Tiểu Vy ngồi trên giường bệnh nghĩ đến Từ Trí, quả thực khi nàng bị hắn hại hơn một năm trước đến giờ vẫn là không thấy hắn, càng không thấy mọi người nhắc đến hắn. Quái, Selly, Liễu An và Sophie bị Lãnh Phong loại trừ, Diệp Hàn bị đày sang hầm mỏ ở đảo, vậy còn hắn thì sao? Mỗi lần như vậy đều có Khải Bình hoặc Tiểu An kể cho nàng, nhưng là không có kể về hắn.
Vì nàng phục hồi rất nhanh nên dễ dàng cử động, vết thương ở bụng nhờ đến bác sĩ giỏi nhất Đài Loan đến chữa nên nàng cũng không hề đau. Nhưng cái đau chính là nàng vừa mở cửa, cả thân mình đã ngã ập xuống đất.
- Aiz! Tiểu bảo bối, em làm gì mà đứng chắn giữa đường vậy? - Tiểu An nằm đè lên người nàng, xoa xoa khuôn mặt đau nhức. Cô là vừa mới xuống cầu thang, ai ngờ đi đến thì cửa phòng nàng đột nhiên mở ra a! Thật là đau!
- A ui! Đau mà! Chị làm gì mà chạy kinh vậy chứ? Hic! - Tiểu Vy nằm sấp trên mặt đất, vẫn là không thể đem cục nặng trên người hất ra.
- Xuống! Đi xuống! - Nàng thở phì phì, đưa tay hất hất người Tiểu An.
- Bạch Tiểu An! - Từ thang máy đằng sau đi ra, Khải Bình thấy cô ngã liền nở một nụ cười ác ma, bước chân nhanh chóng muốn đến bắt cô.
- Ý! Chị xin lỗi! Hẹn gặp em sau! - Tiểu An vội đứng dậy, phủi phủi váy vài cái rồi chạy đi.
- Trời ơi! Làm cái gì vậy? Chị em thế hả? - Tiểu Vy tức giận rồi dậy. Thật đáng ghét! Chị em gì mà tai nạn lại bỏ đi như vậy, ai mà chịu được?(Là ta thì ta cho luôn cái bạt tai >o<)
- Tiểu Vy! Em không sao chứ? - Khải Bình nhìn Tiểu An chạy đi mất, vội thở dài. Anh là đàn ông, tất nhiên không thể nhìn nàng như vậy mà bỏ đi, liền đưa tay kéo nàng lên.
Một màn này, hết thảy thu vào tầm mắt Lãnh Phong đang đứng ở thang máy. Chết tiệt! Hắn là vừa mới đi mua đồ về cho nàng, đến cửa lại thấy Khải Bình cầm tay nàng.
Trong lòng, cơn ghen tức của hắn dội lên. Nỗi chính là hắn chưa kịp hành động nàng đã ngất, mà giờ lại đứng tình tứ với Khải Bình?
- Này! Bỏ ra đi! - Hắn thân hình cao lớn đi đến, một tay chặn giữ cánh tay Khải Bình.
- À! Không có gì đâu! Cậu đừng hiểu lầm! - Khải Bình nhìn ánh mắt sắc bén của hắn dành tặng mình liền thu tay về.
- Xảy ra chuyện gì? - Lãnh Phong một tay ôm nàng kéo lại gần, ánh mắt vẫn đăm đăm nhìn Khải Bình.
- Thôi nào! Cậu đừng như thế chứ! Mình đi tìm Tiểu An đây! - Anh phẩy tay.
- Ồ! Tiểu An của cậu đâu? - Lãnh Phong như tìm ra được trò mới liền hào hứng hỏi.
- Đi ăn tối với nam nhân nào đó. - Khải Bình cắn răng bước đi.
Tiểu Vy nhìn thấy thái độ cố kìm nén của Khải Bình, không khỏi tò mò ngước đầu lên hỏi Lãnh Phong:
- Tiểu An với anh ấy có chuyện gì sao?
- Không! Chỉ là anh ta tự nhận mình ăn dấm chua thôi! - Hắn cười, cúi đầu xuống cắn nhẹ môi nàng.
- Vừa nãy sao giả bộ ngất?
Bị bắt, nàng đỏ mặt cúi đầu. Hắn làm sao biết a?
- A! Từ Trí! Anh ta sao rồi?
- Sao em lại quan tâm đến anh ta?
Hắn nhíu mày. Từ khi nàng tỉnh dậy đến giờ hắn vẫn chưa hé một lời về Từ Trí, cư nhiên sao giờ lại biết chuyện quan tâm?
- Không có! Em chỉ là không thấy mọi người nhắc đến anh ta nên tò mò - Nàng đỏ mặt.
Cái này làm Lãnh Phong thêm bực bội hơn, đưa tay nâng cằm nàng lên, ép ánh mắt nàng nhìn thẳng hắn:
- Sao đỏ mặt? - Hắn ghét nàng khi nói chuyện về nam nhân khác mà đỏ mặt.
- Không có! - Ánh mắt hắn sâu thẳm nhìn nàng, cái này càng làm nàng thêm đỏ mặt vội yếu ớt phủ nhận.
- Nói! Em là quan tâm đến hắn? - Lực trên tay lớn hơn làm cho cằm nàng đau nhức, ánh mắt hắn hằn lên tia máu cao giọng ép nàng.
- Không phải! Anh đừng hiểu lầm! - Tiểu Vy sắc mặt lúc trắng lúc hồng.
- Thật là quật cường! - Lãnh Phong đẩy cửa, một tay lôi nàng vào trong phòng bệnh khóa chặt.
--------------------------------------------------------------------------------------------
Đứng ở trước cửa thang máy bệnh viện, Tiểu An ngó nhìn hết trái phải lại nhìn cửa thang máy:
- Trời ơi! Nhanh chút đi!
- Tiểu An! Em đứng lại! - Từ sau, Khải Bình sắc mặt hằm hằm đi đến bên chỗ nàng đang đứng.
- Có ngu mới đứng lại! Tôi chỉ là một bữa ăn cơm với người ta, anh hà cớ phải làm quá như vậy?! - Tiểu An bỏ qua thang máy, vội đi tới chỗ cầu thang bộ.
- Không cần lý do! Tôi nói em đứng lại! - Khải Bình sắc mặt không hề tốt, thấy cô bỏ chạy xuống cầu thang bộ cũng liền đuổi theo.
Dù gì cô cũng là phụ nữ, mà Khải Bình chân tay dài, chẳng mấy chốc đã đến gần chỗ nàng.
\" Không nhanh giờ làm sao? \"
- Em không mau đứng lại, để tôi bắt được em sẽ không hay đâu!
- Khỏi! Anh chẳng bắt được tôi đâu! - Tiểu An liều mạng, vội ngồi lên lan can dài trượt xuống.
- Bạch Tiểu An! - Trên trán Khải Bình đã hiện lên gân xanh, trong bệnh viện yên tĩnh liền gầm lên tên cô.
Tiểu An đi ra cửa bệnh viện, quay lại vẫy hắn vài cái, trên môi nở một nụ cười ngọt ngào.
- Eh?!! Anh làm gì vậy? Mau buông! - Tiểu Vy ngồi ở trong phòng, hai tay loạn xạ trước mặt hắn.
- Yên nào! Anh thật lâu chưa thỏa mãn! - Hắn cười đầy tà ý, bàn tay to lớn kéo đi áo nàng.
- A!!! - Ngay tức khắc, một mảng da đầu hắn như muốn rách ra.
Tiểu Vy chu môi nhỏ nhắn, hai tay nắm tóc hắn kéo.
- Vy, em làm gì vậy? Còn không mau buông?!
- Không! Đồ đại sắc lang anh nên bị tuyệt chủng hết đi!
- Em còn không mau buông sẽ hối hận đấy! - Hắn cười.
Nàng nghe vậy rất nhanh liền buôn tay ra. Hắn chính là nói sẽ làm, nàng sẽ không dại gì dây dưa cùng hắn a!
Lãnh Phong cười. Thật là một bảo bối ngoan ngoãn. Nhưng hắn vừa ngẩng đầu lên đã muốn rút lại câu nói lúc nãy, nàng trốn mất dạng!?
Tiểu Vy ngồi dựa vào cửa nhà tắm, khuôn mặt đỏ ửng mị hoặc. Thật sợ, nàng nếu không nhanh sẽ bị hắn bắt được a!
- Cộc cộc cộc! - Tiếng gõ cửa vang lên đều đặn.
Nàng nín thở, cố vờ như cho hắn biết nàng không ở đây.
- Cộc cộc cộc!
Thật lâu sau không có tiếng động, hắn dường như mất hết kiên nhẫn, dùng cả bàn tay gõ cửa:
- Rầm rầm rầm!!
- Vy, mau ra nhanh cho anh!
- Không! Còn lâu! - Nàng nhắm mắt, cố xoay lại chặn cửa.
- Anh nói lại, mau ra đây! - Hắn đập cửa liên tục, cơ hồ muốn đem chính cái cửa trước mặt này phá tan. Bị ngăn cách bởi cánh cửa lạnh lẽo này, hắn chẳng thể làm gì.
- Còn lâu, hiện tại em muốn đi tắm!
- Vết thương chưa lành hẳn, em muốn tắm cái gì?!
- Thế sao anh còn bắt em làm... cái gì?! - Nàng đỏ mặt.
- Bác sĩ nói em nên tránh nước! - Lãnh Phong đứng ngoài không tìm được lý gì bèn nói liều.
- Bác sĩ nói em phục hồi bình thường rồi! - Nàng nhắm mắt. Thôi vậy, đành đánh liều.
- Bạch Tiểu Vy, em mau ra đây! - Hắn gầm nhẹ.
- Không! - Nàng chu môi, đưa tay mở vòi nước.
Không thấy tiếng động, nàng liền cười đầy thỏa mãn. Chắc chắn hắn đợi lâu nên bỏ đi rồi, càng tốt! Mở to vòi nước, nàng cười xoay một vòng quanh.
- Rầm!!! (Hơ hơ =\"=)
Nàng ngã, một là vì sàn bị nước làm trơn, và hai là vì Lãnh Phong hắn đang đứng ở trước cửa khoanh tay nhìn nàng.
Tiểu Vy sắc mặt trắng bệch lắp bắp:
- Phong... Sao anh lại vào đây được?
- Em không khóa cửa. - Hắn cười, ánh mắt vẫn nhìn nàng không chớp.
- A! Còn không mau đi! - Nàng đỏ mặt, với lấy chiếc khăn tắm che người.
- Khỏi! Như vậy chẳng phải tốt sao? - Hắn xua tay cười.
- Tốt gì chứ? Mau đi ra! - Nàng bực giọng, đem hắn đẩy ra cửa.
Ai ngờ được trước, hắn vừa ra đến cửa liền kéo nàng bế xốc lên.
- Làm... làm gì? Mau thả em xuống!
- Nhưng là... anh chưa có được vui...
Lãnh Phong đưa ánh mắt vô (số) tội nhìn nàng.
- Thôi đi! Ta không nên...
Hắn cười, thuận đà ngã xuống giường bệnh, khóa chặt hai tay nàng cố định trên đỉnh đầu.
- Bảo bối, thực anh rất nhớ a!
- Không... Đừng... Buông ra! - Nàng nhíu mày.
Thực là! Miệng nàng nói lời như vậy nhưng là tai hắn lại thành:
- Đừng buông ra? Anh đâu có ý định đó?!
- Không phải! Sai...
Chưa nói hết, môi nàng đã bị chặn bởi hắn, toàn bộ đem những lời định nói của nàng nuốt vào trong bụng.
Nhớ nha! Từ lần sau, nàng tốt nhất buổi đêm nên đuổi hắn ra phòng khách ngủ! (Sao chị lỡ làm thế :s)
- Bảo bối! Ta đã khóa cửa rồi... - Hắn cắn nhẹ vành tai của nàng nỉ non.
Tiểu Vy giật mình, lá gan bỗng lớn hơn, hai tay quơ loạn xạ tránh không cho hắn đụng vào mình.
Hành động này làm hắn có chút bực bội. Nàng lẽ nào chán ghét hắn? Nhất quyết phải cự tuyệt như vậy sao? Hắn không hơn Khải Bình ư?(Kelly: Vớ vẩn!... Cơ mà em cũng thấy anh Khải Bình tốt đấy chớ?! Lãnh Phong: *Lườm* Kelly: Dạ anh ơi hôm nay mùng 1 =))))
- Còn không mau buông? Anh nặng chết đi! - Tiểu Vy nhân cơ hội hắn không để ý liền đẩy hắn ra, vùng dậy chạy ra phía cửa.
- Quái, sao cửa lại không mở? - Từ bên ngoài, giọng nói của Đường Hi vang lên kèm theo tiếng lách cách của ổ khóa.
- Để anh! - Lục Quân ở ngoài thấy vợ mình xoay ổ khóa bốn phương tám hướng cũng không có động tĩnh liền tiến lên đẩy nhẹ cô ra.
Tiểu Vy rất nhanh chạy ra núp sau người Lãnh Phong, tiện tay lấy chiếc chăn lớn che người mình.
- Chuyện gì? - Lãnh Phong vốn đã bực bội, nay có người cản trở công việc của mình càng bực bội hơn. Một thân quần áo xộc xệch kích tình cùng khuôn mặt khó chịu ra mở cửa.
- A! Thật xin lỗi! Bọn em đến để đưa cho Tiểu Vy... - Đường Hi cố gắng nhướn người nhìn vào trong, ánh mắt tìm thân ảnh của nàng.
Nhưng khổ nỗi, cô cứ nhìn đi đâu là Lãnh Phong lại đứng chắn ở đó.
- Có thứ gì?
- À.. Là thiệp.. - Cô tìm trong túi lấy ra một tấm thiệp màu hồng đưa cho hắn.
- Rồi! Sẽ đến! - Hắn nói bâng quơ, nhanh lập tức đóng cửa lại.
Hai người đứng ngoài với vẻ mặt không hề thoải mái. Hắn coi nữ nhân của mình quan trọng hơn bạn bè ư?! Thật quá đáng mà! Còn không mời một ly nước đã đóng sầm cửa như vậy.
- Thứ gì vậy? - Vừa đóng cửa, Tiểu Vy đã giựt ngay tấm thiệp hồng trên tay hắn.
- Oa! Phong! Nhìn nè! Họ sắp kết hôn đó! - Nàng để mặc hắn bế bổng người lên, ánh mắt to tròn vẫn chăm chú nhìn vào tấm thiệp.
- Xem nào! Em được làm phù dâu nè Phong! - Nàng cười rạng rỡ, giơ tấm thiệp ra trước mặt hắn.
- Phải rồi! Lẽ ra họ lên làm phù dâu và phù rể của chúng ta mới đúng! - Hắn mỉm cười. Nếu không phải nàng gặp tai nạn, hai người họ sớm đã kết hôn cùng nhau sinh quý tử rồi.
- Hừm... Nó vào tuần sau... - Tiểu Vy giơ bàn tay lẩm bẩm đếm, không để ý mình đã bị hắn áp trên giường.
(E hèm!! 1 2 3 *vỗ mic* Ta đây thân chưa có tốt nghiệp trung học, vẫn còn \"chong xáng\" lên là chương này phải tổ hợp cùng các sắc nữ, ta lấy ý tưởng, các sắc nữ thân cứ thế miêu tả chi tiết còn ta cứ thế mà... viết =)). Ta tạm thời đã cắt vài phần vì nó... *rùng mình*@@. Lỗi gì cứ trách ta xử lý. Hiện tại ta xin hết. *dập đầu, tắt mic, xuống cánh gà* )
- Vy.. tạm thởi bỏ nó đi! - Lãnh Phong lấy tấm thiệp để trên bàn.
- A! Anh làm gì? - Nàng thần trí quay lại, hai tay lập tức bảo thủ giữ chặt lấy chiếc chăn.
- Còn làm gì? Đoán! - Hắn một tay khóa trụ hai tay nàng ở trên đỉnh đầu, tay còn lại giật tung chiếc chăn ném ra phía góc phòng.
- Em cần nó phải không? Vậy đi lấy đi! - Ánh mắt chứa đầy khiêu khích, giọng nói khàn khàn vang lên bên tai nàng.
- A.. - Tiểu Vy giật mình. Hắn muốn làm gì? Chiếc khăn ở góc phòng, nếu nàng đi ra ắt sẽ bị người ta nhìn được.
- Không muốn? Vậy ở đây cùng anh! - Nụ cười đầy ác ý, hắn ánh mắt thâm hiểm nhìn nàng.
- Không! Em đi lấy! - Nàng đỏ mặt. Sẽ rất nhanh, nàng sẽ không sao.
- Vy... Em đi lấy, quay trở lại, anh vẫn vậy. Em ở đây, anh vẫn vậy. - Lãnh Phong ánh mắt toát ra sự nguy hiểm nhìn nàng.
- Anh sao có thể như vậy! - Thật bá đạo. Hắn hành động luôn không có đạo lý nha!
- Tôi chính là như vậy! Vy, tôi muốn, em sẽ không thể ngăn cản tôi! - Bàn tay to lớn vuốt ve thân thể nhỏ bé của nàng.
- Đủ! Ưm...
Lãnh Phong ép môi nàng, đem lời nói của nàng nuốt hết vào trong bụng.
- Ưm... Ưm... - Nàng bị hắn hôn đến không thở được, chỉ biết đỏ mặt đánh nhẹ vào lồng ngực rắn chắc của hắn.
- Cho là thích đi? - Lãnh Phong cười.
Tiểu Vy có chút hờn dỗi khó chịu trong lòng. Vẫn cố gắng lắc đầu mặc dù mình cũng không phải là ghét.
- Thật quật cường! - Lãnh Phong nhíu mày, dùng sức hôn vào cái cổ trắng nõn của nàng.
- A! Anh làm gì? - Nàng chu môi, vội đẩy hắn ra.
Nhìn vào gương, phản chiếu lại là hình ảnh chiếc cổ trắng nõn của nàng hiện lên một dấu hôn đỏ hồng mê hoặc.
- Bảo bối! Coi như là dấu hiệu của anh đi?! - Vòng tay ôm nàng, giọng nói khàn khàn của hắn vang lên, hơi thở nóng rực phả vào vành tai mẫn cảm.
- Không muốn! Buông! - Nàng vô lực giãy giụa.
- Vẫn như vậy sao? - Hắn nhíu mày, lấy chiếc cà vạt buộc chặt hai tay nàng lại.
- Oa! Thật đáng ghét! Anh là đồ đại sắc lang! - Giọng nàng chứa đầy ủy khuất cùng hờn dỗi nói hắn. Nhưng thế nào vào tai hắn thì lại thành nũng nịu.
Căn phòng bệnh yên tĩnh, hai thân thể dính sát vào nhau, tạo thành bức tranh kích tình không khỏi khiến người xem đỏ mặt (Ta thề... Ngàn vạn lần ta thề... không phải ta >\"<)
- Ưm... - Đôi môi đỏ mọng khẽ mở, nàng ngân nga vài tiếng.
- Vy, gọi tên anh.. - Lãnh Phong đem tay nàng vòng ôm cổ hắn, giọng nói khàn khàn vang lên.
Lí trí Tiểu Vy như một đi không trở lại, chỉ biết nghe theo hắn, cánh môi khẽ mấp máy gọi:
- Phong...
- Ngoan! Thật ngoan! - Hắn cười đầy thỏa mãn, vòng tay siết chặt thân thể nhỏ bé của nàng.
- Không muốn! Mau đi ra! - Một khoái cảm kỳ lạ dâng lên, nàng vội đỏ mặt đẩy hắn ra.
Lãnh Phong cười, bàn tay siết chặt thắt lưng nàng thêm.
- Không được... - Nàng nhẹ thét lên.
Dù gì nàng cũng là phụ nữ, tất nhiên không thể chịu đựng được sự đụng chạm của hắn liền ngất đi.
(Kelly: *ngã* Nhân viên: Cắt! Cắt! Đạo diễn ngất xỉu! Tạm thời chuyển cảnh!)
---------------------------------------------------------------------------------------------
Mở mắt đã là sáng ngày hôm sau, Tiểu Vy trong đầu tái hiện lại hình ảnh kích tình hôm trước không khỏi đỏ mặt. Trời ạ! Hắn thật khỏe nha!
Khẽ cựa mình, nàng xoay người đối diện với hắn đang ngủ say.
Tâm trạng buồn bực bay đi không ít. Thật là nàng chưa bao giờ được nhìn hắn ngủ nha.
Khuôn mặt góc cạnh tinh tế, sống mũi cao thẳng, đôi mắt phượng hẹp dài, cánh môi mỏng thâm tình nữa nha! Hắn còn đẹp hơn cả người mẫu đó!
Tiểu Vy thích thú đưa ngón tay nhỏ bé phác lại từng góc cạnh khuôn mặt hắn, khóe miệng bất giác mỉm cười như một đứa trẻ được quà.
- Thích vậy sao? - Lãnh Phong mở mắt nhìn nàng.
- Anh dậy từ khi nào vậy? - Nàng chu môi nhìn hắn.
- Trước lúc em tỉnh dậy! - Khẽ hôn lên trán nàng, hắn kéo chăn quấn quanh người nàng.
- Đi tắm đi! Anh chờ em!
- Ừm! - Nàng dụi mắt, bước từng bước đến phòng tắm. Sáng hôm qua như vậy nàng thực mệt mới ngủ một mạch đến hôm nay nha!
Nhưng mà ngủ suốt một ngày cũng không phải có lợi gì, nàng từ hôm qua đến giờ một chút cũng chưa ăn.
- Phong... - Tiểu Vy đứng ở khu làm thủ tục khẽ giật áo hắn.
- Sao vậy? - Lãnh Phong nở nụ cười dịu dàng nhìn nàng.
- Thật đói! Em muốn đi ăn a! - Nàng cười.
Chương 47: TÌNH CẢM.
Tiểu Vy giật mình, lá gan bỗng lớn hơn, hai tay quơ loạn xạ tránh không cho hắn đụng vào mình.
Hành động này làm hắn có chút bực bội. Nàng lẽ nào chán ghét hắn? Nhất quyết phải cự tuyệt như vậy sao? Hắn không hơn Khải Bình ư?(Kelly: Vớ vẩn!... Cơ mà em cũng thấy anh Khải Bình tốt đấy chớ?! Lãnh Phong: *Lườm* Kelly: Dạ anh ơi hôm nay mùng 1 =))))
- Còn không mau buông? Anh nặng chết đi! - Tiểu Vy nhân cơ hội hắn không để ý liền đẩy hắn ra, vùng dậy chạy ra phía cửa.
- Quái, sao cửa lại không mở? - Từ bên ngoài, giọng nói của Đường Hi vang lên kèm theo tiếng lách cách của ổ khóa.
- Để anh! - Lục Quân ở ngoài thấy vợ mình xoay ổ khóa bốn phương tám hướng cũng không có động tĩnh liền tiến lên đẩy nhẹ cô ra.
Tiểu Vy rất nhanh chạy ra núp sau người Lãnh Phong, tiện tay lấy chiếc chăn lớn che người mình.
- Chuyện gì? - Lãnh Phong vốn đã bực bội, nay có người cản trở công việc của mình càng bực bội hơn. Một thân quần áo xộc xệch kích tình cùng khuôn mặt khó chịu ra mở cửa.
- A! Thật xin lỗi! Bọn em đến để đưa cho Tiểu Vy... - Đường Hi cố gắng nhướn người nhìn vào trong, ánh mắt tìm thân ảnh của nàng.
Nhưng khổ nỗi, cô cứ nhìn đi đâu là Lãnh Phong lại đứng chắn ở đó.
- Có thứ gì?
- À.. Là thiệp.. - Cô tìm trong túi lấy ra một tấm thiệp màu hồng đưa cho hắn.
- Rồi! Sẽ đến! - Hắn nói bâng quơ, nhanh lập tức đóng cửa lại.
Hai người đứng ngoài với vẻ mặt không hề thoải mái. Hắn coi nữ nhân của mình quan trọng hơn bạn bè ư?! Thật quá đáng mà! Còn không mời một ly nước đã đóng sầm cửa như vậy.
- Thứ gì vậy? - Vừa đóng cửa, Tiểu Vy đã giựt ngay tấm thiệp hồng trên tay hắn.
- Oa! Phong! Nhìn nè! Họ sắp kết hôn đó! - Nàng để mặc hắn bế bổng người lên, ánh mắt to tròn vẫn chăm chú nhìn vào tấm thiệp.
- Xem nào! Em được làm phù dâu nè Phong! - Nàng cười rạng rỡ, giơ tấm thiệp ra trước mặt hắn.
- Phải rồi! Lẽ ra họ lên làm phù dâu và phù rể của chúng ta mới đúng! - Hắn mỉm cười. Nếu không phải nàng gặp tai nạn, hai người họ sớm đã kết hôn cùng nhau sinh quý tử rồi.
- Hừm... Nó vào tuần sau... - Tiểu Vy giơ bàn tay lẩm bẩm đếm, không để ý mình đã bị hắn áp trên giường.
(E hèm!! 1 2 3 *vỗ mic* Ta đây thân chưa có tốt nghiệp trung học, vẫn còn \"chong xáng\" lên là chương này phải tổ hợp cùng các sắc nữ, ta lấy ý tưởng, các sắc nữ thân cứ thế miêu tả chi tiết còn ta cứ thế mà... viết =)). Ta tạm thời đã cắt vài phần vì nó... *rùng mình*@@. Lỗi gì cứ trách ta xử lý. Hiện tại ta xin hết. *dập đầu, tắt mic, xuống cánh gà* )
- Vy.. tạm thởi bỏ nó đi! - Lãnh Phong lấy tấm thiệp để trên bàn.
- A! Anh làm gì? - Nàng thần trí quay lại, hai tay lập tức bảo thủ giữ chặt lấy chiếc chăn.
- Còn làm gì? Đoán! - Hắn một tay khóa trụ hai tay nàng ở trên đỉnh đầu, tay còn lại giật tung chiếc chăn ném ra phía góc phòng.
- Em cần nó phải không? Vậy đi lấy đi! - Ánh mắt chứa đầy khiêu khích, giọng nói khàn khàn vang lên bên tai nàng.
- A.. - Tiểu Vy giật mình. Hắn muốn làm gì? Chiếc khăn ở góc phòng, nếu nàng đi ra ắt sẽ bị người ta nhìn được.
- Không muốn? Vậy ở đây cùng anh! - Nụ cười đầy ác ý, hắn ánh mắt thâm hiểm nhìn nàng.
- Không! Em đi lấy! - Nàng đỏ mặt. Sẽ rất nhanh, nàng sẽ không sao.
- Vy... Em đi lấy, quay trở lại, anh vẫn vậy. Em ở đây, anh vẫn vậy. - Lãnh Phong ánh mắt toát ra sự nguy hiểm nhìn nàng.
- Anh sao có thể như vậy! - Thật bá đạo. Hắn hành động luôn không có đạo lý nha!
- Tôi chính là như vậy! Vy, tôi muốn, em sẽ không thể ngăn cản tôi! - Bàn tay to lớn vuốt ve thân thể nhỏ bé của nàng.
- Đủ! Ưm...
Lãnh Phong ép môi nàng, đem lời nói của nàng nuốt hết vào trong bụng.
- Ưm... Ưm... - Nàng bị hắn hôn đến không thở được, chỉ biết đỏ mặt đánh nhẹ vào lồng ngực rắn chắc của hắn.
- Cho là thích đi? - Lãnh Phong cười.
Tiểu Vy có chút hờn dỗi khó chịu trong lòng. Vẫn cố gắng lắc đầu mặc dù mình cũng không phải là ghét.
- Thật quật cường! - Lãnh Phong nhíu mày, dùng sức hôn vào cái cổ trắng nõn của nàng.
- A! Anh làm gì? - Nàng chu môi, vội đẩy hắn ra.
Nhìn vào gương, phản chiếu lại là hình ảnh chiếc cổ trắng nõn của nàng hiện lên một dấu hôn đỏ hồng mê hoặc.
- Bảo bối! Coi như là dấu hiệu của anh đi?! - Vòng tay ôm nàng, giọng nói khàn khàn của hắn vang lên, hơi thở nóng rực phả vào vành tai mẫn cảm.
- Không muốn! Buông! - Nàng vô lực giãy giụa.
- Vẫn như vậy sao? - Hắn nhíu mày, lấy chiếc cà vạt buộc chặt hai tay nàng lại.
- Oa! Thật đáng ghét! Anh là đồ đại sắc lang! - Giọng nàng chứa đầy ủy khuất cùng hờn dỗi nói hắn. Nhưng thế nào vào tai hắn thì lại thành nũng nịu.
Căn phòng bệnh yên tĩnh, hai thân thể dính sát vào nhau, tạo thành bức tranh kích tình không khỏi khiến người xem đỏ mặt (Ta thề... Ngàn vạn lần ta thề... không phải ta >\"<)
- Ưm... - Đôi môi đỏ mọng khẽ mở, nàng ngân nga vài tiếng.
- Vy, gọi tên anh.. - Lãnh Phong đem tay nàng vòng ôm cổ hắn, giọng nói khàn khàn vang lên.
Lí trí Tiểu Vy như một đi không trở lại, chỉ biết nghe theo hắn, cánh môi khẽ mấp máy gọi:
- Phong...
- Ngoan! Thật ngoan! - Hắn cười đầy thỏa mãn, vòng tay siết chặt thân thể nhỏ bé của nàng.
- Không muốn! Mau đi ra! - Một khoái cảm kỳ lạ dâng lên, nàng vội đỏ mặt đẩy hắn ra.
Lãnh Phong cười, bàn tay siết chặt thắt lưng nàng thêm.
- Không được... - Nàng nhẹ thét lên.
Dù gì nàng cũng là phụ nữ, tất nhiên không thể chịu đựng được sự đụng chạm của hắn liền ngất đi.
(Kelly: *ngã* Nhân viên: Cắt! Cắt! Đạo diễn ngất xỉu! Tạm thời chuyển cảnh!)
---------------------------------------------------------------------------------------------
Mở mắt đã là sáng ngày hôm sau, Tiểu Vy trong đầu tái hiện lại hình ảnh kích tình hôm trước không khỏi đỏ mặt. Trời ạ! Hắn thật khỏe nha!
Khẽ cựa mình, nàng xoay người đối diện với hắn đang ngủ say.
Tâm trạng buồn bực bay đi không ít. Thật là nàng chưa bao giờ được nhìn hắn ngủ nha.
Khuôn mặt góc cạnh tinh tế, sống mũi cao thẳng, đôi mắt phượng hẹp dài, cánh môi mỏng thâm tình nữa nha! Hắn còn đẹp hơn cả người mẫu đó!
Tiểu Vy thích thú đưa ngón tay nhỏ bé phác lại từng góc cạnh khuôn mặt hắn, khóe miệng bất giác mỉm cười như một đứa trẻ được quà.
- Thích vậy sao? - Lãnh Phong mở mắt nhìn nàng.
- Anh dậy từ khi nào vậy? - Nàng chu môi nhìn hắn.
- Trước lúc em tỉnh dậy! - Khẽ hôn lên trán nàng, hắn kéo chăn quấn quanh người nàng.
- Đi tắm đi! Anh chờ em!
- Ừm! - Nàng dụi mắt, bước từng bước đến phòng tắm. Sáng hôm qua như vậy nàng thực mệt mới ngủ một mạch đến hôm nay nha!
Nhưng mà ngủ suốt một ngày cũng không phải có lợi gì, nàng từ hôm qua đến giờ một chút cũng chưa ăn.
- Phong... - Tiểu Vy đứng ở khu làm thủ tục khẽ giật áo hắn.
- Sao vậy? - Lãnh Phong nở nụ cười dịu dàng nhìn nàng.
- Thật đói! Em muốn đi ăn a! - Nàng cười.
Chương 48: MẠC Y VÂN.
- Cố chờ chút! Anh sẽ dẫn em đi ăn! - Lãnh Phong cười, đưa tay xoa đầu nàng.
Nữ nhân viên đứng ở quầy tròn mắt nhìn hắn và nàng. Thật khó tin, cô lúc trước có nghe tin cặp đôi nổi tiếng nhất xứ Đài này sau hai tháng tan vỡ lại quay lại cùng nhau, như vậy khiến cô đã rất ngạc nhiên rồi. Mà giờ đứng ở đây, nhìn tiểu thư xinh đẹp kia được Lạc Lãnh Phong yêu thương như vậy, không khỏi trong lòng có chút ghen tị với nàng.
- A…. Đói…. - Tiểu Vy hậm hực giẫm chân, đôi giày búp bê màu hồng tuyệt đẹp liên tục nện xuống nền nhà.
Đúng là hắn nói sẽ đưa nàng đi ăn, nhưng cái đó là của nửa tiếng trước rồi nha! Giờ cái bụng nàng như muốn dính lấy lưng đây. Thật đói mà..
- Lạc Lãnh Phong tiên sinh, Bạch tiểu thư! Nếu tiểu thư đói, có thể uống một chút sữa cũng được mà! - Nữ y tá cẩn thận đặt cốc sữa lên quầy.
Cô nghe viện trưởng nói, phải phục vụ chu đáo cho họ. Lãnh Phong là người đầu tư cho bệnh viện này, không có gì lạ khi hắn bỗng nhiên trở thành khách vip ở đây. Hơn nữa, hắn yêu thương Bạch tiểu thư như vậy, nỡ sơ sẩy một chút làm nàng khó chịu, chẳng biết được cái bệnh viện này ngày mai sẽ ra sao nữa.
Tiểu Vy nhìn cốc sữa, sắc mặt trắng bệch như gặp ma, thân hình nhỏ bé khẽ lùi lại, rúc vào lòng Lãnh Phong.
- Tiểu thư đừng lo! Ly đã được khử trùng rất tốt, viện trưởng chúng tôi cũng đã kiểm tra rất kỹ lưỡng rồi. - Sắc mặt nữ y tá hốt hoảng. Nàng không thoải mái sao?
Hắn cười khổ. Bé ngốc này, tất nhiên hắn biết nàng sợ. Quay ra với nữ y tá hắn hỏi:
- Vị tiểu thư này! Xin hỏi đó là sữa gì vậy?
- Dạ! Là sữa tươi! - Nữ y tá dù khó hiểu nhưng vẫn lịch sự trả lời.
- Vy, không sao đâu! Là sữa tươi, em xem. - Nói rồi, hắn cầm cốc sữa đưa đến trước mặt nàng.
Tiểu Vy khẽ nhíu mày, ngước đầu nhìn hắn, vẻ mặt như không dám tin.
- Đừng lo! Là sữa tươi, uống chút đi! - Hắn hôn nhẹ lên trán nàng an ủi.
- Ưm.. - Uống được phân nửa, nàng đưa tay đẩy tay hắn đang cầm cốc sữa hướng ra xa.
Hắn nhíu mày nhìn nàng. Bé ngốc, sao uống ít như vậy?
- Không có đường, thật khó uống a! - Tiểu Vy hiểu được ánh mắt hắn, chu môi nói.
Lãnh Phong đưa mắt ra hiệu nữ y tá rời đi, để cô ta ở đây, chắc sẽ vì sợ hãi mà chết.
- Vy, người ta nói, uống sữa tươi xong, ăn đồ ngọt, vị nó sẽ trở nên rất ngon đấy! - Hắn ghé sát tai nàng dụ dỗ. Bé ngốc này, điểm yếu chính là rất thích đồ ngọt, lúc trước vì đồ ngọt đã lén lấy trộm thẻ của hắn đi mua về, kết quả bị hắn cấm ăn đồ ngọt trong một tuần. Hắn còn nhớ nàng đã khóc bao nhiêu, thậm chí khóa cửa không cho hắn vào phòng ngủ, hại hắn nửa đêm phải lấy gối xuống phòng nghỉ của khách.
- Thật không a? - Tiểu Vy hai mắt sáng rực, bàn tay nhỏ nắm lấy cánh tay hắn khẽ lắc.
- Thật! Uống chút đi! - Hắn cười một tiếng, tiếp tục đưa cốc sữa hướng cái miệng nhỏ kia.
Lúc nàng uống xong cũng là lúc thủ tục xuất viện đã hoàn thành, chỉ đợi mỗi hắn ký.
Lãnh Phong gật đầu, ký một cái liền đem bảo bối ôm vào lòng, hướng phía cửa bệnh viện đi ra.
Đứng nhìn xe Aventador màu đen kia, nàng có chút thắc mắc quay ra hỏi hắn:
- Phong, chiếc Renventon đâu?
- Lúc anh đến thành phố D, trên đường đến nhà em gặp chút sự cố, phải bỏ xe lại! Rồi sau đó bị mất chìa khóa xe. Không tiện lấy chìa dự bị, anh đem nó đi phế liệu rồi! - Lãnh Phong mở cửa xe, để nàng ngồi vào trong.
- Vậy là anh đem nó đi bỏ? - Nàng trợn mắt nhìn hắn. Đùa a?! Vì không tiện lấy chìa khóa dự bị nên đem một chiếc xe bạc tỷ đi phế liệu. Hắn không tiếc nhưng nàng tiếc nha!
- Phải! Đói không?
Lãnh Phong xoa đầu nàng, lấy trong túi ra một viên kẹo màu hồng tuyệt đẹp.
- Là kẹo a! - Hai mắt sáng rực, nàng ngước lên nhìn hắn.
Hắn cười nhẹ, bóc vỏ kẹo màu hồng ra, bỏ kẹo ngọt vào miệng nàng.
Phát hiện vị ngọt ở đầu lưỡi, theo phản xạ có điều kiện, chiếc lưỡi phấn nộn khẽ vươn ra, ngậm lấy viên kẹo màu hồng.
Cổ họng Lãnh Phong đi xuống lại đi lên. Trời ạ, bé ngốc này, hắn thật muốn một hớp đem nàng vào bụng.
Tiểu Vy dụi dụi mắt, để cho Lãnh Phong cài dây an toàn cho mình.
- Em mệt sao?
- Ưm.. - Nàng gật đầu.
- Vậy ngủ đi! Khi nào đến anh sẽ gọi! - Hôn nhẹ lên trán nàng, hắn cố nén dục vọng xuống, đưa tay khởi động xe.
Nàng cũng không nói gì, khẽ nhắm mắt, yên lặng chìm vào giấc ngủ.
Không lâu sau, một chiếc xe Lamborghini màu đen dừng lại ở trước cửa một nhà hàng lớn. Đầu bếp trưởng cùng người quản lý hai mắt sáng rực, trực tiếp đi đến, cung kính cúi đầu chào.
Cửa mở, một nam nhân tuấn mỹ mặc một bộ vest đen bước ra, trong lòng còn có một nữ nhân xinh đẹp đang nhắm mắt ngủ say.
- Lãnh Phong tiên sinh, Bạch tiểu thư! Mời vào! - Bếp trưởng cười thân thiện nói. Dù chưa lần lào Lạc Lãnh Phong đến đây, nhưng hắn là người có quyền lực nhất Đài Loan, không thể làm trái ý hắn được, nếu không cái mạng này sẽ chẳng giữ được bao lâu.
- Thật ồn! - Tiểu Vy khẽ nhíu mày, cái đầu nhỏ dụi sâu, má cọ liên tục vào lồng ngực hắn, nhìn không khác một con mèo nhỏ đang ngủ bị làm phiền, cố tìm tư thế thoải mái để ngủ.
- Ngoan! Ta đến nhà hàng rồi, em muốn ăn gì không? - Hắn cười nhẹ, hai tay thả lỏng để nàng xuống.
Trước khi đến đây, hắn đã gọi người thu xếp tất cả đám nhà báo không được lại gần đây. Hắn không cần lo lắng về việc nàng đi gặp họ nữa.
- Thật muốn ngủ! Không muốn ăn nữa! - Ngồi trong lòng Lãnh Phong, Tiểu Vy liên tục dụi mắt, cái miệng nhỏ lười biếng ngáp vài tiếng.
- Ngoan! Em có thể gọi món, còn có bánh tiramisu vị socola mà em thích, anh đã đặt riêng, họ sẽ mang đến nhanh thôi.
- Thật a?! Em thích bánh tiramisu nha! - Nàng tỉnh ngủ, ngồi thẳng dậy nhìn hắn.
- Phải rồi! Vy của anh rất thích ăn! - Lãnh Phong tỳ nhẹ cằm lên đỉnh đầu nàng khẽ nói.
Bánh được mang lên, nàng ngồi trong lòng hắn không hề động tay chân, chỉ thỉnh thoảng hé miệng nhỏ, để cho Lãnh Phong đút bánh ăn.
Khung cảnh này, thật hạnh phúc!
Từ xa, một nữ nhân trung niên ăn mặc khá giản dị nhưng không kém phần sang trọng. Bà mặc một bộ đầm màu tím than, khoác một chiếc áo lông cừu tinh tế, cả người toát lên một cỗ quý phái, cao sa của người phụ nữ ngoài 50. Bà có nghe Phàm Ngân nói, nàng rất cố chấp, trẻ con, cũng y hệt bà lúc xưa.
Lạc Hình cười nhẹ, vòng tay hướng phía bà:
- Ta nên vào, để chúng đợi lâu, con bé sẽ ngủ thật mất.
Mạc Y Vân cười nhẹ, tiếp nhận cánh tay Lạc Hình, hướng phía bàn lớn bước vào.
- Lãnh Phong!
Nghe được tiếng gọi, hắn mỉm cười, cánh tay ôm nàng vào lòng, không muốn cho nàng đường thoát.
- A? Đây là..? - Tiểu Vy khó hiểu nhìn hắn.
- Vy, bố anh em đã gặp, còn đây là mẹ anh, bà tên Mạc Y Vân. - Lãnh Phong cười nhẹ.
- Khụ! Khụ!!! - Nàng che miệng, ho liên tục không ngớt.
- Tiểu Vy à, con không sao chứ? - Mạc Y Vân nhìn nàng có chút lo lắng, khẽ ân cần hỏi.
- Dạ! Cháu không sao! Thật sự..
Lãnh Phong nhíu mày, đưa tay lấy cốc nước ép đưa cho nàng, tay kia vỗ nhẹ lưng nàng.
Thật khó xử nha! Thật sự khó xử nha! Nàng còn chưa kịp chào một tiếng, hiện tại đã tạo hình ảnh khó coi trong mắt mẹ hắn a!
Cảm giác nghẹn ứ ở cổ cũng dần tan biến, nàng đưa tay chống lên bàn bụng ngồi sang ghế khác, nhưng bị Lãnh Phong chặn lại, không còn cách nào chỉ biết ngồi ở trong lòng hắn khẽ gọi:
- Lạc phu nhân...
- Gọi ta là mẹ đi! - Mạc Y Vân cười. Bà thật muốn nghe miệng cô bé này gọi mẹ một tiếng.
Nàng có chút khó xử nhìn Lãnh Phong. Cái đó.. liệu có được không?
- Mau! Gọi ta là mẹ đi!
- Mẹ... - Nàng đỏ mặt, ho khan vài tiếng, cuối cùng mới ậm ừ gọi.
- Con dễ thương hệt như mẹ con nói vậy! Ta rất thích! - Mạc Y Vân cười.
- Anh đã nói rồi đó thôi! Mẹ anh sống ở Anh rất thoải mái, bà rất thích em! - Lãnh Phong cười, thân mật hôn lên má nàng.
Nói cho cùng, bữa gặp mẹ của Lãnh Phong lúc đó Tiểu Vy có thể gọi là rất êm đẹp, Mạc Y Vân dường như rất thích được nàng gọi mẹ, hơn nữa tính bà cũng rất giống mẹ nàng - Phàm Ngân, coi như lấy được điểm trong mắt bà, nàng hiện tại cũng yên tâm rồi.
- Phong, ta giờ về được chưa? - Đứng ở ngoài cửa, nàng chán nản nói.
- Tất nhiên chưa, hiện tại sẽ đến tiệm váy cưới. - Lãnh Phong lấy túi xách cho nàng, đóng cửa xe lại.
- Làm gì?
- Em không nhớ sao, em làm phù dâu cho Đường Hi. - Hắn cười, đưa túi xách cho nàng.
Hai mắt Tiểu Vy sáng rực nhìn người nào đó.
- Em được chọn váy phù dâu hả?
- Phải!
- Thật thích a! - Nàng nở nụ cười xinh đẹp.
Lãnh Phong dừng lại, ánh mắt thâm sâu nhìn nàng. Nàng thật xinh đẹp, bộ váy màu hồng nhạt cùng làn da trắng mịn tuyệt đẹp, mái tóc đen dài xõa sang hai bên vai, khuôn mặt tươi cười hồn nhiên.
- Nè! Dạo này anh thật lạ nha! - Phong dạo này luôn ngẩn người nhìn nàng không rời. Hắn có phải bị bệnh hay không?!
Chương 49: HỌ LÀ VỢ CHỒNG SẮP CƯỚI THÌ ĐÚNG HƠN.
- Ta đi thôi! - Cố nén dục vọng xuống, Lãnh Phong cầm tay nàng kéo đi.
- Đi thì được a! Nhưng em muốn ăn cái đó! - Tiểu Vy bám lấy cánh tay hắn, kéo chỉ sang quán ăn nhanh nhỏ bên đường.
- Sao? Em muốn ăn gì nào? - Hắn nhìn bảo bối trong lòng khẽ cười.
- Còn gì nữa a?! Tất nhiên là cái đó! - Nàng chỉ lên biển hiệu hình khoai tây chiên ở quán, chu môi nói.
- Em muốn ăn khoai tây chiên sao?
Nhìn Tiểu Vy gật đầu như băm hành, Lãnh Phong cười một tiếng, kéo nàng ôm vào lòng, bước đến quán ăn nhanh.
- Khoai tây chiên hành, khoai tây chiên gà, khoai chiên bơ, khoai chiên bơ tỏi, khoai tây chiên xù,....
Nhìn thiên hạ trong lòng hứng thú cầm menu lướt một lượt, hắn mỉm cười, ở trong điện thoại nói với Lục Quân:
- Nói với Đường Hi, chúng tôi đến chậm.... Được! Cứ vậy đi!
Tiểu Vy ngước đầu lên nhìn hắn một cái, lại tiếp tục quay về với menu của mình:
- Gà chiên tẩm xốt cà, khoai chiên tẩm sốt cà, khoai chiên sốt chua cay, cơm cà ri, bánh bao nhân thịt,...
- Bảo bối, chọn được món chưa? - Lãnh Phong ôm eo nàng thân mật, cằm tỳ lên bả vai nhỏ khẽ nói.
- Chưa a! Ở đây món gì cũng ngon nha!
- Vậy anh sẽ dẫn em đến đây thường xuyên!
Nữ nhân viên đứng bên cạnh nghe vậy liền cảm kích Tiểu Vy tột cùng. Quán ăn nhỏ này được Lạc Lãnh Phong chú ý đến, ắt kinh doanh ở đây sẽ tốt hơn nhất nhiều nha! Hơn nữa hắn vừa là người đàn ông thành đạt, lại vừa tuấn mỹ, tuy cô không với được, nhưng nhìn hắn từ xa cũng đủ mãn nguyện rồi. (Kel: Bà này háo sắc đó nha! =o=!!)
- Tôi lấy 4 phần cơm cà ri kèm theo nước ngọt, và 3 phần khoai chiên xù, kèm 1 xuất khoai chiên sốt chua cay cỡ lớn a! - Tiểu Vy chỉ vào thực đơn, ánh mắt thuần khiết nhìn nữ nhân viên.
- Em ăn rồi, gọi nhiều như vậy làm gì? - Hắn không phải keo kiệt, nhưng nàng vừa cùng hắn ra khỏi nhà hàng, nàng ăn nhiều như vậy, liệu có sao không?
- Em gọi cho mọi người nha, cũng trưa rồi, anh tính để họ chết đói hả? - Nàng chu môi, dựa vào lòng Lãnh Phong.
Nữ nhân này, 25 tuổi mà vẫn hệt như 18 tuổi vậy, thật trẻ con! Véo cái má phấn nộn của nàng, hắn nở nụ cười với nữ nhân viên:
- Cứ như vậy đi! Cảm ơn!
Nữ nhân viên kia được hắn tặng cho một nụ cười, vội đỏ mặt nói:
- Vâng!
Tiểu Vy nhìn cô nhân viên kia rời đi, trong lòng có chút bực bội. Cái gì a? Rõ ràng cô ta công khai nhìn Lãnh Phong nha! Lại còn đỏ mặt nữa a!
- Chuyện gì vậy?
- Phong, cô ta nhìn anh nha!
- Ừm?!
- Anh không nói gì sao? - Nàng bực giọng, đưa tay đánh ngực hắn.
Aiya!!! Thật đau tay nha!
- Cô ta nhìn anh, anh không nhìn cô ta là được, phải không? - Lãnh Phong thấy nàng đau liền đưa tay nàng lên, hôn nhẹ một cái vào chỗ đỏ của nàng.
Nàng ghen!? Điều này hắn thật vui, bảo bối này đang quan tâm hắn.
Trong quán ăn nhanh, một nam nhân dung mạo tuấn mỹ mặc một bộ vest đen ngồi ở bàn ăn gần cửa sổ, trong lòng là một cô gái nhỏ xinh đẹp mặc váy màu hồng. Cô gái ngồi trong lòng hắn rất thoải mái đung đưa hai chân, thỉnh thoảng hé miệng cho hắn đút kem ăn. Cảnh này khiến các cặp tình nhân trẻ ghen tị, họ không được hạnh phúc như nàng và hắn.
- Thật lâu nha! - Tiểu Vy ngồi trong lòng Lãnh Phong ngán ngẩm nói.
- Cố đợi chút! Dù sao bọn họ ở đó cũng chưa bắt đầu!
- Phong! Kia không phải Lãnh Tư sao? - Tiểu Vy chỉ qua cửa kính trong suốt, ở bên kia là Lạc Lãnh Tư đang đi cùng một cô gái xinh đẹp nào đó.
- Ừm! Kệ cậu ta đi, cô gái đó là bạn gái cậu ta đấy! Thất vọng sao?
- Thất vọng gì chứ? Anh ấy có bạn gái, đáng mừng nha!
Kẻ lông bông như Lãnh Tư, nếu anh ta có bạn gái được, nàng quả thật rất đáng mừng.
- Tại sao không gọi anh ấy lại?
- Cô gái đó sợ anh, hơn nữa họ sắp sang Cali. - Lãnh Phong tự nhiên vòng tay ôm eo nàng, hôn nhẹ lên má phấn nộn.
- Anh lại dùng thái độ lạnh nhạt đó phải không?
Nàng nhớ lúc ở công ty họp hắn cũng dùng thái độ này đối xử với nhân viên, ngay cả mọi người ở nhà hắn cũng vậy, hắn luôn lạnh lùng, khiến đối phương cảm thấy thật áp lực.
- Hoàn toàn không! Đã muộn rồi, ta đi thôi!
* * *
- Nhìn họ kìa! Thật đẹp đôi! - Trong tiệm áo cưới, những cặp đôi mới cưới, các nhân viên phụ trách trang điểm, áo cưới cùng những người khách khác đang trầm trồ, xì xào bàn tán không ngừng.
- Woa! Thật ghen tị! Họ thật đẹp đôi!
Trung tâm chú ý là một cặp nam nữ. Nữ nhân mặc một bộ váy phù dâu màu trắng xinh đẹp, mái tóc đen dài xõa xuống, phủ hai bên vai trần, khuôn mặt xinh đẹp mỹ miều không chút tạp hóa. Còn nam nhân cao lớn mặc bộ vest phù rể lịch lãm, dung mạo tuấn lãng, mái tóc lòa xòa phong tình. Hai người này đứng bên cạnh nhau, nếu không phải nàng thiếu băng đô dành cho cô dâu thì mọi người ở đây đã lầm tưởng rằng họ mới chính là cặp vợ chồng sắp cưới.
- Ai, Lục Quân à! Anh không thể đẹp trai hơn Phong ca được sao? - Đường Hi thở dài ngán ngẩm, nhìn cặp đôi kia cướp mất ánh nhìn chú ý, trong lòng có ghen tị, có cả ngưỡng mộ.
- Xin lỗi lão bà! Anh căn bản không đẹp trai bằng hắn, nhưng giam mình bên em đã là tốt cho em, không tôi hiện tại sẽ đi ngồi ôm mấy em rồi! - Lục Quân huých tay Khải Bình.
Khải Bình thấy thế, nhìn Tiểu An.
- Đừng nên nhìn tôi! - Tiểu An nhận được ánh mắt của anh, có chút hờn dỗi nói.
- Em định giận tôi mãi sao?
Thật mệt mà, là vì lần trước lúc cô cùng tên Phan Nam nào đó đi ăn tối, anh lại cố tình chen ngang, nói rằng cô là bạn gái anh, do giận dỗi nên quyết định nông nổi muốn đi tìm người mới. Vậy là từ đó, ngay cả một câu Tiểu An cũng không nói với anh, khiến tâm tình anh thật nản.
- Phan Nam là nam nhân ngoại quốc, dù không đẹp trai hơn anh thì cũng tốt hơn anh gấp vạn lần!
- Ý em là tôi không xứng sao? - Khải Bình mặt đầy hắc tuyến, cao giọng hỏi cô.
- Thôi đi, hai người thật trẻ con nha! - Tiểu Vy ngoan ngoãn ngồi trong lòng Lãnh Phong nhận xét.
- Phong, họ thật trẻ con đúng không? - Nàng nâng ánh mắt thuần khiết nhìn Lãnh Phong nói.
- Đúng vậy! Ngoan, em uống đi! - Hắn mỉm cười, đưa tay lấy cốc nước cho nàng.
Tiểu An cùng Khải Bình đầu đầy hắc tuyến.
Cô nương à! Chưa biết ai trẻ con hơn ai đâu!!!
(Kel: Quác quác quác!!! Quạ bay quạ bay a!!!)
- Em nói đi! Có phải tôi thật sự không đứng ngang bằng được với tên đó? - Khải Bình đứng chặn trước mặt cô nói.
- Anh ấy tên Phan Nam! - Tiểu An khoanh tay. Có chút hồi hộp khi đứng trước anh. Anh ta ghen, thật tốt nha!
- Dì à! Cháu tìm dì mãi! - Từ ngoài cửa, một cậu nhóc ngoại quốc chạy vào, ôm lấy Tiểu An.
Khải Bình thấy cậu nhóc đang ôm nàng, cục tức càng lớn hơn. Thằng nhóc này, sao dám ôm cô ấy?
- Dì! Mấy con nhỏ này cứ theo cháu suốt. Thật mệt quá đi!! - Cậu nhóc ngỗ nghịch nói với cô, câu cuối thì quay ra với đám con gái đằng sau hét lên.
Jimmy căn bản còn chưa nhận ra rằng người trước mặt không phải là Tiểu Vy, mà là Tiểu An - chị sinh đôi của nàng, vẫn ung dung hỏi:
- Dì, dạo này dì đi đâu vậy? Dì thật khác nha!
- Nè...
Tiểu An nhìn cậu nhóc ngoại quốc trước mặt. Cậu có vẻ chừng 8,9 tuổi, mái tóc màu vàng lòa xòa, khuôn mặt khá bảnh trai, cặp mắt màu xanh khá đẹp, bên má phải còn có băng dính cá nhân, hai tay thong dong đút túi quần, nhìn qua có vẻ khá ngỗ nghịch, sau này ắt sẽ thu hút được nhiều nữ nhân xinh đẹp.
- Anh này là ai đây? Lại thêm một kẻ si tình trước cửa nhà dì à?
Jimmy nhớ lại lúc trước ở bên cạnh căn hộ của nàng, tối nào cũng có vài tên đi đến, đứng trước cửa nhà nàng bày tỏ cảm tình, hễ kẻ này đi về, vài phút sau ắt lại có một kẻ khác đi đến, hại nàng cả đêm không ngủ, phải đến nhà dì Kiều lánh nạn.
Khải Bình nghe xong, số hắc tuyến trên mặt nhân đôi. Cái gì mà si tình?! Cái gì mà đứng trước cửa nhà?! Cái gì mà lại?!
- Nhóc à... - Tiểu An căn bản không ngăn cản được lời của cậu, nhìn thấy anh đằng sau mặt đầy sát khí liền vội vàng khuyên can.
- Jimmy? - Tiểu Vy thấy cậu nhóc đứng đằng xa, thấy người quen quen vội gọi.
Jimmy ngó ra đằng sau, thấy chính xác là nàng mới nói lớn:
- Dì Vy!
- Jimmy, sao cháu sang thành phố A? - Nàng vùng ra khỏi lòng Lãnh Phong, ngồi xuống bên cạnh cậu nhóc.
- Cháu theo anh Daniel cùng dì Kiều.
- Cuối cùng cũng dám gọi là dì Kiều hả? - Nàng cười, xoa đầu thằng nhóc.
- Nè! Đó là chồng dì hả? Đẹp trai đó! - Jimmy nhìn Lãnh Phong đang ngồi trên ghế tán thưởng, lần đầu tiên mở miệng khen người khác ngoài nàng.
Lãnh Phong nhướn mày nhìn cậu nhóc, từ giờ phút này chính thức ghi nhớ tên cậu, Jimmy.
- Ừm! Đẹp đôi! - Jimmy nhún vai.
- Đây là? - Tiểu Vy nhìn mấy cô bé xinh đẹp phía sau hỏi cậu nhóc.
- E hèm! Bạn gái cháu! - Jimmy tùy tiện túm vai một cô nhóc nói.
Kiều Khả Y đang đi, tự dưng bị người lạ túm vai. Nhìn Jimmy một chút, cuối cùng có chút không quen vội đẩy ra, xoay người rời đi.
Cậu ta bị sao vậy?
Tự nhiên đi ôm vai cô, thật điên!
(Kel: Sau này sẽ có ngoại truyện dài về hai đứa nhóc này =o=)
- Gì vậy? - Jimmy nhìn hành động vừa rồi, khẽ nhíu mày khó hiểu.
- Túm nhầm người rồi, cô nhóc đó vừa đi qua đây, có vẻ khó chịu khi bị cháu ôm đó! - Tiểu Vy cười.
- Khó chịu? - Jimmy nhíu mày nhìn bóng lưng Kiều Khả Y. Lần đầu tiên có người nhìn cậu mà không đỏ mặt, còn khó chịu khi bị cậu ôm nữa. (Kel: Vâng, nam nhân đẹp trai mà có tính tự sướng cao, 80% gặp trường hợp này đều có ý định chinh phục bằng được nữ nhân kia =)))
Chương 50: DANIEL - PHAN NAM.
- Jimmy! - Daniel vì không thấy cậu nhóc ở bên cạnh mình, liền thắc mắc đi vào cửa hàng tìm cậu.
- Thằng nhóc này, đi đâu đây? - Anh xoay một vòng, không cẩn thận đụng phải người đằng sau.
- Ah!
Tiểu Vy vì bị đụng, hơi chao đảo ngã xuống.
- Vy? Em có ổn không? Anh xin lỗi! - Daniel giật mình, vội cúi xuống đỡ nàng lên.
- A! Anh cũng ở đây? Em vừa gặp Jimmy, cậu bé đi ra phía kia rồi! - Nàng cười một tiếng.
- Không sao! Nó có thể tự về! - Daniel cười.
- Cảm ơn! - Lãnh Phong từ xa nhìn cảnh này, chân mày nhíu chặt lại, đi đến bên kéo nàng vào lòng, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn Daniel.
- Đừng nhìn tôi như vậy, tôi chỉ đi tìm em mình!
Daniel cười, giơ hai tay tỏ vẻ vô tội. Anh lúc đầu đến đây chính là tìm nàng, ai biết lại nghe tin nàng là người phụ nữ của Lạc Lãnh Phong. Chính là từ bỏ, ai ngờ đúng lúc đụng phải em nhỏ cứng đầu kia, lại biết được đó là chị gái sinh đôi của nàng - Tiểu An.
- Nên như vậy! - Lãnh Phong cười lạnh, vòng tay ôm Tiểu Vy, ý tỏ vẻ chiếm lĩnh.
Daniel cười nhạt. Aiz, anh thật khó hiểu mà! Sao hiện tại lại nhớ đến bé con cứng đầu kia?
- Phan Nam?
Tiểu An từ xa nhìn thấy dáng người quen thuộc, vội đẩy Khải Bình ra, chạy đến bên cạnh anh cẩn thận hỏi.
- Tiểu An?
Nghe đúng giọng cô, Daniel giật mình nhìn Tiểu An.
Cô ngày hôm nay mặc một bộ váy phù dâu màu lam nhạt, mái tóc búi lên cẩn thận, khuôn mặt xinh đẹp không chút tạp nham, thế nhưng vẫn có vẻ bướng bỉnh, khiến người ta không nhịn được muốn dạy dỗ một trận.
- Không ngờ anh lại ở đây!
- Hai người quen nhau a?
Tiểu Vy đứng một bên hỏi.
- Tất nhiên! Anh cùng cô ấy đã cùng nhau ăn tối. - Daniel nở nụ cười tuyệt đẹp.
- Vậy a? Chúc mừng nha!
Lãnh Phong một tay ôm nàng khẽ mỉm cười, tảng đá nặng trong lòng rơi xuống, tan biến. Nếu tên trước mặt này đã ăn tối cùng Tiểu An, hắn cũng không lo về việc nàng nữa.
Tiểu An cười, đưa tay cuốn cuốc tóc mình. Khải Bình thu hết cảnh này vào tầm mắt, hành động như vậy nói rằng cô đang ngại ngùng. Ánh mắt trở nên lạnh băng, Khải Bình đi đến, chặn trước mặt Daniel.
- Phan Nam, ta lại gặp!
- Vy, em muốn đi ăn gì không? - Lãnh Phong hôn nhẹ lên má nàng, cố ý đánh lạc hướng, làm cho tâm bảo bối đi nơi khác.
- A, em không đói! Nhưng mà khát nha!
Được hắn cưng chiều, tính nàng ngày càng trẻ con, lâu dần thành hư, hoàn toàn lệ thuộc vào hắn. Vì thế, Tiểu Vy không nghĩ ngợi gì, để hắn bế mình lên rời đi.
- Em đi, ba người nói chuyện tiếp!
Sau khi Lãnh Phong cùng nàng rời đi, hiện tại chỉ còn Khải Bình, Daniel cùng Tiểu An. Mà không khí giữa hai người đàn ông này ngày càng lạnh lẽo, Tiểu An không chịu được, ho khan vài tiếng.
- Anh khỏe chứ? - Daniel lịch sự, giơ tay ra phía hắn.
- Rất khỏe! - Khải Bình ánh mắt lạnh lùng, buông ra câu trả lời hờ hững, hoàn toàn không có ý hỏi lại Daniel, lực đạo ở tay siết chặt.
Daniel cười trừ, đôi mắt hẹp dài màu xanh dương khẽ nhíu lại, tỏ vẻ sẵn sàng nghênh chiến.
Tiểu An lại nhìn bọn họ bắt tay khá lâu, nhìn ánh mắt bọn họ như họng súng liên tục bắn xé đạn về phía nhau. Lại không nhịn được, ho khan vài tiếng.
- Khụ, khụ!! Hai người xa nhau chưa lâu, nhớ nhau như vậy sao?
Hắc tuyến bắt đầu xuất hiện trên khuôn mặt Khải Bình, anh buông tay ra, nhưng không phải ánh mắt vẫn chưa buông, vẫn tiếp tục nhìn Daniel, hận không thể đem anh ta xé làm vạn mảnh.
- Tiểu An, bọn anh cần nói chuyện riêng! - Daniel vẫn duy trì nụ cười dịu dàng với Tiểu An.
- A, cái này... - Liệu có ổn không? Nỡ như cô đi rồi, bọn hò sẽ đánh nhau sao?
- Tiểu An, em đi đi!
Khải Bình vẫn chung thủy tặng cho Daniel một sự uy hiếp đáng sợ. Anh từ đầu đến cuối vẫn chưa hề nhìn Tiểu An, điều này làm cho cô cảm thấy hơi thất vọng.(Kel: Xong rồi!!! =o=!)
- A... Vậy, em đi ra kia chút! Lát gặp lại..
Tiểu An không còn cách nào cự tuyệt, đành phải đi ra ngoài đóng cửa.
Cái đó... Thực sự hai người họ sẽ ổn sao?
\"Cạch!\" Chiếc cửa màu trắng đóng lại, bên ngoài hoàn toàn cách ly với bên trong.
\"Rầm!!\"
Tiếp theo, cả thân hình cao lớn của Daniel ngã xuống nền, khóe miệng bắt đầu ứa máu.
- Không tệ đi! Anh sao vậy?
- Đừng nghĩ có thể cướp đi Tiểu An từ tôi! - Khải Bình cười lạnh, bàn tay nắm lại thật chặt, kêu lên tiếng \"rắc\".
- Xin hỏi, Tiểu An từ bao giờ là của anh?
Daniel nhanh chóng khôi phục lại nét mặt âm u, đứng dậy đối diện với Khải Bình.
- Từ khi gặp tôi!
\"Rầm!\"
Lần này, Daniel sắc mặt tức giận, một quyền đánh thẳng vào bụng Khải Bình.
- Không bằng cá cược đi! - Hoàn toàn bỏ quên khóe miệng vẫn chảy máu, Daniel một thân quần áo trắng toát lên hơi thở bức bách.
- Quá muộn, nó đã bắt đầu rồi! - Khải Bình cởi áo khoác vướng víu ra, một cỗ khí lạnh lẽo tột độ lập tức tản ra.
Muốn cướp Tiểu An đi?
Anh không nghĩ vậy!
Tiểu An ngồi bên dưới, nghe thấy tiếng phá cửa ở bên trên. Sắc mặt tái mét đứng dậy, vội chạy lên tầng.
- Này! Hai người làm trò gì vậy?
Cô vừa mới lên, đã thấy Khải Bình túm cổ áo Daniel đánh tới tấp, một chút cũng không thương tiếc, ngược lại còn có vẻ thỏa mãn.
- Phong, anh không phải nên ngăn họ sao? - Tiểu Vy ở trong lòng Lãnh Phong khẽ nói.
Nàng chính là sợ hai người họ bị thương, dù gì một người cũng là bạn tốt, một người cũng là anh mình, không thể để họ đánh nhau đến chết được.
- Vy, không phải bây giờ, hắn đang rất tức giận, em không thấy sao? Đừng lo! - Lãnh Phong hôn nhẹ lên trán nàng. Cái hắn muốn chính là việc này, để họ đánh nhau thì tốt hơn, như vậy Tiểu An sẽ dễ dàng phát hiện ra được ai mới là người mình yêu thương.
Daniel thấy Khải Bình khựng lại, nở một nụ cười lạnh, nhanh chóng dùng một quyền đánh vào bụng Khải Bình.
Khải Bình vì bị tấn công bất ngờ, tức giận lại dâng lên.
- Đủ rồi!
Lãnh Phong nhíu mày. Không thấy Tiểu An động tĩnh gì, âm lượng không to không nhỏ, lạnh lùng đi đến. Một cước đem cả hai người đàn ông đá ra xa.
- Khụ khụ... - Tiểu Vy ho khan. Anh à, anh muốn họ chết ngay ở đây sao?
- Cảm ơn! - Tiểu An gật đầu nói với hắn.
- Ngu ngốc! - Lãnh Phong bỏ lại một câu, bộ dáng lạnh lùng quay trở lại với vẻ dịu dàng đi về phía Tiểu Vy.
Cười nhạt, cô biết hắn nói mình. Thật ngu ngốc, tại sao cô vẫn không thể lựa chọn được? Cô thích Khải Bình, nhưng không phải là không có ý với Daniel. Phải làm sao?
- Khải Bình..
- Tôi không cần! Tránh ra! - Vốn tâm tình đã thậm tệ, nay càng thậm tệ hơn. Anh bỏ đi bàn tay của Tiểu An, đứng dậy lấy áo khoác rời đi.
- Quay lại làm việc đi! - Lãnh Phong cảm thấy không phù hợp, quay lại dùng giọng nói lãnh khốc ra lệnh, một tay ôm bảo bối đi xuống tầng chuẩn bị chọn váy cưới cho Đường Hi. Hiện tại, cho bọn họ tự do chút.
- Em không cần phải tỏ ra mình có tội! - Daniel ngồi xuống bên cạnh Tiểu An an ủi.
- Thật xin lỗi, vì em anh lại bị thương.. - Cô cúi đầu, hai tay nhàu chiếc váy màu lam nhạt.
- Không nên, anh là người nói em rời đi, không phải sao? - Daniel cười.
- Xin lỗi!
- Ngốc, mau quay trở lại đó đi! Anh ta sẽ không nhịn được muốn giết anh mà xem!
Đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô, Daniel đứng dậy.
- Anh sẽ gọi điện cho em sau, giờ đứng dậy đi!
Tiểu An ngoan ngoãn nghe lời, đứng dậy, phủi đi một lớp bụi mỏng ở trên váy.
- Anh thật sự, ra ngoài với bộ dáng đó sao?
Tuy không phải là tệ, nhưng ra ngoài với vết thương trên người như thế, ắt không thể có người không để ý đến.
- Anh không sao đâu! Tạm biệt nhé!
- Ít ra để em băng lại vết thương...
Thấy anh rời đi, cô vội vàng chạy ra cửa gọi. Nhưng đi ra, bên ngoài chỉ là khoảng không trống lặng, hoàn toàn không có ai.
Cô cúi thấp đầu suy tư. Khải Bình và Daniel, cô đa tình vậy sao? Ở tình huống này, thật khó xử!
Một đôi giày đen bóng xuất hiện ở tầm mắt nàng, Tiểu An giật mình, vội ngẩng đầu lên.
P/s: Dạo này ta phải xem lại bản thảo vài thứ @@ Rất khó post truyện, có thể 2 ngày một lần, các đọc giả yêu thông cảm cho ta T.T~ Điểm kiên nhẫn của ta rất ít lên... =))