Nó vừa ăn tối xong, lên phòng ôm ngay chiếc điện thoại, đang lượt qua lướt lại trên Face thì có tin nhắn: (Trong danh bạ của nó, số của hắn nó lưu là “Tên Hách Dịch”;trong danh bạ của hắn, số của nó hắn lưu là “Bạn Gái”
- Tên Hách Dịch:Bạn gái ăn tối chưa?
- Bạn gái:Rồi
- Tên Hách Dịch:Bạn gái đang làm gì đó
- Bạn Gái:Đang nhắn tin với người ngoài hành tinh
- Tên Hách Dịch:Cậu…..dám??
Chưa kịp trả lời tin nhắn của hắn thì có người gõ cửa phòng
- Ai đó_nó nói vọng ra
- Anh nè_anh nó
- Vào đi…nó tắt điện thoại
Anh nó đi vào phòng,ngồi ghế…điềm tĩnh nói
- Anh muốn công bố thân phận thật của em_anh nó
- Để làm gì_nó
- Để thoát khỏi cái tình trạng này…cứ như thế này thì lỡ sau này có chuyện gì thì sao?_anh nó
- Ý anh nói Nguyệt Ánh và Kim Ngân_nó
- Phải_anh nó
Đắn đo suy nghĩ một hồi….nó quyết định nhắn tin cho hắn
- Bạn Gái:Ê
Thấy nó chủ động nhắn tin đến, hắn vội trả lời ngay
- Tên Hách Dịch:Có chuyện gì vậy?
- Bạn Gái:Tôi muốn hỏi cậu một chuyện
- Tên Hách Dịch:Chuyện gì
- Bạn Gái:Cậu nghĩ tôi có nên công bố thân phận thật
- Tên Hách Dịch:Tớ nghĩ cậu nên làm vậy.Nếu làm vậy thì cậu sẽ được bảo vệ an toàn bở tập đoàn B&T
- Bạn Gái:Được rồi….cảm ơn cậu
Sauk hi nghe lời khuyên của hắn, nó trả lời anh hai
- Được rồi, sao cũng được_nó
- Tốt lắm_anh nó
Sáng hôm sau, anh nó đến trường…tập hợp toàn bộ học sinh
- Chào các bạn…chắc hẳn các bạn đã biết tôi là ai rồi chứ_anh nó
- Bạch Thiên Hiếu_cả trường đồng thanh
- Hôm nay tôi muốn giới thiệu em gái tôi với các bạn_anh nó
Cả trường xì xào
- Tao cũng nghe nói anh Hiếu có em gái nhưng cô ấy rất ít khi xuất hiện_hs1
- Con bé đó chắc may mắn lắm…có anh trai đẹp như vậy mà_hs2
- Đứa em gái đó tao đảm bảo đẹp như anh Hiếu vậy_hs3
Những lời bình luận không thể nào ngớt….Minh Phong lên tiếng
- Toàn trường im lặng nào…
Anh nó nói tiếp
- Em gái của tôi chính là Bạch Thiên Hân lớp 10a2
Loa phát thanh được bật lên lần 2
- Thấy chưa…tao nói mà….xinh đẹp như nó sao mà là con nhà nghèo được_hs1
- Anh em họ giống nhau quá ha_hs2
Buổi tập hợp kết thúc.Từ ngày biết nó là con gái của tập đoàn B&T, ít dai dám đắc tội với nó.Nó vừa vui vừa lo…không biết sắp tới sẽ có chuyện gì xảy ra
Hắn cất xe rồi lê từng bước vào nha.Chưa kịp ngước đầu lên thì ba mẹ hắn đã hỏi tới tấp
- Thiên Hân là con gái của tập đoàn B&T hả_ba hắn
- Dạ_hắn
- Con Hân là con gái của Hoàng Hương hay sao_mẹ hắn
- Dạ_hắn
- Bạn gái của con trai ba đúng là không tầm thường_ba hắn
- Dạ_hắn
15’ sau, hắn mới thoát khỏi cái cuộc tra khảo kinh hoàng ấy.Hắn lấy điện thoại hắn tin cho nó
- Tên Hách Dịch:nhờ cậu mà tớ bị ba mẹ tra khảo đây này_hắn
- Bạn Gái:Hì hì
Để thoát khỏi tình trạng quen nhau lén lút như trước, hắn và nó quyết định công khai
Hắn chở nó đến trường…hành động này không qua mắt được tay chân của Nguyệt Ánh
- Tụi nó đã công khai rồi_tên 1
- Được lắm_Nguyệt Ánh
Hắn đỡ nó xuống xe, nắm tay nó kéo lên lớp
- Họ quen nhau thật rồi kìa_hs1
- Quá đẹp đôi rồi còn gì_hs2
- Hoàng tử bây giờ đã là hoa có chậu…còn tao thì sao_hs3
Suốt cả tiết học…thỉnh thoảng cả lớp cứ quay xuống nhìn nó và hắn làm nó ngượng vô cùng
REng….reng….reng_chiếc chuông hộ mệnh kéo nó ra khỏi cái tình trạng giết người không dao này
- Đi ăn nha_hắn
- Ừ_nó
Hắn chở nó trên chiếc mô tô đen sang trọng….gió phất vào mái tóc xõa đen nhanh của nó
- Thực đơn ạ_chị nhân viên lịch sự
- Lấy 2 phần gà rán, hamburger, khoai tây chiên và coca nha_nó
- Xin đợi một chút
Cô nhân viên lấy lại thực đơn…chừa không gian lại cho bọn nó
- Cậu có nhớ lần tôi cứu cậu lúc ở ngôi nhà hoang không?_hắn
- Nhớ chứ_nó
- Biết sau tôi tìm được cậu không_hắn
- Sao vậy...?_nó nhìn thẳng vào mắt hắn
- Nhờ sợi dây chuyền đấy…tôi đã gắn thiết bị GPS mini trên sợi dây chuyền ấy.Chiếc ổ khóa trên cổ cậu và chiếc chìa khóa trên cổ tôi là đồ cặp_hắn
- Thì ra là vậy…cậu định theo dõi tôi đấy à_nó
Đồ ăn đây ạ_tiếng cô nhân viên làm kết thúc cuộc trò chuyện của nó và hắn
- Ăn đi_nó
- Được rồi_hắn
- Cậu ăn nhiều thế mà sao vẫn gầy thế này_hắn trêu
- Chẳng biết nữa_nó
- Lát nữa về nhà tôi gặp ba mẹ nha_hắn
- Ừ_nó
Ăn xuong, hắn chở nó về nha để nói chuyện với ba mẹ
- Hân vào nhà đi con_mẹ hắn
- Con là con gái của tập đoàn B&T hay sao_ba hắn
- Ờ…dạ_nó
- Sao thằng Bảo nó nói nhà con chỉ buôn bán nhỏ lẻ thôi mà_mẹ nó trừng mắt nhìn hắn
- Tại con muốn bảo vệ tính mạng bạn gái thôi mà, lỡ ba mẹ làm gì bạn ấy thì sao đây_hắn
- Thằng oắt con, làm như ba mẹ là quái vật không bằng_ba nó
- Thế ba mẹ con biết chuyện này chưa_mẹ hắn
- Dạ chưa ạ_nó
- Được rồi, chuyện này để nhà bác lo hết.Chuyện ba mẹ con con cứ yên tâm_mẹ hắn
Hắn chở nó về nhà, hôn lén má nó rồi chạy xe đi luôn
- Tên mắc dịch, chết đi cho tôi_nó nguyển rủa hắn
Kính coong_chuông nhà nó reo.Dì Bảy chạy ra mở cửa
- Chào cậu, tiểu thư chưa dậy đâu cậu à_dì Bảy
- Không sao đâu dì…con sẽ gọi bạn ấy dậy….dì cứ để con vào_hắn
Hắn dắt xe vào nhà, đi lên phòng nó
Thấy nó đang ngủ say mà vẫn còn sớm nên hắn không nỡ gọi nó dậy.Th6y1 chiếc điện thoại trên bàn…hắn lấy ra nghịch
- Mật khẩu là gì nhỉ_hắn
Sau vài lần thất bại, hắn đã mò được mật khẩu của nó…là ngày sinh của hắn, chính xác là ngày sinh của hắn.Hắn vào danh bạ, thấy số của hắn nó lưu là ‘Tên Hách Dịch”, mặt hắn đen lại…gọi nó dậy một cách thô bạo
- Con heo kia dậy mau_hắn
- Nó tỉnh ngay, thay đồ rồi đi học luôn (*tại hắn đến gọi đây mà*)
Hắn mặt hằm hằm kéo nó lên xe rồi đi luôn
- Này cậu có chuyện gì vậy_nó quan tâm
Thấy hắn không trả lời….nó hỏi tiếp
- Sao thế_nó
- Cậu dám lưu số tôi là “Tên Hách Dịch”_hắn
- Sao…sao cậu biết……_nó
- Cậu không cần biết_hắn lạnh giọng
- Xin lỗi mà…tớ xin lỗi mà…xin lỗi.Tớ đổi liền_nó chắp tay cầu khẩn hắn
Nhìn đi…Nó đã đổi số của hắn từ “Tên Hách Dịch” đến “Bạn Trai”
Hắn thấy vậy….cục giận đã không còn nữa…
- Tha cho cậu lần này_hắn
- Đi ăn nha, tớ đói quá_nó
- Ăn nữa sao_hắn
- Lúc ở nhà tôi đã ăn gì đâu…cậu kéo tôi đi luôn còn gì_nó
Cảm thấy có lỗi, hắn chở nó đi ăn một chầu hoành tráng...
Từ khi nó làm bạn gái hắn, mọi chuyện trở nên đơn giản với nó.Hắn quan tâm nó từng li từng tí, trở nên ấp áp hơn, biết quan tâm lo lắng cho người khác.Còn nó, từ khi có hắn, nó cảm thấy hắn không hề xấu như lần đầu gặp nó….
- Hân à_một giọng nam từ đằng xa vẫy tay nó
- Ai vậy_hắn hỏi
- Tớ đâu có biết_nó
Hắn và nó tiến lại gần chỗ người đó…thì ra là anh Tuấn
- Lâu rồi không gặp em, em lớn hơn nhiều rồi nha_anh Tuấn
- Anh cứ chọc em_nó cười
- Anh là……_hắn
- Đây là Tuấn, tiền bối của tớ.Tớ quen anh ấy lúc đi du học nước ngoài đó Bảo_hắn
- Rất vui được gặp cậu, cậu là..?_anh Tuấn
Em là bạn trai của Hân, rất vui được gặp anh_hắn bắt tay anh Tuấn, trong lòng cảm thấy không được vui lắm vì anh Tuấn cứ tỏ vẻ thân mật với nó
Briana: Tuần trước bận quá nên tuần này tác giả đăng nhiều chương bù cho mọi người nè.....viết mọi tay quá *huhu*...Ai thương tác giả hông...???Cảm ơn mọi người đã ủng hộ truyện suốt thời gian vừa qua.Mỏi - tay - quá - đi!
Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 22
Mọi chuyện tưởng như đã xong xuôi thì nó có điện thoại.Là số lạ!
- A lô….ai đầu dây bên kia đấy ạ_nó hỏi
- Là bác đây, bác là mẹ của Nam Bảo đây_giọng bên kia trả lời
- Ơ….Con chào bác ạ_nó
- Ừ…Con có rảnh không?.....ngày mai nhà bác có buổi cơm thân mật, muốn mời con đến nấu ăn để thưởng thức tài nghệ…có được không?_mẹ hắn
- Dạ được, ngày mai cũng không có học gì nhiều ạ_nó
- Cám ơn con, bác cúp máy đây_mẹ hắn
Tút…tút…tút….mẹ hắn cúp máy.Nó không hề thấy lo lắng một chút nào, ngược lại còn thấy vui vì trước đây (*khi giả làm bạn gái hắn ý*) nó đã học qua rất nhiều khóa nấu ăn rồi.Từ món Âu đến món Á, kể cả món dân dã nhất của Việt Nam nó cũng biết nấu tuốt. (*kinh thế cơ à*)
Ngày mà nó mong đợi cũng đã đến…nó đến nhà hắn từ rất sớm, mua đầy đủ đồ ăn rồi bắt tay vào nấu luôn.Nó bây giờ trông thật đẹp:chiếc váy xòe trắng hơi quá đầu gối, chiếc áo tay dài màu đen, cùng với mái tóc búi gọn gàng (*cô tấm thời hiện đại chăng?*).Hắn cũng biết hôm nay nó đến nấu ăn nên cố ý ở nhà để giúp nó.Hắn bước khỏi phòng, xuống bếp thì thấy nó đang tỉa cà rốt…hắn chạy lại…ôm eo nó, nói nhỏ vào tai
- Có cần giúp gì không_hắn
Nó giật mình, quay lại thì hắn thả tay ra khỏi vòng eo thon gọn của nó thì *Chụt*…môi hắn chạm vào môi nó…(*lãng mạn ghê*)…Nó lấy lại bình tĩnh, đẩy hắn ra…
- Cái cậu này….lỡ ai thấy thì sao_nó
- Tính lừa tộc tớ à…có ai ở nhà đâu chứ_hắn cười nham hiểm
- Aish…cậu bảo giúp tớ cơ mà…nhặt đống rau ấy rồi đem đi rửa lẹ đi_nó
- Biết rồi vợ yêu_hắn
- Cái gì?....muốn chết hay sao?_nó lăm le con dao đang cầm trên tay
- Hờ…hờ…tớ chỉ giỡn thôi mà_hắn
Một tiếng sau…nhờ sự giúp đỡ của hắn…nó đã nấu xong hết toàn bộ thức ăn cho tối nay
Nhìn đống thức ăn hấp dẫn trên bàn, hắn không kiềm chế được mà mất ý thức lấy tay bốc trộm đồ ăn thì:
- Này này, ba mẹ cậu chưa về mà ăn cái gì…đợi một tẹo nữa đi_nó
- Nhưng tớ đói quá_hắn giả bộ đáng thương
Kính coong_chuông cửa nhà hắn vang lên
- Ba mẹ về rồi kìa_hắn
Nó cởi tạp dề, cùng hắn đứng ra trước cửa, đón ba mẹ hắn về (*giống vợ chồng…*)
- Con chào ba mẹ/bác_hắn/nó
- Ừ…hai đứa vào nhà đi_ba hắn
- Đồ ăn thơm quá nha_mẹ hắn
Cả 4 người cùng ngồi vào bàn ăn…
- Mời hai bác ăn cơm_nó nhỏ nhẹ
- Ừ ăn đi con_mẹ hắn
Ba hắn đụng đũa trước.Vừa bỏ thức ăn vào miệng…món này thực sự rất ngon…ngon lắm mẹ nó à_lời đầu tiên ba hắn thốt lên khi ăn món ăn do nó nấu
Nó bây giờ mới có thể thoải mái mà ăn…nó chỉ sợ món nó nấu không hợp khẩu vị với nhà hắn
- Ăn nhiều vào….tôi không thích con gái gầy như que củi đâu á_hắn gắp thức ăn vào chén nó
- Cậu thiệt tình_nó
Ba mẹ hắn bụng miệng cười.Thấy được mặt ba mẹ hắn…nó ngại quá…đạp chân hắn một phát rõ đau
- Được rồi mà….hai đứa ăn đi….ba mẹ có chuyện đột xuất…phải lên công ty bây giờ…tối nay ba mẹ sẽ về trễ Bảo nha, cứ ngủ trước rồi mai còn đi học nữa_mẹ hắn nói xong rồi cùng ba hắn đi luôn
- Haizzz…ở nhà một mình nữa rồi…buồn chết mất_hắn không còn hứng để ăn
Bỗng một cái “bóng đèn tỏa sáng” xuất hiện trên đầu hắn
- Hay là….tối nay cậu ngủ lại nhà tớ nha_hắn
- Sao như vậy được…tớ chưa có xin phép ba mẹ đâu á_nó
- Cậu lâu lâu cũng ngu quá ha…mất hết chất xám rồi à_hắn
Nó ngơ ngác như con nai vàng
- Trước khi đến đây tớ đã xin phép ba mẹ cậu cả rồi_nó
- Ôi trời…hèn chi tớ đi mà ba mẹ cứ cười cười…thì ra là cái vụ này à_nó
- Thế là ổn rồi….hôm nay ở đây nhé_hắn
- Ừ sao cũng được…đợi tớ rửa cái đống chén này đã_hắn
Cuối cùng, nó cũng đã dọn dẹp xong…nhìn lên đồng hồ…chỉ đúng 8h30’.Thấy còn sớm chán, hắn và nó đi xem tivi
2 tiếng sau
“Xin mời quý khán giả đón xem tập tiếp theo vào tuần sau”_dòng chữ ong bướm xuất hiện trên màn hình tivi cũng là lúc hắn đi ngủ
Bên cạnh….nó đã ngủ say từ lúc nào.Không nỡ đánh thức nó, hắn bế nó lên phòng….(*chuyện gì sẽ xảy ra…*)
Hắn đặt nó nhẹ nhàng xuống giường, chỉnh gối cho nó rồi cũng leo lên ngủ cùng nó luôn.Nó ngủ ngon lành…rúc đầu xuống tấm thân rắn chắc ấm áp của hắn.Hắn ôm thân hình nhỏ gọn của hắn vào lòng…
- Tiểu thư ơi….dậy thay đồ rồi đi học đi ạ_thấy giọng người giúp việc có chút khác khác, nó tỉnh dậy ngay
- Thiếu gia đang đợi cô dưới nhà đấy_cô giúp việc
À à…nhớ rồi…hôm qua mình ngủ lại nhà hắn…sao mình lên được đây vậy nhỉ….còn bộ đồ đi học này nữa chứ_Nó nhìn lên đồng hồ….không suy nghĩ nữa mà chạy lẹ vào nhà vệ sinh
- Làm gì mà lâu thế, ăn lẹ rồi còn đi học_hắn
- Biết rồi….mà hôm qua cậu bế tớ lên phòng à_nó
- Chứ sao…không lẽ cậu tự mọc cánh bay lên_hắn
- Vậy cậu…._nó đưa tay hình dấu X ra trước ngực
- Cậu vừa vừa thôi….lo ăn sáng lẹ đi còn đi học…sắp trễ rồi đấy_hắn
Hôm hay xe của hắn vừa đi sửa nên phải đi bằng ô tô nhà hắn.Đến sân trường…như thường lệ….hàng trăm hàng ngàn cặp mắt sẽ hướng vào nó và hắn.Bỏ qua những con mắt ấy….hắn thản nhiên ra xe trước….mở cửa cho nó rồi nắm tay nó lên lớp
Bên dãy kia…Nguyệt Ánh và Kim Ngân đang tức điên lên vì ghen…..do nó là con gái tập đoàn lớn nên Ánh tạm thời chưa có kế hoạch gì để trừ khử nó….
- Chắc tôi chết mất_Kim Ngân
- Cậu không cần phải cuống lên như thế….chắc chắn nó sẽ không được mãn nguyện lâu nữa đâu…chỉ là bây giờ chưa có cách thôi_Nguyệt Ánh trấn an Kim Ngân
Hắn và nó vào lớp…không khác nhau là mấy…bên góc kia, Tú Linh và Minh Nhật đang thân mật ở đó kia kìa
Nó chạy vào chen ngang…
- Mày ngon ghê….bỏ tao mà đi học trước cơ đấy_nó
-Chẳng phải mày ở nhà thằng Bảo hay sao_Tú Linh
- Ờ thì sao_nó
- Thì tụi tao không muốn làm phiền tụi mày, cho tụi mày một bầu không gian lãng mạn nên đi trước đấy…_Tú Linh cười
Đến đây…nó nín luôn…thật không còn gì để trăm trối với cái con này mà
- Thôi tụi anh đây...hai đứa cứ tự nhiên như ở nhà nha_Minh Nhật kéo tay Tú Linh đi ra canteen
Hắn nắm tay nó, kéo nó xuống ghế
- Ngồi đi, tớ biết dạng cậu đẹp không cần phải khoe_hắn
- Tính chọc tức tớ đấy à_nó
- Hôm nay tớ không muốn đi học đâu…cúp nha vợ_hắn nũng nịu, tay hắn vẫn nắm chặt tay nó
- Tớ cũng vậy á...cúp hôm nay đi nha_nó
Hắn lấy xe chở nó đến thăm bà ngoại ở quê
-Bà ơi…còn đến thăm bà nè_hắn đi xung quanh nhà tìm bà nó
- Cháu trai của bà đây à_một bà lão gương mặt phúc hậu đến ôm chầm lấy hắn
- Hai đứa vào nhà lẹ đi kẻo lạnh_bà hắn
Ngôi nhà trông chẳng có vẻ gì là sang trọng nhưng rất gọn gàng, ngăn nắp
- Bà à…hôm nay cháu dẫn bạn gái tới ra mắt bà
Nó chọc tay hắn….bà hắn tiến lại gần nó…gật gật đầu rồi nói
- Cháu trai bà có khác nha, cô bé này xinh lắm_bà hắn
Buổi trưa, nó nấu vài món đơn giản mời bà hắn….Bà rất vừa ý với nó…vừa ý tất cả mọi thứ…
Chiều đến, hắn và nó mới chào tạm biệt bà để quay về thành phố
Hắn chở nó về tận nhà…mở cửa cho nó xuống xe rồi về thẳng nhà luôn
- Con gái về nhà rồi đấy à_mẹ nó
- Ờ dạ con mới về_nó
- Bạn trai con đâu rồi sao không dẫn vào nhà chơi_ba nó
- Cậu ấy vừa mới về rồi_nó
- Thế hôm qua hai đứa có làm gì không?_đến lượt anh nó chen vào hỏi nó
- Chẳng có gì cả…em lên ngủ trước đây….con không ăn cơm đâu, ba mẹ với anh cứ ăn trước
Nó chạy lẹ lên phòng, nghĩ lại tất cả những việc đã xảy ra hôm nay….Nó là một kỉ niệm đẹp của nó và hắn…mãi mãi là một kỉ niệm đẹp!
Ting....tin nhắn của hắn gửi cho nó:
- Bạn Trai: Vợ yêu ăn tối chưa vậy?
- Bạn Gái: Không ăn
- Bạn Trai: Muốn chết à, người đã gầy rồi còn bỏ cơm là sao?
- Bạn Gái: Không muốn ăn là không muốn ăn
Tán gẫu với nó một hồi...vì không muốn hắn thức khuya, hắn hối
-Bạn trai: Vợ yêu mau đi ngủ đi!
- Bạn Gái: Ừ, biết rồi mà
- Bạn Trai: Cậu ngủ ngon nha
- Bạn Gái: Ngủ ngon
- Bạn Trai: Yêu vợ nhiều lắm...
Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 23
Bây giờ chuyện hắn đến nhà nó, nó đến nhà hắn hay nó nấu ăn ở nhà hắn đã là chuyện quá đỗi bình thường.Ba mẹ hắn coi nó như con dâu tương lai, chiều chuộng nó hết mực…
Như thường lệ, hắn đến đón nó đi học.Hôm nay, hắn mua nhiều đồ ăn sáng, hạ quyết tâm bồi bổ cho nó mập ra
- Không ăn nữa đâu….ăn hết nổi rồi_nó
- Ăn hết mau_hắn răn đe
- Không ăn_nó
- Không ăn thì thôi_hắn quay phắt mặt đi hướng khác, vờ giận nó
Thấy hắn giận, nó ngoan ngoãn mà ăn hết đống đồ “béo bở” ấy
- Thế mới được chứ_hắn trở lại bộ mặt thật
Tú Linh cùng Minh Nhật bước vào lớp, thấy cảnh tượng của hắn và nó…Linh hét lên
- Anh Nhật ơi cảnh nóng, cảnh nóng_Linh
- Từ anh vô liền_Nhật
Minh Nhật xách hai túi đồ lỉnh khỉnh vào lớp…
- Tụi bay phải cho bàn dân thiên hạ sống với chứ_Minh nhật trêu
- Tại cậu ta cứ bắt em ăn chứ bộ_nó
- Cậu làm vậy là đúng đấy Bảo ạ, con này phải dùng biện pháp mạnh nó mới chịu ăn_Linh
Lần lượt từng người vào lớp…Nguyệt Ánh vẫn không quên ném cho nó một cái lườm ác ý.Chuyện này hắn thấy rất bình thường, đây cũng không phải là lần đầu tiên nhưng hôm nay có cái gì đấy rất khác…chắc chắn sẽ có chuyện gì xấu xảy ra
- Mấy bữa nay sao tao không thấy Trương Nhi đi học vậy_nó
- Tao nghe nói nhà nó có chuyện gì đó_Linh
Trương Nhi từ xa bước vào lớp…vẻ mặt nhìn như không có chút nào gọi là buồn cả, thay vào đó Trương Nhi còn cười rất tươi khi chào nó
- Chào mọi người_Trương Nhi vui vẻ
- Sao mấy bữa nay không thấy đi học vậy_nó
- Nhà có chuyện bận ấy mà_Trương Nhi
- Chuyện gì vậy_Tú Linh chen vào
- Chẳng có gì đâu mà, chỉ là chuyện trong nhà thôi_Trương Nhi cười, gương mặt có chút nét buồn
Cả bọn chẳng hỏi gì thêm, chỉ nó Minh Nhật và hắn ngồi im thin thít từ đầu buổi đến cuối buổi
- Tin hot đây….tin hot đây_Tân vừa cầm chiếc điện thoại vừa reo như trường sắp cháy tới nơi
- Chuyện gì vậy_Nguyệt Ánh
- Tao nghe đồn nhà Trương Nhi sắp ta đường ở tới nơi rồi_Tân không rời mắt khỏi chiếc điện thoại
- Sao vậy_Tú Linh nhiều chuyện
- Hình như ba nó thâm hụt công quỹ, bị công ty phát hiện rồi tịch thu hết toàn bộ tài sản hiện giờ_Tân
Nó và hắn gần như đứng lặng…hèn gì ấy bữa nay không thấy Trương Nhi đi học….thì ra là vì cái chuyện này đây.Tập đoàn B&T đang sỡ hữu cái chuỗi siêu thị kia cơ mà…chỉ cần Trương Nhi lên tiếng với nó….mọi chuyện đã được giải quyết êm xuôi nhưng giờ thì ngược lại như vậy….Trương Nhi không nói gì mà chỉ im lặng, một mình gánh vác lấy toàn bộ
Nó nhờ anh hai tìm ra chỗ ở của Trương Nhi…chỗ ở của Nhi không phải lâu đài hoành tráng hay khách sạn sang trọng như lúc trước mà ở trong ngôi nhà thuê ọp ẹp, chật chội.To không bằng căn phòng khách của nhà Nhi lúc trước…
- Nhi ơi_nó gọi
- Ai đấy_một người phụ nữ từ trong căn bếp nhỏ bước ra
- Cháu chào cô ạ, có bạn Nhi ở nhà không cô_Tú Linh
- Các con tìm Nhi à, bây giờ nhi đang làm thêm ở Santa Café rồi…có gì các con đến sau nhé_Mẹ Trương Nhi nhỏ nhẹ
Cả đám bước ra khỏi nhà Nhi với thất vọng tràn trề…Nên đến gặp nhi hay coi như chưa biết chuyện gì…
- Hay đến tìm Nhi đi, anh thấy cứ như vậy không phải lá cách hay_Minh Nhật góp ý
-Tao cũng nghĩ vậy đấy…mày thấy sao Hân_Tú Linh
-Ừ cũng được
Hắn chở nó trên chiếc xe quen thuộc…nó ngồi sao ôm lấy vòng eo rắn chắc của hắn….đến Santa Café
Tụi nó bước vào quán…chọn đại một chỗ ngồi…
- Quý khách muốn dùng gì ạ_Trương NHi hỏi mà không để ý tụi nó
- Nhi ngồi xuống đi_hắn
Nhi giật mình…ngơ ngác một hồi, khiến Tú Linh phải dùng sức kéo Nhi ngồi xuống ghế
- Mấy bạn đến đây làm gì vậy_Nhi
- Đến để giúp Nhi vượt qua cái khủng hoảng này né_Tú Linh
- Nhưng…..nhưng_Trương Nhi cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào mặt tụi nó
- Để tớ về nói với ba cho, chỉ cần nói một phát là xong hết ý mà_nó cười để thoát ra khỏi cái bầu không khí căng thẳng ngột ngạt này
- Tớ không muốn gia đình tớ trở lại nhờ lợi dụng mối quan hệ bạn bè tốt đẹp này_Trương Nhi có ý định từ chối sự giúp đỡ của nó
- Ai bảo vợ tớ cho không cậu?…cứ coi đây là một món nợ, khi nào trả cũng được_hắn
- Vợ…vợ…vợ hả_Trương Nhi lắp bắp
- Cái thằng điên này_nó chọc tay vào bụng hắn
- Thế mà không làm tiệc ăn mừng cơ đấy_Trương Nhi
Này…cái cô nhân viên mới kia…không lo làm việc mà ngôi đây tán gẫu thế mà_Ông chủ giọng từ đằng xa vọng lại
- Xin lỗi….tôi làm việc ngay đây ạ…Thôi, tơ phải làm việc đây…cảm ơn Hân và mọi người nha.Món nợ này nhất định mình sẽ trả_Trương Nhi
Kể từ ngày hôm đó, ngày nào tụi nó cũng đến thăm Nhi…Hôm nay chính là ngày nó thực hiện kế hoạch giúp đỡ nhi
Kế hoạch 1: Làm nũng
Ăn cơm xong, nó chạy vào phòng làm việc của ba…
- Ba ơi_nó giả giọng “yểu điệu thục nữ”
- Sao vậy, gái yêu?_ba nó
Khi ba nó gọi nó bằng gái yêu thì đây chính là cơ hội vòi vĩnh của nó
- Chuyện thâm hụt công quỹ của giám đốc siêu thị nhà mình ấy
Ba nó nhíu mày….tỏ vẻ không vui
- Thì sao hả con_ba nó
- Ba có thể đừng truy cứu chuyện này nữa được không_nó
- Không được con gái à…chuyện gì chứ chuyện này thì không thể.Cần làm gương cho những người khác nữa con à_ba nó
- Ba à…chiều con lần này nha, nha nha nha_nó
- Không là không_ba nó cứng rắn
Kế hoạch 1 không suôn sẻ như nó tưởng.Nó chuẩn bị thực hiện kế hoạch 2
Kế hoạch 2: Tuyệt thực (nhịn ăn nhịn uống)
- Này con ơi, xuống ăn sáng đi rồi còn đi học nữa_Dì Bảy lên phòng gọi nó
- Ờ dạ_nó lật đật chạy xuống nhà
Nó không thèm ngó đến nhà bếp mà ra thẳng chỗ hắn rồi đi học luôn
- Cậu không tính ăn sáng à_hắn
- À ăn rồi_Nếu mà nói chưa ăn kiểu gì hắn cũng mua một đống đồ bắt nó ăn cho coi_kaka
Thấy nó ra khỏi nhà mà không ăn sáng….mẹ nó hỏi
- Con Hân nó không ăn sáng à dì_mẹ nó
- À vâng, tiểu thư chưa ăn gì mà đã đi học rồi ạ_dì Bảy
- Cái con bé này, tính bày trò gì nữa đây_ba nó
3 ngày sau, nó không ăn gì mà chỉ uống nước cầm hơi.Thấy không thể chịu đựng được, ba nó đích thân vào phòng nó lên tiếng
- Được rồi được rồi.Ba có thể không truy cứu chuyện đó nữa nhung không thễ đưa ông ta về vị trí cũ…ông ta đã làm mất lòng tin của ba…ba chỉ có thể đưa ông ấy làm trưởng phòng là quá lắm rồi…không thể làm giám đốc
- Vậy cũng được rồi ba…cám ơn bà nhiều lắm_nó ôm chầm lấy ba
- Ổn rồi chứ gì, mau xuống ăn sáng đi, con rể cũng đang ở dưới đó đấy
- Con rể…con rể là ai chứ_nó ngơ ngác
- Là bạn trai con, thằng Nam Bảo chứ gì nữa_ba nó cười
- Ờ dạ con xuống liền_nó
Nó thay đồ xuống nhà, hôm nay là chủ nhật nên nó không phải đi học.Thấy nó xuống, hắn đứng dậy rồi xin phép luôn
- Xin phép ba mẹ con dẫn Hân đi chơi một ngày_hắn
- Ba….mẹ_nó
- Ừ….ba mẹ vợ chứ còn gì nữa_hắn cười
- Hai đứa cứ đi đi_mẹ hắn xua tay đuổi hai đứa nó đi
Hắn chở nó đi lung tung…đi không biết bao nhiêu nơi…cuối cùng, hắn chở nó đến thăm bà ngoại…Bà ngoại rất vui vì hắn về thăm bà rất thường xuyên.....vui nhất là trước khi nhắm mắt xuôi tay...bà đã có thể gặp được người hắn yêu thương, đứa cháu dâu mà bà ưng ý nhất!
Nhờ nó mà ba Trương Nhi được đi làm lại, Nhi vui lắm...Tuy không còn giữ được chức vụ như trước nữa nhưng nó tin rằng nếu ba Trương Nhi thực sự có tài thì không lâu sau, bác ấy sẽ trở về được vị trí ban đầu_Giám đốc từng được ba nó đặt hết niềm tin, cũng là bạn của ba nó khi còn học cấp III
Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 24
- Kế hoạch sẽ được thực hiện ngay trong hôm nay_Trong bóng tối, Kim Ngân nói với đám vệ sĩ và Nguyệt Ánh
Hôm nay là ngày đẹp trời nên tụi nó quyết định rủ nhau đi chơi, trong cái đám đó có cả Trương Nhi.Chỉ tội Nhi….ai cũng có đôi có cặp…chỉ có Nhi là lẻ thôi.Nhưng một người như nó thì làm sao có thể để như vậy được…nó dụ dỗ rủ cả anh hai và Minh Phong đi luôn…cho đông đông ấy mà…Thế là 7 người cùng nhau xuất phát…hưởng thụ một ngày tuyệt vời…
Cả bọn quyết định đến chơi ở khu nghỉ dưỡng ngoài ngoại thành
- A…a…mát quá a_nó
Hắn từ đâu chạy lại ôm nó từ phía sau
- Tình bỏ thằng chồng này đi lêu lổng đấy à_hắn thơm lên má nó (*zơ tay….tui cũng muốn*)
- Vợ đâu dám_nó cười
Nó bỏ đi với Trương Nhi, còn hắn cứ đứng cười như thằng điên vì đây là lần đầu tiên nó chịu xưng hô vợ với hắn.Lúc trước có bắt nó nói mà nó có chịu đâu….
- Anh chuẩn bị phòng hết rồi, còn lại mấy đứa tự xử nha…tụi anh đi chơi đây_anh nó
- Cứ làm như tụi em nhỏ lắm không bằng_hắn
Toàn bộ bọn người kia đi chơi hết, bỏ nó và hắn ở lại lẻ loi…
Tất cả trọng trách quan trọng đều đặt lên vai hắn! Xách đồ lên khách sạn!.Vì nó mang đồ cũng khá nhiều nên không nỡ để hắn như vậy.Nó chạy đên giúp hắn….hắn không nói gì, chỉ cười!
Cất hết đồ, hắn đóng cửa, chốt khóa
- Cậu tính làm gì vậy_nó có linh cảm không hay
- Cậu phải biết chứ_hắn
Hắn tiến sát lại gần nó, khoảng cách giữa hai người bây giờ có thể bỏ qua,hắn đưa tay ra……Lấy đồ đi tắm!
- Làm mình cứ tưởng_nó
- Tưởng cái gì???đầu ốc cậu cũng sâu bọ không kém ha_hắn cười (*hôm nay ăn gì mà cười nhiều thế nhở*)
Trong lúc hắn đi tắm.Nó ngồi trên giường nghịch điện thoại.May thật….điện thoại hắn không có đặt mật khẩu.Điều đầu tiên nó làm là vào album xem ảnh
- Oa…đâu ra mà nhiều thế này…
Nó mở qua mở lại…đâu đâu cũng thấy ảnh nó, trong album 80% là ảnh của nó, đến cả màn hình điện thoại cũng vậy.Chưa hết ngạc nhiên thì hắn đã tắm xong….hắn ăn bận rất đơn giản.Quần jeans lửng…áo thun ôm sát người để lộ body rắn chắc
- Cậu d……chưa kịp nói hết câu thì môi hắn đặt lên môi nó….(*giỡn mặt đấy à….t/g FA nha…*)
Nó lấy lại lí trí, dùng hết sức đẩy người hắn ra
- Tớ chưa tắm à nha_nó
Không để nó đi…hắn ôm eo nó (*thích động chạm cơ thể vậy*)
- Tắm gì mà tắm_hắn
- Đi ra nào_mặt nó đỏ ửng
- Không ra_hắn vẫn không chịu buông nó ra
- Ngoan đi….cho vợ đi tắm cái nào_nó
Hắn buông nó ra, để cho nó lấy đồ đi tắm
- Vợ tắm nhanh lên rồi còn đi ăn tối với mọi người_hắn
- Biết rồi mà_nó
Nó tắm xong, bước ra với sự ngỡ ngàng của hắn.Nó chỉ mặc một chiếc váy trắng ngắn đến đầu gối, để lộ rõ sợi dây chuyền hắn tặng trên cổ, mái tóc thả tự nhiên.Chỉ có thế thôi mà hắn cứ nhìn mãi…
- Sao, cậu thấy sao_nó
- Vợ….đẹp lắm, đi ăn nha_hắn
Hắn nắm tay nó ra khỏi cửa phòng.Đến nhà hàng, ai cũng nhìn nó và hắn với cặp mắt ngưỡng mộ
- Thấy chưa, vợ anh đẹp quá ai cũng nhìn kia, kiểu này chắc phải khóa bớt lại_hắn nói chuyện theo kiểu người lớn
- Lại nữa rồi đấy_nó
Hắn và nó đến bàn hẹn.Mọi người đều đến đông đủ cả, đồ ăn cũng đã được dọn sẵn
- Vợ yêu ăn nhiều vào_hắn
Thấy cảnh ngọt ngào của hắn, Minh Nhật và Tú Linh đá lông nheo
- Chồng yêu ăn nhiều vào_Tú Linh gắp đồ ăn vào chén Nhật
- Vợ yêu cũng ăn nhiều vào nhé_Minh Nhật cùng hùa vào trò đùa của Tú Linh
- Hai đứa bay chưa cưới mà, có cần làm như vậy không, tao đây còn chưa có bồ_đến lượt Trương Nhi trêu tụi nó
Đang ăn giữa chừng thì nó nói muốn đi vệ sinh, để hắn một mình chịu trận
30’ sau
- Sao lâu vậy ta_hắn
- Để tớ đi vào nhà vệ sinh coi thử_Trương Nhi
Trương Nhi ra khỏi bàn ăn đi kiếm nó
- Hân nó không có trong nhà vệ sinh, chỉ thấy túi xách của nó thôi_Trương Nhi
- Đưa tớ mượn cái giỏ xách nào_hắn
Hắn lục tung cái giỏ xách của nó, ngoài đồ lung tung của nó thì hắn thấy một mảnh giấy với những dòng chữ nắn nót
ĐÂY LÀ LẦN CUỐI CÙNG TỤI MÀY THẤY ĐƯỢC MẶT BẠCH THIÊN HÂN
Như lần trước, hắn lấy điện thoại để định vị chỗ của nó nhưng không thể, thiết bị GPS đã bị một cái gì đó làm nhiễu sóng, không thể xác định được chỗ hiện tại của nó
- Anh nghĩ chưa đi xa đâu, mau đi tìm nó đi_anh nó
Cả bọn chia nhau ra đi tìm, mỗi đứa một nơi nhưng vẫn không thấy nó.Anh nó đã phái rất nhiều người đi tìm nó nhưng vẫn bặt âm vô tín
- Khuya rồi, mau về ngủ đi để mai còn sức mà tìm tiếp_Minh Nhật
Mọi người nhìn nhau rồi lại nhìn hắn.Hắn chủ động quay về phòng trước.Tối.Hắn không tài nào ngủ được, nằm vật vờ để tìm cách cứu nó.Căn giường rộng lớn nhưng chỉ có một người làm cho hắn thấy trống trải vô cùng…không ngừng nhớ đến nó
Sáng sớm hôm sau, mọi người đã bắt đầu đi xa hơn để tìm nó
Tại nơi nó bị giam giữ
- Mày tưởng Nam Bảo sẽ đến cứu mày như những lần trước nữa hay sao? Trong ngôi nhà này không có thiết bị hiện đại nào sử dụng được đâu con à…haha_Kim Ngân
Nó không còn sức để cãi với tụi kia nữa…xung quanh chỉ là một màn sương…nó đã quá mệt, không còn sức để có thể mở đôi mắt nặng trĩu.Thứ duy nhất nó nghĩ về bây giờ chính là hắn_người nó yêu thương nhất
Hắn gần như phát điên, đã tìm nó hơn 3 ngày nhưng vẫn chưa thấy gì…đang trong cơn tuyệt vọng thì anh Tuấn đã biết tin, cũng tới đây để tìm nó
- Tôi biết Hân đang ở đâu rồi_anh Tuấn
- Chúng tôi đi cùng cậu
- Việc này quá nguy hiểm tôi yêu cầu mọi người ở lại_Tuấn
Không thể làm gì khác, mọi người chỉ biết ngồi đợi tin vui của Tuấn.
Nhưng hắn thì lại khác, hắn rất cứng đầu.Nhất quyết đi theo cho dù mọi người có ngăn cản
- Tôi nghĩ cậu nên ở lại_Tuấn
- Không cần, tôi biết mình phải làm gì_hắn
- Tùy cậu thôi, lỡ cậu có chuyện gì thì tôi không đảm bảo_Tuấn
- Anh thích Hân_hắn
Tuấn không nói gì
- Anh không nghe tôi nói hay sao_hắn
- Phải….tôi thích Hân đấy…thì sao_Tuấn
- Tôi nghĩ anh nên từ bỏ, Hân đã là bạn gái của tôi_hắn
- Tôi biết_Tuấn
Hắn đi theo Tuấn, mãi mà vẫn chưa thấy tới…
- Hân có biết không_hắn
- Biết, tôi có tỏ tình với Hân và bị cô ấy từ chối vì một lý do_Tuấn
- Lý do gì_hắn
- Đó là ai_hắn
- Là cậu_Tuấn
Hắn bên ngoài ra vẻ lạnh nhạt nhưng bên trong rất vui….hai người quen nhau cũng được một thời gian nhưng nó rất hiếm khi nói câu thích hắn hay đại loại vậy
Đây rồi, chính là căn nhà này…Hắn nhìn qua một lượt…căn nhà cũng chẳng có gì là hoang vu nhưng sao không thể định vị được chỗ của nó?...Tuấn đạp cửa, xông thẳng vào chỗ nó bị nhốt
- Cậu cứ đưa Hân về, chuyện ở đây cứ để tôi lo_Tuấn
- Cảm ơn anh_hắn
Hắn bế Hân lên xe. Đưa về khách sạn
- Anh…anh Tuấn_Kim Ngân
- Tôi không có gì để nói với cô, tôi chỉ đến đây để cứu Thiên Hân
- Tại sao…tại sao mọi thứ đều hoàn hảo với con nhỏ đó, từ anh đến Nam Bảo đếu quấn lấy cô ta, mọi thứ đối với cô ta quá dễ dàng con em thì không?_Kim Ngân
- Đó không phải cách cô giật mọi thứ từ tay người khác đâu Kim Ngân à, cả cô nữa Nguyệt Ánh
Nguyệt Ánh giật mình….cô cũng không nói gì….chỉ lặng lẽ rơi nước mắt
Hắn đặt nó lên giường, mời bác sĩ đến tận phòng khám cho nó
- Cô ấy không sao, chỉ hôn mê do quá kiệt sức.Khi nào cô ấy tỉnh, chỉ cần bổ sung thêm năng lượng và nghỉ ngơi thêm vào ngày là khỏe
- Cảm ơn bác sĩ_Trương Nhi
- Mọi người ra ngoài cho Hân nghỉ ngơi đi nào_Minh Phong
Hắn nắm tay nó, không rời khỏi nó nửa bước
2 ngày sau
Nó mở mắt…hiện tại nó đang nằm với hắn, cơ thể nó nằm trọn trong vòng tay của hắn.Dụi người vào ngực hắn…nó thấy người hắn ấm…ấm lắm…
- Tính ôm chồng đến khi nào đây hả_hắn
- Hứ…ai mà thèm_nó
Nó ngồi dậy, đang tìm dép đi thì hắn kéo nó nằm xuống
- Còn sớm mà….nằm tí nữa đi vợ_hắn
- Nhưng tớ đói quá_hắn
Ừ ha…xém nữa hắn quên mất lời bác sĩ dặn.Khoác đại cái áo cho nó rồi đi ăn
Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 25
Để tránh ba mẹ nghi ngờ.Đợi đến khi nó bình phục sức khỏe, hắn mới cho nó về nhà.Nó chỉ biết anh Tuấn cùng hắn đi cứu nó, nhưng đợi khi nó tỉnh dậy thì anh hai nói Tuấn có việc phải giải quyết nên về sớm, gửi lời hỏi thăm sức khỏe cho nó.Cả hai nó cũng chuồn về với anh Tuấn luôn rồi
Hắn chở nó về tận nhà, vì là chủ nhật nên cả ba mẹ nó không đi làm.Hắn vào thẳng vấn đề luôn
- Con muốn đứa Hân về nhà con ở, ba mẹ con đi công tác nước ngoài dài hạn rồi…con ở nhà một mình buồn chết mất_hắn
Ba mẹ nó cũng không có gì làm lạ, tin tưởng tuyệt đối giao nó cho hắn
- Ừ, hai đứa cứ tự nhiên_ba nó
- Ba…à_nó không đồng ý
Ba nó không nói gì, tập trung vào công việc đang nham nhở.Thấy không thể cầu cứu được ba, nó quay sang mẹ
- Mẹ không biết, tùy hai đứa
- Cảm ơn ba mẹ…cậu còn đứng đó làm gì nữa…mau lên phòng lấy đồ đi..À mà thôi khỏi, về nhà tớ chuốt lại hết cho cậu_hắn
Rốt cuộc mình có phải là con ruột của cái nhà này không vậy_nó nghĩ.Anh hai cũng đi đâu mất hút…không còn ai để cầu cứu…nó theo hắn về nhà.
- Vợ yêu….vợ ở chung phòng với chồng á_hắn
- Hả…có cần như vậy hông, tui còn đi học à nha_nó
- Lại đầu óc sâu bọ nữa rồi…tỉnh lại dùm đi_hắn
Hắn dẫn nó đi trung tâm thương mại.Mua tất cả mọi thứ cần thiết cho nó:Từ giày dẹp, quần áo đến trang sức hay cả đồ dùng cá nhân…chắc đến 3 năm sau xài vẫn chưa hết
- Chuyển hết vào phòng trên lâu nha_hắn nói với tụi nhân viên
Chiều nay lớp có tiết nên nó tranh thủ về nhà lấy vài món đồ quan trọng cho buổi học
- Cúp đi vợ_hắn
- Không được, chiều nay có tiết toán mà, nghỉ là không xong với ổng đâu_nó
Hắn thở ngắn thở dài…biết không thể cãi lời vợ yêu vấu…vác bộ mặt xám xịt như trời sắp có bão vào lớp
- Học sinh, nghiêm!_Hải My hô lớn
Trưa nó không hề ngủ một tí nào do tấn đồ mà hắn mua về nhà quá nhiều…hắn đã nhờ thêm người giúp mà vẫn không kịp….nó bỏ đống đồ ở nhà mà đi học luôn.Thực sự bây giờ nó đang rất buồn ngủ
- Em Thiên Hân…đây là giờ gì mà em ngủ gục ra bàn vậy, ra ngoài đứng cho tôi_Thầy Toán “dễ xương” lên tiếng
Nó ngủ như chết, chẳng nghe thầy nói gì cả.Thầy tức xì khói…tay lăng lăng cây thức xuống đập bàn nó…đến lớp bên cạnh còn nghe nữa là.Hắn đã nhịn thầy từ nãy đến giờ…..nước sắp tràn, hắn khoanh tay đứng dậy nói
- Cái ông thầy lắm mồm này, có im miệng cho VỢ tôi ngủ không hả_hắn lạnh giọng
- Hả…VỢ hả_cả lớp đồng thanh, chỉ ngoại trừ Minh NHật và Nguyệt Ánh, còn Tú Linh thì thản nhiên như không biết chuyện gì, đang ngồi bấm điện thoại chơi game dưới gầm bàn kia kìa
- Em vừa phải thôi….dù như thế nào thì tôi cũng đáng tuổi ba em_thầy bức xúc
- Đó là chuyện của thầy….vợ tôi mà thức thì biết tay tôi_hắn đập bàn, trợn mắt
Ông thầy nín luôn…không dám động chạm đến hắn và nó…vì nếu bị đuổi khỏi cái trường này thì chỉ còn nước ra đường ăn xin mà thôi!!!
Thầy mất hứng….không muốn dậy nữa, xách cặp đi ra khỏi lớp.
- Hu……….ra!!!!
Cả lớp vất tập vở lung tung, bu vào chỗ nó và hắn
- Cảm ơn nghe, nhờ cậu mà cả lớp thoát khỏi cơn buồn ngủ_Hải My
- Hai người khi nào cưới vậy_hs1
- Thiên Hân là vợ cậu à_hs2
Minh Nhật và Tú Linh vào dẹp loạn
- Mấy người mau đi ra cho Hân ngủ nếu không muốn có kết cục như vừa nãy_Minh Nhật
Cả lớp rùng mình…tản ra hết, không dám nán lại hưởng cơn thịnh nộ của hắn
Nó ngủ đến khi kết thúc buổi học.Hắn không muốn đánh thức nó dậy….nhưng nếu không đánh thức nó không lẽ cho nó ngủ ở đây hay sao…rồi tối nay hắn ngủ với ai…
- Này vợ ơi, dậy đi về nhà rồi ngủ_hắn
Nó mở mắt…vươn vai, trong lớp chỉ còn mỗi hắn và nó
- Sao trống thế này_nó
- Mọi người về hết rồi, mình cũng về thôi_hắn
- Ờ ờ_nó
Về đến nhà, làm xong vài việc lặt vặt thì trờ cũng đã tối, nó bắt tay vào nấu đồ ăn tối cho hắn luôn.Nấu xong đồ ăn mà không thấy hắn xuống, nó đi lên phòng
Không biết làm việc thế nào mà nó thấy hắn ngủ mất tiêu rồi.Nó phân vân không biết có nên gọi hắn dậy hay không nữa?
Sau 30s đấu tranh tư tưởng, nó quyết định không gọi hắn dậy…mà thay vào đó là ngồi xuống! Ngắm hắn ngủ
- Cậu ngắm đủ chưa vậy_hắn nói, mắt vẫn không mở
- Ai mà thèm chứ, xuống ăn cơm đi kìa_nó
- Sắc đẹp này không mang ra để làm từ thiện đâu…trả tiền đi chớ, ngắm nãi giờ 5’ rồi_hắn
- Ơ…thấy bà đây hiền rồi làm tới à_nó
*Chụt*…hắn thơm lén nó một cái rồi chạy xuống bếp ăn cơm
- Đồ vợ nấu lúc nào cũng ngon hết_hắn
Nó vui lắm…nó chỉ muốn kéo dài cái khoảnh khắc này mãi thôi
22h tối mà nó vẫn chưa ngủ, hắn mè nheo
- Ngủ đi, thức khuya giữ vậy_hắn
- Cậu ngủ trước đi, còn một tí bài tập này nữa thôi_nó (*siêng giữ ha*)
Hắn đành leo lên giường ngủ trước…
1 tiếng sau nó mới đi ngủ.Nó cố gắng không tạo ra tiếng động dù là nhỏ nhất khi lên giường.Vừa mới đặt lưng xuống, kéo chăn đắp thì hắn quay người lại…ôm nó
- Sau này không thức khuya nữa nha, không tốt cho sức khỏe đâu_hắn
- Biết mà, ngủ đi_hắn
* TRƯỜNG LUCKY STAR
Cả đám 5 người tụi nó kiếm một cái bàn ở góc khuất, đang tán gẫu thì một cô gái xách một cái vali đến
- Chào mọi người, lâu quá không gặp_cô gái
Hắn ngước đầu lên…thì ra là Xuân Thủy
- Xuân Thủy hả, sao anh nghe nói em đi du học 3 năm cơ mà_Minh Nhật
- Thì có ai bảo em về luôn đâu, chỉ là công ty có việc nên em về tạm thời thôi mà….bộ em về mấy anh chị không mừng hay sao_Xuân Thủy
- Đâu có…chỉ là thấy hơi bất ngờ thôi mà_nó
Xuân Thủy nhìn nó và hắn.Hai người họ đang nắm tay nhau…cả chiếc dây chuyền cặp kia nữa…đủ để thể hiện…
- Hai anh chị quen nhau rồi à_Xuân Thủy thoáng chút nét buồn
- Ừ, cũng được một thời gian rồi_hắn
- Gặp anh chị sau nha em phải về giải quyết việc trên công ty rồi_Xuân Thủy
- Con bé này hôm nay làm sao ấy nhỉ_Tú Linh
Chỉ có hắn và nó mới biết chuyện gì đang xảy ra với Xuân Thủy.Cô bé đang còn thích Nam Bảo…
Chiều tối, nó và hắn đang chuyển bị nấu ăn thì có tiếng chuông cửa
- Để tớ…để tớ ra mở cho_hắn
Hắn đi ra ngoài cửa, mở khóa…Hắn ngạc nhiên
- Xuân Thủy hả, vào nhà đi em_hắn
- Ờ dạ_Thủy tay xách một giỏ hoa quả đến thăm hắn
Hắn xách hộ giỏ trái cây, mời Thủy vào nhà
- Dì dượng đâu rồi hả anh_Thủy
- Họ đi công tác rồi_hắn
- Vậy anh ở nhà một mình à_Thủy
- Không có_hắn
Thủy mừng thầm, cô nghĩ cô có thể nói chuyện tán gẫu với Bảo cả đêm vì Thủy chỉ nghĩ chỉ có hắn và người giúp việc ở nhà
- Em ngồi chơi_hắn
- Em ăn cơm luôn nha_nó
- Ơ…chị cũng ở đây à?_Thủy
- Ừ_nó
- Hai anh chị ở chung với nhau_hắn chen vào
Thủy hụt hẫng…không ngờ tình cảm của hai người đó tốt như vậy…Mình không thể xen vào được rồi.Ba người ngồi vào bàn ăn…chẳng ai nói một lời nào mà chỉ ăn và ăn
- Sáng mai em sẽ về Mĩ_Thủy
- Sao về sớm vậy_nó
- Chuyện bên đây em đã làm xong cả rồi, phải về bên đó để không trễ nãi việc học_Thủy
- Mấy giờ em đi để anh chị ra tiễn_hắn
- Không cần đâu, em về chuyến sớm với mấy đứa bạn_Xuân Thủy
- Vậy cũng được, em đi cẩn thận, có gì cần cứ gọi cho anh_hắn
Ăn cơm xong, Thủy xin phép về luôn, lấy cớ chuẩn bị mai về Mĩ....
Sáng sớm, Thủy bay về Mĩ chuyến sớm nhất.Cô tự hứa với bản thân mình rằng sẽ quên hắn, sẽ tìm một người tốt hơn, một người yêu thương cô thật lòng.Người ấy có thể là bao cát khi cô giận, là bờ vai khi cô buồn, là nơi chia sẻ hạnh phúc khi cô vui! Chỉ vậy thôi...không cần giàu sang hèn nghèo gì cả...Đối với cô, như vậy là đã quá hạnh phúc rồi!
Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 26
Mấy bữa nay, ngày nào nó cũng xem lịch, xem qua xem lại, xem tới xem lui vẫn không thấy chán.Hắn nhìn nó tí ta tí tởn, không nói gì mà chỉ bụm miệng cười
- Có chuyện gì mà vui quá vậy_hắn
- Không liên quan đến cậu_nó
Hắn xuống bếp, lấy cho nó ly sữa
- Uống sữa đi rồi còn ngủ này_hắn
Nó không nói gì, chỉ cười, cười cười cười và cười (*coi chừng méo quai hàm nha con!!*).Nó ngoan ngoãn uống hết ly sữa rồi lên giường ngủ
Tối hôm quá, nó mơ một giấc mơ hồng….
- Dậy đi học kìa con heo kia_hắn
- Hừ….cái tên chết bầm này, hiếm lắm mới mơ giấc mơ đẹp thế này_nó lí nhí
- Sắp đói chết tới nơi rồi đây này, xuống nấu đồ ăn lẹ đi vợ_hắn
- Biết rồi, xuống liền nè_nó
Nó nấu vài món đơn giản rồi đi học…Hắn không ra khỏi xe, nói vọng ra
- Hôm nay chồng cúp nhé, cứ nói với thầy cô là chồng bệnh nha_hắn nói xong rồi phóng xe đi luôn
- Học hành kiểu gì mà cúp hoài vậy nè_nó
Từ đằng xa, Tú Linh chạy lại chỗ nó, Minh Nhật lẽo đẽo theo sau
- Chồng mày đâu rồi sao hôm nay không đi học_Linh
- Hắn lại cúp học nữa rồi_nó ngán ngẩm
*Tại trung tâm thương mại*
- Cô ơi, cháu ở đây_hắn vẫy tay
- Có chuyện gì mà thiếu gia đến gặp cô thế này_cô hắn
- Cháu muốn tìm một món cho bạn gái_hắn
- Là Thiên Hân ấy hả, cô nghĩ món quá này là thích hợp nhất_cô Hắn
- Cô cháu có khác…cô khỏi cần gói, cháu pải đưa chúng đến tiệm đã_hắn
- Làm gì vậy_cô hắn
- Từ từ cô sẽ biết mà, nói trước mất vui_hắn
- Đây, về trường đi nha, cúp hoài_cô nó
Hắn về trường, đúng tiết của thầy Toán.Thấy hắn vào, ổng coi như không biết, tiếp tục giảng bài
- Tưởng cúp buổi hôm nay_nó
- Cúp rồi lỡ ai bắt cóc vợ thì sao_hắn
- Lãng xẹt_nó
Tan học, hắn chở nó về nhà, giao cho nó mấy việc lặt vặt rồi lấy cớ có việc đi gặp Tú Linh và Minh Nhật.Đến chỗ hẹn, mọi người đang bàn tán sôi nổi, trong đó có cả anh nó, Minh Phong và Trương Nhi
- Tao nghĩ nên tổ chức ở bãi biển_Minh Nhật
- Không, tổ chức ở nhà là tiện lợi nhất_anh nó
- Tao thấy ở nhà cũng được á_Minh Phong
- Vậy đi, tổ chức ở nhà cho thoải mái, ở nhà anh Hiếu nha, ba mẹ anh đi công tác hết rồi mà_hắn
Vậy là tụi hắn phải mất cả buổi chiều để thảo luận.Người thì chuẩn bị bánh kem, người thì bóng bay, kẻ thì quà sinh nhật,v..v…Làm xong việc thì hắn chuồn về với nó luôn…không dám la cà (*kinh zữ*).Thấy hắn về, nó ra tận cửa đón
- Đi đâu mà tối thui mới về_nó
- Đi công chuyện một chút mà vợ_hắn
Nó nguýt hắn, không nói gì thêm.Tâm trạng hôm nay của nó khá vui nên không muốn truy cứu thêm
Tối…nó trằn trọc mãi không ngủ được….chỉ cần nghĩ đến ngày mai là nó đã vui đến phát điên rồi, ngủ ngáy gì nữa!!!
Hôm sau, nó dậy rất sớm…làm VSCN xong mới để ý là hắn đã ra khỏi nhà từ rất sớm.Nó lấy điện thoại gọi điện cho Tú Linh…chả thấy ai bốc máy.Buồn quá, nó về nhà chơi với ba mẹ
Kính coong
- Hân đấy à con_dì Bảy
- Con chào dì
Nó vào nhà, cầm vài thức ăn hộp nó đã chuẩn bị sẵn
- Không có ai ở nhà à dì_nó
- Mọi người đi làm từ sáng sớm rồi con_dì Bảy
- Vậy con về luôn đây_nó
Nó về nhà hắn…Quái lạ, rõ ràng hôm nay là sinh nhật mình cơ mà, sao mọi người lại bận chuyện vào đúng ngày hôm nay cơ chứ….số mình đúng là đen đủi mà
*Tại nhà nó
- Thiếu gia ơi, tiểu thư đi rồi_dì Bảy
- Cảm ơn dì,Hân đi rồi mọi người ơi, mau ra chuẩn bị lẹ đi kẻo không kịp bây giờ_hắn
Mọi người….mỗi người từ một góc chốn chạy ra tiếp tục làm công việc của mình
Trong lúc mọi người đang vui vẻ chuẩn bị sinh nhật cho nó thì ở nhà, nó đang bồn chồn, đứng ngồi không yên
- Mọi người quên thật rồi sao ta_nó
XONG RỒI_hắn reo lên
Trong nhà nó, phòng khách như cung điện, còn nhà bếp thì lộn xộn như bãi chiến trường…ruy băng thừa một nơi, bóng bay bể một nơi…
- Rồi….2 tiếng nữa, đợi khi trời tối hắn rồi gọi Hân đến…bây giờ thì chuẩn bị quà cho nó đi đã_Tú Linh
Cả bọn mỗi đứa đi một cái trung tâm thương mại chọn quà cho nó.Riêng hắn thì vẫn bình tĩnh kiểm tra lại mọi thứ đã ổn cả chưa
- Không đi mua quà à_Tú Linh
- Mua rồi_hắn
- Ứ ừ…ghê nha…sinh nhật vợ có khác_Tú Linh
2 tiếng sau
- Đến giờ rồi, gọi mau đi_Minh Nhật
- Từ từ coi nào_hắn
Hắn rút điện thoại, gọi “Bà xã yêu” (*úi chời…đổi tên rồi đấy à*).Thấy hắn gọi, nó vội bốc máy…chưa để hắn nói lời nào cả, nó đã xổ cho hắn một chầu hoành tráng
- Đi đâu từ sáng sớm mà giờ mới gọi biết bà đây buồn lắm không hả, lần sau đi đâu phải thông báo biết nghe chứa bla bla bla_nó nói một lèo
- Tao thấy tội may quá….làm ơn mắc oán_Minh Nhật
- Biết rồi mà, anh vợ đang bị bệnh này, về nhà mau đi_hắn
- Anh hai bị bệnh hả, về liền về liền_nó cúp máy, tháo chiếc tạp dề rồi chạy thẳng về nhà
Nó về đến nhà…bấm chuông ỉnh ỏi mà vẫn không ấy ai trả lời.Thò tay vào cổng thì thấy cổng không khóa.Đi hết cái sân rộng như sân vận động, nó vào nhà…cửa cũng không khóa, thay vào đó là nhà tối thui, không có một ánh đèn
- Nhà mình có ăn trộm hay sao ta_nó cầm chiếc thoại rọi đường
Nó lần mò đường vào phòng khách…ra giữa phòng, nói gọi
- Hai ơi…anh hai ơi_nó
*Phụt….bùng bùng -SURPRISE…ngạc nhiên chưa_cả bọn đồng thanh
- Ơ…cái quái gì đang xảy ra vậy…em nghe nói anh hai bị bệnh mà_nó
- Đó chỉ là cái cớ để đưa nhóc đến đây thôi_anh nó
- Thế anh………………………_nó
- Thế anh thế em gì, hôm nay là sinh nhật mày mà, phải tạo bất ngờ mới vui chứ_Tú Linh
Từ trong bếp, hắn bưng ra chiếc bánh xem 3 tầng có ghi chữ “HAPPY BIRTHDAY VỢ YÊU _ BẠCH THIÊN HÂN”
- Chúc mừng sinh nhật vợ_hắn
- Mau cầu nguyện rồi thổi nến đi_Minh Nhật
Nó chắp hai tay lại…nhắm mắt cầu nguyện
-*Phù*_nó thổi nến, cắt bánh kem chia cho mọi người
Mỗi người mang ra một món quà tặng nó, hộp xanh hộp đỏ gì nó cũng có tuốt
- Em bóc ran ha_nó
- Tùy em_anh nó
Nó bưng đống quà ra bàn ăn…bóc cẩn thận từng cái một.Nào là gấu bong, quần áo, cả giày nữa….còn một hộp cuối cùng…chính là quà của hắn
- Quà của chồng mày đó Hân, mở lẹ đi, càng nhỏ thì càng có giá trị à nha_Tú Linh hối
- Tao biết mà_nó
Nó từ từ mở hộp quà nhỏ nhắn xin xắn xa.Bên trong có một tấm thiệp nhỏ và một cặp nhẫn kim cương.Hắn lấy một chiếc nhẫn trong số hai cái nhẫn đó ra…đeo vào tay nó.Nó ngắm nghía chiếc nhẫn mới trong bàn tay nhỏ xinh của mình
- Ngắm nhìn gì nữa, may đeo cho chồng đi này_hắn
Nó bật cười, lấy chiếc nhẫn còn lại đeo vài tay cho hắn.Tụi FA phản bác
- Kiểu này chắc tao phải kiếm any sớm_Trương Nhi
- Tụi bay làm anh sởn hết cả da gà, hôm nay sinh nhật Hân chứ có phải đám cưới của tụi bay đầu mà mầm gì khủng khiếp vậy_anh nó
- Thấy chưa con, kiếp FA là vậy đấy, tao đã có Tú Linh hiền lành dễ thương sống cùng tao đến trọn đời rồi
- Eow_tất cả mọi người đồng thanh
- Tao thấy mày còn khủng khiếp hơn cả tụi này nữa_Minh Phong
Tiệc sinh nhật dù có vui đến đâu thì cuối cùng cũng phải tàn.Mọi người ra về hết, nó theo hắn về nhà
- Món quà này vợ có thích không_hắn
-Thích chứ, đẹp lắm, mà nhẫn này kì kì nha, hang H&B lần đầu tiên tớ thấy đấy_nó
- Ôi cái con ngốc này, bệnh thiếu chất xám lại tái phát nữa rồi..H&B là tên tôi và cậu đấy.Cứ ngốc thế này thì phải làm sao đây_hắn nghĩ bụng, cố gắng nín cười nhưng không thể
- Có gì vui mà cười vậy hả_nó trừng mắt
- À…có gì đây, hang H&B sau này cậu sẽ biết thôi mà, khỏi thắc mắc_hắn
Tuy đầy là lần đầu tiên nó đón sinh nhật thiếu ba mẹ nhưng có hắn và mọi người, nó đã thấy hạnh phúc lắm rồi!
Trên đường đi học về…hắn và nó vô tình gặp Tuấn trên đường.
- Anh Tuấn_nó thò đầu ra cửa xe, gọi lớn
- A Hân,em vừa đi học về à_Tuấn
- Em mới đi học về…mà anh không đi làm hay sao mà ở ngoài đây giờ này_nó
- Hân à, anh có chuyện muốn nói với em, chỉ mình em thôi_Tuấn ngước mắt sang nhìn hắn
Nó cũng hiểu ý Tuấn.Nó xuống xe, nói với hắn
- Cậu về trước đi nha lát tớ bắt taxi về sau_nó
- Ừ cũng được, về sớm không thì tớ chết đói đấy_hắn
Hắn đạp ga, phóng thẳng về nhà.Tuấn dẫn nó ra công viên…giờ này cũng không còn ai qua lại nhiều.Nó ngồi xuống ghế đá cạnh gốc cây, nói chuyện với Tuấn
- Có chuyện gì quan trọng hả anh_nó
- Anh .....thích em_Tuấn nói có chút ngập ngừng
- Em biết chứ_nó thản nhiên
- Vậy em không thể cho anh một cơ hội hay sao_Tuấn
- Anh cũng không phải là không biết, em đã có bạn trai rồi mà_nó
- Nhưng…anh thích em và điều đó là thật lòng_Tuấn
Hoàng hôn xuống, chiếu lên gương mặt nó và Tuấn.Nó đứng dậy trước
- Em đã có bạn trai, và đó là sự thật.Em chỉ coi anh như là anh trai và em cũng mong anh coi em là em gái.Anh đẹp trai, nhà giàu, học giỏi như vậy, sao nhất thiết phải là em chứ, anh có thể tìm một cô gái thực sự thương anh!.Em mệt rồi, em về trước đây!
Nó bắt taxi về nhà.Trên đường về nhà, nó không quên ghé vào siêu thị mua chút thức ăn nấu bữa tối.Về đến nhà, nó thò tay mở cổng, xách một túi thức ăn vào nhà
- Bảo ơi, xuống ăn tối này_nó gọi hắn
- Có nghe tôi nói không, xuống ăn cơm_nó
Gọi mãi mà hắn không chịu xuống, nó lên phòng kiếm không thấy.Chạy vào nhà tắm thì thấy hắn xỉu dưới nền nhà.Nó giật mình, vội lay người hắn dậy
- Này Bảo ơi, đừng có dọa tớ mà_nó
Nó chạm vào người hắn…người hắn nóng như lửa đốt, môi tím tái, gương mặt trắng bệch.Nó hoảng sợ, kéo hắn vào giường, kiếm cái khăn lạnh chườm lên đầu hắn.Cả tối cho chưa ăn hột cơm nào vì lo lắng cho hắn
- Biết ngay thế nào cũng có chuyện mà, làm việc cho cố vào, bảo nghỉ ngơi không nghe đâu.Trên lớp học cả ngày đã thấy hắn kì kì rồi…giờ bệnh cho chừa cái tật không nghe lời nha con_nó
Nói là nói thế thôi chứ trong lòng nó vẫn thấy xót cho hắn lắm.Sáng hôm sau, thấy hắn vẫn còn sốt khá cao, nó nghỉ học ở nhà chăm sóc cho hắn
- Tú Linh, hôm nay Thiên Hân và Nam Bảo có chuyện gì mà không đi học_cô Trang
- Ờ thưa cô….Thiên Hân nó….Nam Bảo nó…._Tú Linh không biết nói thế nào với cô, vìLinh có biết gì đâu mà
- Tụi nó làm sao_cô mất kiên nhẫn
- Nhà Hân có chuyện nên Hân sang nước ngoài vài ngày rồi, còn Nam Bảo thì đi công tác theo ba mẹ_Tú Linh nghĩ ra diệu kế
Cô Trang liếc Linh, tỏ vẻ không tin lắm.Thấy vậy, Tú Linh tìm cách gỡ rối
- Nếu không tin thì cô có thể gọi cho anh trai Thiên Hân ạ_Linh
- Được rồi, em ngồi xuống đi_cô Trang thở dài, thật hết nỏi nổi tụi quậy phá này mà
Hờ hờ…hỏi anh trai cái nỗi gì chớ.Sau sinh nhật của nó, ổng đã sang nước ngoài với ba mẹ luôn rồi.Nếu cô Trang gọi cho anh nó thật thì ảnh phải bay từ đó sang đây hay sao
Hết giờ học buổi chiều, Tú Linh, Minh Nhật, Hải My cùng Trương Nhi đến nhà hắn (* trong lớp, ngoài thành phần kia ra thì chỉ có mình Hải My là biết nó và hắn ở chung nhà thôi à*)
Kính coong_chuông cửa nhà hắn kêu
Nó tắt nồi cháo vừa nấu xong, chạy ra mở cổng
- Vào nhà chơi đi_nó
Để hắn một mình ở trên phòng, nó ra phòng khách tiếp đám bạn yêu quái
- Có chuyện gì mà mày và thằng Bảo không đi học vậy hả, biết tao sắp rớt tim vì phải nói dối với cô cho tụi bay không_Tú Linh nói lớn
- Tao biết mà, mày mói nhỏ nhỏ thôi, Nam Bảo nó đang bị bệnh nằm trên lầu kia kìa, không lẽ tao đi học bỏ hắn ở nhà một mình hay sao_nó
- Bảo bị bệnh à…hèn chi_Minh Nhật giả vờ vuốt vuốt râu
- Thế bây giờ sao rồi_Hải My
- Vẫn còn sốt cao lắm_nó
Nói qua nói lại một hồi, nó nhìn lên đồng hồ..Đúng giờ cho hắn ăn cháo uống thuốc
- Thôi mấy người ngồi đây chơi tui lên lầu tí nha_nó
- Khỏi, tụi nay cũng về luôn đây, cũng tối rồi_Hải My
Nó chạy ra khóa cổng rồi múc cháo cho hắn.Đặt tô cháo cùng vỉ thuốc trên bàn, nó gọi hắn dậy
- Dậy ăn cháo này_nó
Hắn từ từ mở mắt, trong miệng cảm thấy rất đắng, không muốn ăn cháo..hắn lảng lời nói của nó
- Không ăn thì làm sao uống thuốc hả, nghe lời chút đi mà_nó
- Thật sự là không muốn ăn mà_hắn thều thào
Nó lấy gối đỡ đầu hắn dậy.Bắt ép hắn ăn từng thìa cháo đến khi hết nhẵn
- Vậy đi, uống thuốc rồi ngủ cho khỏe_nó
Hắn gượng người, uống hết thuốc rồi tiếp tục thực hiện công việc đang làm dở…NGỦ
Vài ngày sau, hắn khỏe hắn và cũng là ngày ba mẹ hắn về nước
- Mệt quá, đi mấy chuyến như vậy chắc em chết mất_mẹ hắn
- Không sao, lần sau cứ để nhân viên lo, mình không phải đích thân qua đó như lần này nữa_ba hắn
Hắn từ trên lầu nắm tay nó xuống nhà
- Ba mẹ về rồi à_hắn
- Ừ…cái thằng nhóc này, ba mẹ về mà vẫn mang cái bộ mặt đó là sao_mẹ hắn
Ba hắn quay sang nhìn tụi nó…2 đứa nó đang nắm tay nhau…
- Hân cũng ở đây à con_ba hắn
- Dạ_nó
- Sao con lại mang tạp dề thế này, ở nhà có chuyện gì à_mẹ hắn
-Lúc ba mẹ đi, con đã xin phép nhà bên đó cho Hân qua ở chung với con_hắn
Ba mẹ hắn nhìn nhau, quay sang nhìn nó rồi nhìn hắn
- Thế hai đứa đã có gì chưa_ba hắn chọc
- Có gì là có gì hả bác_nó
- À chẳng có gì đâu, bác trai trêu ấy mà.Sao con lại gọi chúng ta là bác, gọi là ba mẹ đi là vừa rồi đấy
- Ba mẹ lại nữa rồi đấy_hắn
- Con trai à, mẹ không muốn mất đứa con dâu tốt như thế này đâu_mẹ hắn
- Ba mẹ lên lầu nghỉ ngơi đây.Ba mẹ để quà trên bàn ăn đấy, mấy đứa tự nhiên nha_ba hắn một tay kéo vali, một tay kéo mẹ hắn lên lầu.Lên hết nữa cầu thang, mẹ hắn cố tình nán lại nhìn lén hai đứa nó
Hắn quay đầu lại
- Mẹ à………!_hắn
- Ừ ừ mẹ lên liền nè, làm gì nghiêm trọng vậy_mẹ hắn
- Em rảnh quá_ba hắn
- Em tò mò về tụi nhỏ chút thôi mà_mẹ hắn
Nó và hắn ra bàn ăn, nhiều quà hơn tụi nó tưởng.Nó nhìn hắn…cười gian.Hắn biết ý, nói thẳng luôn
- Biết rồi, bỏ trên bàn làm việc nha_hắn bưng đống đồ lên phòng, nó cũng lẽo đẽo theo sau.
Đang tính mở quà thì điện thoại nó kêu.Là anh Tuấn.Nó nhìn hắn
- Cậu biết chuyện đó rồi phải không_nó
- Biết rồi, cậu cứ nghe đi_hắn
Nó bật loa ngoài cho cả 2 cùng nghe
- Hân à, anh đã suy nghĩ kĩ về những gì em nói ngày hôm qua với anh.Anh nghĩ đó là điều tốt nhất, chúng ta không nên vượt xa mối quan hệ anh em mà nên duy trì.Xin lỗi đã làm em khó xử trong thời gian qua.Chúng ta vẫn là anh em chứ_Tuấn
- Tất nhiên rồi anh_nó
- Cảm ơn em_Tuấn cúp máy trước
Nó sau khi nghe được những lời này của Tuấn như đã đẩy được một viên đá trong lòng.Sau này sẽ không cảm thấy muốn tránh mặt Tuấn nữa.Hắn cũng giống nó, coi như đã giải quyết được một “mối đe dọa”
- Một đối thủ đã bỏ cuộc_hắn
- Cái gì mà đối thủ chứ_nó
- Thì anh Tuấn không thích cậu nữa, không phải lo lắng như những ngày trước .Có thể yên tâm mà ăn cơm ngon được rồi_hắn
- Cậu cái gì mà chẳng nói được chứ_nó
Nó và hắn thoải mái đùa giỡn với nhau.Ngoài cửa phòng, mẹ hắn cũng rình mò tụi nó vui không kém (*cũng teen ghớm*)
- Hai đứa này tình cảm tốt quá.Chọn Thiên Hân làm con dâu nhà nhọ Hoàng quả là một quyết định đúng đắn.Nam Bảo nó có phước lắm mới có con Hân đấy_mẹ hắn cười khúc khích
GTNV: Thiều Thu Hương: bạn gái của anh trai nó, hẹn ước với anh trai nó sau khi chị ấy đi du học về sẽ ra mắt ba mẹ nó, tiến tới chuyện xa hơn
- Anh Tuấn_Kim Ngân gọi lớn
Tuấn quay đầu lại, Kim Ngân chạy đếm ôm chầm lấy Tuấn.Do quá bất ngờ, Tuấn đẩy Kim Ngân ra xa
- Cô làm cái quái gì vậy_Ngân
- Ôm anh chứ làm gì_Ngân cười
- Chẳng phải chuyện giữa cô và tôi đã kết thúc rồi hay sao_Tuấn lạnh lùng
Kim Ngân khóc nức nở
- Em xin lỗi…lúc đó em con nhỏ, suy nghĩ chưa chín chắn với làm như vậy với anh_Kim Ngân
- Tôi không cần biết lúc đó như thế nào, nhưng bây giờ tôi đã thích người khác rồi_Tuấn
- Em biết, nhưng anh hãy cho em một cơ hội đi mà, em có gì không bằng cô ta chứ, em sẽ thay đổi thay đổi hết mà!_Kim Ngân
-Cô ấy không hơn em! anh vẫn yêu cô ấy_Tuấn
Nói xong, tuấn bỏ đi, bỏ Kim Ngân lại bơ vơ một mình
- Em xin lỗi…em xin lỗi mà_Kim Ngân ngã quỵ, nói trong tiếng nấc dài
*3 năm trước*
- Yeah…cuối cùng thì con nhỏ đó cũng không bám lấy Hoàng Tử nữa rồi_Kim Ngân
- Mày kinh thật nha, làm cách nào hay vậy_Nguyệt Ánh
Kim Ngân vỗ ngực tự hào
- Nhờ thằng bồ của tao lo hết đấy_ Ngân
- Bồ mày…là anh Tuấn ấy hả_Ánh
- Chứ còn gì nữa, tao phục tao quá_Kim Ngân
- Mày có yêu anh ấy thật không đấy, hay chỉ quen để lợi dụng cho kế hoạch của mày hả_Nguyệt Ánh
- Mày lại hỏi ngu rồi, tất nhiên là quen để lợi dụng rồi.Trong mắt tao, chỉ có Hoàng Nam Bảo thôi_Kim Ngân
Hai đứa vui vẻ ngồi vừa ăn vừa nói chuyện nhưng đâu biết rằng…cách vài bàn, Tuấn đã nghe hết toàn bộ cuộc trò chuyện.Tuấn suy sụp tinh thần..người mà anh yêu bao lâu nay chỉ quen với anh để lợi dụng, phục vụ cho mục đích theo đuổi người khác của cô ta…không những thế, cô ta con nói chuyện với bạn bằng một giọng điệu tự hào, không chút ân hận.Ngày hôm sau, điện thoại của Tuấn có tin nhắn
- Mình chia tay anh nha_Kim Ngân
- Lý do_Tuấn nhắn lại cụt ngủn
- Em đã thích người khác rồi.Cảm ơn anh trong thời gian qua đã giúp đỡ em_Kim Ngân
- Được rồi…chúc em hạnh phúc bên người ấy!_Tuấn
Ngay ngày hôm sau, Tuấn đặt vé máy bay qua nước ngoài du học.Anh đăng kí học vào cùng trường với nó.Từ khi gặp nó, Tuấn từ một con người không cảm xúc trở nên thân thiện hơn, chứng trầm cảm cũng ngày một biến mất.Nó đã lấp đầy khoảng trống trong tim hắn.Lúc đó, trong tim Tuấn nó đã chiếm một vị trí vô cùng quan trọng
***
Bỏ Kim Ngân ở lại một mình, Tuấn thất có chút vô tình nhưng lương tâm không cho phép anh đến bên cô ấy.Quên Hân là một điều rất khó đối với anh.Từ khi biết nó có bạn trai, hắn và nó sống cùng nhau, có những cử chỉ thân mật, lo lắng cho nhau thì Tuấn đã nhận rằng: Khi yêu, đôi lúc cũng cần buông tay, đó là điều tốt nhất để khiến cho đối phương hạnh phúc
Tuấn đã tự hứa với bản thân mình rằng sẽ khóa chặt con tim mình lại để không một người phụ nữa nào có thể xen vào trái tim tổn thương một lầ nữa
*Tại căn biệt thự sang trọng*
- Đi học mau_hắn
- Từ từ, còn sớm chán_nó
- Sắp trễ học rồi đây này, sớm gì nữa_hắn
Nó bật người dậy, vuốt mái tóc rối ra phía sau
- Hôm qua đứa nào không chịu làm bài tập nhờ đây làm giùm thế hả, biết bài tập nhiều nên phải thức khuya, giờ thấy buồn ngủ lắm biết không?_nó nhăn mặt
- Ừ ừ là tớ, là tớ đã sai_hắn
Hắn nhấc nó ra khỏi giường, bế vào nhà vệ sinh
- Nhanh lên rồi đi học nhá_hắn nhẹ nhàng
- Hứ…cái giọng nói này là sao chứ_nó liếc hắn bằng nữa con mắt
Thay đồ xong, nó bước ra ngoài, chưa kịp ngước đầu lên thì hắn bế nó tập 2, đưa xuống cầu thang, vào nhà bếp ăn sáng
- Thả xuống mau, ba mẹ thấy bây giờ, cái thằng điên này_nó
Nó cầu trời khấn phật cho ba mẹ hắn chưa xuống nhà,nhưng lời cầu nguyện của nó đã không được linh nghiệm….ba mẹ nó đang điềm tĩnh ăn điểm tâm sáng một cách ngon lành
- Chào hai đứa_mẹ nó
Đợi mẹ hắn nói xong hắn mới thả nó xuống, cho nó ngồi ghế cạnh hắn
- Ăn sáng đi mấy đứa_ba hắn
- Ba mẹ có phá tan bầu không khí lãng mạng của hai đứa không vậy_mẹ hắn
- Ơ đừng hiểu lầm mà "mẹ", tại cậu ấy không chịu thả con xuống chứ bộ_nó
- Ai bảo có đứa nào đấy lề mề quá, ai chịu nổi?_hắn
Ba mẹ hắn nhìn nhau cười…ở chung với hai đứa này chắc chắn ông bà sẽ sống rất dai, cười nhiều thế nào cơ mà…
- Bảo nè, mẹ và ba có công chuyện đột xuất bên Pháp nên sẽ đi công tác 2 tháng, cả ba mẹ Thiên Hân cũng đi luôn nên hai đứa ở nhà cẩn thận!_mẹ hắn
Hắn và nó không ai nói gì, chuyện ba mẹ hắn và ba mẹ nó đi công tác cùng nhau bình thường như cơm bữa
Trên đường đi học…hắn đang chuẩn bị chạy xe vào cổng trường
- DỪNG LẠI_nó hét
Kíttttttttt_hắn phanh xe đột ngột làm cả người ngả về phía trước
- Có chuyện gì vậy_hắn
- Đợi tớ một chút_nó tháo dây an toàn, mở cửa xuống xe
Nó chạy ra phía sau xe, dừng lại nói chuyện với một người phụ nữ.Thấy lạ, hắn cũng chạy ra theo nó
- Chị dâu mới về nước à_nó
- Ủa..Thiên Hân đấy à, lâu rồi không gặp em xinh ra nhiều đấy nhỉ, chứ đâu còn đen nhẻm như hồi con nhỏ ấy nhỉ_Thu Hương trêu
Hắn bên cạnh cười khúc khích
- Hồi nhỏ cậu xấu lắm hả, người ta nói sinh rầy ý_hắn
- Cậu dám!….._nó
Thu Hương giờ mới để ý đến sự hiện diện của hắn, Hương thấy hắn có vẻ khá lãng tử
- Đây là….?_Thu Hương hỏi nó
- À…giới thiệu với chị dâu, đây là……._nó
Chưa kịp nói hết câu thì hắn đã ngắt lời nó
- Em là chồng của Hân_hắn
Thu Hương trợn mắt nhìn hắn và nó.Hương lấy lại bình tĩnh:
- Em lấy chồng hồi nào sao không đưa chị thiệp hồng_Thu Hương
Cái thằng bệnh hoạn này, hết chuyện để đùa rồi hay sao
- Không phải đâu chị dâu, hắn ta là bạn trai của em đấy_nó
- Sớm muộn gì cũng như vậy thôi, phải không chị dâu?_hắn
-H ớ…chị ấy là chị dâu mà tớ cơ mà…không phải chị dâu của cậu_nó
- Thôi thôi, hai cái đứa này, già đầu mà cứ cư xử như con nít là thế nào_Thu Hương cười
Hắn nhìn kĩ lại Thu Hương một lượt.Người con gái với nước da trắng ngần, ăn mặc giản dị, không hở hang những vẫn tôn lên vẻ đẹp quyến rủ, mái tóc cắt ngang vai…
Hắn chở nó về tận nhà, vì ba mẹ nó đi công tác nên hắn ở lại nhà nó.Còn ông anh hai yêu vấu thì từ khi biết Thu Hương về nước, rất ít khi ở nhà.Suốt ngày đi chơi với chị Thu Hương thôi.Nhà nào cũng như nhà nào, cũng chỉ có mình nó và hắn ở trong căn biệt thự rộng như công viên giải trí
- Giờ sao đây, đồ ăn ngon quá nhưng nó mất rồi_hắn buông đũa
- Không ăn hết thì để đó_nó
Nó mất đến 30’ để dọn đồ ăn nhờ sự lèo nhèo của hắn
- Còn sớm lắm…đi coi phim đi vợ_hắn
- Ờ được đó_nó
Nó cười ma mãnh
*Rạp chiếu phim 3D*
- Chị bán cho em hai vé phim…_hắn
- Phim kinh dị nha chị_nó ngắt lời hắn
Hắn cũng chẳng biết nói gì, chỉ bình thường trả tiền vé rồi đi mua ít đồ ăn nhẹ
- Wow, anh kia đẹp trai quá_khách hàng 1
- Trời ơi, người đâu mà đẹp giữ vậy_nhân viên 2
Hắn tiến lại quầy đồ, người xếp hàng mua rất dài.Hắn đang tính đứng cuối hàng thì mọi người rẽ hướng nhường đường cho hắn
- Cậu cứ đi trước_một cô nhóc nói với hắn
- Cảm ơn_hắn nhếch mép cười nhẹ khiến cô gái đó suýt té xỉu
Nó đứng từ xa, thấy hết tất cả mọi chuyện.nó lại gần chỗ hắn, khoác tay, cố ý nói to
- Cậu làm gì mà lâu thế?_nó nhẹ nhàng
- Xong rồi nè_hắn bẹo má nó, nắm tay nó kéo vài rạp phim
Mọi người nhìn nó cho đến khi nó bước vào rạp
- Nhỏ đó may mắn quá_kh1
- Hai người đẹp đôi ghê_kh2
Hắn và nó ngồi vào ghế, đặt thức ăn lên chiếc bàn nhỏ gần đó, hắn nhìn thẳng vào mắt nó
- Cậu ghen à_hắn cười
- Ai mà thèm ghen chứ, thấy cậu lâu quá thôi_nó đỏ mặt
- Thật không?_hắn
- Không nói nữa, phim chiếu rồi kìa_nó
Tưởng đâu hắn sẽ sợ khiếp vía vì bộ phim kinh dị nó chọn nhưng không hề, hắn rất tỉnh, coi phim ma mà cứ như là coi phim hoạt hình ấy.Nó cũng vậy, không thấy sợ chút nào, có đoạn nó và hắn còn ôm bụng mà cười nữa kìa
GTNV: Đặng Nguyễn Tiến Đạt: con trai thứ tập đoàn ngành y Mixture
Tân hớt hải chạy như tên lửa vào lớp.Rẽ vào cửa lớp, Tân gần như muốn ngất xỉu ở bàn của Hải My
- Trời…trời…có chuyện gì mà kinh khủng vậy, làm tui hết hồn à_Hải My
- C…ó…họ...c…._Tân nói ngập ngừng vì không đủ O2
- Có chuyện gì_cả lớp đồng thanh, trừ hắn và nó vì hai người họ đang nằm gục ra bàn mà…NGỦ
- Có học sinh mới_Tân sống lại
- Sao ông biết mà tui hông biết zạ_Hải My chính thức đặt quyển vở xuống bàn
- Tui thấy cô Trang cùng học sinh mới ở phòng hội đồng kia, chắc cũng chuẩn bị vào rồi đó_Tân
Tân vừa dứt lời, cô Trang cùng “kẻ lạ mặt” kia bước vào lớp
- Cả lớp…nghiêm_lớp trưởng hô to
- Mời cả lớp ngồi_cô Trang
Cả lớp không ai nghe cô nói gì mà chỉ tập trung nhìn ma mới
- Giới thiệu với mấy tình yêu…đây là học sinh mới.Bạn ấy tên Tiến Đạt…cả lớp giúp đỡ bạn ấy nha_cô Trang
- Cũng đẹp trai chán…nhưng sao bằng người yêu mị_Tú Linh cười khẩy
Cả lớp vỗ tay ầm ầm đón học sinh mới cũng là lúc hắn và nó tỉnh ngủ.Không cần nói nó cũng biết đó là ma mới.Hắn và nó cũng chĩ vỗ tay hùa theo
- Em muốn ngồi cùng bạn nữ xinh đẹp kia_Tên ma mới giờ mới lên tiếng…chỉ tay vào hướng nó
- Nhưng chỗ đó có người ngồi rồi, bạn ngồi bàn cuối dãy bên cạnh nha_Hải My chữa cháy cho hắn
Tiến Đạt ra vẻ tiếc nuối, về chỗ ngồi của mình
- Hôm nay cô không kiểm tra bài cũ…cả lớp lấy tập ra học bài mới_cô Trang
Trong lớp…Đạt cứ nhìn nó khiến hắn thấy khó chịu vô cùng.Hắn xích ghế lại gần nó, nói thầm
- Vợ tớ có sức thu hút ghê, nãy giờ tên học sinh mới cứ nhìn hoài luôn à_hắn
Nó sựng người…quay lại chỗ Tiến Đạt…Đạt ta đỏ mặt, quay đi chỗ khác
- Ờ giờ mới để ý_nó
- Khổ quá…có vợ đẹp khổ thật_hắn cười
Nó véo tai hắn, không quên quăng ra câu bất hủ
- Nhiều chuyện quá, lo chép bài đi_nó
Tiến Đạt cũng đã nhìn thấy hết…trong lòng cậu thật sự có chút không vui…đây gọi là cái tình cảm sét đánh hay sao (*khổ thân t/g quá…nhìn trai mãi mà chẳng thấy sét hay sấm chớp gì cả*)
Tiếp tục một tuần sau, Tiến Đạt cứ nhìn nó trong giờ học.Đến giờ ra về lại tìm cách biết nhà nó ở nhưng bị hắn cắt đuôi
*Giờ ra chơi*
Tiến Đạt tiến lại gần bàn của nó.Thấy Đạt như muốn nói gì đó, nó hỏi thẳng
- Có chuyện gì không vậy_nó
Hắn ngước lên nhìn Đạt…xem câu trả lời.Đạt nắm cổ tay nó..Tụi bán cá tôm kia thấy cảnh hay nên bỏ gánh hàng mà bu vào bàn của nó
- Tớ…tớ thích Hân…cậu đồng ý làm bạn gái tớ nha?_Tiến Đạt vẫn nắm chặt cổ tay của nó khiến nó thấy rất đau
- Tên học sinh mới đúng là không hiểu tình hình…không biết lượng sức mình_Tú Linh
- Chuyện này hay à nha_Minh Nhật]
Quay lại phía nó, nó đang bối rối vì không biết trả lời thế nào
- Rất tiếc…Hân đã có bạn trai và người đó chính là tôi_hắn nổi giận
- Thì sao…cậu cũng phải xem Hân trả lời đi đã chứ…biết đâu được người Hân chọn bây giờ lại là tôi
Hắn và Đạt nhìn nó không chớp mắt
- Xin lỗi cậu nha…mình đã có bạn trai rồi...bạn trai mình chính là cậu ấy đấy_nó đứng dậy nói nhỏ nhẹ
Hắn nắm tay nó kéo ra khỏi đám hỗn độn
- Cậu làm vậy là đúng đó_hắn
- Nhưng tớ vẫn thấy tội cậu ấy quá…bị từ chối thẳng thừng như vậy mà
Hắn thả tay nó, đứng trước mặt nó
- Ồ vậy cơ à…vậy sao cậu không đi theo tên Tiến Đạt nhà giàu đẹp trai đó luôn đi…còn ở đây làm gì nữa_hắn bực tức nói rồi cúp tiết chạy xa về nhà
Nó cũng chạy theo hắn nhưng sức con của nó không theo kịp chiếc xe ô tô hiện đại kia.Tối về nhà, nó có nấu sẵn cơm cho hắn ăn nhưng dù có gọi như thế nào hắn cũng ngồi lì trong phòng.Ở trên lớp tình hình cũng không mấy khả quan…hắn bỏ mặc nó…cho nó muốn làm gì thì làm chứ không ghen điên tiết như lúc trước nữa…
Tối về…nó thở ngắn thở dài vì thái độ của hắn..tắt bếp…nó lên phỏng gọi hắn
Gọi năm lần bảy lượt mà trong phòng vẫn không có chút tiếng động…khiếp hơn là hắn mang theo chìa khóa dự phòng theo luôn rồi
Đang trong cơn chán nản thì nó nghĩ ra một diệu kế…nó tự tin rằng với cách này thì hắn chắc chắn sẽ bước ra ngoài và hết giận nó.Nó vờ lấy chiếc điện thoại đặt lên tai
- À…Tiến Đạt đấy à…ăn cơm hả…được thôi…cậu đến nhà đón mình nha…15’ nữa mình xuống liền
Hắn ở trong phòng đã nghe hết toàn bộ cuộc trò chuyện một mình của nó…hắn tưởng thật…lập tức mở hé cửa phòng mắng nó xối xả
- Cậu định bỏ tôi ở nhà một mình mà đi theo cái tên kia à_hắn
Nó lấy toàn bộ sức lực của mình đẩy cửa thật mạnh…rồi chui lẹ vào phòng.Nó vào được phòng…hắn không nói gì mà chỉ vắt chéo chân ngồi trên chiếc sofa dài đặt trong phòng
Nụ cười của hắn cuối cùng cũng xuất hiện trên môi sau bao ngày mất tích.Hắn nhấc bổng nó lên…bế nó xuống nhà bếp
Từ khi hắn làm lành với nó…Tiến Đạt càng quyết tâm theo đuổi nó hơn.Ngày nào trong học bàn của nó cũng có quà của Đạt.Khi thì chocolate, khi thì gấu bông..còn có cả…những poster của tài tử mà nó là fans ruột nữa.Nó không bao giờ đếm xỉa đến những thứ này vì hai lý do.Thứ nhất:nó không muốn hắn làm lạnh với mình tập hai.Thứ hai: nó không thích chocolate hay gấu bông, còn poster thì hắn mua cho nó nhiều lắm, mỗi lần hắn có dịp ra nước ngoài thì y như rằng một poster tài tử mới được treo trong phòng của nó…
Anh hai nó và Thu Hương hôm nay quyết định đích thân đến trường thăm nó.Vừa thấy hai bóng người họ bước xuống xe….nó và hắn,Tú Linh cùng Minh Nhật từ trên lầu đã kéo tay nhau xuống sân trường.Tiến Đạt cũng đi theo
- Hai anh chị đã đi chơi đủ chưa, mãi mới thấy bóng dáng, chắc quên anh chị có một người em luôn rồi chứ gì_nó phồng má (*chu choa…đáng êu tóa*)
- Làm gì có…sao anh quên em gái của anh được…còn cậu em rể đẹp trai này nữa chứ_anh nó
- Đủ chưa hả…?_Minh Nhật
Minh Phong từ đâu bước ra hù ma
- Trời ơi…thằng bạn chí cốt…mất tàu vũ trụ mãi mới về được trái đất hả_Minh Phong trêu
- Tàu vũ trụ cái đầu mày…mất công tao mua quà cho mày_anh nó
Nghe đến quà, Minh Phong sáng mắt
- Tao biết mà…tao biết mà…mày đi chơi mà không có quà cho tao mới lạ_Minh Phong
Thu Hương lấy ra đưa cho mỗi người một hộp quà
- Đây…ai cũng có phần hết nha_Thu Hương
- Chị Thu Hương là number one one one á_Tú Linh mân mê món quà
Tiến Đạt lê từng bước chân nặng nề vào lớp…không ngờ quan hệ của họ lại tốt tới mức như vậy.”Em rể…em rể…em rể”_Những từ này cứ lảng vảng trong đầu Tiến Đạt, anh nó gọi hắn là em rể khiến Đạt thấy nản chỉ vô cùng.Nhưng cậu đã hạ quyết tâm rằng dù thế nào cũng phải có được tình yêu thật sự từ Thiên Hân
2 tháng thấm thoát trôi qua nhanh như gió thổi.Ba mẹ hắn và ba mẹ nó đã về nước sau chuyến công tác quan trọng
Tụi nó đúng là có lộc trời:Hết quà của Thu Hương rồi lại đến quà của ba mẹ hắn/nó
Thu Hương cũng anh nó quyết định sẽ ra mắt ba mẹ nó.Hai người quen nhau nhưng chưa từng nói với ai ngoài Tú Linh, Minh Nhật, hắn và nó…và giờ đây…bí mật này sẽ được hé lộ với 2 người tiếp theo.Thu Hương tuy rất đẹp nhưng gia cảnh không bằng một phần nhà nó nên cô luôn tự ti về đều này nhưng cô đã bị thuyết phục bởi những lời an ủi của Thiên Hiếu
Anh nó không thể thiếu Thu Hương.Trước giờ, ngoài mẹ và nó ra, Hiếu không hề thích một cô gái nào.Cô là niềm động lực của anh khi chán nản.Chính cô là người có thể làm vỡ tan lớp băng mà xen vào trái tim đã đóng băng của anh nó kia...
Hôm nay là ngày định mệnh.Anh nó sẽ ra mắt Thu Hương với ba mẹ
Kính coong_chuông cửa nhà nó reo.Dì Bảy lật đật chạy ra mở cửa
- Chào thiếu gia, chào cô.Hai người vào nhà đi_dì Bảy mở cửa cho chiếc xe ô tô của anh nó chạy vào
- Có ba mẹ ở nhà không dì_Thiên Hiếu
- Ông bà đang ở trong nhà đó cậu_dì Bảy
Anh nó nhìn Thu Hương với cặp mắt khích lệ.Hương hít thở sâu một cái rồi bước vào nhà
- Chào ba mẹ/hai bác!_Thu Hương mở miệng cười nói
- Ừ hai đứa ngồi đi_ba nó
- Ba mẹ à!...đây là bạn gái của con_Thiên Hiếu nắm tay Thu Hương
- Bạn gái???ừm…con bé xinh lắm_mẹ nó vẫn kiệm lời
- Hai đứa quen nhau lâu chưa_ba nó
- Dạ được 5 năm rồi_Thu Hương không dám nhìn thẳng vào mắt ba mẹ nó
- Ba mẹ con làm nghề gì vậy Hương_mẹ nó
Nghe đến đây, Hương đơ cứng người.Điều mà cô luôn mặc cảm khi quen anh chính là gia thế.Anh nó chen lời giúp Hương
- Ba mẹ cô ấy có một tiệm thước tây nho nhỏ
Đang nói chuyện qua lại với Thu Hương thì nó từ đâu bay xuống
- A…a…a…chị Thu Hương đến đây khi nào thế_nó quàng vai bá cổ Hương
- Hai đứa biết nhau rồi à_mẹ nó
- Tất nhiên rồi…chuyện gì có thề qua mắt được con gái ba mẹ chớ_nó
- Ừm…Thu Hương nè, dì giúp việc có chuyện gấp phải về trước rồi, bữa sáng hôm nay nhờ vào con cả đấy_mẹ nó
- Để con giúp chị ấy_nó sắn tay áo
Ba mẹ nó nhìn nhau.Mẹ nó ngoắt nó lại
- Không phải hôm qua con nói nhà bên kia có chuyện gấp sao_mẹ nó
- Hớ…con nhớ rồi.Vừa nãy xuống lầu tính qua nhà bên đó mà gặp chị Hương nên con quên mất_nó
Nó khoác áo rồi chạy vào nhà bếp
- Xin lỗi chị nha, em có chuyện gấp nên phải đi trước, hôm nay không giúp chị được rồi_nó
- Không sao, em cứ đi trước đi
Thu Hương tiếp tục công việc vĩ đại đang dở của mình
- A…_Thu Hương hét lên
Anh nó chạy vào…Hương đã bất cẩn cắt trúng tay của mình
- Đợi anh một tí_anh nó
Hiếu chạy một mạch lên lầu.Lấy đại miếng bông gòn cùng với băng cá nhân.Anh nó cẩn thận băng bó cho Hương
- Sao em hậu đậu quá vậy hả_anh nó gõ nhẹ vào đầu Thu Hương
- Sơ ý tí ấy mà…anh mau đi ra ngoài đi_Thu Hương đẩy anh nó ra ngoài
- “Mong rằng mọi chuyện sẽ ổn”_Hương nghĩ
*Bên nhà hắn*
- Trời ạ…đi đâu mà giờ mới tới.Tớ sắp chết đói rồi nè_hắn
- Hôm nay anh Hiếu ra mắt chị Thu Hương với ba mẹ tớ nên quên_nó
- Cuối cùng thì cũng chịu ra mắt rồi à_hắn
- Ba mẹ đi làm rồi hả_nó
- Chứ sao, chờ cậu đến có mà chết đói à
- Xuống ăn sáng rồi qua nhà tớ chơi đi_nó
- Ừ sao cũng được đi nấu ăn lẹ đi đói quá_hắn ôm cái bụng đói meo cầu cứu nó
Bên nhà nó, sau một hồi chiến đấu, Thu Hương cũng đã chuẩn bị xong bữa sáng
- Xong rồi ạ, mời hai bác vào ăn_Hương
Ba mẹ nó ngồi vào bàn.Buổi sáng nhà nó không cần cầu kì, chỉ cần vài món đơn giản, đủ năng lượng cho một ngày là được.Mẹ nó cầm đũa xẻ một miếng cá chiên nhỏ bỏ vào miệng…vừa nhai được một tí bà nhăn mặt, cầm ly nước uống cạn
- Món này mặn lắm_mẹ nó
Ba nó múc một thìa canh nhỏ vào chén, cẩm thìa lên nếm thử.Ông không nói gì mà chỉ hơi nhăn mặt
- Món này như nước đường ấy, chắc cháu nêm lộn rồi Thu Hương à-ba nó
Thu Hương run run, người toát ra mồ hôi lạnh.Anh nó nắm tay Hương an ủi
- Không sao đâu mà, lần này không được thì lần sau
- Cháu…cháu xin lỗi_Thu Hương
Tuy nhà Thu Hương không giàu có nhưng vì Thu Hương là con út trong nhà nên ba mẹ rất cưng chiều, không cho cô đụng vào bất cứ công việc nhà nào cả.Mẹ cô bảo cô chỉ cần học hành thật tốt là ba mẹ vui rồi
Nó và hắn giờ mới về nhà.Thấy không khí ảm đạm, nó đoán chắc rằng bữa sáng của Thu Hương có vấn đề.Nó nhờ hắn vào dẹp cái không khí ngột ngạt này
- Chào ba mẹ_hắn cười
- Nam Bảo đấy hả con, vào ngồi đi_mẹ nó
- Ba mẹ chưa ăn sáng chứ gì, để con nấu cho_nó
Nó dọn toàn bộ đống đồ ăn trên bàn.Đeo tạp dề, chỉ mới một buổi sáng thôi mà nó đã phải đảm nhận hai ca rồi
- Ba mẹ ăn đi, chị Hương cũng ăn luôn đi_hắn bưng đồ ăn nó nấu ra
Ba mẹ nó ăn rất ngon miệng.Tài nấu nướng của nó thì còn lạ gì nữa, chỉ có Thu Hương há hốc mồm kinh ngạc
- Em nấu ăn ngon thật nha_Hương
- Có gì đâu, vợ em đó mà_hắn
- Hai đứa không ăn à..con rể mau ăn đi_ba nó
- Ba mẹ thật quá đáng nha, suốt ngày con rể Nam Bảo, Nam Bảo con rể…chắc con là con rơi con rớt ba mẹ nhặt ngoài đường về đây mà_nó
- Cái con bé này, chỉ được có thế thôi_mẹ nó cười
- Con ăn ở nhà rồi_hắn
Thu Hương thấy thật ngưỡng mộ nó quá.Nó có một gia đình hạnh phúc: một người anh trai luôn yêu thương nó hết mực, một người bạn trai luôn che chở cho nó.Điều quan trọng nhất là khả năng nấu ăn của nó không thể chê vào đâu được
Chị ước chị được như Nam Bảo.Được ba mẹ nó coi là một người con trong nhà.Ngoài nó và anh nó ra. người con thứ ba ba mẹ nó nghĩ tới chính là hắn.Thu Hương chỉ muốn một lần được như nó, chấp nhận chị là một người con dâu cả trong cái gia đình hạnh phúc này
Tối đến, anh nó đưa Thu Hương về nhà, nó theo hắn về nhà hắn luôn.Trong nhà giờ chỉ còn ba mẹ và anh hai nó
Cộc…cộc_cửa phòng Thiên Hiếu vang lên
- Vào đi_anh nó
- Hiếu à, mẹ muốn nói với con về chuyện của Thu Hương_mẹ nó
- Mẹ cứ nói đi_anh nó
- Mẹ thấy cô Thu Hương đó không hợp với con chút nào.Mẹ không nói đến chuyện nhà cô ấy giàu hay nghèo mà nói đến những kĩ năng sống cần thiết kia kìa.Con thử tưởng tượng đi, một người không biết nấu ăn như vậy, cứ cho là sau này con và cô ấy sẽ cưới nhau, sinh ra những đứa con bụ bẫm thì chẳng lẽ cả đời phải dựa vào người giúp việc để lo cho cháu nội mẹ những bữa ăn hay sao.Như vậy thật sự không nên chút nào.Cô Thu Hương đó mẹ thấy thật sự không xứng với con trai của mẹ_bà tâm sự
- Nhưng mẹ à, những điều mẹ nói cô ấy đều có thể đi học.Nấu ăn thì có gì khó đâu chứ, điều cần nhất bây giờ chính là thời gian.Con không muốn sau này sẽ có chuyện tranh chấp mẹ chồng nàng dâu_anh nó phản bác
- Được rồi, mẹ tôn trọng quyết định của con.Ba mẹ cho con thời hạn 3 tháng.Sau 3 tháng cô Thu Hương kia phải đạt toàn bộ yêu cầu mẹ nói với con_mẹ nó
- Con cam đoan 3 tháng sau Thu Hương sẽ đạt yêu cầu mẹ đưa ra_anh nó khẳng định chắc nịch, không chút suy nghĩ
- Con nghỉ sớm đi, đừng thức khuya_mẹ nó
Mẹ nó bước ra khỏi phòng, đóng nhẹ cửa.Anh nó thở phào:chuyện của Hương bây giờ đã có hy vọng
Tại con đường ngược lại, trong một căn nhà sang trọng mang vẻ cổ kính, có hai người con gái đang ngồi trên chiếc xích đu màu trắng tinh khôi
- Mày có chuyện gì vậy, mấy bữa này cứ thẫn thờ như người điên?_Nguyệt Ánh
- Sau bao nhiêu năm nay tao mới nhận ra rằng tao theo đuổi Nam Bảo là điều bất khả thi, người tao thật sự thích không phải là Bảo mà điều đó chỉ là tao ngộ nhận! Tao thích người khác rồi!
- Ai vậy chứ, anh nào có đủ dũng khí để loại Nam Bảo ra khỏi tim mày chứ_Nguyệt Ánh tò mò
- Còn ai ngoài anh Tuấn nữa chứ_Kim Ngân
- Chẳng phải…mày đã chia tay anh ấy lâu rồi hả…sao giờ mày lại..ảnh còn thích mày nữa không_Nguyệt Ánh
- Tất nhiên là không rồi, tất cả là tại con Bạch Thiên Hân đáng ghét đó_Kim Ngân rung mình
Một ngày như mọi ngày: nó và hắn đi học chung và con đỉa kia cũng nhìn nó suốt cả buổi
- Hân à…đi ăn trưa với mình nha_Tiến Đạt mở lời
- Xin lỗi cậu nha, hôm nay mình có hẹn đi ăn với người khác rồi!_nó từ chối
- Bạn…đang trốn tránh mình đó sao? đi ăn cũng khó khăn như vậy à?…mình có gì thua Nam Bảo chứ_Tiến Đạt bức xúc
- Hôm nay mình có hẹn thật mà, xin lỗi cậu nha! Mình đi trước_nó xách cặp xuống lầu rồi leo lên xe của hắn
- “Bạch Thiên Hân, có chết tôi cũng không bao giờ từ bỏ cậu”_Tiến Đạt