XtGem Forum catalog
Đọc truyện
Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 41

Theo như thỏa thuận, Kim Ngân đến nhà hắn để làm việc trả nợ

- Vào đi con_mẹ hắn

- Chào cô_Kim Ngân

Mẹ hắn để Kim Ngân vào nhà, đi tham quan xung quanh nhà một vòng rồi bàn giao công việc cụ thể

- Làm việc ở đấy rất đơn giản, nấu cơm một ngày ba bữa, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ là ổn…làm khoảng 3 năm thì coi như hết nợ nhé_mẹ hắn

- Dạ con biết rồi_Kim Ngân khép nép

- Có thể bắt đầu công việc từ ngày mai_ba hắn

Kim Ngân ra khỏi nhà hắn…sáng nay cả nhà cô đã rời khỏi căn biệt thự sang trọng, chuyển đến khi nhà trọ chật hẹp ở đường X.Vì tình cảnh khó khăn, ba cô phải đi làm bảo vệ cho công ty khác, còn mẹ cô thì ở nhà chăm lo công việc nhà và vật lộn với đống gấu bong chưa được dán mắt

- Con về rồi_Kim Ngân ngồi xuống ghế, tự tay rót cho mình một ly nước

- Sao rồi con_mẹ Ngân đặt con gấu bong cuối cùng vào bao nilong

- Mai có thể làm việc, con mệt rồi giờ con đi ngủ đây_Kim Ngân lê bước vào phòng mình.Phòng của cô thật sự nhỏ, chỉ bằng một phần ba so với phòng cũ.Đồ đạc cũng ít và xấu hơn rất nhiều….chiếc giường chiếu cùng một cái gối, tấm chăn, ngoài ra chỉ còn đống sách vở nữa là không còn gì hết

Kim Ngân mệt mỏi leo lên giường như cô không hề chợp mắt được...Một phần là không thích công việc mới, một phần là chiếc giường này không hề êm ái chút nào

*Tại Lucky Star

- Thấy thiêu thiếu cái gì ấy nhỉ_Tú Linh

- Thiếu ai ta_Minh Phong

- Còn thiếu ai nữa, thiếu chị Kim Ngân chứ gì nữa, chị ấy nghỉ học hai bữa nay rồi, nghe nói bị tịch thu tài sản gì gì đấy_Xuân Thủy

- Chính xác luôn nè, lúc nào ngồi ngoài canteen cũng nghe thấy tiếng phát ra từ cái miệng ăn mắm ăn muối của nhỏ đó_Tuấn

- Bạn ấy đang giúp việc ở nhà Nam Bảo_nó xen vào

- HẢ…Cả bọn đồng thanh

- Thê thảm đến vậy sao_Minh Nhật

- Im nói cho nghe nè_hắn

Hắn và nó kế hết toàn bộ những gì mà chúng nó biết được, từ việc bị tịch thu tài sản đến nhà hắn mua lại công ty, rồi cả chuyện về “người giúp việc” mới nữa

*Sáng hôm nay là ngày đầu tiên bắt đầu làm việc của Kim Ngân.Nhỏ đến nhà hắn từ rất sớm, dọn dẹp mọi thứ.Hắn và nó nghe tiếng lục đục dưới nhà…choàng quậy leo xuống bếp

Thấy hắn và nó xuống, Kim Ngân lờ đi, coi như chưa thấy

- Kim Ngân à?_nó

- Hôm qua ba mẹ đã nói rồi còn gì cậu quên à_hắn

- Ừ….ừ_nó vẫn chưa quen được với sự hiện diện của Kim Ngân

Sau khi Ngân nấu xong bữa sáng thì cũng là lúc ba mẹ hắn dậy.Kim Ngân dọn đồ ăn ra bàn, tính đi làm việc thì mẹ hắn níu lại

- Ngồi lại ăn luôn đi con, Kim Ngân!_mẹ hắn

- Không cần đâu bác, con ăn sau cũng được_Kim Ngân giờ mới mở miệng nói đáp lễ

- Ngồi xuống đi, không sao đâu_ba hắn

Kim Ngân nhẹ nhàng tháo tạp dề, ngồi cúi gằm xuống mặt bàn

Kính coonggggggg_chuông nhà hắn reo một hồi dài

- Để con ra_Kim Ngân

Ngân xỏ vội đôi dép rồi ra mở cửa…Vị khách đến vào sáng sớm không ai hết chính là anh nó và Thu Hương

- Anh chị vào đi_Kim Ngân

- Em…là ai vậy_Thu Hương

Anh nó không nói gì, ra hiệu cho Thu Hương im lặng rồi bước vào nhà

Kim Ngân đứng lại phía sau, đợi khi xe của anh nó vào nhà rồi khóa cổng

- Chào hai bác_anh nó

- Hai đứa ăn sáng chưa con_mẹ hắn

- Hì…dạ con chưa ăn_anh nó

- Ngồi xuống đi_ba hắn

Kim Ngân lấy thêm hai cái bát, hai đôi đũa rồi ngồi về chỗ cũ

- Cô bé kia là ai vậy bác_Thu Hương

- À..là Kim Ngân, người giúp việc mới ở nhà bác_mẹ hắn

- Người….giúp việc à_anh nó

- Chuyện dài lắm, sau này em kể anh nghe sau_hắn

Ba hắn nếm thử thức ăn của giúp việc mới.Có lẽ do lúc trước là con nhà danh giá nên công việc nhà đều có người giúp việc làm sẵn, mẹ Ngân không cho cô đụng vào bất kỳ công việc nào khiến cho Ngân gặp rất nhiều khó khăn trong lúc làm việc.Tay cô có nhiều vết sẹo nhỏ do không quen với việc bếp núc, rồi cả chén bát cô làm bể nữa nhưng ba mẹ hắn không trách móc vì đây là thử thách lớn dành cho Kim Ngân

- Ưm…mặn quá_ba hắn nhăn nhó

Hắn cầm muỗng, múc thử bát canh vào chén

- Oawww….cay…cay quá_hắn uống một ngụm nước lớn để dập tan lửa trong miệng

Kim Ngân lung túng, hai tay đan chéo vào nhau, mặt tái đi vì lo lắng

- Cảnh này sao quen vậy ta_nó nhìn Thu Hương

- Đừng có nhìn chị như thế chứ, chuyện đó qua lâu rồi mà_Thu Hương đỏ mặt

- Ừ anh thấy cũng giống thật_đến lượt anh nó hùa theo nó trêu Hương

Kim Ngân mắt rưng rưng, dọn dẹp đống thức ăn không thể nuốt nổi trên bàn.Nó cũng đứng dậy dọn phụ

- Gay quá ta, sáng nay ăn gì bây giờ_Kim Ngân nói nhỏ nhưng cũng đủ để nó nghe thấy

- Muốn tớ giúp không_nó mở lời

- Không cần_Kim Ngân phớt lờ.Không phải mấy người muốn nhìn thấy tôi trong bộ dạng này lắm sao_Kim Ngân

- Ê nhưng mà…_nó

- Kim Ngân xuống đây ngồi để Thiên Hân nó vào bếp đi con_mẹ hắn vọng lại

- Thấy chưa…cậu ra bàn ngồi đi_nó đẩy nhẹ Kim Ngân ra

- Để xem cậu được tới đâu_nó

Kim Ngân ra bàn ngồi nhưng vẫn chăm chú quan sát nó.Nó lấy thức ăn trong cái tủ lạnh to tổ chảng, nhét cả còn bò vào còn vừa chán

Vì là bữa sáng nên nó chỉ nấu món ăn nhẹ, không quá cầu lỳ nhưng đủ chất dinh dưỡng

- Ăn đi_nó bưng ra cho mỗi người một tô bún

Cả nhà ngoại trừ Kim Ngân cắm cúi ăn vì tài nấu ăn của nó ai mà chẳng biết…không còn gì để bàn cãi hay chê trách

Kim Ngân ngắm qua ngắm lại bát thức ăn rồi mới cầm đũa muỗng lên nếm thử

- Cậu ăn thấy thế nào_nó hỏi Kim Ngân

Ngon quá…mình mà được hưởng một phần tài nấu ăn của cậu ấy thì…_Kim Ngân nghĩ nhưng không nói ra vì cô rất ít khi khen người khác, nhất là người àm cô cho rằng suốt đời suốt kiếp sẽ không bao giờ đội trời chung

- Cũng tạm_Kim Ngân

- Xì…vậy mà cũng tạm sao, cô không cần phải dối lòng thế_anh nó

Anh nó cảm thấy không yên tâm khi Kim Ngân làm việc ở nhà hắn, anh nó cho rằng sớm muộn chuyện xấu cũng sẽ xảy ra

Sau khi ăn sáng, dọn dẹp xong xuôi, nó thấy vẫn còn sớm nên nán lại nhà uống nước

- Hôm nay con qua đây có chuyện gì không Hiếu_mẹ hắn gần như quên mất anh nó và Thu Hương

- Chút nữa quên mất, may mà bác nhắc con.Con qua đây để đưa Thiên Hân về nhà_anh nó

- Có chuyện gì hả con_ba hắn thắc mắc

- Chuyện là con với Thu Hương sắp kết hôn, Hương muốn có người tâm sự, làm quen nhà trước khi làm dâu nên đành nhờ vả nó_anh nó

Ba mẹ hắn cười nhẹ

- Tưởng chuyện gì chứ chuyện đó thì hai con cứ thoải mái, sớm muộn gì cũng là người nhà ấy mà_ba hắn nhìn nó

Nó thoáng nhận ra cái nhìn của ba hắn, hai má đỏ ửng

- Cảm ơn hai bác.Sáng ngày mai con đưa em ấy về…sau khi tụi con cưới xong thì con trả lại ngay_Thu Hương

- Chị có chắc là sẽ trả không đó_hắn lườm lườm pha chút dí dỏm

- Tất nhiên rồi nhóc, chị không có bắt cóc trẻ em đâu_Thu Hương

- Thôi vậy con về luôn đây_anh nó lái xe chở Thu Hương ra về

Ở trong nhà hắn và nó cũng đang chuẩn bị đi học

- Kim Ngân cậu không đi học à_hắn

- Hả…ờ…chắc là không_Kim Ngân giật mình rồi nhanh chóng trả lời

- Sao lại không, con cứ đi đi.Sau khi học ca sáng nấu bữa trưa, học xong ca chiều nấu buổi tối là ổn mà_mẹ hắn

- Nhưng…_Kim Ngân ấp úng

- Chuyện học phí hai bác sẽ lo, con cứ yên tâm học tập_ba hắn

- Con cảm ơn, giờ con phải về thay đồ…con chào hai bác

Kim Ngân đang tính về thì mẹ hắn gọi lại

- Nhà con ở xa đây quá, đi lại như vậy bất tiện lắm.Từ ngay mai con chuyển đồ về đây.Trong nhà có một phòng cho người làm còn trống đó_mẹ hắn

- Con cảm ơn hai bác nhiều lắm_Kim Ngân chạy nhanh ra khỏi nhà hắn, về phòng trọ thay đồ

Hắn và nó đợi bóng Kim Ngân khuất khỏi cổng rồi mới đi học

- Chào ba mẹ con đi học_hắn/nó

Chiếc Lamborghini sáng bóng của hắn chạy nhanh trên con đường rộng đến Lucky Star


Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 42

Hắn và nó đi xe ô tô nên đến trường trước, còn Kim Ngân thì chạy đến sau.Ngân vừa bước vào cổng trường thì đã nghe nhiều lời bàn ra vào to nhỏ

- Tưởng cô ta sẽ quê mặt mà không dám đến, không ngờ cái bản mặt lại xuất hiện ở đây_hs1

- Chẳng phải người nổi tiếng trong bài báo “Công ty danh giá The Sunshine phá sản, bị tập đoàn H&N mua lại” hay sao_hs2

Đó đều là những người xu nịnh cô khi cô từng là con gái duy nhất của tập đoàn danh giá.Khi còn là con nhà giàu, cô luôn là tâm điểm chú ý của mọi người, có hàng trăm hàng ngàn người bu xung quanh để lấy lòng, mong gia đình nhà cô sẽ chiếu cố cho họ nhưng giờ đây, khi gia đình cô gặp khó khăn thì tất cả mọi người đều trở mặt.Chỉ còn những lời chua chát của họ rỉa vào tai cô, tất cả mọi thứ đều biến mất nhanh như bọt biển

Kim Ngân lấy tay lau quệt nước mắt trên má rồi chạy thẳng vào nhà vệ sinh nữ

- Tại sao mọi chuyện lại thành ra như thế này chứ_Kim Ngân

Nguyệt Ánh chạy theo Kim Ngân từ ngoài cổng trường vào đến tận đây.Ánh lẳng lặng đến gần, vỗ nhẹ vai Kim Ngân

- Thôi không sao mai, mọi chuyện sẽ qua nhanh thôi_Nguyệt Ánh

Kim Ngân lau khô nước mắt lên má, đẩy tay Nguyệt Ánh ra khỏi người mình

- Mày đi đi, tao không cần lòng thương hại của mày.Mày đi mà theo đuổi ước mơ của mày ấy_Kim Ngân

- Cậu sao vậy, tớ tưởng chúng ta là bạn cơ mà_Nguyệt Ánh ngơ ngác

- Hơ…bạn sao???_Kim Ngân cười nhếch mép…..chuyện này mày phải là người biết rõ nhất chứ_Kim Ngân đi ra khỏi phòng vệ sinh nữ

Nguyệt Ánh ở trong nhà nói vọng ra

- Tớ không thể tiếp tay cho cậu làm việc ác thêm một lần nào nữa_Nguyệt Ánh hét to, Kim Ngân ở ngoài nghe rõ từng câu từng chữ một nhưng vẫn bỏ đi biệt

*Đêm trước khi nhà Kim Ngân bị tịch thu tài sản

- Tít…tít...tít_Kim Ngân gọi điện thoại cho Nguyệt Ánh

“Thuê bao quý khách vừa gọn không liên lạc dược, hãy để lại tin nhắn sao tiếng Píp: Nguyệt Ánh, tớ Kim Ngân đây, mau ra quán Café gần công ty cậu đi có chuyện này vui lắm…nhớ đến nhá”

Kim Ngân gọi cho Nguyệt Ánh nhưng khổ nỗi bây giờ Ánh đang ở công ty.Tuy chỉ mới vào nhưng cô rất tuân thủ nội quy của phòng, luôn tắt điện thoại từ lúc vào công ty cho đến khi ra khỏi công ty.Có khi cả ngày đó Nguyệt Ánh còn không thèm nhìn cái bản mặt của chiếc điện thoại…dành 100% công lực cho công việc hằng mơ ước

- Ôi con quỷ này, làm gì mà tắt điện thoại luôn ghê vậy_Kim Ngân lẩm bẩm

Nhưng hiện giờ ở quán Café đó không chỉ có mình Nguyệt Ánh mà còn có ba của cô cùng một đám người mặc đồ vest đen từ đầu đến chân

- Sao rồi con, Nguyệt Ánh đâu_ba Ngân

- Nó không trả lời ba ạ_Nguyệt Ánh bĩu môi

Ba Kim Ngân không đáp, vẫn chưng cái bộ mặt lạnh lùng.Lý do ba Kim Ngân đưa cả đoàn người ra đây không phải chỉ đơn thuần là “uống Café” mà thực hiện một phi vụ bí mật.Trước giờ mọi chuyện Kim Ngân làm đều có Nguyệt Ánh theo cùng nhưng hôm nay thì ngược lại khiến cho Kim Ngân cảm thấy thiếu thiếu

Phải…nhiều tin đồn ở trên mạng cho rằng The Sunshine trước đây là một công ty có tiếng vang lớn trong ngành đá quý nhưng từ khi tập đoàn H&N tiến vào ngành đá quý, mọi khách hàng đều đổ xô đến trung tâm thương mại H&N làm cho trung tâm thương mại của The Sunshine mất khách, làm ăn ế ẩm.Nhiều tin đồn lỗi về sản phẩm cũng từ đó mà ra.Nghe tin H&N sắp cho ra sản phẩm đá quý mới, vì muốn lật lại tình thế nên ba Kim Ngân cho người điều tra và biết bản kế hoạch đó để trong bàn làm việc của quản lý trưởng phòng…ông quyết định cho người và con xâm nhập vào H&N nhưng ai mà chẳng biết, H&N là tập đoàn lớn, 24/24 đều có bảo vệ quản lý cẩn thận nên người ngoài khó có thể vào….nhưng Nguyệt Ánh thì lại khác, cô có thể ra vào công ty dễ dàng vì H&N có mối quan hệ mật thiết với The Sun nhất là những người ở phòng thiết kế và Nguyệt Ánh là một trong số đó.Cô thường xuyên ra vào H&N để bàn giao thông tin kế hoạch, bảo vệ cũng không ngẫn cản mỗi lần thấy cô vào tập đoàn.Cho nên túm lại, Nguyệt Ánh là át chủ bài của phi vụ lần này

Nguyệt Ánh về nhà thấy tin nhắn của Kim Ngân thì nhanh chóng gọi lại

- Alô, có chuyện gì vậy Kim Ngân_Nguyệt Ánh

- Tớ đến trước nhà cậu rồi đấy, nói chuyện điện thoại không tiện cậu xuống đây đi_Kim Ngân

Nguyệt Ánh nhón chân lên nhìn ra ngoài cửa sổ thì thấy Kim Ngân co ro đứng ngoài vội chạy ra mở cộng

- Cậu vào nhà chơi_Nguyệt Ánh

- Không cần đâu, nói ở đây đi rồi tớ phải đi luôn.Tớ cần cậu giúp một việc có được không_Kim Ngân

- Chuyện gì_Nguyệt Ánh

- Cậu có thể vào phòng quản lý trưởng phòng của H&N lấy trộm bản thảo tài liệu sản phẩm mới được không_Kim Ngân

- Để làm gì chứ_Nguyệt Ánh nghi ngờ

Kim Ngân cho rằng đã là bạn thân thì không nên giấu nhau điều gì nên cô nói cho Nguyệt Ánh toàn bộ kế hoạch mà bản thân và ba mình đã lập ra cực kì hoàn hảo

- Không được, tuyệt đối không được.Như vậy là phạm pháp đó_Nguyệt Ánh hoảng hồn

- Phạm pháp gì chứ.Nói trắng là là mình chỉ mượn sao chép lại rồi sẽ trả lại bản gốc về chỗ cũ mà_Kim Ngân nài nỉ

- Tớ xin lỗi, tớ không làm được đâu.Cậu về đi, hãy bỏ luôn cái ý định điên rồ ấy luôn đi_Nguyệt Ánh đóng sầm cổng bỏ vào nhà

- Thì thôi, cô ta không giúp thì mình làm một mình vậy_Kim Ngân bỏ về, từ trên ban công Nguyệt Ánh nhìn bóng Kim Ngân khuất dần, cầu cho cái chuyện xấu ấy cậu sẽ suy nghĩ lại mà không thực hiện

Nhưng sự thật lại khác, nghĩ đến cái trung tâm thương mại vắng tanh của mình, Kim Ngân càng quyết tâm thực hiện cho bằng được kế hoạch

Mọi chuyện diễn ra khá suôn sẻ, Kim Ngân và ba vào được công ty an toàn mà không bị phát hiện.Loay hoay một hồi thì tìm được xấp tài liệu và chạy ra ngoài êm xuôi

Ngày cho ra mắt sản phẩm mới của H&N và The Sunshine trùng nhau và điều hoàn toàn chắc chắn là hai mẫu sản phẩm giống nhau như hai giọt nước.Trên các tờ báo mạng tràn lan thông tin về sản phẩm mới của H&N và The Sunshine nhưng sự thật luôn che sự bóng, những tài liệu cơ mật của H&N và tác giả sản phẩm mới đã khẳng định được bản quyền chính thức của H&N

The Sunshine đã bị suy thoái nhưng sau vụ lùm xùm này càng bị thiệt lớn hơn…ba Kim Ngân phải bán đi công ty và đã bị H&N mua lại sao khi phá sản

Trong tiềm thức Kim Ngân luôn cho rằng nếu như ngày hôm đó Nguyệt Ánh chịu giúp đỡ thì mọi chuyện cũng không đến mức thảm hại như bây giờ.Ít ra cũng không bị xua đuổi ghẻ lạnh như bây giờ

Kim Ngân vào lớp, bàn ghế của cô được kéo vào góc khuất của lớp, trên bàn trét đầy phấn và rác…Những giọt nước mắt lại lăm dài trên má, Kim Ngân vừa sụt sùi vừa lau dọn đống hỗn động được “trưng diện” trên bàn

Trong lớp coi Kim Ngân như con ghẻ, ra chơi cô chỉ biết lủi thủi một góc.Bạn học người thương hại, kẻ khinh bỉ

Nhóm của nó thấy xót cho Kim Ngân lắm nhưng không thể làm gì được vì lòng tự trọng quá cao, Kim Ngân sẽ không nhận bất kì sự giúp đỡ nào từ tụi nó

Những ngày đầu rất khó để Kim Ngân có thể quen với sự ghẻ lạnh và công việc của nhà hắn nhưng thỏi sắt mài lâu ngày thì sẽ thành kim , con người quen rồi thì sẽ tự khắc thấy nó quá đỗi bình thường và quen thuộc…Mọi chuyện đều êm ấm từ đó đến bây giờ nhưng cho đến một hôm…hắn và nó đến thăm người “bạn”quen thuộc



Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 43

Chiếc xe đồ sộ lại một lần nữa xuất hiện trên con đường làng quê vắng vẻ…đến căn nhà quen thuộc…hắn dừng xe bấm còi lớn….Bíppppppppppp.Một bóng người quen thuộc từ trong nhà chạy ra tươi cười niềm nở đón hắn và nó

Vâng…còn ai nữa ngoài bà ngoại yêu “vấu” của hắn chứ

- Con với vợ con đến thăm bà đây_hắn mở cốp xe lấy một túi lỉnh khỉnh xách vào nhà

- Ừ…mà cái túi gì vậy con_bà hắn xách phụ hắn vào nhà

- Trái cây nhà đó bà_hắn cười

- Ui chao…về đây là bà vui rồi còn mang theo mấy cái này làm gì nữa, ở đây đâu có thiếu_bà hắn

Nó từ trong xe bước ra, hai tay xách hai túi cũng to không kém

- Cái gì nữa vậy con_bà hắn ngán ngầm nhìn hai túi đồ của nó

- Hì hì…mấy cái này để bao lâu cũng không sợ bị hư như trái cây đâu bà ạ_nó lém lỉnh

- Chứ là cái gì vậy con_bà hắn

- Con mua đồ cho bà đó_nó hì hửng

Bà hắn không trả lời, lắc lắc đầu vài cái rồi khệ nệ bưng đồ vào nhà.Bữa cơm tối không ảm đạm như lúc bà ăn một mình mà vui vẻ hơn nhiều…có chuyện gì hắn và nó cũng méc bà biết…tất tần tật mọi chuyện từ A – Z không bỏ qua một “kí tự” nào

Ăn cơm xong hắn nhìn đồng hồ, thấy vẫn còn sớm…hắn rủ rê

- Ba bà cháu mình đi Minmax mua sắm đi…phải tuốt cho bà từ đầu đến cuối chứ_hắn cười cười

- Cậu quên bà thích nơi yên tĩnh sao, ở Minmax đông người ồn ào lắm

- Thôi thôi…ba cũng muốn đổi gió một chút…chúng ta đi_bà hắn

- Ô…lạ thật nha, bà cũng thích đi Minmax hay sao_hắn

-Hai đứa vào thay đồ đi_bà hắn thúc

{“Có lẽ nên tận hưởng những giây phút cuối cùng để sau này không phải hối hận”}

Cách nhà bà hắn 5km có một trung tâm thương mại Minmax rất lớn.Đây là trung tâm thương mại có uy tín và chất lượng đứng thứ ba toàn cầu…chỉ sao B&T và H&N

- Vào đi bà_nó khoác tay hai người kéo vào TTTM

Ba người lượn khắp tất cả các dãy hàng...chọn biết bao nhiều là đồ cho bà,nó ngắm thấy một cái thun trắng đẹp lắm, nhìn bắt hắn vào thay thử ngay

- Bắt buộc phải thay sao, cậu thấy được là được rồi_hắn

- Không nói nhiều, mau vào đi_nó

- Khụ…khụ…_tiếng ho khá lớn khiến hắn và nó chú ý

- Bà làm sao vậy???_nó/hắn

- Không có gì đâu, bà vào nhà vệ sinh tí_bà hắn ôm miệng chạy thẳng vào WC

Người phụ nữ già yếu, bàn tay nhăn nheo, hai bên mắt có những vết chân chim rõ rệt đưa bàn tay ra khỏi miệng, đặt trước mắt mình….một bàn tay toàn là máu

Vội xả nước rửa tay…bà suy nghĩ

{“Tốt nhất là cứ để tụi nó vui vẻ, không nên nói cho tụi nó biết làm gì rồi lại làm khổ thân chúng nó ra vì người bà sắp xuống lỗ này”}

Hắn và nó đứng trước cửa WC đợi bà, thấy bà bình thường trở ra, ai nấy cũng như sống lại

- Bà có sao không_hắn

- Ừ bà không sao…chỉ là không quen khi tiếp xúc với máy lạnh_bà hắn

- Vậy mình về nha bà_hắn

Nó dìu bà ra bãi đậu xe, nhẹ nhàng hỏi thăm sức khỏe nhưng bà cũng chỉ ậm ừ cho qua

Về đến nhà thì trời cũng đã tối…chỉ lượn có mấy tiếng thôi mà mất bao nhiêu tiếng đồng hồ…vì mệt quá nên hắn và nó làm VSCN xong rồi leo lên giường ngủ luôn

Biết mình không còn sống được bao lâu…bà hắn thức cả đêm để viết tâm nguyện của mình và di chúc trước khi ra đi

Sáng hôm sau nó dậy sớm, nấu bữa sáng dinh dưỡng cho bà vì biết mấy bữa nay sức khỏe bà không được ổn định.

30 phút sao hắn cũng dậy, nấu nướng dọn dẹp phụ nó, sau khi dọn mọi thứ trên bàn, ngồi thêm 5’ mà vẫn chưa thấy bà dậy, nó bảo hắn

- Cậu vào gọi bà dậy đi, gần 7h rồi đó, bính thường bà dậy sớm lắm mà_nó

- Ừ biết rồi_

Hắn xô cửa vào phòng bà, thấy bà vẫn mê man trên giường ngủ, hắn lại gần lay nhẹ người

- Bà ơi mau dậy ăn sáng đi bà, hôm nay bà cháu mình hẹn đi câu cá rồi mà_hắn nỏi nhỏ vào tai bà chỉ đủ 2 người nghe

Thấy bà không trả lời, hắn hơi hoang mang

- Bà ơi…bà_hắn run run đưa ngón tay trên trước mũi…bà đã không còn thở nữa rồi

Hắn chạy xồng xộc ra báo với nó…nó hoảng hồn gọi cấp cứu…5’ sau cấp cứu đến_tiếng còi lan xa đánh thức một vùng quê thanh tĩnh

Ở trên xe cấp cứu, mắt hắn rưng rưng

- Bà ơi bà đừng làm sao nhé_hắn cầm tay bà, hơi ấm trên đôi tay của nó truyền vào bàn tay lạnh ngắt của bà

Sau khi bà vào đến phòng mổ thì nó lấy điện thoại gọi cho ba mẹ hắn đến…mẹ hắn bỏ công việc đang dở chạy ngay đến bệnh viện

- Mẹ…mẹ đừng dọa con, con xin mẹ_mẹ hắn cầu trời khấn phật, mong cho bà tai qua nạn khỏi

Cánh cửa phòng mổ bật sáng, phía sau bác sĩ là gương mặt tím tái của bà hắn được trùm lên bởi một tấm khăn trắng mỏng manh

- Chúng tôi đã cố gắng hết sức, bà ấy bị ung thư…khi phát hiện ra và chuyển đến đây thì đã quá muộn rồi_bác sĩ tháo nón trên đầu xuống, chào cả nhà xin kiếu trước

Mẹ hắn òa khóc, ôm thi thể của người bà kính yêu

- Mẹ, chẳng phải mẹ bảo tuần sau lên nhà chúng con chơi hay sao…con còn chưa kịp làm gì để báo hiếu cho mẹ_mẹ hắn khóc nức nở

Nó cũng khóc…những giọt nước mắt mặn chát rơi trên gương mặt đáng mơ ước của nó từng hồi dài, hắn cũng cố kìm nén, chỉ dám khóc trong tim mà không nói ra ngoài……..!!!!!

Ngày hôm sau, cả nhà hắn an tang bà…ảnh bà được đặt trang trọng trên chiếc bàn thờ cùng với ông hắn…chắc bây giờ ông bà đã được gặp nhau ở thiên đàng xinh đẹp rồi!

Tất cả mọi người trong tập đoàn của nhà hắn đều đến viếng bà trong sự nuối tiếc.Hồi trước khi tập đoàn còn một là chi nhánh nhỏ đang phát triển ngành xây dựng, hàng ngày bà đều làm đủ loại bánh mang đến cho anh em trong công ty nên ai cũng nhớ mặt và rất quý bà….sự ra đi đột ngột này làm ai cũng phải suy nghĩ

Ba mẹ nó biết tin cũng đặt một chiếc vòng hoa rồi đến viếng bà

- Cảm ơn anh chị đã đến đây, bà ở trên trời chắc cũng vui lắm_mẹ hắn

- Chị đừng buồn, mọi chuyện sau này rồi cũng sẽ qua thôi_mẹ nó

- Dạ_ba mẹ hắn bắt tay ba mẹ nó

Chuyện an táng và chôn cất bà được giải quyết xong xuôi…ba mẹ hắn về trước còn nó ở lại phụ giúp…Tiến Đạt cũng biết chuyện này và đích thân đến thăm…một phần là vì muốn gặp nó

Viếng xong, Đạt ra chỗ ăn uống dành cho khách viếng…thấy có người, nó bưng bê đồ ra cho khách

- Ăn ngon miệng ạ_nó không để ý đến Tiến Đạt mà thản nhiên rút xuống…Tiến Đạt nhanh nhẹn giữ cổ tay nó

Nó bây giờ mới bừng tỉnh, vội kéo tay Đạt ra khỏi cổ tay nó

- Mấy bữa nay sao cậu gầy quá vậy, đừng buồn nữa nha_Tiến Đạt

- Cậu ăn đi_nó tính bỏ đi thì Đạt tiếp tục giữ nó lại

- Ngồi xuống đây tí đã, việc gì mà phải vội…cậu có thân thích gì với cái gia đình họ Hoàng này đâu_Tiến Đạt nói thầm vào tai nó, ý không muốn cho nhiều người xung quanh nghe cùng

Hắn không thấy bóng dáng nó vội vã đi tìm, thấy nó nhăn nhó còn Tiến Đạt mặt tỉnh bơ thì hắn chạy lại can thiệp

- Bỏ cậu ấy ra ngay_hắn

- Ô…lâu ngày mới gặp nha_Tiến Đạt đánh trống lảng

- Thằng hâm này, mới gặp ở trên trường còn gì_hắn

- Ờ há, chắc tôi già rồi đó_Tiến Đạt vẫn không chịu buông nó ra

Hắn phải dùng đến bạo lực, hất mạnh tay Tiến Đạt ra khỏi nó, kéo nó ra khỏi khuôn viên dành cho khách viếng

- Cậu ta có nói gì với cậu không_hắn quan tâm, đưa cổ tay nó lên

- Không có gì hết, cậu ta cứ bảo tớ ngồi cùng_nó khó chịu

- Ui…đỏ hết cổ tay rồi này_hắn xuýt xoa

Nó cốc nhẹ đầu hắn

- Thôi đi làm việc đi_nó

Nó quay lại chỗ cũ thì Tiến Đạt đã về từ bao giờ

{“ Chuyện buồn là dòng mở đầu cho một câu chuyện vui”}


Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 44

Khi hắn dần quen được với sự thiếu vắng của bà thì luật sư riêng của bà hắn đến tận nhà hắn.Kim Ngân ra mở cửa, cả nhà hắn, bao gồm cả nó tập trung ở phòng khách.Kim Ngân từ tốn mang nước ra mời khách

- Mời bác ạ_Kim Ngân đặt cốc nước trên bàn rồi xuống bếp làm việc

Kim Ngân là người tương đối lạnh lùng cho nên chuyện của nhà hắn Ngân không mấy quan tâm mà vô tư làm việ, không cần biết phía bên kia bức tường đang xảy ra chuyện gì

- Tôi là luật sư riêng của bà Phạm Hồng Liên, bà ấy đã mất từ tháng trước, tôi đến đây để thông báo cho mọi người biết về di chúc của bà ấy để lại…!

Luật sư lấy trong cặp xách một bao xanh mỏng đựng tài liệu

- Mọi người cứ xem qua.Tài liệu này đã được ban công chứng xác thực.Có gì mọi người cứ liên lạc với tôi…giờ tôi xin phép_luật sư chào cả nhà rồi ra về, Kim Ngân ra mở cỗng tiễn khách

{“…Toàn bộ tài sản của tôi để lại cho cháu trai Hoàng Nam Bảo.Tài sản được đứng tên tôi bao gồm: Siêu thị tự do Minmax ở ngoại thành và chinh nhánh siêu thị ở Pháp, 10% cổ phần ở tập đoàn H&N và 21% ở tập đoàn Mixture và toàn bộ đất đai được đứng tên Phạm Hồng Liên tôi”}.

- Trung tâm thương mại Minmax là của bà hay sao_hắn ngạc nhiên

- Con tưởng bà không thích ở mấy nơi đông người như trung tâm thương mại Minmax cơ mà_nó cũng ngạc nhiên không kém

- Sao mẹ có nhiều cổ phần của Mixture thế mà em lại không biết_mẹ hắn nhìn ba hắn

Đến lượt ba mẹ hắn lên bục giảng

- Lúc trước, để bà đỡ cực khi sống một mình…ba mẹ có xây cho bà một cái siêu thị nhỏ Minmax dưới sự quản lý của H&N…nói là dưới quyền nhưng mọi thứ đều do bà quyết định.Thời gian trôi qua làm ba mẹ quên khuấy mất Minmax…không ngờ bây giờ nó đã lớn mạnh như thế này.Bây giờ bà đã quyết định chuyển nhượng cho con thì con nên biết cách quản lý tốt để không phụ lòng bà.Còn về cổ phần của Mixture…cây thuốc quý của mẹ đã cứu một cổ đông lớn của Mixture nên ông ấy quyết định chuyển nhượng hết cổ phần cho mẹ và rút lui nghỉ hưu_ba hắn

- Con chỉ lấy trung tâm Minmax thôi, còn lại chuyển nhượng hết cho vợ con_hắn

Ba hắn trợn tròn mắt

- Vợ con á_ba hắn

Mẹ hắn nháy máy với ba hắn ra hiệu “Thiên Hân chứ còn ai nữa”

- À..à…ba biết rồi…!!_ba hắn cười khúc khích

- Con sẽ nhận toàn bộ phần còn lại chứ Hân_mẹ nó

Nó có phần hơi bối rối…một phần muốn lại vì không muốn phụ bà, phần không muốn vì sợ sẽ bị mọi người ví như con sâu đào mỏ

Hắn trợn mắt nhìn nó như kiểu muốn nói “Cậu còn không đồng ý, tất cả là của bà để lại đó”.Nó cúi đầu, lí nhí nói

- Dạ con biết rồi, ba mẹ cứ làm vậy đi_nó

Kể từ đó nó trở thành cổ đông mới của H&N và Mixture

Hôm nay có cuộc họp cổ đông nên nó đến Mixture…Tiến Đạt cũng đến đó và Đạt đã thấy nó

- Cậu đến đây làm gì vậy_Tiến Đạt

- Đến đây có việc tí_nó

- Ừ_Tiến Đạt cùng nó đi vào trong Mixture

Đến phòng họp thì mọi người đã có mặt đầy đủ, chỉ thiếu mỗi nó và Đạt, nó phải tìm luật sư riêng của nó nên Đạt vào trước

15’ sau, nó bước vào phòng họp trước con mắt người ngoài hành tinh của tất cả cổ đông và Tiến Đạt cũng vậy

- Ai để cho người lạ vào đây vậy, bảo vệ đâu?_một cổ đông nói lớn

Luật sư riêng của nó đưa lên cho mọi người thấy một tờ giấy chuyển nhượng cổ phần đã được chứng thực

- Toàn bộ 21% cổ phần ở tập đoàn Mixture của bà Phạm Hồng Liên, cổ đông quá cố của tập đoàn này được chuyển nhượng sang cho cô Bạch Thiên Hân_luật sư

- Được rồi, đã là cổ đông thì hãy ngồi vào đi_Tiến Đạt

{“Hay thật, thì ra cô ấy vào đây là vì lý do này”_Đạt}

Nó vừa ngồi vào ghế thì mẹ của nó cũng đến, bà thản nhiên ngồi vào ghế cạnh nó, nó ngạc nhiên

- Mẹ à, mẹ đến đây làm gì vậy_nó

- Nhà mình có cổ phần của Mixture mà con_mẹ nó

- Sao con không biết_nó

- Thì giờ con biết rồi nè_mẹ nó

[Cuộc họp bắt đầu……………………………]

Sau khi cuộc họp kết thúc, nó về nhà với mẹ nó

- Hazzz, mệt quá đi_nó

- Vào tắm rửa đi con_mẹ nó

Hắn từ ngoài cổng bước vào nhà

- Chào ba mẹ_hắn

Nó từ trong nhà tắm bước ra thấy hắn ngồi uống trà…?

- Cậu đến đây chi vậy_nó

- Ngủ_hắn

- Gì nữa..???_nó

-Qua đây ngủ với cậu chứ làm gì_hắn

Ba hắn phán một câu xanh rờn

- Hai đứa này cứ như là rời nhau thì sẽ chết ấy_ba nó

- Chứ còn gì nữa ba_hắn nhìn nó cười

Tối hôm nay ba mẹ hắn có việc đột xuất ở công ty, hắn qua nhà nó ngủ nên chỉ còn một mình Kim Ngân ở căn nhà rộng lớn

Chuyện này không phải là khó vì Ngân là con gái độc nhất, lúc trước ba mẹ đi công tác liên miên nên ở nhà một mình là chuyện quá đỗi bình thường

Chỉ cần qua hết 12h đêm nay thì Thu Hương chính thức là người nhà của nó…ngày mai Hương sẽ làm lễ cưới với anh hai của nó

Do xem phim quá nhiều và bản thân cũng thích nên Thu Hương nài nỉ anh nó tổ chức ở nhà thờ.Sẽ có hai đứa bé dễ thương xách cánh hoa rồng rải trên chiếc thảm đó cùng với người cha sứ hiền hậu, mặc chiếc áo trắng điều hành lễ cưới

Sáng nay Thu Hương dậy rất sớm, chuẩn bị cho tất cả mọi thứ, cùng mẹ nó và nó đến Santozer để chuẩn bị cho lễ cưới.Sau khi make – up, Thu Hương vào thay đồ.Hương vốn không thích màu nổi nên chọn chiếc váy xòe trắng, có đính ngọc trai đội cùng chiếc vương miện đính Sapphire tím

- Chị Hương đẹp quá_nó trầm trồ

Hương mỉm cười rồi từ từ đi về phía bàn trang điểm của phòng chờ cho cô dâu

- Đẹp lắm_mẹ Hương mở cửa phòng bước vào

- Mẹ…._Hương

- Chào chị_mẹ Hương

-Chị cứ ở đây với Hương, tôi với cháu ra ngoài tiếp khách_mẹ nó cùng nó bước ra ngoài

Ở nhà hắn, ba mẹ hắn đang chuẩn bị đi dự lễ cưới.Trong đám cưới, khách mới chủ yếu của nhà trai là đối tác thân thiết nên nhà hắn cũng được mời.Chuẩn bị ra khỏi nhà thì mẹ hắn nói với Kim Ngân

- Kim Ngân con cũng đi luôn đi_mẹ hắn

- Dạ thôi con ở nhà được rồi_Kim Ngân

- Vào thay đồ đi con bác đợi_mẹ hắn

- Nhưng….._Kim Ngân

- Lẹ đi con không trễ bây giờ_mẹ hắn

Kim Ngân vào trong phòng, lục lôi tìm được một cái váy cô cho là đẹp nhất bận vào người rồi nhanh ra khỏi phòng.Trong lễ cưới con mời cả Nguyệt Ánh, Trương Nhi và một số tập đoàn lớn nữa…thấy mọi người Kim Ngân không dám lại gần mà chỉ cúi đầu đi qua, coi như không quen biết.Nguyệt Ánh và Trương Nhi có gọi lại nhưng Ngân vẫn bỏ ngoài tai

- Chắc bạn ấy thấy ngại_Trương Nhi

- Không biết ngại cái gì nữa_Nguyệt Ánh

Trong phòng chỉ còn mỗi Thu Hương và mẹ

- Mẹ thấy con thế nào_Hương

- Con mẹ đẹp lắm, còn gì để nói nữa_mẹ Hương

- Hì, con biết là thế nào mẹ cũng nói vậy mà_Hương

- Sau này làm dâu nhà người ta phải biết nhún nhường, xem trên xét dưới nghe con…đừng để người ta đánh giá_mẹ Hương

- Con biết rồi mà_Thu Hương

Mẹ Thu Hương lấy ra một chiếc hộp nhỏ, trong đó có đựng một cái vòng cẩm thạch xanh

- Đây là của hồi môn bà ngoại cho mẹ, bây giờ mẹ nhường lại cho con_mẹ Thu Hương

- Con sẽ giữ gìn nó cẩn thận_Hương

- Thôi đến giờ làm lễ rồi, mẹ con mình ra ngoài đi_mẹ Hương sụt sùi

Tiếng nhạc ở nhà thờ được vang lên đúng như lúc cô coi trong những bộ phim Hàn Quốc lãng mạn.Cô khoác tay người bà thân yêu bước vào lễ đường, đằng trước là hai cô bé chừng 4 tuổi mặc váy hồng dễ hương, trên tay cầm hai giỏ nữa đựng cánh hóa hồng trải trên những bước đi của cô dâu.Đến nơi chú rể đứng, lúc này anh nó bận vest đen trông lịch lãm vô cùng

- Ba giao Thu Hương lại cho con đấy con rể_ba Hương

- Con sẽ chăm sóc cô ấy chu đáo ba yên tâm_anh nó

Cha sứ đọc những lời tuyên thệ cho cô dâu và chủ rể

- Con đồng ý_Hương

- Con đồng ý_anh nó

Cha sức trịnh trọng tuyên bố

- Bây giờ hai con chính thức là vợ chồng hợp pháp_cha sứ

Tiếng vỗ tay vang lên, cặp vợ chồng mới bước ra khỏi lễ đường, Thu Hương tung hoa cưới, nhảy nhảy cẫng lên và đã chụp được bó hoa, hắn mỉm cười…khuôn mặt đã hoàn hảo bây giờ còn hoàn hảo hơn, hắn đưa bó hoa vừa chụp được cho nó

- Người tiếp theo cưới chính là tụi mình đó_hắn

Nó không đáp, chỉ cười trong tiếng vỗ tay của mọi người rồi nhận bó hoa từ tay hắn

Thu Hương cùng anh nó bước lên chiếc xe, đi hưởng tuần trăng mậtt lãng mạn


Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 45

GTNV: Jackson Wang (Jackson Vương): Là người Anh gốc Hoa, lớn hơn nó một tuổi.Trước đây từng ở Việt Nam 3 năm trước khi du học bên Havard cho nên Jackson thông thạo tiếng Trung, Anh và cả tiếng Việt. Là một tiền bối trong trường rất thân thiết với nó

Từ ngày Kim Ngân về nhà hắn lắm việc, cô vẫn đi học đều đều nhưng ngày nào cũng vậy, cô đợi đúng giờ, khi trống trường chuẩn bị điểm thì cô mới bước vào lớp…Cảnh tượng quen thuộc luôn là một mớ hỗn độn trên bàn, Ngân phải cặm cụi dọn để kịp khi thầy cô vào lớp…Nỗi nhục nhã bị dồn nén lâu ngày biến thành sự thù hận tột độ

- Tại Thiên Hân…mình trở nên thê thảm thế này đều do Thiên Hân làm ra.Thù này nhất định ra phải trả_Kim Ngân rít lên trong từng câu tưng chữ

*Khi công ty nhà hắn chuẩn bị khởi tố ba Kim Ngân

- Cậu tha cho mình lần này có được không Bảo_Kim Ngân mở lời trước nói với hắn

Hắn không trả lời, cố ý nhìn sang phía khác tỏ vẻ muốn từ chối.Biết cầu xin sự giúp đỡ từ hắn thất bại, Kim Ngân chuyển đối tượng sang nó

- Xin cậu đấy, cậu thuyết phục ba mẹ Nam Bảo dùm mình đi…nếu cậu mở lời nói đỡ tội cho ba mình thì mọi chuyện sẽ ổn thôi mà_Kim Ngân khóc lóc, van xin nài nỉ nó

- Mình…mình_nó lúng túng, ấp a ấp úng

- Xin cậu đó, mình đảm bảo 100% sẽ không có lần thứ hai đâu_Kim Ngân khóc nức nở

- Mình xin lỗi nhưng mình không thể làm được đâu Kim Ngân..gieo nhân nào thì sẽ gặp quả đó.Nếu ba cậu thực sự hối cãi thì sau này bắt đầu lại vẫn chưa muộn_nó

- Cậu là niềm hy vọng cuối cùng của mình đó Thiên Hân à, chỉ cần cậu nói một tiếng thì mọi chuyện sẽ trở lại bình thường như trước_Kim Ngân bây giờ quả quỳ trước mặt nó và hắn

- Việc này ngoài khả năng của mình, mình không giúp cậu được_nó vừa nói xong thì hắn nắm tay nó kéo ra xa

Hắn chạy xa ra công viên ở trung tâm thành phố.Không hiểu tại sao hôm hay rất vắng người, bình thường vào giờ này ở công viên sẽ đông vui vô cùng nhưng tại sao hôm nay lại trống trải như vậy..?

Hắn và nó ngồi xuống chiếc ghế đá trắng dưới tán cây cao, lá xum xuê đến um tùm.Hắn mở lời trước

- Tại sao cậu không chịu giúp Kim Ngân, chẳng phải chỉ cần nói một tiếng thì sẽ êm đẹp hết hay sao_hắn

Nó ngẩng đầu lên nhìn ngắm bầu trời đêm…Trên trời hôm nay đen kịt, không thấy một ngôi sao nào ló dạng cả, đến cả mặt trăng cũng lấy mây làm chăn đắp mà ngủ ngon lành

- Cho bạn ấy biết rằng đường đời sẽ còn có nhiều chuyện nan giải hơn chuyện này nhiều.Có lần thứ nhất thì sẽ có lần thứ hai...liên tiếp như vậy thì cậu ấy sẽ có thói ỷ lại mất_nó

- Để làm gì chứ_hắn ngạc nhiên

- Kim Ngân sống trong cái vỏ bọc hoàn hảo đã quá lâu, cần thoát ra ngoài để biết thế nào là mùi vị của cuộc đời đắng cay.Sau này sẽ có nhiều kinh nghiệm tích lũy cho bản thân_nó

Hắn không có gì mà chỉ ậm ừ cho qua

*Tiếp….

Sau bao nhiều lần suy nghĩ, cuối cùng sau một đêm, kế hoạch đáng sợ nhất từ trước đến này được lập ra dưới bộ não thông minh của Kim Ngân kia.Mọi chuyện…rồi sẽ ra sao?

Ngay sáng hôm sau đi học, Kim Ngân bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình

Tuy toàn bộ tài sản đều bị H&N tịch thu nhưng Kim Ngân vẫn còn một số tiền kha khá, đủ để “đầu tư” cho kế hoạch lần này

Vâng! Thường thì hắn và nó sẽ bước ra chung một cánh cổng, đi chung một xe nhưng hôm nay hắn nổi chứng đi xe buýt vì “con cưng” Lamborghini Veneno của hắn đã tạm đi du lịch bảo trì vài ngày

Hắn nhìn đồng hồ, vẫn còn hơn 15 phút nữa xe buýt mới đến.Hắn chỉnh lại balo rồi nói với nó

- Vẫn còn sớm chán…vợ đứng đây đợi chồng đi mua café uống cho tỉnh ngủ nhé_hắn nói xong rồi chạy đi biến

Nó đứng bên chỉ biết cười mỉm lắc đầu ngán ngẩm.Từ đằng xa, Kim Ngân ra hiệu cho một đám côn đồ đến vây quanh lấy nó.

- Có chuyện gì vậy_nó ngơ ngác

- Mời cô đi theo chúng tôi_một tên cố luồn lách lên phía trước nói với nó

- Đi đâu cơ chứ_nó ngơ ngác tập hai

Đám người đen vẫn không trả lời mà rẽ lỗi nhường đường cho nó

- Nếu không nói đi đâu thì tôi sẽ không đi đâu hết!_nó cứng đầu

- Cô nên đi theo chúng tôi nếu không muốn bị thương_tên kia vẫn tiếp tục dùng lời để thuyết phục nó

- Không là không_nó

Biết nó ngoan cố, khó có thể nói nhỏ nhẹ bằng lời, toàn bộ đám côn đồ dùng bạo lực để bắt ép nó cho bằng được…Sau mấy lần chết đi sống lại thì nó đã đi học võ, võ công của nó chưa tới mức cao cường nhưng hạ gục bọn lạ mặt này là một chuyện không phải là khó.Loáng một cái bọn kia đã té ngửa: đứa thâm mắt, kẻ chảy máu.Tên lúc đầu đàm phán với nó có lẽ lá sếp cũa bọn đầu gấu này, hắn ta huýt sáo một hơi rõ to..từ đâu một đám người có vẻ bên ngoài tương tự như đám nó vừa hạ gục từ bên kia đường “tiếp quân” cho bọn chúng…Bây giờ nó đã sức tàn lực kiệt, mồ vã ra như tắm, mắt lờ đờ, không thể nhìn rõ như bị cận…trước khi ngất đi nó chỉ thấy mờ mờ là một tên bận vest lấy chiếc khăn mùi soa bịt vào miệng nó…nó ngã gục, xỉu bên vệ đường.Kim Ngân từ xa nháy mắt ra hiệu cho bọn chúng kéo nó đến giam nơi bí mật rồi tự nhiên ra bến xe buýt như không có việc gì xảy ra

Nó vừa đi một lúc thì hắn quay lại, trên tay cầm hai ly cà phê nóng hổi.Ngó qua ngó lại không thấy nó đâu mà chỉ thấy Kim Ngân ngồi chờ xe buýt

- Cậu có thấy Thiên Hân đâu không_hắn

- Tớ không biết, lúc tớ đến đây thì đã không thấy cậu ấy rồi.Chắc cậu ý đi học trước_Kim Ngân tự nhiên hết sức, như một diễn viên đã lão luyện trong giới Showbiz

Hắn cũng thấy hơi lo lắng, vì trước giờ nó đi đâu hắn cũng đi theo…những dòng suy nghĩ dài mien man của hắn bị dập tắt theo tiếng còi xe buýt

Khi xe buýt dừng, hắn nhanh chóng chạy vào lớp để có thể nhìn thấy mặt nó nhưng “Không !”. Bàn của nó trống trơn,không thấy người cũng không thấy của, tất cả chỉ là số “0”

Bốn tiết trôi qua mà không có nó, hắn cảm thấy như bốn năm.Thời gian trôi qua thật chậm…thật chậm.Chính tiếng vỗ tay của Tú Linh đã làm hắn bừng tỉnh sau giấc ngủ lạnh

- Này Thiên Hân đâu rồi hả_Tú Linh

- Chắc chắn không phải là nghỉ ốm như đã báo ghi trên sổ đầu bài phải không?_Minh Nhật

- Lúc nào Thiên Hân nghỉ thì đừng mong thấy mặt Nam Bảo_Trương Nhi

- Chắc có chuyện gì rồi đây này!?_Nguyệt Ánh

Hắn chống cằm thở dài

- Sáng nay sau khi mua đồ ăn xong, quay lại bến xe thì đã không thấy Hân rồi_hắn

- Chứ nó đi đâu_Tú Linh

- Làm sao biết…tưởng đâu Hân đi học trước nhưng không phải_hắn lại thở dài

- Thôi về nhà Nam Bảo đi rồi tính_Minh nhật dẹp loạn

Nó rùng mình tỉnh dậy, toàn thân ướt sũng như chuột lột.Thì ra một người đàn ông đã tạt vào mặt nó một thau nước lạnh cóng

- Thế nào, cảnh này chắc không xa lạ chứ nhỉ_một giọng nói quen thuộc từ trong bóng tối phát ra

- Chẳng phải là….tay sai thân cận của Kim Ngân hay sao_nó

- Cũng đúng, chỉ cần tiền chỉ sẽ giải quyết được mọi chuyện_”giọng nói” đó nói chuyện với nó

Nó run run mình vì lạnh, đến cả giọng nói của nó cũng mang sự lạnh lùng theo

- Bắt tôi đến đây làm gì_nó

- Tôi không biết và cũng không cần biết, khi nào Kim Ngân xuất hiện thì sẽ rỏ cả thôi, không cần thắc mắc_tiếng giày lộp cộp ngày một xa dần rồi im hẳn

Nó nhìn dưới chân ghế là cái điện thoại_vật bất ly thân của nó.Nó cố rướn mình, dùng đôi chân bị trói của mình để với chiếc điện thoại.Mắt nó nặng trĩu như buồn ngủ, cố gắng mở to mắt để với lấy chiếc điện thoại…không biết lúc lấy điện thoại kiểu gì mà nó vô tình bấm vào số điện thoại của Jackson

{Không biết số của ai…mắt mình mở không nổi nữa rồi….}

- Alô, Thiên Hân lâu rồi mới nghe giọng nói của em_Jackson trả lời điện thoại

- Karry…cứu….em……với_nó cố gắng thều thào vào điện thoại (Tên của nhân vậy này là Jackson nhưng nó gọi là Karry và Jackson đã đồng ý với cái tên đó, anh chỉ chấp nhận cái tên “Karry” khi nó từ miệng Thiên Hân”)

Jackson đứa chiếc điện thoại ra khỏi tai, lắp bắp

- Cứu…cứu Thiên Hân ư_Jackson


Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 46

Kể từ khi nghe nó thều thào được vài chữ rồi cúp máy đến giờ đã gần một tiếng. Jackson cầm chiếc điện thoại đi qua đi lại trong phòng

- Cứu em ấy à?..em ấy bị sao mà phải cứu?..mà nếu cứu thì cứu bằng cách nào?.._Jackson đang rất rối và hoang mang, không biết phải bắt đầu từ đâu

Trong lúc Jacskon tìm cách để biết tung tích của nó thì hắn tìm nó như muốn phát điên.Đã phượt qua toàn bộ nơi mà có khả năng nó sẽ đến mà vẫn không thấy

- Hay là liên hệ với Black Eyes đi, có khả năng là sẽ liên quan đến Mặt Nạ Máu đó_Tú Linh

- Trong đám này chỉ có mỗi mình Thiên Hiếu có khả năng đó thôi, trong chúng ta có ai quen biết người trong BY đâu chứ?_hắn suy sụp

Trương Nhi thắp lên một tia hy vọng mạnh mẽ

- Mình có quen_Trương Nhi

- Cậu quen sao, quen ai?_cả đám đồng thanh

- Anh Vũ Dương đó!_Trương Nhi

Cả bọn hết trợn tròn mắt nhìn nhau rồi lại quay sang nhìn Trương Nhi.Ai mà biết được cô bé này lại quen với thủ lĩnh của cái BY khét tiếng này.Sau một hồi tra hỏi dồn dập thì hắn mới biết Vũ Dương là anh trai ruột của Trương Nhi, khi Dương thực hiện nhiệm vụ ở thế giới ngầm lỡ mà có gặp Trương Nhi thì cả hai đã thỏa thuận trước với nhau là không ai quen ai!

- Giờ nhờ vậy nhé: Trương Nhi, Minh Phong, Tuấn, Kim Ngân đi tìm sự giúp đỡ của Black Eyes. Còn những người khác sẽ tìm Tiến Đạt để dò hỏi thông tin của Mặt Nạ Máu_Minh Nhật

Ra đến đường lộ, 7 người tỏa ra hai hướng tìm nó.Hắn bây giờ lại trở về tính cách lạnh lùng kiệm lời nói như trước mà chỉ biết tìm nó và tìm nó

*Nhà riêng của nhà Tiến Đạt

Kính coong_chuông nhà vang to ra tận ngoài cổng

Người giúp việc nhanh chóng chạy ra mở cổng

- Cô cậu tìm ai_người giúp việc

- Chúng tôi muốn tìm Tiến Đạt_hắn

- Đợi một chút

Dì giúp việc đóng nhẹ cổng rồi vào nhà. Một thời gian ngắn sau thì dì ra mở cổng cho tụi hắn vào nhà

Dì rót trà mời tụi hắn uống, Tiến Đạt cũng điền đạm từ trong phòng bước ra

- Các cậu đến đây tìm tôi để tra hỏi thông tin của Thiên Hân phải không_Tiến Đạt bỏ tay ra khỏi túi quần

{Cậu ta nắm thông tin nhanh quá_hắn}

- Cậu biết gì rồi sao_Tú Linh

- Chỉ biết Thiên Hân đã mất tích, thế thôi!_Tiến Đạt

- Chúng tôi đến đây vì nghi ngờ chuyện này có liên quan đến Mặt Nạ Máu_hắn vào thẳng vấn đề chính

- Sự thật phũ phàng lại là không! Từ sau khi bố tôi mất, mọi chuyện ở MNM đều do một tay tôi quyết định và quản lý và chuyện Thiên Hân do người của tôi bắt là không thể.Cậu biết dù thế nào tôi cũng không hại Thiên Hân mà phải không?_Tiến Đạt

Tia hy vọng mà hắn dò tìm ở Mặt Nạ Máu đã bị một xô nước lạnh dập tắt, bây giờ chỉ còn trông trờ vào Vũ Dương của Black Eyes thôi

- Vậy cậu có thể cho người đi tìm tung tích của Thiên Hân không_Minh Nhật

- Không cần đâu! Tôi đã cho người đi tìm từ khi nhận được tin Thiên Hân mất tích rồi_Tiến Đạt

- OK, cảm ơn cậu.Bây giờ chúng tôi về đây_hắn

Ba người bước ra khỏi nhà Đạt, giờ chỉ còn ngọn nến yếu ớt có nguy cơ dập tắt rất cao kia thôi

Bùm..tát…tát_một chậu nước lạnh lại một lần nữa tạt lên gương mặt trắng bệch của nó.Nó gượng gạo mở đôi mắt nặng trĩu nhìn những người trước mặt

- Ngủ ngon chứ_Kim Ngân

Nó không trả lời,nhìn chằm chằm vào Kim Ngân.Mấy ngày nay nó lả đi vì chưa bỏ được gì vào bụng.Tụi côn đồ đó chỉ biết giam giữ nó, chẳng cho nó một hột cơm hay giọt nước nào nên giờ nó không còn chút sức lực nào để mở miệng

- Đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt đó.Tất cả là do cậu tự chuốc lấy.Nếu hôm đó cậu giúp tôi thì hôm nay cậu đâu có thảm thương đến mức độ này_Nguyệt Ánh

Nó cổ gắng mở miệng, mấp máy môi

- Cậu thấy như vậy sao_nó

Kim Ngân nhếch nhẹ môi cười mỉm

- Phải, tại cậu mà tôi đã mất danh dự, tiền bạc và cả cuộc sống giàu sang thôi_Kim Ngân

- Tiền…không phải là tất cả đâu_nó

- Tiền không phải là tất cả nhưng mất tiền là mất tất cả đó, cậu biết không_Kim Ngân rít lên từng câu từng chữ

- Cậu cứ ngồi đây chờ chết đi_Kim Ngân

Kim Ngân bước ra khỏi ghế ngồi, ra khỏi căn phòng với ánh sáng lập lòe rồi nói chuyện to nhỏ gì đây với bọn côn đồ giam nó từ mấy bữa nay

*Black Eyes

- Anh hai à_Trương Nhi

- Nhi…anh tưởng chúng ta_Vũ Dương nhăn nhó mặt mũi

- Bọn họ biết hết rồi nên anh cứ thoải mái đi_Trương Nhi

Vũ Dương quay người lại nhìn nhóm người còn lại, rồi vào nhà nói chuyện.Minh Phong kể toàn bộ sự việc cho Vũ Dương biết

- Sao…chuyện lớn như vậy sao không báo cho Thiên Hiếu_Vũ Dương

- Hiếu nó đi hưởng tuần trăng mật chưa có về đâu_Tuấn

Vũ Dương trầm tự suy nghĩ một hồi rồi thông báo kế hoạch cho cả bọn biết.Ba mươi phút sau thì gặp nhóm của hắn ở điểm hẹn.Chưa ai có thể biết chính xác nó đang ở đâu, chỉ biết tìm kiếm trong cái đất nước rộng bao la

- Anh về ngủ đi, mấy đêm nay anh không ngủ rồi đó_Kim Ngân

- Em không cần lo, anh nhất định phải tìm ra Thiên Hân_hắn

- Không còn gì để nói với thằng này nữa rồi_Minh Phong

Nó lại phải đối diện với căn phòng bóng tối bao trùm nhiều lần nên dần rồi cũng quen.Ông trời lần này lại giúp nó.Nó bấm vội chiếc điện thoại, gửi tin nhắn cho Jackson vì nó tin rằng thời gian không còn nhiều, chỉ có Jackson mới có thể giúp nó

Từ đằng xa, nó đã nghe thấy tiếng của tên côn đồ

- Vào xem con nhỏ đó sao rồi?!

Nó gửi vội tin nhắn với dòng số “037.335” cho Jackson, mày rằng Jack sẽ hiểu

- Chết rồi…ở đây gửi tin nhắn chậm quá, mới 15%_nó

Tiếng bước chân ngày càng ngày càng to khiến nó lo sợ, tim đập nhanh, tay run run

- Nhanh lên đi….57% rồi…._nó nắm chặt hai bàn tay

Có lẽ cái may mắn của nó đã dành cho người khác, ba tên côn đồ đi vào vuốt má nó, nó cố gắng giấu chiếc điện thoại vào sau lưng

- Cô em đang giấu giấu giếm giếm cái gì đấy

Một tên thò vào sau lưng nó lấy chiếc điện thoại ra

- Ái chà chà…cái điện thoại hiện đại phết nhỉ, đang gửi tin nhắn cho ai đấy??_tên côn đồ vừa dứt lời, hắn ta ném mạnh chiếc điện thoại của hắn xuống sàn nhà…chiếc điện thoại rơi ra từng mảnh.Ném xong hắn còn cố ý dùng mũi giày di di vào mảnh vỏ của chiếc điện thoại

- Này thò gửi tin nhắn này_tên côn đồ đó tức giận đóng sập cửa đi ra ngoài

May thay, tin nhắn đã kịp gửi tới Jackson.Hiện tại mấy tờ giấy A4 to tướng đã vào thùng rác, chi chít những lần giải mã sai.Một bóng đèn tỏa sáng hiện ra trong đầu Jackson, anh lập tức lấy điện thoại gọi cho một người bạn

- Roy à, cậu có rảnh không, mình có chuyện muốn nhờ cậu đây (*ROY: Một thiên tài trong việc giải các mật mã kiêm hacker chuyên nghiệp*)

- Mình đang ở nhà, cậu qua đi_Jackson

Jackson cầm chiếc điện thoại đến nhà Roy với dòng suy nghĩ

{Thiên Hân à, Karry đến cứu em đây}

Cánh cổng nhà Roy mở rộng để chào đón Jackson.Vào đến nhà thì Jackson lập tức đưa mật mã “037.335” cho Roy giải mã.Cầm xem qua tin nhắn một hồi lâu, Roy vào phòng tràn ngập màu xanh lá cây của mình lấy ra chiếc máy tính chuyên dụng

Hơn 1h sáng ngày hôm sau

- Xong rồi, được rồi nè_tiếng nói có âm lượng hơi lớn của Roy làm cho Jackson bừng tỉnh

- Karry à, mật mã này có nghĩa là “SEE LEO”, chỉ cần viết dòng số “037.335” bằng những nét thẳng rồi lật ngược lại là có thể giải được

- Nếu là “SEE LEO” thì mình biết Thiên Hân ở đâu rồi_Jackson cầm chiếc điện thọi và cái áo khoác ra khỏi nhà

Dù mới gần 2h sáng nhưng Jackson vẫn phải về nhà để chuẩn bị cho phi vụ tối mật cuối cùng.Roy tốt bụng ra tận cửa để tiễn bạn, trước khi về Jackson còn nhắc nhở

- Tớ nói lại nhé: tên tớ là JACKSON chứ không phải KARRY đây_Jackson cười trừ

- Jackson à, chẳng phải Thiên Hân vẫn gọi cậu là Karry đấy sao_Roy cười cười nham hiểm

Jackson trừng mắt

- Em ấy khác, cậu khác.Thôi tớ về đây, cảm ơn cậu nhé_Jackson

- Nhớ bao tớ một chầu đó_dù Jackson đã ra khỏi nhà được một đoạn nhưng Roy vẫn cố nói vọng lại

Roy ngán ngẩm đóng cổng nhà, vào trong ngôi nhà kính rộng lớn

-Thằng bạn quỷ, chẳng biết chuyện này rồi sẽ ra sao_Roy

Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 47

-“See Leo”, nếu là See Leo thì chắc chắn là chỗ đó rồi.Không thể nhầm lẫn vào đâu được_Jackson

*Chúng ta cùng quay lại ngược lại thời gian một chút, khi Jackson đáp máy bay xuống Việt Nam

- Karry à, em ở đây nè_nó vẫy vẫy tay

Jackson nhanh chóng đẩy vali đến chỗ nó, xoa xoa đầu nó

- Chà…chà.Dạo này em cao lên phết nhỉ

Jackson đưa ra một túi quà.Bên trong là chiếc nón bánh bèo màu jean với hàng chữ trắng “Jeaner” đội lên đầu nó

- Đấy, giờ thì hoàn hảo rồi_Jackson

Nó chỉnh chỉnh lại chiếc nón bánh bèo rồi cười tủm tỉm

- Karry, về Việt rồi thì anh sống ở đâu_nó

- Anh nhờ bạn học cũ kiếm một căn nhà cũng tàm tạm rồi_Jackson vừa đẩy vali ra xe, vừa nói chuyện với nó

- Bạn nào cơ…chẳng lẽ là anh Roy_nó

- Còn người nào vào đây nữa_Jackson ra đến xe thì người quản lý trạc gần 30 tuổi bước ra khỏi xe.Cung kính chào Jackson

- Chào cậu chủ mới về nước, chủ tịch bảo tôi ra đón cậu về nhà_người quản lý ấy bỏ toàn bô vali của Jackson vào cốp xe

- Anh về bây giờ sao_nó lay lay tay Jackson

- Chưa mà, em yên tâm.Lâu lắm rồi mới về đây, phải đi chơi với em một bữa cho bõ chứ_Jackson

Jackson gõ cửa sổ của xe, nói gì đấy một hồi rồi chiếc xe đó chạy đi.Khoảng tầm 10 phút sau thì một chiếc xe khác chạy lại trước mặt nó

- Xe của cậu đây ạ! Giờ tôi xin phép_người tài xế đó bắt một chiếc taxi đi mất dạng

Jackson ngồi vào trong xe một hồi, hạ cửa kính xuống nói với nó

- Không phải em nói muốn đi chơi hay sao? Còn không mau lên xe_nó thắt lại dây giày, bước vào xe của Jackson

Xe chạy ra đến đường chính, Jackson hỏi nó

- Giờ em muốn đi đâu_Jackson

- Em cho Karry chọn đó_nó

- Anh cũng không rành đường lắm đâu, nhường cho em chọn đó_Jackson

Nó vắt chân chéo, suy nghĩ một hồi

- Ừm…vậy thì…_nó

Sau hơn một tiếng lái xe thì đã đến nơi nó muốn đến

- A…a…a…a_mát quá_nó đưa tay ra đón đừng đợt gió mát thổi vào người

- Là nơi này sao_Jackson từ trong xe bước ra đi đến chỗ nó

- Phải, anh thấy thế nào_nó

- Cũng không tồi_Jackson

Nó ngồi bệt xuống thảm cỏ gần dòng suốt, khua tay xuống dòn nước mát lạnh. Jackson ngồi trên tảng đá cạnh đó nói chuyện với nó

- Ở đây là đâu vậy_Jackson

- Karry không biết à_nó

- Ừ, anh không biết_Jackson

- Đây là nơi bí mật em khám phá ra, e quyết định đặt tên nó là “SEE LEO”_nó bứt từng cánh hoa thả xuống dòng nước suối trong

- See Leo có nghĩa là gì vậy Hân_Jackson

-Anh vểnh tai lên mà nghe em giải thích nè: “See” tiếng anh là “nhìn”, “Leo” trong cung hoàng đạo là cung “Sư Tử”, cung Sư Tử là cung của em đó.Cho nên mỗi khi đến đây chắc chắn sẽ nhìn thấy hoặc nghĩ tới em…Vậy thôi, đơn giản mà phải không_nó cười khúc khích

- Ừ, con sư tử à, chúng ta mau về thôi, trời gần tối rồi đó_Jackson

- Em biết mà Karry_nó

Sau này, nó và Jackson ít liên lạc với nhau vì cả hai đều bận công việc riêng.Mấy lần sau đến chỗ đó, quả thật Jackson luôn bắt gặp nó nhổ cỏ hay tưới mấy cây hoa lan trong chậu.Mấy tháng trước, khi Jackson quay lại nơi đó thì đã đấy một tòa bị bỏ hoang mọc lên, cũng không thấy nó ở đó nên kể từ đó, Jackson không hề quay lại “SEE LEO”

*Tiếp…

Sau khi trở về nhà, Jackson thay đồ để thuận tiện leo trèo hay đột nhập.Tông chủ đạo là màu đen cùng với một con dao găm gắt bên đai lưng

Trong lúc hắn điên cuồng đi trên những còn đường rộng lớn thì Jackson đã đi cứu nó

Trước tòa nhà bỏ hoang có hai người canh gác.Nhân lúc bọn họ đi thay phiên trực, Jackson đã lẻn vào bên trong.Chân vẫn chạy nhưng không hề phát ra một tiếng động nào

- Xem ra sức chịu đựng của cô em giỏi thật

Từng lời từng chữ đó lọt vào tai Jackson một cách đầy đủ.Đoán chắc nó bị nhốt ở phòng đó nên thận trọng lại gần

Nó bị trói cả hai tay lẫn chân vào một cột gỗ dưới cái bóng đèn treo lủng lẳng

Đôi mắt của nó hé nhỏ nhìn đời một cách mệt mỏi trong khi tụi côn đồ kia luôn đe dọa nó từ thể xác đến tinh thần.Trên người có nhiều vế bầm tìm, vải ở dưới đầu gối bị rách toạc.Jackson nghiếm răng, lăm le con dao găm đường đường chính chính bước vào căn phòng tối

- K..a..r..r…y…._nó hé miệng nói rồi ngất lịm

Người nói chuyện với nó nãy giờ quay lưng lại, hất tay về phía thì thì trong bóng tối, một đội quân xông vào Jackson như bầy hổ đói.”Bầy hổ đói” này thực ra đối với Jackson chủ là “hổ con” mà thôi.Tên ngồi trên ghế tra tấn nó từ nãy đến giờ kia cũng nhanh chóng bị hạc gục

Jackson đến cởi trói cho nó, nhanh chóng xốc người nó lên bế r axe

Kim Ngân từ trên lầu cao xuống đã nhìn thấy hết mọi chuyện.Tên đại ca bị hạ gục vừa nãy sợ co rúm người

- Cô có cần chúng tôi báo với thủ lĩnh cho người bắt cô ta không_tên đó cô gắng ngồi dậy

- Không cần, cho người theo dõi bọn chúng rồi chụp ảnh lại cho tôi_Kim Ngân bước từng bậc thang xuống lầu rồi ra khỏi tòa nhà bị bỏ hoang

Jackson đưa nó về nhà riêng của mình.Jackson bấm chuông liên hồi, một người trạc gần hai mươi tuổi ra mở cửa

- Jac..k…son à, người em làm sao vậy_Jyn (*Jyn Wang, chị gái của Jackson*)

- Chị mau giúp em bế cô ấy vào phòng_Jyn đỡ lấy người nó, Jackson mở cốp xe lấy dụng cụ y tế vào

Sauk hi bế nó vào phòng mình, Jackson đỡ nó lên giường, đắp chăn cẩn thận rồi đóng nhẹ cửa

Jyn ở ngoài đã thất hết, nhẹ nhàng vỗ vai cậu em trai.Jackson giật mình quay lại, Jyn ra hiệu giữ yên lặng rồi lôi cậu ra phòng khách

- Đó không phải Thiên Hân hay sao, con bé làm sao vậy_Jyn lấy bông tẩm oxy già bôi nhẹ lên mặt và tay Jackson, dùng băng cá nhân dán lại

- A…chị nhẹ tay thôi.Chuyện này dài lắm, sau này em kể chị sau

- Ba mẹ mà biết chuyện này không biết họ sẽ giải quyết em như thế nào nhỉ_Jyn cười nham hiểm, đóng hộp dụng cụ y tế lại

Jackson đổi chủ đề

- Không phải chị đi công tác Paris tối mai mới về sao_Jackson

- Ừ thì là như vậy, nhưng công việc nhanh hơn dự tính nên chị về sớm_Jyn

- Sáng mai chị qua Trung Quốc có việc với ba mẹ gấp.Em ở nhà liệu mà làm đây_Jyn nói thẳng thửng rồi vào phòng mình

Nó ngủ li bì đến hai ngày liền.Tiếng chuông điện thoại của Jackson làm nó thức giấc.Jackson thấy nó tỉnh, lập tức tắt điện thoại chạy đến bên đỡ nó ngồi dậy

- Anh Karry, đây là đâu vậy_nó đưa tay xoa xoa phía sau gáy

- Đây là nhà anh_Jackson

- Vậy…nó quay xuống nhìn trang phục của mình.Không phải là bộ đồ lúc trước mà thay vào là một bộ đồ khác hoàn toàn, và chắc chắn đây không phải là phong cách thường ngày của nó…các vết thương trên cả người và mặt đã được băng bó lại cẩn thận

- Em yên tâm.Là chị Jyn thay đồ và băng bó vết thương cho em đó_Jackson

- Anh cũng hiểu ý em nhỉ_nó

- Bó tay em luôn ,toàn suy nghĩ bậy bạ_Jackson

- Karry à, em đói bụng quá rồi nè_nó ôm cái bụng xẹp lép của mình

- Ừ anh quên mất, đợi anh tí

Jackson ra khỏi phòng, xuống bếp lấy đồ ăn mà trước khi đi chị Jyn đã nấu sẵn..dặn sau khi nó tỉnh phải cho nó ăn liền kẻo nguội thì mất ngon

- Nè…em ăn đi_Jackson thổi nguội cháo rồi đút cho nó…nó có chút không thoải mái, lấy thì cháo trong tay Jackson

- Em tự ăn được mà_nó

- Em cứ ăn đi, tay em băng bó thế kia mà_Jackson

Tiếng trống đánh rõ to trong bụng khiến nó phải nhắm mắt nhắm mũi ăn hết bát cháo cùng ly sữa ca cao nóng.Từ ngoài chiếc cửa sổ kính kia, một tay dưới quyền của Kim Ngân đã chụp lại toàn bộ cảnh tượng nó.Những góc chụp thần thánh khiến cho người ngoài cuộc nhìn vào trong ai là không hiểu lầm

Toàn bộ số ảnh đó được gửi về cho Kim Ngân…cô ta cười đắc ý.Lọc những bức ảnh cho là “đẹp” nhất, bỏ vào tập hồ sơ màu hồng gửi đến cho hắn



Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 48

Sau mấy ngày tìm kiếm mà không có kết quả, cả bọn quyết định biến nhà hắn thành “căn cứ địa” trước khi tìm được nó

Vừa ngồi xuống chiếc ghế salong ở ngoài phòng khách thì có người bấm chuông inh ỏi

- Ai đến giờ này vậy_Xuân Thủy

- Để anh ra coi thử_hắn đặt vội ly nước xuống bàn, xỏ đại đôi dép ra ngoài cổng

Xoạch…một bên cổng mở toang,bên ngoài là người giao hàng của bưu điện

- Đây có phải là nhà của Hoàng Nam Bảo không ạ?

- Phải, có gì không?_hắn

- Anh có bưu kiện, phiền anh kí vào đây dùm

Nhân viên giao hàng đưa có hắn một tập đựng tài liệu màu hồng.Bên ngoài chỉ ghi người nhận, không hề có chút thông tin nào về người gửi

Hắn cầm tập tài liệu vào nhà.Uống xong ly nước hắn bóc ra xem thử

- Chuyện này là sao đây_Tú Linh

- Chắc hiểu lầm gì rồi_Tuấn

Bên trong là những tấm ảnh “bị hiểu nhầm” của nó và Jackson.Toàn bộ đều là những cảnh Jackson mớm cháo cho nó, cả bẹo má nó nữa.Mọi người dồn ánh mắt vào hắn, ai cũng thấy lo cho hắn, sợ hắn sẽ làm chuyện gì điên rồ

- Vậy ổn rồi, Thiên Hân an toàn và khỏe mạnh là được rồi…mọi người về đi_hắn

- Cậu bình tĩnh đã nào_Minh Nhật

- MỌI NGƯỜI VỀ HẾT ĐI_hắn hét lên, điên loạn đuổi mọi người ra ngoài.

Khi mọi người đã về hết, hắn gục trước cửa phòng của hắn và nó

{Mình đang gặp ác mộng sao_hắn}

Kim Ngân đã trở về nhà, trở lại công việc quen thuộc từ khi nào và tất nhiên là cô ta đã chứng kiến toàn bộ sự việc.Kim Ngân còn cố ý thêm dầu vào lửa

- Thiên Hân…cô ta phản bội cậu rồi à_Kim Ngân

- Nó có liên quan đến Kim Ngân cậu sao_hắn

- Tôi đã cảnh báo con người này với cậu bao nhiêu lần rồi mà cậu đâu có nghe…cậu đã sáng mắt khi thấy hậu quả chưa?_Kim Ngân giả bộ tỏ ra ngạc nhiên khi xem mấy bức ảnh

Hắn im lặng…hắn càng im thì Kim Ngân càng lấn tới

- Hôm trước tôi có thấy cô ta nói chuyện điện thoại, nghe đâu là chuyện bắt cóc bắt cọp này là do cô ta một mình dàn dựng để trêu đùa cậu.Còn người con trai trong bức ảnh này là bạn trai của cô ta đó_Kim Ngân thêm dầu vào lửa

- Cậu có bằng chứng không mà dám nói như vậy?_hắn

Bên ngoàithì giả bộ quan tâm, lo lắng cho hắn nhưng thực chất bên trong đang mừng phát khóc vì sắp hạ bệ được nó.Kim Ngân đưa ra một đoạn ghi âm trong điện thoại đã được cắt xén một cách tuyệt đối hoàn hảo

[“Tìm cho tôi một đám côn đồ, bảo bọn chúng làm sao thì làm, miễn Nam Bảo tin rằng tôi thực sự bị bắt cóc.Chỉ cần làm cho cậu ta điên cuồng tìm tôi thì coi như thành công một nữa…vậy nhé…khi nào gặp chúng ta bàn tiếp…………]_đoạn ghi âm khá dài nhưng những cầu từ trên đã hằn sâu vào tâm trí hắn.Hắn cảm thấy hận nó hơn là thương xót cho nó

-CẬU IM MỒM ĐI_hắn đóng sập cửa, hung hăng bước ra khỏi nhà

-Lần này….Thiên Hân chết chắc rồi…mọi thứ rồi sẽ trở lại quỹ đạo ban đầu_Kim Ngân vui vẻ làm việc

Sau khi đã khỏe hoàn toàn, nó thay bộ đồ mới mà Jackson đã chuẩn bị.Trước khi về, Jackson bắt nó phải ăn cho hết nốt bữa nay

-Em không ăn là chị không cho về đâu_Jyn từ trong bếp nói vọng ra

Jackson giật mình quay người lại vào trong bếp, Jyn đang bình tĩnh nấu ăn.Jackson nhấn vai nó bắt ngồi xuống ghế rồi lại ghé sát tai Jyn

-Em tưởng chị sang Trung Quốc có việc_Jackson

-Ba mẹ bảo đã giải quyết hết rồi, chị không cần sang làm gì mất công_Jyn múc canh vừa mới nấu nóng hổi ra tô

-Hajzzzz…vậy chuyện mấy ngày này chị biết hết rồi hả_Jackson

-Tất nhiên rồi em trai yêu dấu, chuyện xảy ra trước mắt hay như vậy không biết làm sao được chứ_Jyn cười khúc khích

-Chị…chị…có ngày em tức chết mất_Jackson

Jyn lật đầu đũa, gõ lên đầu Jackson

-Lằng nhằng…mau bưng đồ ăn ra bàn để con bé ăn rồi về_Jyn

Mâm đồ ăn nóng hổi được bày ra trước mặt nó.Nó chị ăn qua loa cho có rồi nhanh chóng trở về nhà hắn

Nó tưởng rằng hắn sẽ vui vẻ khi thấy nó về nhưng không...nó bước vào nhà mà hắn không có chút động đậy hay động tĩnh gì…cứ chăm chăm vào tập hồ sơ

-Nam Bảo à…tớ về rồi nè_nó hớn hở.Trước khi về nó còn cẩn thận gỡ băng cá nhân ra khỏi khuôn mặt…một số vết thương trong người vẫn còn nhức nhưng nó vẫn cắn răng chịu đựng

-Về rồi sao…đi chơi vui không?_hắn

Nó cứ nghĩ rằng trong mấy ngày nó bị mất tích, Tú Linh nói dối với hắn rằng nó đi chơi để không làm hắn lo lắng

-Ừ…vui lắm_nó

Hắn trợn mắt, ném những bức ảnh vào người nó

-Cậu xem đi, xem mấy ngày qua cậu đi chơi vui như thế nào_hắn

Nó mặc dù không hiểu chuyện gì nhưng vẫn nhặt những bức ảnh vương vãi lên xem thử…Đó là những bức ảnh của nó khi ở nhà Jackson

-Mình…chia tay đi_hắn

-Khoan đã Nam Bảo…nghe tớ giải thích đi mà….Nam Bảo_nó

-Tôi không muốn nghe gì hết, cậu mau dọn đồ ra khỏi nhà tôi_hắn

Nó nhếch miệng cười nham nhở.Không ngờ ông trời thích trêu đùa nó như vậy.Toàn bộ sự thật bị che lấp bởi những bức ảnh tôi lỗi kia

Nó cố lê những bước nặng nề lên phòng, dọn đồ đạc của mình vào vali.Nó bước xuống lầu…hắn vẫn còn ngồi đó

-Tớ biết cậu không muốn nghe tớ giải thích nhưng cậu nên biết rằng tớ thích cậu, và điều đó là thật lòng_nó

Hắn rời mắt khỏi chiếc laptop

-Thích tôi mà lại đối xử với tôi như vậy sao? Chẳng lẽ những tấm ảnh kia là bịa đặt_hắn

-Những tấm ảnh đó không phải là bịa đặt nhưng….._nó chưa kịp nói hết thì hắn đã dùng một con dao vô hình cứa vào tim nó

-Cậu đi đi, tôi không muốn nhìn thấy mặt cậu_hắn

-Được rồi…xin lỗi cậu_nó xách vali ra khỏi nhà hắn, trở về lại nhà ba mẹ mình

Không lâu sau thì ba mẹ hắn và ba mẹ nó biết chuyện.Cả hai đều rất tiếc cho chuyện của mấy đứa nhỏ nhưng không ai trách hắn và nó, nếu trách thì nên trách ông trời (*Ông trời: Xin lỗi nhé!*)

Ngay ngày hôm sau thì anh nó và Thu Hương trở về sau tuần trăng mật lãng mạn.Anh nó xách vào một đống túi đồ lỉnh khỉnh, trong đó có cả quà của hắn và nó

-Hai đứa đi chơi vui không_mẹ nó xách đồ giúp Thiên Hiếu

-Vui lắm mẹ à_Thu Hương

Anh nó thở phào, ngồi xuống ghế.Lấy túi đồ to nhất có đựng quà mua cho nó

-Thiên Hân đâu rồi mẹ, trước khi đi nó cứ lằng nhằng vụ nhất định phải mua quà cho nó.Con cứ tưởng khi về nó sẽ nhí nha nhí nhảnh đứng đợi trước cổng chứ_anh nó

-Chuyện là vầy nè…bla…bla…bla_ba nó kể lại

-Cho nên con Thu Hương, ở nhà có thời gian con lên an ủi em ấy dùm mẹ.Cả ngày hôm nay nó khóa trái cửa nhốt mình trong phòng, đến bây giờ vẫn chưa hột cơm nào vào bụng nó đâu

-Chẳng phải nhà mình có chìa khóa dự phòng sao_anh nó

-Nếu đã như vậy thì mẹ không nói làm gì, nó ôm luôn cả chùm chìa khóa dự phòng vào phòng nó luôn rồi_mẹ nó

- Để con

Anh nó sắn tay áo, hùng hổ bước lên phòng gõ cửa

- Hân à, anh về rồi nè, anh có mua quà cho em nữa…em mau ra đây đi

- ……………

- Hân…Bạch Thiên Hân…em mau ra đây cho anh

- …………...

- Em mà không ra là anh phá cửa đó

- ……………

Bộp….Cánh cửa bị anh nó đá hư cả khóa cửa

Nó ngôi thui thủi trong một góc tối nhất của căn phòng.Mặt nó hốc hác thấy hẳn vì khóc quá nhiều và cả ngày nay chưa ăn gì

- Anh về rồi à_có lẽ đây là câu đầu tiên nó nói trong cả ngày hôm nay

- Mau xuống nhà nhanh đi_anh nó

- ……………………._nó vẫn xài chiêu im lặng.Anh nó bế nó theo kiểu “công chúa” xuống lầu…đặt nó ngồi vào ghế bàn ăn.Nãy giờ Thu Hương đã chuẩn bị đồ ăn cho nó

Đồ ăn dọn ra trước bàn mà nó không thèm cầm đũa.Đến hai “sếp lớn” cũng phải vào nhà bếp để canh nó

-Con mau ăn đi, cứ như vậy con sẽ ngã bệnh đó_mẹ nó

Mẹ gắp đồ ăn đưa lên tận miệng nó.Trong lúc miệng của nó khóa chặt thì tuyến lệ lại mở.Từng hàng nước mắt chảy dài lên mặt nó

Mẹ nó lấy khăn lau nước mắt nó nó, ôm vào lòng vỗ về

- Nín đi nào con gái của mẹ_mẹ nó

Có lẽ do quá mệt vì khóc nhiều, nó ngủ gục trong lòng mẹ. Sợ nó quá buồn mà dại dột, ba nó lên phòng nó ngủ, nhường giường cho hai mẹ con nó


Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 49

Nhà nó khó khăn lắm mới thuyết phục nó ăn vài thìa cháo vào bữa tối hôm qua vậy mà…ngày hôm nay nó lại nhịn cơm, giam mình trong phòng.Mỗi bữa đều có người thay phiên mang cơm lên để trước cửa phòng cho nó nhưng lần nào cũng mang xuống một mâm còn nguyên.Thỉnh thoảng hiếm lắm mới thấy nó uống một ngụm nước nhỏ

-Cứ như vậy thì làm sao đây_mẹ nó

-Con nó đang trải qua thời gian khó khăn…công việc ở công ty để tôi và Thiên Hiếu lo, bà với con dâu ở nhà lo cho Thiên Hân đi_ba nó

Nó không khóc nữa, có lẽ do khóc quá nhiều nên hai tuyến lệ đã khô…mỗi ngày trôi qua nó đều nhớ đến cái cảnh tượng xé lòng ấy…mọi chuyện đều là hiểu lầm nhưng hắn…có hiểu như vậy hay không??

Ở nhà hắn, không khí chẳng mấy khả thi hơn.Hắn vẫn còn đỡ hơn nó, mỗi bữa đều ăn đều đặn nhưng ăn rất ít, kiểu như chỉ để cầm hơn.Toàn bộ thời gian còn lại thì ôm cái laptop 23/24

- Khoảng chừng một tuần nữa thì con trai em thành bộ xương cách trí mất_mẹ hắn

- Cũng phải thôi, chưa bao giờ tôi thấy con để ý đến một cô gái như Thiên Hân lâu đến như vậy_ba hắn

Haizzz…cả hai gia đình cùng đồng loạt thở dài, thương xót cho cuộc tình trái ngang của tụi nhỏ

Thường thì ai trong hoàn cảnh này mà có tâm trạng để đi học chứ!!Hắn và nó cũng thuộc dạng đó.Bỏ học không những mấy ngày mà là cả tuần liền…trong lớp ai cũng thấy lo lắng cho cả hai

*Tại canteen trường

- Bây giờ giải quyết hai đứa kia làm sao đây_Tú Linh

- Chia đôi nhóm ra, trai đến nhà Nam Bảo, nữ đến nhà Thiên Hân_Nguyệt Ánh

- Được đó, chia như vậy cho dễ nói chuyện_Minh Phong

- Vậy hết tiết cuối sáng nay đi nha_Trương Nhi

- OK_cả đội đồng thanh

Theo như kế hoạch, hết tiết cuối sáng nay, phe nữa một đường…phe nam một đường đến nhà hắn và nó

- Con bé sốt cao quá_mẹ nó vừa nói vừa thay khăn chườm trán cho nó

Kính coong_chuông nhà nó reo làm nó giật mình mở mắt

- Dậy rồi đi ráng ăn miếng cháo đi con_mẹ nó

- Để con ra mở cửa

Thu Hương lật đật chạy ra mở cổng, cho bốn người đẹp vào nhà.Trên tay Trương Nhi có xách một giỏ trái cây to tướng, đặt trên bàn ở phòng khách rồi lên lầu hai thăm nó

- Con không muốn ăn_nó

- Không ăn thì làm sao mà uống thước, con ráng ăn vài muỗng cho đỡ xót ruột_mẹ nó ân cần

- Không…._nó

Cốc cốc…Xuân Thủy gõ cửa.Thấy có bạn đến thăm, mẹ nó nhường phòng.Trước khi đi con dặn dò cẩn thận

- Tụi con thuyết phục nó ăn cho bác..từ hôm bữa đến giờ nó chưa ăn gì hết nên bây giờ bị sốt rồi

Cạch…cánh cửa phòng đóng lại, mắt nó không rời cửa sổ kính được đóng chặt, che thêm một lớp bởi tấm rèm trắng tinh khôi

Tú Linh biết ý, Linh tiến lại buộc rèm, mở cửa sổ cho nó…Ánh sáng chói chang mạnh mẽ từ bên ngoài chiếu thẳng vào mặt nó làm lộ rõ gương mặt hao gầy, hốc hác

Chắc là do cùng tuổi, dễ đoán được tâm lý nhau nên bằng cách nào đó, Trương Nhi đã dụ nó ăn gần hết bát cháo, uống xong liều thuốc hạ sốt…Nó nằm xuống ngủ li bì đến chiều

Nhân lúc nó ngủ, Tú Linh gọi điện thoại cho Minh Nhật

- Alô, anh Minh Nhật_Tú Linh

- Bên đó sao rồi_Nhật bốc máy

- Thiên Hân đang bị sốt cao lắm, khó khăn lắm mới bắt nó ăn được mấy thìa cháo_Tú Linh

- Ừ anh biết rồi_Minh Nhật cúp máy

Tú Linh bê chậu xuống dưới nhà thay nước khăn chườm cho nó

Khi tụi con trai đến nhà hắn, cánh cổng không đóng mà mở nên không ai kiêng nể, chạy xe vào nhà

- Nam Bảo, Nam Bảo đâu ra đây anh em gặp mặt nào_Minh Phong

Kim Ngân trong bếp tháo tạp dề, ra ngoài xem khách nào đến nhà

- Thì ra là mấy người…đến đây làm gì_Kim Ngân vẫn chưa bỏ được cái giọng kiêu kỳ

- Cái giọng đó là sao thế nào vậy…đây là nhà cô chắc?

Tuấn từ sau đi vào, do bận công việc nên anh tới sau, may mắn là vừa tới kịp để tai có thể nghe lọt những từ vừa nãy

- Bây giờ thì chưa…nhưng sắp rồi_Kim Ngân

- Sắp là sao chứ_Minh Phong

- Đừng có mà đổi chủ đề…đến đây làm gì_Kim Ngân

- Tìm cậu chủ của cô_Minh Nhật

- Đang ở trên phòng ấy_Kim Ngân chỉ tay trên lầu hai

Cả bọn con trai không thể nào ưa nổi cái cô mang tên “Kim Ngân” đó.Phải lườm Ngân một phát rõ sắc rồi mới lên phòng hắn

- Đến rồi hả_hắn gõ gõ trên bàn phím cái gì đấy

- Nam Bảo à_Minh Nhật

Hắn vẫn chăm chăm vào cái màn hình, chỉ dùng tai và miệng để nói chuyện

- Có chuyện gì_hắn

- Tú Linh nói Thiên Hân bị sốt cao lắm_Minh Nhật

- Cô ta bị sốt hay cảm lạnh thì có liên quan gì đến Hoàng Nam Bảo tôi_hắn cố nhấn mạnh bốn chữ cuối

- Nỡ để Thiên Hân như vậy sao_Tuấn

Hắn “Shut Down” chiếc máy tính…hai tay đan chéo vào nhau nói chuyện

- Nếu mấy người đến chỉ để nói chuyện này thì xin đi về dùm_hắn

- Tụi này chỉ muốn tốt cho cậu thôi mà_Tuấn

- Nhức đầu quá, tôi muốn ở một mình_hắn nói to, khi tụi nam ra khỏi phòng còn nói với Kim Ngân: “Tiễn khách”

Chiều hôm nay có tiết học chiều nên mọi người giải tán sớm

- Cậu chưa về à_Khi nó tỉnh dậy thì thấy Tú Linh đang đo nhiệt độ cơ thể nó

- Chiều tớ xin cô nghỉ để chăm sóc cậu_Tú Linh

- Cảm ơn cậu_nó

Nó đã hạ sốt nhưng người thì vẫn nóng.Phải năn nỉ gãy cả lưỡi Tú Linh mới chịu dìu nó xuống lầu, nó còn nhờ Linh tập hợp cả nhà đầy đủ ở dưới phòng khách

Nó khoác sơ áo khoác rồi dựa vào vai Tú Linh bước xuống cầu thang…xuống đến phòng khách, nó ngồi ở vị trí trung tâm.Nghe đâu là thông báo tin quan trọng gì đấy

-Ba mẹ à_nó

-Con khỏe chưa mà xuống đây vậy_mẹ nó

-Con thấy đỡ hơn nhiều rồi_nó

Thu Hương từ trong bếp đi ra, để một ly sữa nóng trước mặt nó

-Em kêu mọi người tập hợp ở đây rốt cuộc là vì chuyện gì vậy_Thu Hương

-Nói lẹ đi mọi người sốt ruột lắm rồi đó_anh nó

Nó chỉnh lại cái áo khoác, nhìn thẳng vào mắt ba mẹ nó

-Ba mẹ và anh chị nghe cho rõ nhé: CON MUỐN ĐI DU HỌC_nó

Mười con mắt dí sát vào mặt nó, ai cũng không tin vào tai mình

-Con muốn đi du học à, tại sao lại như vậy chứ_ba nó

-Con muốn tránh xa nơi này một thời gian_nó

-Nếu đi thì con muốn đi đâu_mẹ nó

-Con sẽ đi California_nó

-Nếu sang đó thì em tính làm gì_anh nó

-Em sẽ sống ở San Francisco, học quản lý kinh doanh vài năm rồi nếu cảm thấy ổn thì em về nước giúp ba mẹ, còn nếu không thì em sẽ phát triển công ty nhà mình ở bên đó…chẳng phải nhà mình có chi nhánh ở bên đó hay sao_nó

- Đi như vậy không phải quá đột ngột hay sao_ba nó

- Thôi ba nó, cử để con nó đi cho khuây khỏa đầu óc_mẹ nó

- Khi nào em đi_Thu Hương

- Tối mai em đi_nó

- Nhanh quá, có thể dời lại được không_anh nó

Nó vẫn cương quyết

- Không, em đã thu dọn hành lý và đặt vé máy bay cả rồi

Tú Linh cũng ngạc nhiên không kém, cô tính chuyện nhà nó thì không xen vào nhưng chuyện nó đi nước ngoài thì không phải quá bất ngờ rồi sao.Cô đành chịu bất lịch sự chen vào

- Nếu vậy thì con sang California với Thiên Hân_Tú Linh

- Cả em cũng đi nữa sao_anh nó

- Nếu để Thiên Hân đi một mình em không yên tâm.Vả lại mẹ em cũng có ý gửi em sang đó để quản lý rồi…mẹ bảo tuy là hơi thiệt cho em nhưng để cho người ngoài quản lý em không yên tâm

- Em đã nói chuyện này với Minh Nhật chưa_anh nó

- Em nói rồi, anh ấy bảo mọi chuyện em làm anh ấy đều ủng hộ…Minh Nhật còn bảo nhất định sẽ đợi em về nữa mà_Tú Linh

- Vậy được rồi, có em đi anh cũng yên tâm phần nào.Em chuẩn bị đồ đi_anh nó

Tin nó và Tú Linh chuẩn bị qua nước ngoài nhanh chóng đồn đi cả trường…Ai cũng tiếc vì mất đi hai “người đẹp” của trường…hắn cũng biết điều đó.Hắn không muốn nó đi, hắn muốn nó ở lại nhưng bây giờ…hai người đã không còn là gì của nhau nữa rồi!


Tớ Thích Cậu, Thật Đấy!
Tác giả: Briana
Chương 50

Vì tối hôm nay nó đi sang California rồi.Sắp phải xa những thứ đã gắn bó suốt bao nhiêu năm nay…Hôm nay vì lý do đẹp trời nào đó, nó quyết định đi học và trùng hợp thay…hắn cũng nghĩ có lẽ đây là lần cuối được gặp nó cho nên…hắn cũng chịu khó xách cặp đến trường

Sáng hai anh hai dậy sớm anh hai bảo chở nó đi học nếu không đi giữa đường lỡ may nó bị mệt hay cảm nắng thì khốn.Sáng sớm…cả khuôn viên trường dần dần hiện rõ qua những tia nắng nhè nhẹ buổi sáng…màn sương mờ mờ ảo ảo dần biến mất, nhường chỗ cho cô học trò cũ xinh xắn…bây giờ vẫn chưa có ai đến trường cả, chỉ có bác bảo vệ làm việc thôi!

Nó tình nguyện làm vệ sinh lớp học…Nó say sưa quét lớp, lau bảng, kê lại bàn ghê mà quên cả thời gian.Khi nó đặt lại cây chổi về vị trí cũ khi các bạn học của nó dần dần vào lớp đông đủ….và cả hắn nữa

Cả lớp vừa vui, vừa buồn khi thấy nó ngủ gục nơi bàn…mới vừa đi học lại mà đã phải đến nơi đất khách quê người rồi! Toàn thể học sinh của 12a2 đều muốn nói chuyện với nó, chia sẻ với nó trước khi nó rời khỏi nơi chôn rau cắt rốn_Đất nước Việt Nam xinh đẹp này

Hắn vào lớp, thấy nó hắn khựng người, nửa muốn vào, nửa còn lại không muốn nhưng lớp trưởng Hải My kéo hắn vào lớp, đẩy hắn vào chỗ ngồi cũ…hết nhìn nó rồi sang nhìn hắn…>>

Mái tóc buộc đuôi ngựa gọn ghẽ của nó sau hơn nữa tiếng lao động vệ sinh đã trở nên…biến dạng.Những lọn tóc con rơi xuống mặt nó.Hắn đưa tay ra trước mặt nó, định vén tóc lên cho nó nhưng dòng suy nghĩ như dòng điện chạy xẹt qua người đã làm hắn rụt tay lại

Trong cơn mơ…tiếng nói mớ của nó rất nhỏ nhưng người ngồi cạnh nó bây giờ là hắn có thể nghe thấy

- Nam Bảo…Nam Bảo…cậu nghe tớ giải thích đi mà…_giọt nước mắt lăn dài trên mắt nó…tấm ảnh của nó và Jackson, nỗi hận này đã làm hắn lờ đi câu nói của nó

Tiếng chạy rầm rầm của “quân phản loạn” khi tiếng trống vào lớp điểm làm nó tỉnh ngủ…nó lau vội giọt nước mắt trên má rồi lấy tập vở trong cặp ra…tiết đầu hôm nay là tiết Hóa

Xa tận chân trời mà gần ngay trước mắt…người ngồi ngay cạnh hắn đây ngay tối nay…sẽ ra đi mãi mãi…phải chăng quyết định chia tay lúc trước là quá vội vàng…phải chăng lúc đó hắn chịu nghe nó giải thích..phải chăng hắn hiểu và thông cảm cho nó…nhưng những cái “phải chăng” đó bây giờ đã là quá muộn màng…mọi thứ sẽ kết thúc khi nó đặt chân lên máy bay vào tối nay

Giờ ra chơi, hầu hết cả lớp đều túm tụm tặng quà kỉ niệm cho nó…Có một bạn nam tốt bụng nào đấy phải chạy xuống canteen xin cái bịch đựng hộp quà cho nó.Các bạn ấy luyên thuyên với nó đủ thứ chuyện.Nào là sang bên đó phải giữ gìn sức khỏe, phải ăn uống đầy đủ, nếu có đứa nào ăn hiếp nó thì nó cứ việc báo địa chỉ nhà đứa to gan đó về đây, toàn thể lớp sẽ xách can xăng đi đốt nhà chơi

Bốn tiết học trôi qua trong sự luyến tiếc của cả lớp, ai cũng muốn nó ở lại…tuy vậy, nhưng nó vẫn kiên quyết đi du học cho bằng được

Nó anh hai nó xách đồ xuống xe trước cho nó.Hắn cũng tính xách cặp về nhưng nó dang hai tay, không cho hắn bước ra khỏi lớp

- Cậu muốn gì_hắn

- Xin cậu đấy, hãy nghe tớ nói…dù một phút thôi cũng được_nó

- Nói gì thì nói nhanh lên, tôi bận lắm_nó

Nó cố nuốt cơn nghẹn xuống ruột

- Tối nay tớ bay sang nước ngoài rồi_nó

- Thì sao, liên quan chăng?_hắn

- Nếu cậu nói tớ đừng đi, tớ sẽ không đi_nó

Hắn cười nhếch mép, bỏ headphone ra, bỏ tay vào túi quần

- Nếu cậu thích…thì đi…chẳng ảnh hưởng gì đến kinh tế nhà tôi cả_hắn

- Thật vậy sao_nó

- Cậu có cần tôi nói lại không…CẬU KHÔNG LÀ GÌ CỦA TÔI CẢ…NGHE RÕ CHƯA_hắn hất nhẹ tay nó ra, thẳng thừng bước ra ngoài

Hắn vẫn chưa về, núp ngoài hành lang

- Tớ xin lỗi cậu – Hoàng Nam Bảo…nhất định sau này cậu sẽ tìm ra người yêu cậu hơn tớ_nó

Nghe hết câu đó, hắn bỏ về

Một lát sau, khi nhìn xuống lầu thấy bóng hắn đã khuất dần, nó mới xuống xe ở dưới sân trường mà anh nó đã đợi sẵn

- Chúng ta về thôi_nó

Anh nó mở cửa xe cho nó rồi vào cửa xe bên kia chở nó về nhà

Chiều hôm nay lớp nó không có tiết, nó qua nhà Tú Linh giúp cô bạn thân dọn đồ

- Mày tính từ bỏ Nam Bảo thật à_Tú Linh

Sắc mặt của nó vẫn không thay đổi

- Có lẽ duyên của tao và nó đã bị cắt đứt lâu rồi_nó

- Ừ…mày đừng buồn nữa nhé_Tú Linh

Nó cười mỉm, đẩy vali của Tú Linh lên xe nó rồi về nhà trước, nhường không gian cho Tú Linh và Minh Nhật

- Tao về trước nha_nó

- Ừ…mày đi cẩn thận_Tú Linh

Về nhà, người làm đẩy vali nó để cạnh vali của Tú Linh trong phòng khách.Vừa uống xong thuốc thì ba nó nói

Đống quà hồi trưa đã có mặt đầy đủ trên giường của nó…trên từng hộp quà đều có ghi tên của các bạn trong lớp.Nó bóc từng hộp cho đến hộp cuối cùng ở tận dưới đáy túi…một hộp quà nhỏ xinh màu trắng…bên ngoài không hề có ghi tên người tặng.Nó mở hộp quà ra…bên trong là một cái móc khóa điện thoại hình Cỏ Bốn Lá màu trắng bạc…ngoài viền có đính những viên đá nhỏ rất tính xảo.Trong tất cả đống quà nó vừa mới mở, nó thích cái này nhất vì đa số vật dụng của nó đều liên quan đến Cỏ Bốn Lá hoặc Hạc Giấy

Sợi dây chuyền có khắc B&H mà hắn tặng nó lúc trước nó đã tháo ra, chất cẩn thận vào một chiếc hộp đen nhỏ có lót lụa nhung bên trong…nó còn cẩn thận khóa lại…dùng một sợi dây trơn khác, xỏ chiếc chìa khóa đó vào làm mặt dây chuyền

- Cả nhà chúng ta đi trung tâm thương mại nha con gái_ba nó

- Đi trung tâm thương mại làm gì hả ba_nó

Mẹ nó và chị Thu Hương vừa thay đồ xong, bước ra khỏi cửa phòng

- Mua điện thoại cho con chứ làm gì nữa…chẳng phải con bảo điện thoại con mất rồi sao_mẹ nó

Nếu mẹ nó không nhắc đi tối nay sang California, nó sẽ phải xài điện thoại công cộng mất…điện thoại của nó đã bị tụi c-hó đập nát rồi còn đâu

- Đợi con tí con vào thay đồ_nó

- Nhanh lên đi_anh nó hối

Tốc độ thay đồ được do bằng đơn vị “năm ánh sáng” của nó lại một lần nữa bộc phát

- Đi thôi_nó khoác tay ba mẹ nó

Ui chu choa….hôm nay đi trung tâm thương mại, mẹ nó và chị Thu Hương mua cho nó biết bao nhiêu là đồ..cứ như là gả con gái đi lấy chồng vậy

- Mẹ mua ít ít thôi, qua bên đó rồi mua cũng được mà_nó

- Bên đó chưa chắc gì đã được như bên này đâu con à_mẹ nó

Ba và anh nó từ đằng xa tiến lại

- Điện thoại của em nè_anh nó

Nó cầm cái túi đựng nhưng không nhìn mà nhìn anh nó cứ cầu mong thêm thứ gì đấy

- Anh biết rồi, ở trong đó luôn rồi đấy_anh nó

Nó hớn hở mở túi đồ, ngoài cái điện thoại mới còn có cái ốp điện thoại hình thần thượng mà nó khao khát săn lùng bấy lâu này_ốp điện thoại có hình và chữ kí của Dịch Dương Thiên Tỉ TFBOYS

Chín giờ tối nay nó bay, gần tám giờ Tú Linh đã có mặt ở nhà nó

- Ra sân bay thôi_ba nó

Nó xách đồ ra khỏi cổng…ngồi trên xe nó nghĩ thầm

{Tạm biệt căn nhà thân yêu…}

***Chuyến bay số 2811 đến San Francisco (California) sẽ khởi hành trong vài phút nữa, mời hành khách đến cổng số 219 để làm thủ tục…giọng nói làm nó khẩn trương bước nhanh chân lên máy bay

- Hai con đi nhớ giữ gìn sức khỏe_mẹ nó

- Đi cẩn thận_Thu Hương

- Có gì không biết cứ gọi điện về nhà nhé_mẹ Tú Linh

- Khi đến nơi hai đứa nhớ gọi điện thoại cho anh_Minh Nhật dặn dò

Trước khi lên máy bay, nó ngoái đầu lại vẫy tay tạm biệt mọi người

{Tạm biệt Việt Nam…tạm biệt…..HOÀNG…..NAM…..BẢO}_nó cố nín khóc đi vào máy bay

Chuyến bay số 2811 đến San Francisco (California) đã cất cánh…chuyến sau lúc 8h11’ tại cổng 219 ngày 28/11….......................................................................

Mọi người chờ khi máy bay khuất dần mới chạy xe về nhà




Full | Next trang 6
.:Trang Chủ:.
Copyright © 2020 - Đọc Truyện - All rights reserved.