XtGem Forum catalog
Đọc truyện
Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 31: Chương 31

- “Bạch Thiên Hân, hôm nay là ngày giỗ của mày, tại mày mà tao trở nên thê thảm thế này”_Kim Ngân rít giọng

5h sáng, tin nhắn từ một số lạ gửi đến nó.Không cần mở mắt, nó đã nhắm được chính xác vị trí chiếc điện thoại (*kinh ha_kinh ha*)

- Nguyền rủa đứa nào nhắn tin vào giờ này_nó

Nó lật tung chăn bật người dậy, mở he hé đôi mắt để đọc tin nhắn

- Nam bảo đã ở trong tay tao, nếu mày muốn gặp lại nó thì hãy đến địa điểm này.Nếu mày không đến, xác của hắn sẽ được gửi đến nhà của mày ! Kí tên: “Mặt nạ máu”

- Cái quái gì đang xảy ra vậy! “mặt nạ máu”…cái tên này nghe quen quá!_nó lục tung lại bộ nhớ để tìm kiếm cái tên lạ kia

Mọi người tập trung ở canteen trường, ngoại trừ hắn và nó

- Hai cái đứa này nghỉ học mà cũng nghỉ chung là sao_Minh Nhật

- Nam Bảo tối hôm qua sang chi nhánh công ty bên nước ngoài có việc gấp rồi, còn Hân sáng này em qua nhà thì dì Bảy bảo nó đi từ sớm rồi_Tú Linh

- Thiên Hân nó có chuyện gì vậy ta_Trương Nhi nhấp nháp thỏi chocolate

- Chắc không có chuyện gì đâu, lười đi học nên trốn đi theo Bảo luôn đây mà, kaka_Minh Nhật cười man rợ

Tiến Đạt ngồi bàn sát ngay bên cạnh, cố ý nghe lén toàn bộ cuộc trò chuyện, nửa vui nửa lo lắng.Hắn đi thì cậu sẽ có thời gian tiếp xúc với nó nhưng bây giờ….nó cũng đi luôn! (*khổ cu cậu quá, này thì yêu đơn phương này*)

- Mau đi tìm Bạch Thiên Hân cho tôi_Tiến Đạt ra lệnh cho một người trong điện thoại

- Nhưng ông chủ dặn…_giọng nói bên kia trả lời

- Cứ làm theo những gì tôi bảo, còn chuyện ba tôi ông cứ để tôi lo_Tiến Đạt nhẹ giọng

- Vâng thưa cậu chủ_người bên kia cúp máy

Trong bóng tối, một người đàn ông trung niên xoay ghế lại, nói chuyện với người vừa gọi điện với Tiến Đạt_người đàn ông đó không ai khác chính là Đặng Quang Quốc, cha ruột của Đạt_chủ tịch tập đoàn Mixture

- Nó nói sao_ông Quốc

- Cậu chủ nói điều tra chỗ của con bé đó_(*thật sự chẳng biết phải gọi cái ông này bằng tên gì nữa*)

- Nói với Tiến Đăng nhốt con bé đó thật kĩ, tuyệt đối không thể để Tiến Đạt biết_ông Quốc

- Vâng thưa chủ tịch

- Trò này chắc chắn sẽ vui lắm đây_ông Quốc uống cạn ly rượu vang

*2 tiếng trước*

Nó đánh gục hai tên lính canh cửa, đạp hàng rào rồi nhảy vào

- Nam Bảo_nó gọi lớn

- Nam Bảo cậu đang ở đâu vậy_nó

Cánh cửa phòng đang khóa đột nhiên bật mở, một toán người xông ra đánh nó.Nó nhận thức rằng tuy bọn người kia có đánh nó nhưng họ không dùng toàn bộ sức lực, vẫn nương tay với nó.Đánh nó đến khi nó cạn kiệt sức lực, không có ý giết…

Nó ngất xỉu, trong lúc đầu óc còn tỉnh táo, nó đã kịp thời lấy điện thoại gọi cho hắn.Thấy nó gọi, nó lập tức bắt máy

- Chưa gì mà đã nhớ tớ rồi à_hắn cười

- Na…m…bảo…cứu….tớ_nó thều thào

Nụ cười trên môi hắn bị dập tắt…hắn cố gắng bình tĩnh

- Thiên Hân à…có chuyện gì vậy

- C…cứu…_nó cố gắng hét vào điện thoại

Một người đàn ông giật lấy điện thoại của nó tắt máy

- Dẫn nó vào trong nhà rồi trói lại.Phái người canh giữ cẩn thận_Tiến Đăng

Hắn thấy nó cúp điện thoại đột ngột, lập tức sắp xếp công việc nhanh nhất có thể rồi bay về Việt…hắn chắc chắn là nó đã gặp nạn.Mãi đến chiều tối nay hắn mới có thể về…vừa về hắn đã tụ tập đông đủ mọi người…kể toàn bộ việc sáng nay

- Chuyện này chắc chắn không đơn giản_Tú Linh

- Chắc sẽ liên quan đến Nguyệt Ánh và Kim Ngân như lần trước_Trương Nhi

- Tớ cũng nghĩ như vậy_hắn

Bàn qua bàn lại, nói lại nói qua mà vẫn chưa có cách giải quyết.Anh nó gọi cho Tuấn

- Tuấn! Thiên Hân sáng nay bị bắt cóc rồi_anh nó

- Tao biết rồi, giờ tao đang bận, khi nào làm xong việc tao gọi lại_Tuấn gấp gáp

Tuấn cúp máy, anh nó lắc đầu chán nản

- Cái thằng hâm này hôm nay bị sao ý_anh nó

Cả đám phái toàn bộ lực lượng đi tìm nó…đã lục tung từng ngóc ngách nhỏ nhất mà vẫn không thấy.Tú Linh cùng Minh Nhật đi vào phòng nó tìm chút manh mối

- Anh lại xem thử cái này đi_Tú Linh cầm một cái mũi tên màu lục, trên thân đỉnh có gắn một chữ “DIE” rất tinh xảo

- Cái này…cái này chẳng phải là kí hiệu của băng đảng “Mặt nạ máu” hay sao

-Mặt nạ máu….sao Hân nó lại dính với ci băng đảng nguy hiểm này chứ_Tú Linh

Minh Nhật lấy điện thoại gọi mọi người về phòng khách nhà nó, trong đó có cả Tuấn

- Chuyện này chắc chắn có dính đến Tiến Đạt_Tuấn

- Tiến Đạt? Là cái cậu học sinh mới chuyển vào ấy hả_Tú Linh

- Sao mày biết?_anh nó

- Tao đã điều tra rất kĩ về thông tin mật của thằng nhóc đó rồi.Tiến Đạt là em trai của Tiến Đăng_người cầm đầu của tổ chức phi quốc gia “MẶT NẠ MÁU”

- Nếu chuyện này là do Tiến Đạt làm thì Thiên Hân chắc chắn sẽ được an toàn, vì cậu ta thích Hân từ buổi đầu cơ mà_hắn

- Không…cậu ta không bắt cóc Thiên Hân…lúc ra khỏi nhà anh thấy người của cậu ta đi tìm Thiên Hân.Chuyện này là do ba của Tiến Đạt làm_Tuấn khẳng định chắc nịch

- Tại sao lại như vậy_Minh Nhật

- Vì theo như anh được biết,quan hệ cha con giữa Tiến Đạt và cha của cậu ấy không được hòa thuận nên cậu ta chuyển ra ở riêng nhưng hàng tháng vẫn có tiền do mẹ gửi đến_Tuấn

- Vậy bây giờ…._Tú Linh

- Đi tìm Tiến Đạt chứ gì nữa_hắn cắt ngang

- “Thiên Hân cậu đừng xảy ra chuyện gì nha, tớ đang đến cứu cậu đây! Đợi”

Để thuận lợi, mọi người tách đi thành cặp.

- Mọi người tìm ai vậy_người giúp việc nhà Đạt

- Cứ để họ vào_Tiến Đạt từ trong nhà bước ra

Mọi người bước vào nhà.Đây là căn biệt thự đẹp nhưng mang theo một vẻ âm u, cô đơn vốn có.Hắn như trúng tà, nhìn ngang nhìn dọc

- Ngồi đi! Mọi người đến đây chắc không phải chỉ để uống ly trà chứ_Tiến Đạt

- Tất nhiên là vậy rồi! Tôi đến đây để nói với cậu về việc của Thiên Hân_Tuấn

- Nói rằng tôi bắt cóc Thiên Hân hả? Tôi không có bắt cóc Hân, tôi đã cho người đi tìm nhưng vẫn không thấy_Đạt không thể kiềm chế nỗi lo lắng

- Cậu bình tĩnh nghe chúng tôi nói đã nào_anh nó

- Vụ mất tích của Thiên Hân có liên quan đến tổ chức Mặt Nạ Máu_Tuấn

- Sao lại liên quan đến MNM chứ_Tiến Đạt

- Chính người anh cùng cha khác mẹ của cậu đã thực hiện việc này dưới toàn bộ sự sắp đặt hoàn hảo của ba cậu - người chống lưng cho cái tổ chức ấy

Tiến Đạt thẫn thờ: không ngờ ông ta lại rảnh rỗi đến vậy!

- Mọi người về đi, tôi muốn ở một mình_Tiến Đạt

Sau khi nhóm của hắn đã về, Tiến Đạt phóng xe đến nhà riêng của ông Quốc

- Đến rồi à?_ông ta bình thản như không có chuyện gì xảy ra

- Ông mau đừng lại cái trò này đi, thả Thiên Hân ra mau_Tiến Đạt

- Có vẻ con quan tâm đến con bé này ghê nhỉ_ông Quốc

- Con bé đó sẽ được thả ra nếu em vào tở chức hoặc vào công ty làm việc cho ba_Tiến Đăng

- Tôi không giống như anh, không phải là nước cờ trên bàn tay của người đàn ông tệ bạc kia_Tiến Đạt

- Nếu con đã nói như vậy_ông Quốc

- Thì con bé kia sẽ phải chết_Tiến Đăng

- Ông cứ yên tâm, tôi sẽ không để cho hai người được toại nguyện_Tiến Đạt nắm chặt bàn tay

*11 năm về trước

Vào một buổi sáng, Tiến Đạt đang tưới cây cho mẹ thì thấy ba về…cậu rón rén núp phía sau tường, tính mẩm sẽ hù ba một trận ra trò nhưng một cảnh tượng đập vào mắt khiến cậu đứng hình: ba cậu đang bế một đứa bé và đang nắm tay một người phụ nữ khác

Đạt toan chạy vào nhà tìm mẹ…mẹ cậu ngồi gục bên tủ chén nước mắt rơi lã chã trên khuôn mặt của con người từng được cho là có cuộc sống hạnh phúc nhất…nhưng bây giờ…mọi thứ đều chấm hết…tất cả mọi thứ đều đồ vỡ…tình cảm gia đình rạn nứt từ đây



Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 32: Chương 32

2 tháng sau, mẹ cậu mất do bị ung thư.Nỗi đau mất mẹ của đứa trẻ lên 5 đã hóa thành nỗi căm hờn tột độ.Đạt rất hận ba, nhờ ông mà những năm về sau, Đạt phải đón sinh nhật một mình

Cậu không hề thấy giận người mẹ kế một chút nào, ngược lại còn thấy mắc nợ dì nữa là đằng khác:Dì là một người phụ nữ xinh đẹp và tốt bụng nhưng bị ba của cậu lừa một cách trắng trợn và bị trói buộc bởi đứa con thơ Tiến Đăng.Khi biết mẹ của Đạt bị ung thư, ngày nào dì cũng đến thăm mẹ và gửi tiền chữa chạy nhưng không lâu sau đó bị ông Quốc phát hiện.Ông ta luôn lấy Tiến Đăng làm áp lực đè nặng lên lưng dì: ông ta cho rằng dì không nên cứu người mà ông ta gọi là “kẻ xa lạ”.Trong khi cậu phải chật vật với tiền chữa chạy thì ông ta bình thản hưởng thụ một cuộc sống sung túc giàu có mà không cảm thấy một chút ân hận

*Nhóm của hắn

- Em nghĩ anh nên trở lại làm thủ lĩnh của Black Eyes để cứu Thiên Hân.Trong hoàn cảnh bây giờ, chỉ có BY mới đủ sức mạnh để đối đầu với Mặt Nạ Máu

- Black Eyes sao_Trương Nhi và hắn đồng thanh

- Chắc hai đứa chưa biết: trước đây Thiên Hiếu và Hân từng là hai trong ba người cầm đầu của Black Eyes nhưng sau này họ đã giai lại BY cho người cầm đầu thứ ba và rút ra khỏi thế giới ngầm_Minh Phong

- Nhưng…nhất thiết phải quay lại sao_anh nó do dự

- Phải, đó là cách duy nhất.Mấy sức con như chúng ta không thể đối đầu với Mặt Nạ Máu được_Minh Nhật

*Tại một con đường vắng

- Vũ Dương, mấy bữa nay sao rồi_anh nó bắt tay với Dương

- Em khỏe, nhóm vẫn hoạt động bình thường anh dạ_Vũ Dương

- Anh muốn quay lại BY để đối đầu với MNM_anh nó vào thẳng vấn đề

- Chuyện gì mà liên quan đến MNM luôn vậy_Dương sốt sắng

- Anh sẽ kể cho em nghe sau_anh nó

- Ok_Dương

Ngay vào tối hôm sau, toàn bộ lực lượng của BY tập trung tại còn đường cũ

- Mọi người hãy nghe đây.Trong điệp vụ này, anh Hiếu sẽ trở thành Boss dẫn dắt chúng ta_Vũ Dương

- Anh ấy quay lại rồi sao_Eye 1

- Lâu lắm rồi mới gặp lại gương mặt ưu tú này_ Eye 2

Theo như lời của 1 Eye trong hội, tố chức Mặt Nạ Máu thường xuyên tập trung ở Liza’s Club.Thế là toàn bộ lực lượng đến bao vây Liza’s Club

- Người lạ tuyệt đối không được vào_một tên đeo kính đen đứng trước cửa chặn đường

Vũ Dương liếc mắt, lập tức 2E lên đánh ngất xỉu tên chặn đường

Toàn bộ người trong Club dừng lại khi thấy Thiên Hiếu

- Mấy người là ai sao lại vào đây_một tên bước lên phía trước

- Chà chà…đây chẳng phải là thủ lĩnh của BY (*BY là viết tắt của Black Eyes nha, bình thường thì sẽ lấy hai chữ cái đầu là BE nhưng t/g thích như zậy á…kaka*) hùng mạnh đây sao?_Tiến Đăng từ trong đám đong bước ra, bỏ tay vào túi quần nhìn bọn hắn một lượt

- Mau thả Thiên Hân ra, nếu không cái Club này sẽ không còn nguyên vẹn đâu_Minh Nhật

- À…là con bé dễ thương xinh đẹp kia ấy hả, bọn tao đã xử nó xong cả rồi_Tiến Đăng

- Mày…dám_hắn trừng mắt

- Tụi tao không muốn gây náo loạn, nếu mày muốn mọi chuyện êm xuôi thì mau thả người_Vũ Dương

- Nếu tao không thả thì sao_Tiến Đăng

Tiến Đăng ra lệnh cho toàn bộ người lên đánh hắn.Đánh một hồi thì phe của hắn chiếm ưu thế.

- Tụi mày chỉ có thế thôi sao, người của tao còn chưa đủ làm nóng người_Vũ Dương

- “Vậy mà vẫn chưa xi nhê gì sao, BY quả thật rất mạnh”_Tiến Đăng có phần hoang mang những vẫn cố gắng không để lộ ra ngoài

Với tính hiếu thắng, Tiến Đăng tập hợp toàn bộ lực lượng trong khu vực đó đến Club

May rằng, nơi nó bị nhốt cũng ở gần đó, nhận được lệnh, mấy tên lính canh chốt cửa rồi đi đến Liza’ Club.Trong khi tụi hắn đánh lạc hướng, dụ Tiến Đăng tập hợp toàn bộ người thì Tú Linh và Trương Nhi đến giải cứu nó

- Đây rồi…chính xác là nơi này_Tú Linh

- Cửa khóa rồi_Trương Nhi cầm ổ khóa chán nản

- Nên tìm cách nở từ từ, người của Mặt Nạ Máu không phải chỉ có ở trong khu vực này_Tú Linh

Sau một hồi nghiên cứu, Trương Nhi đã mở được khóa.Quệt mồ hôi trên má, Nhi mở cửa cho Tú Linh vào, còn cô thì ở bên ngoài canh đề phòng có người về

- Thiên Hân…mau tỉnh lại đi, tao đến đưa mày về nè_Tú Linh vỗ má nó

Nó khó nhọc mở mắt

- T…ú…Lin…h…hả_nó thều thào được mấy câu rồi ngất lịm

- Nó ngất xỉu rồi_Tú Linh kéo nó ra ngoài nói với Trương Nhi

- Chở về nhà nó đi_Trương Nhi

Trên xe, Tú Linh lấy điện thoại gọi cho Minh Nhật

- Anh à…cứu được người rồi, cho rút đi.Em chở nó về nhà_Tú Linh

- Được rồi, em về cẩn thận đó_Minh Nhật

Minh Nhật cúp điện thoại.Lúc đánh nhau cố ý đứng sát anh nó nói nhỏ

- Đã cứu được người_Minh Nhật

-RÚT_sau khi Vũ Dương biết tin đã cứu được người thì hô lớn

Tiến Đăng cùng vài người to con nhất đám chặn cửa

- Đi dễ dàng như vậy sao, đây không phải là nơi muốn đi thì đi, muốn đến thì đến_Tiến Đạt lấy tay lau máu trên khóe môi

Hắn dồn hết sức đánh mạnh vào bụng khiến Tiến Đăng ngã ngửa.Nhân lúc tụi đàn em đỡ Tiến Đăng dậy, tụi hắn lên xe chạy thoát.Đến ngã hai, người của BY đi một đường, tụi hắn đi một đường

- Cảm ơn em Vũ Dương_anh nó

- Không có gì, gửi lời hỏi thăm của em đến Thiên Hân nha, chào anh_Vũ Dương nói rồi phóng xe chạy mất, Thiên Hiếu chạy xe về nhà sau

Hắn mời bác thì riêng của gia đình đến khám cho nó

- Tiểu thư không sao, chỉ bị kiệt sức do đói và quá hoảng sợ.Trong thời gian này nên để cô ấy tịnh dưỡng tinh thần, tránh để gặp cú sốc hoặc hoảng loạn_bác sĩ

Sau khi biết nó không sao, mọi người chia nhau về nhà mỗi người một hướng, chỉ còn mình hắn chăm sóc cho hắn.Đên nay hắn không ngủ được: một phần vì phải giải quyết chuyện công ty bỏ dở, một phần vì lo lắng cho nó

Nửa đêm nó tỉnh dậy, nó vô ý làm rớt chiếc đồng hồ báo thức.Hắn nghe tiếng động lạ, chạy vào phòng

- Có chuyện gì vậy_hắn

Thấy hắn, nó không cầm được nước mắt

- Nam Bảo à, tớ sợ quá.Tớ thấy mấy người đáng sợ đến bắt cóc tớ đi_nó khóc lớn

Hắn ôm nó vào lòng, xoa xoa lưng trấn an nó

- Không sao hết, có tớ đây rồi mà..giờ ngủ đi nha_hắn

Hắn lau nước mắt trên má nó.Một lúc sau nó đã chìm vào giấc ngủ

Hôm nay là chỉ nhật, không ai phải đi học.Mọi người tập hợp đông đủ tại nhà nó

- Thiên Hân đâu rồi_Tú Linh

- Nó ngủ trên phòng chưa dậy_Thiên Hiếu

- Trời ạ, trưa trời chưa trệt thế này còn ngủ_Trương Nhi

- Kệ đi, nó đang bệnh mà_anh nó

Nó từ trên lầu bước xuống, khoác một chiếc áo khoác mỏng

- Chưa gì mà đã bị mọi người nói xấu rồi à_nó cười, đôi môi nó vẫn trắng bệch

- Còn bệnh cơ mà, xuống đây làm gì_hắn đứng dậy đỡ nó xuống

- Nó không có bị què đâu Bảo_anh nó

- Cái anh này_nó

Tại nhà riêng của ông Quốc

- Cảm giác thất bại thế nào?_Tiến Đạt

- Chưa gì nà đã tự mãn như vậy sao?_ông Quốc

- Cứ đợi đi em trai, vẫn còn nhiều cuộc vui đang đợi_Tiến Đăng

- Tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra lần thứ hai_Tiến Đạt

- Nếu ba giết chết con bé ấy thì không biết sẽ như thế nào nhỉ_ông Quốc - Cứ thử đi rồi ông sẽ biết_Tiến Đạt

Nhờ sự cứng đầu vốn có mà nó đã được đặc cách đi học vào ngày mai

- Đi học gì mà đi học_anh nó

- Không đi đâu hết, ở nhà bồi bổ sức khỏe.Khỏe rồi muốn đi đâu thì đi_hắn

- Nam Bảo nói đúng đó, khỏe rồi đi, dù gì cũng có bằng đại học rồi đi chi cho mỏi cẳng_Tú Linh

- Biết là thế nhưng ở nhà chán lắm_nó làm nũng

- Ở NHÀ_Trương Nhi

Nó phải đấu tranh tư tưởng tuyệt thực để được…đi học. (tg muốn ở nhà lắm mà ko đc đây này)

P/s: 2 tuần trước tác giả về quê nên không đăng chương được nha….sr mấy chế


Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 33: Chương 33

2 năm sau

- Trời ạ, năm cuối cấp rồi đó không lo học đi suốt ngày bấm điện thoại_Tú Linh

- Nhìn đi…học xong hết rồi đó!_Minh Nhật vẫn không rời mắt khỏi chiếc cái điện thoại

- Bla…bla…bla_hai người họ vẫn cãi nhau liên tục không ngừng

Tại sân bay, một gương mặt quen thuộc đã trở về mảnh đất thân yêu sau hơn 3 năm xa cách

- Cũng được một thời gian rồi…cảnh vật ở đây vẫn như vậy

Để xả xì chét, mọi người quyết định đi shopping mua sắm…đồng thời, cô gái mới về nước đó cũng đến trường theo hướng ngược lại để xin nhập học

Dòng người đông đúc qua lại kéo đi áp lực của tụi nó trong năm học cuối cấp này_thẳng tiến đến trường đại học và cả tương lai

- Thấy sao…có đẹp không_nó

- Chẳng đẹp đâu, nhìn già lắm_anh nó vờ vuốt râu

- Lấy cái màu trắng kia đi kìa_hắn chỉ vào cá váy trắng lửng ở hàng bên cạnh

Nó bước ra khỏi phòng thay đồ

- Oa…đẹp quá trời quá đất luôn à_Tú Linh

- Mục đích xuống trái đất của cậu là gì vậy_hắn cười

Nghe hắn nói vậy, nó dỗi, tính vào thay đồ bỏ về

- Uây giận à, nói đùa mà, đẹp lắm đó_hắn níu kéo nó

- Có thật không_nó muốn cười nhưng vẫn kìm nén, để bộ mặt nghiêm trọng

- Thật_4 người đồng thanh

Nó cười, kéo hắn đi chơi riêng

- Này…tớ nhắm cái áo này từ lúc vào đây rồi đấy, cậu vào thử lẹ đi_nó đẩy hắn vào phòng thay đồ

Nó cũng lấy một cái áo bên cạnh, chạy vào thay đồ luôn

Hắn và nó cùng bước ra…quả là một cặp trai tài gái sắc…bây giờ thì ông trời khó có thể chia cắt cặp đôi môn đăng hộ đối này rồi

- Ơ..cái áo nhìn quen quen nha…áo cặp à_hắn ngơ ngác

- Ừ áo cặp…cậu không thích à?_nó hỏi

- Cũ…n…g…thí…c…h_hắn gãi đầu nói ngập ngừng

- Vậy thì ổn rồi, cậu ra tính tiền hai cái áo này với cái váy hồi nãy đi_nó

- Lại là tớ cơ à…không phải cậu là chủ nhân tương lai của cái trung tâm mua sắm này sao_hắn

- Tương lai là tương lai, bây giờ là hiện tại cơ mà_nó kéo hắn ra quầy thu ngân

Nó và hắn cũng đã kéo nhau đi chơi riêng…thấy mình là kỳ đà cản mũi, Thiên Hiếu rút lui

- Giờ anh có việc bận, hai đứa đi chơi vui vẻ anh về trước nhá_anh nó nói xong thì lập tức chạy đến “EXIT”

- Anh Hiếu đi rồi, giờ mình làm gì ở đây_Minh Nhật

- Đi Spa đi…hihi_Tú Linh cười

- Anh đẹp sẵn rồi, không cần đi chăm sóc lại đâu_Minh Nhật vuốt vuốt tóc

- Ảo tưởng sức mạnh à, anh làm gì thì làm em đi Spa đây_Tú Linh xách đồ về trước

- Ê đi thật à cho anh đi với_Minh Nhật đuổi theo

- Cái này là anh nói nha em không ép_Tú Linh

- Vô một lần cho biết vậy_Minh Nhật

Vào đến tiệm Spa, mọi con mắt của nhân viên và khách hàng đều đổ vào hướng của Tú Linh và Minh Nhật

- Cậu con trai kia đẹp trai quá_nv 1

- Hai người họ nhìn xứng đôi ghê luôn ha_nv 2

Tú Linh tiến thẳng đến quầy tiếp tân, cô nhân viên lịch sự

- Đang có chế độ trọn gói cho cặp tình nhân, anh chị có muốn sử sụng thử không ạ_tiếp tân

- Ừ cũng được_Minh Nhật nắm tay Tú Linh bước vào trong

Vừa bước vào trong, Tú Linh đã thấy Kim Ngân và Nguyệt Ánh nở đó

- Ồ, “bạn” cũng đi Spa cơ à_Nguyệt Ánh

- Chắc cậu lợi dụng Thiên Hân và Minh Nhật để có thể vào cái nơi sang trọng này phải không, chứ một đứa nghèo mạt như cậu sao có thể vào được chỗ này cơ chứ_Kim Ngân mỉa mai

Tú Linh chẳng thèm nhìn hay trả lời Kim Ngân mà lẳng lặng bước vào trong

- Em không thấy họ quá đáng lắm sao_Minh Nhật

- Cũng bình thường, chẳng có gì là ghê ghớm cả_Tú Linh

- Anh thấy em nên công khai thân phận thật, Thiên Hân nó cũng đã sống với thân phận thật rồi, điều đó không phải là tốt hơn sao_Minh Nhật

- Không, em vẫn thích sống như bậy giờ_Tú Linh

Nhờ nó mà hắn sau này sẽ không dám xài tiền phung phí nữa huhu

- Mua đồ xong hết rồi đấy, bây giờ làm gì đây_hắn kệ nệ xách mấy túi đồ lỉnh khỉnh quăng vào phía sau xe Lamborghini

- Đi công viên đi_nó đưa qua đưa lại hai tấm vé trên tay

- Ôi bó tay luôn, thế mà cũng nghĩ ra, cậu đúng là sửu nhi thứ thiệt mà_hắn

- Nói xong rồi thì đi lẹ đi, mất thời gian quá_nó

Đến công viên trò chơi Mây Hồng, nó đưa vé cho nhân viên soát vé rồi lon ton chạy vào trong

- Chơi trò này đi_nó chỉ vào vòng quay ngựa gỗ

- Có nhầm không vậy, chơi trò này thật à_hắn

- Ừ, lên lẹ đi, tớ xí con thỏ trắng nha_nó thản nhiên ngồi vào con thỏ

Hắn cũng hùa theo sự hồn nhiên vốn có của nó

-T ớ xí con ngựa vàng nha_hắn nắm hai tai của ngựa

Xẹt… công tắc được bật...toàn bộ con vật trên vòng quay từ từ chuyển động, một nụ cười tươi hé trên môi của nó…

- Nè…làm gì mà đứng như trời trồng vậy, xuống đây qua bên kia chơi đi_nó hối

Hắn cười, đôi môi hồng hé lộ hàm trăng trắng đều đáng mơ ước

- Vừa nãy cậu chọn trò rồi, lần này đến tớ nha_hắn mua vé vào chơi

- A…a…a…mát quá_nó hét lớn

Nó là đứa cực kì sợ độ cao…nhưng chỉ khi lên tàu lượn siêu tốc, nó không còn biết độ cao là cái gì nữa

Chơi gần hết trò ở công viên thì trời đã nhá nhem tối, trên tay nó ôm một con Hello Kitty mà hắn tặng, ngồi lên đu quay xem toàn cảnh của thành phố vào buổi tối

- Oáp…buồn ngủ quá giờ sao ta_nó ngáp ngắn ngáp dài

- Buồn ngủ thì ngủ đi_hắn

- Cảnh đẹp thế này ngủ thì lãng phí lắm_nó cố gắng mở to mắt

- Lần sau tớ dẫn cậu đi tiếp_hắn

- Thật nhé, móc ngoéo cái nào_nó đưa tay ra trước mặt hắn

Nó tay ôm Kitty, đầu dựa vào vai hắn ngủ ngon lành

Tú Linh và Minh Nhật sau khi đi Spa cũng đã trở về nhà mỗi người một hướng, mặc dù cô nàng phải cân nhắc đến ánh mắt của bà thím mê trai kia khi nhìn Minh Nhật

Sáng hôm sau thức dậy, nó đã ở nhà, nệm ấm chăn êm thoải mái, món điểm tâm sáng tỏa khói nghi ngút được đặt trên bàn và điều quan trọng nhất là hắn đã ngồi chình ình ở đó, mở to mắt nhìn nó ngủ

- Tớ về nhà khi nào vậy_nó

- Tối hôm qua thấy cậu ngủ ngon quá nên không nỡ thức cậu dậy, tớ bế cậu lên xe chở về nhà_hắn

- Bế tớ??? vậy là toàn bộ người trong công viên cũng thấy nữa hả_nó

- Ừ..chứ còn gì nữa_hắn

- Cậu…cậu…_nó đỏ mặt

-T hôi ăn sáng lẹ đi rồi còn đi học, hôm nay là ngày đặc biệt đó_hắn

Nó không để tâm tới lời nói của hắn mấy, chỉ biết cắm đầu ăn

Như thường lệ, toàn bộ trai xinh gái đẹp sẽ đi chung xe đến trường, trừ anh nó vì anh nó học khác trường mà !

- Ui…đứa nào lái xe mà như ăn cướp vậy_nó

- Tao nè, mắt mày bị lé hay sao vậy_Tú Linh

- Chắc có trời mới có thể giật túi xách của mày, tại mày chạy nhanh quá mà_nó liếc xéo

- Ôi hai cái đứa này, vào trường lẹ đi kìa_Minh Phong hối

- Vâng…em biết rồi thưa “thầy hiệu trưởng” đáng kính ạ_Tú Linh cố tình nhấn mạnh

Những nói như thế nào đâu có nghĩa là làm như vậy, tụi nó chạy lon ton vào phòng hiệu trưởng để “uống trà”

- Anh sẽ cho mấy đứa một bất ngờ_Minh Phong yên vị trên chiếc ghế

- Vào đi em_Minh Phong gọi lớn, một học sinh với bóng dáng quen thuộc bước vào

- Chào mọi người, lâu rồi không gặp mọi người vẫn khỏe chứ!

- Xuân Thủy!!!_mọi người đồng thanh

Cả bọn chẳng biết cái quái gì đang xảy ra

- Em về mà mọi người không thấy vui hay sao mà nhìn em bằng “ánh mắt” đó_Xuân Thủy

- Em về khi nào thế_nó

- Em mới về sáng hôm qua_Xuân Thủy

- Chào mừng em ha_Tú Linh

- Thôi em ở đây chơi tụi anh lên lớp trước nha_Minh Nhật

- Ừ vậy thôi nói chuyện sau, em lên lớp trước nha anh Phong

Về nhà, nó kể tới tấp chuyện Xuân Thủy về nước cho anh nó biết, anh nó thản nhiên

- Anh biết từ khi Xuân Thủy đáp máy bay về Việt Nam cơ kìa_anh nó

- Vậy sao anh không nói cho em biết_nó

Kính…cong…_thôi có người đến kìa, anh ra mở cổng ha

- Nam Bảo hả, vào nhà đi_anh nó mở to cổng cho xe ô tô của hắn chạy vào

Hắn vào nhà tọt thẳng vào gian bếp

- Hai đứa ở nhà nhá, ba mẹ đi ra ngoài rồi, anh cũng đi chơi đây_anh nó

- Chắc lại đi chơi với chị dâu nữa đây nè_nó

Giờ đến lượt hắn bị nó chất vấn

- Cậu qua đây làm gì, không phải là đã nói hôm nay tớ qua đây ngủ rồi à_nó

- Thui…tớ qua đây ngủ với cậu chứ ở nhà chán lắm_hắn quẹt trộm miếng kem trên cái bánh mới làm xong của nó

- A thằng hâm này, hư hết cả bánh rồi_nó cầm muôi múc canh đuổi hắn chạy từ A-Z của ngôi nhà (*khỏe thật luôn á, căn nhà không phải nhỏ đâu à nha*)


Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 34: Chương 34

Chuyện Xuân Thủy về nước đã là vấn đề toàn trường đều biết, tụi nó cũng đã quen dần với sự hiện diện của Thủy trong nhóm

- Phải…ngày mai chính là ngày đó_Tuấn

Không biết có việc gì mà Tuấn đích thân đến trường để nói chuyện với tụi nó

- Có chuyện muốn nhờ mấy người giúp đỡ_Tuấn

- Chuyện gì vậy_anh nó biết tin cũng tức tốc bay đến trường Lucky Star

- Chuyện là như vầy nè…bla…bla_Tuấn kể thật chi tiết câu chuyện

- Hả….thật hả_tụi nó hét lớn

- Mấy người nhỏ nhỏ miệng dùm cái, cả trường biết chuyện này luôn bây giờ_Tuấn

- Vậy bây giờ anh muốn tụi em giúp sao đây_Tú Linh

- Anh đã chuẩn bị hết rồi, mấy đứa chỉ việc làm theo thôi_Tuấn

Thủy đi chung xe về với bọn Minh Nhật, đồng chơi đi chơi ngày cuối tuần luôn…đến vườn hoa dại ở ngoại thành, tụi nó thả Thủy ở đó rồi tỉnh bơ đi luôn với lý do:

- Bận việc

Thủy không còn cách nào khác…ngậm ngùi ở lại.Gió chiều thổi vào gương mặt thanh tú…sao đám hoa tulip, một chàng trai bước ra

- Em thấy thế nào, Xuân Thủy_Tuấn dang tay ra hóng gió

- Ơ, sao anh lại ở đây_Thủy chỉnh lại balo

- Đây là vườn hoa của anh mà_Tuấn

- Vậy….._Thủy cứng họng

Tuấn đưa ra một bó hoa lưu ly được cắt tỉa gọn gàng, bó trong giấy hồng nhạt

- Anh đã đợi em 3 năm rồi…em đồng ý làm bạn gái anh nhé_Tuấn

- Em…em…._Thủy bối rối

Tuấn vẫn đứng đó, bó lưu ly vẫn nằm trên tay làm cho Tuấn trở nên đẹp trai hơn bao giờ hết

Theo như kế hoạch là sau khi đưa Xuân Thủy tới chỗ hẹn, tụi nó sẽ phải lái xe về nhưng tụi nó đâu có ngu, (*giống như lần của Tú Linh và Minh Nhật*) nấp ở một tảng đá lớn gần bụi hoa hồng chuẩn bị nở rộ

- Biết vậy tao mang cái loa theo rồi, ổng nói tao đâu có nghe gì đâu_Tú Linh cố gẳng vểnh tai nghe ngóng

- Người thì đông, mà tảng đá thì nhỏ, tụi bay mà còn ép nữa thì tao văng ra ngoài bây giờ_đến lượt anh nó than phiền

-I m hết coi nào, phim 3D ngay trước kìa, coi đi_Minh Phong

Một phía thì ồn ào hỗn độn, một bên thì hai người chẳng biết nói gì…(*hajzzzz*)

- Em thấy em còn quá nhỏ để chấp nhận tình yêu của anh…nếu anh thật sự thích em, hãy đợi em thêm một thời gian nữa…được chứ.Bó hoa lưu ly này em sẽ nhận_Thủy nâng niu bó hoa lưu ly cẩn thận

- Anh tôn trọng quyết định của em, anh sẽ đợi em !_Tuấn cười mỉm

Từ phía tảng đá, tụi nó bước ra thất vọng

- Đạo diễn phim này đâu ra đây cho tao gặp mặt cái nào_anh nó

- Phim thì kết thúc phải có hậu chứ_hắn

- Thôi tụi bay sớm sớm thành một cặp đi cho tụi này nhờ_Minh Phong

Tuấn trợn mắt

- Còn chưa xử vụ mấy người xem lén ở đây là may rồi nhé_Tuấn

- Hihi_cả bọn cười vang

Tụi nó xin kiếu trước, nhường lại không gian cho Tuấn và Thủy

- Về nhé_Tuấn

- Ờ…dạ_Thủy bừng tỉnh sau một khoảng thời gian bị cảnh đẹp nơi này cuốn đi

Kít…_Tuấn đậu xe trước nhà Thủy, bước ra khỏi xe trước, chạy nhanh ra mở cửa cho Thủy như những người tiếp tân phục vụ trong những bữa tiệc thảm đỏ

- Em về trước nha_Thủy hôn lén trên má Tuấn rồi chạy tọt vô cổng vào nhà

Tuấn đứng người, chỉ biết đứng cười một mình như thằng dở (****T_T****)

Hôm nay Tiến Đạt đến trường rất sớm, cả Hải My cũng vậy

- Đi mà…năn nỉ cậu đấy Hải My_Tiến Đạt

- Mệt cậu quá, nếu cậu thích thì tự đi mà hỏi Thiên Hân ấy_My vẫn chăm chú đọc sách

- Nếu cậu ấy mà cho thì tớ cũng không ở đây năn nỉ lớp trưởng dễ thương xinh đẹp_Đạt nịnh hót Hải My

- Cũng được…với một điều kiện_Hải My

- Bất kì điều kiện gì cũng được, tớ chấp nhận hết_Đạt

- Cậu phải làm Osin của tớ trong hết năm lớp 12 này_Hải My cười man rợ

- Có đắt quá không vậy, chỉ là địa chỉ nhà thôi mà_Đạt

- Không thì thôi_My

My tính bỏ ra ngoài canteen thì Đạt giữ lại

- Làm Osin là được chứ gì_Đạt

- Biết điều đó, đưa giấy bút đây ghi địa chỉ cho_Hải My

- Cảm ơn lớp trưởng “zễ thưn”_Đạt

Hết giờ học ngày hôm đó, đợi cả lớp về trước rồi Đạt mới lật đật lái xe đi theo địa chỉ Hải My đã bật mí sao khi phải trả một cái giá quá đắt

- Ừm…phố X, đường Y, số nhà 22..đúng nhà này rồi_Đạt

Kính…coong…Đạt bấm chuông cửa

Nhà con của tập đoàn danh giá có khác…căn biệt thự to thật_Đạt nghĩ thầm

Trong nhà, hắn đang giúp nó chuẩn bị cơm tối…nghe tiếng chuông cửa, hắn nấn ná không muốn ra

- Để đống rau đó tớ làm cho, cậu ra mở cửa đi kẻo người ta đợi_nó

- Okie bà xã yêu_hắn rửa tay rồi chạy ra mở cổng

Tít…chiếc cổng được mở…bên ngoài là Tiến Đạt đang cầm bó hoa trên tay

- Ủa…ủa…đây không phải là nhà Thiên Hân hay sao, Nam Bảo tại sao lại xuất hiện ở đây_Đạt

- Tôi ở đây hay ở đâu thì có liên quan gì đến cậu, cậu có vào nhà không thì bảo_hắn hơi mất bình tĩnh khi thấy Tiến Đạt

- Sao Hải My lại ghi địa chỉ nhà Thiên Hân ở đây nhỉ, khó hiểu quá_Đạt

- Vậy thì cậu nhầm rồi, đây là nhà tôi mà_hắn tỉnh bơ

- Nói chung là cậu có vào nhà chơi không_hắn

- Vào chứ_Đạt vào xe lái vô nhà

Vào đến phòng khách, hắn mở lời

- Cậu ngồi uống trà đợi tôi tí_hắn rót trà vào ly cho Đạt

- Ừ…ừ_Đạt

- Cậu ăn cơm ở đây luôn chứ_hắn

- Cũng được_Đạt nhấp ngụm trà xanh mới nấu

Hắn vào nhà bếp phụ nó nấu cơm, mặc Tiến Đạt làm trời làm đất gì ngoài đó

- Ai đến vậy_nó múc muỗng canh lên nếm thử

- Là Tiến Đạt_hắn trả lời cụt ngủn

- Tiến Đạt nào cơ, Tiến Đạt học chung lớp ấy hả

- Chứ còn ai vào đây nữa_hắn sắp chén

- Cậu ấy đến đây vào giờ này làm gì chứ_nó

- Chắc là đến gặp cậu, thấy cậu ta còn cầm một bó hoa hồng nữa kìa_hắn

- Hử…_nó cởi tạp dề, bưng đồ ăn lên bàn

Hắn trở lại phòng khách

- Xong rồi đấy, cậu vào ăn cơm đi_hắn

- Cậu tự nấu à_Đạt sửng sốt

- Tôi làm gì biết nấu ăn_hắn cười

Chắc chắn là nhà này không thuê người làm, tự cậu ta nấu thì càng không thể…rốt cuộc là ai nấu chứ_Tiến Đạt bang quơ nghĩ thầm

Đạt theo chân hắn vào căn bếp đầy đủ tiện nghi thì thấy Hân đang xúc cơm vào chén

- Thiên Hân…là cậu à…đây là nhà Nam Bảo mà_Đạt

- Ừ thì đây là nhà Nam Bảo mà_nó

- Chuyện này là sao đây, hai cậu nói gì đi chứ_Đạt

- Cậu cứ bình tĩnh, ngồi xuống ăn cơm đi rồi tôi nói cho nghe_hắn

Đạt ngồi xuống ghế gần Nam Bảo

- Chuyện là….._hắn

Kính coong….Chưa kịp nói gì thì người thứ tư xen vào

- Để tớ ra mở cho_nó lật đật ra mở cổng

Thì ra người ngoài cổng chính là lớp trưởng đáng yêu xinh đẹp của chúng ta

- Hải My vào nhà chơi đi_nó

- Hì…hôm nay ở nhà chán quá nên qua đây làm phiền cậu vậy_Hải My

- Ừ…Tiến Đạt cũng ở trong đó đấy_nó

- Vậy hả_Hải My dắt xe vào nhà, trong lòng có chút buồn

Thấy Hải My điền đạm bước vào, Tiến Đạt như muốn nổi điên

- Này cậu tính lừa tộc tôi à, rõ ràng đây là nhà Nam Bảo mà, sao cậu bảo đây là nhà của Thiên Hân, cậu xem tôi là con nít sao_Đạt bước ra khỏi bàn ăn

- Thì đây đúng là nhà của Nam Bảo_Hải My

- Nghĩa là sao_Đạt

- Tớ với Nam Bảo ở chung nhà mà, cậu không biết sao?_nó ngỡ ngàng

- Hai người…hai người ở chung nhà sao_Đạt

- Phải, và chuyện đó thì có liên quan gì tới cậu_hắn

Không ngờ tình cảm của bọn họ tốt tốt tới vậy, đã ở chung nhà rồi sao_Đạt nghĩ

Tiện thể Hải My cũng ở đó ăn cơm chung luôn, thấy Tiến Đạt quan tâm nó, My cũng thấy có chút tủi thân….!

Bữa cơm lạnh của 4 người kết thúc, mỗi người rẽ một hướng về nhà

- Cái cậu kỳ đà cản mũi kia rảnh rỗi đến mức vào đây ăn cơm nữa chứ, thật không chịu nổi mà_hắn vừa lau chén, vừa lầm bầm nguyền rủa Tiến Đạt

- Lâu lâu có bạn vào ăn chung bữa cơm cũng đâu có sao đâu, cậu cứ thích nghiêm trọng hóa vấn đề ấy nhỉ_nó

- Cậu vừa lảm nhảm cái gì đấy_hắn

- Hờ…hờ…đâu có gì_nó chối

- Chén bát gì xong hết rồi đấy, lên giường ngủ dùm cái mai còn đi học nữa_hắn

*Good night những ai đọc chap này vào buổi tối (*mà chắc không ai đâu nhỉ*)



Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 35: Chương 35

Hôm nay, hắn cùng nó kéo nhau qua nhà “ba mẹ vợ” vì hôm nay nhà nó có buổi họp mặt gia đình

- Mẹ, Thu Hương đã đạt những yêu cầu mà mẹ đưa ra, cô ấy đã đợi con 1 năm 10 tháng kể từ ngày mẹ cho Hương thời gian thử thách “nàng dâu” 2 tháng, bây giờ con muốn ba mẹ chấp nhận cô ấy làm dâu cái gia đình này_anh nó

- Con nghĩ sao hả con gái, con rể_ba nó tham khảo ý kiến của hắn và nó

- Ba mẹ nên đồng ý cho anh Hiếu và chị Hương, con thấy họ cũng đẹp đôi mà_hắn

- Con gái thấy sao_mẹ nó

- Con cũng đồng ý nữa đó_nó

Ba mẹ nó nhìn nhau gật đầu ưng ý

- Vậy hai đứa qua nói chuyện với nhà bên kia sắp xếp ngày gặp mặt để ba mẹ bàn chuyện người lớn_mẹ nó

- Ba mẹ chấp nhận rồi phải không_anh nó

- Cũng có thể nói là vậy_ba nó

Thu Hương cùng anh nó nhìn nhau cười tủm tỉm, coi như bước đầu trong kế hoạch vĩ đại của cuộc sống hạnh phúc đã hoàn tất

- Con cảm ơn hai bác_Hương lễ phép

- Tụi con có việc bận phải ra ngoài, tối nay không về nha_anh nó nắm tay Thu Hương ra ngoài

Ba mẹ nó chỉ biết nhìn bóng của anh nó khuất dần, lắc đầu cười nhẹ

- Thằng oắt con, sau này có vợ rồi chắc nó quên ông bà già này luôn_mẹ nó

Đồng hồ điểm đã điểm 10h, nó và hắn đứng dậy

- Con về luôn nha ba mẹ_hắn

- Về hả, tối hôm nay cho tớ ngủ thêm một bữa với mẹ đi_nó

Hắn đắn đo nhưng cuối cùng cũng phải chiều theo ý nó

- Tối nay cha con mình bị ra rìa rồi Nam Bảo ơi_ba hắn đùa

- Hai cha con bay muốn làm gì thì làm, mẹ con tui lên ngủ trước đây_mẹ nó kéo nó vào phòng ngủ của nó, tuy nó không sử dụng nhưng mẹ nó vẫn cho người làm vào dọn dẹp thường xuyên

- Con có thích Nam Bảo không_mẹ nó vuốt tóc nó

- Dạ thích_nó gật đầu

- Bảo có ăn hiếp con không, ba mẹ Bảo có làm khó con không_mẹ nó

- Mẹ cứ làm như là con đi lấy chồng rồi không bằng vậy_nó

- Con nhỏ này, tại mày cứ qua bên đấy ở suốt nên tao mới như vậy đấy_mẹ nó cốc đầu nó

Trò chuyện gần được một tiếng thì mẹ con nó đã ngủ say.Phòng bên cạnh, ba nó và hắn cũng đang râm ran trò chuyện

- Tự nhiên thấy khó ngủ quá_ba nó

- Chắc tại ba vợ quen ngủ với mẹ vợ rồi đó_hắn

- Hay là…ba nó và hắn bật dậy

Hai người họ mở cửa phòng nó…thấy hai mẹ con đã ngủ say, ba nó bế mẹ nó về phòng chung của hai ông bà

- Ba mẹ đi ngủ trước, con ngủ ngon nhé_ba nó

Hắn đưa tay ám hiệu “OK” rồi đắp chăn ôm nó ngủ say

Tít…tít…tít_điện thoại của nó réo lên báo có tin nhắn

Nó dụi mắt tỉnh dậy, quay sang bên cạnh là hắn đang ôm nó ngủ say…nó giật mình đá bay chăn gối xuống giường

Hắn thấy nó cựa quậy cũng tỉnh luôn

- Mới sáng sớm nhé, im cho tớ ngủ nào_hắn

- Cái quái gì vậy, sao cậu lại ngủ ở đây thế_nó

- Thì tại cậu đấy, ai bảo cậu ngủ với mẹ làm gì hại tớ không ngủ được.Ba phải bế mẹ vợ qua phòng kia ngủ để tớ ngủ với cậu đấy_hắn chồm người dậy kéo chăn lên ngủ tiếp

- Dậy đi ngủ ngáy gì nữa_nó

- 5 phút nữa_hắn trả giá

Nó chẳng nói gì, lẳng lặng bước ra khỏi phòng, đóng nhẹ cửa rồi vào bếp

Bên phòng ba mẹ nó cũng không khác là bao, mẹ nó cũng đang giật mình vì chuyện này

- Bla..bla…bla…vậy đó_ba nó

- Á...à…ba con ông gan nhỉ, lâu lâu mới có một bữa vậy mà…_mẹ nó

- Bà cứ ở nhà ngủ đi, tôi đi làm đây_ba nó

- Chẳng phải bình thường chuyện ở công ty là do thằng Hiếu lo hết hay sao, hôm nay ông còn bày đặc lên công ty làm việc_mẹ nó trề môi

- Hôm qua nó đi chơi với bạn gái rồi còn gì, cứ cho nó nghỉ hết hôm nay hồi sức, ngày mai rồi tính tiếp_ba nó

Lần này tụi nó không kéo nhau đến trường tập đoàn mà đi lẻ tẻ lẻ tẻ từng cặp một

Ting…_máy điện thoại của Tiến Đạt có tin nhắn

- Từ: Lớp Trưởng: Này OSIN, tối nay đi uống nước với tôi.Cấm hỏi gì thêm…

- Biết rồi_Đạt rep lại tin nhắn với Hải My

Chiều tà, Tiến Đạt là người về cuối cùng, vừa khóa xong cửa lớp thì nghe tiếng người ở lớp bên cạnh.Đạt từ từ đến áp sát tường, nghe lỏm cuộc trò chuyện

- Đấy…cứ làm như vậy thì con Thiên Hân đó chết chắc_Kim Ngân

- Cách này cũng được đấy, đây là lần cuối con Hân đó có thế nở nụ cười_Nguyệt Ánh

Tiến Đạt đầu kia đã nghe hết câu chuyện, cậu tính đi cảnh báo cho nó thì chùm chìa khóa lớp rơi xuống mặt sàn, tạo tiếng động có độ vang khá lớn.Kim Ngân và Nguyệt Ánh nghe thấy có tiếng động, vội chạy ra khỏi lớp

- Ai đó…Nguyệt Ánh

Đạt chưa đủ nhanh để có thể thoát ra khỏi đó nên đã bị Kim Ngân bắt gặp

- Thì ra là Tiến Đạt à…chắc những gì hai chúng tôi nói nãy giờ cậu đã nghe hết rồi.Chúng tôi không muốn làm khó cậu…cậu sẽ không bị sao nếu để kế hoạch này diễn ra như dự tính của chúng tôi

- Không bao giờ, im lặng để Thiên Hân bị hại chết hay sao_Tiến Đạt

- Vậy thì không còn cách nào khác_Kim Ngân

Kim Ngân lùi Tiến Đạt đến bước đường cùng, chỉ còn vài cm nữa là đến cầu thang, do chỉ chú ý đến Kim Ngân mà Đạt quên béng luôn Nguyệt Ánh…nhờ Ngân đánh lạc hướng mà Ánh đã đẩy Tiến Đạt té xuống cầu thang

Kim Ngân và Nguyệt Ánh nhanh chóng rời khỏi hiện trường

- Có khi nào cậu ta sẽ chết không_Nguyệt Ánh

- Không đâu…cầu thang nhìn như vậy chứ không cao, cậu ta sẽ không chết đâu_Kim Ngân run run người

Máu chảy lênh láng ở bậc cầu thang giao giữa lầu 1 và lầu 2

Tính bước vào xe thì nó nhớ ra là nó để quên cục sạc điện thoại trong học bàn

- Này, tớ bỏ quên đồ trên lớp rồi cậu đợi tớ tí nhé_nó nói vọng vào

- Cho tớ đi cùng với_hắn bước ra khỏi xe

- Ừ cũng được_nó

Hắn theo nó lên lớp, đi đến cầu thang thì thấy Tiến Đạt nằm bất tỉnh ở đó, máu chảy từ đầu ra rất nhiều

- Tiến Đạt…Đạt ơi…Đạt_nó lay người Đạt

- Để tớ gọi cấp cứu_hắn lấy điện thoại

Cấp cứu nhanh chóng đến trường, đưa Đạt vào bệnh viện

Hải My đã đợi tên “Osin” hơn 30’ mà chưa thấy xuất hiện, mất kiên nhẫn, My lấy điện thoại gọi cho Đạt

Do mất quá nhiều máu nên Đạt phải làm phẫu thuật gấp, điện thoại của Đạt nó vẫn đang cầm trên tay.Thấy My gọi đến nó bắt máy

- Này tên kia, biết bà đợi lâu lắm rồi không_My

- Hải My hả, tớ là Thiên Hân nè, Tiến Đạt bị té cầu thang nhập viện rồi

Hải My như có tiếng sét đánh ngang tai, cô cầm điện thoại còn không vững, tay run run

- Bệnh viện nào vậy_My

- Bệnh viện Hoàng Hải_nó

Hải My lập tức đến bệnh viện, toàn bộ người của nhóm nó và người nhà của Tiến Đạt cũng đã biết tin và tập trung ở đây

- Tiến Đạt đừng có chuyện gì nha con_dì Đạt cầu trời khấn phật

- Em nó không sao đâu mà, em đừng lo_Tiến Đăng an ủi mẹ

Ba của Tiến Đạt không để lộ cảm xúc, mặt lạnh te te nhưng băng, chẳng bù với toàn bộ những người còn lại, ai cũng lo lắng ngồi không yên, đi không nổi

Đèn trong phòng phẫu thuật bật sáng, bác sĩ cùng hai cô y tá bước ra ngoài

- Tiến Đạt nhà tôi sao rồi bác sĩ_dì

- Cậu bé bị mất máu khá nhiều, vì máu ở đầu nên rất khó để cầm máu, nguy cơ tử vong rất cao, nhưng nếu cậu ấy qua khỏi thì sẽ bị mất trí nhớ_bác sĩ khẳng định

- Bây giờ phải làm sao_dì bật khóc, ngồi phịch xuống ghế bệnh viện

- Nhưng cả nhà đừng thất vọng, vẫn còn một hy vọng duy nhất_bác sĩ

- Chúng tôi sẽ cố gắng làm, bác sĩ cứ nói đi_Minh Nhật

- Chúng tôi cần cỏ Collazant để tăng cao khả năng sống cho cậu bé, chỉ cần có loại có đó thì khả năng sống sót và nhớ toàn bộ mọi chuyện sẽ là 70% (*tác giả chẳng biết tý gì về y học đâu, bùm hết đấy nhé, đừng có mà lên Google Search tìm kiếm nha, tủi thân tác giả hyhy)

- Đó không phải là loại có hiểm mà cả thế giới đang truy lùng hay sao_Xuân Thủy

- Chính là nó, trên toàn thế giới bây giờ chỉ còn vỏn vẹn 100 cây duy nhất_bác sĩ tháo mắt kính

Hình như trong một lần leo núi mình đã thấy nó_ông Quốc nghĩ thầm

- Giờ tìm đâu ra loại có quý ấy chứ_hắn

Ông Quốc trầm ngâm một hồi rồi rời khỏi bệnh viện


Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 36: Chương 36

- Ba…ba đi đâu vậy?_Tiến Đăng tính đuổi theo ông Quốc thì bị mẹ chặn lại

- Kệ ba đi con, chắc ông ấy muốn ra ngoài hít thở không khí một chút ấy mà

Ông Quốc hì hục leo lên nơi từng thấy cỏ Collazant, cây cỏ rất nhỏ nhưng ông tin rằng chỉ ngần này thôi cũng đủ cứu sống đứa con trai đang gần kề cái chết nơi bệnh viện đầy mùi thuốc sát trùng kia.Ông cẩn thận bỏ vào hộp kính thủy tinh rồi chạy bộ về bệnh viện

- Tạch……bùmmmmmmmm_một tiếng động lớn vang lên giữa đoạn đường vắng

Do mải nghĩ đến chuyện cứu cậu con trai mà ông Qước đã bỏ mặc đèn đỏ, lao băng qua đường vì nghĩ sẽ không có chiếc xe nào ra ngoài đường vào giờ này nhưng không….một chiếc xe tải đã đâm trúng ông.Người tài xế nhảy xuống xe

- Này ông ơi, ông có sao không vậy_người tài xế vội vàng gọi cấp cứu

Trước khi được đưa vào phòng cấp cứu, trong lúc đầu óc còn tỉnh táo, ông Quốc thều thào

- Đưa vật này đến phòng phẫu….cứu con trai tôi…..Hạ Nguyệt à, anh đến thế giới bên kia với em đây_ông Quốc ngất lịm

Người tài xế kia chẳng biết nói gì, chỉ biết làm theo những lời của ông Quốc nói….người tài xế chạy đến phòng cấp cứu

- Có người nhờ tôi gửi cái này đến mọi người…ông ấy bảo là gì mà cứu con trai ông ấy đấy_người tài xế

- Đây không phải là cỏ Collazant hay sao_nó cầm lấy hộp thủy tinh

- Có phải người đàn ông đó mặc áo sơ mi trắng quần tây nâu không_Tiến Đăng

- Đúng rồi, đúng là ông ấy đấy_người tài xế

- Vậy ông ấy đâu rồi_bây giờ đến lượt mẹ Tiến Đăng

Người tài xế ấp úng

- Tôi vô tình lái xe đụng trúng ông ấy nên giờ ông ấy đang ở trong phòng cấp cứu_người tài xế giải bày

Mẹ Tiến Đăng quỵ xuống ghế, nước mắt rơi như mưa

- Nếu đây là ác mộng thì tôi muốn tỉnh dậy ngay bây giờ, một mình Tiến Đạt chưa đủ hay sao mà bây giờ còn đến người chồng của tôi nữa, kiếp trước tôi đã làm gì sai_Mẹ Tiến Đăng khóc, đặt bàn tay nhỏ nhắn lên trái tim đã chịu quá nhiều tổn thương

- Dì nín đi, mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi mà_nó an ủi, lau những giọt nước mắt mặn chát trên gương mặt người phụ nữ sớm hôm tần tảo cho gia đình không mấy đầm ấm

- Đây là cỏ Collazant, bác sĩ mau mang vào cứu cậu ấy đi_hắn

Chỉ có nhóm tụi nó ở lại trông chừng Tiến Đạt, còn Tiến Đăng và mẹ cậu ấy đã sang phòng của ông Quốc.Bác sĩ cấp cứu từ phòng bệnh của ông Quốc bước ra ngoài

- Hai người là người nhà của bệnh nhân_bác sĩ hỏi

- Vâng…ba tôi sao rồi

- Mọi người đừng sốc khi nghe tin này: “Chúng tôi đã cố gắng hết sức, tuy bên ngoài không chảy máu nhưng một số nội quan trong cơ thể ông ấy đã không còn khả năng hoạt động, đồng thời trước đó ông ấy đã bị ung thư phổi giai đoạn đầu”

- Cái gì…có nhầm lẫn gì không vậy…sao lại như thế được, chắc chắn là có sự nhầm lẫn_Tiến Đăng cố níu kéo tia hy vọng cuối cùng

- Rất tiếc nhưng đây là sự thật, mọi người có thể nhận thi thể bệnh nhân để an táng…bây giờ thì tôi xin phép_bác sĩ

Sau khi nghe tin ông Quốc mất, toàn bộ mọi người lặng im.Từ ai họa này đến tai họa khác đều đổ dồn xuống đầu người phụ nữ yếu ớt….

Lễ an tang của ông Quốc được tổ chức hết sức trịnh trọng với nhiều cán bộ nhà nước cùng toàn thể nhân vân tập đoàn Y Mixture…

- Ông ấy là một người vĩ đại, hy vọng linh hồn ông ấy sớm được siêu thoát_nv 1

- Chắc chắn như vậy rồi, người tốt luôn luôn nhận được những điều tốt_ nv 2

Ảnh thờ của ông Quốc được đặt cẩn thận trong bàn thờ ở phòng khách…mẹ Tiến Đăng cố gắng kiềm chế không để cho nước mắt rơi xuống

“Chủ tịch tập đoàn Y Mixture mất” là vấn đề bàn tán sôi nổi trong mấy ngày qua của truyền thông cả nước.Ai cũng tiếc nuối vì một nhân vật vĩ đại ra đi khi ông còn chưa được con cái báo hiếu

- Y tá…y tá_Tiến Đạt gọi lớn

Y tá chạy vào, mặt hớn hở

- Cậu tỉnh rồi à, để tôi gọi cho người nhà của cậu_cô y tá bấm số điện thoại

- Tùy cô, mở TV lên cho tôi coi_Tiến Đạt

Cô y tá chần chừ như không muốn mở TV lên, Tiến Đạt nhíu mày

- Có chuyện gì vậy_Tiến Đạt

- Tôi nghĩ cậu không nên coi TV_y tá

- Mở TV ngay cho tôi_Đạt ra lệnh

Theo như lời tài xế đã đâm trúng ông Quốc_chủ tịch tập đoàn chuyên về ngành y Mixture, ông Quốc đã tìm loại cỏ hiếm Collazant để cứu con trai út Đặng Nguyễn Tiến Đạt…ông là một nhân tài của đất nước, sự ra đi của ông là một mất mát lớn.Toàn bộ người đều đến chùa thắp hương cầu cho ông ấy được siêu thoát…Phóng viên X từ đài truyền hình Z_mở đi mở lại đều là những tin về sự ra đi của ông Đặng Quốc

- Cái gì…ba tôi mất rồi sao_Tiến Đạt thẫn thờ

- Phải…ba cậu mất vì kiếm loại cỏ quý để cứu cậu_y tá

Từ ngoài, toàn bộ cái “tập đoàn” vào phòng bệnh của Đạt

- Cậu tỉnh rồi à, cậu còn nhớ tớ là ai không? _nó

- Tất nhiên là nhớ, cậu là Thiên Hân_Đạt cười

- Vậy cậu biết tôi là ai không_đến lượt của hắn

- Cậu là tình địch của tôi_Đạt

- Dì…..ba con chết rồi à_Tiến Đạt

Mọi người im lặng, không ai nói lời nào…Tiến Đạt đã khóc, cậu không biết tại sao khi ông còn sống lại không chấp nhận mà luôn tìm cách ruồng bỏ ông

Mẹ Tiến Đăng cúi người an ủi Đạt

- Toàn bộ là tại con, tại con mà ông ấy mới chết_Tiến Đạt

- Không, không phải tại con_mẹ Đăng hôn nhẹ lên má cậu

- Mẹ…từ bây giờ con sẽ gọi mẹ là mẹ, con không muốn mình hối hận thê một lần nào nữa_Tiến Đạt

May thay, toàn bộ trí nhớ của Tiến Đạt không bị mất một tí nào.Để an toàn, Đạt về nhà với Tiến Đăng và mẹ kế để tiện chăm sóc sức khỏe

Kính coong_chuông cửa nhà Đạt vang lên

- Để con ra mở_Đạt

- Không, mày ngồi đó ăn hết tô cháo cho tao, để tao ra mở_Tiến Đăng đe dọa

Người đến nhà không ai khác chính là luật sư Trần, luật sư riêng của ông Quốc

- Tôi đến đây để công bố di chúc của chỉ tịch quá cố_luật sự Trần lấy từ trong túi ra một xấp tài liệu

- Đây là bản di chúc chính thức, còn có một đoạn băng ghi âm của chủ tịch để chứng minh tính xác thực.Bản di chúc có hiệu lực kể từ ngày ông Quốc mất.Tôi xin tóm gọn lại bản di chúc như sau: Toàn bộ tài sản đứng tên chủ tịch “Đặng Quốc” sẽ được chia: 60% tài sản cho cậu con trai út Đặng Nguyễn Tiến Đạt, 20% tài sản chia cho cậu con trai lớn Đặng Nguyễn Tiến Đăng, 20% còn lại chia cho người vợ hợp pháp Trịnh Hồng Tú.Tức là cậu Tiến Đạt đây là cổ đông lớn nhất của công ty, đồng thời là chủ tịch tập đoàn Mixture đời kế tiếp.Đây là bức thư chủ tịch muốn gửi riêng cho cậu Đạt….Mọi người cứ xem qua bản di chúc, giờ tôi xin về trước!

Luật sư Trần xách giỏ xách bước ra khỏi nhà

- Mẹ à, hiện tại con đang phải đi học, nên con sẽ giao toàn bộ chuyện công ty cho mẹ và anh hai xử lý_Đạt

- Ừ…mẹ biết rồi_bà Tú

- Mày ăn xong rồi thì lên giường ngủ dùm tao cái để tao còn rửa chén_Tiến Đăng

- Anh rửa chén á_Đạt sửng sốt

- Chứ sao, mày đừng tưởng bở nhá, nhanh khỏe đi rồi rửa chén cho tao_Tiến Đăng

Đạt bước lên phòng, mở phòng bì thư của ông Quốc gửi trước khi chết

“Con trai Tiến Đạt thân mến, khi con đọc được bức thư này thì có lẽ ba đã không còn trên cuộc đời nữa rồi.Ba biết là ba có lỗi với mẹ của con, dù ba có chết hàng vạn hàng ngàn lần cũng không thể bù đắp cho con, không thể vá lại những lỗ hổng trong tim con.Giao lại công ty cho con là điều duy nhất ba có thể làm lúc này.Ba hứa sau khi qua thế giới bên kia sẽ chăm sóc cho mẹ con thật tốt! Hãy sống tốt Đạt nhé, đừng để sau này con phải hối hận giống như ba! Gửi ngàn lời yêu thương đến con!

Ba Đặng Quốc



Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 37: Chương 37

Nguyệt Ánh từ xa hớt ha hớt hải chạy vào

- Mày nghe tin gì chưa_Nguyệt Ánh

- Tin gì_Ngân có chút không quan tâm

- Thái độ đó là sao, chuyện này liên quan đến anh Tuấn đẹp trai của mày đó mày có nghe không thì bảo_Ánh giả vờ bỏ đi

- Ây…ây…đi đâu thế bạn tốt, mày nói tao nghe cái nào_Kim Ngân

- Ừ là vầy nè: Tao nghe nói anh Tuấn của mày tỏ tình với con Xuân Thủy hay Xuân Thủy gì gì đấy_Nguyệt Ánh

- Hả….có chuyện đó sao tao không nghe gì cả_Kim Ngân đặt cái điện thoại tập trung nghe tin “hot”

- Vừa nãy tao ra canteen nghe tụi Thiên Hân bàn về chuyện đó đây, tin từ nó thì chắc chắn là chuẩn luôn ấy, không sai được đâu_Nguyệt Ánh

- Ừ cảm ơn mày_Kim Ngân rất muốn khóc lúc này, nhưng vì lòng tự ái nê cố nuốt xuống hết

*5h sáng

Từ Kim Ngân: 7h anh đến quán Café “Yuris” gặp em có chuyện

- Trời ạ, mới sáng sớm mà cô ta lại tính giở trò gì nữa đây_Tuấn lấy tay vớ cái áo thun trắng mặc vào người

- Mong mọi chuyện chỉ là hiểu lầm_Kim Ngân ôm cái Ipad tự nhủ

Đúng 7h ngay sáng hôm đó, Tuấn ra Yuris Café

Vào đến quán, Tuấn đánh con mắt một lượt tìm Kim Ngân.Cô ta từ phía xa đã nhìn thấy Tuấn nên gọi lớn

- Em ở đây_Kim Ngân vẫy tay về phía Tuấn

Tuấn bước chậm rãi đến chỗ Kim Ngân

- Có chuyện gì mà cô gọi tôi ra đây_Tuấn vào thẳng vấn đề

- Bình tĩnh, anh ngồi đi_Tuấn

- Chuyện anh tỏ tình với Xuân Thủy là thật sao_Kim Ngân nhâm nhi ly sinh tố dâu

- Tưởng chuyện gì quan trọng lắ, hóa ra cô chỉ gọi tôi đến vì chuyện này thôi sao…cô muốn biết lắm hay sao_Tuấn

- Phải, em rất muốn biết ngay bây giờ

- Ừ…đúng vậy đấy thì sao_Tuấn

- Anh thích cô ta thật sao_Kim Ngân

- Tôi không muốn nói nhiều với cô, đừng gọi tôi ra như thế này nữa, tôi không có nhiều thời gian rảnh rỗi như cô đâu

Tuấn nói xong đứng dậy lái xe ra về, để Kim Ngân một mình trong quán nước

- Sao mọi chuyện lại thành ra như thế này, hết Thiên Hân rồi lại đến con nhỏ Xuân Thủy kia nữa…_Ngân

Nguyệt Ánh cũng biết hôm nay Kim Ngân hẹn gặp Tuấn nên cũng ra thăm dò tình hỉnh

- Anh ta nói sao_Nguyệt Ánh

- Đúng như mày nói rồi Ánh ạ, anh ta thật sự đã tỏ tình với con Thủy kia mà lạnh lùng với tao_Kim Ngân

- Vậy bây giờ làm sao_Nguyệt Ánh

- Chắc chắn là con Xuân Thủy đó sẽ không yên với tao rồi_Kim Ngân

Kim Ngân cùng Nguyệt Ánh ra về, đồng tâm hiệp lực cho một âm mưu không có gì là tốt đẹp

*Sáng hôm sau tại ngôi trường hoàng tộc Lucky Star

- Tới lớp em rồi, bye anh chị nha, em vào lớp trước đây_Xuân Thủy

- À Thủy này, đây là tài liệu mà Tuấn nhờ anh chuẩn bị, em cầm dùm anh ấy nha giờ anh có việc rồi_Minh Phong đưa xấp tài liệu dày cộp cho Xuân Thủy rồi “mất tích”

- Bye em nha tụi anh vào lớp đây_Minh Nhật

Minh Phong đang làm việc tại phòng hiệu trưởng thì có người gọi đến

- Này…tài liệu tao cần mày chuẩn bị sao rồi_Tuấn

- Giờ tao đang bận, không có thời gian đâu.Mày đi mà hỏi bạn gái của mày ấy_Minh Phong nói xong rồi cúp máy luôn

Tuấn đầu dây bên kia phải 5’ sau mới hiểu chuyện gì đang xảy ra

- Ơ thằng hâm này hôm nay bị sao thế…nguyền rủa mày con ạ_Tuấn

Tuấn lại tốn thêm mấy nghìn điện thoại gọi cho Xuân Thủy

- Alô_Thủy

- Anh Tuấn nè, tài liệu của anh em anh đang giữ phải không_Tuấn

- Vâng, anh Phong gửi em cầm rồi_Tuấn

- Ừ, lát nữa anh lên trường lấy nha, anh đang cần gấp_Tuấn

- Dạ em biết rồi

Ngay sau khi cuộc nói chuyện giữa Xuân Thủy và Tuấn kết thúc thì Kim Ngân, Nguyệt Ánh và hai người bạn cùng lớp đùng đùng kéo đến lớp Thủy đang học

- Mày là Xuân Thủy_Nguyệt Ánh lại gần bàn học

- Chị kiếm em ạ, em chính là Xuân Thủy đây_Thủy ngây thơ trả lời Nguyệt Ánh mà không đề phòng

Bốppppppppp_Kim Ngân đứng bên cạnh tát Xuân Thủy một cái đau giáng trời, khiến cho má bên trái của em ấy đỏ ửng

- Mày từ nay hãy tránh xe anh Tuấn cho tao_Kim Ngân đe dọa trong khi Xuân Thủy ôm má, mắt rưng rưng vì bị tát mà chẳng hiểu đầu đuôi câu chuyện thế nào

- Cô đang làm cái gì vậy_Tuấn đến trường để lấy tài liệu nhưng không ngờ lại gặp chuyện này

- Em…em…_Kim Ngân ấp úng

- Cô dám đánh em ấy sao_Tuấn

Những giọt nước mắt rơi lã chã trên mặt Xuân Thủy…Thủy bỏ ra khỏi lớp chạy ra ngoài

- Đừng để chuyện này xảy ra lần thứ hai đấy_Tuấn chỉ mặt Kim Ngân rồi vội đuổi theo Xuân Thủy

Tuấn nhìn mỗi mà chẳng biết Thủy đã chạy theo hướng nào…bỗng mắt anh rực sáng khi thấy cái lắc tay của Thủy rơi xuống gần cầu thang

Tuấn men theo đường cầu thang xuống lầu thì nghe thấy tiếng khóc của Thủy

- Xuân Thủy, em làm sao vậy_Tuấn ngồi xuống cùng bậc cầu thang với Thủy

Thủy chẳng nói gì, chỉ ngồi khóc.Đợi đến khi cô nín, Tuấn mới dám hỏi lại

- Kim Ngân đã nói gì với em à_Tuấn

- Em sẽ trả lời câu hỏi của anh ngay bây giờ.Em không muốn có thêm nhiều tin đồn ác ý hay những cái tát oan ấy nữa.Em chán cảnh phải giả vờ như không nghe thấy những câu hỏi về mối quan hệ giữa anh với em nữa_Thủy

- Vậy câu trả lời của em là gì_Tuấn

- Em đồng ý, em đồng ý làm bạn gái của anh_Thủy

Tuấn cười, ôm Thủy và lòng

- Cái lắc anh tặng em đâu rồi_Tuấn

Xuân Thủy sờ vào cổ tay thì thấy trống trơn.Cảm thấy có lỗi vì đã làm mất món quà…Thủy không dám trả lời

- Sao em không trả lời…em mà làm mất một lần nữa thì biết tay anh nhé_Tuấn đeo lại cái lắc vào tay Thủy

- Vậy mà anh làm em hết hồn_Thủy cười

Tuấn nắm tay Thủy lên lớp lấy tài liệu rồi bye bye nàng đi làm luôn.Kim Ngân thấy chuyện đó thì không cần hỏi cũng biết: chuyện Thủy làm bạn gái của anh Tuấn bây giờ không phải là tin đồn mà đã là sự thật luôn rồi…!

*Tối hôm đó cả nhóm tập hợp lại nhà hắn chúc mừng cho một cặp đôi nữa

- Chúc mừng nha…ai cũng có bồ có cặp hết rồi thì còn Trương Nhi này bỏ đâu đây_Trương Nhi

- Mày cũng nên kiếm một thằng để mà nhõng nhẽo đi Nhi ạ_Tú Linh trêu

- Trăm năm hạnh phúc nha_hắn

-Cái thằng này, gì mà trăm năm sến súa thế_Tuấn

- Khi nào mới có cỗ ăn đây ta_Minh Phong

Cả đóm cố tình trêu chọc làm Xuân Thủy và Tuấn ngượng chín cả mặt

- Sản phẩm túi xách hãng Macorrow của tập đoàn The Sun chính thức ra mắt bởi nhà thiết kế lừng danh Linda.Túi xách được thiết kế với sợ lượng có hạn: 50 cái đầu tiên gồm 3 màu trắng, đen và xanh.Rất phù hợp cho học sinh sinh viên mang theo: nó nhỏ gọn, phù hợp cho mọi nơi từ công sở đến trường học…v…v.…_phát thanh viên

Cả bọn thôi không chọc cặp đôi mới nữa mà tập trung vào cái TV to tổ chảng

- Ui…đó không phải là thiết kế của mày hay sao Tú Linh_nó trầm trồ

- Ừ…tao cũng đã chuẩn bị hết rồi_Tú Linh lấy ra ba cái túi giấy bên trong có chức ba cái túi xách trong cái quảng cái rầm rộ kia

- Đó không phải là túi xách trên TV kia sao_Trương Nhi mở to mắt

- Chuẩn bị ba cái cho ba cô nương đó.Của Thiên Hân màu trắng, Trương Nhi màu đen, cái màu xanh của Xuân Thủy

- Oaw….cảm ơn mày nha_nó/ Trương Nhi

- Em cảm ơn chị Linh nha, thế nào tụi bạn của em cũng lác mắt cho coi_Xuân Thủy cười

Sáng hôm sau, tụi nó đi học, đương nhiên là không thể nào quên cái túi xách hàng hiệu kia rồi.aCả ngày hôm đó, ai cũng bàn tán về cái túi xách đó và điều ai cũng biết là: Kim Ngân là một tín đồ thời trang có tiếng, cô chuyên săn lùng các phụ kiện của hãng Macorrow danh tiếng và thứ cô ứng ý nhất là cái túi xách màu trắng của nó

- Sao tụi nó có được mấy cái túi xách đắt tiền đó chứ_Nguyệt Ánh

- Chắc chắn là có chuyện gì bí ẩn…nhất định tao sẽ điều tra ra.Một tín đồ thời trang như tao muốn sở hữu cái túi đó còn khó nữa chứ nói chi tụi nó_Kim Ngân



Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 38: Chương 38

Ngay chiều hôm đó tại trung tâm thương mại của tập đoàn B&T

- Bộ cả cái thành phố này hết trung tâm thương mại rồi hay sao mà mày phải đến đây, bộ mày không biết ở đây là đâu hả_Nguyệt Ánh

- Tao biết đây là trung tâm thương mại nhà Thiên Hân nhưng chỉ ở đây mới có cái túi xách hãng Macorrow thôi, mày không nhớ à_Kim Ngân nhìn qua mọi gian hàng để tìm cái túi xách

- Ê tao thấy rồi, ở đằng kia kìa_Kim Ngân kéo Nguyệt Ánh vào “Benza’s Shop”

Cửa kính của shop hàng sang trọng được mở ra, hai cô công chúa giàu có bước vào cùng với hàng chục con mắt ngưỡng mộ

- Quý khách muốn mua gì ạ_nhân viên

- Chị cho em coi cái túi xách hãng Macorrow ở trên giá kia đi_Kim Ngân

- Đây_Cô nhân viên rướn người lên lấy cái túi xách xuống

Kim Ngân cầm ngắm nghía một hồi, nhăn mặt nhíu mày tỏ vẻ không vui

- Không còn màu khác à chị, có màu trắng không_Kim Ngân

- Màu trắng rất thịnh nên đã hết hàng từ lâu rồi, may ra trong trung tâm thương mại của tập đoàn The Sun sẽ có đấy.Nhà thiết kế làm ra cái túi xách này làm bên công ty đó mà_nhân viên

- Cảm ơn chị_Nguyệt Ánh

Kim Ngân cùng Nguyệt Ánh ra khỏi Benza’s Shop, thẳng tiến đến trung tâm thương mại The Sun

Vừa xuống xe, chiếc túi xách bóng loáng được trưng bày ngoài cửa kính của trung tâm đã thu hút Kim Ngân và Nguyệt Ánh

- Xin chào quý khách_Cô nhân viên mặc váy quá đầu gối màu đỏ bên ngoài, áo sơ mi bên trong mở cửa cho hai người bước vào

- Chị lấy cho em cái túi xách màu trắng hãng Maorrow kia_Kim Ngân

Tú Linh và Miinh Nhật tình cờ cũng bước vào cửa hàng đó

- Chào trưởng…_cô nhân viên chưa kịp nói gì thì đã bị Tú Linh ra hiệu im lặng

- À..à…chào quý khách_nv 1

- Gói cái túi xách màu trắng đằng kia lại cho tôi_Tú Linh

Nhân viên chỉ biết răm rắp mà làm theo những gì Tú Linh nói đang chuẩn bị gói hàng lại thì Kim Ngân lên tiếng

- Cô không được gói lại_Nguyệt Ánh

Kim Ngân đứng ra trước mặt Tú Linh

- Cái túi xách này tôi đã thấy trước rồi mà_Kim Ngân

- Thấy thì thấy nhưng cô đã mua đâu, bộ cái túi xách này có viết tên cô à_Minh Nhật

- Nói chung bây giờ cái túi xách đó là của tôi_Kim Ngân

“Cuộc chiến võ mồm” đang xảy ra quyết liệt thì một nam nhân viên chạy đến “bãi chiến trường”

- Thưa trưởng phòng, chủ tịch gọi cô có việc_nhân viên nam đó thở không ra hơi

- Trưởng phòng…trưởng phòng cơ à_Kim Ngân

- Phải, cô ấy chính là trưởng phòng thiết kế của The Sun_Minh Nhật

- Vậy cái túi xách hãng Macorrow kia là…._Nguyệt Ánh

- Sản phẩm hot nhất hiện nay là do chính tay trưởng phòng thiết kế đó_nv nữ trầm trồ

Là do Tú Linh thiết kế thì sao…Vậy thì…………._Nguyệt Ánh nghĩ

- Nhường cái túi xách kia cho cô ấy đi, giờ tôi đi có việc_Tú Linh kéo Minh Nhật ra khỏi cửa hàng

*Tối hôm đó, Nguyệt Ánh về nhà suy nghĩ về những chuyện xảy ra cả ngày hôm nay

Nguyệt Ánh dở từng trang thiết kế mà cô đã vẽ.Tuy đã vẽ và gửi tham ra nhiều cuộc thi lớn nhỏ nhưng tất cả bản thảo đều được gửi trả về

-Nếu như….thì………_Nguyệt Ánh quyết tâm

*Sáng hôm sau, tụi nó đang ăn uống nói chuyện rôm rả tại canteen thì Nguyệt Ánh đi tới, đặc biệt là không có Kim Ngân

- Tú…Tú Linh à, tớ có chuyện muốn nói với cậu.Cậu có thể ra đây một chút không_Nguyệt Ánh e dè

- Ừm cũng được

Tú Linh đi theo Nguyệt Ánh ra một bàn khuất

- Cậu là trưởng phòng thiết kế của tập đoàn The Sun hả_Nguyệt Ánh

- Ừ đúng rồi, có gì không_Tú Linh

- Tớ hy vọng cậu có thể nhận tớ vào làm thực tập sinh của phòng thiết kế

Nguyệt Ánh bấy giờ mới lấy xấp bài vẽ giấu giếm sau tay nãy giờ đưa cho Tú Linh

- Cậu có thể xem qua rồi cho mình vài lời nhận xét không_Nguyệt Ánh

Tú Linh không xã lời, đưa tay ra đón xấp giấy A4

Qủa thật ý tưởng không tệ, nhưng vẫn thiếu một số kỹ năng cơ bản_Tú Linh nghĩ thầm, trên môi nở nụ cười mỉm

- Đánh giá qua con mắt khách quan thì tương lai của bạn sẽ cực kì rộng mở_Tú Linh

- Hihi…cảm ơn bạn nha_Nguyệt Ánh

- Có thể cho tớ mượn bản thảo này về không_Tú Linh

- Được chứ…còn việc đầu tiên tớ đã đề nghị cậu nghĩ thế nào_Nguyệt Ánh

- Về tớ sẽ suy nghĩ lại sau_Tú Linh

Nguyệt Ánh và Tú Linh kết thúc cuộc trò chuyện, mỗi đứa rẽ một hướng…vừa quay lại bàn ăn, tụi nó đã hỏi tới tấp

- Có chuyện gì vậy_Minh Nhật

- Nguyệt Ánh có làm gì mày không_nó

- Xấp giấy gì kia_hắn

- Hai người nói chuyện gì mà lâu thế_Xuân Thủy

Hàng ngàn câu hỏi được đưa ra liên tiếp khiến Tú Linh nghe được đầu câu này cuối câu kia

- Stoppppp….._Tú Linh

- Sao…_cả bọn đồng thanh

- Im lặng mà nghe tôi kể đây này_Tú Linh

Thế là Linh kể rành mạch từng chi tiết nhỏ nhất của cuộc trò chuyện cho mọi người nghe rồi nhân lúc Tú Linh cũng xin tham khảo ý kiến của mọi người

- Nếu như Nguyệt Ánh thật sự muốn như vậy thì cứ để cô ta thử sức…_Minh Nhật

- Ừm anh Nhật nói cũng đúng nhưng lỡ may ý đồ của cô ta không phải là vậy thì sao_Xuân Thủy

- Để Ánh làm thực tập sinh đi_nó

- Hân nói đúng đó_hắn

Sau vạn lời bàn ra tán vào, cuối cùng Tú Linh cũng đưa ra quyết định cuối cùng

- Theo ý kiến của mọi người và ý kiến của riêng Tú Linh tôi, nên để cho Nguyệt Ánh làm thực tập sinh…năng lực của cô ấy rất tốt nhưng vẫn chưa được khai thác hết.Qua đây em sẽ làm cho tài năng của Nguyệt Ánh trở nên tỏa sáng_Tú Linh

- Ừ vậy đi…nói xong cả đám xách cặp đi “zìa”

Buổi tối trên căn nhà của hắn và nó lại đến một lần nữa

- Ngủ đi vợ ơi, đã đi học rồi còn phải giải quyết chuyện công ty nữa là sao_hắn

- Đợi tý đi, gần xong rồi_nó

- Đần đã là lần thứ 20 cậu nói câu “gần xong rồi” đấy nhá_nó

- Một tẹo nữa thôi_nó trả giá

- Ngày mai chắc phải kiện ba mẹ vợ vụ này quá, cứ để cho anh Hiếu giải quyết được rồi_hắn

- Ảnh bận bù đầu bù cổ với chị Thu Hương rồi làm lụng gì nữa_nó

- Vậy rốt cuộc có ngủ hay không thì bảo với đây một tiếng_hắn

- Ngủ nè_nó gác đống tài liệu một bên leo lên giường ngủ ngon lành

*Sáng hôm sau tại ngôi trường cực kì cực kì cực kì quen thuộc

- Cậu đã suy nghĩ kỹ chưa_Nguyệt Ánh

- Tớ đã nghĩ thông hết rồi, tớ đồng ý tuyển cậu vào làm thực tập sinh của phòng_Tú Linh

- Th..ật….à….Nguyệt Ánh nghẹn ngào

- Nhưng cậu nên lưu ý những đều tôi nói ngay sao đây_Tú Linh

- Cậu cứ nói, tôi đang nghe đây_Nguyệt Ánh

Tính “trưởng phòng” của Tú Linh trỗi dậy mà không báo trước

- Thứ nhất: Khi là thực tập sinh, cậu tham gia một khóa đào tạo căn bản, cậu phải theo học đều, không bỏ buổi học nào

- Thứ hai: Đi trễ quá 3 buổi sẽ bị hủy bỏ tư cách làm thực tập sinh của phòng thiết kế

- Thứ ba: Khi ở công ty phải phân biệt phải trái trên dưới…và đương nhiên tôi sẽ là cấp trên của cậu_Tú Linh

Nguyệt Ánh đã hạ quyết tâm rồi, gạt mọi thứ vô bổ qua một bên để chuyên tâm học hành

- Đã rõ, thưa sếp_Nguyệt Ánh đưa tay chào như quân đội

Kim Ngân cũng biết chuyện Nguyệt Ánh giấu mình lén đến tập đoàn của kẻ thù không đội trời chung để học nghề nhưng Ngân vẫn vờ như không có chuyện gì vì cô tin rằng ai cũng có ước mơ để theo đuổi và riêng Kim Ngân cũng vậy

Buổi học đầu tiên của Nguyệt Ánh diễn ra khá suôn sẻ ngoại trừ cô là ma mới và luôn bị những tiền bối chê bai, xanh lánh nhưng điều đó sẽ không còn diễn ra khi họ thấy kết quả sau những nỗ lực của Nguyệt Ánh_Ánh tin chắc là vậy

*Hôm nay là ngày gia đình anh nó và gia đình Thu Hương gặp nhau để bàn chuyện đại sự

Mọi chuyện đến nhanh thật, mới đây mà hai gia đình đã “ra mắt”…với lý do “tác hợp” hai đứa “con thơ”


Chương 39
Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 39: Chương 39

Ba mẹ và anh nó đến điểm hẹn trước đợi gia đình Thu Hương…chẳng biết nó làm cái gì mà nó và hắn cũng được ba mẹ chấp nhận cho đi theo luôn

Từ xa, bóng dáng gia đình Thu Hương xuất hiện, ba mẹ nó đứng dậy lễ phép

- Chào anh chị, mời anh chị ngồi_ba nó bắt tay ba Thu Hương

- Cảm ơn anh chị đã bỏ ra chút thời gian quý báu để đến đây gặp chúng tôi_ba Thu Hương bắt tay ba nó

Cả hai bên cùng ngồi, nói chuyện rôm rả về “mấy đứa con thơ” thì mẹ Thu Hương bây giờ mới chú ý đến hai kẻ không liên quan chính là hắn và nó

- À…đây là_mẹ Hương nhìn hắn và nó

- Đó là con gái và con rể tôi_ba nó

Nó nhìn ba, tỏ vẻ ngại ngùng

- Ba à…._nó lắc tay lắc chân ba nó

- Tôi nghe Thu Hương kể lại là con gái anh chị mới học cấp ba thôi mà_mẹ Hương

- Nãy giờ ba cháu đùa đấy.Kia là em gái cháu, còn đấy là bạn trai của nó đấy_anh nó kịp thời vào chữa đám cháy rừng cho nó

Ba mẹ Thiên Hiếu sống thoáng hơn mình tưởng….Thu Hương nhà mình vào đấy là không còn gì để nói rồi_mẹ Hương nghĩ

- Anh chị sẽ tổ chức lễ đính hôn cho tụi nó chứ…hiện giờ công việc công ty khá bận nên để chúng nó đính hơn trước là tốt nhất.Còn chuyện đám cưới sau khi mọi chuyện ổn thỏa thì sẽ tính tới…cháu với anh chị thấy thế nào_mẹ nó

- Chúng tôi thấy như vậy cũng được_ba Hương

- Vậy nhé, mọi chuyện anh chị cứ để gia đình tôi lo liệu_ba nó

- Cảm ơn anh chị, chúng tôi phải về để đón ông bà nội cháu nó lên chơi_mẹ nó

- Cho chúng tôi gửi lời thăm ông bà nhé_mẹ nó

Ba mẹ Thu Hương bước ra khỏi ghế về trước

- Tương lai thì con sẽ trở thành con dâu cái gia đình này, con nên cố công việc ổn định để giúp đỡ Thiên Hiếu, hai bác cũng không cổ hủ trong việc con phải ở nhà lo việc nội trợ đâu, việc đấy cứ để người giúp việc lo, thời buổi công nghệ hiện đại mà_mẹ nó

- Vậy bây giờ chị Hương làm gì hả mẹ_nó

- Con sẽ làm thư kí của thằng Hiếu…con thấy thế nào_ba nó

- Con cảm ơn hai bác_Hương lễ phép

- Bốn đứa ở lại ăn đi, ba mẹ có chuyện về trước nha

Ba mẹ nó lần lượt rời khỏi nhà hàng, để bốn đứa ở lại

- Thế bây giờ làm gì_hắn

- Còn làm gì nữa, chẫu hôm nay ba mẹ trả hết rồi, nhưng nãy giờ nói chuyện nên quên mất chuyện đấy đấy_anh nó

- Vậy thì ăn đi chờ đợi gì nữa_nó

- Ôi chờ mãi câu này…bụng chị đang biểu tình quyết liệt đây này_Thu Hương xoa bụng

Hắn gọi người phục vụ đưa hết toàn bộ đồ ăn đã đặt trước bày lên bàn

- Oa…ăn đi_nó

Anh nó quan tâm Thu Hương

- Em ăn nhiều đi này_anh nó gắp đồ ăn vào chén của Hương

- Anh ăn đi_Thu Hương vui vẻ đưa chén ra đón nhận đồ ăn Thiên Hiếu gắp

Nó thấy hết cảnh GATO đó nhưng vẫn không nói gì, ngẩng mặt lên nhìn nắn rồi cắm cúi ăn tiếp

Gato quá, bao giờ con mới được như chị Thu Hương đây ông trời_nó

Hắn cũng biết ý là nó muốn như vậy, gắp một miếng cá to tướng vào bát của nó

- Ăn đi, tơ tưởng cái gì đấy_hắn

Nó cười gắp lại đồ ăn vào chén của hắn

- Cậu ăn nhiều vào nhé, dạo này thấy cậu gầy quá_nó

Hai đứa nhìn nhau vừa ăn vừa cười…phía đối diện anh nó và Thu Hương đã buông đũa vì thấy cái cảnh “nóng” trong phim 3D kia

- Aish…hai đứa có cho anh ăn không vậy_anh nó

- Thì anh cứ ăn đi, tụi em có ảnh hưởng gì đâu_nó

- Vậy mà còn bảo không ảnh hưởng cơ à, vừa nãy hai đứa làm cái gì đấy_Thu Hương

- Có làm gì đâu, ai bảo chị nhìn làm gì_hắn chống chế

Ăn uống nó nê một hồi rồi tụi nó xin kiếu trước

- Anh chị làm gì thì làm nhé em với Thiên Hân đi chơi đây_hắn

- Nhớ trông chừng nó giúp anh đấy Nam Bảo_anh nó cố ý nói to

- Anh lo chị Thu Hương đi kìa, coi chừng mất đấy_nó vặn lại

- Thôi biến đi dùm anh cái_anh nó xua xua nó và hắn

Hắn dẫn nó ra xe, mở cửa cho nó vào

- Bây giờ đi đây đây vợ yêu_hắn

- Đi thăm bà đi, lâu rồi không gặp bà_nó

- Ừ cũng được…cậu tranh thủ ngủ một lúc đi nha, xa lắm đấy_hắn

- Biết rồi mà, cậu lái xe đi_nó

Sao hơn 1 tiếng lái xe, nó và hắn cũng đã tới được nhà bà.Đến nơi thì nó đã ngủ gà ngủ gật trên xe từ lúc nào rồi

Nghe tiếng động từ ngoài cửa, bà hắn từ trong nhà chạy ra

- Con chào bà_hắn

- Nam Bảo hả con, vào nha chơi đi_bà hắn

Hắn không trả lời, đứng ngoài cửa xe ngán ngẩm

- Có chuyện gì vậy con_bà hắn

Bà bây giờ mới lại gần chỗ hắn đứng thì mới thấy nó ngủ trên ghế

- Đây không phải là cô bé hay đi với cháu hay sao_bà nó

- Bây giờ làm sao đây bà_hắn

- Thôi thì nó đang ngủ đừng thức nó dậy, bế nó vào phòng đi_bà nó

- Chắc vậy quá_hắn

Hấn nhấc bổng nó ra khỏi ghế, bế nó vào nhà.Hắn đắp chăn cho nó rồi bước ra khỏi phòng…Đến chập tối, khi hắn và bà chuẩn bị ăn cơm xong thì nó mới tỉnh dậy

- Oáp…mới ăn mà ta sao thấy đói bụng quá…mà đây là đâu vậy ta…chắc là nhà của bà rồi_nó xoa bụng

Nó bước ra khỏi phòng thì không thấy bà đâu cả, thì thấy hắn đang cặm cụi rửa chén

- Oa…biết rửa chén luôn à_nó

- Cậu dậy rồi à, bà chừa cơm cho cậu để trong lồng bàn đấy_hắn úp cái chén cuối cùng lên kệ

Nó lại bàn ăn, ngồi phịch xuống ghế rồi mở lồng bàn ăn ngon miệng, cùng lúc đó bà hắn từ ngoài bước vào nhà

- Con mời bà ăn cơm_nó đứng dậy

- Con dậy rồi à, cứ tự nhiên đi bà với Bảo ăn rồi_bà hắn cười phúc hậu

Tối đến, nó, hắn cùng bà nằm chung một cái gường nói chuyện đến khuya

- Bà lên thành phố ở với con đi_hắn

- Bà quen sống ở đây rồi…lên thành phố ở không buồn tay buồn chân lắm_bà hắn

Giường chật thì chật thật nhưng nó và hắn vẫn ngủ ngon cho đến sáng sớm hôm sau

- Con về bà nhé_nó

- Hai đứa về cẩn thận nha_bà hắn

Đợi đến khi xe của hắn khuất dần, từng cơn ho lại hành hạ bà….bà ôm miệng, từng vết máu đó tươi dính đầy trên tay

- Chắc có lẽ…đây là lần cuối bà gặp được cháu_bà hắn

Một ngày như mọi ngày…sau giờ học là Nguyệt Ánh đến tập đoàn The Sun để tham gia khóa học đào tạo

- Chào trưởng phòng_giáo viên

- Cho tôi gặp Nguyệt Ánh một chút_Tú Linh

- Vâng

Người giáo viên phụ trách khóa học đào tạo đến bên bàn của Ánh, nhỏ nhẹ

- Có người tìm em ngoài kia đấy_gv

- Em cảm ơn

Nguyệt Ánh biết chắc là Tú Linh đến nên chạy vội ra ngoài

- Mấy bữa nay thế nào_Tú Linh

- Nói chung cũng tạm ổn_Nguyệt Ánh

- Sắp tới tập đoàn sẽ tổ chức cuộc thi thiết kế trang sức, nếu cô có thể lột vào TOP 3 thì tôi sẽ cho cô vào làm nhân viên chính thức của phòng thiết kế_Tú Linh

- Tớ có cơ hội sao_Nguyệt Ánh

- Và đó là cơ hội duy nhất để cậu có thể chứng tỏ những gì cậu đã học được trong thời gian vừa qua _Tú Linh

Nguyệt Ánh trở lại lớp, quyết tâm dành được chiếc vé trở thành nhân viên chính thức

Nguyệt Ánh…mày phải cố lên…chayoo_Ánh nghĩ thầm trong bụng

Tối hôm đó, Nguyệt Ánh ngồi tập vẽ cho đến tận khuya mới đi ngủ, trong lúc thiết kế, cô chợt nhớ ra xấp tài liệu vẽ lúc trước nên đã lấy qua xem lại

- Ô….những cái này là gì đây_Nguyệt Ánh

Tất cả những xấp bài vẽ mà Nguyệt Ánh cho Tú Linh mượn trước đây trang nào cũng có rất nhiều lời nhận xét cần phải bận tâm…Tú Linh còn cẩn thận chỉnh sửa những lỗi cơ bản trong bai vẽ của Nguyệt Ánh nữa

- Không ngờ…Tú Linh lại cất công làm những thứ này cho mình_Nguyệt Ánh hơi xúc động

Ở nhà, Tú Linh đang cặm cụi với bài vẽ, mong rằng những thứ này sẽ giúp nhiều cho Nguyệt Ánh khi tham gia cuộc thi lớn này!!


Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 40

Một buổi sáng đẹp trời trong những buổi sáng đẹp trời

- Dậyyyyyyyyy…..Mauuuuuuuuuu_nó hét lớn, mấy bức tường dường như muốn nói “không chịu nổi nữa rồi”

Hắn nghe rõ nhưng vẫn cố tình giả ngủ, trùm chăn lại ngủ ngon lành.Hết thuốc chữa, nó phải dùng bạo lực

Nó lại gần giường, tung chăn lên rồi hét

- Ngủ gì mà lắm thế trời, có đi học không thì bảoooooo_nó

Hắn bây giờ mới lờ đờ lờ đờ mở mắt rồi đủng đỉnh vào nhà vệ sinh

- Có ngày tớ tăng xông chết quá_hắn

- Biết điều thế sao không dậy ngay từ đầu có phải khỏe không, ba mẹ đợi dưới nhà đấy_nó

- Biết rồi mà, cậu xuống trước đi_hắn

Hắn vào nhà vệ sinh, ngẩng mặt trên chiếc gương bóng lộn

- Hình như mình đã quên cái gì rồi thì phải_hắn

Sau khi làm VSCN xong, hắn bước xuống lầu vào nhà bếp, ngồi ghế bên cạnh nó

- Mời ba mẹ ăn cơm_hắn/nó

- Ừ hai đứa ăn đi_mẹ nó

- Ăn nhiều vào nha con_ba nó

Bỏ qua việc rửa chén vì bây giờ ba mẹ nó không phải đi công tác thường xuyên như lúc trước, nó cũng phải đi học nên không có nhiều thời gian ở nhà nên bây giờ…có người giúp việc là tốt nhất

- Con với Nam Bảo ra ngoài đây, ba mẹ lên sau con đi trước nhá_nó

- Ơ…đi đâu thế_hắn ngớ người

- Cậu quên cái gì à_nó

*”Tua…tua”…Vào tối hôm qua

- Cậu biết tin gì chưa, tập đoàn The Sun tổ chức cuộc thi thiết kế trang sức đó_nó

- Ừ biết rồi thì sao, cậu tính tham gia à_hắn

- Làm gì có vụ đó, nghe Tú Linh nói Nguyệt Ánh sẽ tham gia để trở thành nhân viên của phòng thiết kế đó_nó hồ hởi

Nhắc đến Nguyệt Ánh, hắn có chút không vui nhưng vẫn cố gạt qua

- Rồi sao nữa_hắn

- Thì ngày mai mình được nghỉ….sáng mai mình xuống đó coi như là để mở rộng tầm mắt_nó

- Ừm cũng được_hắn

Hắn sực tỉnh, lấy tay gãi gãi đầu

- À nhớ rồi, xuống The Sun chứ gì_hắn

- Chứ còn gì nữa_nó

- Vậy thì đi lẹ đi_hắn

Ba mẹ hắn trong nhà vẫn đang còn bình thản với dĩa trái cây trên bàn

- Hình như tập đoàn The Sun cũng mời mình làm giám khảo cuộc thi đó phải không_mẹ hắn

Ba hắn nhìn lại đồng hồ

- Ừ…cũng sắp tới giờ rồi đấy…mẹ nó lên chuẩn bị đi là vừa đây_ba hắn

Mẹ hắn lên lầu chuẩn bị…30’ sau thì ba mẹ hắn cũng xuất phát đến tập đoàn The Sun

Trước cửa vào trụ sở chính của tập đoàn có dán một tấm poster rất to “Jewelry Design Contest”. Nó và hắn bước vào trong khan phòng của cuộc thi, rất nhiều thí sinh đang đứng trước phòng thi với nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau…từ xa nó đã thấy Nguyệt Ánh và Tú Linh

- Tú Linh…Nguyệt Ánh…_nó vẫy tay chạy lại

Hắn “cao lãnh” từ tốn đi theo sau

- Thế nào rồi_nó

- Nói chung cũng tạm ổn rồi_Tú Linh

- R..u…n….qu..á_Nguyệt Ánh

- Có gì mà phải run, cố lên đó_nó

- Đợi này mà Ánh rới coi như chết chắc_hắn

- Cái miệng ăn mắm ăn muối_Tú Linh liếc xéo

MỜI CÁC THÍ SINH BƯỚC VÀO PHÒNG THI_giám thị I

- Thôi đi nha, mọi người ở lại mạnh giỏi_Nguyệt Ánh

- Cố lên, cứ bình tĩnh_”sư phụ” nhắc nhở “đồ đệ” trước khi bước vào “kinh thành” ứng cử “trạng nguyên”

Nguyệt Ánh cũng như bao người khác, bước vào phòng thi và ngồi theo vị trí ban tổ chức đã sắp xếp, đảm bảo không một tí “gian lận” nào có thể xen vào

- Các em hãy thiết kế mẫu trang sức mà các em cho là phù hợp nhất đối với giới thượng lưu ngày nay_Giám thị II chỉnh lại kính, đọc to rõ đề

Nguyệt Ánh lấy lại bình tĩnh, cầm chắc trên tay chiếc bút chì…suy nghĩ vài phút rồi bắt đầu một bước nhỏ trong kế hoạch của cả cuộc đời phía trước

2 tiếng đối với các thí sinh chỉ như 20 phút

- Hết giờ, toàn bộ thí sinh dừng bút, bước ra khỏi phòng.Ai còn nấn ná sẽ bị trừ điểm_giám thị

Nguyệt Ánh sau khi nghe được lệnh cũng dừng bút, lững thững bước ra khỏi phòng thi

- Thế nào rồi_hắn

- Cũng không đến nỗi_Nguyệt Ánh

- Vậy là được rồi, chỉ cần cố gắng hết sức là ổn_nó

- Tú Linh đâu rồi_Nguyệt Ánh giờ mới quên mất là thiếu vắng một bóng người

- Cậy ý có chuyện nên đi trước rồi, dặn hai tụi tớ đứng đây đợi cậu ra đó_hắn

Ngày hôm sau, bảng vàng được dán trang trọng trên bảng tin của tập đoàn the Sun

TOP 3 TÁC PHẨM DỰ THI

1st : Dương Nguyệt Ánh

2nd : Phạm Trung Kiên

3rd : Hoàng Tú Uyên

Nguyệt Ánh bịt miệng, cố kìm nén sự vui mừng tột độ

- Này này, xem lại coi ai đứng đầu vậy_Nguyệt Ánh không tin vào mắt của mình

Nó cố chen vào, xem qua xem lại

- Oa…Nguyệt Ánh đứng đầu kìa, Nguyệt Ánh đứng đầu thật đó_nó ngạc nhiên

Hắn cũng trố mắt, cố gắng chen vào, chỉ có Tú Linh và Minh Nhật tỉnh bơ, coi như không có chuyện gì xảy ra

- Chúc mừng cậu, cậu sẽ được tuyển vào phòng thiết kế sau khi lễ nhận giải kết thúc_Tú Linh

- Cảm ơn cậu nha_Nguyệt Ánh

Từ xa, Trương Nhi lật đật chạy tới, trên tay cầm một bó hoa to

- Xin lỗi tới trễ nha_Trương Nhi

Nguyệt Ánh có chút buồn khi Trương Nhi đến nhưng chuyện sắp hoàn thành được ước mơ đã đá văng cái buồn đó ra xa

- Chúc mừng…tặng cậu này_Trương Nhi chìa bó hoa tặng Nguyệt Ánh

Nguyệt Ánh không muốn bạn khó xử nên cũng đưa tay ra nhận bó hoa còn đẫm nước

- Hoa….lưu ly à_Nguyệt Ánh

- Phải, nó là “Forger Me Not”_Trương Nhi

- “Xin đừng quên tôi à”_hắn

Trương Nhi cười

- Phải, chính nó đấy_Trương Nhi

- Xin lỗi cậu vì tất cả mọi chuyện, tớ đã nhận ra thứ không phải của mình thì tốt nhất không nên nhận, cứ để mọi thứ diễn ra tự nhiên_Nguyệt Ánh

- Cảm ơn cậu…chúng ta vẫn là bạn chứ_Trương Nhi

- Tất nhiên rồi_Nguyệt Ánh và Trương nhi bắt tay nhau sau một thời gian dài xa cách

- Mọi chuyện ổn rồi đó, đi ăn đi_Minh Nhật

- Được đó_nó ủng hộ

Cả đám lại kéo đến địa điểm quen thuộc, bữa này hôm nay ngon hơn lúc nào hết vì một tình bạn đã được hàn gắn

*Tại biệt thự riêng của nhà Kim Ngân

Bộp….chiếc cặp đen sang trọng được vứt xuống nền nhà một cách không thương tiếc

- Có chuyện gì vậy ba nó_mẹ Kim Ngân

- Toàn bộ tài sản…đều bị niêm phong tịch thu hết rồi_ba Ngân

Mẹ Kim Ngân khóc nức nở

- Thấy chưa…tôi đả bảo rồi, đọ ai không đọ, lại đọ với cái tập đoàn H&N hùng mạnh kia…cả nhà chúng ta phải làm sao_mẹ Ngân

- Tất cả đều là tính hiếu thắng của tôi_ba Kim Ngân vò đầu

Kim Ngân từ trên lầu đi xuống, thấy có chuyện gì không ổn nên mới núp một góc nghe ba mẹ nói chuyện…không ngờ Kim Ngân nổi tiếng một thời giờ lại thành kẻ vô gia cư, không tiền bạc, bạn bè cũng không

- Không thể…chuyện này không thể xảy ra, mọi chuyện chỉ là ác mộng_Kim Ngân cố biện lý do

Sáng hôm sau, mọi chuyện vẫn như vậy…bên dưới lầu ba mẹ Kim Ngân đang rối rít gọi điện thoại nhờ người quen giúp đỡ nhưng biết người, biết mặt khó biết lòng.Từ khi biết nhà Kim Ngân gặp khó khăn, ai cũng xa lánh, cố biện lý do này lý do nọ để trốn tránh, cố tình không giúp đỡ

- Tiền…không phải là tất cả nhưng…..mất tiền là mất tất cả_Kim Ngân khóc thầm trong phòng

Cả ngày hôm nay, Kim Ngân không đi học, ai cũng không để ý vì Kim Ngân học khác lớp, chỉ có mình Nguyệt Ánh để ý thấy điều kỳ lạ

Tối đến, ba mẹ Kim Ngân cũng thôi gọi điện thoại.Để tiết kiệm, những người làm trong căn biệt thự được cho nghỉ, toàn bộ đồ dùng không cần thiết cũng được bán đi hết…vì cả nhà Kim Ngân sẽ sớm tạm biệt căn biệt thự gắn bó bao lâu nay

Cả nhà ngồi vào bàn ăn, không ai buồn đụng đũa

- Công ty The Sunshine của nhà mình đã thuộc về H&N nhưng nợ vẫn còn lớn quá_ba Kim Ngân

Kim Ngân ngước mắt lên nhìn ba, nước mắt dàn dụa

- Vậy là……_Kim Ngân dường như đã đoán ra điều gì sắp ập vào đầu mình và chắc chắn đó không phải là điều tốt

- Con phải đến nhà của chủ tịch H&N để làm việc trả nợ, ba mẹ sẽ tìm cách đưa con về sớm nhất_mẹ Kim Ngân

Bây giờ, không điều gì có thể xấu hơn điều này

- Không…con không muốn…….!
Full | Next trang 5
.:Trang Chủ:.
Copyright © 2020 - Đọc Truyện - All rights reserved.