GTNV: Mạc Xuân Thủy, nhỏ hơn hắn và nó 1 tuổi, xinh đẹp, công ty nhà thủy là nguồn vốn đắc lực cho công ty nhà hắn, đặc biệt rất quan tâm đến Nam Bảo
Không biết từ khi nào……thấy hắn là niềm vui của nó…….
Một con vị xòe ra hai con thằn lằn con đùa nhau cắn nhau đứt đuôi ba thương con vì con giống mẹ…._nó đang nghêu ngao bài hát tạm gọi là “liên khúc” thì nghe tiếng của hắn và một người nào đó
Tính tò mò trỗi dậy, nó tiến lại bức tường sau trường, nghe lén cuộc hội thoại
- Anh à, đi chơi với em đi anh_một giọng nữ vang lên
- Anh còn phải vào học_hắn
- Vậy là sao chứ….._người đó vùng vằng
- Rồi…rồi…mệt em quá, chiều nay đi chơi là được chứ gì_hắn
- Hỳ…thương anh nhất….*Chụt*_con bé đó thơm lên má hắn một cái lâu
- Thủy…….con bé này….thật không còn gì để nói_hắn
Nó sựng người, thì ra hắn thích cô bé đó.Ở bên Xuân Thủy, hắn ấm áp….vậy mà hở bên mình, hắn như một khối đá không thể tiếp xúc với ánh mặt trời vậy. Mọi thứ, từ đây là hết…
Tâm trạng của nó bây giờ cực kì hỗn độn. Từ ghen tuông…đến buồn bã rồi tức giận. Cục tức ấy chưa kịp trôi thì một cuộc chiến võ mồm nữa lại xảy ra
- Aidaaaaa….đau quá, chuyện gì đang xảy ra vậy_rất nhiều ngôi sao đang quay mòng mòng trên đầu nó lúc bấy giờ
-Cái con ăn mày này, mắt mày để đi đâu thế_Trương Nhi lên tiếng (Kim Ngân và Trương Nhi chơi thân với nhau lắm ạ_hợp tính tình quá mà)
-Mày có biết là mày vừa đụng vào ai không_Kim Ngân
- Không cần biết_nó lạnh nhạt
- Người đang đứng trước mặt mày là Tiểu thư cành vàng lá ngọc của chuỗi siêu thị trên cả cái thành phố rộng lớn này đấy, một tháng lương thu nhập của ba tao sẽ là một con số khủng đối với mày đấy_Trương Nhi lớn giọng
- Thế bạn đây có biết chuỗi siêu thị đấy của tập đoàn nào không_nó
- Tất nhiên là biết, của Tập đoàn nổi tiếng B&T, ai mà không biết chứ, chỉ có mày là quê mùa lạc hậu mới không biết thôi
Nó vỗ vai Trương Nhi và Kim Ngân một cái rồi đi phán
-Biết vậy là tốt, hãy rang mà giữ vững cái thân phận Tiêu thư của hai cô đi đấy
Nói xong, nó đi thẳng về lớp, khiến cho hai con người kia không khỏi ngạc nhiên
- Cô ta nói vậy là có ý gì chứ_cả hai đồng thanh
Vào đến lớp, cái Chợ Bến Thành của lớp nó đã nhôn nhao
-Tao vừa thấy Hoàng Tử nói chuyện với Xuân Thủy
-Có vẻ như là mờ ám lắm, hai người này chắc chắn không ổn, không ổn…
-Tao nghĩ Nam Bảo thích nhỏ đó, nhỏ xinh đẹp, nhà giàu, học giỏi thế cơ mà, trai nào mà không mê chứ
Ông trời đúng là muốn trêu ngươi nó, đang muốn quên đi cái chuyện rầu thối ruột này thì bọn “Bán Xà Bông* đã tung tin đồn không ít thì cũng nhiều về hành động của hai người hắn sáng nay
-Anh Nhật sang nay nghỉ học đi chơi với em nha
-Em của anh hôm nay có chuyện gì buồn à_Nhật
- Em không muốn nhắc đến_nó
-20’ nữa anh lên trường đón em
Minh Nhật chở nó đến một nơi tuyệt đẹp, đất rộng mênh mông cùng biết bao nhiêu là hoa cỏ, ong bướm. Nhẹ nhàng và thoải mái vô cùng. Nó hít một hơi dài rồi nằm lên bãi cỏ xanh mướt
-Hân này, bữa nào hẹn Tú Linh đi chơi rồi cho anh theo với nhé
- Được rồi….em biết mà_nó đang buồn về chuyện của hắn nên bây giờ chẳng có gì khiến nó bận tâm
Nó cúp học cả ngày hôm nay khiến hắn không khỏi lo lắng.Suốt mấy tiết học, hắn chỉ suy nghĩ về nó:không biết nó đi đâu, làm gì, với ai, có gặp chuyện gì bất trắc không_hàng ngàn hàng vạn câu hỏi đang hiện ra trước mắt hắn mà không báo trước.....T_T
Tối về…nó không nói với ai một lời nào cả, leo lên phòng rồi nằm bẹp ngủ cho tới sáng, không biết trời trăng mây nước gì cả
Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 12
TẠI CHỢ ĐÔNG ĐÚC BẾN THÀNH_nơi tụ họp của mấy đứa buôn bán thông tin lá cải
- Tân 'Bán Bánh Mì" lên tiếng: tụi bay ới, biết tin gì chưa? Tối mai tập đoàn B&T sẽ tổ chức một buổi tiệc gặp gỡ, nghe nói các tập đoàn lớn sẽ tập trung ở đấy bàn chuyện làm ăn đấy...?
- Ôi chời chời chời, có phải nãy giờ mày nói đến cái này không_Nguyệt Ánh cầm chiếc thiệp mời lượn qua lượn lại trước mặt Tân
- Ơ...ơ....cái này ở đâu ra thế này_Tân trợn ngược mắt, tròng mắt muốn rớt ra ngoài
- Mày nắm bắt thông tin chậm quá, tụi tao nhận thiệp mời từ hôm qua rồi_Trương Nhi
Ở gần cuối lớp, chỗ nó ngồi
- Mày có đi không Hân_Linh
- Tao thật sự chả có hứng thú với cái buổi tiệc như thế này, nhưng mama tao nói nếu không đi mama sẽ cắt toàn bộ tài chính hiện giờ của tao_nó ngán ngẩm
- Hahaha, Trương Nhi cười lớn. Tụi bay mà cũng được mời cơ à, đến đó để làm phục vụ phải không, tội nghiệp quá mà hahaha_Nói xong, Nhi cùng Nguyệt Ánh đi thẳng
Tại bàn góc khuất ở canteen, Trương Nhi và Nguyệt Ánh bày một âm mưu thâm độc....lại một phi vụ nữa được ra đời
- Đây là sẽ lần cuối cùng mày nhìn thấy ánh nắng mặt trời vì dán cướp hoàng tử của tao_Nguyệt Ánh rít lên
Đến gần sát giờ nó mới chuẩn bị xong đầy đủ mọi thứ. Tú Linh mặc một chiếc váy xòa ngắn mày trắng tựa thiên thần, túi xanh đỏ, đôi cao đùng cũng trắng nốt kèm theo bộ trang sức cẩm thạch. Nó thì ngược lại, mang một chiếc váy đen dài ôm sát người, khoác sơ bên ngoài một cái áo màu trắng đính đinh gai. Bộ Sapphire trên người tôn lên vẻ đẹp quyến rũ, quý phải của nó
- Đi nha_Linh
- Ok_nó
Brừm...mm...mmm. Chiếc xe BMW chở hai mỹ nhân đến bữa tiệc. Đang đi yên ổn trên đường.........
- Kít...t...t..t. Chiếc xe thắng gấp khiến nó ngả người về phía trước
Píp....píp...bấm còi một hồi mà chiếc xe không chịu tránh đường cho 2 đứa nó đi, Mất bình tĩnh, nó bước ra ngoài thì thấy tên mặc áo vest dùng khăn bịt miệng nó lại rồi dẫn Linh đi luôn
- Lạ thật, không lẽ con bé này không nghe lời mình ở nhà luôn rồi hay sao_mẹ nó nhìn đồng hồ
- A...Dì Bảy à, con bé Hân có ở nhà không dì.._mẹ nó gọi điện về nhà hỏi
- Thưa phu nhân, Hân tiểu thư và Linh tiểu thư đã ra ngoài được hơn một tiếng rồi ạ_dì giúp việc trả lời
Mẹ nó cúp máy...phải chăng nó đã gặp chuyện gì bất trắc hay sao? Hay là....
- Hiếu à, bữa tiệc hôm nay con khỏi cần tham gia, con mau đi tìm em, Dì bảy bảo nó và con Linh ra ngoài lâu rồi mà giờ chưa thấy đến. Con cứ đi đi, mọi chuyện ở đây cứ để mẹ lo
Hồn như bay ra khỏi xác...Thiên Hiếu hoảng hồn, vội đi tìm Phong và Nhật thì thấy hắn cũng đứng cạnh đó:
- Này này, Thiên Hân và Tú Linh mất tích rồi
- Sao....cả 3 người đồng thanh
- Mau đi tìm chúng...lỡ may chúng nó có chuyện gì !!!
4 người cùng đi chung một chiếc xe để tìm người.Đằng sau và rất nhiều chiếc xe của vệ sĩ do ba nó đưa đến để giúp đỡ tìm kiếm. Thiên Hiếu chạy xe với tốc độ gió. Hồi nhỏ đã xém để mất nó một lần, bây giờ không thể để mất thêm lần nữa. Sau việc 10 năm trước, anh nó lo cho nó còn hơn lo cho tính mạng của bản thân...
Tại một căn nhà hoang ở sau núi
- Tụi bay tỉnh rồi sao_Nguyệt Ánh
- Nguyệt Ánh à, tại sao cô bắt chúng tôi đến đây làm gì chứ_Linh
- Để thủ tiêu tụi bay chứ sao, tại tụi mày mà hoàng tử lạnh nhạt với tụi tao. Thôi, tao không muốn tốn thêm nước bọt, tụi bay cứ từ từ mà hưởng thụ nhé, tụi tao ra ngoài cho bọn bay trăn trối nhé_Nguyệt Ánh khiêu khích
- Ái chà, hàng lề đường mà cũng đẹp phết nhỉ, có cả túi xách, giày vao gót, còn có luôn cả trang sức nữa chứ.Tụi mày đầu thư như vậy để may ra mà được anh đại gia nào để ý phải không_hahaha
Nó rất sợ, không phải sợ Nguyệt Ánh hay Trương Nhi mà sợ bóng tối...Hình ảnh nó núp trong bóng tối nghe ba mẹ nó nói chuyện lại hiện về mà không thông báo...
Ngoài cửa, Nhi và Ánh nói chuyện với nhau
- Mình làm vậy có ác quá không_Trương Nhi
- Ác gì mà ác, bộ mày không thấy sớm thì muộn 2 con quỷ đó sẽ cướp mất người chúng ta thích hay sao. Diệt cỏ thì phải diệt tận gốc...yên tâm đi, nếu bị phát hiện thì tao sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm_Nguyệt Ánh
- Mày nhớ đấy, tao không muốn vào tù mọt gông nơi đó đâu_Trương Nhi
- Tao biết....tao biết...
Sau một thời gian chật vật thì anh nó đã tìm ra nơi nó bị nhốt
Minh Nhật đạp cửa, cả bọn chạy vội vào cứu người. Vào đến nơi, nó là Linh đã ngất xỉu vì quá mệt. Minh Nhật và Minh Phong cở trói cho bọn nó, còn Thiên Hiếu và Nam Bảo thì đi khắp nhà tìm kẻ chủ mưu
- Thì ra là 2 cô bày ra cái trò này hả_Nam Bảo
- Ơ…tớ có biết gì đâu Bảo, tại cô ta nói ghen ghét Thiên Hân vì cô ta ngồi gần cậu. Tôi chỉ là nạn nhân trong vụ này thôi, xin cậu hãy tin tôi_Nguyệt Ánh vừa ra vẻ tội lỗi vừa nói
- Mày…mày nỡ cắm sứng tao như vậy sao. Chẳng phải mày nói nếu có chuyện gì thì mày sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm với tao hay sao. Bây giờ, mày lật lọng, mày để tao gánh hết phần mày nữa hả….Thật uổng công khi tao đồi xử tốt với mày và coi mày như một đứ bạn thật sự…_Trương Nhi
- Cậu nói gì vậy, chẳng phải cậu bảo muốn thủ tiêu tôi và Thiên Hân để có thể được bên cạnh Nam Bảo hay sao_Nguyệt Ánh giả bộ ra vẻ cừu non
- Mày…mày_tao thật ngu khi tin tưởng một đứa như mày. Nghe lời con cáo già như mày mà xa lánh con bạn thân nhất Kim Ngân để theo mày. Tao đi theo một con cáo mà bấy lâu này vẫn tưởng nó là cừu non_Trương Nhi
Bên phần của Minh Nhật và Minh Phong, tuy đã cứu được người nhưng người thì cứ nhắm mắt khiến cho 4 mỹ nam không khỏi lo lắng
- Ách…mình đang ở đâu đây? Nó vừa nhìn xuống thì thấy Nam Bảo đang nắm chặt tay nó ngủ ngon lành.
Tú Linh cũng không khác là mấy, bên cạnh là Minh Nhật đang ngủ say..
- Cháo về rồi đây_giọng của anh Phong khiến 4 người kia giật mình. Nó vội rút tay mình ra khỏi tay hắn rồi ngồi dậy
- Em không muốn ăn_nó
- Phải ăn_anh hai và hắn đồng thanh nói lớn
- Ăn thì ăn, 2 người có cần làm em giật mình vậy không_nó
Hắn múc cháo ra 2 phần,vì Thiên Hiếu và Minh Phong vướng một số việc nên giao lại cho Nam Bảo va Minh Nhật
- Ăn nhé_Nhật nhẹ nhàng
- Ờ ờ….
Minh Nhật đút từng muỗng cháo nhỏ cho Tú Linh (Trong lúc tìm cách thoát Linh đã vô tình bị đầu của con dao gần đó cứa vào cánh tay nên bị thương ạ)….khung cảnh lãng mạn vô cùng. Bên kia thì ngược lại a~…
- Để tôi đút cho cô ăn nha?_hắn
- Cậu không thấy là tay tôi vẫn lành lặn hay sao…Đưa tô cháo đây….tôi tự ăn được_nó
- Tùy cô á….Cẩn thận cháo nóng nha_hắn ân cần
- Không cần lo cho tôi, cậu đi về mà lo cho Xuân Thủy dễ thương xinh đẹp của cậu ấy!_nó
Hắn nghe tới đây, mặt đen lại rồi đi thẳng ra ngoài. 10’ sau hắn quay lại…sợ hắn giận vì mình nói gì quá đáng (*ghê chưa, sợ bị người ấy giận luôn đấy *),nó hạ giọng hỏi:
- Cậu vừa đi đâu thế_nó
- Trả tiền viện phí cho cô.Thế cô tưởng tôi đi đâu mà hỏi vậy_hắn
- Không có gì_Nó úp mặt xuống tô cháo, ăn miết
Cái cảm giác ám áp này là sao? Hắn đang quan tâm, lo lắng cho mình?? Hay đây chỉ là lòng thương hại của hắn cho mình lúc ốm đau_nó. Đang suy nghĩ liên miên thì anh nó đi vào
- Bác sĩ nói ngày mai hai đứa có thể xuất viện, về nhà tịnh dưỡng bồi bổ thêm là khỏe_anh nó nói
- Ây za, sắp được về nhà rồi nha, ở đây khó chịu chết đi được_Linh_vừa nhìn xuống tô cháo trống không với cái bụng no nói
- Anh không có nói chuyện này cho pama biết đấy chứ
- Yên tâm, anh bảo em qua nhà bạn chơi rồi ngủ ở đó luôn_anh nó
- Em biết rồi_nó
Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 13
Sáng hôm sau, nó đến trường cùng hắn với tâm trạng cực kì vui vẻ
30’ trước
- Hai à, em đi học nha
- Khỏe chưa mà đi học đấy_hai nó
- Hai nhìn đi, em khỏe như trâu rồi đây này.Em không muốn ở nhà ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn sao
- Hihi, đó không phải là ước mơ của em hay sao, không cần làm việc mà vẫn có thể ăn rồi ngủ_anh nó trêu chọc
- Hứ….không đôi co với anh nữa, em đi học_nó
Vừa bước ra khỏi phòng, xuống hết cái cầu thang, qua hết cái phòng khách thì nghe tiếng chuông cửa
- Dì Bảy để con mở cho, rồi đi học luôn_nó
- Ờ cám ơn con, con ăn sang rồi hẵng đi học_dì
- Trên đường đi học con ăn cũng được mà dì (Dì Bảy đã ngoài 40,vẫn chưa có con nên coi 2 anh em nhà nó như con ruột mà thương yêu)
Nó đeo giày, chạy lon ton ra ngoài mở cửa:
- Ơ cái thằng điên này, sang sớm đến đây làm gì_nó
- Chở cô đi học chứ làm gì, tôi sợ cô vừa mới ra viện, trên đường đi học mà có chuyện gì thì chẳng phải tôi tốn tiền đám ma của cô hay sao_hắn cười man rợ
Nghe tiếng xì xào ngoài cổng, ba nó đặt tờ báo xuống, nhìn ra ngoài cửa
- À Nam Bảo đấy à con, vào đây chơi_ba nó
Tránh ra cho tôi vào nhà, không thấy ba cô mời tôi vào hay sao_hắn nói nhỏ
- Hắn…hắn nghĩ hắn là ai vậy chứ_nó tức tối
Hắn bước vào nhà hết sức thản nhiên
-Con chào cô chú
- Chào con. Ba mẹ con dạo này khỏe không_mẹ nó
- Ba mẹ con khỏe, làm ăn cũng tạm ổn ạ_hắn lẽ phép
- Ba mẹ à, rốt cuộc chuyện này là sao đây, ba mẹ quen hắn ta hay sao_nó
- Sao lại không hả con gái, ba mẹ của cậu ấy là đối tác làm ăn thân thiết của gia đình ta. Sau này có thời gian ba mẹ sẽ nói chuyện này với con sau_ba nó
- Xin phép cô chú, cháu và Thiên Hân phải đi học đây ạ_hắn
- Ba mẹ, con đi học đây_nó
Píp…chiếc cổn được tự động đóng lại. Bên ngoài là chiếc xe ô tô của hắn
- Cậu tính đi học bằng chiếc xe này đấy á_nó
- Thế cô có lên không, sắp trễ học rồi đấy_hắn nói rồi bước vào xe trước
- Lên chứ, nhưng có đảm bảo tay lái không đấy_nó sợ
- Trước giờ đi xe chưa gây tai nạn nhưng bây giờ thì không chắc_hắn vừa nói vừa đạp ga phóng thẳng
A….aaaaaaaa_nó la thất thanh
- Cậu may đừng cho tôi xuống mau, chạy khiếp quá_mặt nó tái đi
- Cậu sợ à,vậy thì tôi đi chậm, xin lỗi làm cậu sợ nha_hắn
Đến trường, bước ra khỏi xe của hắn, ai cũng ngỡ ngàng vì lời đồn không phải là lá cải mà là sự thật. “Hắn và nó đang có quan hệ rất mờ ám”
- Cô ta ăn gan hùm rồi hay sao, bị dọa một lần chưa tởn hả_Nguyệt Ánh tức sôi máu
Vừa vào lớp thì nó đã thấy Ánh Linh nằm vật vã trên bàn. Nó lăm le lại gần
- Mày đang suy nghĩ cái gì hả_nó
- À mày đấy à, khỏe chưa mà đi học đấy_Linh
-Tao khỏe rồi_nó
1h sau
Nó và Tú Linh đang ngồi luyên thuyên trong giờ ra chơi thì Trương Nhi tiến lại gần.theo bản năng, Tú Linh mở lời
- Cậu lại đây để gây ra chuyện gì với chùng tôi nữa đâu, chuyện hôm trước chưa đủ phiền phức hay sao, chúng tôi đã nhập viện đấy, cậu hài lòng chưa_Linh tuôn ra một tràng hoành tráng
- Tôi ở đây không phải muốn hại hai cậu mà chỉ muốn xin lỗi.Xin lỗi hai cậu, tại tôi thích anh Thiên Hiếu quá, thật tình, thấy Thiên Hân thân thiết với anh Hiếu như vậy tôi không tài nào chịu nổi…_Trương Nhi giãi bày
- Nhi lại tiếp: Vì mù quáng mà suýt nữa tôi đã giết hai mạng người. Tôi xin các cậu tha thứ cho tôi và hãy cho phép tôi làm bạn của các cậu, được không?. Sau chuyện đó thì tôi chẳng còn thích anh Hiếu như trước nữa mà muốn xem anh ấy như một người bạn. Thế thôi!_nói xong, Trương Nhi đi luôn, không kịp để cho 2 đứa nó phản ứng
- Mày nghĩ sao Hân_Linh
- Tao nghĩ này giờ những gì nó nói là thật, mình cứ cho nó một cơ hội, coi như là có thêm một ngươi bạn vậy thôi_Nó phân tích
- Tao cũng nghĩ thế, hề hề_Linh cười xuề
Hết giờ học, nó và Linh cũng nhau đi tìm Trương Nhi
- Này Nhi, chúng tôi có chuyện muốn nói với cậu_nó lên tiếng trước
- Nếu là chuyện đó thì các cậu không cần trả lời, tôi biết tôi rất độc ác, ích kỉ không xứng đáng để các cậu gọi coi tôi là bạn_Trương Nhi cúi gằm mặt xuống
- Cám ơn các cậu, đi ăn thôi, tớ biết một chỗ ngon lắm_Trương Nhi
Nhi như trút được một phần của gánh nặng.Có thể nói bây giờ Nhi đã qua một ải, chỉ còn một ải nữa thôi thì tâm hồn của Nhi sẽ thanh thản, đó là_XIN LỖI KIM NGÂN, vì Nguyệt Ánh mà Nhi đã xa lánh Kim Ngân suốt thời gian qua làm cho nhỏ rất buồn
Ăn xong, nó lết về nhà. Vừa về đến nhà nó đã hét toáng
- Anh hai đâu, ra đây em bảo
- Chuyện gì thế?_anh nó hốt hoảng tưởng nó gặp chuyện gì
- Có phải sáng nay anh gọi hắn ta đến nhà mình chở em đi học_nó
- Đúng là anh gọi đấy, thì sao nào, tại anh sợ em có chuyện gì nên mới gọi Bảo đến hộ tống em_anh nó
- Sao nhất thiết phải là cậu ta chứ, Tú Linh cũng được vậy?
- Nó đang mệt_anh hai
- Anh Nhật?_nó
- Phải chăm sóc Tú Linh_anh hai
- Anh Phong_nó
- Bận chuyện công ty_anh nó
- Ba mẹ_nó
- Phải đi làm_anh
-Còn anh hai_nó
-Lên công ty _anh
Thôi thôi, được rồi, em không cãi với anh nữa, mệt quá rồi đây này. Chắc đổ bệnh thêm một lần nữa mất, Hazzzz. Nó nói xong, chạy lên phòng đi tắm….
******
Một nhiệm vụ nữa lại đặt trên vai Trương Nhi. Hôm nay nhỏ sẽ lấy hết toàn bộ can đảm đi xin lỗi cựu bạn thân Kim Ngân
-Ngân à_Nhi nhỏ nhẹ
-Có chuyện gì_Ngân lạnh nhạt
-Tớ muốn xin lỗi vì thời gian qua đã bỏ bê, xa lánh cậu, xem cậu như một người không quen biết. Tất cả là vì tôi quá mù quáng, quá cả tin vào Nguyệt Ánh, Tôi muốn một lần nữa trở thành bạn thân của cậu như hồi xưa
-Là vì cậu hết giá trị lợi dụng, bị Nguyệt Ánh vứt đi như một bịch rác nên mới đến tìm tôi để hàn gắn mối quan hệ hay sao.Xin lỗi cậu, đời không như cậu tưởng tượng, không phải chỉ một lời xin lỗi thì mọi chuyện sẽ được giải quyết nhanh chóng, tôi không thể, tôi sẽ cùng Nguyệt Ánh hạ bệ cậu và con nhỏ Thiên Hân đáng nguyền rủa đó. Tôi sẽ khiến 2 người phải quỳ lạy dưới chân tôi mà van xin tha thứ…_Kim Ngân rít lên trong từng câu từng chữ
- Nếu cậu chơi với Nguyệt Ánh, chắc chắn sau này cậu cũng sẽ như tôi thôi, bị lợi dụng, khi hết giá trị thì sẽ bị vứt đi như ô tô chỉ còn 3 bánh_Nhi khuyên răn
- Đó là do cậu quá ngu ngốc, tôi sẽ không đi vào vết xe đổ của cậu, bánh xe bị bể lốp thì có thể mua lốp mới đấy, cậu có biết không_Kim Ngân dè bỉu
-Có vẻ như tôi đã gây quá nhiều tổn thương cho cậu. Tôi xin lỗi_Nhi bỏ đi
Tuy Kim Ngân chưa chấp nhận lời xin lỗi của Trương Nhi nhưng được làm bạn với nó và Tú Linh khiến nhỏ ấm áp phần nào. Nhỏ tự hứa với bạn thân sẽ làm lại tất cả. Gần như mọi thứ với nhỏ quay về con số “0” tròn trĩnh
*Hết chương 13 rồi mọi người ạ, chương này với chương trước hơi dài, gấp đôi so với lúc trước nên mỏi tay quá *huhu*
Kính mời các độc giả hãy đón đọc chương 14 của mị *cúi đầu 90 độ* *xie xie*
Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 14
Trưa nắng…nó muốn ngủ trưa lắm mà không thể nào ngủ được. Đang nằm vật vã trên giường thì điện thoại nó reo:
- Hân à, bữa trưa này qua nhà tao ăn cơm đi, ba mẹ tao đi công tác hết rồi.Rủ thêm cả Trương Nhi mày nhé!_Linh
- Tao biết rồi, mày mà không gọi tao cũng tính qua đó đây. Chán gần chết rồi_nó trả lời
Nó cúp điện thoại của Linh rồi bầm số gọi cho Trương Nhi
- Nhi hôm nay qua nhà Linh ăn cơm nha?_nó
- Ừm…cũng được nhưng mình có biết địa chỉ nhà Linh đâu_Nhi
- Để tớ gửi địa chỉ qua cho ha, đi liền nhé_nó
- Okay bấy bề_Nhi cúp máy
Ting…ting….ting. Tín nhắn địa chỉ nhà Linh được gửi qua máy Nhi. Nhỏ mở máy, xem lướt qua cái địa chỉ nhà
- Ừm để coi nào…Khu X cơ à, khu này không phải khu nhà thượng lưu hay sao?_Nhi ngạc nhiên.Thôi cứ qua đi rồi tính tiếp. Nhỏ thay đại bộ đồ rồi phóng xe máy đi thẳng.
Đến đúng địa chỉ, nhỏ đã thấy nó đứng ở trước cổng, đang dắt xe vào nhà
- Này Hân ơi, đây là nhà của Linh hay sao_Nhi
- Ừ_nó
- Mình tưởng…._Nhi
- Tưởng nhà Linh nghèo lắm phải không, hì hì.Cứ vào nhà đi rồi tụi này sẽ giải thích nho Nhi hiểu sao_nó
Nó và Nhi bước vào nhà .…Căn không như Nhi tưởng tượng. Không phải nhà tranh vách lá mà nhà ngói 2 tầng đàng hoàng, không phải nếu bếp củi mà thay vào đó là bếp điện từ cao cấp, chẳng những không phải trải chiếu ra ăn cơm mà ngồi bàn gỗ cao cấp….Đúng thật Nhi đã đánh giá thấp nó và Linh. Hai người họ thật không tầm thường chút nào….
Đến bên bàn ăn, nó thấy có rất nhiều món…đủ các loại thức ăn trên trời dưới đất.
- Nhi làm gì mà đứng như trời trồng thế, Hân nó ăn gần hết thức ăn rồi đây này. Đứng đó 15’ nữa thì đi rửa chén nha_Linh trêu chọc khiến Nhi ngượng, ngồi xuống ăn nghiến
Nhìn đống đồ ăn sang trọng trên bàn, Nhi không kiềm chế được mà hỏi thẳng
- Tưởng nhi vào trường LUCKY STAR do nhận học bổng cơ mà, sao lại giàu thế_Nhi
-T ại mình không muốn nghe những lời nịnh hót của mọi người_Linh nói
Azhhhhh.Tụi bay đến đây để ăn hay để nói chuyện vậy, muốn nói gì thì ra chỗ khác nói để bà đây còn ăn chứ…Nó buông đôi đũa xuống
2 đứa còn lại không nói gì, chỉ biết cúi mặt xuống mà ăn. Người bắt chuyện lần này không phải là Nhi mà là nó
- Nghe nói lúc trước bạn thích anh Thiên Hiếu phải không?_nó
- Ờ, đúng rồi đây_Nhi trả lời không chút do dự
- Thế tại sao giờ lại từ bỏ_Linh lên tiếng
- Tại vì mình biết mình không thể nào sánh bằng Hân_Nhi
- Ý bạn là……..nó giật mình
- Phải, Hân và anh Thiên Hiếu là người yêu của nhau_Nhi thoải mái
Linh và nó phải cố gắng lắm mới nuốt được cơn buồn cười lắng xuống. Lấy lại giọng nó nói tiếp
- Điều gì làm bạn nghĩ mình là người yêu của ảnh
- Tại mình thấy bạn và anh Hiếu đi cùng xe đến trường, anh ấy rất quan tâm cho bạn lúc mình bạn bị mình hại trong chuyến khu khảo lần trước.
Hiện giờ, núi lửa đã phun trào.Linh và nó không thể nhịn được cười mà cười phá lên
-Cậu nghĩ làm sao vậy hả Trương Nhi. Anh Hiếu và con Hân là anh em đấy, là anh em ruột đấy nhá_Linh vừa cười vừa nói
- Vậy tức là….Nhi ngơ ngác
- Chính xác. Hân chính là con gái thứ của tập đoàn lừng danh B&T Bạch Thiên Hân_Linh thôi cười, lấy lại uy nghiêm nói
- Tao mà về nói cho ổng chuyện này chắc vui lắm đây_nó cười
- Vậy thì Linh chính là con gái độc nhất của chủ tịch tập đoàn The Sun và con gái của nhà thiết kế trang sức nổ tiếng Nguyễn Diệu Hương_Trần Tú Linh hả
- Chuẩn_nó
- Ôi mạ ơi….chắc con xỉu mất. Mấy tháng nay con học chung với tụi nó mà không biết…._Mặt Nhi xanh như tàu là chuối
Thôi thôi. Nó đổi chủ đề để kết thúc cái chuyện buồn cười này
- Cuối tuần tụi này đi chơi chứ, Nhi đi không?_nó niềm mở hỏi
- Đi chớ, lâu lắm mới được đi chơi cơ mà_Nhi
Thêm một cái cuối tuần nữa lại đến. Cuối tuần này phải gọi là cuối tuần “hồng” vì đây là lần đầu tiên nó đi chơi với Trương Nhi_cô bạn mới chơi thân được vài tuần
Ra khỏi phòng thì nó đã thấy anh nó thủ sẵn trước cửa. Quần áo tươm tất, vali đồ đã chuẩn bị đầy đủ
- Anh tính đi đâu á_nó hỏi
- Tất nhiên là đi với nhóc, anh không muốn chuyện hôm trước tái diễn. Anh đã gọi cho toàn bộ lực lượng cả rồi_anh nó
- Toàn bộ lực lượng?_nó ngơ ngác như con nai tơ
- Ừ….thì là anh em Minh Phong, rồi cả Nam Bảo nữa
- Anh…anh…..!_nó cứng họng
- Anh em cái gì, không muốn trễ thì mau đi lẹ, anh mày xuống trước._anh nó
Anh nó phóng cái vèo xuống lầu, nó ngơ ngơ một hồi rồi cũng chạy theo sau
- Anh muốn đi theo cũng được, nhưng em muốn nói trước: Trương Nhi giờ đã là bạn của em, anh không được tỏ thái độ gì với cô ấy đâu đấy_nó
- Biết rồi…khổ lắm...nói mãi
Tua….tối hôm qua
- Tao quyết định rồi, chúng ta sẽ đi biển nha_nó
- Ok….để tao đặt khách sạn cho_Linh
- Để mình chuẩn bị xe cho nha_Trương Nhi vui vẻ
3 đứa đó đâu biết rằng ngoài cửa có gián điệp.Tên gián điệp đó đã nghe toàn bộ cuộc trò truyện, biết chúng nó đi biển nào,ở khách sạn nào. Tên gián điệp đó là ai khác ngoài anh trai “dễ xương” của nó chứ.Nghe đủ thông tin, ăn nó đi về phòng, ung dung lấy điện thoại gọi cho từng đứa. Không quên gọi cho ba mẹ để ba mẹ nó khi về nước khỏi lo lắng (công tác ạ)
- Ok nhé….Quyết định như vậy nha_anh nó cúp máy, cười một mình như một tên điên
Minh Nhật là người vui hơn ai hết. Đây sẽ là cơ hội cho cậu ấy “tỉnh tò” với cô bạn dễ thương Tú Linh
- Tú Linh, cậu nhất định phải đồng ý đấy_Minh Nhật
Tiếp tục……
Ra đến nơi, nó đã thấy Xuân Thủy đứng ở đó với hắn. Nó ra bộ thản nhiên đến kì lạ
- Xuân Thủy em cũng đi chơi à
- Dạ, đi ké anh Bảo đến đây ạ_Thủy khoác tay hắn làm nó không khỏi khó chịu…
Đến khi nó vào xe, hắn mới nhẹ nhàng nói
- Em đừng có làm cái hành động thân mật kiểu đó, anh khó xử đấy_hắn
- Thì sao chứ, có phải do chị ta mà anh nói em như vậy_Xuân Thủy cãi
- Mệt em quá, mau lên xe để còn xuất phát_hắn lơ Thủy
Minh Nhật, Minh Phong cùng anh hai nó đi 1 xe, Tú Linh, nó và Trương Nhi một xe. Xuân Thủy và hắn cùng đi một xe
Trên suốt đường đi, mặt nó cứ hằn hằm làm 2 người kia không khỏi lo lắng
- Có chuyện gì à Hân_Nhi hỏi
- Đáng lẽ ra là chỉ có 3 đứa thôi, mà bây giờ đã tăng lên gấp 2, gấp 3 rồi_nó nói
- Có phải không,hay đó chỉ là cái cớ ,mày ghen hắn với Xuân Thủy, đúng không?
Bị nói trúng tim đen, nó đổi chủ đề khác, tìm cách đánh trổng lảng
- Mày lo mà lái xe cho cẩn thận đi, không cảnh sát hốt cái xe với cả 3 đứa luôn bây giờ
- Mày khỏi lo cho tao, lo cho Nam Bảo của mày đi kìa
Mặt nó đỏ bừng. khiến Nhi ngồi bên cạnh và Linh lái xe cười té ghế,súy nữa gây tai nạn
Sau 1h đi xe thì đã đến nơi. Bãi biển nước xanh cát vàng khiến nó thoải mái. Còn đống đồ kia đã được toàn bộ những kẻ tự xưng là nam tử hán mang vào khách sạn hết rồi
- Mấy nàng tính ở đây nhiêu ngày mà mang cả tấn đồ thế này,tính ở luôn à_Minh Phong nhìn đám nhân viên mà mệt thay cho họ
- Đi bơi nha mấy nàng_nó hồ hởi
Tuy chỉ đơn giản vậy thôi nhưng đã làm mọi người chú ý...ai cũng nhìn tụi nó với ánh mắt ngưỡng mộ (chắc là do body chuẩn. T/g còn chưa định nghĩa được thế nào là body chuẩn nữa cơ. Có người bảo body chuẩn là phải có đường cong, cong chỗ này cong chỗ kia cho đến khi gãy thì thôi * phét chút cho giảm xì chét ấy mà*_>0
Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 15
Lê Quang Tuấn: Con trai của tập đoàn thực phẩm Maurie.Có một đứa em gái bằng tuổi nóTừng biết nó khi nó đi du học. Là anh kết nghĩa của hai nó
Chiều tà, đến tận khi hoàng hôm tụi nó mới ngừng bơi. Trở về khách sạn, nam một phòng lớn, nữ một phòng. Sauk hi tắm xong, đang ngồi nói chuyện trên trời dưới đất với 2 đứa kia thì nghe tiếng Minh Phong gọi í ới:
- Mấy nàng suống sảnh khách sạn ăn cơm_Phong
- Tụi em xuống liền_Linh
Cả nhóm quyết định ăn ngoài trời vì vào ban đêm, gió thổi rất mát. Ngồi ăn xung quanh một chiếc bàn tròn lớn. Đang ăn thi nó thấy có tin nhắn:
Anh Minh Nhật: Tối nay 8h em gọi Tú Linh ra bờ biển dùm anh nhá. Cấm hỏi lý do,đọc xong thì xóa liền.Cám ơn em gái iu quý
- Cái ông khù khờ hôm nay tính bày trò gì mới đây_nó vừa xóa tin nhắn vừa lắc đầu
Loanh quanh luẩn quẩn một hồi đã 8h. Theo như tin nhắn, nó giả vờ rủ Linh đi ra bờ biển dạo rồi trốn mất.
Linh hít thở bầu không khí của biển một hơi dài, hki vừa quay lại thì con bạn yêu quái đã lẩn đi đâu mấy. Nó lẩm bẩm nguyền rủa
- Tao mà tìm được mày đi Hân ạ, mày sẽ chết dưới tay tao_Linh
- Grừ….lần này mà mình chết dưới tay con Linh thì phải kéo ông Nhật theo để chết chung á_nó phản bác
Linh tiếp tục đi dạo một đoạn thì thấy có ánh sáng, vội tiến lại gần. Đó là anh Minh Nhật với mấy chục cây nến ghép thành hình trái tim….
- Đẹp quá_Linh thốt lên
Minh Nhật quỳ xuống, tay cầm một bông hồng (*quái lại, bình thường người ta tặng cả bó trăm bong to đùng mà bây giờ ổng chỉ tặng có một bông một*)
- Tú Linh, em có chịu chấp nhận anh làm bờ vai che chở cho em khi đau buồn, vui vẻ…Làm bạn gái anh nhé_Minh Nhật ngại ngùng
- Em….em_Linh ấp úng
- Em cứ nói, anh sẽ tôn trọng quyết định của em cho dù nó có thế nào đi nữa_Nhật
-Em đồng ý_Linh ngượng ngùng
Tú Linh nhận bông hồng từ tay Minh Nhật, Nhật cùng Linh cả 2 chẳng nói gì, e thẹn nhìn nhau
Cặp đôi mới này đâu biết rằng, xa xa bụi cây đằng kia có một nhóm người đang rình lém họ, khung cảnh cực kì hỗn độn
- Trương Nhi né cái đâu ra coi nào, có thấy mặt con Linh đâu_nó khó chịu
- Hiếu mày mau ngồi xuống coi, mày đứng tao chỉ thấy mỗi cái lưng của mày_Phong
- Mấy người im lặng coi nào, có nghe họ nói gì đâu_đến lượt hắn phàn nàn
Bỗng…..rắc….cái cây quá nhỏ để che hết 4 người tụi nó. Bị phát hiện, cả đám chẳng biết làm gì, chỉ biết cười và cười.
*Sáng*
Trong phòng nó bây giờ còn kinh hơn bãi chiến trường. Gối một phía, chăn một phía, điện thoại và cục sạc mỗi thứ một nơi. Sách báo bày la liệt trên bàn rộng, có cuốn còn rơi xuống gầm giường
- Tiếng gõ cửa cùng cái đồng hồ báo thức không hẹn mà cùng kêu khiến 3 đứa nó tỉnh ngủ
- Ai đó_Nhi nói trong giọng ngái ngủ
- Thiếu gia mời 3 tiểu thư xuống ăn sang ạ_cô nhân viên nhẹ nhàng
- Biết rồi_nó
3 đứa nó mắt nhắm mắt mở, vào nhà vệ sinh…
Xuống đến tiền sảnh, đến nhà ăn. Nó ngồi vào bàn, cầm đôi đũa khua qua khua lại đông điểm tâm bắt mắt trên bàn
- Nam Bảo với Xuân Thủy đâu rồi anh_Linh hỏi Nhật
- 2 đứa đấy có chuyện gì đấy nên ăn trước rồi đi đâu mất dạng_Nhật trả lời
-Em phải ăn cái này nè, sau bữa này, về nhà anh bồi bổ, sao mà ốm nhom ốm nhắt thế kia_Nhật chê yêu
- Ôi…thấy ghớm quá mày ơi, ăn sáng dùm anh cái_Phong chuyển chủ đề
Thiếu hắn, nó như cây thiếu nước, con thiếu mẹ, mầm cây non thiếu ánh nắng mặt trời. Buông đôi đũa một cách nặng nhọc:
- Em không muốn ăn_nó
- Tại sao_anh nó
- Hay tại cậu thấy thiếu Nam Bảo nên nuốt không vô, phải không?_Nhi trêu nó
- Không phải, đơn giản chỉ là thấy đắng miệng, không muốn ăn, thế thôi!.Ngoài ra không có gì cả_nó mệt nhọc
Nói xong, nó khoác chiếc áo len mỏng rồi đi dạo. Đi đến nơi Nhật tỏ tình với linh vào đêm hôm qua, tính vào đó ngồi thì nghe tiếng hắn
- Anh biết rồi, em giữ gìn sức khỏe_hắn
Chân Xuân Thủy nhón chân lên, đặt môi mình vào môi hắn…nó trợn mắt và….nước mắt rơi.
Chiếc điện thoại nguyền rủa reo lên, khiến hắn và Thủy giật mình quay lại, nhìn thấy nó.Nó không muốn hắn thấy nó trong bộ dạng thảm hại này….. vội vàng chạy ra khỏi chỗ đấy…
- Này Hân, Hân nghe tôi nói đã
Nó bó những lời đó ngoài tai, chỉ biết chạy, không cần biết đi đâu, chỉ cần chạy đi khỏi cái chỗ ấy
- Tại sao, tại sao mình lại khóc khi thấy hắn với Xuân Thủy chứ, tại sao?_nó khóc nấc…
Cuồi cùng hắn cũng đuổi kịp nó, ôm eo nó từ phía sao và nói
- Mau buông tôi ra, tôi không muốn nghe, cậu mau quay lại với cô ấy đi…_nó nói trong tiếng nghẹn
Hắn buông nó ra…nó lại chạy.
Hắn buông nó khôn phải là vì không muốn giải thích cho nó hiểu, chỉ là nó nói không muốn nghe và hắn muốn cho nó thời gian để bình tĩnh.Đến một góc vắng…nó khóc to….khóc như chưa bao giờ được khóc…bình sinh, nó ít khi khóc, hiếm kẻ nào có thể làm cho nó khóc, ngoại trừ ba mẹ nó.nhưng bây giờ mọi chuyện đã khác_hắn là người khiến cho nó phải rơi lệ…những giọt lệ dài vương trên khuôn mặt thanh tú….
- Cô em làm gì mà khóc ở đây thế_một giọng nam vang lên
- Anh là ai?_nó nín khóc, ngước mặt lên khỏi
- Mới đó mà đã quên anh rồi à, anh là Tuấn nè, Lê Quang Tuấn, người mà em quen khi học ở Havard đây này
- À…anh Tuấn à, anh về nước khi nào thế_tâm trạng nó đã vui lên được một chút
- Về được nữa năm rồi…suốt thời gian qua, anh luôn theo dõi nhất cử nhất động của em_Tuấn ôn tồn
- Anh coi bộ cũng rảnh rỗi quá ha, theo dõi em_nó
Tuấn không trả lời, cả 2 ngồi im lặng bên bờ cát. Khi mặt trời đa lên cao Tuấn mới nói
- Em về đi, trưa rồi. Anh còn một số chuyện riêng phải giải quyết
- À ừ_nó
- Sao này anh sẽ liên lạc với em sau_Tuấn
-Em sẽ đợi_nó
Nó rảo bước từng bước nhỏ về khách sạn
- Nhóc đi đâu giờ mới vế_anh nó
- Chỉ đi dạo xung quanh đây thôi_nó
-Ừ ừ được rồi, vào ăn cơm đi
Nó không ăn cơm, bước thẳng lên phòng.Đơn giản là vì không muốn chạm mặt hắn ngay lúc này, nó cần thêm thời gian
Cộc cộc…ai đó đang gõ cửa phòng nó
- Ai đó_nó
Người đó không trả lời, vẫn cứ tiếp tục gõ cửa.Tiếng ồn ào làm nó không ngủ được, phải dậy ra ngoài mở cửa
- Ai đó_Người gõ cửa này giờ không ai khác chính là hắn.Hắn tự tay bưng đồ ăn trưa lên cho nó
- Tôi không muốn ăn_nó đang định đóng cửa thì hắn lấy chân chặn cửa
- Uiza, gãy chân rồi đây này…hắn là lên làm nó tưởng thật
-Tôi xin lỗi, anh mau vào đi để tôi xem…nó hốt hoảng
Hắn bước vào phòng, không phải bước khập khễnh mà thậm chí là chạy vào luôn ấy chứ.
- Cô mau ăn lẹ đi_hắn
Không còn sức để đôi co với hắn, nó ngồi vào bàn ăn
- Chuyện hồi sáng là do Xuân Thủy chuẫn bị đi du học, em ấy hôm tôi coi như là lời tạm biệt.Tôi chỉ coi Xuân Thủy như cô em gái trong nhà_hắn giải thích
- Thì có liên quan gì đến tôi_nó vô tâm
- Thế sao khi thấy cảnh đó cô lại vừa chạy vừa khóc_hắn
Không muốn trả lời, nó viện cớ là ăn xong rồi, muốn nghỉ ngơi…..hắn đành phải bưng đống chén đĩa lủi thủi ra ngoài
Cạch…cửa đóng lại,nó trùm chăn, cười một mình…Thì ra mọi chuyện không như mình nghĩ, nụ hôn đó là do Xuân Thủy chủ động, vì nó sắp đi xa, đi du học. Hắn vẫn đuổi theo và giải thích cho mình cơ mà_sau một hồi suy nghĩ thì nó ngủ thiếp đi khi nào không biết...
Đây là buổi đi chơi đáng nhớ của nó, chiều này, cả nhóm sẽ về nhà.Tại đây nó đã gặp lại được người quen cũ,chứng kiếm được cảnh tỏ tình lãng mạn của Minh Nhật cho Tú Linh.Sự hiểu lầm của tai hạn của hắn và Xuân Thủy...
Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 16
Chiều hôm sau, nghe tin Xuân Thủy đi du học, cả bọn ra tiễn
- Khi nào em về_nó
- Khoảng 3 năm chị ạ_Thủy
- Qua bên đó giữ gìn sức khỏe_Nhi
Đang quyến luyến chia tay thì Xuân Thủy hỏi một câu làm cả bọn té ngửa:
- Chị Hân chăm sóc anh ấy cẩn thận, 3 năm sau em về mà anh Bảo vẫn xơ xác thế này thì em không để yên đâu_Thủy nói nữa thật nửa đùa
- Vậy là sao_nó ngơ ngác hỏi ngu_nó học thì giỏi thật, nhưng mấy chuyện về tinh yêu thì nó không tinh ý đâu!
- Anh Bảo chưa nói chị nghe à_Thủy cũng ngơ không kém
Cái anh này, thích người ta thì lo mà thổ lộ lẹ đi, đợi đến sau này người ta có chồng rồi mới tính tỏ tình hả…_Thủy kéo hắn ra một góc nói nhỏ
- Cốp…Anh biết rồi_hắn cốc lên đầu Xuân Thủy
*Chuyến bay 13h đến Washington – Mỹ chuẩn bị cất cánh, mời quý khách khẩn trương lên máy bay…*
- Thôi mọi người ở lại giữ gìn sức khỏe, em đi nhé_Nói đoạn, Thủy xách vali lên máy bay…
- Về thôi, chắc mấy đứa cũng mệt rồi_Anh Phong nói lớn
Tuy Thủy đã đi du học nhưng chuyện hắn trốn tránh 2 tháng bây giờ đã phải đối mặt….Dẫn bạn gái về ra mắt ba mẹ hắn để tránh cuộc hôn nhân sắp đặt với Kim Ngân.
- Này Thiên Hân, tối nay đi ăn với tôi nha, tôi đến đón
Nó chưa kịp phản ứng, chưa biết trời trăng mây gió gì thì hắn đã cúp máy cái rụp
- Đi ăn hả, hắn là ai mà ra lệnh cho mình như vậy chứ?_nó nhìn chiếc điện thoại mèn hình đen thui nguyền rủa hắn
Đúng như đã nói.Tối đến hắn đón nó đi ăn (*nói là đi ăn nhưng thực chất là gặp ba mẹ hắn*)Nó bước ra dưới sự ngỡ ngàng của hắn
Nó mặc một chiếc quần jean sắn ống, chiếc áo thun trắng cùng đôi giày bat a nặng động, tay cầm chiếc điện thoại, tay đeo đồng hồ và vòng đen đính gai…
- Cô tính mặc như vậy mà đi hay sao?_hắn
- Chứ cậu muốn tôi làm sao, ra ngoài ăn mặc vậy được rồi_nó thản nhiên
- Ôi trời ơi, lần đầu tiên tôi thấy có đứa con gái ra ngoài ăn với ăn trai mà ăn mặc thế này đây…_hắn gần như muốn đổ bệnh
Nó lên xe, hắn phóng ga chạy thẳng, không phải đến nhà hàng gặp ba mẹ hắn mà đến một cửa ah2ng thời trang nữ để tuốt lại cho nó
- Xin chào quý khách_cô nhân viên lịch sự
- Cô mau tìm một bộ đồ thích hợp rồi make - up, làm tóc cho cô ấy.Hôm nay cô ấy có việc quan trọng, làm nhanh lên dùm, chúng tôi sắp trễ rồi
- À vâng, mời cô đi theo lối này_cô nhiên viên nhỏ nhẹ
Trong lúc chờ đợi, hắn không thể này ngồi yên mà đi qua đi lại, quay qua quay lại như một cái chong chóng gặp gió lộng…không ngừng liên tục nhìn đồng hồ
30’ sau
- Đã xong rồi thưa quý khách_cô nhân viên bước ra
Nó bây giờ đã lột xác hoàn toàn, chiếc vay trắng tinh khôi, giày cao gót, túi xách, tóc thả được uốn xoăn nhẹ phần đuôi, trang điểm nhẹ nhàng không quá lòe loẹt tôn lên nước da trắng ngần của nó
- Cậu….đẹp lắm
Hắn ngờ ngàng, chiêm ngưỡng vẻ xinh đẹp của nó, nhìn lại cái đồng hồ, hắn hối
- Đi lẹ, không còn nhiều thời gian đâu…đồ này rồi tính tiền luôn, bỏ đồ lúc trước của cô ấy vào túi cho tôi
Hắn nắm tay kéo nó ra khỏi cửa hàng…..Hắn đi trước chắc không biết mặt nó đỏ như quả gấc chín, do rất ít khi ai khen nó đẹp, đẹp thật lòng ngoại trừ ba và anh hai, những lời nịnh nọt khác chỉ là muốn lấy lòng nó_còn gái chủ tịch tập đoàn B&T
Hắn chạy xe đến điểm hẹn, ai cũng nhường đường cho hắn vì không muốn gặp tổ tiên sớm…
- Chỉ là đi ăn thôi mà, cậu có cần bắt tôi phải ăn mặc sang trọng vậy không_nó ngồi vắt chăn chéo lên ghế
- À tôi nói luôn, đến đó người khác mà có hỏi đến hoàn cảnh gia đình thì cô hạ thấp mức độ giàu có của nhà cô xuống một chút, nếu mà cô nói là con gái tập đoàn B&T sẽ gặp rắc rối đó_hắn giặn dò cẩn thận
- Cậu biết rồi à_nó
- Tất nhiên là biết, cô tưởng tôi là ai, một tên ngốc chắc_hắn nhếch mép cười
Đến nơi, hắn mở cửa xe cho nó, nắm tay dẫn nó vào nhà hàng Ánh Sao
- Chào ba mẹ, con đến rồi ạ.Xin giới thiệu với mẹ đây là bạn gái của con, Thiên Hân!
- Hai đứa còn đứng đấy làm gì, mau vào ngồi đi_mẹ nó cắt ngang cuộc nói chuyện “ngọt ngào”
Ba mẹ nó đã không còn trẻ nhưng bên ngoài thì ngược lại…mẹ nó nhìn vẫn còn trẻ lắm, mặt không hề có một nếp nhăn_ấn tượng đầu tiên của nó về mẹ hắn chỉ có như vậy
Đồ ăn được dọn ra đầy bàn, cả 4 người chẳng ai đụng đũa mà chỉ nói chuyện
- Ba mẹ con làm nghề đi hả Hân_mẹ nó
- Ba mẹ con chỉ làm ăn buôn bán nhỏ lẻ thôi cô à_nó
Ba nó nhíu mày, nhưng cũng chẳng nói gì, chỉ ngồi nghe phái phụ nữ nói chuyện
- Thế hai đứa quen nhau bao lâu rồi_ba nó
- Nửa năm rôi ba ạ_hắn chen vào
Mẹ nó lại tiếp
- Được rồi, làm bạn gái của con trai cô, làm con dâu của nhà cô rất đơn giản, không phân biệt giàu nghèo, chỉ cần người đó ‘Nữ công gia chánh”nấu ăn, thêu thùa thuần thục là được, con hiểu chứ
- Mẹ/bà nó à, không cần như vậy đâu_hắn và ba hắn đồng thanh phản đối
- Con không cần quan tâm, đôi khi bà ấy như vậy đấy_ba nó đỡ lời
Không khí ấy tiếp tục diễn ra thêm nửa tiếng nữa.Thấy nó có vẻ mệt mỏi, hắn tiếp lời
- Ba mẹ à, cũng tối rồi con phải đưa cô ấy về_hắn
- Được rồi, 2 đứa đi về cẩn thận
Lên đến xe, mắt nó nhắm nặng trĩu, không thể nào nhích lên nổi….nó ngủ gục trên xe của hắn
- Có vẻ như cô ấy mệt lắm rồi_hắn nhìn nó bằng đôi mắt ấm áp
Đến gần trưa hôm sau nó mới tỉnh dậy. Nó thấy phòng này sao mà khác phòng của nó quá: tường trắng, đèm chum mang phong cách cổ kính, phần lớn diện tích torng phòng chỉ toàn là sách, còn phòng của nó thì toàn là gấu bong thôi!
- Ách…sau đau đầu vậy nè_nó ngồi dậy, xoa xoa cái đầu
-Ngủ ngon không_hắn
-Á …..á…á. Cậu làm gì ở đây vậy?_nó giật mình
-Đây là nhà tôi mà, cô còn mớ ngủ hay sao_hắn
-Cậu…..sao tôi lại ở đây chứ_nó lấy tay tạo thành chữ X che trước ngực
- Cô bớt bớt lại dùm tôi, hôm qua tại cô ngủ sau quá nên tôi chở cô về nhà tôi.Tôi đã gọi điện báo cho anh hai cô luôn rồi.Anh ấy nói:
- Anh ấy nói gì_nó
- Anh ấy bảo bắt cô đi luôn cũng được
- Anh em ruột thịt mà còn như vậy…nếu ổng có em họ thì không biết đứa em đó sẽ bị đối xử tệ bạc như thế nào đây_nó lẩm bẩm
Nó thấy cổ mình có gì có vướng víu, vội sờ lên cổ thì thấy một sợ dây chuyền bạc dạng ổ khóa hình trái tim
- Cái này là cái gì_nó hỏi
- Dây chuyền chứ cá gì, cô có bị mù đâu_hắn
- Ở đâu ra vậy, đẹp thật đó nha_nó trầm trồ
- Của tôi đấy….tặng cô, coi như là quá cám ơn ngày hôm qua đã giúp tôi_hắn
- Ơ…cậu cũng có một cái kìa…hình như là.....chìa khóa thì phải?_nó
- Ừ…cô là ổ khóa, chỉ có tôi mới có thể mở được dây chuyền hình trái tim đó của cô thôi_hắn cười
- Vậy là sao chứ_hỏi ngu tập 2
- Cô tự đi suy nghĩa đi, không nói nữa, xuống ăn trưa với tôi nha, ba mẹ đi hết rồi_hắn mời
- Không ăn có mà chết đói à_ nó bung chăn ra khỏi người rồi chạy tót xuống nhà bếp
Hắn ở trên lầu đi xuống, nhìn bộ dạng ăn như bị bỏ đói mấy ngày của nó, đút cả 2 tay vào túi quần…dáng lãng tử vô cùng.......
- Ăn từ từ thôi, có ai giành ăn với cô đâu_hắn vừa nói vừa gắp thức ăn lia lịa vào chén của nó
- Cậu cũng ăn đi này_nó trả đũa, gắp cả một núi thức ăn vào dĩa của hắn
Bữa ăn đầu tiên tại nhà hắn kết thúc như vậy....không biết ngày mai sẽ lại xảy ra chuyện rắc rối gì....!!!!?
Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 17
Mẹ hắn cầm điện thoại, bấm số gọi cho ai đó
- Chị Mỹ Duyên, tối nay đi ăn tối nhé, tôi muốn nói chuyện với chị về việc hôn nhân của hai đứa nhỏ.Địa chỉ tôi sẽ nhắn cho chị sau
- Được rồi_mẹ Kim Ngân cúp máy trước
Tình cờ, Kim Ngân cũng ngồi ở đó, nhỏ đã nghe được toàn bộ cuộc điện thoại chỉ có 2 câu nói ngắn gọn
- Bác gái hả mẹ, bác ấy mời chúng ta đi ăn tối à_Kim Ngân hỏi dồn
- Ừ, chắc là bàn về điều kiện hôn ước đấy_mẹ Ngân
- Con sẽ là con dâu tương lai của cái nhà đấy đúng không mẹ_nhỏ hí hửng
- Ừ…ừ.Con gái mẹ là nhất, bà Duyên xoa đầu đứa con gái cưng rồi cũng đi chuẩn bị luôn
Cả hai mẹ con quyết định đi taxi đến điểm hẹn…
PARIS RESTAURANT (*cái nhà hàng này coi bộ nổi tiếng quá ha*)
- Chỗ này này hai mẹ con ơi_mẹ hắn vẫy tay
- Chào anh chị/chào 2 bác_mẹ con Kim Ngân
- Mời hai người ngồi_ba hắn đáp lễ
Mẹ nó không vòng vo tam quốc, giải thích lý do này lý do nọ mà vào thẳng vấn đế chính luôn
- Chị à, nhà chúng tôi không thể lập hôn ước cho cháu nhà chị với nhà tôi
- Tại sao_mẹ con nhỏ đồng thanh
- Phải chăng cháu đã làm gì phật ý hai bác?_nhỏ hỏi trong sự thất vọng to lớn
Mẹ hắn nói thẳng luôn
- Nam Bảo nó đã có người yêu, nó cùng đã dẫn con bé đó về ra mắt chúng tôi rồi.Chị biết đấy, không cha mẹ nào thắng nổi con cái cả, vả lại, tôi cũng thấy quý con bé ấy lắm.Thật lòng tôi rất muốn gia đình hai bên phù hợp hoàn cảnh, nhưng thằng Bảo nó đã thích con bé đó thì thôi cứ chiều ý nó vậy_mẹ hắn
- Ai mà có phúc được Nam Bảo để ý vậy bác_Kim Ngân cố gắng để cơn ghen tức không trào ra ngoài
- Thiên Hân đấy! Cô bé học chung lớp với Bảo
- Nhưng bác à, gia đình con bé đó nghèo mạt, không phù hợp với gia đình giàu có như bác đâu, bác suy nghĩ lại đi ạ!_Kim Ngân tìm chút tia hy vọng
Tia hy vọng của nhỏ đã bị dập tắt bởi một người được nhỏ từng gọi là “ba chồng tương lai”
- Bác biết điều đó chứ, nhưng hai bác rất tiếc con à. Con dâu của nhà bác không cần môn đăng hộ đối gia đình hai bên, mà chỉ cần nết na, yêu chồng thương con là quá đủ rồi con à!_ba hắn
- Đã như vậy thì thôi, người tính không bằng trời tính, chúng tôi về đây, coi như từ trước đến giờ tôi chưa từng nói lời đề nghị thiếu suy nghĩ đó với anh chị.Chào !_Mẹ Kim Ngân nói xong, kéo tay nhỏ về luôn
Kim Ngân trở về phòng…nhỏ đã khóc, khóc rất nhiều…mẹ nhỏ vào an ủi
- Thôi con…con không có gì phải buồn cả.Con gái mẹ xinh đẹp thông minh thế này thì thiếu gì người tốt theo con chứ, đâu nhất thiết phải là thằng nhãi đấy!phải không?_mẹ vuốt tóc mái khỏi đôi mắt ướt đẫm của nhỏ
-Nhưng mẹ à, con thật lòng thích Nam Bảo, cô Thiên Hân kia là ai chứ, tại sao mọi thứ cô ta muốn đều diễn ra suôn sẽ còn con thì không, còn con có tội gì chứ…nhất định….cô ta sẽ phải trả giá vì ngày hôm nay, chỉ cần cô ta chết….Bảo Nam sẽ thích con…hahaha
- Thôi được rồi…con gái mau ngủ sớm đi, sang mai mà có quầng thăm trên mắt như con gấu trúc là không đẹp đâu_bà Duyên
Sáng nay nó đi học rất sớm vì được phân công trực nhật.Tưởng đâu mình là người đến sớm nhất rồi…ai dè….khi nó đến thì hắn đã làm gần xong phần của mình
- Ách….cậu ăn gì mà dậy sớm thế_nó
- Cậu ăn gì tôi ăn đó_hắn vặn lại
Nó ngước lên đồng hồ…đúng 7h thì nó làm xong phần trực của mình, còn hắn thì ngồi chơi xơi nước xem nó trực từ đời Napoleon rồi…
- Hura…xong rồi_nó hét
- Biết rồi, tôi có đui đâu, cô không cần phải nói to thế_hắn giả bộ lấy tay bịt 2 tai lại
Học sinh vào lớp ngày càng đông dần.Nó thở phào, ngồi vào chỗ quen thuộc, nhưng sự đổi mới của nó không qua được mắt con bạn
- Oaaaaaa…dây chuyền đẹp ghê nha_Linh
- Cho tui đi, đâu ra đẹp vậy?_Trương Nhi vừa nói vừa “sờ mó” cái dây chuyền của nó
- Trên trời rơi xuống đó má, cô vào rồi kìa_nó đánh trổng lảng
- Xì……cả 2 đồng thanh
Một ngày nữa lại trôi qua…không biết tự bao giờ, cảm xúc của hắn là cảm xúc của nó.Hắn vui thì nó vui, hắn buồn thì nó buồn, hắn không cười thì hôm đó nó bỏ cơm suy nghĩ sao hắn lại không cười,,bình thường vẫn cười nhưng thằng điên cơ mà, hay mình làm gì sai…..
Còn hắn…hắn đã coi nó như một phần của cuộc đời mình, luôn yêu thương, tìm cách âm thầm giúp đỡ nó vô điều kiện…
Kính…coong
- Tao đến rồi con tó_Linh
- Ừ mày vào đi, ở nhà một mình sợ ma thấy mồ_nó
Công ty nhà nó và nhà Linh đang cùng đầu từ một dự án lớn nhất từ trước đến giờ nên cả hai bên đều đi công tác, bỏ lại hai đứa con gái bơ vơ giữa ngôi nhà rộng lớn, anh nó cũng đi theo pama nó luôn
- May mà có mày, không tao cũng ở nhà một mình, hehe_Linh cười
Kính…coong_chuông nhà nó vang lên lần thứ hai
- Chẳng biết ma nào đến đây giờ này_nó rời mặt ra khỏi cáo laptop
- Để tao ra mở cho_Linh xung phong
10’
20’
30’
- Quái !, chỉ đi mở cửa thôi mà làm gì lâu thế, hay vừa đi vừa ngủ gật rồi đây này_nó bước ra khỏi phòng
Bước xuống lầu…cửa còn, người mất…nó ngó đầu xung quanh để tìm Linh bỗng có một lực từ phía sau đánh vào gáy nó khiến nó bất tỉnh
- Xin chào…lại gặp chúng mày nữa rồi_Kim Ngân lên tiếng, bên cạnh là Nguyệt Ánh
Nó tỉnh dậy, tay và chân đều được buộc bằng dây thừng rất chắc, khiến nó không thế nhúc nhích
- Coi bộ cô rảnh quá ha, bắt chúng tôi từ lần này đến lần khác., nếu dư thời gian như vậy thì sao không làm việc gì có ích cho xã hội đi_nó cười khinh bỉ, không chút sợ hãi
- Mày câm mồm cho tao, tại một còn nhỏ nhà quê không chút hiểu biết như mày mà hôn ước giữa tao và Nam Bảo bị hủy bỏ một cách trắng trợn_Kim Ngân gồng mình
- À…thì ra con nhỏ xấu số bị hắn từ hôn là mày…tội nghiệp mày quá_Tú Linh trợn mắt, nhìn thẳng vào mắt nhỏ Ngân
- Tụi bay câm mồm hết cho tao, ngoài tao và Kim Ngân thì tụi bay không có tư cách để nói_Nguyệt Ánh nãy giờ mới lên tiếng
- Mày là cái gì mà tụi tao phải nghe_nó
- Mày nên giữ chút sức lực mà trăn trối với người thân đi, đừng hao phí sức lực vô ích như vậy_Kim Ngân
Nguyệt Ánh tiến đến gần nó, tìm chiếc điện thoại, bấm số gọi
- Thiên Hân và Tú Linh đang ở trong tay tụi này, nếu muốn thấy tụi nó lần cuối thì tới đây_Ánh cúp máy
- Nó bị bắt cóc rồi sao_hắn bàng hoàng, vội lấy số gọi cho Trương Nhi và Minh Nhật
- Thiên Hân , Tú Linh bị bắt cóc rồi, hai người mau đến đây
Trương Nhi và Minh Nhật nhanh chóng tới nhà nó bằng 2 chiếc xe mô tô phân khối lớn.Chưa kịp cởi nón bảo hiểm thì Nhi đã hỏi tới tấp
- Ai bắt cóc tụi nó vậy, tụi nó có làm sao không_Nhi
- Có chuyện gì mau nói tôi nghe_Minh Nhật cũng tò mò không kém
- Theo như giọng trên điện thoại thì là của Nguyệt Ánh_hắn
- Mấy người này rảnh quá, có Nguyệt Ánh thì chắc chắn sẽ có Kin Ngân_nhi khẳng định
Hắn lấy thêm một chiếc xe mô tô khác đi tìm nó
…..ở bên chỗ nó…….
- Có mà tìm đằng trời…ở đây là vùng hẻo lánh, hiếm ai lui tới_Kim Ngân
- Bay đâu, đánh hai con nhỏ đó cho tao_Nguyệt Ánh ra lệnh cho đám thuộc hạ
Nó và Tú Linh bị đánh không thương tiếc, bọn người đó đúng là không có tính người, đánh nó đến mức toàn thân bầm tím
Hắn lấy điện thoại, 15’ sau hắn đã xác định được chỗ của nó
- 2 người họ đang bị nhốt trong ngôi nhà hoang cách bờ biển phía Tây khoảng 200m
- Còn chờ gì nữa, đi lẹ thôi_Minh Nhật hối
Ba người họ phóng xe mô tô đến giải cứu nó và Linh….
Giờ nó mới ngước đầu lên, nhìn xung quanh thì thấy Tú Linh nằm ở giường bên cạnh, đôi mắt vẫn nhắm nghiền…ngó phòng bệnh, cũng không đến nỗi tệ:máy lạnh, ti vi, mọi thứ đều đầy đủ, liếc sơ cũng biết là phòng cao cấp rồi!!! (*bệnh viện mà như khách sạn*)
- Tỉnh rồi à_Minh Nhật bước vào, đồng thời cũng là lúc Tú Linh tỉnh dậy
- Anh về hồi nào thế, mới sang sớm mà đã oang oang cái giọng rồi_Nó lấy chăn trùm đầu, bỏ lơ anh hai nó
- Ơ cái con yêu quái này, anh nghe tin nhóc gặp nạn liền bỏ hết công việc về đây thăm nhóc mà nhóc phũ phàng với anh thế à.Chắc phải nói chuyện này với ba mẹ để công bố thân phận của nhóc quá, có như vậy thì người khác mới không dám xem thường nhóc như lúc trước nữa_anh nó trợn ngược mắt, mặt tỉnh như sáo
Nó lập tức thay đổi 180 độ
- Hơ anh à, chúng ta là anh em mà phải hơm!?….phải đùm bọc nhau chứ_nó
- Chỉ đùa thui mà nhóc, có cần rượu mật thế không?_anh nó cười
Giường bên , có một cặp đôi đang hưởng tuần trăng mật tại bệnh viện
- Sao anh biết em ở đó mà tìm thế_Tú Linh
- Nhờ Nam Bảo cả đấy_Minh Nhật
Tất cả mọi con mắt bây giờ đều hướng về phía hắn.Biết ý, hắn nói luôn
- Bí mật không thể bật mí_hắn
Nó và Tú Linh vài ngày sau đã được xuất “khách sạn”.Mọi vết thương gần như lành hẳn…những chuỗi ngày học buồn tẻ trên lớp lại bắt đầu
Hôm nay là thứ hai…có tiết sinh hoạt
- Quái nhở…cô mình có khi nào đi muộn đâu_Tân đi qua đi lại trước cửa lớp
- Chắc cô bận họp tý ấy mà_Trương Nhi
- Để tui xuống văn phòng hỏi cho_Lớp trưởng Hải My lên tiếng
Chừng chưa đầy 10’ sau, Hải My chạy như bay lên lớp…thở hồng hộc…gương mặt đỏ bừng
- Tụi bay ơi, tao nghe thầy Hiệu Trưởng nói cô Trang bị tai nạn nhập viện rồi_My lấy toàn bộ sức lực còn lại của mình để gào cho tụi nó biết
Cả lớp điếng hồn…xung quanh hoàn toàn im lặng, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ khác nhau.Con nhện trên tường hôm nay không chạy vô duyên như mọi hôm mà chỉ im lặng….tất cả mọi thứ đều im lặng
- Giờ làm sao?_Tân
- Cuối giờ lên bệnh viện thăm cô chứ sao_Hải My
- Bà tưởng ở cái thành phố rộng lớn này chỉ có một cái bệnh việc thôi chắc, có mà mò kim đáy bể_Tân
-Chuyện nhỏ, hỏi thầy Hiệu Trưởng_Tú Linh lên tiếng
Cả lớp “À” lên một cái…Lớp trưởng lại tiếp
- Tao cũng đã hói rồi, thầy bảo thầy cũng chỉ mới vừa biết tin, không biết rõ là bệnh viện nào_Hải My
- Cả lớp đợi một lát_nó cầm chiếc điện thoại chạy ra ngoài
Hành lang lớp học.Tít…tít…tít
- Anh à, tìm cho em bệnh việc của cô Trịnh Hoa Trang
- Được rồi…_anh nó
Nó cứ 10s lại ngó chiếc điện thoại 1 lần….đợi tin của anh nó
-Cô hiện hay đang ở bệnh viện nhà mình đấy_anh nó
Nó cúp máy, chạy thẳng vào lớp
- Cô đang ở bệnh viện của tập đoàn B&T
- Sao cô lại ở trong cái bệnh viện lớn như vậy?Tao nghe nói nhà cô cũng không phải dạng giàu có gì đâu á_Tân cập nhật thông tin cho cả lớp
- Đi lẹ rồi tính sau_Hải My hối thúc
15’ sau, toàn bộ lực lượng của 10a2 đến bệnh viện thăm cô
Đến bệnh viện, cả lớp chạy thẳng vào phòng mổ…đèn tắt…y tá chạy ra chạy vào nườm nượp.Một số đứa chạy ra chạy vào trước cửa, một số đứa ngồi vò đầu bứt tóc ở ghế đợi
-Sao lâu vậy_Hải My
Đèn sáng, cánh cửa phòng bật mở…bác sĩ bước ra ngoài.Cả đám bao vây xung quanh bác sĩ.Nó lên tiếng trước
- Cô có sao không bác sĩ_nó
- Vết thương bị ở phần đầu khá nặng, tuy đã mổ nhưng vẫn chưa qua giai đoạn nguy hiểm….có nguy cơ sẽ thành người thực vật…..bệnh nhân cần có động lực của người thân để có thể tỉnh lại, khỏe mạnh hoàn toàn
Toàn lớp thẫn thờ, ngồi phịch xuống ghế, mỗi con người theo đuổi một suy nghĩ riêng…mục đích chung là làm sao để cô khỏe lại…?
- Cũng trễ rồi….các bạn về đi kẻo ba mẹ lo lắng_Hải My lên tiếng
- Chúng ta sẽ lại vào thăm cô chứ_Tân
- Tất nhiên rồi, sau mỗi giờ học chúng ta sẽ đến đây thăm cô_Tú Linh
Lần lượt cả lớp ra về, mặt ai cũng ủ rũ.Nó lê từng bước về nhà…lết từ bước vào phòng
- Giờ nhóc mới về à_anh nó từ đâu dã đứng thủ sẵn ở trước cửa phòng nó
- Cô sẽ có nguy cơ trở thành người thực vật_nó nói luôn
- Cái gì…nghiêm trọng vậy sao_anh nó
- Tránh ra cho em vào coi nào, làm gì mà ghê vậy_nó lấy toàn bộ sức lực còn lại để “thều thào”
Anh nó về phòng…gọi điện thoại cho trợ lý riêng
- Điều tra thật chi tiết về Trịnh Hoa Trang cho tôi, nhất là về mẹ của cô ấy
- Tôi biết rồi_giọng nói bên kia trả lời lại
Sáng hôm nay, nó dậy rất sớm, nấu vài món đơn giản rồi đi học trước .
Không lâu sau thì anh nó cũng dậy luôn, bước xuống nhà, nhìn bàn ăn thì đã thấy đồ ăn có sẵn…
- Dì còn chưa dậy mà, con bé này rảnh ghê, học nấu ăn cơ đấy…tính bỏ ông anh này đi lấy chồng à_anh nó
Ngồi xuống bàn, Thiên Hiếu ăn thử….cũng không tệ lắm, quả thật không tệ_đây là lời nhận xét của anh nó khi lần đầu tiên ăn thức ăn do nó nấu
Hôm nay nó đến trường rất sớm do tối hôm qua nó về nhà không hề ngủ được một tí nào….5’ sau, hắn cũng đến.Thấy nó buồn buồn, hắn lại gần
- Ăn gì mà đến sớm vậy….tôi tưởng con gái bọn cô phải nướng cho khét nhà mới đến chứ_hắn
- Cậu ăn gì tôi ăn đó_nó
- Sao câu này nghe quen vậy ta_hắn
Nó bật cười…úp mặt xuống bàn.Hắn nhìn nó, cười theo…
- Cậu cười đẹp lắm…sao không cười mà cứ ủ rũ làm tớ buồn lắm biết không_hắn lí nhí
- Cậu nói gì_nó
- À đâu có gì_hắn đỏ mặt
30’ sau toàn bộ lớp đến…chủ đề chính là về cô chủ nhiệm
- Hôm nay cúp đi thăm cô đi bây_Tân lên tiếng
- Ổn không_Nguyệt Ánh
- Tao biết một đường có thể ra ngoài trường mà không ai biết_Dũng lên tiếng (*bạn này là sao đỏ nhá*)
Chuẩn bị xong xuôi…cả bọn theo chân Dũng đến con đường bí mật
- Đây nè_Dũng chỉ vào một tấm tôn đặt cạnh bức tường
- Tao có thấy gì đâu_hắn
- Mày tính lừa tộc tụi tao à_nó
- Bó tay tụi bay luôn_Dũng dùng sức kéo tấm tôm ra khỏi bức tường cao, để lộ một lỗ hở đủ để cho một người qua
- Đi lẹ đi_nó hối
Lần lượt từng đứa từng đứa lớp 10a2 đi qua “cánh cửa” đó.Thuê Taxi đến bệnh viện thăm cô.Đúng lúc, y tá đến kiểm tra phòng bệnh vừa xong
- Cô của con có sao không y tá_Hải My
- Tuy đã qua cơn nguy hiểm…nhưng nhịp tim của bệnh nhên vẫn còn rất yếu…cần nghỉ ngơi thêm.Các em có thể vô thăm cô được rồi đấy!
Cả lớp vào phòng bệnh, nói luyên thuyên đủ thứ về chuyện trên lớp, khi cô nghỉ dạy….Khi hoàng hôn xuống, tụi nó mới chịu rời khỏi bệnh viện
GTVN: Hàn Châu Dương, con trai thứ của chủ tịch tập đoàn Forever Tomorrow, anh ấy là Max Level mức độ đóng băng của hắn
Cả tuần nay, ngày nào tụi nó cũng đến thăm cô, đến nỗi cô y tá coi bọn nó là khách quen luôn (*cái bản mặt gặp hoài không quen sao được*)
Cuối tuần….như thường lệ, tụi nó đến bệnh viện.Đang ngồi nói chuyện thì có một người đàn bà vô cùng quý phái sang trọng đến cạnh giường cô…đi cùng một cậu con trai khoảng tầm tuổi cô.Bà ta đến ngồi bên cạnh, nắm tay cô…rồi thút thít
- Con à….bị thế này sao không ai nói cho mẹ biết_người đàn bà quý phái đó nói
Thấy lạ, Hải My lên tiếng hỏi
- À bác à, bác là ai vậy_My nhỏ nhẹ
- Tôi là mẹ của con bé_bà ta ngước mặt lên nhìn Hải My
Cả lớp trân mắt….Sao trước giờ cô nói cô không có mẹ, cô được như bây giờ là do một tay người dì chăm sóc, nuôi nấng đến tận bây giờ_Tân lỡ miệng
- Con bé nói vậy cũng phải, tôi đã bỏ rơi nó, bỏ rơi ba nó mà đi theo người đàn ông khác_bà ta cúi gầm mặt
- Bác tên gì vậy_nó mạnh dạn
- Bác là Nguyễn Hoa Chi_bà ấy vẫn không ngước mặt lên mà nói với nó
- Hoa Chi…..Hoa Chi…cái tên này quen quá, hình như bác là….
- Phải….mẹ tôi là phu nhân tập đoàn Forever Tomorrow_người con trai đứng cạnh bà ta nãy giờ mới lên tiếng
- Chuyện này là sao đây?_Hải My
Tụi nó trở về nhà, ai cũng thấy ngạc nhiên vì thân thế của cô Trang thực sự không đơn giản như cô từng kể…
- Anh Hai, tìm hiểu cho em thông tin tập đoàn Forever Tomorrow
- Biết thế nào nhóc cũng nhờ, anh cũng đã chuẩn bị hết rồi, để trên bàn học nhóc đấy_anh nó nói xong rồi khoác áo đi ra ngoài luôn
- Cũng ghê đấy nhỉ_nó vào phòng, cầm đống tài liệu anh nó chuẩn bị sẵn
Nó phải thức cả đêm hôm đó để đọc hết cho xong toàn bộ đống tài liệu về cô Trang dàu cộp
-Cô Trang…không thật không đơn giản một chút nào_nó
Sáng đến trường, nó nói toàn bộ thông tin tối hôm qua cho Nam Bảo biết.Hắn không nói gì, chỉ suy nghĩ một hồi lâu rồi phán một câu xanh rờn
- Có lẽ bây giờ bà Hoa Chi là người duy nhất có đủ động lực để khiến cho cô Trang tỉnh lại_hắn
- Cậu điếc rồi à…không nghe những gì tôi nói sao, bà ta đã đối xử với cô như vậy….tôi còn chưa chắc là cô chịu gặp bà ấy nữa là_nó trợn mắt
- Có lẽ sau này cậu sẽ hiểu…cô ấy chỉ còn mỗ bà Chi thôi_hắn (*từ khi nào mà hai người này thân thiết thế???*)
Mọi chuyện diễn ra như thường ngày…khi cả lớp đến thì bà Hoa Chi đã đến rồi.Nói chuyện với bà ấy thì nó thấy bà ta không đáng ghét như nó tưởng…biết tường tận mọi thứ về choc ho dù không chăm sóc suốt mấy chục năm qua
Cậu con trai kia thì ngược lại, ngồi im như đá, đợi khi nào bà Chi về thì cậu ta về theo, chẳng nói một lời nào cả
- Hôm nay vậy là đủ rồi, về thôi……mai có tiết của ông “Chíu Khọ” đấy_Hải My
- Ờ ha, tui phải về làm bài tập gấp_Tấn
Cả lớp giải tán, nhà ai về nhà nấy…mai phải đối mặt với ông “Khíu Chọ”
- Cả lớp lấy giấy ra kiểm tra 15’
Biết ngay mà, ngày nào chẳng vậy_nhất là từ khi ông thay cô Trang làm công tác chủ nhiệm cái lớp 10a2 này.Trước kia, ông “Chọ” vốn chủ nhiệm lớp 10a4, nhưng vì cô Trang nghỉ nên ổng bị điều đông qua chủ nhiệm cái lớp quậy phá này….
Mấy trăm phút ở trong cái ngục tù đã được giải thoát bởi tiếng chuông kết thúc buổi học.
Đến bệnh viện, ý tá chạy ra nói gấp với nói
- Bệnh nhân đã tỉnh rồi_y tá
- Tỉnh rồi sao_nó
Cả lớp chạy ào vào chỗ cô…có đứa còn khóc bù lu bù loa cả lên.Bà Hoa Chi cũng biết tin, vội vàng chạy đến cùng cậu con trai
- Con à, con tỉnh rồi đấy à, biết mẹ lo cho con lắm không_bà Chi
- Mẹ….mẹ ư?….bà là ai vậy…trước giờ tôi không hề có mẹ, tôi chỉ biết tôi cò một người dì và một người ba tần tảo nuôi tôi lớn đến từng này.Mẹ tôi đã bỏ tôi mà đi theo người khác từ lâu rồi….tôi không có mẹ_cô buông thìa cháo xuống, nói một cách cực kì nhẹ nhàng, bình thản
- Con à….xin con hãy tha thứ cho mẹ, mọi chuyện chỉ là bất đắc dĩ_bà Chi
- Tôi không muốn nghe bà nói nữa!Các em à, xin hãy đưa bà tar a ngoài, cô muốn nói chuyện với các em_cô Trang
Không còn cách nào khác, Tuấn “lực sĩ” và Phước “đô con” phải dùng biện pháp cưỡng chế để đưa hai người họ ra ngoài
- Sớm muộn gì các em cũng biết, nên giờ cô nói thẳng với các em luôn_cô nhỏ nhẹ
Cả lớp im lặng nghe cô nói,mọi thứ dường như ná thở
- Người đàn bà vừa này là mẹ cô, còn người con trai là em cùng mẹ khác cha.Ba cô bị ung thư máu, nằm viện liên miên khiến cho kinh tế gia đình gặp khó khăn.Do quá tũng quẫn, không còn tiền để chữa chạy nên ba cô đã qua đời, mẹ cô cũng đi đâu mất tích, để lại cô với một người dì không con_dì ấy coi cô như con ruột, chăm sóc từng tí.Vài năm sau, cô gặp lại bà ấy, với người chồng mới là chủ tịch tập đoàn Forever Tomorrow, đứa con trai là người thừa kế tương lại của nhà đó_Hàn Châu Dương.Tuy lúc đỏ chỉ mới 5 tuổi, nhưng cô đã đủ lớn để biết rằng mọi chuyện xảy ra như thế nào.Cô dần như suy sụp, mẹ đã bỏ rơi cô, ba cô mà đi theo một người đàn ông khác….Kể từ đó, cô không gặp lại bà ta và đây là lần đầu tiên sau 20 năm, kể từ ngày cậu con trai kia ra đời
Tách…tách…giọt nước mắt đã rơi trên khóe mắt nhiều con người của đại gia đình 10a2.Không ngờ, một người luôn vui vẻ như cô lại có một quá khứ đau thương như thế này-
- Cô định trốn tránh bà ấy cả đời hay sai_hắn lên tiếng.
Bình thường, hắn rất ít khi nói (trừ khi gặp nó) nhưng mỗi câu nói của hắn là điều đáng để chúng ta suy ngẫm…
- Cô không biết, chỉ thấy một cảm giác khó chịu khi gặp người em kia_cô
Nó đi ra ngoài ghế đợi ở sảnh, nói với bà Chi
- Xin bà hãy về cho, cô Trang cần thời gian đểncó thể đối mặt với chuyện này.Sau khi có đủ dũng khí, cô Trang sẽ đích thân liên lạc lại với bà_nó
- Oắt con, dám yêu cầu mẹ tao như vậy à_Châu Dương lên tiếng
- Được rồi con, nếu Trang nó đã nói thế thì chúng ta về_Ba Chi
Bà Hoa Chi cùng Dương rời khỏi bệnh viện.Bên ngoài đã có một chiếc ô tô đợi sẵn….hai người bước vào, xe chạy mất hút…
1 tuần sau
- Cám ơn thầy đã chăm sóc bọn trẻ khi tôi vắng mặt_cô bắt tay thầy Toán
- Không có gì…cô có thể đi dạy lại là tốt rồi, tôi trả lớp lại cho cô_Ông “Khíu Chọ” cười niềm nở
- Nếu không có gì thì em xin phép lên lớp nha thầy_cô chào thầy rồi đi thẳng lên lớp 10a2….ngồi vào chỗ ngồi mà 1 tháng này đã đưa nó vào dĩ vãng
Cô lấy lại giọng, nói lớn
- Cuối tuần này đi biển không mấy đứa_cô vui vẻ
- Có_cả lớp đồng thanh
- Quyết định vậy nha, sẽ đi vào ngày thứ 7 và chủ nhật, gặp nhau tại trường lúc 7h nha_cô
- Dạ_cả lớp
Ôi cái số tôi sao mà nó sướng thế….được đi biển chơi đấy nhá_nó nghĩ thầm
- Mày nghĩ ba má sẽ cho mày đi chắc_Tú Linh như đi dép trong bụng nó
- Tao sẽ nhờ ổng nói giúp_nó tự tin
- Kệ mày luôn…tao đi ra canteen với Minh Nhật đây_Linh
Con nhỏ này, từ khi có bồ là quên tên tao luôn rồi, suốt ngày chỉ biết Minh Nhật, Minh Nhật và Minh Nhật thôi_nó
Thứ bảy đến....nhờ sự giúp đỡ của thần hộ mệnh Thiên Hiếu nó đã được đi chơi với cả lớp
Hắn trốn ra bãi biển, tay lăng lăng chiếc điện thoại, để màn hình là ảnh nó…Tú Linh không biết từ đâu ra xuất hiện trước mặt hắn
- Khi nào cậu mới định nói cho Hân biết
- Biết cái gì_hắn cúp nguồn điện thoại
- Chuyện cậu thích Hân ý, lừa ai chứ lừa tớ thì không có dễ đâu à_Tú linh cười
- Ờ thì……ờ thì……để thêm một thời gian nữa đã_hắn ngập ngừng, mặt đỏ như trái gấc sắp trơi khỏi cành
- Hân nó không tinh ý ba cái chuyện tình cảm này đâu, bây giờ mà không nói, lỡ mà sau này Hân thích người khác thì cậu có mà hối hận cả đời_Linh cười nham hiểm, có chút đe dọa
Chiều tà, hoàng hôn xuống, một cặp đôi hạnh phúc đang đi dạo trên biển đỏ.Cảnh đang lãng mạn, bỗng hắn xuất hiện lù lù trước hai người họ…
- À….Linh à….chuyện cậu…..nói……hồi sáng ấy_hắn (chuyện gì Tú Linh biết thì Minh Nhật cũng sẽ biết)
- Thì sao_Minh Nhật
- Tớ muốn thực hiện ngay vào tối hôm nay_hắn
- Được rồi, chúng tôi sẽ giúp cậu, làm mai mối một lần cho biết vậy_Tú Linh
Theo như toàn bộ kế hoạch ông mối bà mối đã cài đặt sẵn…..
- Mày là heo à, mới ăn tối xong, còn chưa kịp tiêu hết_nó
- Không ăn thì đi chơi với tao cũng được, chứ đi một mình buồn lắm_Linh
- Chịu_nó
Tú Linh kéo nó ra biển, đúng chỗ hẹn rồi lẩn đi đâu mất hút.Nó vừa chớp mắt…mở mắt ra thì thấy hắn đã xuất hiện ngay ở đó
- Ơ…sao cậu lại ở đây….con Tú Linh đâu rồi_ní ngó ngang ngó dọc
- Tôi không biết….Tú Linh cũng đi rồi…cậu đi dạo với tôi nha…biển mát lắm
Vốn là người thích biển, nó đi theo hắn luôn
- Này, đi đâu xa vậy….tôi mỏi chân quá_nó ngồi xuống xoa xoa cái chân
- Leo lên đây tôi cõng_hắn hạ thấp người xuống
- Vai cậu…..ấm thật đấy_nó tự nhủ
Hắn cõng nó đi tiếp một đoạn khá xa, rồi cho nó ngồi xuống ghế đá cạnh đó
- Ngồi đi, cậu ăn uống kiểu gì mà người nhẹ thế này, cõng người mà cứ như cõng một tá bong gòn vậy á!_hắn càu nhàu
- Liên quan đến cậu?_nó trợn mắt
Hai người….cùng ngồi trên một chiếc ghế đá nhưng không ai nói một lời nào.Hắn hít một hơi thật sâu rồi nói với nó
- Tôi thích cậu_hắn lấy hết can đảm
- Tôi biết_nó trả lời không chút suy nghĩ
- Cậu….biết?_hắn
- Ừ…sáng hôm nay thấy Linh nó vui vui, gặng hỏi mãi con Linh nó mới chịu nói cho tôi biết….
- Vậy cậu còn ra đây làm gì_hắn thất vọng
- Để nghe lời tỏ tình của cậu….nếu cậu thật sự thích tôi thì hãy cho tôi thời gian suy nghĩ, nhé!!_nó cười
- Được rồi…về thôi_hắn
Cả đêm hôm đó…nó suy nghĩ mãi về lời tỏ tình của hắn
- Hân…Hân à…dậy mau_Linh
- Có chuyện gì_nó mắt nhắm mắt mở
- Thằng Bảo bị người ta bắt cóc rồi
Giờ nó mới thực sự tỉnh táo
-Ai bắt cóc_nó hét lớn
-Tao không biết…chỉ có bức thư này thôi, là gửi cho mày đấy
Nó vội vàng bóc bao bì, mở thư ra đọc:
- Hoàng Nam Bảo đang ở trong tay bọn tao, nếu muốn hắn trở về an toàn thì mày hẵ đến địa chỉ này…khi mày đến thì Nam Bảo cũng sẽ được thả…nếu mày không đến thì hắn sẽ không còn sống trên cỏi đời này nữa đâu
- Để tao gọi anh Nhật
- Đừng gọi anh ấy, mày cũng đừng đi theo tao.Tốt nhất chuyện này không nên để ai biết_nó
Nó bóp nát lá thư, thay đồ rồi đến địa chỉ X.Đến nơi thì hắn đã xỉu, xung quanh là mấy chục tên áo đen, đeo kính cầm sung chờ tên cầm đầu hạ lệnh
- Tao đến rồi…mau thả người_nó
- Hắn sẽ được thả nếu mày là người thay thế_người kia quay đầu lại…đó chính là Nguyệt Ánh
- Được_nó
Hắn tỉnh lại cùng đồng thời là lúc được thả ra
- Hân à….cậu mau về đi…ở đây nguy hiểm lắm_hắn
- Ái chà…tình cảm quá nhỉ….thứ mà tao không có được thì không ai có thể có_Nguyệt Ánh
- Alex…giết con nhỏ đó cho tao…_Nguyệt Ánh hạ lệnh
Nó nhắm mắt….ĐOÀNG….tiếng súng nổ…nó không hề cảm thấy đau đớn một chút nào…thay vào đó….hắn đã ngã gục, màu khắp đầu vì đỡ đạn cho nó
Hắn ngã xuống dưới chân nó….bọn người kia cũng đã tẩu thoát…
- Này…tỉnh lại đi…đừng làm tôi sợ mà_nó khóc
- Đừng có khóc…dù thế nào cũng đừng có khóc…tôi luôn bên cạnh cậu mà Bạch Thiên Hân_hắn cố gắng mở mắt
Nó vớ lấy chiếc điện thoại gọi cho cấp cứu
- Ráng một chút nữa thôi_nó đỡ đầu hắn, bàn tay dính đầy máu
- Tôi thích cậu, Hân ạ!_Hắn
- Tôi biết…tôi biết rồi mà…cậu đừng nói nữa_nó khóc to
Đôi mắt hắn nhắm nghiền, nó nói nhỏ
- TỚ THÍCH CẬU, THẬT ĐẤY!
Xe cấp cứu chở cả 2 người đến bệnh viện.Trên suốt đường đi, nó không ngừng nắm tay hắn và cầu nguyện…
Do mất nhiều máu và vết đạn đã đâm vào trán nên hắn đã bị hôn mê suốt 4 ngày 3 đêm…làm nó suýt tưởng hắn đã….
- Bệnh nhân tỉnh rồi đấy em_giọng của chị y tá
Nó chạy vào chỗ hắn…bị thương mà độ cool không hề giảm đi một chút nào….chỉ là có thêm một dải băng quấn trên đầu để cầm máu thôi
- Cậu làm tôi chết khiếp đấy_nó
- Nếu không nhờ chuyện này thì tôi đâu có biết là cậu thích tôi đâu chứ!_hắn cười
- Ai nói với cậu thế, bị mất máu nhiều quá nên hoang tưởng à?_nó lật lọng
- Thế cơ à…coi như là cậu đồng ý nhé…bạn gái.Giờ cậu chính thức là bạn gái của Hoàng Nam Bảo này nhé!_hắn
- Ừ…khổ cậu quá_nó ngượng đỏ cả mặt
Chuyến đi chơi đã kết thúc rất nhanh do phần lớn nó ở bệnh viện chăm sóc hắn..ý lộn bạn trai chứ, nên không có thời gian ra ngoài nhiều
Chuyện nó chính thức làm bạn gái Nam Bảo nhanh chóng lan truyền đi khắp nơi.Chuyện của nó bây giờ ai cũng biết (kể cả anh hai)
- Có bạn trai rồi cơ à…em tính bỏ anh cho ai đây.Hay là bỏ hắn theo anh đi_Minh Phong trêu
- Ơ cái anh này, em có bỏ anh đâu chứ…em vẫn yêu anh nhất_nó cười trừ
- Thầy…à không…Minh Phong à!.Thiên Hân bây giờ đã là bạn gái của tôi rồi đấy, anh cứ gần gũi với cô ấy như vậy làm tôi mệt lắm đấy_hắn
- Bạn trai em nó ghen kìa Hân ơi….thế em chưa nói cho cậu ấy biết à_Minh Phong
- Chuyện gì vậy Hân?....có chuyện gì mà tớ chưa biết à_hắn nhíu mày
- À…thật ra….Minh Phong là anh họ của tớ đấy…tức là Minh Nhật cũng vậy
- Hả…soa cậu không nói sớm….làm tôi đắc tội rồi_hắn
Nghe nói vậy, Minh Phong vỗ vai hắn
- Không có gì đâu mà, chăm sóc cô em này hộ anh nhá, nó hơi bị ngang bướng đấy_Minh Phong nói xong rồi đi luôn
- Anh à…..!!!_nó
Nó khuân cả cái vali vào nhà, thở chưa ra hơi thì anh nó đã xem vào
- Em có khách kìa_anh nó
- Ai vậy_nó ngạc nhiên
- Vào mà coi_anh nó
Nó để đống đồ lại cho quản gia rồi đi vào phòng khách…
- A….anh Tuấn đấy à_nó
- Lâu rồi không gặp em_Tuấn cười
- Cậu thông cảm…con bé này ngất ngất làm sao ấy…cậu lù lù thế này mà còn…_anh nó
- Không thèm chấp với anh….thế hai người quen nhau ạ? sao có vẻ thân thiết thế_nó
- Ừ…Tuấn là cấp dưới thân cận của anh đấy nhóc_anh nó
- Thế còn công ty nhà anh_nó
- Công ty đó ba anh vẫn đang quản lí rất tốt_Tuấn
Nó và Tuấn nói chuyện một hồi mới kết thúc.Tuấn chào cả nhà rồi ra về…
- Anh thấy Tuấn có vẻ thích nhóc đấy_anh nó
- Ai chẳng biết, em xinh đẹp dễ thương như vậy mà_nó tự sướng
Lúc này…nó không nghĩ về ai mà chỉ nghĩ về hắn nên nó nghĩ tình cảm của anh Tuấn cho nó chỉ là tình cả, của người anh trai dành cho em gái…ngoài ra không còn gì khác…Nhưng ai biết rằng….mọi chuyện không phải như nó nghĩ….