nhắn tin cho chúng nó đấy. Tuy không được giống y xì như miêu tả của cậu nhưng quán vẫn rất đẹp đúng không?”
- “Nhưng làm sao mọi người có thể làm nhanh thế được, chỉ có mấy tiếng đồng hồ mà.”
- “Thì giấy dán tường, đèn, bàn ghế đi tìm mua và lắp đặt trong khoảng ba tiếng. Còn gấu bông, hoa và đá cuội mua dễ hơn nên chỉ mất khoảng gần một tiếng thôi, mỗi người làm một phần việc, chỉ tí là xong. Còn biển quán thì đặt từ trước rồi, đến chỉ việc treo lên thôi.”
- “Cảm ơn mọi người...”
- “Buồn cười nhờ, lại khóc rồi. Hôm nay mày có uống nhiều nước không mà khóc lắm thế? Việt Anh, cậu dẫn nó đi đâu mà để người nó thừa nước thế này?”
- “Chỉ ngồi trong quán cà phê mấy tiếng toàn ăn với uống thôi mà.”
Lại một lần nữa họ gây cho tôi bất ngờ, một bất ngờ hạnh phúc. Thật may mắn vì có những người bạn là họ. Hôm nay tôi rất vui và cảm động, chỉ có điều trong đầu cứ vất vơ cảm giác trống thiếu, lí do à? Chịu!!
Ngay sau đó, tiệm cà phê Espresso Angel được khai trương, thu hút bao nhiêu khách làm chúng tôi bận tối mắt tối mũi. Tôi và Duy là người trực tiếp pha chế cà phê, đầu vàng và hoàng tử đứng chỉ đạo và thu tiền (vì hai người này chỉ uống chứ có biết pha trộn gì đâu), còn năm công chúa nhà tôi thì tất bật bưng bê, chào hỏi khách. Người ra kẻ vào cứ tấp nập, vì quán của chúng tôi toàn mĩ nam với mĩ nhân siêu cấp vũ trụ, lại còn được giảm giá khai trương quán, không vào sao được.
Đến 9 giờ tối mà khách vẫn đông như ban ngày, nhưng chúng tôi vẫn phải đóng cửa quán thôi, mai phải đi học, không về muộn được. Đường phố hôm nay vắng hơn mọi khi, chắc vì hôm nay nóng, mọi người ở hết trong nhà nằm điều hòa chứ chẳng ra ngoài chơi làm gì. Mặc dù đã sang thu nhưng vẫn có những hôm trời nóng khủng khiếp.
- “Cậu làm đến đâu rồi? Phải chắc chắn là công ty chúng ta không phải đứng ra chịu trách nhiệm.”
- “Vâng, mọi chuyện đều quy hết về lỗi của Vũ Tùng Lâm, nhưng ông ta đã chết lâu rồi, mọi chuyện sẽ lại lắng xuống thôi.”
- “Ừ. Bực mình cái bọn thanh tra, đã gần một năm rồi mà không chịu bỏ cuộc, vẫn cứ điều tra moi móc cái vụ này, làm ta đau hết cả đầu.”
- “Ông chủ đừng lo, mọi giấy tờ liên quan đến vụ đó tôi đều để ở két trong phòng mật của ông, không ai biết được đâu.”
- “Tốt, đừng vội hủy, ta cần xem lại một chút.”
Hai người đàn ông đó chính là ông Trí Long và trợ lí, họ vừa đi đường vừa bàn bạc về vụ việc có liên quan đến ba tôi gần một năm trước. Tôi phải bám càng họ đến tổng công ty mới được.
Cũng may là trời tối, mà tôi lại nhanh nhẹn, nên bám theo họ khá dễ dàng. Văn phòng của ông Long không lớn lắm nhưng mọi thứ đều rất ngăn nắp chứ không như phòng làm việc của ba tôi hồi trước, đúng là cha nào con đấy _ Tôi đứng rình ở ngoài cửa và kịp thời nhìn được mã số của cái két bạc. Hai người nói với nhau chuyện gì đó tôi không hiểu, sau đó đi ra ngoài và khóa cửa cẩn thận. Hầy, cửa khóa thế này thì vào kiểu gì nhỉ? Ấy, người trợ lí bất ngờ quay lại, cũng may tôi kịp thời núp sau chậu cây, tôi lẻn vào trong và chui xuống gầm bàn khi ông ta cặm cụi xếp lại đống giấy tờ trên bàn, sau đó cầm chìa khóa ô tô ra ngoài, khóa cửa lại. Phù!
Tôi tới bên cánh cửa phòng mật, mở nó bằng chìa khóa họ giấu trong đám sỏi của chậu cây cảnh. Cánh cửa mở ra, bên trong là một căn phòng nữa, có mấy cái tủ và một két bạc. Tiếp tục mở két bạc ra, tôi nhìn thấy đống giấy tờ hai người vừa lôi ra thảo luận. Đây là bản gốc những giấy tờ bị đánh cắp từ công ty ba tôi. Được rồi, về nhà xem sau, phải thoát khỏi đây trước đã. Cửa khóa rồi, cửa sổ cũng khóa, ra ngoài kiểu gì đây? Nếu chờ đến sáng để có người mở cửa cho thì tôi chết chắc. Đây là tội đột nhập văn phòng công ty, phải đi tù đấy. Chết rồi, lại có người mở cửa, sao quay lại lắm thế không biết. Tôi lại chui xuống gầm bàn, tim đập thình thịch, run lẩy bẩy. Không nhìn rõ mặt người vào phòng là ai, chỉ thấy đôi giày khủng bố màu xanh dương tiến đến cánh cửa căn phòng bí mật, mở ra rồi đi vào trong. Tôi nhanh chóng phi ra ngoài cửa chạy hết sức.
- “AI???”
Chết rồi, bị phát hiện rồi, tôi dồn hết sức vào đôi chân chạy xuống tầng một. Người kia cũng đuổi theo tôi, rất nhanh. Không kịp nữa rồi, tôi phải nhảy ra ngoài qua cửa sổ tầng hai khi người kia chưa chạy đến đoạn rẽ. Tôi cứ lơ lửng ở cửa sổ tầng hai im lặng một lúc lâu. Tôi còn nghe rõ tiếng bước chân cực nhẹ của người vừa đuổi tôi, rất gần, rất gần. Ô, tiếng bước chân xa rồi, tôi lại lò dò trèo vào trong, cẩn thận tìm chỗ núp và nhìn ngó xung quanh xem có người đó không. Cuối cùng tôi đi xuống tầng một, cửa ải cuối cùng là vượt rào bảo vệ để ra ngoài. Ây trời, ở đây có chó, ghê quá.
- “Này, đừng có sủa nhé, tao sẽ cho mày cái xúc xích này.”
Hu hu cái xúc xích tôi mang đến lớp từ sáng quên chưa ăn, giờ lại phải cho chó. Chó ơi, mày cứ ăn từ từ thôi nhé, cho tao đi nhờ cửa của mày là được.
Cũng may con chó này ngu ngu nên không sủa, cứ ngồi nhai xúc xích, trong khi đó tôi phải chui ra ngoài bằng lỗ chó T_T Đây là điều sỉ nhục nhất trong cuộc đời của Vũ Hoài An, thật may là không có ai nhìn thấy. Tôi phải về nhà ngay thôi, muộn lắm rồi.
.....
- “An về rồi hả con? Vào tắm rửa rồi lên ngủ đi, mai còn đi học.”
0_o
Tôi còn tưởng dì sẽ nổi cơn thịnh nộ khi tôi về muộn chứ. Lạ quá đi. A, điện thoại tôi có mấy chục cuộc gọi nhỡ của Duy. May là từ lúc ở trường đến giờ tôi vẫn quên không bật nhạc cuông nếu không lúc nãy tử trận rồi.
- “Duy à, gọi gì tớ mà gấp thế, tận mấy chục cuộc.”
- “Cậu về nhà rồi đấy à? Cậu có sao không?”
- “Hả? Sao cậu biết lúc nãy tớ không có nhà?”
- “Tớ về nhà gọi điện cho cậu mấy lần không được nên gọi vào số dì Huệ, dì bảo cậu vẫn chưa về nhà, nên tớ nói dối là cậu đi chơi với tớ và mấy đứa cùng lớp.”
- “Thảo nào hồi nãy về nhà không bị dì mắng.”
- “Cậu đã đi đâu mà về muộn thế? Cậu cũng phải nghe điện thoại chứ. Cậu biết tớ lo lắm không?”
- “Xin lỗi...”
- “Thế cậu đã đi đâu, làm gì?”
- “Thôi tớ buồn ngủ quá, tớ đi ngủ đây. Ngủ ngon nhá ^^”
Tắt máy, tắt nguồn luôn. Duy mà biết những chuyện vừa rồi thể nào cũng hội đồng mắng tôi một trận, can không cho tôi làm nữa. Tốt hơn hết là cậu ấy không nên biết.


~~~ CHƯƠNG 41: Siêu bảo mẫu cá sấu

“Kính coong”
- “Cậu... Cậu đến đây làm gì?”
- “Đi thôi.”
- “Đi đâu? Này, đừng có kéo tôi. Bỏ ra, Hoàng Minh!”
- “Đi thực tế. Chẳng lẽ cậu muốn trực nhật sáu tháng?”
- “Tôi không đi được.”
- “Cậu đừng có cố chấp thế. Đây là việc công, gạt chuyện cá nhân sang một bên đi.”
- “Nhưng mà bây giờ tôi không đi được thật. Tôi phải trông hai đứa bé cơ.”
- “Bé nào mà tận hai đứa?”
- “Hôm nay tôi phải trông thằng Jun cùng một con bé con, là con của bạn dì Huệ, dì đi chơi với bạn rồi.”
- “Vậy...”
- “Trời ơi, Cún, không được nghịch cái đấy!”
- “Bỏ ngay cái chổi xuống cho chị!”
- “Có biết dao nguy hiểm lắm không hả?”
.....
_
Tôi quay cuồng với con bé này. Con gái gì đâu mà nghịch như quỷ sứ! May là thằng Jun cũng lớn lớn rồi, nếu không tôi...
- “Jun! Đấy là rượu, không phải coca!!”
==”
Đến cả thằng Jun lớn to đầu rồi vẫn nghịch. Cũng học lớp một rồi chứ còn bé bỏng gì đâu mà nghịch thế! Định song kiếm hợp bích với con Cún tổng tấn công tôi hả? Oh God, xin hai thánh tha cho con T_T
- “Đấy cậu thấy chưa? Tôi không thể đi được đâu.”
- “Vậy mấy giờ dì cậu về?”
- “Chiều.”
- “Được, tôi sẽ chờ.”
- “Không được, cậu về nhà mà chờ. Oái, lọ mứt dâu của tôi...”
“Choang!”
T_T
- “JUN!! CÚN!! HAI ĐỨA ÚP MẶT VÀO TƯỜNG CHO CHỊ!! ><”
- “... “
- “... Oeeeee... u hu hu hu...”
- “... Này, này, ai làm gì mà khóc? ... Thôi thôi, chị xin lỗi, chị không mắng nữa. Chị xin lỗi...”
- “U hu hu hu...”
- “... Thôi mà...”
- “... Có thôi ngay không thì bảo?!! NÍN!!”
- “Cậu làm gì thế, có biết dỗ trẻ con không đấy hả?”
- “Tôi biết dỗ thì nó đã chẳng khóc ==”
- “Dỗ đứa trẻ con mà cũng không biết. Hừ, tôi cũng không biết ==”
- “Thế giờ làm sao đây?”
- “Thôi được rồi để tôi thử, nó tên Cún phải không?”
- “Ừ.”
- “Cún à, đừng khóc nữa, anh cho Cún kẹo này.”
- “Hu hu hu...”
- “Thôi thôi, anh cho Cún bim bim nhé?”
- “Hu hu hu...”
- “Ấy ấy đừng khóc, thế Cún thích gì anh mua cho Cún?”
- “Hu hu hu...”
- “Trời ơi khóc gì mà dai vậy? Thôi được rồi, để anh kể chuyện cho Cún nghe nhá, Cún thích nghe truyện gì?”
- “Truyện... hức... hoàng tử... công chúa...”
- “? Ê, chuyện hoàng tử công chúa... là chuyện gì thế? Tôi chưa nghe bao giờ.”
- “Sao tôi biết được chứ, hỏi nó ý.”
- “Hu hu hu...”
- “Thôi thôi được rồi, anh kể đây. Chuyện hoàng tử công chúa nhé!” - Hoàng Minh bế Cún ngồi lên lòng, bắt đầu kể chuyện. Hắn còn không biết đây là chuyện gì thì kể thế nào?
- “Ngày xửa ngày xưa, xưa ơi là xưa, ở một vương quốc to ơi là to, có một nàng công chúa xinh ơi là xinh, và một chàng hoàng tử đẹp trai ơi là đẹp trai... Hay không?”
- “Hay.”
==”
- “Ờ, vậy anh kể tiếp nhé ^^ một ngày nọ, nàng công chúa gặp hoàng tử trong một... trong một... cái nhà. À không, trong một tòa lâu đài đẹp nhất thế giới. Hoàng tử rủ công chúa cưới nhau. Thế là họ tổ chức một đám cưới linh đình rồi trở thành vợ chồng... Hay chứ?”
- “Hay!”
_
- “Nhưng rồi một hôm, có một con hổ mò vào cung điện bắt cóc nàng công chúa vào rừng. Hoàng tử liền lên đường đi giải cứu công chúa.”
- “Hoàng tử đánh chết con hổ đúng không anh?”
- “Hả? ... Ừ đúng rồi, đánh chết con hổ và giải cứu công chúa. Sau đó họ trở về tòa lâu đài và sống hạnh phúc bên nhau. Hết rồi.”
- “Hay quá!! ^^”
=”=
Đây... cũng gọi là truyện hả? Hoàng Minh kể chuyện chán vậy mà cũng được khen, đúng là cái đồ trẻ con chẳng biết gì. Xí!
- “Anh Minh, cho Cún đi tè!”
Mặt cá sấu biến dạng, xanh lét, xong trắng bệch, xong đỏ lừ. Hắn có triển vọng làm tắc kè đấy.
- “An, cậu cho nó đi đi.”
- “Nó bảo cậu chứ có bảo tôi đâu.”
- “Thôi cậu làm đi.”
- “Làm thế nào?”
- “Sao tôi biết được!”
- “Cậu chả bảo cái gì cậu cũng biết cơ mà?”
- “Nhưng mà... nhưng mà... nó là con gái mà!!”
- “Thì sao?”
- “Thì tôi là con trai, làm sao tôi đưa nó đi tè được. Cậu không có khái niệm về giới tính à?”
- “Ờ ha. Thôi vào đây nào Cún.”
Hóa ra là cá sấu xấu hổ ạ. Không ngờ một tên lúc nào cũng dương dương tự đắc rằng mình cái gì cũng biết, lại không cho trẻ con đi tè được. Ha ha, chết chưa, mất thể diện chưa, cứ kiêu ngạo lắm vào!
Đưa Cún đi giải quyết đại sự xong, ra ngoài đã thấy thằng Jun tí tởn ngồi vẽ với Hoàng Minh rồi. Thế sao tôi bảo vẽ cho nó xem mà nó không chịu, không khéo nó kết Hoàng Minh rồi cũng nên. Nguy hiểm quá, phải ngăn chặn ngay!
- “Cậu còn ở đây làm gì? Chiều mới đi thực tế cơ mà.”
- “Cậu không thấy hai đứa trẻ này cần tôi à?”
- “Chúng nó thì cần gì cậu? Về đi!”
- “Được, vậy tôi về. Jun, Cún, anh Minh về đây, ở nhà chơi với nhau nhá. Bye bye!”
- “... Uuuu oa oa oa oa... Không chịu đâu, Cún thích chơi với anh Minh cơ!!”
- “Chị An bảo anh Minh ở lại đi, Jun thích vẽ với anh Minh, đi mà, chị!!”
- “Thôi ngoan nào, anh về nhé.”
- “Không!! Không cho anh Minh về đâu. Cún khóa cửa rồi, anh Minh không về được. Anh Minh phải ở đây chơi với Cún cơ!!”
- “Cún, Jun! Chúng mày... chúng mày phản chị à?”
- “Cậu thấy đấy, tôi cũng muốn về lắm, nhưng không về nổi đây này. Vậy làm thế nào bây giờ nhỉ?”
- “Cậu... Hừ! Coi như nể mặt hai đứa này, tôi mới cho cậu ở lại đấy.”
- “Thế cơ à? Vậy thôi tôi không dám đắc tội với cậu đâu. Tôi về đây.”
- “Không, chị An bảo anh Minh ở lại cơ!!”
- “Anh không được về, Jun không cho anh về, Cún không cho anh về, chị An không cho anh về, mẹ Jun cũng không cho anh về, anh không được về.”
- “JUN!! CÚN!! ><”
- “Không biết đâu, bắt đền chị An, anh Minh về rồi.”
- “Hu hu hu.....”
- “Ây trời ơi!! Hai cái đứa này, có nín đi không thì bảo?!!”
- “Hu hu hu.....”
- “Thôi được rồi... CHỜ ĐÃ!”
- “Gì vậy? Dặn dò gì tôi à? Yên tâm chiều tôi sẽ đến đúng giờ.”
- “Không phải... Ý tôi là... cậu... Tôi cho phép, cậu cứ ở lại đây đi.”
- “Nhưng có vẻ cậu không muốn lắm mà?”
- “À... Ý tôi là... cậu có thể ở lại đây được không? Cậu ở lại đi, nhé?”
==” tôi ghét phải nói bằng cái giọng này!
- “Ờ, nếu đã nài nỉ như thế thì tôi đành phải ở lại vậy.”
- “Ye, anh Minh ở đây chơi với mình rồi ^^”
Đấy đấy, bệnh kiêu ngạo lại tái phát rồi đấy. “Đành phải” cái nỗi gì, tôi mà không cho phép thì cậu dám ở lại cơ! Đồ cá sấu kiêu ngạo, đồ chết dẫm, đồ @#%&*^&@#^$...
- “Giờ ăn đến rồi giờ ăn đến rồi, ai không ăn cơm anh Minh sẽ không kể chuyện cho nghe nhé.”
- “Em ăn cơm.”
- “Cả em nữa.”
- “Nào, phải ăn cả rau cả thịt nhé. Cún có thích tóc dài không? Muốn tóc dài phải ăn nhiều rau, tóc mới dài như rau.”
- “Em ăn rau ^^”
- “Nhai hết chưa nhỉ? A...”
- “Hết rồi.”
0_o
Tôi phải cấp chứng chỉ bảo mẫu siêu cấp cho cá sấu mới được. Hắn dỗ ngon dỗ ngọt trẻ con kiểu gì mà chúng nó cứ răm rắp nghe lời, chẳng phải tốn nhiều công sức quát mắng như tôi. Hầy, lâu lắm rồi không ăn đồ ăn của hắn nấu, vẫn ngon như ngày nào. Vừa biết nấu ăn, vừa biết trông trẻ, hắn có tiềm năng làm mẹ hiền vợ đảm dâu ngoan đấy, chẳng bù cho tôi ==”
- “Bọn trẻ con tuy nghịch, nhưng mà dễ thương nhỉ?” - cá sấu nói với tôi câu đầu tiên trong cả bữa ăn.
- “Ừ.”
- “Nhìn thằng Jun ngủ buồn cười chưa kìa, mồm cứ há ra. Ha ha...”
- “Ừ.”
- “Cả cái Cún nữa, nằm vắt vẻo trông như khỉ ý.”
- “Ừ.”
- “NÀY! Cậu không tìm được câu trả lời nào có hai chứ trở lên à?”
- “Ừ. À... tôi...”
- “Thôi khỏi tìm, đầu óc cậu cứ treo lên tận đâu ý. Chắc tại dạo này không được nói chuyện với tôi nên đầu óc ngu muội đi đúng không?”
- “Cậu... ><”
- “Có chút phản ứng rồi đấy. Bây giờ thì nói đi, tại sao thời gian qua cậu cứ bơ tôi thế? Cậu muốn chết à?”
- “Tôi... Oái, bỏ tôi ra, cậu làm gì đấy?”
- “Cậu bao nhiêu tuổi rồi mà còn không biết tôi đang làm gì? Tôi đang ôm cậu đấy, hiểu không?”
- “Bỏ ra!! Jun với Cún còn đang nằm đây.”
- “Cậu ngại à? ^^ Hai đứa ngủ rồi mà.”
- “Cậu bỏ ngay ra. Nhanh!!”
- “Không bỏ thì sao, ờ?”
Tôi bị điên rồi khi lại chảy nước mắt vào lúc này. Ừ thì tôi bị điên thật mà, lúc nào tôi chả điên, quên mất. Ai bảo tôi lại khóc đấy? Đã bảo tôi chỉ chảy nước mắt thôi mà, tôi không khóc. Có dở hơi đâu mà khóc!
- “Cậu xúc động thế cơ à?”
- “Cậu nói linh tinh gì thế? Bỏ tôi ra mau.”
- “Không thì tại sao lại khóc?”
- “TÔI KHÔNG KHÓC!! CẬU THẤY TÔI KHÓC HỒI NÀO À? CÓ GÌ ĐÂU MÀ PHẢI KHÓC???”
- Suỵt, nói nhỏ thôi, hai đứa đang ngủ mà. Không khóc thì sao lại chảy nước mắt, ướt hết vai tôi rồi.”
- “Là vì... là vì... vì bụi bay vào mắt ==”
- “Vậy hả? Thế sao người cậu cứ run lên vậy?”
- “Là vì... là vì... lạnh quá, tôi bị lạnh, hôm nay trời lạnh thật đấy!”
- “=.= hôm nay 30 độ mà.”
- “Ơ... ai biết được. 30 độ là lạnh rồi. Mà cậu hỏi nhiều thế nhỉ? Bỏ tôi ra đi.”
- “Nếu lạnh vậy tôi sẽ ôm chặt hơn cho cậu đỡ lạnh ^^”
- “Thôi khỏi, tôi lại nóng rồi ==”
- “Nửa năm rồi...”
- “Hả?”
- “Nửa năm rồi tôi không nói chuyện với cậu, không cười với cậu, không ôm cậu...”
- “...”
- “Nói đi, tại sao lại làm thế? Đừng ngang ngạnh nữa, nói đi, tôi sẽ nghe mà.” - cá sấu vừa hỏi vừa vuốt vuốt tóc tôi. Ghê quá, cảnh này giống mấy bộ phim Hàn Quốc tôi hay xem, sến kinh khủng. Thế nhưng tôi không được hoảng sợ, phải giữ khuôn mặt lạnh lùng để ra oai.
- “Chẳng có gì cả.”
- “Nói dối.”
- “Dối hay không chẳng liên quan đến cậu, dì tôi sắp về rồi đấy.”
- “Đừng lấy dì Huệ ra dọa tôi. Thôi được rồi, nếu cậu đã không muốn nói thì thôi, tôi không ép.”
Hoàng Minh buông tôi ra. Hầy, mọi người cũng biết tôi bị dở hơi rồi đúng không? Lúc người ta ôm thì dãy dụa đòi bỏ ra, đến lúc bỏ ra thật thì lại nghĩ biết thế lúc nãy mình không dãy nữa ==” E hèm, nếu bạn đang suy nghĩ không trong sáng thì thôi ngay đi nhé, tôi không phải là loại người đấy đâu.
- “Nhìn hai đứa ngủ ngon lành mà vui. Nếu có con, cậu thích con gái hay trai?”
- “Trai. Con gái nhõng nhẽo lắm, tôi không thích.”
- “Ây, tôi lại thích con gái hơn. Vậy chúng mình sẽ sinh cả gái lẫn trai nhé ^^”
- “Ừ. Hả? CẬU NÓI CÁI GÌ ><”
- “Cậu vừa bảo ừ rồi đấy, đừng có chối.”
- “Ai thèm có con với cậu? Tôi nói sẽ cưới cậu lúc nào à?”
- “Hầy, cậu lại chối bay rồi đấy, biết thế lúc nãy tôi ghi âm vào.”
- “Cậu... Tôi đi ngủ đây. Cậu ở đây mà trông hai đứa này. Hừ!”
- “Nhớ khóa cửa phòng vào nhé, nếu không muốn có con.”
- “HOÀNG MINH!! CẬU IM ĐI!!”
>”<
Tôi điên lên mất. Sao trên đời lại có loại người như hắn nhỉ?
Hừ, cá sấu, tôi và cậu không thể nào thành vợ chồng được đâu, không thể nào! Cậu xấu tính như thế làm sao tôi chịu được.
Với cả... tôi càng không thể làm con dâu của ông ta...
nt-famXbThp�?�Thôi tớ buồn ngủ quá, tớ đi ngủ đây. Ngủ ngon nhá ^^”
Tắt máy, tắt nguồn luôn. Duy mà biết những chuyện vừa rồi thể nào cũng hội đồng mắng tôi một trận, can không cho tôi làm nữa. Tốt hơn hết là cậu ấy không nên biết.


~~~ CHƯƠNG 42: Bài tập “thú vị”

- “Kính coong”
- “Cháu chào cô.”
- “Ủa, Minh đến hồi nào vậy?”
- “Dạ cháu sang ban sáng.”
- “Lâu lắm không thấy Minh sang chơi đấy. Thế An đâu rồi con?”
- “Đang ngủ trên tầng ạ, Jun với Cún cũng đang ngủ.”
- “Trời, cái An để cho con trông hai đứa này hả? Cái con bé này.”
- “Dì về rồi à?”
- “Ừ. Sao lại để bạn trông em còn mình đi ngủ thế An.”
- “Thì hai đứa ngủ rồi mà dì.”
- “Cô đừng mắng An, tại cháu thích ý mà, hai đứa dễ thương lắm. Bây giờ bọn cháu phải ra ngoài làm bài tập thực tế, chắc đến tối mới về cô ạ.”
- “Vậy hả? Vậy hai con đi luôn đi, không tối lại về muộn.”
- “Vâng.”
- “Tối cả Minh cũng ở đây ăn cơm luôn con nha.”
- “Dạ!”
Vừa ra khỏi cổng, Hoàng Minh thô bạo kéo tôi lên Lamborghini của hắn, khác hẳn thái độ lễ phép nhu mì khi nói chuyện với dì Huệ. Cái đồ giả nai! Lại thế, hắn suốt ngày bắt người khác làm theo ý của mình mà không cần biết họ phản ứng hay nghĩ thế nào.
Chiếc siêu xe dừng trước một cửa hiệu thời trang khá sang trọng. Lại kéo xềnh xệch tôi vào trong, Hoàng Minh yêu cầu chị nhân viên đưa ra những bộ quần áo sexy nhất ở đây đưa cho tôi thử. Tên này bị điên rồi hả? Hắn đang nghĩ cái gì trong đầu thế?
- ”Mau thử đi, cậu có thử không thì bảo?”
- “Không! Sao tôi phải thử mấy thứ này chứ? Cậu đi thực tế kiểu gì thế?”
- “Chúng ta sẽ khai thác chủ đề đời sống buông thả của một số bộ phận trẻ hiện nay.”
- “Ờ, vậy cậu định lấy tôi ra làm hình minh họa hả?”
- “Yên tâm, cậu chưa đủ nhan sắc để làm hình minh họa cho bài đâu. Đầu tiên chúng ta sẽ lấy thông tin thực tế từ các quán bar. Chẳng lẽ cậu định mặc đầm xòe hay quần jean áo pull bình thường vào đấy?”
- “Thì... cũng đâu cần thiết phải phô trương quá thế này?”
- “Phải phô trương! Chúng ta phải đóng làm những thanh niên ăn chơi chác tán nhất chỗ đó, như vậy mới thu hút được sự chú ý của những thành phần bất hảo, từ đó mới moi móc được thông tin chính xác hiểu không?”
- “Tại sao cứ nhất thiết phải chọn chủ đề này? Có rất nhiều vẫn đề xã hội cơ mà?”
- “Vì chúng nó chọn hết rồi, làm chủ đề này không bị đụng hàng, điểm cao hơn.”
- “Nhưng tôi không muốn mặc những thứ này lên người đâu.”
- “Vậy cũng được, nếu cậu có khả năng tự làm bài thực tế này một mình.”
Và tôi lại ngậm ngùi đi thay đồ, những bộ đồ thiếu vải làm tôi không được tự tin. Tôi còn không dám bước ra ngoài phòng thử đồ nữa.
- “Lâu vậy, ra đây cái coi.”
- “Tôi... Oái!!”
Hoàng Minh tự tiện xông vào chỗ thử đồ, còn tôi đang mặc trên người một bộ đồ siêu ngầu, siêu sexy: một chiếc quần legging dài màu đỏ rách te tua, áo ba lỗ ren màu đen hở ngực ôm sát người, trông khá là phản cảm. Hoàng Minh khựng lại một giây, sau đó đi ra ngoài và buông một câu xanh rờn:
- “Lấy bộ này, thay ra, đi tiếp.”
Lên tầng hai, Hoàng Minh bắt tôi đi một đôi guốc 9 phân màu đen, trông nó rất đẹp, nhưng cao quá, thể nào tôi cũng bị đau chân cho xem.
Cuối cùng là vào một tiệm trang điểm làm tóc. Theo yêu cầu của cá sấu đáng hận, họ kẻ mắt tôi đen sì, đánh son đỏ choét, trang điểm làm tôi già lên mấy tuổi, cộng với kiểu tóc cột cao xoăn đuôi và bộ trang phục này, trông tôi như một dân chơi 20 tuổi quyến rũ và có phần hoang dã, chứ không phải cô công chúa 17 tuổi dễ thương nữa rồi.
Sau khi hoàn tất khoản “ngụy trang”, tôi ngồi ghế chờ cá sấu, hắn đi đâu nãy giờ mà lâu thế nhỉ? Hay định bỏ bom tôi ở đây, để tôi trả đống tiền trang điểm làm tóc vừa rồi? Làm vậy thì ác quá đấy Sấu ạ!!
- “Đã xong rồi hả? Đi thôi.” - Hoàng Minh đã quay lại với bộ dạng ngầu hơn một tiếng trước rất nhiều với cả cây đen trên người cùng những phụ kiện đắt tiền khác và một cái kính khủng bố chiếm gần nửa khuôn mặt, cho tôi một cái kính với, tôi không muốn ai nhận ra mình đâu!! Trông hai chúng tôi bây giờ như dân anh chị đang diễu trên phố vậy, tôi bước lên xe thật nhanh để tránh ánh nhìn tò mò, ngưỡng mộ, kì thị,... của những người xung quanh.
- “Nghe này, khi vào bar, cậu không được rụt rè như vậy, phải tỏ ra sành sỏi, tự tin vào, nếu không họ sẽ nghĩ chúng ta là phóng viên và hội đồng ngay lập tức, nhớ chưa?
- “Ghê quá! Vậy tôi phải “sành sỏi” như thế nào?”
- “Cũng không cần phải thể hiện quá, cứ làm bộ mặt giống lúc cậu đang đắc ý với tôi là được.”
Cá sấu đưa tôi đến một quán bar có vẻ ngoài khá khiêm tốn, lại ở mặt ngõ chứ không phải ngoài mặt phố, dường như nó rất yên bình.
Nhưng không, bước qua cánh của màu nâu vàng là một thế giới hoàn toàn trái ngược với bên ngoài. Không gian rộn ràng tiếng nhạc cùng những ánh đèn mờ ảo đủ màu lấp lóe, một không gian sôi động và tràn đầy sắc màu. Đâu đấy tôi còn ngửi thấy mùi rượu và thuốc là, a, là hai thanh niên bên cạnh, họ cứ nhìn tôi chằm chằm trông khiếp quá.
- “Một Camus và Melon Ball.” - Cá sấu ngồi ngất ngưởng trên ghế xoay, trông oai dễ sợ.
- “Ê, thứ xanh xanh này là gì? Tôi không biết uống rượu.”
- “Suỵt, nói bé thôi. Đây là cocktail, cậu uống được mà.”
- “Èo, sao vẫn có mùi rượu?”
- “Một chút thôi, không sao đâu. Nếu không uống được thì giả vờ đưa lên miệng nhấm nhấm thôi.”
Thứ này tuy có mùi rượu, nhưng mà cũng ngon ngon. Tôi cứ uống ít một ít một, lại thấy thích thích, nó rất mát. Còn ly của cá sấu có mùi rượu rất mạnh, hắn biết uống thứ đấy à? Ấy ấy, gì kia, tôi nhìn thấy rồi nhá, là một cái máy quay trộm nhỏ xíu gắn vào thắt lưng của cá sấu, thảo nào nãy giờ cứ thấy sờ sờ thắt lưng, tưởng khoe thắt lưng xịn.
- “Ông bạn người mới hả? Trông mặt lạ lạ.” - một tên bộ dạng rất ư là cà chớn với mái tóc đỏ rực tiến đến bàn chúng tôi.
- “Ừ, đến đây lần đầu. Quán này kín quá.”
- “Tìm được bar này cũng không phải người tầm thường. Mà loại rượu này nặng đấy, ông bạn uống được hả?”
- “Uống nhiều thành quen thôi.”
- “Kinh nhỉ? À hà, ông bạn có con bồ ngon ghê.”
- “Oái.”
- “Đừng động vào cô ấy!”
- “Ầy, đùa tí thôi, làm gì mà nóng?”
Cá sấu kéo tôi ra chỗ khác, mặt lạnh tanh. Chỗ này ghê quá, tôi không muốn tiếp tục ở đây nữa đâu.
- “Không sao chứ? Đừng sợ, có tôi đây rồi.”
- “Không sao. Cậu chụp được nhiều hình chứ?”
- “Cũng tàm tạm... Kia rồi, đã có đối tượng, bám theo.”
“Đối tượng” mà cá sấu nhắc đến là một đôi nam nữ đang cùng nhau đi ra khỏi bar, bộ dạng rất thân mật. May quá, không phải ở trong này nữa rồi. Tôi bị cá sấu kéo đi, lẽo đẽo theo sau hai người kia mà không hiểu họ đang đi đâu. Oái, họ đi về phái đối diện, đó là một khách sạn!
- “Này, cậu định làm gì vậy? Vào nhòm họ à?”
- “Chứ còn gì nữa, không thì đi theo làm gì?”
- “Nhưng đây là khách sạn.”
- “Thì sao?”
- “Làm sao mình vào đây được?”
- “Cậu quên chúng ta đang ở trong bộ dạng gì à?”
Lại phải cun cút nghe theo lời cá sấu. Đôi nam nữ kia đã nhận chìa khóa từ nhân viên tiếp tân, cá sấu cũng kéo tôi ra chỗ đó và thuê một phòng đối diện phòng hai người kia. Xấu hổ quá đi, tôi có cảm giác mình đang làm việc bất chính chứ không phải làm bài tập. Chị tiếp tân không quá ngạc nhiên khi hai chúng tôi thuê phòng khách sạn, chắc tại trông chúng tôi già dặn quá, lại ăn mặc sexy nên không mấy lạ lẫm với chị ta. Nếu biết chúng tôi chỉ có 17 tuổi thôi chắc chị ta trố mắt lên nhìn kì thị mất!
Cá sấu nhanh chân đi về phía phòng 208. Oái, phòng bọn tôi thuê là 209 cơ mà, cậu xông vào phòng người ta làm gì?
- “Ơ anh bạn là ai vậy?”
- “Ủa, tôi phải hỏi hai người mới đúng chứ? Tôi đã thuê phòng này 10 phút trước mà, bây giờ quay lại lại có hai người ở đây?”
- “Có nhầm không vậy? Chúng tôi vừa lấy chìa khóa lên đây mà, còn chưa kịp bỏ đồ xuống.”
- “Ủa, đây là phòng 206 đúng không?”
- “Không, đây là 208.”
- “Ồ vậy hả? Xin lỗi nha, tôi nhầm phòng. Xin lỗi.”
Rồi cá sấu ra ngoài và mở khóa phòng 209 đi vào.
- “Cậu làm gì kì vậy?”
- “Trật tự. Xem cái này. Tôi đã cài máy quay trộm vào phòng của họ.”
- “Nhanh vậy? Cậu thật thâm hiểm ==”
- “Nói ít thôi. Phải như vậy mới được việc. Cậu mau khóa cửa đi.”
Khóa cửa á???
==”
Tôi không phải là một đứa đầu óc đen tối, nhưng tôi lại có trí tưởng tượng rất phong phú. Vì thế mà ở trong tình cảnh này: một nam một nữ ở cùng một phòng trên cùng một cái giường, lại mặc đồ sexy thế này, tôi không tránh khỏi có những suy nghĩ linh tinh.
Một lát sau, những hình ảnh hại mắt và âm thanh “nhạy cảm” phát ra từ chiếc ipad của cá sấu làm tôi sởn hết da gà, quay mặt úp gối không dám nghe không dám nhìn. Hắn ta cũng lúng túng tắt luôn ipad, để cho máy tự thu.
- “Sao hồi nãy cậu biết hai người này định vào khách sạn?”
- “Đoán thế. Thấy thằng kia đưa mấy tờ tiền cho bà chị đó, rồi hai người khoác vai nhau ra ngoài.”
- “Thế cậu định cho cô xem những thứ này hả? Không khéo bị đi tù đấy.”
-“Tất nhiên là không rồi, phải cắt những cảnh nóng đi chứ. Tôi đâu có ngu.”
- “Ý cậu nói là tôi ngu đúng không?”
- “Chứ còn s...”
- “Thôi tôi ngủ đây. Khi nào xong việc gọi tôi.”
- “Này, ai cho cậu ngủ? Này!”
Buồn ngủ quá rồi. Cả trưa tôi lên phòng mà có ngủ được tí nào đâu, cứ nằm nghĩ ngiờ linh tinh. Tôi lăn quay ra giường nhắm tịt mắt ngủ không biết trời đất là gì...
Hì hì, nhột quá, có cái gì ấm ấm lướt lên mặt tôi. Hơ hơ, miệng tôi cũng ấm ấm nè, còn hơi ướt ướt nữa... Hóa ra trong khách sạn cũng nuôi cún à, hoặc cũng có thể là mèo. Ôi xời kệ xác nó là con gì, tôi cứ ngủ đã.
*
* *
Trong khu rừng âm u, nàng công chúa xinh đẹp mở mắt sau giấc ngủ ngàn năm như làm bừng sáng cả nơi này. Nàng thấy chàng hoàng tử lịch lãm đang đến bên mình với ánh mắt trìu mến, chàng đến để giải cứu nàng. Đúng vậy, lời nói của chàng mới ngọt ngào làm sao:
- “Dậy rồi cơ à? Ngủ như con lợn ý.”
- “Hả?”
- “Cậu biết cậu ngủ mấy tiếng rồi không? Người đâu mà ngủ chẳng biết trời đất là gì, chắc có bị sét đánh chết cũng không biết đường mà tỉnh dậy quá.”
- “Cậu bị ngu à? Sét đánh đã chết rồi thì tỉnh lại kiểu gì?”
- “Thôi không nói với cậu nữa. Dậy đi còn về nhà.”
- “Ủa, lúc nãy chúng ta ở trong khách sạn cơ mà, sao giờ lại là phòng cậu?”
- “Ờ!! Tại cậu mà tôi chẳng đi bám đuôi được thêm người nào, phải vác cậu về đây chứ còn sao nữa.”
- “Vậy sao không đưa tôi về nhà luôn đi, còn sang nhà cậu làm gì?”
- “Cậu muốn dì cậu nhìn thấy cậu trong bộ dạng này đúng không?”
Ôi tôi quên mình vẫn đang ăn mặc lố lăng, dì Huệ mà nhìn thấy chắc giết sống cả tôi lẫn cá sấu mất.
- “Mau thay đồ đi còn về nhà, tôi đói rồi.”
- “Cậu định sang nhà tôi ăn cơm thật đấy à?”
- “Thì dì Huệ bảo thế mà.”
- “Đấy gọi là phép lịch sự thôi hiểu không. Sao cậu vô duyên thế nhỉ?”
- “Thế cậu có mau thay đồ không đây?”
- “Có ==”
Tôi đi thay đồ, tiện thể tắm luôn. Khà, cái mùi này dễ chịu thật, lâu rồi tôi không tắm trong bồn có nhỏ tinh dầu, quả thật là rất dễ chịu. Hoàng Minh chắc suốt ngày tắm với tinh dầu nên người mới thơm thế, hắn cũng điệu ghê. Mà tôi ngửi cái đã biết đây là loại tinh dầu siêu cao cấp, hồi trước, khi tôi còn là tiểu thư, tôi cũng chỉ dùng loại cao cấp bình thường thôi, chứ dùng loại hằng ngày này chắc ba tôi phá sản. Hoàng Minh giàu thật.
- “Này Hoàng Minh, có thật bố mẹ cậu chỉ là kinh doanh đồ nội thất không đấy, sao họ giàu vậy?”
- “Thế cậu nghĩ cứ phải buôn bán trăm nghề hay là kinh doanh bất chính mới giàu được à? Mà sao tự dưng hỏi thế?”
- “Tại họ chiều cậu quá. Mua hẳn cho căn nhà ra ở riêng, còn sắm đầy đủ tiện nghi, đến tinh dầu tắm cũng dùng loại siêu cao cấp nữa.”
- “Trừ cái nhà ra thì mọi thứ trong này đều do tự tôi bỏ tiền mua.”
- “CÁI GÌ?”
- “Hỏi nhiều thế. Lo tắm cho xong đi, tắm gì đến cả tiếng đồng hồ không xong. Đúng là đồ con rùa!”
Hừ, cá sấu lại vác mặt thớt đến nhà tôi ăn cơm. Lại được cả dì Huệ cứ ngồi khen lấy khen để nào là vừa xinh trai vừa tốt bụng, đã thế lại còn khéo tay, học hành hành thì đâu ra đấy,... Làm tôi ăn cơm mà nuốt không trôi. Dì ơi, dì không biết sau lớp mặt người là lớp mặt cá sấu đâu, hắn nguy hiểm lắm đấy!!
- “Này, sao phòng cậu chẳng có chút tiến bộ nào hết thế? Chỗ nào cũng bày bừa ra như bãi đồng nát ế, cậu có phải là con gái không đấy?”
- “Cậu không có mắt nhìn à? Cậu mấy tuổi rồi mà còn không phân biệt được trai với gái?”
- “Hơ hơ, học cũng nhanh nhỉ? Tôi đã bảo ở cạnh tôi đầu óc cậu sẽ sáng sủa lên mà.”
- “Đừng có kiêu ngạo nữa. Ăn xong rồi, còn không về đi?”
- “Chưa thích về.”
- “Này cá sấu, tôi nghĩ cậu nên sắm một lọ kem dưỡng da đi là vừa.”
- “Mua làm gì, da tôi đẹp sẵn rồi.”
- “Vậy sao? Nhưng tôi lại thấy hình như nó hơi dày thì phải (quá dày thì có!) cậu nên dùng kem dưỡng da thường xuyên cho da mềm hơn và mỏng hơn ^^ hay là hôm nào tôi tặng cậu một lọ nhá?”
- “Thôi khỏi, tôi thích da dày hơn. Mà nếu có cần thì tôi tự mua được, không khiến cậu.”
- “Ờ quên nhỉ, nhà cậu giàu lắm mà. À đúng rồi, tại sao cậu giàu vậy? Lúc chiều cậu bảo trừ cái nhà ra thì mọi thứ trong đó đều do cậu tự mua?”
- “Ừ.”
- “Cậu... cậu có...”
- “Trời ơi tôi muốn mổ đầu cậu ra xem trong đó có cái gì quá! Tôi không làm ăn bất chính, không buôn gian bán lận, không kinh doanh hàng cấm, được chưa?!!”
- “Không làm ăn bất chính, không buôn gian bán lận, không kinh doanh hàng cấm. Không thể nào, chẳng lẽ cậu... kinh doanh thể xác?”
- “Vũ-Hoài-An!!”
Cá sấu tức giận nhả từng chữ khiến tôi rợn tóc gáy. Tôi có nói gì sai đâu mà phải sợ chứ!
- “Năm lớp 3...”
- “Hả?” - tự dưng cá sấu tắt phụp lửa, trầm tư kể chuyện. Hầy, tính khí thất thường, chỉ khổ người khác.
- “Từ năm lớp 3, tôi đã biết mình không phải con đẻ của bố mẹ.”
- “Hả? Thật... thật chứ? Vậy sao...”
- “Tôi giả vờ như không biết gì. Tôi xin bố mẹ cho đi học IT từ rất sớm. Đến năm lớp 6, tôi ra một quyết định khó khăn - sống tự lập. Bố mẹ ngăn cản bằng mọi cách nhưng không được, đành mua cho tôi một căn nhà. Họ gửi tiền cho tôi hàng tháng nhưng tôi không lấy, tôi không muốn nhận thêm gì từ họ cả, họ đã cho tôi quá nhiều, cả tình thương lẫn vật chất. Để trang trải cho cuộc sống tự lập, tôi phải thiết kế phần mềm và đồ họa để bán cho các công ty. Thời gian đầu còn gặp nhiều khó khăn, nhưng sau đó mọi việc đều ổn cả.”
Tôi im tịt, không phát biểu một câu nào, mắt mồm há hốc nghe chuyện. Không ngờ cá sấu lại có một kí ức hoành tá tràng như vậy, một con người nhỏ bé mà tạo nên một thiên sử vàng. Nghe xong lịch sử đời hắn mà tôi khâm phục đến... nhỏ dãi ==” Chính xác là tôi đã nhỏ dãi, mất mặt quá, mát mặt quá.
- “Eo kinh quá, cậu là cún à, ngồi không cũng nhỏ dãi ra thế?”
- “Ơ, bảo ai là cún? Thế cậu có định phắn về không thì bảo?”
- “Đã bảo là chưa thích rồi mà.”
- “Hừ, thôi được, tôi đi ra ngoài, cậu thích thì cứ việc ở trong này.”
- “Chờ đã, Hoài An, cái gì đây?” - cá sấu dơ tập tài liệu màu xanh lên. Ôi không!
- “... Đừng động vào đó.”
- “Cậu đang sưu tập chứng cứ chống lại ông ta hả?”
- “Tôi làm gì kệ tôi.”
- “Tại sao phải làm vậy?”
- “Đừng hỏi nữa.”
- “Cậu có biết làm vậy nguy hiểm lắm không?”
- “Đã bảo đừng hỏi nữa mà. Không liên quan đến cậu.”
- “Không được, cậu không được tiếp tục nữa.”
- “Cậu là gì mà cấm tôi.”
- “Sao lúc nào cậu cũng bướng thế nhỉ?”
- “Cậu thì sao? Cậu thì không ngang bướng chắc?”
- “Không nói nhiều. Nói chung cậu không được tiếp tục nữa. Việc này rất nguy hiểm.”
- “Nguy hiểm hay cậu sợ bố ruột của cậu bị ra tòa?”
- “Sao cậu lại có suy nghĩ như thế nhỉ! Cậu có thể suy nghĩ chín chắn lên được không?”
- “Tôi không biết suy nghĩ chín chắn đấy thì sao? Tôi ngu ngốc, tôi không chín chắn thì cậu cũng chẳng có quyền gì mà áp đặt tôi cả. Về đi!”
- “Cậu không biết ông ta sẽ làm những gì đâu.”
- “Tôi bảo cậu về đi!!”
“Rầm!!”


.:Trang Chủ:.
Copyright © 2020 - Đọc Truyện - All rights reserved.